Ánh sáng bình minh nhàn nhạt xuyên qua khe cửa mật thất, vẽ một vệt dài lên nền đá lạnh, nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề, xen lẫn sự kiệt sức và trầm tư bao trùm nơi đây. Lâm Phong vẫn ngồi bệt trên đất, lưng tựa vào vách đá, khuôn mặt tái nhợt nhưng đôi mắt đen láy lại sáng rực, sâu thẳm, tựa như một vực sâu không đáy chứa đựng vô vàn suy tư. Huyễn Mặc Quyển lơ lửng trước mặt chàng, ánh sáng huyền ảo đã thu lại, chỉ còn vẻ tĩnh lặng như một người bạn đồng hành thấu hiểu. Tuyết Dao đã rời đi, để lại chàng một mình với những khám phá động trời và những thử thách mới.
Chàng khẽ thở dài, luồng khí trắng nhẹ nhàng thoát ra từ khóe môi, tan vào không khí lạnh lẽo. Vệt máu khô trên môi đã không còn khiến chàng bận tâm, bởi giờ đây, tâm trí chàng hoàn toàn bị chiếm giữ bởi những suy nghĩ về "ý chí của Thiên Đạo" và "sự phân tách 5000 năm trước". Công pháp "thôn phệ" mà chàng vừa thử nghiệm, tưởng chừng là chìa khóa vạn năng, lại gặp phải sự phản kháng mạnh mẽ, không phải là sự chống trả của một kẻ thù, mà là sự "từ chối" của một bản thể. Điều này khiến chàng nhớ lại câu châm ngôn quen thuộc: "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình". Phải chăng, cái "vô tình" của Thiên Đạo không phải là sự lạnh lùng thờ ơ, mà là một cơ chế tự bảo vệ, một "ý chí" thâm sâu mà phàm nhân khó lòng thấu hiểu?
"Không phải là mạnh mẽ thôn phệ, mà là dung hòa... Nhưng dung hòa như thế nào?" Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, chỉ đủ để chính chàng nghe thấy. Chàng đưa tay khẽ chạm vào Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận dòng năng lượng quen thuộc nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Nó không còn chỉ là công pháp tu luyện sức mạnh, mà là một phần của Thiên Đạo, một bản thể sống động chứa đựng những bí ẩn cổ xưa. "Ý chí của Thiên Đạo bị phân tách, nó cần gì để tái hợp? Liệu có phải nó không muốn bị ép buộc, mà muốn được 'hàn gắn' một cách tự nguyện, một cách hài hòa hơn?"
Càng suy nghĩ, Lâm Phong càng cảm thấy con đường phía trước mù mịt. Cái "thôn phệ" mà chàng hình dung ban đầu quá thô bạo, quá trực tiếp. Nó giống như việc cố gắng ghép hai mảnh vỡ của một tấm gương bằng cách đập chúng vào nhau, thay vì tìm kiếm một chất kết dính phù hợp, một sự đồng điệu về tần số. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," chàng tự nhắc nhở bản thân, "Có lẽ, ta đã quá tập trung vào 'ngoại vật' là linh khí và phương pháp, mà quên đi cái 'Đạo' ẩn chứa trong chính Huyễn Mặc Quyển, trong chính Thiên Đạo và trong cả bản thân ta."
Chàng nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh linh khí hỗn loạn còn sót lại trong kinh mạch. Sự đau đớn thể xác đã dần tan biến, nhưng nỗi trăn trở trong lòng thì vẫn còn đó. Điều chàng cần không phải là tiếp tục thử nghiệm một cách mù quáng, mà là tìm kiếm tri thức, tìm kiếm những lời giải đáp đã bị chôn vùi trong dòng chảy lịch sử. Huyễn Mặc Quyển lơ lửng trước mặt chàng, ánh sáng mờ ảo của nó dường như cũng đang "gợi ý" điều gì đó. Có lúc, ánh sáng ấy rung động nhẹ, như một lời thì thầm không tiếng nói, hướng chàng đến một phương pháp tiếp cận tinh tế hơn, không phải là "ép buộc", mà là "dẫn dắt", "kết nối".
Lâm Phong mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn sự hoang mang, mà thay vào đó là một tia sáng kiên định, tựa như ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối. "Cần một chất dẫn, một cầu nối... hoặc một môi trường đặc biệt để kích hoạt tiềm năng của nó mà không gây ra phản phệ." Chàng đứng dậy, động tác có chút chật vật nhưng ý chí lại vô cùng mạnh mẽ. Chàng hiểu rằng, để thực sự "hàn gắn" Thiên Đạo, chàng không thể chỉ dựa vào sức mạnh tu vi của bản thân. Chàng cần một sự "đồng điệu", một "linh vật đặc biệt" hay một "địa mạch" có thể cộng hưởng với cái "khí tức nguyên thủy" của Thiên Đạo trước khi nó phân tách. Cuộc phiêu lưu mới đã bắt đầu, không phải là tìm kiếm kỳ ngộ, mà là tìm kiếm chân lý. Chàng thu hồi Huyễn Mặc Quyển vào đan điền, cảm nhận sự kết nối sâu sắc hơn bao giờ hết. Rồi, với một quyết tâm mới, chàng rời khỏi mật thất, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả Thanh Vân Tông.
***
Buổi chiều hôm ấy, Lâm Phong đã có mặt tại Tàng Kinh Các của Thanh Vân Tông. Đây là một kiến trúc đồ sộ, được xây dựng từ đá xanh và gỗ linh sam quý hiếm, ẩn mình giữa những tán cây cổ thụ quanh năm xanh tốt, bao phủ bởi một lớp sương mờ mỏng manh khiến nó trông như một tòa tháp cổ kính vượt thời gian. Mái ngói lưu ly phản chiếu ánh nắng dịu nhẹ của buổi chiều tà, tạo nên một vẻ đẹp trang nghiêm mà không kém phần huyền ảo. Bên trong, mùi giấy cũ, mực và thảo mộc thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn với mùi gỗ trầm ấm, tạo nên một không gian tĩnh mịch, an lành, mời gọi bất cứ ai có lòng hiếu học. Tiếng gió xào xạc qua các khe cửa sổ, đôi khi mang theo tiếng chim hót xa xăm từ đỉnh núi, càng làm tăng thêm vẻ thanh tịnh của nơi này.
Lâm Phong bước đi nhẹ nhàng trên những hành lang rộng lớn, lướt qua vô số giá sách cao vút, chất đầy các loại cổ tịch, điển tịch, ngọc giản từ hàng ngàn năm trước. Bụi thời gian phủ lên những bìa sách cũ kỹ, nhưng không làm giảm đi giá trị tri thức mà chúng chứa đựng. Ánh nắng chiều xuyên qua những khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi thành từng vệt sáng vàng cam lên những chồng sách, khiến không gian vốn đã cổ kính lại càng thêm phần u tịch. Chàng dừng lại trước một khu vực chứa đựng những ghi chép về lịch sử tu chân, về các sự kiện trọng đại của Thiên Địa.
"Thiên Đạo, Đại Địa Phân Liệt, linh vật cổ xưa..." Lâm Phong lẩm bẩm, đôi mắt đen láy quét nhanh qua từng tựa sách, từng dòng chữ. Chàng không muốn bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, dù là nhỏ nhất. Mới đó, chàng vẫn còn là một phàm nhân, một đệ tử ngoại môn tầm thường, giờ đây lại đang đứng giữa vô vàn tri thức cổ xưa, tìm kiếm lời giải cho một bí ẩn liên quan đến cả Thiên Đạo. Con đường tu tiên quả thực là Tu Đạo Vô Tận, mỗi bước đi lại mở ra một chân trời mới, một thử thách mới.
Chàng rút ra một quyển cổ tịch dày cộp, bìa đã ngả màu úa vàng, tựa như sắp tan rã trong tay. Tên sách đã mờ nhạt, nhưng những ký hiệu cổ xưa trên đó lại thu hút sự chú ý của chàng. Chàng nhẹ nhàng lật mở từng trang, mùi giấy cũ đặc trưng xộc vào mũi, khiến chàng cảm thấy như đang du hành ngược về quá khứ xa xôi.
"Khi Thiên Đạo phân liệt, vạn vật đều biến đổi. Linh khí suy yếu, nhưng tại những nơi cực đoan, lại ngưng tụ thành mạch ngầm, sinh ra kỳ vật..." Lâm Phong đọc thầm, từng chữ từng chữ như găm vào tâm trí chàng. Đoạn văn này miêu tả về những hậu quả của sự kiện Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước, không chỉ là sự biến đổi địa hình, mà còn là sự thay đổi sâu sắc trong linh khí thiên địa. Có vẻ như, sau sự kiện đó, linh khí không còn thuần khiết và dồi dào như trước, mà bị phân tán, suy yếu ở phần lớn nơi, nhưng lại ngưng tụ một cách bất thường ở một số điểm đặc biệt, hình thành nên những "nút thắt linh mạch" hay "linh nhãn".
Chàng tiếp tục lật trang, tìm kiếm những thông tin chi tiết hơn. Một đoạn khác viết: "...Những nơi linh mạch ngưng tụ cực đoan, thường sản sinh ra linh vật quý hiếm, hoặc những loại thảo dược mang theo 'khí tức nguyên thủy' của Thiên Địa trước khi phân tách. Những linh vật này, được gọi là 'Thiên Địa Linh Thể', có khả năng cảm ứng với ý chí của Thiên Đạo, và có thể là cầu nối để tái kết nối những phần đã phân liệt."
Lâm Phong dừng lại, trái tim đập thình thịch. "Linh vật kết nối với Thiên Đạo, hay địa mạch cổ xưa bị ảnh hưởng bởi Thiên Đạo... Đó là mấu chốt!" Chàng nhận ra, vấn đề không phải là ép buộc Huyễn Mặc Quyển phải "thôn phệ" linh khí đã bị biến đổi, mà là tìm kiếm một nguồn năng lượng thuần túy hơn, một "chất dẫn" có thể giúp Huyễn Mặc Quyển và ý chí của Thiên Đạo bị phân tách tìm thấy sự đồng điệu, để rồi tự nguyện "hàn gắn".
Chàng say mê đọc sách, ghi chép lại những thông tin quan trọng vào một ngọc giản nhỏ. Từ những mô tả mơ hồ về "Thiên Địa Linh Thể" đến những nhắc nhở về "địa mạch bị phong ấn" hay "những vùng đất cấm còn giữ được khí tức cổ xưa", tất cả đều hình thành trong tâm trí chàng một bản đồ khái quát, dù còn rất nhiều mảnh ghép còn thiếu. Có những linh vật được nhắc đến với khả năng hấp thụ và thanh lọc linh khí, có loại lại có thể cộng hưởng với ý chí thiên địa, thậm chí có những địa điểm được cho là nơi "Thiên Đạo còn sót lại một phần ý thức sơ khai". Những thông tin này, dù ít ỏi và ẩn mình trong những dòng chữ cổ kính, lại là tia sáng dẫn đường cho Lâm Phong trong hành trình đầy chông gai sắp tới. Chàng hình dung ra những loại linh vật hoặc địa điểm cụ thể cần tìm, dù biết rằng việc tìm kiếm chúng sẽ không hề dễ dàng. Với mỗi dòng chữ được khám phá, Lâm Phong lại cảm thấy trách nhiệm trên vai mình càng thêm nặng nề, nhưng cũng thôi thúc chàng tiến về phía trước với một quyết tâm sắt đá.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả Thanh Vân Tông trong một sắc màu ấm áp, huyền ảo. Lâm Phong, sau khi rời Tàng Kinh Các với một mớ thông tin đồ sộ trong đầu, lại tìm đến sân sau, nơi Hoàng Lão Quái thường ngày vẫn nhàn nhã nằm trên chiếc ghế tre, thưởng thức trà và ngắm mây trời. Mùi trà thơm thoang thoảng trong gió chiều, hòa quyện với mùi thông reo và thảo mộc từ những ngọn núi xung quanh, tạo nên một không gian bình yên đến lạ.
Hoàng Lão Quái, râu tóc bạc phơ như tuyết, quần áo xộc xệch nhưng lại toát lên một vẻ tiên phong đạo cốt khó tả, đang lim dim mắt, trên tay vẫn cầm một bầu rượu nhỏ, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm. Đôi mắt tinh anh của lão, dù thường nheo lại vẻ lười biếng, lại có thể nhìn thấu mọi sự đời. Khi Lâm Phong bước đến gần, lão già khẽ mở mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng tinh quái.
"Tiểu tử ngươi đúng là khắc tinh của lão già này!" Hoàng Lão Quái cất tiếng, giọng điệu có chút trêu chọc, nhưng ánh mắt lại lộ vẻ dò xét. "Lại gây ra chuyện gì rồi? Huyễn Mặc Quyển? Ngươi định đem cả cái Thiên Đạo ra chơi đùa à?"
Lâm Phong không hề bất ngờ trước sự thấu hiểu của lão. Chàng khẽ cười, cung kính cúi đầu. "Sư phụ, đệ tử cần một lời khuyên chân thành. Phương pháp 'thôn phệ' mà con tìm hiểu được từ Huyễn Mặc Quyển, khi vận dụng, lại gặp phải sự phản kháng mãnh liệt. Con cảm thấy như có một 'ý chí' lớn lao hơn đang từ chối cách đó. Nó không chấp nhận sự đồng hóa cưỡng ép."
Hoàng Lão Quái nghe vậy, nhướng mày, rồi chậm rãi nhấp một ngụm trà. Lão nhìn Lâm Phong, ánh mắt không còn vẻ trêu chọc mà trở nên thâm trầm, sâu sắc. "Thiên Đạo, ha... Nếu đã phân liệt, tự nhiên nó cũng sẽ có 'phản ứng' riêng. Ngươi muốn dung hòa nó, không thể chỉ dùng sức mạnh. Phải tìm 'đồng điệu'." Lão ngừng một chút, như đang suy nghĩ, rồi tiếp tục. "Cái 'ý chí' mà ngươi cảm nhận được, không hẳn là thù địch, mà có lẽ là một cơ chế tự bảo vệ, hay một sự 'khước từ' đối với một sự kết nối không phù hợp. Ngươi đã nói đúng, không phải thôn phệ, mà là dung hòa. Nhưng dung hòa một cái Thiên Đạo đã đổ vỡ, đó không phải là chuyện dễ."
Lâm Phong lắng nghe chăm chú, từng lời của Hoàng Lão Quái đều như một sợi chỉ vàng gỡ rối những nút thắt trong tâm trí chàng. "Con đã tìm hiểu trong Tàng Kinh Các. Có nhắc đến những linh vật cổ xưa, hoặc những địa mạch đặc biệt..." Chàng nói, ánh mắt lộ rõ vẻ mong chờ.
Hoàng Lão Quái gật gù, vuốt chòm râu bạc phơ. "Đúng vậy. Sau Đại Địa Phân Liệt, linh khí thiên địa đã thay đổi rất nhiều. Phần lớn đều bị loãng đi, hoặc biến chất. Nhưng ở một số nơi, do sự ngưng tụ cực đoan, lại hình thành nên những 'nút thắt linh mạch' hoặc 'linh nhãn'. Những nơi đó, linh khí vẫn còn giữ được một phần 'khí tức nguyên thủy' của Thiên Đạo trước khi phân liệt. Hoặc, đôi khi, những linh vật cổ xưa, được gọi là Thiên Địa Linh Thể, cũng có thể giữ được những đặc tính này."
Lão già nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, để lại những vệt màu tím đỏ rực rỡ. "Nhưng... những thứ đó không dễ tìm, cũng không dễ đối phó đâu." Giọng lão trầm xuống, mang theo một chút cảnh báo. "Những linh vật cổ xưa đó, phần lớn đã 'tuyệt chủng' hoặc ẩn mình ở những nơi cực kỳ hiểm ác. Một số thì bị các thế lực lớn săn lùng, thu phục. Còn những 'địa mạch bị niêm phong' sau Đại Địa Phân Liệt, thường nằm trong những bí cảnh cổ xưa, hoặc những vùng đất cấm đầy rẫy yêu thú cường đại, cấm chế cổ xưa. Ngươi phải hiểu, những nơi đó không chỉ có linh khí nguyên thủy, mà còn có thể chứa đựng những ý chí tàn dư của thời đại xa xưa, những tồn tại đã ngủ say hàng ngàn năm, nay chỉ chờ thời cơ để thức tỉnh."
Lâm Phong cảm nhận được sự nghiêm trọng trong lời nói của Hoàng Lão Quái. Chàng biết, con đường này không hề đơn giản, thậm chí còn nguy hiểm hơn bất kỳ cuộc phiêu lưu nào trước đây. Nhưng chàng không hề nao núng. "Con hiểu. Nhưng đây là con đường con phải đi, sư phụ."
Hoàng Lão Quái mỉm cười nhẹ, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng. "Đúng là tiểu tử cứng đầu. Vậy thì, ta có thể gợi ý cho ngươi một vài hướng. Có lời đồn về 'Huyền Băng Linh Liên' – một loại linh vật chỉ sinh trưởng ở những nơi cực hàn, nơi linh khí ngưng tụ thành băng. Người ta nói nó có thể thanh lọc vạn vật, tái tạo nguyên khí. Hoặc 'Cửu U Linh Thạch' – một khối đá cổ xưa nằm sâu dưới lòng đất, nơi có một địa mạch bị 'niêm phong' sau Đại Địa Phân Liệt, giữ được khí tức hỗn độn nguyên thủy. Nhưng đó đều là những vật phẩm chỉ có trong truyền thuyết, hoặc nằm ở những vùng đất xa xôi, nguy hiểm."
Lão già nhấp thêm một ngụm trà, rồi nói tiếp: "Dù sao đi nữa, con đường 'Huyễn Mặc Chi Đạo' của ngươi vốn dĩ đã là 'Duy Ngã Độc Tôn'. Đừng bó buộc mình vào những khuôn khổ cũ. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Hãy dùng trí tuệ và trái tim của mình để cảm nhận, để tìm ra con đường 'dung hòa' thực sự."
Lâm Phong cúi mình thật sâu, lòng tràn đầy biết ơn. "Đa tạ sư phụ đã chỉ điểm. Đệ tử đã có định hướng rõ ràng hơn." Chàng biết, Hoàng Lão Quái không chỉ cho chàng thông tin, mà còn cho chàng niềm tin và sự định hướng về tư tưởng tu đạo. Với những lời gợi ý quý giá này, chàng đã có một mục tiêu cụ thể hơn cho hành trình sắp tới. Trong lòng Lâm Phong đã có một quyết tâm lớn, sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy để tìm ra chân lý. Chàng cáo lui, để lại Hoàng Lão Quái một mình giữa ánh hoàng hôn đang dần tắt, trong không khí tĩnh lặng của sân sau.
***
Đêm khuya, ánh trăng bạc vằng vặc chiếu rọi xuống Thanh Vân Tông, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, tĩnh mịch. Gió đêm se lạnh luồn qua những tán cây, mang theo mùi hương của cỏ cây và sương đêm. Lâm Phong bước đi trên con đường đá dẫn đến khu vườn riêng của Tuyết Dao. Đó là một nơi được nàng chăm chút cẩn thận, với những đóa hoa băng tuyết nở rộ quanh năm, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết.
Tuyết Dao đang đứng giữa vườn, dáng người mảnh mai, y phục trắng tinh khẽ lay động trong gió, mái tóc đen nhánh buông xõa tự nhiên, tựa như một tiên tử lạc bước chốn trần gian. Nàng ngẩng đầu nhìn trăng, khuôn mặt trái xoan hoàn hảo, đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng nhưng lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu kín, giờ đây lại ánh lên sự lo lắng mơ hồ. Khi Lâm Phong bước vào, nàng khẽ quay đầu lại, không hề ngạc nhiên, tựa như đã biết chàng sẽ đến.
"Nàng vẫn chưa nghỉ ngơi sao?" Lâm Phong nhẹ nhàng hỏi, giọng nói ấm áp xua tan đi một phần cái lạnh lẽo của màn đêm.
Tuyết Dao khẽ lắc đầu, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng vang lên giữa không gian tĩnh mịch. "Ta cảm thấy tâm tư ngươi bất ổn, ta biết ngươi sẽ đến." Nàng nhìn chàng, ánh mắt quét qua khuôn mặt vẫn còn chút mệt mỏi của chàng.
Lâm Phong thở dài, bước đến gần nàng, đứng cạnh nàng dưới ánh trăng. "Ta cần phải ra ngoài tông môn một chuyến. Có lẽ, những linh vật hay địa mạch cổ xưa mới là chìa khóa để Huyễn Mặc Quyển thực sự phát huy tác dụng, để ta có thể 'dung hòa' ý chí của Thiên Đạo." Chàng kể cho nàng nghe về những gì đã khám phá trong Tàng Kinh Các, về lời khuyên của Hoàng Lão Quái, về 'khí tức nguyên thủy' và những nguy hiểm tiềm ẩn. Chàng không giấu giếm nàng bất cứ điều gì, bởi Tuyết Dao không chỉ là người đồng hành, mà còn là tri kỷ, là hậu phương vững chắc mà chàng tin tưởng tuyệt đối.
Tuyết Dao lắng nghe một cách im lặng, đôi mắt phượng khẽ nheo lại khi nghe đến những hiểm nguy. "Nguy hiểm lắm sao?" Nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sự lo lắng rõ rệt. Nàng đưa tay khẽ chạm vào cánh tay chàng, cảm nhận sự lạnh lẽo từ da thịt chàng, không phải vì khí lạnh, mà là sự tiêu hao linh lực và tâm thần.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hướng về phía trăng sáng. "Rất có thể. Hoàng Lão Quái đã cảnh báo. Những linh vật đó đã 'tuyệt chủng' hoặc ẩn mình ở những vùng đất cấm, những bí cảnh cổ xưa. Nhưng đây là con đường ta phải đi. Nó liên quan đến Thiên Đạo bị phân tách, đến vận mệnh của thế giới này. Nếu ta không làm, có lẽ sẽ không còn ai có thể làm được." Chàng nói, giọng điệu kiên định, không chút do dự. Gánh nặng trên vai chàng không chỉ là của riêng chàng, mà còn là của cả linh giới, thậm chí là các giới diện cao hơn.
Tuyết Dao không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn chàng. Nàng hiểu sự quyết tâm của chàng, hiểu gánh nặng mà chàng đang mang. Nàng biết, không thể ngăn cản chàng. Nàng đưa tay vào trong áo, lấy ra một viên ngọc bội nhỏ, trong suốt như băng, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo nhưng lại mang theo một cảm giác an toàn kỳ lạ. Đó là một viên Sinh Mệnh Ngọc Bội, được truyền từ đời này sang đời khác trong gia tộc nàng, có khả năng phòng thân và bảo vệ sinh mệnh trong những thời khắc nguy cấp nhất.
"Giữ lấy nó." Nàng nói, đặt viên ngọc bội vào lòng bàn tay Lâm Phong. "Chú ý an toàn. Dù cho có chuyện gì xảy ra, cũng phải bình an trở về."
Lâm Phong nhìn viên ngọc bội trong tay, cảm nhận hơi lạnh thấm vào da thịt, nhưng trái tim lại ấm áp lạ thường. Ánh mắt chàng nhìn Tuyết Dao tràn đầy sự cảm kích và tình cảm sâu sắc. "Cảm ơn nàng, Tuyết Dao." Chàng khẽ nắm chặt ngọc bội trong tay, như nắm giữ một phần trái tim của nàng. Sự quan tâm thầm lặng, sự tin tưởng tuyệt đối của nàng chính là nguồn động lực lớn nhất cho chàng.
Lâm Phong và Tuyết Dao đứng cạnh nhau dưới ánh trăng, không khí yên tĩnh bao trùm, nhưng sự gắn kết giữa hai người lại càng thêm bền chặt. Không cần quá nhiều lời nói, chỉ một ánh mắt, một cử chỉ cũng đủ để họ thấu hiểu nhau. Chàng biết rằng, dù đi đến đâu, nàng vẫn luôn ở phía sau, là điểm tựa vững chắc cho chàng. Lâm Phong hít sâu một hơi, hít căng lồng ngực mùi hương thanh khiết của hoa băng tuyết. Chàng rời đi, trong lòng đã có một quyết tâm mới, một mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết, và một sự ấm áp vô hình từ tình cảm mà Tuyết Dao dành cho chàng. Con đường phía trước có thể đầy rẫy hiểm nguy, nhưng chàng sẽ không đơn độc. Chàng đã sẵn sàng để đối mặt với những bí ẩn cổ xưa, để tìm ra con đường "hàn gắn Thiên Đạo", và để định nghĩa lại "Đạo ở trong tâm" của chính mình. Hành trình ra khỏi Thanh Vân Tông, khám phá những vùng đất cấm, những bí cảnh đã bắt đầu.