Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 110

Huyễn Mặc Giải Mã: Bí Ẩn Về Nguồn Gốc Thiên Đạo

5784 từ
Mục tiêu: Giải quyết hoàn toàn cliffhanger từ Chương 109: đối phó với mối đe dọa cổ xưa được đánh thức.,Lâm Phong thành công giải mã một phần ký hiệu cổ trên tấm bia, phát hiện những chỉ dẫn quan trọng liên quan đến Huyễn Mặc Quyển và một phương pháp tu luyện độc đáo.,Hé lộ một bí mật lớn hơn về nguồn gốc thực sự của Huyễn Mặc Quyển, liên kết với sự kiện Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước và 'Thiên Đạo' bị phân tách.,Củng cố mối quan hệ và sự phối hợp ăn ý giữa Lâm Phong và Tuyết Dao.,Giới thiệu nhân vật Địa Đầu Xà trong một bối cảnh mới, tạo tiền đề cho những xung đột nhỏ tiếp theo sau khi rời phế tích.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Địa Đầu Xà
Mood: Tense, mysterious, revelatory, then lighthearted and adventurous.
Kết chương: [object Object]

Không khí trong bí thất vốn đã nặng nề, giờ đây lại càng trở nên đặc quánh bởi một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo đến thấu xương. Tiếng gầm rống kinh thiên động địa không chỉ làm rung chuyển vách đá, mà còn như xé toạc màng nhĩ, khiến Lâm Phong và Tuyết Dao đều cảm thấy một cơn đau nhói nơi thái dương. Những hạt bụi đá li ti từ trần nhà rơi lả tả xuống, quyện với màn sương mờ mịt vốn có, tạo nên một khung cảnh u ám, đầy rẫy hiểm nguy. Nền đất dưới chân họ không ngừng run lên bần bật, như thể một con quái vật khổng lồ đang cựa mình, chuẩn bị thoát ra khỏi giấc ngủ ngàn năm.

Lâm Phong siết chặt tay Tuyết Dao, kéo nàng về phía sau lưng mình một cách bản năng. Ánh mắt chàng sắc bén quét qua bóng tối thăm thẳm nơi cuối bí thất, nơi phát ra tiếng gầm rống. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng bỗng nhiên xoay chuyển mãnh liệt, không phải là sự hưng phấn của kẻ săn mồi, mà là một sự cảnh báo khẩn cấp, một sự đối chọi với một luồng năng lượng đối lập, cổ xưa không kém. Chàng cảm nhận được một luồng ma khí âm hàn, xen lẫn với linh khí hỗn loạn, đang cuồn cuộn trỗi dậy, như một con sông ngầm vỡ đê.

"Cẩn thận, Lâm Phong! Thứ này... không phải yêu thú bình thường!" Tuyết Dao thì thầm, giọng nàng tuy vẫn giữ được sự bình tĩnh cố hữu, nhưng sự căng thẳng trong từng lời nói vẫn không thể che giấu. Nàng rút trường kiếm Băng Phách ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng về phía trước, một luồng hàn khí nhàn nhạt bắt đầu tỏa ra, khiến những hạt bụi đá bay lơ lửng trong không trung kết thành băng vụn rồi rơi xuống. Đôi mắt phượng của nàng lóe lên tia lạnh lẽo, sẵn sàng nghênh chiến. Nàng cảm nhận được một thứ gì đó đã bị phong ấn từ rất lâu, giờ đây đang được đánh thức bởi sự xáo động của linh khí trong phế tích, có lẽ còn bị ảnh hưởng bởi chính ma khí mà Huyết Ảnh Ma Giáo đã để lại.

Từ sâu thẳm bóng tối, một thân ảnh khổng lồ từ từ hiện ra. Đó không phải là một con yêu thú có hình dạng rõ ràng, mà là một khối linh thể hỗn độn, được tạo thành từ vô số luồng linh khí và ma khí đan xen, vặn vẹo. Nó có hình dáng lờ mờ như một con mãng xà khổng lồ, nhưng lại mọc ra những chi tiết dị thường: móng vuốt sắc nhọn như chim ưng, vảy cứng rắn như rồng, và một cái đầu không có mắt, chỉ có một cái miệng há rộng với hàm răng lởm chởm, rỉ ra chất dịch đen kịt. Toàn thân nó tỏa ra một vầng sáng đỏ sậm và xanh lục xen kẽ, tượng trưng cho sự xung đột không ngừng của linh khí và ma khí bên trong. Đây chính là một tàn dư của nền văn minh cổ đại, một linh thể thủ hộ đã bị biến dị, bị tha hóa bởi sự kiện Đại Địa Phân Liệt và những luồng năng lượng tiêu cực đã ngấm sâu vào lòng đất suốt hàng ngàn năm.

"Kẻ này mạnh hơn ta nghĩ!" Tuyết Dao khẽ kêu lên, nàng cảm nhận được một luồng áp lực vô cùng to lớn từ con quái vật này, nó không chỉ là sức mạnh thể chất, mà còn là một loại oán khí, một sự bất mãn tích tụ từ thời đại xa xưa, đủ để áp chế tâm trí của những tu sĩ có ý chí không kiên định.

Lâm Phong khẽ nhếch mép, nụ cười nửa miệng quen thuộc xuất hiện trên môi chàng, xua tan đi một phần không khí căng thẳng. "Yên tâm, ta còn chưa vận dụng hết sức đâu!" Chàng nói, nhưng ánh mắt lại không hề đùa cợt. Chàng đã nhìn thấy sự cổ xưa và tàn độc trong bản chất của linh thể này, nó không chỉ là một sinh vật hung hãn, mà còn là một bản thể của sự hỗn loạn, là vết sẹo của một thế giới bị tổn thương.

Linh thể cổ xưa gầm gừ một tiếng, âm thanh như thể hàng ngàn linh hồn đang gào thét, rồi lao vút về phía họ với tốc độ kinh hoàng. Vách đá xung quanh nứt toác, những tảng đá lớn đổ ầm xuống, tạo thành một màn mưa đá.

Tuyết Dao không chút do dự. "Băng Phách Kiếm Khí!" Nàng hét lên, trường kiếm trong tay nàng hóa thành một luồng sáng xanh biếc, mang theo hơi lạnh thấu xương, chém thẳng vào khối linh thể. Luồng kiếm khí sắc bén như thể có thể cắt đôi cả không gian, nhưng khi chạm vào linh thể, nó chỉ xé toạc một lớp vỏ ngoài, khiến những luồng khí đen kịt và xanh lục bắn tung tóe. Linh thể phát ra một tiếng rít giận dữ, những móng vuốt sắc nhọn của nó vung lên, tạo ra một cơn lốc xoáy ma khí, hòng xé nát Tuyết Dao.

Lâm Phong không đứng yên. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng bỗng nhiên bùng lên một luồng ánh sáng đen kịt. Chàng không sử dụng công pháp tấn công trực diện, mà là một chiêu thức mang nặng tính phòng thủ và hóa giải. "Huyễn Mặc Quyển, Hư Vô Thôn Phệ!" Chàng khẽ quát. Một vòng xoáy đen kịt xuất hiện trước mặt chàng, không lớn, nhưng lại ẩn chứa một lực hút kinh người. Khi cơn lốc ma khí của linh thể chạm vào vòng xoáy, nó không bị đẩy lùi, mà ngược lại, bị hút vào một cách kỳ lạ, như thể bị nuốt chửng vào một không gian vô tận. Linh thể cổ xưa dường như cảm thấy bất ngờ, nó phát ra một tiếng rít chói tai, cố gắng rút lui.

"Đây là cơ hội!" Lâm Phong hô lớn. "Tuyệt Đối Băng Phong!"

Tuyết Dao hiểu ý, nàng dồn toàn bộ linh lực vào Băng Phách Kiếm. Lần này, không phải là kiếm khí đơn thuần, mà là một trận pháp nhỏ được khắc sâu vào lưỡi kiếm, được kích hoạt bởi linh lực tinh thuần của nàng. Cả không gian xung quanh linh thể dường như bị đóng băng, những luồng khí đen kịt và xanh lục đang cuộn trào bỗng chững lại, rồi hóa thành những khối băng màu sắc kỳ dị. Linh thể bị bao bọc trong một lớp băng dày đặc, nó gầm gừ giận dữ, cố gắng giãy giụa, nhưng lớp băng càng lúc càng siết chặt.

Lâm Phong không dừng lại ở đó. Chàng lao tới, không phải để tấn công, mà để áp sát. "Ngươi là tàn dư của Thiên Đạo bị phân tách, bị tha hóa bởi ma khí và oán niệm. Hãy trở về với hư vô!" Chàng nói, giọng nói vang vọng trong bí thất. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng phát ra ánh sáng đen mạnh hơn bao giờ hết, không phải là ánh sáng hủy diệt, mà là ánh sáng của sự chuyển hóa, của sự tái tạo. Chàng đặt lòng bàn tay lên lớp băng đang bao bọc linh thể.

Ngay lập tức, một luồng năng lượng kỳ lạ từ Huyễn Mặc Quyển tuôn ra, bao phủ lấy linh thể đang bị đóng băng. Lớp băng bắt đầu tan chảy, nhưng không phải tan ra nước, mà là tan thành những hạt sáng li ti đủ màu sắc, rồi bị Huyễn Mặc Quyển hấp thụ. Linh thể cổ xưa gầm lên một tiếng đau đớn xen lẫn sự giải thoát, rồi dần dần co rút lại, những luồng ma khí đen kịt và linh khí hỗn loạn không ngừng bị "thôn phệ" vào Huyễn Mặc Quyển. Cả quá trình diễn ra một cách nhanh chóng, như thể một tảng băng lớn đang tan chảy dưới ánh nắng mặt trời, nhưng thay vì nước, nó tan thành năng lượng thuần túy.

Chỉ trong chốc lát, linh thể khổng lồ đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một chút tàn dư của linh khí thuần túy và ma khí bị trung hòa lơ lửng trong không trung, rồi cũng dần tan biến. Bí thất trở lại sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc của Lâm Phong và Tuyết Dao.

Lâm Phong lùi lại, chàng cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ vừa được hấp thụ vào Huyễn Mặc Quyển, làm nó trở nên mạnh mẽ hơn, càng thêm gắn kết với chàng. Chàng nhắm mắt lại, cảm nhận sự biến đổi bên trong đan điền, như thể một phần của thế giới hỗn loạn vừa được thanh lọc và tái cấu trúc. "Nó không phải là yêu thú," Lâm Phong nói, mở mắt ra, ánh mắt sâu thẳm mang theo một tia phức tạp. "Nó là một mảnh vỡ của 'Thiên Đạo' đã bị tổn hại, bị tha hóa và giam cầm ở đây. Huyễn Mặc Quyển... đã giúp nó trở về."

Tuyết Dao nhìn chàng, đôi mắt xanh lam của nàng đầy vẻ kinh ngạc. Nàng vừa chứng kiến một cảnh tượng phi thường, một sức mạnh "thôn phệ" không phải để hủy diệt, mà để thanh lọc và tái tạo. Nàng vẫn còn nhớ những lời Lâm Phong thì thầm trước đó. "Thiên Đạo... bị phân tách?" Nàng lặp lại, giọng nói vẫn chưa hết bàng hoàng. Những kiến thức mà nàng từng được học trong môn phái, về Thiên Đạo, về quy luật tự nhiên, dường như đang bị đảo lộn hoàn toàn.

Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt chàng nghiêm túc chưa từng thấy. "Đúng vậy. Và ta nghĩ, tấm bia đá này sẽ giải thích rõ hơn." Chàng quay lại về phía tấm bia cổ, nơi những ký hiệu vẫn còn phát sáng mờ ảo sau sự kiện chấn động vừa rồi. Không khí ẩm ướt và lạnh lẽo trong bí thất dường như cũng đã dịu đi phần nào, thay vào đó là một sự tĩnh lặng, như thể nơi đây vừa được gột rửa.

***

Sau khi mối đe dọa cổ xưa được hóa giải, không gian bí thất trở nên thanh tịnh đến lạ thường. Bụi đá đã lắng xuống, ánh sáng xanh biếc từ Băng Phách Kiếm của Tuyết Dao và ánh sáng đen huyền ảo từ Huyễn Mặc Quyển của Lâm Phong là những nguồn sáng duy nhất trong bóng tối thăm thẳm. Sự căng thẳng đã vơi bớt, nhưng thay vào đó là một bầu không khí trầm mặc, đầy suy tư. Cả hai đều biết rằng họ vừa chạm đến một bí mật kinh thiên động địa, một sự thật về bản chất của thế giới này.

Lâm Phong bước lại gần tấm bia đá, đặt tay lên bề mặt sần sùi, lạnh lẽo của nó. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng lập tức bùng lên ánh sáng đen kịt, như thể nhận ra cố nhân. Những ký hiệu cổ trên tấm bia, vốn chỉ phát sáng mờ ảo, giờ đây như được tiếp thêm sinh lực, chúng rực rỡ hơn bao giờ hết, từng nét khắc như nhảy múa, như muốn thoát ly khỏi bề mặt đá lạnh lẽo. Một luồng năng lượng ấm áp, quen thuộc từ Huyễn Mặc Quyển truyền thẳng vào đầu ngón tay Lâm Phong, rồi lan tỏa khắp cơ thể chàng, kết nối chàng với tấm bia đá một cách vô cùng sâu sắc.

Chàng nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tinh thần vào việc giải mã. Những hình ảnh, âm thanh, và cả những cảm xúc mơ hồ mà chàng đã tiếp nhận trước đó, giờ đây trở nên rõ ràng hơn, có hệ thống hơn, như một dòng chảy thông tin khổng lồ đang đổ vào tâm trí chàng. Từng ký tự cổ đại, từng nét khắc trên tấm bia đá, đều trở thành một phần của bức tranh lớn mà chàng đang cố gắng ghép lại. Chàng cảm nhận được sự hiện diện của những trí tuệ siêu việt từ một thời đại đã qua, họ đã ghi lại những điều này không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng những ký ức, những tri thức được mã hóa trong từng nét vẽ, từng đường khắc.

"Đây không chỉ là công pháp... nó là một phần của... Thiên Đạo?" Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói chàng khẽ run lên vì kinh ngạc, nhưng cũng chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. Chàng mở mắt ra, ánh mắt lóe lên tia sáng của sự giác ngộ, như thể vừa nhìn thấy chân lý. "Tấm bia này... nó ghi lại toàn bộ quá trình."

Tuyết Dao đứng cạnh chàng, ánh mắt nàng dõi theo từng cử chỉ của Lâm Phong, từng sự biến đổi trên khuôn mặt chàng. Nàng không hiểu được những ký hiệu cổ đại này, nhưng nàng cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của Lâm Phong, một sự trưởng thành, một sự thấu hiểu vượt xa những gì nàng từng biết về chàng. "Ngươi nói gì? Thiên Đạo bị phân tách? Chuyện này... thật khó tin!" Nàng thốt lên, trong giọng nói pha lẫn sự hoài nghi và chấn động. Khái niệm Thiên Đạo đối với tu sĩ là một thứ bất biến, là quy luật của vũ trụ, làm sao có thể bị phân tách?

Lâm Phong quay sang nhìn nàng, đôi mắt chàng sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. "Đúng vậy, Tuyết Dao. Tấm bia này ghi lại, sau Đại Địa Phân Liệt, Thiên Đạo bị tổn hại nặng nề, phân thành vô số mảnh, lưu lạc khắp nơi trong vũ trụ. Huyễn Mặc Quyển của ta... chính là một trong những mảnh lớn nhất của Thiên Đạo ấy, mang theo khả năng 'thôn phệ' vạn vật. Nhưng 'thôn phệ' không phải để hủy diệt, mà là để hấp thu, chuyển hóa, và hàn gắn lại bản thân nó, cũng như hàn gắn thế giới."

Chàng giơ tay chỉ vào một chuỗi ký hiệu phức tạp trên tấm bia. "Đây là một phương pháp tu luyện độc đáo, được gọi là 'Nguyên Thủy Quy Nguyên Quyết'. Nó không phải là một công pháp tấn công hay phòng thủ thông thường, mà là một phương pháp giúp người tu luyện dung hợp với các mảnh vỡ của Thiên Đạo, hấp thụ 'Nguyên Thủy Chi Lực' bị phân tán, và từ đó, từng bước khôi phục lại Thiên Đạo nguyên bản. Những người cổ đại đã từng cố gắng thực hiện điều này, nhưng họ đã thất bại. Có lẽ, họ đã hiểu sai về bản chất của 'thôn phệ', hoặc họ đã không đủ sức mạnh để kiểm soát nó."

Tuyết Dao tiến lại gần hơn, đôi mắt nàng tập trung vào những ký hiệu phát sáng, dù không hiểu, nhưng nàng vẫn cảm nhận được sự vĩ đại và sâu xa của chúng. "Vậy ra... Huyễn Mặc Quyển là chìa khóa để hàn gắn Thiên Đạo? Và ngươi... ngươi chính là người được chọn để làm điều đó?" Giọng nàng thì thầm, không còn vẻ hoài nghi mà thay vào đó là sự pha lẫn giữa kinh ngạc, lo lắng và một chút... tự hào?

Lâm Phong khẽ lắc đầu. "Không hẳn là người được chọn. Có lẽ, ta chỉ là một trong số những người có duyên với nó. Tấm bia này còn nói, để hoàn chỉnh Thiên Đạo, không chỉ cần Huyễn Mặc Quyển, mà còn cần tìm thấy những mảnh ghép khác của 'Nguyên Thủy Chi Lực', chúng bị phân tán khắp các giới diện, thậm chí là ở những nơi mà chúng ta chưa từng nghĩ tới." Chàng dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể đang nhìn xuyên qua vách đá, nhìn xuyên qua không gian và thời gian. "Và nó còn cảnh báo... rằng có những thế lực khác cũng đang tìm kiếm những mảnh ghép này, nhưng với mục đích hoàn toàn khác. Có thể là để chiếm đoạt sức mạnh, hoặc để hủy diệt. Huyết Ảnh Ma Giáo... có lẽ cũng là một trong số đó."

Lời nói của Lâm Phong khiến Tuyết Dao rùng mình. Nàng nhớ lại những dấu vết của Ma Giáo Huyết Ảnh mà họ đã tìm thấy trong phế tích này. Nếu chúng cũng đang tìm kiếm những mảnh vỡ của Thiên Đạo, và nếu mục đích của chúng là tà ác, thì đây chắc chắn sẽ là một cuộc chiến không khoan nhượng, không chỉ là tranh giành bảo vật, mà là tranh giành vận mệnh của cả thế giới.

"Vậy... mục tiêu tiếp theo là gì?" Tuyết Dao hỏi, ánh mắt nàng kiên định. Dù cho sự thật này có lớn lao và đáng sợ đến mức nào, nàng vẫn tin tưởng vào Lâm Phong, và nàng sẽ sát cánh cùng chàng.

Lâm Phong mỉm cười nhẹ. "Tấm bia đá này đã chỉ ra một hướng đi. Có một địa điểm khác, nằm sâu hơn trong lòng đất, nơi mà một mảnh ghép nhỏ hơn của 'Nguyên Thủy Chi Lực' đang tồn tại. Nó không phải là một mảnh ghép của Huyễn Mặc Quyển, mà là một 'chìa khóa' để mở ra những bí mật sâu xa hơn về 'Nguyên Thủy Quy Nguyên Quyết', và có lẽ là cả bản chất của Thiên Đạo." Chàng ngừng lại, đưa mắt nhìn Tuyết Dao. "Tuy nhiên, trước khi tiếp tục cuộc hành trình đầy gian nan này, có lẽ chúng ta nên rời khỏi đây và tìm một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi. Ta cần thời gian để lĩnh hội sâu hơn những gì Huyễn Mặc Quyển đã tiết lộ, và nàng cũng cần hồi phục linh lực sau trận chiến vừa rồi."

Tuyết Dao gật đầu. Nàng cũng cảm thấy mệt mỏi sau những ngày căng thẳng trong phế tích cổ xưa này. Rời khỏi nơi đây, hít thở không khí trong lành của thế giới bên ngoài, và có một bữa ăn tử tế, có lẽ là điều họ cần nhất lúc này. Tuyết Dao không biết rằng, cuộc hành trình tìm kiếm mảnh ghép của Thiên Đạo mới chỉ là khởi đầu, và những hiểm nguy mà họ sẽ phải đối mặt trong tương lai sẽ còn lớn lao hơn rất nhiều. Nhưng nàng biết một điều chắc chắn, nàng sẽ luôn ở bên Lâm Phong.

***

Rời khỏi phế tích cổ xưa, cảm giác đầu tiên ập đến với Lâm Phong và Tuyết Dao là sự trong lành của không khí bên ngoài. Mùi ẩm mốc, mùi kim loại gỉ sét và cái lạnh lẽo thấu xương trong lòng đất đã được thay thế bằng mùi hương của đất đai, của cây cỏ sau cơn mưa, và ánh nắng chiều dịu nhẹ. Bầu trời trong xanh, những đám mây trắng bồng bềnh trôi, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ thường sau những ngày đối mặt với hiểm nguy và những bí mật kinh hoàng.

Họ không vội vã trở về Thanh Vân Tông ngay lập tức. Sau những gì đã trải qua, cả hai đều cần một khoảng lặng để sắp xếp lại tâm trí và hồi phục thể lực. Họ quyết định đi bộ, tận hưởng cảm giác tự do sau khi thoát khỏi sự giam cầm của phế tích. Trên đường đi, Lâm Phong không ngừng suy tư về những gì Huyễn Mặc Quyển đã tiết lộ, về bản chất của Thiên Đạo, về 'Nguyên Thủy Chi Lực' và gánh nặng của 'Nguyên Thủy Quy Nguyên Quyết'. Chàng biết rằng cuộc đời chàng đã rẽ sang một hướng hoàn toàn mới, một con đường không chỉ dừng lại ở việc tu luyện để mạnh hơn, mà là tu luyện để hàn gắn, để bảo vệ.

"Cuối cùng cũng được hít thở không khí trong lành... và ăn một bữa đàng hoàng." Lâm Phong thở phào, rũ bỏ một phần sự nặng nề trong lòng. Chàng đưa tay vươn vai, cảm nhận từng thớ thịt giãn ra sau những ngày căng thẳng. "Mùi thức ăn ngon lành ở Quán Trọ Lạc Trần đang vẫy gọi ta, Tuyết Dao tiên tử ạ." Chàng quay sang nhìn Tuyết Dao, trên môi nở một nụ cười tinh quái.

Tuyết Dao liếc nhìn chàng, đôi mắt nàng vẫn còn vương vấn sự suy tư về những gì đã khám phá, nhưng cũng không khỏi bật cười khẽ trước vẻ mặt thèm ăn của Lâm Phong. "Ngươi đúng là không biết sợ, vẫn còn tâm trạng đùa giỡn sau khi vừa biết mình gánh vác vận mệnh Thiên Đạo." Giọng nàng trong trẻo, nhưng mang theo một chút trêu chọc hiếm hoi. Nàng vẫn còn cảm thấy những lời Lâm Phong nói thật quá đỗi hoang đường, nhưng nàng đã tận mắt chứng kiến sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển, và nàng tin vào chàng.

Hai người tìm đến Quán Trọ Lạc Trần, một tòa nhà gỗ hai tầng với mái ngói xám xịt, nằm khuất sau một hàng cây cổ thụ xanh tốt. Mặc dù đã là buổi chiều tà, nhưng quán trọ vẫn khá đông đúc. Tiếng chén đĩa va chạm, tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng cười đùa và cả tiếng đàn hát từ một vài ca nữ đang biểu diễn ở góc sảnh, tất cả tạo nên một bầu không khí ấm cúng, ồn ào và đầy sức sống. Mùi thức ăn nấu nướng, đặc biệt là mùi thịt nướng thơm lừng, mùi rượu nồng nàn, quyện với mùi bụi đường và mùi khói bếp, kích thích mạnh mẽ vị giác của Lâm Phong.

Họ chọn một góc khuất, gọi vài món ăn đơn giản nhưng ngon miệng và một bình trà ấm. Lâm Phong không kìm được mà ngấu nghiến phần thức ăn của mình, hành động có phần thiếu phong độ của một tu sĩ Nguyên Anh kỳ, nhưng lại rất chân thực và đáng yêu. Tuyết Dao chỉ ăn một cách từ tốn, ánh mắt nàng vẫn thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa sổ, hoặc nhìn Lâm Phong, như thể đang quan sát một điều gì đó thú vị.

Không khí yên bình kéo dài chưa được bao lâu thì bỗng nhiên bị phá vỡ bởi một tiếng hống hách vang vọng khắp sảnh. "Lão bản, hôm nay lão tử đến lấy tiền bảo kê! Mau đem tiền ra đây, đừng để lão tử phải động thủ!"

Cả quán trọ bỗng chốc im bặt, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa ra vào. Một đám người hùng hổ xông vào, dẫn đầu là một gã đàn ông thân hình béo mập, gương mặt hung ác, đầy nốt ruồi thịt và đôi mắt ti hí gian xảo. Hắn mặc một bộ y phục màu đen, vắt vẻo một thanh đại đao to bản ở thắt lưng, và đi theo sau là vài tên tay sai lấm la lấm lét, trông như những con chó săn. Đây chính là Địa Đầu Xà khét tiếng trong khu vực này, một tu sĩ Luyện Khí kỳ cấp thấp, nhưng lại có tiếng là hung hãn, ỷ đông hiếp yếu, chuyên đi thu tiền bảo kê và gây rối.

Lão chủ quán trọ, một ông lão gầy gò với mái tóc bạc phơ, run rẩy bước ra từ quầy lễ tân. "Địa Đầu Xà đại nhân, xin ngài bớt giận... mấy hôm nay quán chúng tôi làm ăn khó khăn, mong ngài rộng lòng tha thứ..." Ông lão khúm núm van xin, khuôn mặt nhăn nheo đầy vẻ sợ hãi.

Địa Đầu Xà cười khẩy một tiếng, để lộ hàm răng ố vàng. "Hừ! Khó khăn? Lão già nhà ngươi đừng có mà giả vờ! Mau đưa hết tiền ra đây, nếu không, lão tử sẽ đập nát quán này!" Hắn vung tay, một tên tay sai liền xông tới, hất tung một bàn ăn gần đó, khiến chén đĩa vỡ loảng xoảng, thức ăn vương vãi khắp nơi.

Không chỉ dừng lại ở đó, ánh mắt Địa Đầu Xà còn quét qua, dừng lại trên một cô gái trẻ đang phục vụ bàn, cô bé có khuôn mặt thanh tú và đôi mắt sợ hãi. "Còn con nhỏ kia, trông cũng được đấy chứ. Theo ta về hầu rượu đêm nay, lão tử sẽ không làm khó lão già nhà ngươi nữa." Hắn nói, giọng điệu đầy vẻ dâm tà, khiến cô gái sợ hãi lùi lại, nước mắt lưng tròng.

Toàn bộ khách trong quán trọ đều im lặng, không ai dám lên tiếng. Họ đều biết rõ Địa Đầu Xà là một kẻ hung hãn, lại có chút tu vi, không ai muốn rước họa vào thân.

Lâm Phong vẫn đang nhấm nháp một miếng thịt nướng, đôi mắt chàng khẽ nheo lại khi chứng kiến cảnh tượng này. Chàng thở dài một tiếng, đặt miếng thịt xuống. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình." Chàng lẩm bẩm, rồi khẽ lắc đầu. "Vận mệnh Thiên Đạo thì ta gánh vác, nhưng những chuyện bất bình trước mắt cũng không thể làm ngơ được."

Tuyết Dao nhìn chàng, nàng biết Lâm Phong không thể ngồi yên khi chứng kiến cảnh này. Nàng không nói gì, chỉ khẽ đặt tay lên chuôi kiếm, sẵn sàng hành động nếu cần thiết.

***

Trong quán trọ đang chìm trong sự im lặng đáng sợ, tiếng Lâm Phong thở dài bỗng trở nên rõ ràng một cách kỳ lạ. Chàng chậm rãi đặt đũa xuống, vẻ mặt vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra, nhưng đôi mắt đen láy của chàng đã lóe lên một tia sáng tinh quái, một dấu hiệu cho thấy có điều gì đó thú vị sắp sửa diễn ra.

"Ồ, ta cứ tưởng ai, hóa ra là Địa Đầu Xà đại nhân đây." Lâm Phong cất tiếng, giọng điệu nhẹ nhàng, pha chút châm biếm. "Nghe nói ngài có 'vị' đặc biệt lắm nhỉ? Luôn thích ăn những thứ... đặc biệt." Chàng nói, cố tình kéo dài chữ "đặc biệt" một cách đầy ẩn ý.

Địa Đầu Xà, đang hống hách trừng mắt nhìn chủ quán, bỗng khựng lại. Hắn quay phắt lại, khuôn mặt hung ác nhăn nhó. "Thằng nhóc ranh! Ngươi dám... dám nói lão tử có 'vị' đặc biệt? Ngươi muốn chết à?" Hắn gầm lên, vung thanh đại đao lên cao, chỉ thẳng vào Lâm Phong. Đám tay sai của hắn cũng lập tức xông lên, bao vây lấy bàn của Lâm Phong và Tuyết Dao.

Lâm Phong vẫn ngồi yên, không hề nhúc nhích, thậm chí còn nở một nụ cười rạng rỡ. "Ồ, Địa Đầu Xà đại nhân hiểu lầm rồi. Ta đâu có ý nói ngài có 'vị' gì khác lạ đâu." Chàng khẽ nháy mắt, rồi đột nhiên chuyển giọng thành thì thầm, nhưng đủ lớn để cả quán trọ đều nghe thấy. "Ta chỉ muốn hỏi, ngài có thấy cái miếng... miếng thịt thối ươn mà ngài vừa ăn ban nãy không? Ta thấy nó rơi từ trên trần nhà xuống, chắc là con chuột nào tha về để dành, lỡ rơi trúng bát ngài thôi."

Lời nói của Lâm Phong như một quả bom nổ tung trong quán trọ. Toàn bộ khách hàng đều há hốc mồm kinh ngạc. Địa Đầu Xà nghe vậy thì mặt mày tái mét. Hắn vừa rồi đang thị uy, tiện tay thấy một miếng thịt nướng rơi vào bát của mình, liền không ngần ngại vơ lấy nhai ngồm ngoàm. Hắn vốn dĩ không quan tâm đến vệ sinh, chỉ muốn thể hiện sự khinh thường của mình. Giờ nghe Lâm Phong nói vậy, hắn bỗng cảm thấy một cơn buồn nôn kinh hoàng ập đến.

"Ngươi... ngươi nói bậy!" Địa Đầu Xà lắp bắp, khuôn mặt xanh lè. Hắn muốn phủ nhận, nhưng cái vị tanh tưởi, ươn thối còn vương lại trong miệng bỗng nhiên trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy dạ dày mình quặn thắt lại.

"Nói bậy sao?" Lâm Phong nhún vai, vẫn giữ vẻ mặt vô tội. "Ta chỉ là tu sĩ tu tiên, tai mắt thính hơn người thường một chút thôi. Mùi hôi thối của miếng thịt đó, ta ngửi thấy từ xa rồi. Mà này," Lâm Phong nói, đột nhiên đứng dậy, tiến lại gần Địa Đầu Xà một bước. Chàng đưa tay lên che mũi, vẻ mặt nhăn nhó một cách thái quá. "Chậc chậc, xem ra, không chỉ miếng thịt có vấn đề, mà hình như chính bản thân Địa Đầu Xà đại nhân đây cũng... có mùi lạ. Không biết có phải là do ăn phải thứ gì không hợp vệ sinh, hay là do lâu ngày không tắm rửa nhỉ?"

Lời lẽ của Lâm Phong không hề tục tĩu, nhưng lại vô cùng sắc bén và đầy tính sát thương. Hắn không hề dùng linh lực, cũng không hề động thủ, nhưng lại khiến Địa Đầu Xà bị công kích trực diện vào sĩ diện và sự tự tin. Địa Đầu Xà vốn tự cho mình là hung thần ác sát, giờ đây lại bị một tên tu sĩ trẻ tuổi làm cho bẽ mặt trước bao nhiêu người. Hắn cảm thấy cơn nóng giận bốc lên tận óc, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sự ghê tởm khó tả về chính mình, và một sự xấu hổ không cách nào chịu nổi.

"Ngươi... ngươi!" Địa Đầu Xà tức đến tím mặt, hắn vung đại đao lên, định bổ thẳng xuống Lâm Phong. Nhưng Lâm Phong chỉ khẽ cười khẩy, lui một bước nhỏ, tránh thoát lưỡi đao trong gang tấc.

"Ài, Địa Đầu Xà đại nhân đừng nóng vội mà, ta còn chưa nói xong mà." Lâm Phong nói, giọng điệu vẫn ung dung. "Ta nghĩ, ngài nên về nhà nghỉ ngơi, uống một chút thuốc xổ, hoặc ít nhất là... tắm rửa sạch sẽ cái đã. Nếu không, ngài cứ mang cái mùi này đi thu tiền bảo kê, e rằng không ai dám đưa tiền cho ngài đâu, họ còn tưởng ngài là ăn xin bẩn thỉu nào đó chứ."

Những lời này của Lâm Phong không khác gì những cái tát thẳng vào mặt Địa Đầu Xà. Hắn vốn tự hào về vẻ ngoài hung tợn của mình, giờ lại bị ví với ăn mày bẩn thỉu. Hắn nghe thấy những tiếng xì xào, những tiếng cười khúc khích từ các khách hàng trong quán, những ánh mắt khinh bỉ, chế giễu đổ dồn về phía hắn. Hắn bỗng cảm thấy toàn thân nóng ran, không phải vì tức giận, mà vì xấu hổ. Hắn biết rằng, với cái danh "Địa Đầu Xà" mà hắn gầy dựng bấy lâu nay, nếu cứ tiếp tục ở lại đây, hắn sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.

"Hừ! Ngươi... ngươi cứ đợi đấy!" Địa Đầu Xà gầm lên một tiếng yếu ớt, không còn chút khí thế nào, rồi vội vàng quay người, dẫn đám tay sai của hắn chạy thục mạng ra khỏi quán trọ, bỏ lại phía sau những tiếng cười không thể nhịn được của mọi người. Hắn không muốn ở lại thêm một giây phút nào nữa để chịu đựng sự sỉ nhục này.

Khi Địa Đầu Xà và đám tay sai đã khuất bóng, cả quán trọ bỗng vỡ òa trong tiếng hò reo và tiếng vỗ tay. Ông lão chủ quán trọ và cô gái phục vụ bàn đều chạy đến, quỳ xuống trước Lâm Phong, cảm kích không ngớt.

"Đa tạ tiên nhân đại ân đại đức! Nếu không có ngài, quán chúng tôi... và cả con bé này nữa, e rằng đã gặp họa rồi!" Ông lão run rẩy nói, nước mắt lưng tròng.

Lâm Phong mỉm cười, đỡ ông lão dậy. "Lão trượng không cần đa lễ. Chuyện bất bình thấy thì ra tay thôi. Nhưng lần sau, lão trượng nên tìm cách bảo vệ mình tốt hơn, hoặc tìm một thế lực mạnh hơn để nương tựa." Chàng khẽ nháy mắt với cô gái, trấn an nàng.

Sau đó, Lâm Phong quay lại bàn của mình, ngồi xuống như chưa có chuyện gì xảy ra. Chàng nhìn Tuyết Dao, trên môi vẫn nở nụ cười tinh quái. "Tiên tử, ngài thấy ta ra tay thế nào? Có phong độ không? Không cần dùng đến đao kiếm, chỉ cần một chút... 'khẩu khí' là đủ rồi."

Tuyết Dao nhìn chàng, khóe môi nàng khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười mỉm chi hiếm thấy, như một bông tuyết vừa tan chảy dưới ánh nắng ấm áp. "Ngươi đúng là... không thể đoán được." Nàng nói, trong giọng nói ẩn chứa một sự tán thưởng chân thành. Nàng biết Lâm Phong không phải là kẻ thích khoe khoang, và những gì chàng làm là xuất phát từ bản tính trượng nghĩa của mình. Nhưng cách chàng giải quyết vấn đề, không dùng sức mạnh mà dùng trí tuệ và sự tinh quái, lại khiến nàng cảm thấy vô cùng thú vị.

Lâm Phong chỉ cười hì hì. Chàng biết rằng những rắc rối như Địa Đầu Xà sẽ còn xuất hiện rất nhiều trên con đường phiêu lưu của mình. Dù cho chàng có gánh vác sứ mệnh hàn gắn Thiên Đạo vĩ đại đến đâu, thì những chuyện nhỏ nhặt, những bất công trong nhân gian vẫn sẽ luôn tồn tại. Và chàng, với bản tính hài hước, trượng nghĩa của mình, sẽ vẫn luôn là một tu sĩ nghịch thiên cải mệnh, một người hùng đầy phong cách, không chỉ trên chiến trường sinh tử, mà còn trong những quán trọ nhỏ bé của phàm trần. Cuộc hành trình còn dài, và những bí ẩn về Thiên Đạo, về Huyễn Mặc Quyển vẫn đang chờ chàng khám phá, nhưng ít nhất, chàng đã có một bữa ăn ngon miệng và một câu chuyện thú vị để kể. Ngồi bên Tuyết Dao, Lâm Phong cảm thấy lòng mình thanh thản hơn bao giờ hết, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào sắp tới, dù là Thiên Đạo hay Nhân Đạo, chàng đều sẽ vượt qua.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ