Đêm đã về khuya nơi Động Phủ Vô Danh, nhưng trong hang động tĩnh mịch này, thời gian dường như mất đi ý nghĩa. Lâm Phong ngồi xếp bằng trên chiếc đệm cỏ đơn sơ, Huyễn Mặc Quyển an tọa trên đùi, phát ra vầng sáng mờ ảo, huyền bí, như một con mắt đang mở ra trong màn đêm, hòa quyện với bóng tối sâu thẳm của động đá. Tiếng gió rít qua khe đá tạo thành những âm thanh u u, xa xăm, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ vách đá ẩm ướt, tạo nên một bản nhạc thiền định kỳ lạ. Mùi đất ẩm, mùi đá lạnh lẽo và thoang thoảng hương thảo mộc từ lớp rêu phong quanh đây bao trùm không gian, làm tăng thêm vẻ hoang sơ, cổ kính.
Lâm Phong dồn toàn bộ tâm trí vào việc điều khiển dòng linh khí Huyễn Mặc đang cuộn trào trong đan điền. Linh khí này không chỉ mạnh mẽ hơn, mà còn mang theo một vẻ tinh thuần, thâm thúy khó tả, như chứa đựng vô số bí ẩn của vũ trụ. Nó chảy trong kinh mạch chàng, tự động thanh lọc tạp chất, củng cố từng gân cốt, từng mạch lạc. Chàng cảm nhận rõ ràng từng tế bào trong cơ thể đang được tái tạo, rung động theo nhịp điệu của dòng năng lượng. Mồ hôi lấm tấm trên trán, chảy dọc thái dương, nhưng đôi mắt chàng vẫn kiên định nhắm nghiền, không một chút dao động. Bên trong, một trận chiến không tiếng động đang diễn ra.
Linh khí Huyễn Mặc, tựa như một con sông lớn cuộn trào, không ngừng va đập vào bức tường vô hình ngăn cách cảnh giới Luyện Khí tầng 1. Áp lực ngày càng lớn, như thể toàn bộ cơ thể chàng đang bị nén ép. Mỗi lần va chạm, một cơn đau nhói chạy dọc kinh mạch, nhưng Lâm Phong đã quen với nó. Chàng nhớ lại lời chỉ dẫn trầm ấm nhưng đầy ẩn ý của Hoàng Lão Quái: *“Tiểu tử, linh khí Huyễn Mặc không chỉ là lực lượng, nó là đạo. Hãy để nó chảy xuyên qua mọi tế bào, tẩy rửa căn cơ của ngươi. Đừng vội vàng đột phá, hãy cảm nhận sự vững chắc của từng bước chân đầu tiên.”*
“Đúng vậy, căn cơ vững chắc mới là điều cốt yếu,” Lâm Phong tự nhủ trong tâm trí, ý chí của chàng như một ngọn hải đăng vững chãi giữa biển cả linh khí cuồng bạo. “Phải đột phá một cách từ tốn, không được nóng vội.” Chàng không muốn chỉ đơn thuần phá vỡ cảnh giới, mà muốn xây dựng một nền tảng vững vàng nhất, để mỗi bước tiến sau này đều là một bước nhảy vọt. Lâm Phong đã trải qua những ngày tháng khổ luyện trong động phủ, không để ý đến thời gian, chỉ biết đắm chìm trong dòng chảy linh khí Huyễn Mặc. Mỗi chu thiên vận chuyển, chàng cảm nhận được sự tinh thuần của linh khí ngày càng tăng lên, từ dạng lỏng trong đan điền dần chuyển hóa thành những dòng khí mờ ảo, mạnh mẽ hơn.
Đột nhiên, các phiến linh thạch tự nhiên trên vách động, vốn chỉ lấp lánh ánh sáng yếu ớt, bỗng chốc mất đi vẻ rực rỡ, như thể linh khí trong chúng bị hút cạn. Một vòng xoáy năng lượng đen kịt mờ ảo hình thành quanh cơ thể Lâm Phong, xoay chuyển không ngừng, hút lấy mọi linh khí xung quanh, thậm chí là cả những tia sáng mờ ảo từ Huyễn Mặc Quyển cũng bị hút vào vòng xoáy đó. Đó là dấu hiệu của việc linh khí Huyễn Mặc đang tự động hấp thu năng lượng từ môi trường để củng cố bản thân, một đặc tính mà linh khí thông thường không thể có được.
Áp lực trong đan điền đạt đến cực điểm, như một quả bóng nước căng phồng sắp vỡ. Lâm Phong siết chặt hàm, từng thớ thịt trên cơ thể run rẩy nhẹ. Chàng biết đây là khoảnh khắc quyết định. Chàng không hề sợ hãi, mà trái lại, một sự hưng phấn dâng trào. Đây là con đường chàng đã chọn, con đường nghịch thiên cải mệnh, con đường của Huyễn Mặc. Chàng dồn toàn bộ ý chí, toàn bộ linh khí Huyễn Mặc còn lại vào một điểm, bùng nổ!
Một tiếng "Rắc!" nhỏ, thanh thúy vang lên trong tâm trí Lâm Phong, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm đan điền chàng. Âm thanh đó như tiếng vỏ trứng vỡ, tiếng xiềng xích đứt gãy, báo hiệu một sự phá vỡ, một cánh cửa mới đã mở ra. Cùng lúc đó, vầng xoáy năng lượng đen kịt quanh chàng đột nhiên co rút lại, rồi bùng nổ, không phải là một vụ nổ hủy diệt, mà là một vụ nổ của sự sống, của năng lượng thuần túy. Toàn bộ linh khí Huyễn Mặc trong đan điền chàng đột ngột chuyển hóa, từ dạng khí mờ ảo thành một dòng chảy mạnh mẽ, tinh khiết hơn gấp bội, cuộn trào mãnh liệt khắp cơ thể.
***
Khi tiếng "Rắc!" đó tan biến, một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ từ đan điền Lâm Phong, lan tỏa khắp kinh mạch với tốc độ khó tin. Nó không chỉ là sự tăng trưởng về lượng, mà còn là sự thăng hoa về chất. Dòng linh khí mới này chảy đến đâu, mọi tạp chất còn sót lại trong cơ thể chàng đều bị cuốn trôi, bị thanh tẩy. Gân cốt, da thịt, nội tạng, thậm chí là xương tủy của chàng đều được tẩm bổ, củng cố, trở nên mạnh mẽ và tinh khiết hơn bao giờ hết. Lâm Phong cảm thấy như mình vừa được lột xác, một cảm giác nhẹ bẫng, thanh thoát tràn ngập toàn thân.
Chàng từ từ mở bừng đôi mắt. Màn đêm trong động phủ đã nhường chỗ cho ánh sáng mờ ảo của rạng sáng, len lỏi qua khe cửa động, nhưng thị lực của chàng lúc này đã sắc bén đến mức có thể nhìn rõ từng đường vân trên vách đá, từng hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí. Thính giác cũng nhạy bén lạ thường, chàng có thể nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt từ một khe đá rất xa, tiếng côn trùng đêm cuối cùng ẩn mình vào kẽ nứt, và thậm chí là tiếng lá cây xào xạc bên ngoài động. Mùi hương trong động cũng trở nên rõ ràng hơn, mùi đất ẩm, mùi đá, mùi thảo dược, tất cả đều hòa quyện lại, không còn là những mùi riêng lẻ mà là một tổng thể sống động.
Một cảm giác mạnh mẽ, tràn đầy sức sống bùng lên từ sâu thẳm cơ thể. Đây không còn là sức mạnh của một phàm nhân, mà là một loại lực lượng hoàn toàn mới, một loại năng lượng thuần túy, có thể điều khiển được. Lâm Phong từ từ đứng dậy, đôi chân chàng không còn cảm thấy nặng nề, mà nhẹ nhàng như đang lướt trên không. Chàng vận chuyển một luồng linh lực trong cơ thể, cảm nhận được dòng chảy cuộn trào trong kinh mạch.
"Đây chính là Luyện Khí tầng 1!" Lâm Phong thì thầm, giọng chàng khàn đi vì sự căng thẳng vừa qua, nhưng tràn đầy sự kinh ngạc và hưng phấn. "Sức mạnh này... thật sự khác biệt." Chàng đưa bàn tay ra, một luồng khí đen mờ ảo, mang theo vẻ bí ẩn và sâu thẳm của Huyễn Mặc, bao quanh cánh tay chàng. Đó là linh khí Huyễn Mặc đã được tinh luyện đến cực điểm, mang theo uy năng đáng sợ.
Chàng thử dùng lực đánh vào vách đá gần đó. Với một tiếng "Uỳnh!" nhỏ, không quá ồn ào nhưng đầy uy lực, một vết lõm sâu hoắm xuất hiện trên vách đá rắn chắc. Bụi đá bay lả tả, và Lâm Phong nhìn chằm chằm vào vết lõm, đôi mắt mở to. Đây không phải là sức mạnh đơn thuần của cơ bắp, mà là sự bộc phát của linh lực. Một phàm nhân dù có khỏe mạnh đến đâu cũng không thể làm được điều này. "Huyễn Mặc Linh Khí quả nhiên bất phàm," chàng tiếp tục độc thoại, "nó mang một vẻ thâm thúy, tinh thuần hơn hẳn linh khí bình thường." Cảm giác sức mạnh tuôn trào trong huyết quản, sự kiểm soát tuyệt đối đối với một loại năng lượng mới, khiến Lâm Phong cảm thấy mình như đã mở ra một cánh cửa hoàn toàn khác của thế giới.
Huyễn Mặc Quyển vẫn an tọa trên chiếc đệm cỏ, khẽ rung động. Vầng sáng mờ ảo của nó lúc này không còn là màu đen đơn thuần, mà pha lẫn một chút tím than sâu thẳm, như một tinh vân xa xăm. Nó dường như đang 'mỉm cười' với thành tựu của chàng, một sự giao cảm kỳ lạ mà Lâm Phong không thể giải thích. Chàng nhặt Huyễn Mặc Quyển lên, cảm nhận sự ấm áp từ nó, như một lời chúc mừng thầm lặng.
Lâm Phong hít thở sâu, cảm nhận không khí trong lành của buổi sớm. Mọi giác quan của chàng đều được nâng cao, mọi thứ xung quanh trở nên sống động và rõ ràng hơn. Chàng cảm nhận được sự liên kết giữa mình và thế giới, như thể một lớp màn che đã được gỡ bỏ. Đây là khởi đầu. Một khởi đầu mà nhiều tu sĩ bình thường phải mất cả năm trời mới đạt được, nhưng Lâm Phong, với Huyễn Mặc Quyển và linh khí độc đáo của mình, đã hoàn thành nó trong một khoảng thời gian ngắn hơn rất nhiều, và với một căn cơ vững chắc hơn. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," chàng lặp lại lời tự nhủ trước đó, giờ đây, những lời đó lại càng thêm chân thật. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng không còn là một phàm nhân yếu ớt, chàng đã bước chân vào con đường tu tiên, con đường đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng tràn ngập kỳ ngộ.
***
Sau khi đột phá Luyện Khí tầng 1, Lâm Phong cảm thấy tự tin hơn rất nhiều, một sự tự tin không hề mù quáng mà đến từ sức mạnh thực sự đang cuộn trào trong đan điền và kinh mạch. Chàng không còn là một phàm nhân yếu ớt phải trốn chạy, mà đã có đủ năng lực để tự vệ, ít nhất là đối với những mối đe dọa thông thường. Chàng đứng ở cửa động, hít thở không khí trong lành của buổi sáng, đôi mắt đen láy đảo quanh cảnh vật. Ánh nắng ban mai len lỏi qua tán lá, chiếu rọi những giọt sương đêm còn đọng trên lá cây, tạo nên một khung cảnh lung linh huyền ảo. Tiếng chim hót ríu rít từ xa, xen lẫn tiếng côn trùng đêm cuối cùng ẩn mình. Mùi đất ẩm và cây cỏ tươi mới xộc vào khoang mũi, mang lại cảm giác sảng khoái sau nhiều ngày chỉ quanh quẩn trong động.
Trong lòng Lâm Phong bắt đầu nhen nhóm ý định trở về Linh Khê Trấn. Chàng muốn gặp lại Lý Trưởng, gặp lại những người bạn, và cũng để tìm hiểu thêm về thế giới bên ngoài. Dù sao, đó cũng là nơi chôn rau cắt rốn của chàng, và chàng không thể cứ mãi ẩn mình như một kẻ trốn chạy. Chàng cẩn thận thu dọn số đồ đạc đơn giản của mình, cất Huyễn Mặc Quyển vào trong ngực áo, nơi nó luôn nằm an toàn.
Tuy nhiên, ngay khi ý nghĩ trở về Linh Khê Trấn vừa hiện lên, Huyễn Mặc Quyển trong ngực chàng đột nhiên nóng lên. Một luồng khí tức bí ẩn, cổ xưa và đầy mê hoặc, đột ngột tỏa ra từ cuộn sách. Nó không chỉ là một cảm giác ấm áp, mà là một sự thôi thúc mạnh mẽ, không ngừng dẫn dắt chàng về một hướng khác, một hướng hoàn toàn xa lạ, không phải đường về Linh Khê Trấn. Luồng khí tức đó như một sợi dây vô hình, kéo lấy tâm trí và cơ thể Lâm Phong, thôi thúc chàng tiến bước.
Lâm Phong nhíu mày, cảm giác hoài nghi pha lẫn tò mò dâng lên trong lòng. “Nó đang muốn dẫn mình đi đâu?” chàng tự hỏi, giọng thầm thì đến mức chỉ mình chàng nghe thấy. “Không phải Linh Khê Trấn... Chẳng lẽ lại có cơ duyên khác?” Chàng do dự. Một bên là sự an toàn của con đường đã biết, nơi có những người quen thuộc và ít hiểm nguy. Một bên là sự kêu gọi đầy bí ẩn của Huyễn Mặc Quyển, một vật phẩm đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời chàng.
Nhưng sự tò mò bẩm sinh và niềm tin mãnh liệt vào Huyễn Mặc Quyển, đã được xây dựng qua những trải nghiệm kỳ diệu vừa rồi, nhanh chóng chiến thắng sự thận trọng. Lâm Phong biết rằng, Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp, nó dường như có linh trí, có ý thức riêng, và có lẽ, có một kế hoạch riêng cho chàng. Kể từ khi chàng chạm vào nó, cuộc đời chàng đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Chàng tin rằng, nếu nó dẫn chàng đi, chắc chắn đó sẽ là một con đường chứa đựng cơ duyên lớn, dù có thể hiểm nguy rình rập. “Phàm Nhân Nghịch Thiên,” chàng lẩm bẩm, “Tu Giả Nghịch Mệnh.” Chàng đã quyết định từ bỏ con đường phàm tục, bước vào tu tiên, thì sao lại có thể sợ hãi trước những điều chưa biết?
Lâm Phong bước ra khỏi Động Phủ Vô Danh, hít thở một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sớm. Chàng cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể, sự nhẹ nhõm và mạnh mẽ. Chàng quay lưng lại với động phủ, không hề ngoảnh đầu nhìn lại. Con đường phía trước còn dài, và chàng đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Chàng đi theo hướng dẫn vô hình của Huyễn Mặc Quyển, bước chân vững vàng, mỗi bước đi đều mang theo sự quyết tâm và một chút hồi hộp, xen lẫn hào hứng. Chàng không biết mình sẽ đi đâu, nhưng chàng tin tưởng vào số phận, và tin tưởng vào Huyễn Mặc Quyển. Con đường này, dù có gập ghềnh đến mấy, cũng chính là Huyễn Mặc Chi Đạo của chàng.
***
Lâm Phong đã đi bộ không ngừng nghỉ suốt nhiều giờ liền, xuyên qua những vùng đất cằn cỗi, nơi cây cối thưa thớt dần và mặt đất bắt đầu trở nên khô hạn, sỏi đá. Cảnh quan xung quanh thay đổi đáng kể, từ những khu rừng xanh tốt dần chuyển sang những ngọn đồi trọc, rồi đến những khe núi đá lởm chởm. Ánh nắng mặt trời càng lúc càng trở nên gay gắt hơn khi buổi trưa đến, không khí trở nên nóng bỏng và khô rát. Lâm Phong cảm thấy mồ hôi chảy ròng, nhưng nhờ đã đột phá Luyện Khí tầng 1, thể chất chàng đã được cải thiện đáng kể, giúp chàng duy trì sức lực và sự tỉnh táo.
Huyễn Mặc Quyển trong ngực vẫn không ngừng phát ra luồng khí tức dẫn đường, mỗi lúc một mạnh mẽ hơn, như một kim chỉ nam vô hình, hướng chàng đi về phía trước. Chàng cứ thế bước đi, bỏ lại sau lưng những con đường quen thuộc, tiến sâu vào vùng đất chưa từng đặt chân tới. Dần dần, những ngọn đồi đá nhường chỗ cho những triền cát thoai thoải, và không khí bắt đầu mang theo mùi cát nóng đặc trưng.
Cuối cùng, sau khi leo lên đỉnh một cồn cát cao ngất, Lâm Phong bất ngờ đứng sững lại. Trước mắt chàng là một cảnh tượng choáng ngợp, một khung cảnh mà chàng chưa từng thấy trong đời: Bãi Hoang Sa Mạc mênh mông, trải dài vô tận đến tận chân trời. Cát vàng óng ánh dưới ánh nắng chói chang, tạo thành những đợt sóng trùng điệp, uốn lượn, như một đại dương vàng rực rỡ, bất động. Những cồn cát khổng lồ nhấp nhô, cao thấp khác nhau, tạo nên một bức tranh hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ hoang vu, cô độc.
Ánh nắng mặt trời như thiêu như đốt, khiến không khí nóng đến mức bốc hơi, tạo ra những ảo ảnh chập chờn ở phía xa, khiến cảnh vật trở nên mờ ảo, hư thực. Gió thổi qua sa mạc, mang theo những hạt cát mịn li ti, rít lên những âm thanh khô khốc, tựa như lời thì thầm của một linh hồn cổ xưa. Mùi cát nóng, mùi khô hạn và đôi khi thoảng qua mùi lưu huỳnh từ những khe nứt địa nhiệt ẩn sâu dưới lòng đất, xộc vào khoang mũi, tạo nên một cảm giác vừa lạ lẫm vừa đầy thách thức.
Huyễn Mặc Quyển trong ngực Lâm Phong lúc này rung động mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Luồng khí tức cổ xưa từ cuộn sách tỏa ra, không còn chỉ là sự dẫn dắt nhẹ nhàng, mà là một sự kéo gọi mãnh liệt, chỉ thẳng về phía sâu thẳm của sa mạc, nơi có những ngọn núi đá lởm chởm, hình thù kỳ dị, ẩn hiện trong màn sương mờ ảo của hơi nóng. Ánh sáng tím than từ Huyễn Mặc Quyển xuyên qua lớp áo mỏng, phảng phất trên gương mặt Lâm Phong, làm nổi bật vẻ kiên nghị của chàng.
“Sa mạc?” Lâm Phong cau mày, môi chàng khô khốc, giọng nói khàn đặc. “Nơi này... rốt cuộc ẩn chứa điều gì mà Huyễn Mặc Quyển lại dẫn mình đến đây?” Trong tâm trí chàng, hình dung về một nơi đầy rẫy hiểm nguy, thiếu nước, thiếu lương thực, với những yêu thú sa mạc hung tợn và những cạm bẫy chết người. Nhưng đồng thời, một cảm giác hồi hộp, một sự tò mò không thể kìm nén cũng dâng trào. Huyễn Mặc Quyển chưa bao giờ khiến chàng thất vọng, và chàng tin rằng, nơi đây chắc chắn ẩn chứa một cơ duyên to lớn, hoặc một bí mật nào đó liên quan đến bản thân Huyễn Mặc Quyển, hoặc thậm chí là thân thế bí ẩn của chàng, có thể liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến đã bị lãng quên.
Lâm Phong nhìn về phía chân trời, nơi những ảo ảnh vẫn chập chờn, nơi những ngọn núi đá xa xăm như những bóng ma khổng lồ. Một cảm giác vừa hồi hộp vừa e dè bao trùm lấy chàng. Con đường phía trước đầy rủi ro, nhưng cũng tràn ngập tiềm năng. Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức nóng rát của không khí, sự khắc nghiệt của môi trường. Đây là một thế giới hoàn toàn khác, một thử thách mới dành cho một Luyện Khí tầng 1 vừa đột phá. Nhưng Huyễn Mặc Quyển như đang thúc giục chàng, không ngừng phát ra những rung động mạnh mẽ hơn, như thể đang nói: “Tiến lên! Cơ duyên của ngươi ở phía trước!”
Lâm Phong nở một nụ cười nửa miệng tinh quái, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định đến khó tin. “Tốt thôi,” chàng lẩm bẩm. “Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Chàng không ngại hiểm nguy, chàng không sợ thử thách. Từ một phàm nhân bị coi thường, chàng đã trở thành một tu sĩ Luyện Khí tầng 1 với một căn cơ vững chắc mà ít ai sánh bằng. Con đường này là của chàng, và chàng sẽ bước đi trên đó cho đến cùng. Với một ý chí kiên cường, Lâm Phong bước xuống cồn cát, tiến vào lòng Bãi Hoang Sa Mạc mênh mông, bỏ lại phía sau mọi sự nghi ngờ và thận trọng, chỉ còn lại lòng dũng cảm và khao khát khám phá. Con đường tu tiên của chàng, giờ đây, đã thực sự bắt đầu.