Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 109

Mặc Quyển Dẫn Lối, Bí Ký Thâm Uyên

3369 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình huống 'cliffhanger' từ Chương 108, khi Lâm Phong và Tuyết Dao đứng trước vực sâu bí ẩn.,Khắc họa chi tiết hành trình khám phá và những nguy hiểm trong sâu thẳm Phế Tích Cổ Thành, liên quan đến Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước.,Tiếp tục phát triển mối quan hệ tin tưởng và ăn ý giữa Lâm Phong và Tuyết Dao qua các thử thách.,Lâm Phong tình cờ phát hiện một tấm bia cổ khắc những ký hiệu kỳ lạ, hé lộ manh mối đầu tiên về Huyễn Mặc Quyển huyền thoại, đúng theo định hướng chương.,Gieo mầm về sự liên kết giữa Huyễn Mặc Quyển, nền văn minh cổ đại và sự kiện Đại Địa Phân Liệt.,Tạo tiền đề cho việc Lâm Phong phát hiện manh mối quan trọng hơn ở Chương 110.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao
Mood: Thần bí, căng thẳng, phiêu lưu, khám phá, pha lẫn chút kỳ ảo và nguy hiểm.
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong ngẩng đầu nhìn vào lỗ hổng đen kịt hiện ra từ tấm bia đá, một vực sâu không đáy nuốt trọn mọi ánh sáng, như một cánh cửa dẫn vào cõi hư vô. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng không ngừng rung động, ánh sáng đen mờ ảo từ nó nhảy nhót, vẽ nên những đường dẫn mơ hồ vào lòng vực. Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề và mang theo chút tanh nồng của đất đá mục rữa, phả ra từ đó, khiến không khí quanh họ trở nên đặc quánh. Chàng có thể cảm nhận được một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm linh hồn, một tiếng gọi vô hình kéo chàng về phía bóng tối thăm thẳm ấy. Đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà là một định mệnh, một lời hứa mà chàng phải thực hiện.

Tuyết Dao đứng bên cạnh, đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng quét qua miệng vực, rồi quay sang nhìn Lâm Phong. Vẻ đẹp thoát tục của nàng không hề bị lu mờ bởi không gian u ám này, ngược lại, nó càng thêm nổi bật, như một đóa băng liên nở rộ giữa cõi âm u. Nàng khẽ nhíu mày, giọng nói trong trẻo nhưng đầy cảnh giác vang lên, "Vực sâu này ẩn chứa một loại năng lượng cổ quái, vừa mang theo sự hỗn độn của thời gian, vừa có chút ma khí nhàn nhạt. Chúng ta phải cẩn thận." Nàng rút ra Băng Phách Kiếm, mũi kiếm phát ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, chiếu rọi một phần bóng tối, nhưng vẫn không thể chạm tới đáy vực.

Lâm Phong mỉm cười trấn an, nụ cười nửa miệng quen thuộc nhưng ẩn chứa sự kiên định không lay chuyển. "Đừng lo, Tuyết Dao. Có vẻ như Huyễn Mặc Quyển đang dẫn lối. Càng sâu bên trong, ta càng cảm nhận được mối liên kết mạnh mẽ với nó. Đây là cơ duyên, cũng là thử thách." Chàng siết chặt Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận dòng năng lượng nguyên thủy cuộn trào trong nó. "Nào, đi thôi!"

Không chần chừ thêm, Lâm Phong vận dụng linh lực, cơ thể nhẹ như lông vũ, lướt mình xuống miệng vực. Tuyết Dao theo sau chàng như một cái bóng, bước chân nàng nhẹ nhàng, không một tiếng động. Ngay khi họ tiến vào vực sâu, bóng tối như có linh tính lập tức bao trùm, nuốt chửng ánh sáng ít ỏi từ Băng Phách Kiếm và Huyễn Mặc Quyển. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, ẩm ướt hơn, từng giọt nước ngưng tụ trên vách đá nhỏ xuống, tạo nên tiếng tí tách đều đặn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Mùi đất ẩm mốc, xen lẫn mùi kim loại gỉ sét và một chút ma khí nhàn nhạt từ đâu đó vọng lại, như đang kể về hàng ngàn năm phong ấn.

Họ không ngừng lướt xuống, tốc độ ban đầu khá nhanh, nhưng càng đi sâu, Lâm Phong càng phải giảm dần. Những luồng khí độc màu xanh xám thỉnh thoảng thoát ra từ các khe nứt trên vách đá, lượn lờ như những con rắn độc. Chàng nhanh chóng dùng linh lực tạo thành một màn chắn vô hình bảo vệ cả hai. Tuyết Dao cũng không kém cạnh, nàng vung kiếm nhẹ nhàng, những luồng băng khí thanh khiết lập tức hóa giải các luồng khí độc, khiến chúng tiêu tan vào hư vô. Thỉnh thoảng, những khối đá cổ thụ, bị bào mòn bởi thời gian và áp lực, bất ngờ rơi xuống từ vách đá cheo leo. Lâm Phong vung tay, những luồng linh lực hóa thành sợi dây, nhẹ nhàng đẩy chúng sang hai bên, hoặc dùng Huyễn Mặc Quyển phát ra một luồng năng lượng đen mờ ảo, khiến đá vụn tan biến trước khi chạm vào họ.

"Vực sâu này... dường như vô tận." Tuyết Dao khẽ nói, giọng nàng không chút mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác. Nàng nhận thấy Lâm Phong ngày càng trở nên tập trung, đôi mắt chàng sâu thẳm hơn, như đang nhìn xuyên qua bóng tối, cảm nhận được điều gì đó mà nàng không thể.

Lâm Phong gật đầu, "Đây có thể là một lối đi cổ xưa, đã bị phong ấn từ rất lâu. Huyễn Mặc Quyển đang dẫn ta đến một nơi... rất quan trọng. Ta cảm thấy nó như một phần của ta, một phần của vận mệnh của ta." Chàng chợt dừng lại, đôi mắt nheo lại. "Ngươi có nghe thấy gì không?"

Tuyết Dao tập trung thính giác, nàng nghe thấy tiếng gió rít gào yếu ớt từ một khe hở nào đó, và xa hơn nữa, một tiếng nước ngầm chảy róc rách không ngừng. Nhưng ngoài những âm thanh tự nhiên đó, nàng còn nghe thấy một tiếng động khác, rất nhỏ, rất khẽ, như tiếng bước chân vang vọng từ một nơi rất xa, rất sâu. "Có lẽ... có thứ gì đó khác ở dưới này." Nàng nói, bàn tay siết chặt chuôi kiếm.

Lâm Phong mỉm cười bí hiểm, "Không sai. Không chỉ là thứ gì đó, mà còn là... những vị khách không mời mà đến." Ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển đột nhiên bùng lên mạnh hơn một chút, rồi lại yếu đi, như một nhịp đập của trái tim. Chàng chỉ vào một khe nứt nhỏ trên vách đá bên phải, "Lối này."

Họ tiếp tục hạ xuống, cho đến khi cảm nhận được mặt đất rắn chắc dưới chân. Bóng tối vẫn bao trùm, nhưng không gian dường như rộng hơn một chút. Họ đang đứng trong một hành lang đá hẹp, quanh co như mê cung, dẫn sâu hơn vào lòng đất.

Hành lang đá ẩm ướt và lạnh lẽo, không khí đặc quánh mùi rêu phong và đá cũ. Tường đá hai bên không hề trơn nhẵn mà được chạm khắc vô số phù điêu đã mờ nét, hầu hết bị bào mòn bởi thời gian và lớp bụi đất dày đặc. Lâm Phong đưa tay quẹt nhẹ lên một bức phù điêu, lớp bụi rơi xuống để lộ những đường nét tinh xảo nhưng đã phai màu. Chàng nhìn thấy những hình ảnh về một nền văn minh rực rỡ, những con người với trang phục lạ lùng đang thờ cúng một tượng đài khổng lồ, những sinh linh kỳ dị mà chàng chưa từng thấy trong sách vở, và cả những trận pháp khổng lồ trấn áp thiên địa, mà chỉ nhìn qua cũng đủ khiến người ta cảm thấy kinh hãi.

"Những phù văn này... có vẻ như là của một nền văn minh đã biến mất trước Đại Địa Phân Liệt." Tuyết Dao trầm ngâm, ánh mắt nàng tập trung vào một phù văn hình xoắn ốc trên vách đá. "Chúng có nét tương đồng với một số ký tự cổ được tìm thấy trong kho tàng của tông môn, nhưng lại phức tạp và cổ xưa hơn rất nhiều. Hầu hết đã bị thất truyền." Nàng khẽ chạm vào phù văn, cảm nhận một luồng linh khí yếu ớt còn sót lại. "Nền văn minh này chắc chắn từng rất hùng mạnh, nhưng không hiểu sao lại biến mất hoàn toàn."

Lâm Phong gật đầu, đồng thời Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng phát ra một ánh sáng đen mờ ảo, như đang phản ứng với những phù điêu cổ xưa. "Sức mạnh 'thôn phệ' mà bia đá nhắc tới... có lẽ chính là thứ đã nuôi dưỡng nền văn minh này, nhưng cũng chính là thứ đã dẫn đến sự sụp đổ của họ. Và nhìn xem..." Chàng chỉ vào một vết hằn màu đỏ sẫm trên nền đá, một dấu hiệu Ma giáo Huyết Ảnh quen thuộc. "Ma giáo Huyết Ảnh cũng đã đến đây. Chúng đang tìm kiếm điều gì đó rất quan trọng."

Dấu vết của Ma giáo xuất hiện ngày càng dày đặc, không chỉ là vết máu khô, mà còn là những ký hiệu ma đạo được vẽ nguệch ngoạc trên vách đá, như thể để đánh dấu đường đi hoặc để lại lời nhắn. Mùi ma khí nhàn nhạt trong không khí cũng trở nên rõ ràng hơn, khiến Tuyết Dao phải khẽ nhíu mày. Sự hiện diện của chúng cho thấy họ đang đi đúng hướng, nhưng cũng đồng nghĩa với việc nguy hiểm đang rình rập ở mỗi ngóc ngách.

Hành lang quanh co không ngừng, đôi khi lại mở ra một không gian nhỏ hơn, nơi có những cái bẫy cổ xưa được kích hoạt bởi sự hiện diện của họ. Một lần, khi họ đi qua một đoạn hành lang có vẻ trống trải, đột nhiên hàng loạt mũi tên đá tẩm độc từ hai bên vách đá bắn ra như mưa. Lâm Phong nhanh chóng phản ứng, vung Huyễn Mặc Quyển, một lớp màn linh lực đen kịt xuất hiện, chặn đứng tất cả mũi tên. Cùng lúc đó, Tuyết Dao tung ra một luồng băng khí, đông cứng những mũi tên còn lại giữa không trung, khiến chúng vỡ tan thành bụi.

Một lần khác, khi họ tiến vào một căn phòng nhỏ hình tròn, một linh thể thủ vệ cổ xưa bất ngờ xuất hiện. Nó là một bộ xương khô khổng lồ, được bao phủ bởi một lớp tà khí dày đặc, đôi mắt rỗng tuếch phát ra ánh sáng đỏ như máu, gầm gừ lao về phía họ. Tuyết Dao không chút nao núng, nàng vung Băng Phách Kiếm, từng nhát kiếm mang theo hàn khí thấu xương, lập tức đóng băng từng phần của linh thể. Nhưng linh thể này dường như được tạo ra từ một vật chất đặc biệt, nó liên tục tự hàn gắn. Lâm Phong chợt nhận ra một trận pháp phức tạp đang bao quanh linh thể. Chàng nhanh chóng lướt đến một góc phòng, dùng Huyễn Mặc Quyển cảm ứng, rồi vung tay, một luồng linh lực tinh thuần đánh vào một điểm yếu của trận pháp. Ngay lập tức, linh thể thủ vệ như mất đi nguồn năng lượng, cứng đờ lại, rồi vỡ tan thành tro bụi.

"Đúng là có ngươi ở đây, mọi thứ đều trở nên dễ dàng hơn nhiều." Tuyết Dao nhìn Lâm Phong, trong mắt nàng lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Nàng đã quen với sự mạnh mẽ của Lâm Phong, nhưng sự trí tuệ và khả năng giải quyết vấn đề của chàng vẫn luôn khiến nàng kinh ngạc. Sự ăn ý của họ đã đạt đến một cấp độ đáng kinh ngạc, gần như không cần lời nói, họ đã có thể hiểu ý đối phương.

Lâm Phong cười tủm tỉm, "Có Băng Tiên Tử hộ vệ, ta mới có thể yên tâm mà khám phá chứ. Nào, đi thôi. Ta cảm thấy chúng ta sắp đến nơi rồi."

Họ tiếp tục tiến sâu hơn, và một lần nữa, Huyễn Mặc Quyển lại rung động dữ dội, ánh sáng đen từ nó bùng lên mạnh mẽ, như muốn kéo Lâm Phong về phía trước. Chàng cảm nhận một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn, nhưng cũng đầy bí ẩn đang phát ra từ phía trước. Đó không phải là ma khí, cũng không hoàn toàn là linh khí, mà là một thứ gì đó cổ xưa và nguyên thủy hơn nhiều. Sau một đoạn hành lang cuối cùng, một không gian rộng lớn đột nhiên hiện ra trước mắt họ.

Đó là một bí thất hình tròn, kiến trúc của nó nguyên vẹn đến kinh ngạc, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi thời gian hay sự tàn phá. Tường đá được chạm khắc tinh xảo, những phù điêu ở đây rõ nét và sống động hơn nhiều so với những gì họ thấy bên ngoài, mô tả một thế giới hùng vĩ với những dòng năng lượng cuộn trào như sông biển, những sinh linh khổng lồ bay lượn giữa tầng mây, và một sức mạnh tối thượng được tôn thờ. Không gian bên trong bí thất tỏa ra một luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết đến mức khiến người ta cảm thấy tâm hồn được gột rửa. Tuy nhiên, cùng với đó là một áp lực vô hình, nặng nề đè nén lên không gian, như thể nơi đây đã từng chứng kiến những sự kiện kinh thiên động địa.

Ở trung tâm bí thất là một tấm bia đá đen tuyền khổng lồ, cao khoảng ba trượng, bề mặt không hề nhẵn nhụi mà được khắc đầy những ký hiệu uốn lượn như mực nước, chằng chịt và phức tạp. Chúng vừa quen thuộc một cách kỳ lạ, vừa xa lạ đến mức khiến người ta cảm thấy hoang mang. Khi Lâm Phong vừa bước vào bí thất, Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng đột nhiên tự động bay ra khỏi không gian trữ vật, lơ lửng giữa không trung, trước tấm bia đá. Nó phát ra ánh sáng đen kịt mạnh mẽ chưa từng có, ánh sáng ấy như có sự sống, uốn lượn và xoay tròn quanh tấm bia, như một vũ điệu cổ xưa giữa hai thực thể đã chờ đợi nhau hàng ngàn năm.

"Đây... đây là gì? Ta chưa từng thấy ký hiệu nào như vậy." Tuyết Dao đứng sững sờ, đôi mắt nàng mở to nhìn tấm bia đá và Huyễn Mặc Quyển. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang tỏa ra từ cả hai, một sự cộng hưởng mạnh mẽ đến rợn người. Nàng chưa từng thấy bất kỳ pháp bảo hay cổ vật nào có thể tạo ra sự tương tác mãnh liệt đến thế.

Lâm Phong không trả lời, ánh mắt chàng hoàn toàn bị hút vào tấm bia đá. Chàng cảm nhận được một tiếng gọi khẩn thiết, một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm tâm hồn. "Nó... nó đang gọi ta." Giọng chàng khàn khàn, như thể nói từ một cõi mộng. "Huyễn Mặc Quyển đang phản ứng mạnh mẽ chưa từng có. Đây chính là nơi ta cần đến."

Chàng chậm rãi tiến đến tấm bia đá, mỗi bước chân đều chứa đựng một sự trang trọng và thành kính lạ thường. Huyễn Mặc Quyển xoay tròn quanh chàng, ánh sáng đen của nó như một vầng hào quang bao phủ lấy Lâm Phong, khiến chàng trông càng thêm bí ẩn. Khi chàng đến gần tấm bia, một luồng năng lượng vô hình, nhưng có thể cảm nhận được, từ tấm bia đá và Huyễn Mặc Quyển bắt đầu giao thoa, tạo thành những gợn sóng lan tỏa khắp bí thất. Lâm Phong hít một hơi thật sâu, rồi đặt lòng bàn tay mình lên bề mặt lạnh lẽo, sần sùi của tấm bia đá.

Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ, hỗn độn và cổ xưa như chính thuở hồng hoang, ập thẳng vào cơ thể Lâm Phong. Nó không phải là linh khí, cũng không phải ma khí, mà là một loại năng lượng nguyên thủy, như dòng chảy của vạn vật. Huyễn Mặc Quyển như một cầu nối, giúp chàng hấp thụ và điều hòa luồng năng lượng ấy, đồng thời truyền tải những hình ảnh, âm thanh và ký ức mơ hồ vào tâm trí chàng. Chàng nhắm mắt lại, cảm giác như mình đang lùi về quá khứ, chứng kiến một thế giới đã bị lãng quên.

Chàng nhìn thấy những hình ảnh rời rạc về một thế giới trước Đại Địa Phân Liệt, một thời đại hoàng kim mà con người và vạn vật hòa hợp với 'Thiên Đạo', với một quyền năng tối thượng được gọi là 'Nguyên Thủy Chi Lực'. Quyền năng ấy, giống như Huyễn Mặc Quyển, có khả năng 'thôn phệ' vạn vật, không phải để hủy diệt, mà là để chuyển hóa, để tái tạo, để hàn gắn. Chàng thấy một giống loài cổ đại, những người sở hữu trí tuệ siêu việt, đã tìm cách khai thác và sử dụng 'Nguyên Thủy Chi Lực' này để xây dựng một đế chế hùng mạnh, một nền văn minh rực rỡ chưa từng có. Họ đã từng mơ ước về việc sử dụng sức mạnh này để hàn gắn những vết nứt của thế giới, để đưa vạn vật trở lại trạng thái hoàn mỹ.

Nhưng rồi, một tai họa ập đến, một sự kiện kinh hoàng mà chàng chỉ có thể cảm nhận được sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Quyền năng tối thượng ấy, vì một lý do nào đó, đã bị phân tách thành vô số mảnh nhỏ, lưu lạc khắp nơi. Sự phân tách này không chỉ gây ra Đại Địa Phân Liệt, mà còn khiến cho khái niệm 'thôn phệ' bị hiểu sai lệch, bị biến chất thành một sức mạnh tà ác, hủy diệt. Huyễn Mặc Quyển, không phải là một công pháp đơn thuần, mà là một trong những mảnh ghép của 'Nguyên Thủy Chi Lực' ấy, một chìa khóa để 'thôn phệ' và hàn gắn vết nứt của thế giới, để đưa nó trở lại trạng thái cân bằng. Nó là một phần của 'Thiên Đạo' đã bị phân tách, một di vật của một quyền năng tối thượng cần được hoàn chỉnh.

Lâm Phong mở bừng mắt, ánh mắt chàng lộ vẻ kinh ngạc tột độ, nhưng cũng pha lẫn sự thấu hiểu sâu sắc. Chàng cảm thấy mình đã chạm đến một bí mật kinh thiên động địa, một sự thật về thế giới mà chàng đang sống. "Nó... nó không chỉ là một công pháp." Chàng thì thầm, giọng nói vẫn còn mang theo sự chấn động từ những ký ức vừa tiếp nhận. "Nó là một mảnh của 'Thiên Đạo' đã bị phân tách... và nó cần được hoàn chỉnh. Sức mạnh 'thôn phệ' mà mọi người e sợ, thực chất là khả năng hàn gắn thế giới..."

Tuyết Dao nhìn chàng đầy lo lắng, nàng không thể nghe rõ những gì Lâm Phong thì thầm, nhưng nàng cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của chàng. "Thiên Đạo? Ngươi nói gì vậy, Lâm Phong?" Nàng bước tới gần hơn, đôi mắt xanh lam của nàng nhìn thẳng vào chàng, cố gắng đọc hiểu những gì đang diễn ra trong tâm trí chàng.

Lâm Phong quay sang nàng, đôi môi chàng khẽ mấp máy, như muốn nói thêm điều gì đó, muốn chia sẻ sự thật kinh hoàng mà chàng vừa khám phá. Chàng cảm nhận được một địa điểm khác đang hiển hiện rõ ràng trong tâm trí mình, một nơi ẩn chứa mảnh ghép tiếp theo của Huyễn Mặc Quyển, một chìa khóa khác để giải mã bí mật của 'Nguyên Thủy Chi Lực'. Đó là một hố đen sâu thẳm dưới lòng đất, nơi mà năng lượng hỗn độn vẫn đang cuồn cuộn không ngừng. Chàng định chỉ cho Tuyết Dao thấy tấm bia đá đã hiển thị một đường dẫn mới, nhưng đột nhiên, một tiếng gầm rống kinh thiên động địa vang vọng từ sâu hơn trong lòng đất.

Tiếng gầm ấy không phải của bất kỳ yêu thú nào mà họ từng gặp, nó mang theo một sự cổ xưa và hung tàn không thể tả, như thể một sinh vật đã ngủ vùi hàng ngàn năm vừa thức tỉnh. Cả bí thất rung chuyển dữ dội, những hạt bụi đá từ trần nhà rơi lả tả xuống sàn, tạo nên một màn sương mờ mịt. Nền đất dưới chân họ cũng rung lên bần bật, như thể một con quái vật khổng lồ đang cựa mình. Áp lực khổng lồ từ tiếng gầm khiến lồng ngực họ thắt lại, và một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Tuyết Dao. Có thứ gì đó khủng khiếp đang đến gần, và lần này, nó không phải là một cạm bẫy hay một linh thể thủ vệ bình thường.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ