Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 111

Bí Pháp Thôn Phệ: Phản Phệ Khó Lường

3484 từ
Mục tiêu: Lâm Phong bắt đầu thử nghiệm phương pháp tu luyện 'thôn phệ' mới từ Huyễn Mặc Quyển và tấm bia cổ đã giải mã.,Gặp phải những trở ngại bất ngờ, linh khí trong cơ thể phản ứng kịch liệt và khác thường, khiến chàng nhận ra sự phức tạp và nguy hiểm của công pháp.,Lâm Phong nhận thức sâu sắc hơn về gánh nặng và ý nghĩa của việc hàn gắn 'Thiên Đạo' bị phân tách 5000 năm trước.,Tiếp tục củng cố mối quan hệ tin tưởng và quan tâm giữa Lâm Phong và Tuyết Dao.,Củng cố vị thế của Lâm Phong như người nắm giữ bí mật to lớn và gánh vác trách nhiệm quan trọng, đặt nền móng cho các thử thách lớn hơn.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao
Mood: Mysterious, tense, challenging, reflective, introspective.
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, hắt lên những mái ngói xanh lam cổ kính của Thanh Vân Tông một sắc màu huyền ảo. Tiếng hò reo, tiếng vỗ tay và cả những lời cảm tạ từ quán trọ phàm trần đã lùi lại phía sau, chỉ còn là những dư âm xa xăm trong tâm trí Lâm Phong. Chàng cùng Tuyết Dao, như hai bóng hình thanh thoát giữa chốn hồng trần hỗn tạp, nhẹ nhàng lướt qua những con đường núi quanh co, trở về tiểu viện riêng của mình.

Không khí giữa hai người đã phần nào nhẹ nhõm hơn sau những biến cố liên tiếp, nhưng đồng thời cũng chất chứa những bí mật mới, những gánh nặng vừa được hé lộ. Chuyến đi đến Phế Tích Cổ Thành, cuộc đối đầu với linh thể cổ xưa và đặc biệt là việc giải mã tấm bia đá cùng Huyễn Mặc Quyển, tất cả đã mở ra một chân trời mới, đầy rẫy những thách thức và hiểm nguy tiềm tàng.

Tiểu viện của Lâm Phong nằm khuất sau những rặng trúc xanh mướt, nơi có một con suối nhỏ róc rách chảy qua, tiếng nước hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi hương trầm thoang thoảng từ các điện thờ xa xa, xen lẫn mùi thông reo của rừng núi và chút mùi sương sớm còn vương lại, tất cả quyện vào nhau, mang đến một bầu không khí thanh tịnh, yên bình đến lạ. Nắng chiều dịu nhẹ xuyên qua tán cây, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất đá.

Lâm Phong và Tuyết Dao ngồi đối diện nhau trên hai chiếc bồ đoàn bằng ngọc bích, đặt quanh một bàn đá tròn giữa sân. Trên mặt bàn, Huyễn Mặc Quyển lẳng lặng nằm đó, như một cuốn sách cổ bình thường, nhưng lại ẩn chứa bí mật kinh thiên động địa. Bên cạnh là những mảnh vỡ của tấm bia đá cổ, nơi những ký hiệu phức tạp đã từng khiến chàng phải vắt óc suy nghĩ. Ánh chiều tà vàng óng trải dài, chiếu rọi lên những đường nét khắc họa cổ xưa, khiến chúng như sống động hơn, mời gọi hơn.

Lâm Phong đưa tay khẽ vuốt ve bề mặt Huyễn Mặc Quyển, ánh mắt sâu thẳm, ẩn chứa vô vàn suy tư. Chàng nhớ lại những lời giải mã từ tấm bia đá, về công pháp 'thôn phệ' kỳ lạ, về sự phân tách của 'Thiên Đạo' 5000 năm trước, và về vai trò của Huyễn Mặc Quyển trong việc hàn gắn nó.

"Công pháp 'thôn phệ' này..." Lâm Phong trầm ngâm lên tiếng, giọng nói mang theo chút phức tạp, "xem ra không đơn giản như ta nghĩ, Tuyết Dao. Nó không chỉ là một phương pháp tu luyện linh khí thông thường, mà là một loại 'pháp môn' để 'hàn gắn Thiên Đạo'... nghe có vẻ quá đỗi vĩ đại, gần như là nghịch thiên." Chàng khẽ nhếch môi, nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực nay lại mang thêm chút suy tư. "Từ khi nào mà ta lại gánh trên vai một trách nhiệm lớn lao đến vậy chứ?"

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục như băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, lặng lẽ quan sát Lâm Phong. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh của nàng lúc này lại ánh lên vẻ lo lắng khó giấu. Nàng mặc y phục màu xanh nhạt, thêu hoa văn tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí cao quý. Dáng người mảnh mai, ngồi thẳng tắp, nhưng đôi vai nàng dường như cũng đang gánh chịu một phần áp lực từ những bí mật mà họ vừa khám phá.

"Ngươi chắc chắn muốn thử?" Tuyết Dao hỏi, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. "Lòng tham không đáy của phàm nhân có thể khiến 'thôn phệ' trở thành con dao hai lưỡi. 'Thiên Đạo' bị phân tách từ 5000 năm trước... gánh nặng này, Lâm Phong, quá lớn. Ngươi có thể bị nó nuốt chửng."

Lâm Phong ngẩng đầu nhìn nàng, nụ cười trên môi chàng lúc này không còn vẻ tinh quái mà thay vào đó là sự quyết tâm. "Cơ duyên đã đến, trách nhiệm ắt phải theo. Huống hồ, Tiên tử à, ta luôn là kẻ thích những thứ khó nhằn mà. Nếu cứ đi trên con đường bằng phẳng, sao gọi là tu tiên nghịch mệnh chứ?" Chàng khẽ nhướng mày, cố gắng làm bầu không khí bớt nặng nề, nhưng ánh mắt chàng vẫn chứa đựng một sự nghiêm túc hiếm thấy. "Hơn nữa, nếu Huyễn Mặc Quyển chọn ta, ắt hẳn nó đã nhìn thấy điều gì đó ở ta. Ta không thể phụ lại sự tin tưởng của nó, và cũng không thể bỏ qua một cơ hội ngàn năm có một để đạt tới cảnh giới cao hơn."

Tuyết Dao khẽ thở dài, trong lòng nàng vẫn còn chút bất an. Nàng hiểu Lâm Phong, hiểu sự kiên định và ý chí bất khuất của chàng. Nhưng nàng cũng cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm tàng ẩn sau cái gọi là 'hàn gắn Thiên Đạo' này. "Ngươi phải cẩn thận." Nàng nhắc nhở, giọng điệu trở nên nghiêm trọng hơn. "Ta cảm thấy công pháp này chứa đựng một sự 'đòi hỏi' rất lớn, không chỉ về tài năng thiên phú của một tu sĩ, mà còn về 'đạo tâm'. Một khi tâm ma phát sinh, mọi thứ sẽ sụp đổ."

Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. "Ta hiểu. Sẽ không dại dột mà mạo hiểm thân mình. Ít nhất... không phải ngay lập tức." Chàng nhìn Huyễn Mặc Quyển, rồi lại nhìn tấm bia đá. "Những ký hiệu này, chúng không chỉ mô tả cách vận hành linh khí, mà còn ẩn chứa những triết lý sâu xa về sự tồn tại, về sự cân bằng của vũ trụ. 'Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình', câu nói đó... có lẽ không phải chỉ là một lời răn, mà là một sự thật cơ bản về cơ chế vận hành của thế giới này. Nếu Thiên Đạo có thể bị 'phân tách', liệu nó có 'ý chí' của riêng mình không? Và liệu 'ý chí' đó có muốn được hàn gắn lại không?"

Tuyết Dao im lặng, nàng cũng đang suy nghĩ về câu hỏi đó. Sự phân tách của Thiên Đạo 5000 năm trước, một sự kiện kinh thiên động địa đã thay đổi hoàn toàn cục diện tu chân giới, khiến vô số đại năng ngã xuống, khiến đại địa nứt toác, linh mạch khô cạn. Liệu đó có phải là một tai họa ngẫu nhiên, hay là một sự lựa chọn của chính Thiên Đạo?

"Dù sao đi nữa," Lâm Phong tiếp tục, "đây là con đường ta phải đi. Ta sẽ bắt đầu thử nghiệm nó, nhưng sẽ hết sức thận trọng." Chàng thu hồi Huyễn Mặc Quyển vào trong cơ thể, rồi cất những mảnh bia đá còn lại vào không gian trữ vật. "Để xem, cái gọi là 'hàn gắn Thiên Đạo' này rốt cuộc là một cơ duyên, hay một kiếp nạn."

Ánh trăng đã lên cao, bạc trắng cả một góc sân. Tiếng suối vẫn róc rách, tiếng chim đã im bặt, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích. Bầu không khí trở nên tĩnh mịch hơn, nhưng những dòng suy nghĩ trong tâm trí Lâm Phong thì vẫn cuồn cuộn không ngừng. Chàng biết, từ khoảnh khắc này trở đi, cuộc đời chàng sẽ bước sang một trang mới, với những thử thách lớn lao hơn, những bí mật sâu thẳm hơn đang chờ đợi. Và chàng, với bản tính nghịch thiên cải mệnh của mình, đã sẵn sàng đối mặt.

***

Đêm khuya, mật thất tu luyện của Lâm Phong chìm trong sự yên tĩnh tuyệt đối. Không một tiếng động, không một ánh sáng lọt vào, chỉ có hơi thở đều đặn của chàng, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp. Lâm Phong ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, hai tay kết ấn, nhắm mắt tĩnh tâm. Xung quanh chàng, những trận pháp tụ linh khí đơn giản đã được kích hoạt, hấp thụ linh khí dồi dào từ bên ngoài, tạo thành một luồng khí lưu xoáy nhẹ.

Huyễn Mặc Quyển, dưới sự điều khiển của ý niệm Lâm Phong, lơ lửng trước mặt chàng, phát ra ánh sáng huyền ảo, mờ ảo như ánh trăng. Ánh sáng đó không chói chang, mà tĩnh lặng, uyên thâm, như thể nó đã chứng kiến vô vàn sự đổi thay của thế giới. Mùi hương trầm nhẹ nhàng phảng phất, giúp tâm trí chàng tĩnh lặng hơn, sẵn sàng cho một cuộc thử nghiệm đầy mạo hiểm.

"Huyễn Mặc Quyển..." Lâm Phong thầm thì trong tâm trí, "hãy cho ta thấy, cái gọi là 'pháp môn thôn phệ' của ngươi rốt cuộc là gì."

Chàng hít sâu một hơi, điều chỉnh khí tức, rồi bắt đầu vận chuyển công pháp 'thôn phệ' theo những gì đã giải mã được từ tấm bia đá và sự chỉ dẫn trực tiếp từ Huyễn Mặc Quyển. Ý niệm vừa động, Huyễn Mặc Quyển bỗng phát ra một luồng sáng mạnh mẽ hơn, những ký tự cổ xưa trên bề mặt nó như sống dậy, xoay chuyển không ngừng, tạo thành một dòng chảy linh khí cuồn cuộn, đổ thẳng vào đan điền của Lâm Phong.

"Thật mạnh mẽ!" Lâm Phong thốt lên trong tâm trí, cảm nhận dòng linh khí hùng hậu tuôn trào. Linh khí này không giống bất kỳ loại nào chàng từng cảm nhận trước đây. Nó không chỉ thuần túy về chất lượng hay số lượng, mà còn mang theo một loại 'ý chí' nào đó, một cảm giác cổ xưa, uy nghiêm, như thể nó là một phần của thế giới, mang theo hơi thở của vạn vật. Nó không chỉ là năng lượng, mà còn là một phần của quy luật, của bản nguyên.

Ban đầu, linh khí dồi dào từ Huyễn Mặc Quyển và từ ngoại giới được dẫn vào cơ thể Lâm Phong một cách mạnh mẽ, khiến chàng cảm thấy phấn chấn lạ thường. Các kinh mạch như được tưới tắm, đan điền như được mở rộng, tu vi tưởng chừng sắp có một bước đột phá lớn. Một cảm giác toàn năng, như thể có thể nuốt chửng cả vũ trụ đang dâng lên trong tâm trí chàng. Lâm Phong gần như đắm chìm trong cảm giác hưng phấn đó, tự tin rằng mình đã nắm giữ được một sức mạnh vô song.

Nhưng chỉ sau một khắc, sự hỗn loạn bắt đầu.

Dòng linh khí 'thôn phệ' bá đạo cuồn cuộn trong kinh mạch, nhưng khi nó cố gắng đồng hóa với linh khí vốn có của Lâm Phong – những linh khí đã được chàng khổ công tu luyện từ Thanh Vân Tông, trải qua vô số trận chiến và đột phá – thì một sự kháng cự kịch liệt bất ngờ bùng phát.

"Cái gì?!" Lâm Phong nội tâm chấn động. Linh khí trong cơ thể chàng bỗng nhiên trở nên cuồng bạo, không theo sự điều khiển của chàng nữa. Chúng không chấp nhận sự 'thôn phệ' này, không muốn bị đồng hóa. Hai dòng linh khí va chạm vào nhau như hai con sóng thần dữ dội, tạo nên một trận chiến kinh thiên động địa trong từng tấc kinh mạch, từng tế bào của Lâm Phong.

"Aaargh!" Một tiếng rên khẽ thoát ra từ kẽ răng Lâm Phong. Kinh mạch chàng đau nhói, như thể bị xé toạc. Linh khí 'thôn phệ' mang theo 'ý chí' cổ xưa, cố gắng áp đặt sự tồn tại của nó, còn linh khí bản thân chàng thì phản kháng mãnh liệt, không chịu khuất phục. Đây không chỉ là một cuộc chiến về năng lượng, mà là một cuộc chiến về 'ý chí', về quyền kiểm soát.

"Đây là sự 'từ chối' của Thiên Đạo sao?" Tâm trí Lâm Phong lóe lên một suy nghĩ đầy kinh hãi. Huyễn Mặc Quyển là một phần của Thiên Đạo bị phân tách, và công pháp này là để 'hàn gắn' nó. Nhưng dường như, chính cái 'Thiên Đạo' đã bị phân tách đó lại không muốn được hàn gắn theo cách này, hoặc ít nhất, linh khí trong cơ thể chàng, vốn đã được tôi luyện và hòa hợp với chính 'Đạo' của bản thân chàng, lại không chấp nhận sự cưỡng ép này.

Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm ướt cả trường bào của Lâm Phong. Khuôn mặt chàng tái mét, từng thớ thịt trên cơ thể run rẩy dữ dội. Các mạch máu nổi lên chằng chịt dưới làn da, như những con rắn nhỏ đang quằn quại. Huyễn Mặc Quyển vẫn phát sáng, nhưng ánh sáng đó giờ đây lại mang theo một vẻ hỗn loạn, như phản ánh tình trạng bên trong của Lâm Phong.

"Không ổn! Nếu cứ tiếp tục, ta sẽ tẩu hỏa nhập ma!" Lâm Phong tự nhủ, cố gắng tập trung mọi ý chí để trấn áp sự hỗn loạn. Chàng cố gắng điều khiển linh khí 'thôn phệ' rút lui, nhưng nó quá bá đạo, quá hung hãn, không thể kiểm soát hoàn toàn. Nó như một dòng lũ không thể ngăn cản, đang cố gắng phá hủy mọi thứ trên đường đi của nó.

Từng đợt đau đớn như xé da xé thịt, như vạn mũi kim đâm vào kinh mạch, khiến Lâm Phong gần như mất đi ý thức. Mùi linh khí nồng đậm trong mật thất giờ đây xen lẫn chút mùi tanh nhẹ của máu, khi những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trong kinh mạch của chàng. Nếu không phải ý chí của Lâm Phong kiên cường hơn người, có lẽ chàng đã gục ngã từ lâu.

Chàng nghiến răng, dồn toàn bộ sức lực còn lại vào việc trấn áp. Huyễn Mặc Quyển như cảm nhận được sự nguy hiểm, ánh sáng của nó dịu đi, những ký tự cổ xưa cũng mờ dần, như muốn cắt đứt liên kết với Lâm Phong để bảo toàn thân chủ. Dòng linh khí 'thôn phệ' từ từ rút lui, nhưng vẫn để lại một tàn dư hỗn loạn, khiến cơ thể chàng như bị vắt kiệt.

Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng như cả ngàn năm, sự hỗn loạn cũng lắng dịu. Linh khí trong kinh mạch Lâm Phong tuy vẫn còn chấn động, nhưng đã không còn nguy hiểm đến tính mạng. Chàng thở hổn hển, cả người mềm nhũn, như vừa trải qua một trận chiến sinh tử.

***

Sáng sớm, sương mù dày đặc bao phủ Thanh Vân Tông, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, huyền hoặc như chốn bồng lai tiên cảnh. Tuyết Dao đứng trước mật thất tu luyện của Lâm Phong, đôi mắt phượng khẽ nheo lại. Nàng đã cảm nhận được sự bất ổn dữ dội trong mật thất suốt đêm qua, một luồng linh khí cuồng bạo đến đáng sợ, nhưng giờ đây nó đã dịu đi, chỉ còn lại dư âm nặng nề. Dù biết Lâm Phong cường đại, nhưng một luồng linh khí hỗn loạn đến vậy vẫn khiến nàng không khỏi lo lắng.

Nàng nhẹ nhàng đưa tay, một luồng linh lực tinh tế như sợi tơ mỏng manh chạm vào cấm chế bảo vệ bên ngoài mật thất. Cấm chế khẽ rung lên rồi tự động mở ra, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Tuyết Dao bước vào, ánh sáng mờ ảo của bình minh xuyên qua khe cửa, tạo thành một vệt sáng dài trên nền đất đá.

Lâm Phong ngồi bệt trên đất, lưng dựa vào vách đá lạnh lẽo. Khuôn mặt chàng tái nhợt, khóe môi vương một vệt máu khô, nhưng đôi mắt đen láy lại sáng rực, sâu thẳm, ẩn chứa vô vàn suy tư. Huyễn Mặc Quyển đã thu lại vẻ huyền ảo, chỉ còn lơ lửng một cách lặng lẽ trước mặt chàng.

"Lâm Phong, ngươi không sao chứ?" Tuyết Dao cất tiếng, giọng nói trầm thấp, mang theo sự lo lắng rõ rệt. Nàng đi đến gần, ánh mắt quét qua toàn thân chàng, muốn kiểm tra thương thế. "Linh khí dao động kịch liệt như vậy... Ta đã cảm nhận được."

Lâm Phong khẽ thở dốc, một nụ cười nhạt nhẽo xuất hiện trên môi chàng. "Không sao... Chỉ là..." Chàng ngừng lại một chút, như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp. "Chỉ là ta đã đánh giá thấp công pháp này. Nó không chỉ là 'thôn phệ' linh khí, Tuyết Dao, mà là 'thôn phệ' cả 'ý chí' của Thiên Đạo."

Tuyết Dao khẽ nhíu mày thanh tú. "Ý chí của Thiên Đạo?" Nàng lặp lại, trong giọng nói ẩn chứa sự khó hiểu.

"Đúng vậy." Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng vẫn dán chặt vào Huyễn Mặc Quyển. "Linh khí trong cơ thể ta đã 'từ chối' nó. Khi dòng linh khí 'thôn phệ' cố gắng đồng hóa, nó đã gặp phải sự kháng cự mãnh liệt. Như thể... chính 'ý chí' của Thiên Đạo, thứ đã bị phân tách 5000 năm trước, lại không muốn bị 'hàn gắn' theo cách đó. Hoặc, ít nhất, nó không chấp nhận một sự đồng hóa cưỡng ép. Sự phân tách 5000 năm trước... có lẽ còn nhiều bí ẩn hơn ta tưởng."

Tuyết Dao im lặng lắng nghe, vẻ mặt nàng dần trở nên nghiêm trọng. Nàng đưa tay muốn chạm vào Lâm Phong, nhưng chàng khẽ lắc đầu, ra hiệu đã ổn. Cái lạnh lẽo trên cơ thể chàng không phải do linh khí, mà là sự kiệt quệ sau trận chiến nội tâm vừa rồi.

"Vậy... ngươi định làm gì?" Nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy quan tâm.

Lâm Phong ngẩng đầu nhìn nàng, rồi lại nhìn Huyễn Mặc Quyển. Ánh mắt chàng giờ đây không còn vẻ hưng phấn ban đầu, mà thay vào đó là sự trầm tư, suy ngẫm sâu sắc. "Tạm dừng. Ta cần thời gian để suy nghĩ. Công pháp này... không thể dùng sức mạnh mà phải dùng 'trí tuệ' để dung hòa. 'Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn'..." Chàng lẩm bẩm câu châm ngôn quen thuộc của mình, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Có lẽ, ta đã quá vội vàng, quá tự tin vào sức mạnh của bản thân mà quên đi cái cốt lõi của 'Đạo'."

Chàng thở dài một hơi, toàn thân vẫn còn mệt mỏi rã rời, nhưng tinh thần lại minh mẫn hơn bao giờ hết. Bài học này, tuy đau đớn, nhưng lại vô cùng quý giá. Nó khiến chàng nhận ra rằng con đường hàn gắn Thiên Đạo không chỉ là một cuộc đua về sức mạnh tu vi, mà còn là một hành trình tìm kiếm chân lý, một sự dung hòa giữa các ý chí, giữa các bản nguyên.

Tuyết Dao hiểu ý chàng. Nàng im lặng nhìn Lâm Phong một lúc, rồi khẽ gật đầu. Nàng không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ rút lui, không muốn quấy rầy không gian suy ngẫm của chàng. Trước khi ra khỏi mật thất, nàng quay lại nhìn Lâm Phong một lần nữa. Dù chàng đang trong tình trạng suy yếu, nhưng đôi mắt chàng lại ánh lên một tia sáng kiên định, bất khuất. Nàng tin rằng Lâm Phong sẽ tìm ra con đường của mình, như chàng vẫn luôn làm.

Mật thất lại chìm vào yên tĩnh. Lâm Phong nhắm mắt lại, cảm nhận sự hỗn loạn còn sót lại trong kinh mạch, và suy nghĩ về những bí ẩn chưa được giải đáp. 'Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình'... liệu 'vô tình' của Thiên Đạo có phải là một sự từ chối, một sự bảo vệ chính nó khỏi sự 'hàn gắn' cưỡng ép? Hay là, có một lý do sâu xa nào đó khiến nó phải phân tách? Con đường phía trước còn dài, đầy chông gai và thử thách, nhưng Lâm Phong đã sẵn sàng để đối mặt, không phải bằng sự vội vàng, mà bằng sự trầm tĩnh và trí tuệ. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và chàng, Lâm Phong, sẽ tự mình định nghĩa cái Đạo đó, để rồi một ngày, có thể 'hàn gắn' lại cả một 'Thiên Đạo' đã đổ vỡ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ