Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 106

Lời Triệu Kiến Từ Trưởng Lão: Nhiệm Vụ Cổ Vực Bí Ẩn

3599 từ
Mục tiêu: Lý Nguyên Hạo đích thân triệu kiến Lâm Phong, thể hiện sự tin tưởng và kỳ vọng.,Giao phó một nhiệm vụ đặc biệt, liên quan đến một vùng đất cổ xưa (Cổ Vực) và các bí ẩn của Đại Địa Phân Liệt.,Hé lộ thêm về Ma giáo Huyết Ảnh và mối đe dọa tiềm tàng của chúng, liên kết với nhiệm vụ.,Củng cố mối quan hệ mentor-mentee giữa Lý Nguyên Hạo và Lâm Phong, đặt nền móng cho sự bảo hộ và dẫn dắt lâu dài.,Tạo động lực cho Lâm Phong rời khỏi Thanh Vân Tông, mở ra chương mới trong hành trình phiêu lưu và khám phá thế giới bên ngoài.,Lồng ghép những gợi ý về Huyễn Mặc Quyển và thân thế Lâm Phong, liên hệ với những bí ẩn cổ xưa.
Nhân vật: Lâm Phong, Lý Nguyên Hạo
Mood: Mysterious, purposeful, adventurous, slightly tense, contemplative.
Kết chương: [object Object]

Ánh tà dương cuối cùng của ngày đã lặn xuống sau những đỉnh núi trùng điệp của Thanh Vân Tông, để lại một màn đêm tĩnh mịch, huyền ảo. Lâm Phong đứng đó, trên con đường đá cổ kính, ánh mắt dõi theo hướng mặt trời khuất bóng, nơi những bí mật ngàn năm đang chờ đợi. Những lời của Du Học Sĩ vẫn còn văng vẳng bên tai chàng, như những tiếng chuông ngân vang thức tỉnh một điều gì đó sâu thẳm trong tâm hồn. Ma giáo Huyết Ảnh, Đại Địa Phân Liệt, thế lực cổ xưa bị lãng quên… Tất cả dệt nên một tấm thảm bí ẩn, thôi thúc chàng phải vén màn.

Suốt đêm đó, Lâm Phong không ngủ. Chàng ngồi thiền trong tĩnh thất của mình, linh khí cuồn cuộn chảy qua kinh mạch, nhưng tâm trí chàng lại không ngừng quay cuồng với những suy nghĩ. Huyễn Mặc Quyển trong thức hải dường như cũng đang cộng hưởng, phát ra một luồng khí tức nhàn nhạt, ấm áp, như muốn an ủi, lại như muốn dẫn lối. Kể từ khi tu luyện "Vạn Kiếp Thôn Thiên Quyết", Lâm Phong cảm thấy mối liên hệ giữa mình và Huyễn Mặc Quyển càng trở nên khăng khít hơn. Cuốn sách cổ quái đó không chỉ là một công pháp, mà dường như là một phần của chính chàng, chứa đựng những bí mật mà chàng vẫn chưa thể chạm tới.

"Liệu Cấm Địa Tu Luyện có phải là nơi để ta tìm ra lời giải đáp?" Chàng tự hỏi, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh trăng rằm. Lý Nguyên Hạo đã nói Cấm Địa ẩn chứa cơ duyên lớn, Du Học Sĩ lại gợi ý về những di tích cổ xưa liên quan đến Đại Địa Phân Liệt và Ma giáo Huyết Ảnh. Mọi manh mối dường như đang dẫn chàng đến một điểm chung, một khởi đầu mới cho hành trình tu tiên của mình. Lâm Phong siết chặt nắm tay, một cảm giác mong chờ xen lẫn kiên định trỗi dậy. Chàng không sợ hãi, mà trái lại, cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được khám phá và chinh phục những bí ẩn đó. "Tu Đạo Vô Tận," chàng lẩm bẩm, "con đường này còn dài lắm."

Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên những đỉnh núi sương khói mờ ảo. Tiếng chim hót líu lo vang vọng khắp Thanh Vân Tông, chào đón một ngày mới. Linh khí trong không khí trở nên tinh khiết và sảng khoái hơn bao giờ hết, như dòng suối mát lành chảy qua cơ thể Lâm Phong, gột rửa mọi ưu phiền. Chàng đứng dậy, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống động của tông môn. Hôm nay, chàng biết, sẽ là một ngày đặc biệt.

Không lâu sau, một đệ tử ngoại môn đến truyền lời, nói rằng Trưởng lão Lý Nguyên Hạo muốn triệu kiến Lâm Phong tại tĩnh thất của mình. Lâm Phong khẽ nhếch môi cười, đúng như chàng dự đoán. Trận Đại Bỉ đã kết thúc, nhưng những thử thách thực sự của chàng, có lẽ, chỉ mới bắt đầu. Chàng chỉnh lại y phục, bộ trường bào màu xanh sẫm ôm lấy dáng người cân đối, toát lên vẻ phóng khoáng nhưng không kém phần nhanh nhẹn. Đôi mắt chàng ánh lên vẻ thông minh sắc sảo, nhưng khóe môi vẫn giữ nụ cười nửa miệng tinh quái thường ngày.

Con đường dẫn đến tĩnh thất của Lý Nguyên Hạo uốn lượn quanh co qua những rặng trúc xanh mướt và những tảng đá rêu phong. Tiếng suối chảy róc rách bên tai, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua tán cây, tạo nên một bản giao hưởng êm đềi của thiên nhiên. Mùi hương trầm thoang thoảng từ các điện thờ phía xa bay đến, thanh tịnh và an lành. Lâm Phong bước đi nhẹ nhàng, không một tiếng động, tâm trí chàng tập trung cao độ, chuẩn bị cho cuộc trò chuyện quan trọng sắp tới. Chàng biết Lý Nguyên Hạo không phải là người tùy tiện, và việc ông triệu kiến chàng ngay sau Đại Bỉ chắc chắn có ẩn ý sâu xa.

Tĩnh thất của Lý Nguyên Hạo nằm khuất sau một rừng cây cổ thụ, được bao bọc bởi một lớp sương mù mỏng manh, tạo nên một vẻ đẹp tiên cảnh. Cánh cửa gỗ lim cổ kính khẽ mở, Lâm Phong bước vào. Bên trong, không khí lập tức trở nên khác biệt. Linh khí dồi dào đến mức có thể cảm nhận rõ ràng, như một dòng chảy vô hình bao bọc lấy cơ thể. Căn phòng không hề xa hoa, tráng lệ, mà ngược lại, vô cùng đơn giản nhưng lại toát lên một vẻ uy nghiêm tự nhiên. Bốn bức tường được làm từ loại gỗ quý hiếm, tỏa ra mùi hương nhẹ nhàng, thanh thoát. Trên các kệ sách cao ngất, vô số cổ tịch được sắp xếp ngay ngắn, từng cuốn đều nhuốm màu thời gian, cho thấy giá trị lịch sử và tri thức mà chúng nắm giữ. Một bàn trà bằng gỗ mun được đặt ở giữa phòng, bên trên là một bộ ấm chén men ngọc, tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt.

Lý Nguyên Hạo đang ngồi thiền trên một chiếc bồ đoàn bằng rơm, lưng thẳng tắp, đôi mắt nhắm nghiền. Gương mặt hiền từ của ông, với bộ râu tóc đã điểm bạc, toát lên một khí chất tiên phong đạo cốt. Ông mặc một đạo bào màu xanh lam trang nhã, màu sắc hòa hợp hoàn hảo với khung cảnh xung quanh. Lâm Phong đứng yên lặng, không dám quấy rầy. Chàng chỉ cúi đầu hành lễ, chờ đợi. Chỉ một lát sau, Lý Nguyên Hạo từ từ mở mắt. Đôi mắt ông sâu thẳm như biển cả, ẩn chứa vô số trí tuệ và sự từng trải, nhìn thẳng vào Lâm Phong.

"Ngươi đến rồi, Lâm Phong." Giọng nói của Lý Nguyên Hạo trầm ấm và nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sức nặng khó tả. "Ngồi đi." Ông khẽ phất tay, chỉ vào chiếc bồ đoàn đối diện mình.

Lâm Phong cung kính hành lễ lần nữa rồi ngồi xuống. "Đệ tử bái kiến Trưởng lão."

Lý Nguyên Hạo mỉm cười nhẹ. "Ngươi vừa chiến thắng Đại Bỉ, danh tiếng vang xa, được cả tông môn khen ngợi, lại còn đột phá cảnh giới ngay giữa trận chiến, quả là một kỳ tích hiếm có. Vinh quang này quả thực rất đáng tự hào." Ông nhấp một ngụm trà, động tác tao nhã, chậm rãi. "Nhưng con đường tu chân vẫn còn dài và đầy chông gai, Lâm Phong. Những gì ngươi đạt được hôm nay, chỉ là một khởi đầu nhỏ bé trên con đường vô tận đó mà thôi."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt kiên định. "Đệ tử ghi nhớ lời dạy của Trưởng lão. Vinh quang này chỉ là khởi đầu. Đệ tử sẽ không vì thế mà kiêu ngạo, lơ là tu luyện." Trong lòng chàng dâng lên một cảm giác ấm áp. Lý Nguyên Hạo không chỉ là một trưởng lão quyền uy, mà còn là một người thầy, một người dẫn dắt đầy tâm huyết.

Lý Nguyên Hạo khẽ vuốt râu, ánh mắt vẫn giữ vẻ sâu thẳm. "Ngươi có biết, thế giới tu chân không chỉ giới hạn trong Thanh Vân Tông này không? Thế giới bên ngoài rộng lớn hơn rất nhiều, ẩn chứa vô vàn cơ duyên và hiểm nguy mà ngươi không thể tưởng tượng nổi." Ông dừng lại một chút, không khí trong tĩnh thất bỗng trở nên trang trọng hơn. "Gần đây, có những dấu hiệu bất thường đã xuất hiện. Những dấu hiệu này, dù nhỏ bé, nhưng lại báo hiệu cho những biến động lớn lao sắp tới."

Lâm Phong lắng nghe chăm chú. Chàng biết cuộc trò chuyện đã đi vào trọng tâm. "Xin Trưởng lão chỉ giáo."

Lý Nguyên Hạo thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù đã dần tan, nhường chỗ cho ánh nắng ban mai. "Ngươi đã nghe về 'Đại Địa Phân Liệt' 5000 năm trước chưa?"

Lâm Phong gật đầu. "Đệ tử có nghe Du Học Sĩ huynh đài nhắc tới. Y nói rằng đó là một sự kiện bi tráng, đã thay đổi cục diện giới tu chân, khiến linh khí suy yếu và tạo ra vô số bí cảnh."

Lý Nguyên Hạo khẽ gật đầu, tỏ vẻ tán thưởng. "Du Học Sĩ là một người có kiến thức uyên bác về cổ tịch, những gì y nói không sai. Đại Địa Phân Liệt không chỉ là một thảm họa tự nhiên, mà còn là kết quả của một cuộc chiến tranh kinh thiên động địa giữa các thế lực Thượng Giới, hoặc sự sụp đổ của một nền văn minh cổ đại nào đó, như Du Học Sĩ đã nói. Nó khiến linh khí của Hạ Giới suy yếu trầm trọng, nhưng đồng thời cũng mở ra vô số 'Cổ Vực'."

Lý Nguyên Hạo đứng dậy, bước đến một góc phòng, nơi có một chiếc bàn đá cổ kính. Ông đặt tay lên mặt bàn, một luồng linh lực nhẹ nhàng tỏa ra, và lập tức, một tấm bản đồ cổ xưa, được làm từ một loại da thú lạ lùng, dần hiện lên trên mặt bàn. Tấm bản đồ này không phải là giấy, mà như được khắc họa trực tiếp lên không khí bằng linh lực, những đường nét mờ ảo, cổ kính.

"Đây là một phần của bản đồ Hạ Giới cổ xưa, được truyền lại từ thời kỳ Thượng Cổ," Lý Nguyên Hạo trầm giọng nói. Ông chỉ vào một điểm mờ ảo trên bản đồ, nơi những đường nét địa hình trông vô cùng hỗn loạn và không rõ ràng. "Cấm Địa Tu Luyện của Thanh Vân Tông chúng ta thực chất chỉ là một phần nhỏ của một 'Cổ Vực' lớn hơn, một di tích còn sót lại từ thời kỳ Đại Địa Phân Liệt. Nơi đó ẩn chứa vô số cơ duyên, nhưng cũng đầy rẫy hiểm họa mà ngay cả tông môn cũng chưa thể khám phá hết."

Lâm Phong nheo mắt, nhìn kỹ tấm bản đồ. Cảm giác quen thuộc lại trỗi dậy. Những đường nét mờ ảo đó, những ký hiệu cổ quái… dường như có một sự tương đồng kỳ lạ với những hoa văn trên Huyễn Mặc Quyển. Chàng cố gắng xua đi suy nghĩ đó, tập trung vào lời của Lý Nguyên Hạo.

"Và điều đáng lo ngại hơn cả," Lý Nguyên Hạo tiếp tục, giọng nói trở nên nghiêm trọng hơn, "là Ma giáo Huyết Ảnh. Gần đây, chúng ta phát hiện ra những dấu vết cho thấy chúng đang cố gắng thâm nhập vào một Cổ Vực khác, một Cổ Vực cực kỳ cổ xưa và bí ẩn, nằm sâu trong vùng đất hoang vu phía Tây." Ông chỉ vào một điểm khác trên bản đồ, xa hơn và mờ ảo hơn nhiều so với Cấm Địa của Thanh Vân Tông. "Chúng dường như đang tìm kiếm một thứ gì đó cổ xưa... một thứ có thể thay đổi cục diện giới tu chân, một thứ có thể khiến chúng hoàn toàn trỗi dậy, gây họa cho toàn bộ Hạ Giới."

Nghe đến Ma giáo Huyết Ảnh, Lâm Phong lập tức nhớ lại lời của Du Học Sĩ. "Ma giáo Huyết Ảnh? Liệu có liên quan đến việc linh khí suy yếu mà Du Học Sĩ từng nhắc tới không, thưa Trưởng lão? Y có nói rằng Ma giáo Huyết Ảnh mà chúng ta biết hôm nay có thể là một nhánh, hoặc một sự tái sinh của một thế lực tà đạo cổ xưa hơn nhiều."

Lý Nguyên Hạo gật đầu, ánh mắt sắc bén nhìn Lâm Phong. "Ngươi nói không sai. Du Học Sĩ quả nhiên không hổ danh là người đọc vạn cuốn sách. Ma giáo Huyết Ảnh không phải là một tổ chức mới nổi. Chúng đã tồn tại từ rất lâu, có thể từ thời kỳ Viễn Cổ, với những tên gọi và hình thức khác nhau. Bản chất của chúng là thôn phệ linh khí, hủy diệt sinh linh, và chúng luôn tìm cách tái sinh, trỗi dậy mỗi khi thế giới có biến động. Cổ Vực mà chúng đang nhắm đến, có lẽ là nơi phong ấn một phần sức mạnh của chúng, hoặc chứa đựng một bí mật có thể giúp chúng đạt được mục đích cuối cùng."

Không khí trong tĩnh thất trở nên căng thẳng. Sương mù bên ngoài đã hoàn toàn tan biến, ánh nắng ban mai rọi thẳng vào, nhưng không xua đi được sự lo lắng trên gương mặt Lý Nguyên Hạo. "Thanh Vân Tông chúng ta đã phái nhiều đệ tử đi thám thính, nhưng tất cả đều không trở về. Cổ Vực đó quá nguy hiểm, và những tàn dư của Ma giáo Huyết Ảnh đã bắt đầu hoạt động mạnh mẽ bên trong. Nếu để chúng thành công, hậu quả sẽ khôn lường."

Lâm Phong siết chặt nắm tay, cảm nhận sức nặng của thông tin. "Vậy... Trưởng lão muốn đệ tử làm gì?" Chàng hỏi, giọng nói kiên định, không hề nao núng.

Lý Nguyên Hạo quay lại nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong. "Lâm Phong, ta đã quan sát ngươi từ lâu. Ngươi không chỉ có thiên phú tu luyện siêu việt, mà còn có trí tuệ, sự nhạy bén và ý chí kiên cường hiếm thấy. Ngươi đã chứng minh được bản lĩnh của mình trong Đại Bỉ. Ta tin tưởng ngươi." Ông hít một hơi sâu. "Đây là một nhiệm vụ tuyệt mật, không chỉ liên quan đến sự an nguy của Thanh Vân Tông mà còn của cả Hạ Giới. Ta muốn ngươi thâm nhập vào Cổ Vực đó, tìm hiểu mục đích thực sự của Ma giáo Huyết Ảnh, và nếu có thể, ngăn chặn âm mưu của chúng."

"Nhiệm vụ này cực kỳ nguy hiểm, có thể phải đối mặt với sinh tử. Ngươi có dám nhận không, Lâm Phong?" Lý Nguyên Hạo hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy kỳ vọng.

Lâm Phong không chút do dự. Mọi thứ dường như đang dần liên kết lại. Huyễn Mặc Quyển, thân thế bí ẩn của chàng, và giờ là nhiệm vụ này. Chàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, như thể định mệnh đang dẫn lối. "Đệ tử xin nhận nhiệm vụ!" Lâm Phong đứng dậy, cúi đầu thật sâu, ánh mắt rực sáng. "Dù có phải đối mặt với hiểm nguy đến đâu, đệ tử cũng sẽ không lùi bước. Vì Thanh Vân Tông, vì sự bình yên của Hạ Giới, đệ tử nguyện dốc hết sức mình."

Lý Nguyên Hạo mỉm cười hài lòng, trong mắt hiện lên một tia phức tạp, vừa là sự tin tưởng, vừa là một chút gì đó lo lắng thầm kín. "Tốt lắm. Quả nhiên không hổ là Lâm Phong. Ta đã chuẩn bị cho ngươi một vài thứ." Ông lấy ra một chiếc túi Càn Khôn nhỏ và một lệnh bài bằng ngọc bích, khắc hình mây xanh tinh xảo. "Trong này có một ít linh thạch, đan dược cần thiết cho hành trình, và một vài pháp bảo phòng thân. Lệnh bài này là 'Thanh Vân Lệnh', có thể giúp ngươi ra vào một số khu vực đặc biệt của tông môn, và cũng là bằng chứng cho thân phận của ngươi khi cần thiết."

"Cổ Vực đó nằm ở phía Tây Bắc của Thanh Vân Tông, cách đây khoảng mười ngày đường nếu đi bằng phi hành pháp bảo. Ngươi phải đặc biệt cẩn trọng. Ma giáo Huyết Ảnh không phải là những kẻ dễ đối phó. Chúng tàn độc và xảo quyệt. Hãy nhớ, an toàn của ngươi là trên hết." Lý Nguyên Hạo dặn dò kỹ lưỡng, giọng nói chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. "Nếu gặp phải tình huống không thể đối phó, đừng ngần ngại rút lui. Tông môn sẽ phái thêm người chi viện."

Lâm Phong nhận lấy túi Càn Khôn và Thanh Vân Lệnh, cảm thấy một trọng trách lớn lao đè nặng lên vai. "Đệ tử ghi nhớ lời dạy của Trưởng lão."

"Còn nữa," Lý Nguyên Hạo chợt nói, ánh mắt lại lóe lên vẻ suy tư. "Trong Cổ Vực đó, có thể ngươi sẽ tìm thấy những manh mối về Huyễn Mặc Quyển của ngươi, hoặc thậm chí là về thân thế của chính ngươi. Ngươi hãy tin vào trực giác của mình." Câu nói này của Lý Nguyên Hạo khiến Lâm Phong giật mình. Huyễn Mặc Quyển là bí mật lớn nhất của chàng, không ai biết, vậy mà Lý Nguyên Hạo lại có thể nói ra một cách nhẹ nhàng như vậy. Điều này càng khẳng định suy đoán của chàng về sự uyên thâm và tầm nhìn của vị Trưởng lão này. Đồng thời, nó cũng khiến chàng thêm phần tin tưởng vào sứ mệnh lần này.

Lý Nguyên Hạo không giải thích thêm, chỉ khẽ gật đầu. "Ngươi hãy chuẩn bị kỹ lưỡng, ngày mai lên đường. Ta sẽ phái người thông báo cho các Trưởng lão khác để họ không ngăn cản ngươi ra khỏi tông môn."

Lâm Phong cúi đầu cảm ơn một lần nữa, sau đó hành lễ rồi lui ra khỏi tĩnh thất.

Bước ra khỏi cánh cửa gỗ lim, Lâm Phong cảm thấy như vừa bước vào một thế giới khác. Ánh nắng ban mai đã trở nên rực rỡ hơn, nhuộm vàng cả hành lang. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tiếng gió thổi nhẹ nhàng qua những rặng trúc... tất cả đều dường như trở nên sống động và ý nghĩa hơn bao giờ hết. Mùi hương trầm thoang thoảng vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, nó không chỉ là sự thanh tịnh mà còn là một chút bí ẩn, một chút thách thức.

Chàng siết chặt Thanh Vân Lệnh trong tay. Chiếc lệnh bài bằng ngọc bích lạnh lẽo nhưng lại mang một sức nặng của trọng trách. Trong túi Càn Khôn, những linh thạch và đan dược dường như cũng đang chờ đợi được sử dụng. Tâm trí Lâm Phong tràn ngập những thông tin mà Lý Nguyên Hạo vừa tiết lộ: Cổ Vực bí ẩn, Ma giáo Huyết Ảnh tàn độc, Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước... Tất cả dệt thành một bức tranh lớn, phức tạp, thôi thúc chàng phải khám phá.

"Cổ Vực... Ma giáo Huyết Ảnh... Đại Địa Phân Liệt..." Lâm Phong lẩm bẩm, nội tâm chàng như một dòng sông cuồn cuộn chảy, không ngừng phân tích và tổng hợp. "Liệu Huyễn Mặc Quyển có phải là chìa khóa để giải mã tất cả? Lý Nguyên Hạo đã nói đến Huyễn Mặc Quyển... Ông ấy biết bao nhiêu về nó?" Sự tò mò trong chàng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cuốn sách cổ quái đó luôn là một bí ẩn, một phần của chàng mà chàng chưa thể nào hiểu thấu. Giờ đây, dường như mọi con đường đều dẫn đến nó. Liệu chuyến đi này có phải là cơ hội để chàng vén màn những bí mật đã bị chôn vùi hàng ngàn năm? Liệu chàng có thể tìm thấy lời giải đáp cho thân thế của mình, cho nguồn gốc của Huyễn Mặc Quyển?

Một nụ cười nửa miệng tinh quái xuất hiện trên khuôn mặt thanh tú của Lâm Phong. Đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ kiên định đến khó tin, nhưng cũng không kém phần hưng phấn. Chàng không sợ hãi. Từ một phàm nhân bị coi thường, chàng đã từng bước nghịch thiên cải mệnh, vượt qua bao thử thách để đạt được ngày hôm nay. Mỗi bước đi là một sự đột phá, mỗi hiểm nguy là một cơ duyên. Chàng đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.

Lâm Phong ngẩng đầu nhìn lên bầu trời Thanh Vân Tông. Những đám mây trắng bồng bềnh trôi, tựa như đang vẫy gọi chàng đến với những chân trời mới. Nắng ấm áp bao trùm lấy chàng, xua đi mọi lạnh lẽo trong lòng. Một cảm giác phiêu lưu mãnh liệt trỗi dậy, hòa lẫn với trách nhiệm lớn lao. Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí tinh thuần của Thanh Vân Tông lần cuối trước khi rời đi.

"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng thầm nhủ, siết chặt Thanh Vân Lệnh trong tay. Con đường của chàng, sẽ do chàng tự mình định đoạt. Dù là phong ba bão táp hay cơ duyên nghịch thiên, chàng cũng sẽ không lùi bước. Chàng đã sẵn sàng cho cuộc hành trình mới, để khám phá những bí ẩn cổ xưa, đối mặt với Ma giáo Huyết Ảnh, và tìm kiếm lời giải đáp cho chính bản thân mình. Thế giới tu chân rộng lớn đang chờ đợi Lâm Phong, và chàng, với trái tim khao khát phiêu lưu cùng ý chí kiên cường, sẽ viết nên huyền thoại bất hủ của riêng mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ