Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 108

Cấm Chế Cổ Thành, Dấu Vết Lạc Thời

5438 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger của Chương 107, bắt đầu hành trình khám phá sâu bên trong Phế Tích Cổ Thành.,Khắc họa sự phối hợp ăn ý và phát triển mối quan hệ giữa Lâm Phong và Tuyết Dao khi đối mặt với thử thách.,Giới thiệu các cấm chế cổ xưa và yêu thú hung hãn đặc trưng của Phế Tích Cổ Thành, liên quan đến Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước.,Hé lộ những dấu vết kỳ lạ của nền văn minh cổ xưa, gợi ý về sự hùng vĩ và sụp đổ của nó.,Tiếp tục gieo mầm về sự hiện diện của Ma giáo Huyết Ảnh và mục đích của chúng.,Tạo tiền đề cho việc Lâm Phong phát hiện manh mối quan trọng về Huyễn Mặc Quyển ở Chương 110.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao
Mood: Tense, mysterious, adventurous, developing romance
Kết chương: [object Object]

Gió đêm vẫn rít qua những kẽ hở của Phế Tích Cổ Thành, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi bụi cổ xưa đặc trưng của những nơi bị thời gian lãng quên. Màn đêm đã nuốt chửng hầu hết mọi thứ, chỉ còn lại ánh trăng non yếu ớt cố gắng xuyên qua những đám mây đen kịt, đổ bóng những cột đá gãy đổ dài ngoẵng, ma quái trên nền đất lởm chởm. Lâm Phong và Tuyết Dao, sau khi thoát khỏi cạm bẫy trận pháp hiểm độc, đã tìm được một góc khuất tương đối an toàn dưới chân một bức tường đổ nát, che chắn khỏi cơn gió lạnh và tầm nhìn từ xa.

“Đúng là một nơi ‘thú vị’,” Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, ánh mắt chàng vẫn không ngừng quét qua những bóng ma vật vờ của phế tích. Chàng không nói hết câu, nhưng ý tứ đã rõ ràng. Nơi đây không chỉ là một phế tích bình thường, mà còn là một mê cung chết chóc, ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. Chàng ngồi xếp bằng, vận chuyển Vạn Kiếp Thôn Thiên Quyết, cố gắng hấp thụ và chuyển hóa nguồn năng lượng hỗn loạn vừa thôn phệ được từ trận pháp. Linh khí và ma khí cuộn xoáy trong đan điền chàng, như hai dòng sông đối lập đang tìm cách hòa nhập, mang đến một cảm giác vừa sung mãn vừa khó chịu. Đây là lần đầu tiên chàng sử dụng chiêu thức này trong một trận chiến thực sự, và hiệu quả của nó đã vượt xa mong đợi. Nó không chỉ phá giải trận pháp, mà còn cung cấp một nguồn năng lượng bổ sung đáng kể. Tuy nhiên, việc dung hòa hai loại khí chất đối lập này không phải là chuyện dễ dàng, cần một sự tinh luyện tỉ mỉ và thời gian.

Tuyết Dao ngồi cách chàng không xa, ánh mắt vẫn lạnh lùng cảnh giác, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt phượng ấy là một sự suy tư hiếm thấy. Nàng nhìn Lâm Phong, nhìn cách chàng vận công, cảm nhận được luồng khí tức phức tạp đang tỏa ra từ chàng. Vừa cổ xưa, vừa mạnh mẽ, nhưng cũng tiềm ẩn một sự bất ổn. Nàng đã từng nghe về những công pháp ma đạo có thể thôn phệ vạn vật, nhưng chưa bao giờ nghĩ một công pháp như vậy lại có thể xuất hiện trên người một tu sĩ chính đạo, và còn có thể dung hòa cả linh khí lẫn ma khí. Điều này vượt quá nhận thức của nàng, và cũng khiến nàng càng thêm tò mò về con người Lâm Phong. "Vạn Kiếp Thôn Thiên Quyết... quả nhiên không tầm thường." Nàng thầm nghĩ. Nàng đã đánh giá thấp chàng rồi.

Bóng đêm dần buông xuống hoàn toàn, bao trùm Phế Tích Cổ Thành trong một lớp màn u ám. Tiếng gió rít nghe như tiếng ai oán của những linh hồn bị mắc kẹt, tiếng đá lởm chởm va vào nhau nghe như tiếng thì thầm của quá khứ. Mùi bụi, mùi đất ẩm, mùi rêu phong, và cả một chút mùi kim loại gỉ sét hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự tàn phai. Không khí ở đây đặc quánh một vẻ bi thương, cô độc, đôi khi lại rùng rợn đến gai người. Linh khí trong phế tích yếu ớt đến đáng thương, nhưng bù lại, ma khí lại dày đặc đến khó tả, dường như đã bị một thứ gì đó thu hút và tích tụ lại.

Lâm Phong mở mắt, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt đen láy. "Đã ổn hơn một chút rồi." Chàng vươn vai, cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn nhiều. "Chúng ta không thể nghỉ ngơi lâu ở đây. Ma giáo Huyết Ảnh có thể đang ở gần đó, và chúng chắc chắn không phải là những kẻ dễ bỏ cuộc." Chàng đứng dậy, nhìn Tuyết Dao. "Nàng có vẻ bận tâm về công pháp của ta?"

Tuyết Dao khẽ lắc đầu, mái tóc đen nhánh theo gió khẽ bay bay. "Công pháp của ngươi có vẻ đặc biệt. Nhưng ta không có ý dò xét." Nàng dừng một chút, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào chàng. "Chỉ là... nó không giống bất cứ công pháp chính đạo nào mà ta từng biết."

Lâm Phong cười nhạt. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chính tà vốn dĩ chỉ là ranh giới do con người tự đặt ra. Quan trọng là người sử dụng nó như thế nào." Chàng nói, ánh mắt chợt trở nên sâu thẳm. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Có lẽ... công pháp của ta là một loại Đạo khác chăng?" Chàng không chắc chắn, nhưng trong lòng chàng, Huyễn Mặc Quyển đang rung động khẽ khàng, như một lời đáp ứng. "Dù sao đi nữa, hiện tại nó đã giúp chúng ta thoát khỏi hiểm cảnh." Chàng không muốn đi sâu vào chi tiết về Huyễn Mặc Quyển, dù sao đây cũng là bí mật lớn nhất của chàng.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên cố gắng xuyên qua lớp mây mù dày đặc, rọi xuống Phế Tích Cổ Thành, mang theo một chút hy vọng le lói. Không khí vẫn lạnh lẽo, nhưng ít nhất không còn bóng đêm u ám nữa. Lâm Phong và Tuyết Dao đứng trước một cánh cổng đá khổng lồ, đã bị thời gian gặm nhấm đến mức gần như hòa lẫn vào những tàn tích xung quanh. Những phù văn cổ xưa được khắc trên cánh cổng đã phai mờ, nhưng vẫn toát ra một thứ năng lượng u uẩn, cổ kính. Tấm bản đồ da cũ nát mà Lâm Phong đã tìm thấy trước đó, giờ được trải ra dưới chân họ. Vết máu khô đã lâu trên bản đồ càng tăng thêm vẻ bí ẩn và nguy hiểm cho khu vực này.

"Ký hiệu này... có vẻ quen thuộc, nhưng ta chưa từng thấy bao giờ." Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, ngón tay chàng lướt nhẹ trên những đường nét phức tạp trên bản đồ. Chàng cảm thấy Huyễn Mặc Quyển trong túi áo lại khẽ rung động mạnh hơn một chút, như thể đang cố gắng giao tiếp với những phù văn cổ xưa kia.

Tuyết Dao nhíu mày, đôi mắt nàng tập trung vào tấm bản đồ. "Đây là văn tự cổ của một bộ tộc đã biến mất từ thời Đại Địa Phân Liệt. Rất ít người còn biết đến nó." Nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự chắc chắn. "Thanh Vân Tông có một vài ghi chép về nền văn minh này, nhưng hầu hết đã thất lạc. Ta chỉ vô tình đọc được một vài đoạn trong thư viện cổ của tông môn."

Lâm Phong quay sang nhìn nàng, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên. "Ồ? Nàng còn biết cả văn tự cổ của bộ tộc đã biến mất sao? Không hổ danh là đệ tử thiên tài của Thanh Vân Tông. Ta cứ tưởng nàng chỉ biết mỗi kiếm thuật băng giá thôi chứ." Lời nói của chàng mang theo chút trêu chọc, nhưng trong thâm tâm, chàng thực sự ấn tượng với kiến thức uyên bác của Tuyết Dao.

Tuyết Dao liếc chàng một cái, ánh mắt vẫn lạnh nhạt nhưng không có ý trách móc. "Kiếm thuật là con đường tu luyện của ta. Nhưng kiến thức cũng rất quan trọng, đặc biệt là trong những nhiệm vụ như thế này." Nàng dừng một chút, ngón tay mảnh khảnh chỉ vào một ký hiệu trên bản đồ. "Ký hiệu này... nó biểu thị một cánh cổng được niêm phong bởi một loại trận pháp cổ xưa, không phải là trận pháp thông thường. Nó cần một phương thức kích hoạt đặc biệt, có lẽ liên quan đến huyết mạch hoặc một loại vật dẫn nào đó."

"Huyễn Mặc Quyển của ta đang rung động." Lâm Phong nói, không để ý đến lời trêu chọc của mình vừa rồi. "Bí mật chúng ta tìm kiếm có lẽ nằm sau cánh cổng này." Chàng cảm nhận được một sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa Huyễn Mặc Quyển và những phù văn trên cánh cổng. Một cảm giác kỳ lạ, như thể hai thứ này vốn dĩ là một phần của nhau.

Lâm Phong hít sâu một hơi, tập trung tinh thần. Chàng giơ tay, Huyễn Mặc Quyển lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay chàng, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, huyền bí. Quyển sách cổ xưa như một thực thể sống, khẽ run rẩy, những trang giấy cũ kỹ như đang tự lật mở trong không khí. Chàng đặt Huyễn Mặc Quyển lên bề mặt cánh cổng đá, ngay vị trí những phù văn cổ xưa nhất. Ngay lập tức, một luồng năng lượng vô hình từ Huyễn Mặc Quyển tuôn ra, bao phủ lấy cánh cổng. Những phù văn đã phai mờ trên bề mặt đá bỗng chốc như được "hồi sinh", phát ra ánh sáng yếu ớt, rồi dần dần trở nên rực rỡ hơn. Chúng bắt đầu di chuyển, xoay tròn theo một quỹ đạo phức tạp, như một vũ điệu cổ xưa đang được tái hiện.

Tuyết Dao đứng lùi lại một chút, ánh mắt nàng dõi theo từng cử động của Lâm Phong và Huyễn Mặc Quyển. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, hùng vĩ nhưng cũng đầy bí ẩn, đang từ Huyễn Mặc Quyển truyền vào cánh cổng. Sự tinh khiết của linh khí hòa quyện với một chút ma khí kỳ lạ, tạo nên một sự hỗn loạn nhưng lại cực kỳ ổn định. Nàng cảnh giác xung quanh, tay siết chặt thanh kiếm băng, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ sự cố nào. Việc kích hoạt một cấm chế cổ xưa như vậy chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý không mong muốn.

Tiếng "ken két" nặng nề vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch của phế tích. Cánh cổng đá khổng lồ, đã im lìm hàng ngàn năm, bắt đầu dịch chuyển một cách chậm rãi. Bụi đá vương vãi, những mảnh vỡ nhỏ rơi lả tả. Một khe hở nhỏ xuất hiện ở giữa cánh cổng, từ đó một làn khí ẩm mốc, lạnh lẽo thoát ra, mang theo mùi của sự mục nát và bí ẩn. Ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển càng trở nên mạnh mẽ, dường như đang "ăn" lấy năng lượng từ cánh cổng, hoặc ngược lại, cánh cổng đang "ăn" năng lượng từ nó. Lâm Phong cảm thấy một lực hút nhẹ từ cánh cổng, như muốn kéo chàng vào bên trong. Một cảm giác quen thuộc, một sự kết nối sâu sắc mà chàng không thể lý giải.

"Huyễn Mặc Quyển... nó thực sự có liên quan đến những thứ cổ xưa này." Lâm Phong thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một sự phấn khích khó tả. Mọi mảnh ghép về thân thế và bí ẩn của quyển sách đang dần được ghép nối lại. "Cuối cùng thì... ta cũng sắp biết được một phần sự thật rồi." Chàng nhìn Tuyết Dao, thấy nàng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt nàng lại sáng lên một cách bất thường, như thể cũng đang bị cuốn hút bởi cảnh tượng trước mắt. "Nàng thấy đấy, không có ta thì nàng làm sao mà vào được đây?" Lâm Phong không nhịn được mà buông một câu trêu chọc.

Tuyết Dao không đáp lại, chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng, nhưng khóe môi nàng lại cong lên một cách nhẹ nhàng, một nụ cười gần như không thể nhận ra. Sự im lặng của nàng đã là một lời chấp nhận đối với Lâm Phong. Sự phối hợp ăn ý giữa họ, dù mới chỉ diễn ra trong thời gian ngắn, nhưng đã dần trở thành một điều tự nhiên.

Cánh cổng đá cuối cùng cũng mở ra một khe hẹp đủ để một người đi qua. Bên trong là một hành lang tối tăm, sâu hun hút, nuốt chửng mọi ánh sáng. Một cảm giác bất an nhưng cũng đầy kích thích dâng trào trong lòng Lâm Phong. Chàng biết, cuộc hành trình thực sự mới chỉ bắt đầu. Những bí mật đang chờ đợi họ, và cả những nguy hiểm không thể lường trước. "Đi thôi, Tuyết Dao. Có vẻ như chúng ta sắp có một buổi 'tham quan' lịch sử đầy bất ngờ đây." Lâm Phong nói, nở một nụ cười nửa miệng đầy tinh quái, rồi bước chân đầu tiên vào trong bóng tối. Tuyết Dao không nói gì, chỉ lặng lẽ đi theo sau, bóng dáng mảnh mai của nàng khuất dần trong cánh cổng đá vừa hé mở.

Bên trong cánh cổng là một hành lang dài hun hút, tối tăm như bụng một con quái vật cổ xưa. Ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài cố gắng len lỏi vào, nhưng chỉ đủ để phác họa những đường nét mơ hồ của bức tường đá ẩm ướt. Mùi rêu phong, đất mục và một thứ mùi kim loại gỉ sét đặc trưng của những nơi bị phong ấn hàng ngàn năm xộc thẳng vào mũi, khiến không khí trở nên ngột ngạt và khó thở. Tiếng bước chân của Lâm Phong và Tuyết Dao vang vọng trong sự tĩnh mịch, tạo nên một nhịp điệu đều đặn nhưng cũng đầy căng thẳng.

Lâm Phong đi trước, Huyễn Mặc Quyển vẫn lơ lửng trong lòng bàn tay chàng, phát ra ánh sáng dịu nhẹ soi đường. Ánh sáng ấy không quá chói chang, nhưng lại có khả năng xuyên thấu những ảo ảnh và cấm chế vô hình. Chàng cảm thấy Huyễn Mặc Quyển rung động liên hồi, dường như đang "thức tỉnh" trong môi trường cổ xưa này. Hai bên hành lang là những bức tường đá sần sùi, thỉnh thoảng lại xuất hiện những tượng đá hình thú cổ quái, với đôi mắt rỗng tuếch nhìn thẳng vào không gian. Chúng trông như những thủ vệ đã hóa đá của một vương triều đã lụi tàn, đầy vẻ uy nghi nhưng cũng rợn người.

"Nàng cảm nhận được gì không?" Lâm Phong khẽ hỏi, giọng nói chàng trầm thấp, cố gắng không phá vỡ sự tĩnh mịch đáng sợ.

Tuyết Dao khẽ gật đầu. "Linh khí ở đây rất mỏng manh, nhưng ma khí lại dày đặc đến khó tin. Và... ta cảm thấy có những luồng năng lượng kỳ lạ đang ẩn giấu trong các bức tường." Nàng nói, đôi mắt phượng sắc lạnh quét qua từng ngóc ngách của hành lang. "Cấm chế ảo ảnh và yêu thú thủ vệ. Cẩn thận, chúng không đơn giản là bù nhìn."

Lời của Tuyết Dao vừa dứt, một tiếng "ầm" lớn đột ngột vang lên từ phía trước. Những bức tường đá hai bên hành lang bắt đầu chuyển động, như thể đang sống dậy. Các khối đá khổng lồ trồi lên, lặn xuống, tạo thành một mê cung phức tạp, liên tục thay đổi hình dạng. Cùng lúc đó, những tượng đá hình thú cổ quái ban nãy cũng bắt đầu rung lắc dữ dội, đôi mắt rỗng tuếch của chúng bỗng lóe lên ánh sáng đỏ rực. Tiếng gầm gừ ghê rợn vang vọng khắp hành lang, và những tảng đá khổng lồ từ tượng đá bắt đầu tách ra, biến thành những yêu thú đá khổng lồ, toàn thân cứng như thép, lao về phía Lâm Phong và Tuyết Dao với tốc độ kinh người.

"Thực sự là 'thú vị' hơn ta tưởng!" Lâm Phong thốt lên, nhưng khóe môi chàng lại nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy tinh quái. Chàng không hề nao núng, đôi mắt đen láy nhanh chóng quét qua toàn bộ không gian, phân tích những thay đổi của mê cung và động thái của yêu thú đá. "Nàng chặn hậu, ta phá trận! Chúng ta không có nhiều thời gian!"

Không chút chần chừ, Tuyết Dao rút thanh kiếm băng giá ra khỏi vỏ. "Băng Phong Vạn Lý!" Tiên lực trong cơ thể nàng bùng nổ, một luồng khí lạnh lẽo đột ngột bốc lên, những bông tuyết tinh khiết ngưng tụ trong không khí, hóa thành những bức tường băng dày đặc, chặn đứng đường tấn công của hai con yêu thú đá đầu tiên. Nàng không chỉ phòng thủ, mà còn chủ động tấn công. Thanh kiếm băng vung lên, những tia băng tiễn sắc bén như dao cạo xé toạc không khí, ghim thẳng vào những điểm yếu trên cơ thể yêu thú đá. Mặc dù chúng được tạo thành từ đá, nhưng dưới sức mạnh của băng giá cực hạn, những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên lớp vỏ cứng rắn của chúng.

Lâm Phong không phí một giây nào. Chàng biết, những mê cung và cấm chế này không thể bị phá hủy bằng vũ lực đơn thuần, mà cần phải tìm ra "mắt trận" để vô hiệu hóa. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng phát ra ánh sáng mạnh hơn, những dòng chữ cổ xưa trên bề mặt quyển sách như đang nhảy múa, kết nối với những phù văn ẩn giấu trong các bức tường. "Huyễn Mặc Quyển, phá!" Chàng hét lớn, một luồng năng lượng xoáy trôn ốc từ quyển sách tuôn ra, đâm thẳng vào một điểm vô hình trên bức tường đang chuyển động. Ngay lập tức, một tiếng "rắc" vang lên, và một phần của mê cung dường như bị "khựng lại", tốc độ chuyển động chậm đi đáng kể.

Tuy nhiên, mê cung này quá phức tạp, và yêu thú đá thì quá đông. Chúng không ngừng xuất hiện từ các ngóc ngách, gầm gừ lao tới. "Nàng chú ý những con có màu đỏ! Chúng mang theo hỏa khí, có thể làm tan chảy băng của nàng!" Lâm Phong vừa phá trận, vừa lớn tiếng nhắc nhở Tuyết Dao. Chàng di chuyển linh hoạt, né tránh những đòn tấn công thô bạo của yêu thú đá, đồng thời tung ra những luồng linh lực tinh túy từ Vạn Kiếp Thôn Thiên Quyết, không phải để tấn công, mà là để "thăm dò" và "phân tích" kết cấu của trận pháp. Chàng nhận ra, những yêu thú đá này không chỉ là những con rối vô tri, mà chúng còn được điều khiển bởi một loại ý thức cổ xưa, liên kết chặt chẽ với cấm chế.

Tuyết Dao không cần Lâm Phong nhắc nhở nhiều. Nàng đã nhận ra sự khác biệt của những con yêu thú đá có màu đỏ sẫm, hơi thở của chúng mang theo nhiệt độ cao. Nàng điều khiển băng tiễn, không còn ghim thẳng vào chúng mà tạo ra những bức tường băng khổng lồ, rồi dùng kiếm chém tan tành chúng, tạo ra những mảnh băng sắc nhọn như lưỡi đao, đẩy lùi những yêu thú đá khác. "Băng Long Phá!" Nàng hét lên, một con rồng băng khổng lồ ngưng tụ từ tiên lực của nàng, gầm lên một tiếng vang dội, lao thẳng vào giữa đám yêu thú đá, đóng băng hàng chục con cùng lúc. Sức mạnh của nàng không hề thua kém Lâm Phong, thậm chí còn có phần mạnh mẽ hơn ở khả năng đối phó với số lượng lớn.

Lâm Phong cười rạng rỡ. "Tuyệt vời! Cứ như thế này thì chúng ta sẽ có một bữa tiệc đá vụn ngon lành!" Chàng nói, mặc dù mồ hôi đã lấm tấm trên trán. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng lại phát ra một luồng ánh sáng mạnh hơn nữa. Chàng đã tìm thấy mắt trận chính. "Vạn Kiếp Thôn Thiên Quyết, phá cấm!" Chàng dồn toàn bộ linh lực vào Huyễn Mặc Quyển, và quyển sách cổ xưa đó như một cái miệng khổng lồ, hút mạnh lấy năng lượng từ mắt trận. Cấm chế ảo ảnh rung chuyển dữ dội, không gian xung quanh trở nên méo mó hơn bao giờ hết, rồi đột ngột... tĩnh lặng.

"Rắc! Rắc! Rắc!" Những tiếng vỡ vụn vang lên liên hồi. Mê cung đá ngừng chuyển động, các bức tường trở lại vị trí cũ. Những yêu thú đá, dù vẫn còn nguyên vẹn, nhưng đôi mắt đỏ rực của chúng đã vụt tắt. Chúng trở lại thành những tượng đá vô tri, đứng im lìm như chưa từng sống dậy. Toàn bộ cấm chế đã bị vô hiệu hóa.

Lâm Phong thở phào một hơi, thu hồi Huyễn Mặc Quyển. Chàng nhìn Tuyết Dao, thấy nàng cũng đang thu kiếm, hơi thở có chút dồn dập nhưng vẻ mặt vẫn lạnh lùng như băng. "Không tệ chứ? Sự phối hợp của chúng ta có vẻ khá ăn ý đấy." Chàng nói, giọng điệu mang theo sự hài hước thường thấy.

Tuyết Dao nhìn chàng, đôi mắt nàng thoáng qua một tia phức tạp. Nàng đã chứng kiến Lâm Phong không chỉ mạnh mẽ mà còn cực kỳ thông minh, khả năng phân tích và ứng biến nhanh chóng của chàng khiến nàng phải bất ngờ. Quan trọng hơn, chàng đã hoàn toàn tin tưởng nàng, giao cho nàng trọng trách chặn hậu, và sự tin tưởng đó đã được đền đáp xứng đáng. "Ngươi... có vẻ hiểu rõ những loại trận pháp cổ xưa này." Nàng không trực tiếp khen ngợi, nhưng lời nói của nàng đã là một sự công nhận lớn.

Lâm Phong cười. "Ta có một 'người bạn' khá đặc biệt, nó thích những thứ cổ xưa. Thế nên ta cũng phải học theo thôi." Chàng khẽ vỗ vào Huyễn Mặc Quyển, như thể đang nói chuyện với một sinh vật sống. "Hơn nữa, ta nghĩ chúng ta cần phải ăn ý hơn nữa. Con đường phía trước chắc chắn sẽ còn nhiều cạm bẫy khó lường."

Cả hai tiếp tục tiến sâu vào hành lang. Dù đã phá giải cấm chế, nhưng bầu không khí vẫn nặng nề và bí ẩn. Màn đêm đã bắt đầu buông xuống bên ngoài, nhưng trong hành lang này, ánh sáng chỉ tồn tại nhờ Huyễn Mặc Quyển. Những âm thanh kỳ lạ vẫn thỉnh thoảng vang lên, như tiếng thì thầm của gió, tiếng nước chảy róc rách từ những vết nứt trên tường, hay đôi khi là tiếng vọng từ xa xăm, không rõ là của thứ gì. Lâm Phong và Tuyết Dao vẫn giữ sự cảnh giác cao độ, nhưng sự ăn ý giữa họ đã trở nên rõ ràng hơn, như thể họ đã cùng nhau chiến đấu hàng trăm lần. Một sự liên kết vô hình đã được hình thành, không cần lời nói, chỉ cần ánh mắt hay một cử động nhỏ cũng đủ để đối phương hiểu ý. Họ bước đi giữa những tàn tích của một nền văn minh đã lụi tàn, hướng tới những bí mật sâu thẳm đang chờ đợi.

Sau khi vượt qua mê cung cấm chế và đám yêu thú đá hung hãn, Lâm Phong và Tuyết Dao tiếp tục tiến sâu vào Phế Tích Cổ Thành. Hành lang đá dần mở rộng, dẫn họ đến một căn phòng rộng lớn, đổ nát nhưng vẫn giữ được một phần vẻ uy nghi cổ xưa. Ánh sáng mờ ảo từ Huyễn Mặc Quyển và một vài khe hở trên trần nhà chiếu rọi, phác họa khung cảnh hoang tàn của căn phòng.

Kiến trúc của căn phòng này khác hẳn với những gì họ đã thấy bên ngoài. Các bức tường được xây dựng bằng những khối đá khổng lồ, xếp chồng lên nhau một cách tinh xảo, dù đã nứt nẻ và phủ đầy rêu phong nhưng vẫn toát lên một vẻ vững chãi khó tin. Trên khắp các bức tường là những bức phù điêu được chạm khắc tinh xảo, mô tả những cảnh tượng kỳ lạ: những sinh vật khổng lồ với hình dáng nửa người nửa thú, những vị thần linh huyền bí với đôi cánh khổng lồ, những trận chiến long trời lở đất, và cả những cảnh tế lễ trang nghiêm của một nền văn minh đã mất. Những hình ảnh này, dù đã bị thời gian bào mòn, vẫn sống động đến kinh ngạc, kể lại một câu chuyện về một đế chế hùng mạnh đã từng ngự trị nơi đây.

Ở trung tâm căn phòng, một bia đá khổng lồ sừng sững, cao gần ba trượng, bề mặt phủ đầy những văn tự cổ xưa mà Tuyết Dao đã nhắc đến. Bia đá này có vẻ như là trung tâm của căn phòng, dường như ẩn chứa một bí mật quan trọng. Xung quanh bia đá, rải rác trên nền đất là những tàn tích của các vật phẩm đã bị phân hủy, chỉ còn lại những mảnh kim loại gỉ sét, những mảnh xương hóa thạch, và đôi khi là những viên linh thạch đã mất hết linh khí, chỉ còn lại một màu xám xịt.

Không khí trong căn phòng vừa nặng nề vừa tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua các khe hở và tiếng róc rách đều đặn của nước nhỏ giọt từ đâu đó. Dù trong phòng không có thời tiết, nhưng cảm giác lạnh lẽo từ bên ngoài vẫn lùa vào qua những vết nứt, khiến không gian càng thêm âm u. Mùi bụi cổ xưa, mùi rêu phong, và một chút mùi tanh nồng khó hiểu hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác bí ẩn đến rợn người.

"Ma giáo Huyết Ảnh đã ở đây." Lâm Phong đột nhiên lên tiếng, giọng nói trầm thấp. Chàng chỉ tay vào một góc khuất trên nền đất, nơi có một vết máu khô đã lâu, màu đỏ sẫm gần như hòa vào màu đất. Bên cạnh vết máu là vài ký hiệu ma đạo được vẽ vội vàng, mờ nhạt nhưng vẫn đủ để nhận ra. "Chúng cũng đang tìm kiếm thứ gì đó." Ánh mắt chàng ánh lên sự sắc bén. "Dấu vết này vẫn còn mới. Chứng tỏ chúng vừa mới rời đi, hoặc vẫn đang ở đâu đó gần đây."

Tuyết Dao tiến lại gần các bức phù điêu, đôi mắt phượng nàng tập trung vào từng chi tiết. "Đây là những câu chuyện về sự sụp đổ của một đế chế cổ đại." Nàng nói, giọng nói trong trẻo vang vọng trong căn phòng rộng lớn. "Họ tin vào một loại sức mạnh có thể 'thôn phệ' mọi thứ. Sức mạnh này được coi là nguồn gốc của sự sống và cái chết, của sự hình thành và hủy diệt." Nàng dừng lại, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên một bức phù điêu mô tả một vòng xoáy khổng lồ đang nuốt chửng một tinh cầu. "Theo ghi chép của tông môn mà ta từng đọc, đế chế này đã sử dụng sức mạnh 'thôn phệ' để đạt đến đỉnh cao của sự phồn thịnh, nhưng cũng chính nó đã dẫn đến sự diệt vong của họ."

Lâm Phong lắng nghe, trong lòng dâng lên một sự kinh ngạc. "Thôn phệ..." Chàng lẩm bẩm, ánh mắt chợt chuyển sang bia đá ở trung tâm căn phòng. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng bắt đầu rung động dữ dội hơn bao giờ hết, ánh sáng phát ra từ nó cũng trở nên chói lóa, như thể đang phản ứng mạnh mẽ với bia đá. Một luồng cảm giác quen thuộc, như máu mủ ruột thịt, truyền thẳng vào tâm trí chàng. "Liệu có phải là thứ mà Huyễn Mặc Quyển liên quan đến?"

Lâm Phong tiến lại gần bia đá, đặt Huyễn Mặc Quyển lên bề mặt của nó. Ngay lập tức, những văn tự cổ xưa trên bia đá như sống dậy, phát ra ánh sáng tương tự như Huyễn Mặc Quyển. Một luồng năng lượng khổng lồ từ bia đá tuôn trào, không phải là linh khí hay ma khí đơn thuần, mà là một loại năng lượng nguyên thủy, hỗn độn, trực tiếp được Huyễn Mặc Quyển hấp thụ. Lâm Phong cảm thấy một dòng chảy tri thức khổng lồ đang đổ vào tâm trí mình, những hình ảnh, âm thanh, cảm xúc của một nền văn minh cổ đại hiện lên rõ nét. Chàng nhìn thấy sự hùng vĩ của đế chế đó, nhìn thấy cách họ khai thác và sử dụng sức mạnh 'thôn phệ', và cả khoảnh khắc sụp đổ bi tráng của họ. Một cảm giác đau đớn, mất mát dâng lên trong lòng chàng, như thể chàng đã chứng kiến tất cả những điều đó bằng chính đôi mắt mình.

Tuyết Dao đứng cạnh Lâm Phong, đôi mắt nàng mở to ngạc nhiên. Nàng cảm nhận được luồng năng lượng kinh thiên động địa đang tỏa ra từ bia đá và Huyễn Mặc Quyển, mạnh mẽ đến mức nàng phải lùi lại vài bước. Nàng chưa bao giờ thấy một vật phẩm nào có thể tạo ra sự cộng hưởng mạnh mẽ đến vậy. Những ký hiệu và hình vẽ trên bia đá bắt đầu thay đổi, như thể đang tự kể lại câu chuyện của chúng. Nàng cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ, từng văn tự cổ, để sau này có thể đối chiếu với những ghi chép của tông môn. Kiến thức về "thôn phệ" và nền văn minh cổ đại này có thể là chìa khóa để giải thích nhiều bí ẩn mà Thanh Vân Tông vẫn chưa thể lý giải.

"Đây là... một bản đồ." Lâm Phong đột nhiên nói, giọng chàng khàn khàn, như thể vừa trải qua một hành trình dài. Chàng rút Huyễn Mặc Quyển ra khỏi bia đá, ánh sáng của nó đã trở nên ổn định hơn, và một phần của bia đá đã hiện lên một bản đồ tinh xảo, với những đường nét phức tạp và những ký hiệu lạ lùng. "Bản đồ này không chỉ dẫn đến những nơi khác trong phế tích, mà còn chỉ ra một địa điểm... một nơi gọi là 'Nguyên Thủy Chi Địa'." Chàng chỉ vào một điểm sáng trên bản đồ, nơi có một ký hiệu đặc biệt, và cảm nhận được Huyễn Mặc Quyển rung động mạnh mẽ nhất khi chàng chạm vào điểm đó. "Đó là nơi mà sức mạnh 'thôn phệ' được sinh ra, và cũng là nơi mà đế chế này đã tìm thấy Huyễn Mặc Quyển... không, có lẽ là nơi mà Huyễn Mặc Quyển được tạo ra."

Tuyết Dao nhìn bản đồ, ánh mắt nàng lộ vẻ kinh ngạc. "Nguyên Thủy Chi Địa... Ta chưa từng nghe về nơi đó. Nhưng nếu nó là nguồn gốc của sức mạnh 'thôn phệ', thì chắc chắn đó là một nơi cực kỳ nguy hiểm." Nàng nhìn Lâm Phong, thấy chàng vẫn còn chìm đắm trong những suy nghĩ sâu xa. "Ma giáo Huyết Ảnh... có thể cũng đang tìm kiếm nơi này."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng trở nên kiên định. "Chắc chắn rồi. Dấu vết của chúng ở đây cho thấy chúng đã tiến rất gần đến mục tiêu. Chúng ta phải nhanh hơn chúng." Chàng nhìn vào bản đồ, rồi nhìn Tuyết Dao. Một tia lửa quyết tâm cháy lên trong đôi mắt chàng. "Nguyên Thủy Chi Địa... Huyễn Mặc Quyển... tất cả đang chờ đợi chúng ta. Cuộc hành trình này... chỉ mới thực sự bắt đầu!"

Chàng không còn bận tâm đến sự mệt mỏi hay nguy hiểm nữa. Sự tò mò, khao khát khám phá, và đặc biệt là sự kết nối sâu sắc với Huyễn Mặc Quyển đã hoàn toàn chiếm lấy tâm trí chàng. Lâm Phong biết, đây không chỉ là nhiệm vụ của Thanh Vân Tông, mà còn là hành trình tìm kiếm bản thân, tìm kiếm cội nguồn của chính chàng. Và Tuyết Dao, nàng sẽ là người đồng hành đáng tin cậy trên con đường đầy chông gai này. Cái lạnh lẽo của căn phòng, những vết máu khô của Ma giáo, những phù điêu cổ xưa, tất cả đều trở thành chất xúc tác cho một cuộc phiêu lưu vĩ đại hơn, một bí mật về Huyễn Mặc Quyển đang dần được vén màn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ