Ánh nắng ban mai đã trở nên rực rỡ hơn, nhuộm vàng cả hành lang của Thanh Vân Tông. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tiếng gió thổi nhẹ nhàng qua những rặng trúc... tất cả đều dường như trở nên sống động và ý nghĩa hơn bao giờ hết, nhưng trong tâm trí Lâm Phong, chúng lại mang một âm hưởng của sự chia ly tạm thời. Mùi hương trầm thoang thoảng vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, nó không chỉ là sự thanh tịnh mà còn là một chút bí ẩn, một chút thách thức đang vẫy gọi.
Chàng siết chặt Thanh Vân Lệnh trong tay. Chiếc lệnh bài bằng ngọc bích lạnh lẽo nhưng lại mang một sức nặng của trọng trách. Trong túi Càn Khôn, những linh thạch và đan dược dường như cũng đang chờ đợi được sử dụng. Tâm trí Lâm Phong tràn ngập những thông tin mà Lý Nguyên Hạo vừa tiết lộ: Cổ Vực bí ẩn, Ma giáo Huyết Ảnh tàn độc, Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước... Tất cả dệt thành một bức tranh lớn, phức tạp, thôi thúc chàng phải khám phá.
"Cổ Vực... Ma giáo Huyết Ảnh... Đại Địa Phân Liệt..." Lâm Phong lẩm bẩm, nội tâm chàng như một dòng sông cuồn cuộn chảy, không ngừng phân tích và tổng hợp. "Liệu Huyễn Mặc Quyển có phải là chìa khóa để giải mã tất cả? Lý Nguyên Hạo đã nói đến Huyễn Mặc Quyển... Ông ấy biết bao nhiêu về nó?" Sự tò mò trong chàng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cuốn sách cổ quái đó luôn là một bí ẩn, một phần của chàng mà chàng chưa thể nào hiểu thấu. Giờ đây, dường như mọi con đường đều dẫn đến nó. Liệu chuyến đi này có phải là cơ hội để chàng vén màn những bí mật đã bị chôn vùi hàng ngàn năm? Liệu chàng có thể tìm thấy lời giải đáp cho thân thế của mình, cho nguồn gốc của Huyễn Mặc Quyển?
Một nụ cười nửa miệng tinh quái xuất hiện trên khuôn mặt thanh tú của Lâm Phong. Đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ kiên định đến khó tin, nhưng cũng không kém phần hưng phấn. Chàng không sợ hãi. Từ một phàm nhân bị coi thường, chàng đã từng bước nghịch thiên cải mệnh, vượt qua bao thử thách để đạt được ngày hôm nay. Mỗi bước đi là một sự đột phá, mỗi hiểm nguy là một cơ duyên. Chàng đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.
Lâm Phong ngẩng đầu nhìn lên bầu trời Thanh Vân Tông. Những đám mây trắng bồng bềnh trôi, tựa như đang vẫy gọi chàng đến với những chân trời mới. Nắng ấm áp bao trùm lấy chàng, xua đi mọi lạnh lẽo trong lòng. Một cảm giác phiêu lưu mãnh liệt trỗi dậy, hòa lẫn với trách nhiệm lớn lao. Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí tinh thuần của Thanh Vân Tông lần cuối trước khi rời đi. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng thầm nhủ, siết chặt Thanh Vân Lệnh trong tay. Con đường của chàng, sẽ do chàng tự mình định đoạt. Dù là phong ba bão táp hay cơ duyên nghịch thiên, chàng cũng sẽ không lùi bước. Chàng đã sẵn sàng cho cuộc hành trình mới, để khám phá những bí ẩn cổ xưa, đối mặt với Ma giáo Huyết Ảnh, và tìm kiếm lời giải đáp cho chính bản thân mình. Thế giới tu chân rộng lớn đang chờ đợi Lâm Phong, và chàng, với trái tim khao khát phiêu lưu cùng ý chí kiên cường, sẽ viết nên huyền thoại bất hủ của riêng mình.
Chàng bước đi trên con đường đá xanh đã quá quen thuộc, nơi hằng ngày vô số đệ tử qua lại, nhưng hôm nay lại vắng vẻ lạ thường. Có lẽ vì còn quá sớm, hoặc có lẽ vì mọi người đều đã biết chàng sẽ rời tông môn để chấp hành nhiệm vụ đặc biệt. Từng bước chân của Lâm Phong vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mỗi tiếng động đều như khắc sâu thêm quyết tâm của chàng.
Đến gần cổng tông môn, nơi hai Thủ Vệ đang đứng gác, Lâm Phong đưa Thanh Vân Lệnh lên. Hai vị Thủ Vệ mặc giáp trụ, trường thương sáng bóng, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng cũng có chút mệt mỏi vì phải đứng gác từ sáng sớm. Khi nhìn thấy Thanh Vân Lệnh, ánh mắt họ lập tức trở nên cung kính.
"Thanh Vân Lệnh của Trưởng lão Lý Nguyên Hạo!" Một vị Thủ Vệ, với khuôn mặt xương xẩu và vết sẹo dài trên má, lên tiếng, giọng trầm đục. Hắn liếc nhìn Lâm Phong từ đầu đến chân, ánh mắt ẩn chứa sự tò mò và kính nể. Ai mà không biết Lâm Phong chính là quán quân Đại Bỉ, là đệ tử hạch tâm mới được trọng vọng nhất tông môn? Giờ đây lại còn được ban cho nhiệm vụ mật, được Trưởng lão đích thân triệu kiến và giao phó. "Đệ tử Lâm Phong, ngài chuẩn bị xuất tông sao?"
Lâm Phong gật đầu, nở một nụ cười nhẹ. "Đúng vậy. Có chút việc cần ra ngoài giải quyết."
Vị Thủ Vệ còn lại, dáng người có vẻ vạm vỡ hơn, bước tới, ánh mắt nghi ngờ quét qua Lâm Phong. "Thanh Vân Lệnh là giả mạo thì sao? Gần đây Ma giáo Huyết Ảnh hoành hành, không thể không cẩn trọng." Hắn không hoàn toàn tin tưởng vào cái danh "quán quân Đại Bỉ" hay "đệ tử hạch tâm" nếu không có sự kiểm chứng rõ ràng. Thái độ này cho thấy sự cẩn trọng thường trực của những người gác cổng, cũng như sự nhạy cảm của tông môn trước mối đe dọa từ Ma giáo.
Lâm Phong nhướn mày, nụ cười trên môi càng thêm sâu. "Nghi ngờ ta sao? Thế nào, muốn ta thử ra vài chiêu để chứng minh thực lực hay muốn kiểm tra Huyễn Mặc Quyển của ta?" Chàng nói nửa đùa nửa thật, nhưng lời lẽ lại mang theo một chút khí phách, một chút ngạo nghễ của người vừa bước lên đỉnh cao danh vọng. "Nếu là giả mạo, e rằng các ngươi cũng không thể ngăn cản ta rời đi đâu."
Hai vị Thủ Vệ thoáng chút lúng túng. Dù có nghi ngờ, nhưng cái tên Lâm Phong, cùng với chiếc Thanh Vân Lệnh lấp lánh linh quang trong tay chàng, đã đủ sức trấn áp. Đặc biệt, câu nói cuối cùng của Lâm Phong, tuy mang ý đùa cợt, nhưng lại phô bày một sự tự tin tuyệt đối vào thực lực của bản thân, khiến họ không khỏi rùng mình.
"Đứng lại!" Một giọng nói trong trẻo, lạnh lùng như tiếng chuông băng, vang lên từ phía sau. Giọng nói quen thuộc này khiến Lâm Phong khẽ giật mình, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa bất ngờ, vừa có chút thích thú. Chàng quay đầu lại, và khung cảnh trước mắt khiến nụ cười nửa miệng của chàng càng thêm rạng rỡ.
Tuyết Dao xuất hiện, dáng người mảnh mai, cao ráo, bước đi nhẹ nhàng, uyển chuyển, tựa như tiên nữ giáng trần. Nàng khoác lên mình y phục màu trắng tinh khôi, thêu hoa văn tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí và cao quý. Làn da trắng ngần như ngọc, khuôn mặt trái xoan hoàn hảo, đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng nhưng ẩn chứa một vẻ kiên định lạ thường. Mái tóc đen nhánh, dài mượt mà, được búi cao thanh thoát, càng tôn lên vẻ đẹp thoát tục của nàng. Mùi hương thanh khiết của hoa tuyết thoang thoảng theo từng bước chân nàng, xua tan đi mùi sương sớm ẩm ướt, khiến không khí xung quanh trở nên trong lành và tinh khiết đến lạ.
Hai vị Thủ Vệ lập tức cúi đầu. "Tuyết Dao sư tỷ!"
Lâm Phong nhìn nàng, ánh mắt tò mò không che giấu. "Tuyết Dao sư tỷ, không ngờ cô lại có hứng thú với chuyến 'du lịch' này? Chẳng lẽ Thanh Vân Tông không còn gì để cô luyện kiếm nữa sao?" Chàng cố ý dùng từ "du lịch" để trêu chọc nàng, biết rõ tính cách lạnh lùng của Tuyết Dao sẽ không thích những từ ngữ phù phiếm như vậy.
Tuyết Dao không để ý đến lời trêu chọc của Lâm Phong. Nàng chỉ khẽ nhíu mày, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào chàng, không một gợn sóng cảm xúc. "Nhiệm vụ này không đơn giản. Ta được lệnh của Trưởng lão Lý Nguyên Hạo, cùng ngươi đi." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng ngắn gọn, súc tích, không thừa một chữ.
Lâm Phong hơi ngạc nhiên. "Lý Nguyên Hạo Trưởng lão phái cô đi cùng?" Chàng nhẩm nghĩ, Lý Nguyên Hạo đã nói sẽ phái "người chi viện" nhưng không nói rõ là ai. "Ông ấy không nhắc đến điều này với ta."
Tuyết Dao vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt. "Đó là quyết định của Trưởng lão. Ngươi không cần biết chi tiết." Nàng quay sang hai vị Thủ Vệ. "Giờ thì các ngươi có thể mở cổng được chưa? Nhiệm vụ cấp bách, không thể chậm trễ."
Hai vị Thủ Vệ thoáng chút bối rối. Họ nhìn Lâm Phong, rồi nhìn Tuyết Dao. Dù không biết rõ thực hư, nhưng lời nói của Tuyết Dao cùng với khí chất lạnh lùng, dứt khoát của nàng đã đủ sức thuyết phục. Hơn nữa, việc Lâm Phong và Tuyết Dao cùng nhau hành động, hai nhân vật nổi bật nhất trong thế hệ đệ tử trẻ, lại còn được Trưởng lão Lý Nguyên Hạo bảo hộ, khiến họ không dám có bất kỳ ý kiến nào.
"Xin mời nhị vị sư huynh, sư tỷ." Vị Thủ Vệ xương xẩu nhanh chóng mở cổng, cánh cổng đá nặng nề từ từ hé ra, để lộ con đường mòn phủ sương mờ dẫn ra bên ngoài tông môn. "Chúc thượng lộ bình an."
Lâm Phong gật đầu, nở một nụ cười cảm kích với hai vị Thủ Vệ, sau đó quay sang Tuyết Dao, ánh mắt sáng lên vẻ tinh quái. "Vậy là chúng ta có duyên rồi, Tuyết Dao sư tỷ. Hy vọng cô sẽ không cảm thấy nhàm chán khi phải 'du lịch' cùng ta."
Tuyết Dao không đáp lời, chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng, sau đó cất bước đi thẳng ra khỏi cổng. Dáng người nàng mảnh mai, nhưng bước chân lại kiên định, dứt khoát, không chút do dự. Lâm Phong mỉm cười, lắc đầu, rồi nhanh chóng theo sau. Chàng cảm thấy có chút thú vị. Lý Nguyên Hạo Trưởng lão quả nhiên rất chu đáo, nhưng cũng rất khéo léo. Tuyết Dao đi cùng, không chỉ là một sự hỗ trợ về thực lực, mà còn là một sự đảm bảo về sự cẩn trọng và lý trí. Điều này khiến chuyến đi của chàng, vốn đã đầy phiêu lưu, nay lại càng thêm phần khó đoán.
Hai bóng người, một trầm ổn pha chút hài hước, một lạnh lùng tựa băng sương, dần khuất dạng trong làn sương sớm, tiến về phía chân trời xa xăm, nơi Cổ Vực bí ẩn đang chờ đợi. Thanh Vân Tông vẫn uy nghi sừng sững, linh khí dồi dào bao bọc, nhưng giờ đây, một phần linh hồn của nó đã theo hai vị đệ tử ưu tú nhất, dấn thân vào một hành trình đầy hiểm nguy và cơ duyên.
***
Rời khỏi Thanh Vân Tông, con đường mòn dẫn lối qua một vùng rừng núi rộng lớn, được gọi là Rừng Cổ Mộc. Khác với sự thanh tịnh và nhân tạo của tông môn, nơi đây mang một vẻ đẹp hoang sơ, hùng vĩ. Những cây cổ thụ cao lớn, thân cây to bằng vài người ôm không xuể, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau, che phủ gần như toàn bộ ánh sáng mặt trời. Ánh nắng dịu nhẹ chỉ có thể xuyên qua những kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lung linh, nhảy nhót trên thảm thực vật xanh tươi phía dưới.
Không có kiến trúc nhân tạo nào, chỉ có những con đường mòn nhỏ do những người tu luyện hoặc linh thú đi lại mà thành, uốn lượn quanh co giữa các thân cây. Đá tảng phủ rêu phong, suối nhỏ róc rách chảy qua những khe đá, tiếng nước va vào đá nghe êm tai như một bản nhạc của thiên nhiên. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục, mùi gỗ và mùi nấm rừng tạo nên một không gian đặc trưng, vừa bí ẩn vừa thanh bình. Tiếng chim hót líu lo không ngừng, tiếng côn trùng rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, khiến lòng người cảm thấy thư thái, nhưng cũng không quên sự cẩn trọng cần thiết khi bước vào một nơi hoang dã.
Lâm Phong và Tuyết Dao di chuyển nhanh nhẹn qua Rừng Cổ Mộc. Với thực lực của họ, việc vượt qua những chướng ngại vật tự nhiên không phải là vấn đề. Tuyết Dao dẫn đầu, nàng dường như có khả năng định vị tự nhiên, luôn chọn con đường tối ưu nhất. Dáng vẻ nàng vẫn lạnh lùng, đôi mắt phượng không ngừng quan sát xung quanh, từng cử chỉ đều toát lên sự cẩn trọng và cảnh giác cao độ.
Lâm Phong đi phía sau, ánh mắt chàng đôi khi lướt qua bóng lưng mảnh mai của Tuyết Dao. Chàng cảm thấy sự im lặng này có chút ngột ngạt. "Tuyết Dao sư tỷ có vẻ rất am hiểu về Cổ Vực?" Lâm Phong phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi mang tính thăm dò. "Chẳng lẽ đây không phải lần đầu cô đi?" Chàng cố ý dùng giọng điệu pha chút trêu chọc, muốn xem Tuyết Dao sẽ phản ứng thế nào.
Tuyết Dao không quay đầu lại, giọng nàng vẫn trong trẻo nhưng không có chút cảm xúc nào. "Chỉ là đọc qua vài cổ tịch." Nàng dừng lại một chút, khẽ liếc nhìn một thân cây cổ thụ với những vết tích lạ trên vỏ. "Cổ Vực là nơi nguy hiểm, ẩn chứa nhiều bí mật từ 5000 năm trước. Cần cẩn trọng."
Lâm Phong nhướng mày. "Cổ tịch sao? Thanh Vân Tông lại có những cổ tịch ghi chép chi tiết về Cổ Vực đến vậy?" Trong đầu chàng chợt lóe lên hình ảnh của Du Học Sĩ với những thông tin về "Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước". Những lời nói của Tuyết Dao càng khẳng định suy đoán của chàng: Cổ Vực này chắc chắn có liên quan mật thiết đến sự kiện lịch sử kinh thiên động địa đó. "Chuyện 5000 năm trước, dường như rất nhiều bí mật đều xoay quanh nó. Đến cả Lý Nguyên Hạo Trưởng lão cũng nhắc tới, Du Học Sĩ cũng nói về nó... Sư tỷ có biết gì thêm không?"
Tuyết Dao chậm rãi bước tiếp, thanh kiếm trên lưng nàng khẽ rung động theo nhịp bước chân. "Những gì cổ tịch ghi chép đều rất mơ hồ. Chỉ biết rằng, sau Đại Địa Phân Liệt, linh khí suy yếu trầm trọng, vô số môn phái cường đại đã bị hủy diệt, nhiều bí cảnh cũng biến mất. Cổ Vực là một trong số ít những nơi còn sót lại, nhưng cũng là một trong những nơi nguy hiểm nhất." Nàng không nói thêm chi tiết, nhưng những lời nói ngắn gọn đó đã đủ để Lâm Phong hình dung ra một bức tranh thảm khốc của quá khứ.
"Vậy Ma giáo Huyết Ảnh thì sao?" Lâm Phong tiếp tục hỏi, tâm trí chàng không ngừng xâu chuỗi các mảnh ghép thông tin. "Chúng có liên quan gì đến sự kiện 5000 năm trước không?"
Tuyết Dao khẽ lắc đầu. "Cổ tịch không nhắc đến Ma giáo Huyết Ảnh một cách trực tiếp. Nhưng Ma giáo thường lợi dụng những nơi có linh khí hỗn loạn, hoặc những nơi từng xảy ra biến cố lớn để tiến hành các nghi thức tà ác của chúng. Việc chúng xuất hiện ở Cổ Vực không nằm ngoài dự đoán." Nàng dừng lại, đưa tay chạm vào một hòn đá lớn phủ đầy rêu phong. "Nơi đây linh khí vẫn còn khá thuần khiết, nhưng càng tiến sâu, linh khí sẽ càng hỗn loạn, thậm chí có cả ma khí. Ngươi đã chuẩn bị đủ đan dược thanh tâm và hộ thể chưa?"
Lâm Phong mỉm cười. "Đương nhiên. Ta đã chuẩn bị rất kỹ. Hơn nữa, ta còn có 'Vạn Kiếp Thôn Thiên Quyết' vừa học được, khả năng thôn phệ linh khí hỗn loạn có lẽ sẽ rất hữu dụng." Chàng không nói chi tiết về công pháp, nhưng ánh mắt tự tin của chàng đã nói lên tất cả. Chàng muốn xem Tuyết Dao sẽ phản ứng thế nào với việc chàng nhắc đến công pháp mới này, một công pháp mà Lý Nguyên Hạo đã nói là cực kỳ quý giá.
Tuyết Dao khẽ liếc nhìn chàng, đôi mắt phượng thoáng qua một tia sáng khó hiểu, rồi nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng. "Công pháp đó quả nhiên rất mạnh. Nhưng ngươi mới tu luyện, đừng quá ỷ lại. Cổ Vực không chỉ có linh khí hỗn loạn, còn có những cấm chế cổ xưa, những tàn hồn hung ác, và cả những yêu thú biến dị do ma khí xâm thực." Nàng quay người lại, tiếp tục tiến về phía trước. "Tốt nhất là đừng để bị thương." Lời nói của nàng tuy vẫn lạnh nhạt, nhưng Lâm Phong lại nghe ra một chút quan tâm ẩn sâu bên trong.
"Sư tỷ cũng vậy." Lâm Phong nhẹ nhàng đáp lại, bước chân chàng cũng nhanh hơn, giữ khoảng cách vừa phải với Tuyết Dao. Chàng cảm thấy có chút ấm áp trong lòng. Tuyết Dao tuy lạnh lùng, nhưng không hề vô tâm. Mối quan hệ giữa họ, dù mới chỉ bắt đầu, nhưng đã có sự ăn ý ngầm. Chàng biết, nàng không phải loại người thích nói nhiều, nhưng hành động của nàng lại luôn thể hiện sự quan tâm.
Họ tiếp tục hành trình, xuyên qua những tán lá rậm rạp, băng qua những dòng suối nhỏ. Lâm Phong thi thoảng lại nhìn trộm Tuyết Dao. Dáng vẻ nàng trong chiếc y phục trắng tinh khôi, giữa không gian xanh mướt của rừng cây, tựa như một bức tranh thủy mặc sống động. Sự lạnh lùng của nàng không làm giảm đi vẻ đẹp, mà ngược lại, còn tăng thêm một nét bí ẩn, khó với tới. Chàng chợt nhớ lại những lần nàng xuất hiện để giúp đỡ chàng trong Đại Bỉ, những lần nàng âm thầm quan sát chàng. Dường như, mối liên kết giữa họ đã được định sẵn, không chỉ là đồng môn, mà còn là những người bạn đồng hành trên con đường tu tiên đầy chông gai.
Lâm Phong chợt nghĩ, "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình." Dù cho thế giới tu tiên có khắc nghiệt đến đâu, những mối quan hệ giữa người với người, những tình cảm chân thành, vẫn là thứ đáng quý nhất. Chàng khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Cổ Vực đang chờ đợi họ, và chàng biết, chuyến đi này sẽ không chỉ là một nhiệm vụ điều tra, mà còn là một hành trình khám phá bản thân và những mối quan hệ xung quanh.
***
Càng tiến sâu vào Rừng Cổ Mộc, không khí càng trở nên nặng nề và u ám. Những thân cây cổ thụ dần nhường chỗ cho những tảng đá xám xịt, khô cằn. Thảm thực vật xanh tươi biến mất, thay vào đó là những bụi cây gai góc, khô héo và một lớp bụi dày đặc phủ kín mọi thứ. Tiếng chim hót dần im bặt, thay vào đó là tiếng gió rít qua những khe đá, mang theo hơi lạnh lẽo và mùi ẩm mốc khó chịu. Ánh nắng hoàng hôn đỏ rực chiếu lên những tàn tích đổ nát phía xa, tạo nên một khung cảnh hoang tàn, bi tráng.
Cuối cùng, sau vài canh giờ di chuyển, Lâm Phong và Tuyết Dao cũng đến rìa Phế Tích Cổ Thành. Trước mắt họ là một cảnh tượng đổ nát đến thê lương. Những bức tường thành khổng lồ, một thời sừng sững uy nghi, giờ đây chỉ còn là những khối đá vỡ vụn, nghiêng ngả, bị thời gian và thiên tai bào mòn. Các tòa nhà sập xệ, chỉ còn trơ lại khung xương của những cột đá gãy đổ, những mái vòm mục nát. Đường phố bị vùi lấp bởi bụi bặm và cây dại khô héo, không còn dấu vết của một con đường từng tấp nập người qua lại. Đôi khi, một vài tượng đài bị phong hóa, không còn rõ hình dạng, vẫn đứng trơ trọi giữa không gian hoang tàn, như những chứng nhân câm lặng của một nền văn minh đã sụp đổ.
Không khí nơi đây nặng trĩu sự cô độc, bi thương, và một chút rùng rợn. Linh khí yếu ớt, lại xen lẫn những luồng ma khí âm u, khiến người ta cảm thấy khó chịu. Tiếng gió rít qua các khe tường đổ nát nghe như tiếng than khóc của hàng ngàn linh hồn. Tiếng đá lởm chởm do gió thổi, tiếng côn trùng kêu vo ve từ những bụi cây khô, đôi khi lại có tiếng động lạ lùng vang vọng từ sâu bên trong phế tích, như tiếng bước chân vô hình, hay tiếng thì thầm của những tàn hồn bị mắc kẹt.
"Đây là Phế Tích Cổ Thành." Tuyết Dao lên tiếng, giọng nàng trầm hơn một chút, không còn vẻ trong trẻo như khi ở trong rừng. Đôi mắt phượng của nàng quét qua từng ngóc ngách của phế tích, ánh lên vẻ cảnh giác cao độ. "Đúng như cổ tịch ghi chép, nơi đây đã bị hủy diệt hoàn toàn sau Đại Địa Phân Liệt."
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng cũng đầy vẻ suy tư. Chàng cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ tỏa ra từ phế tích, một sự kết hợp giữa linh khí cổ xưa và ma khí đậm đặc, tạo nên một bầu không khí hỗn loạn và nguy hiểm. "Một nền văn minh rực rỡ đến mức nào mới có thể xây dựng nên một tòa thành đồ sộ như thế này, nhưng lại bị hủy diệt chỉ trong một đêm?" Chàng lẩm bẩm, trong lòng dâng lên một sự thương cảm đối với những người đã từng sống ở đây.
Khi họ tiến gần hơn, Tuyết Dao đột nhiên dừng lại. Nàng khẽ khom người, đưa tay chạm vào một tảng đá đổ nát. Trên bề mặt đá, Lâm Phong thấy một vài phù văn tà ác được khắc sâu, phát ra ánh sáng đỏ như máu mờ ảo. Mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, trộn lẫn với mùi bụi và rêu phong.
"Đây là dấu vết của Ma giáo Huyết Ảnh." Tuyết Dao nói, giọng nàng lạnh như băng. "Chúng đã đến đây trước." Ánh mắt nàng thoáng qua một tia phẫn nộ, nhưng nhanh chóng bị che giấu. Nàng nhìn kỹ hơn vào phù văn, rồi quay sang Lâm Phong. "Những phù văn này dùng để triệu hồi tà vật, hoặc làm suy yếu linh khí của người tu luyện. Chúng đang tìm kiếm một thứ gì đó quan trọng ở đây."
Lâm Phong nhìn vào phù văn tà ác. Sự phức tạp của nó cho thấy Ma giáo Huyết Ảnh không phải là một thế lực tầm thường. "Xem ra nhiệm vụ này không chỉ là thám hiểm, mà còn là một cuộc đối đầu trực tiếp." Chàng nở một nụ cười nửa miệng, ánh mắt sắc lạnh. "Sư tỷ cẩn thận! Ma giáo Huyết Ảnh không bao giờ hành động đơn lẻ. Chắc chắn còn có những cạm bẫy khác."
Họ tiếp tục tiến sâu vào phế tích, bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi, từng bước đều đầy cẩn trọng. Lâm Phong cảm thấy Huyễn Mặc Quyển trong túi áo khẽ rung động. Một cảm giác quen thuộc, như có một sợi dây liên kết vô hình giữa chàng và nơi này. "Huyễn Mặc Quyển đang phản ứng... Liệu có phải nơi đây ẩn chứa những bí mật liên quan đến nó?" Chàng thầm nghĩ, sự tò mò trong lòng càng dâng cao.
Bỗng nhiên, một luồng gió mạnh quét qua, mang theo tiếng rít ghê rợn. Ngay lập tức, mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Những tảng đá khổng lồ, đã bị thời gian làm cho lung lay, từ trên những bức tường đổ nát lao xuống như mưa. Không chỉ vậy, những cột đá xung quanh cũng bắt đầu dịch chuyển, tạo thành một trận pháp ảo ảnh cổ xưa, khiến không gian xung quanh trở nên méo mó, hình ảnh trước mắt trở nên mờ ảo, thật giả lẫn lộn.
"Cạm bẫy trận pháp!" Tuyết Dao kêu lên, giọng nàng có chút căng thẳng. Nàng không chút do dự, rút thanh kiếm băng giá trên lưng ra, tiên lực cuồn cuộn đổ vào. "Băng Phong Vạn Lý!" Một luồng khí lạnh lẽo đột ngột bùng phát, những bông tuyết tinh khiết ngưng tụ trong không khí, bao phủ lấy những tảng đá đang lao xuống, biến chúng thành những khối băng khổng lồ và làm chậm lại tốc độ rơi. Đồng thời, hơi lạnh tỏa ra cũng khiến trận pháp ảo ảnh lung lay, không gian xung quanh trở nên rõ ràng hơn một chút.
Lâm Phong không chút chậm trễ. Chàng nhanh chóng nhận ra sự nguy hiểm của trận pháp ảo ảnh. Nếu bị mắc kẹt, họ sẽ rất khó thoát ra. Chàng hít một hơi thật sâu, đôi mắt đen láy lóe lên tinh quang. "Vạn Kiếp Thôn Thiên Quyết!" Chàng hét lớn, tung ra một chưởng. Một luồng lực hấp dẫn cực lớn bùng nổ từ lòng bàn tay chàng, xoáy sâu vào trung tâm của trận pháp. Linh khí hỗn loạn và ma khí âm u trong không gian xung quanh bị hút vào lòng bàn tay chàng như một dòng xoáy khổng lồ. Trận pháp ảo ảnh, vốn được duy trì bởi sự hỗn loạn của linh khí, lập tức trở nên suy yếu.
Luồng lực hấp dẫn không chỉ làm suy yếu trận pháp, mà còn tạo ra một áp lực vô hình, đẩy lùi những tảng đá đang bị băng phong, khiến chúng không thể chạm tới họ. Sức mạnh của 'Vạn Kiếp Thôn Thiên Quyết' khiến Tuyết Dao cũng phải ngạc nhiên. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ, nhưng cũng đầy tà dị, đang bùng phát từ Lâm Phong.
"Chiêu này của ngươi..." Tuyết Dao lẩm bẩm, ánh mắt nàng nhìn Lâm Phong đầy vẻ phức tạp. Nàng không ngờ Lâm Phong lại có thể sử dụng công pháp mới đến mức này, có thể thôn phệ cả linh khí và ma khí để phá giải trận pháp.
Lâm Phong mỉm cười. "Cũng may là ta học được chiêu này kịp thời, nếu không thì chúng ta đã bị những tảng đá này chôn vùi rồi." Chàng không nói hết câu, nhưng ánh mắt chàng lại đầy ý cười, như muốn nói "cô xem, không có ta thì cô làm sao đây?".
Trận pháp ảo ảnh tan vỡ, những tảng đá khổng lồ cũng đã bị hóa giải nhờ sự phối hợp ăn ý của cả hai. Dù không nói ra, nhưng cả Lâm Phong và Tuyết Dao đều nhận ra rằng, họ đã phối hợp một cách hoàn hảo, như thể đã cùng nhau chiến đấu hàng trăm lần. Một sự ăn ý bất ngờ, vượt qua cả sự khác biệt trong tính cách và phong cách chiến đấu của họ.
Bầu không khí căng thẳng dịu xuống một chút, nhưng sự nguy hiểm của Phế Tích Cổ Thành vẫn còn hiện hữu. Ánh hoàng hôn đã dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những bóng đổ dài của các cột đá và bức tường đổ nát càng trở nên ma quái. Gió vẫn thổi mạnh, bụi bay mù mịt, khiến tầm nhìn bị hạn chế.
"Xem ra, Ma giáo Huyết Ảnh đã chuẩn bị rất kỹ càng cho bất cứ ai dám đặt chân vào đây." Tuyết Dao nói, giọng nàng mang theo sự thận trọng. "Chúng ta cần tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi và lập kế hoạch. Không thể mạo hiểm tiến sâu hơn vào ban đêm."
Lâm Phong gật đầu đồng ý. "Phải rồi. Vạn Kiếp Thôn Thiên Quyết của ta cần thời gian để hấp thụ và chuyển hóa. Hơn nữa, việc thám hiểm vào ban đêm ở một nơi đầy rẫy tà khí như thế này không phải là ý hay." Chàng nhìn sâu vào phế tích, nơi màn đêm đã nuốt chửng mọi thứ. "Chắc chắn, những bí mật mà chúng ta cần tìm kiếm đang nằm sâu bên trong đó. Và Ma giáo Huyết Ảnh cũng vậy."
Lâm Phong cảm thấy Huyễn Mặc Quyển trong túi áo lại khẽ rung động mạnh hơn một chút, như một lời nhắc nhở, một lời hứa hẹn về những điều sắp được khám phá. Dù hiểm nguy trùng trùng, nhưng sự tò mò và khao khát khám phá trong chàng lại càng dâng cao. Cổ Vực, Ma giáo Huyết Ảnh, Đại Địa Phân Liệt, và cả bí mật về Huyễn Mặc Quyển... Tất cả đang chờ đợi Lâm Phong và Tuyết Dao vén màn. Cuộc hành trình chỉ mới bắt đầu.