Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 113

Hành Trình Mới: Thử Thách Cổ Xưa và Đồng Hành

4321 từ
Mục tiêu: Lâm Phong và Tuyết Dao quyết định rời khỏi phế tích để tìm kiếm manh mối về linh vật cần thiết, trên đường đi họ cùng nhau đối mặt và vượt qua một yêu thú mạnh mẽ, tăng thêm sự ăn ý và hiểu biết lẫn nhau.,Tiếp tục củng cố mối quan hệ giữa Lâm Phong và Tuyết Dao, đặt nền móng cho những bước tiến rõ rệt trong các chương sau.,Khắc họa sự nguy hiểm của thế giới bên ngoài Thanh Vân Tông, chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn.,Giới thiệu một loại yêu thú hoặc địa hình mang dấu ấn của thời kỳ Đại Địa Phân Liệt, phù hợp với bối cảnh 'khoảng 5,000 năm trước'.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Thanh Xà Vương
Mood: Phiêu lưu, căng thẳng, lãng mạn (tinh tế), quyết tâm, huyền bí.
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng cuối đông vẫn còn vương vấn trên đỉnh Thanh Vân Tông, nhưng những tia nắng đầu tiên của bình minh đã len lỏi qua tầng mây xám, rải rác những vệt vàng nhạt lên phế tích cổ xưa mà Lâm Phong và Tuyết Dao đã tạm trú. Gió sớm vẫn mang theo cái se lạnh đặc trưng của núi rừng, rít qua những khe hở đổ nát của các bức tường thành, tạo nên những âm thanh ai oán như lời than thở của quá khứ. Các tòa nhà sập sệ, những cột đá gãy đổ còn sót lại từ một thời đại đã bị lãng quên, giờ đây chỉ là những chứng nhân câm lặng cho sự tàn phá của thời gian và biến cố. Đường phố xưa kia tấp nập, giờ bị vùi lấp dưới lớp bụi dày và cây dại, những bức tượng đài bị phong hóa đến mức khó nhận ra hình hài, càng tô đậm thêm vẻ hoang tàn, u ám.

Lâm Phong và Tuyết Dao đứng trên một gò đất cao, nơi từng là nền móng của một ngọn tháp cổ, ánh mắt họ cùng quét qua toàn cảnh phế tích. Cái lạnh lẽo không chỉ đến từ gió, mà còn từ bầu không khí tĩnh mịch, chất chứa cảm giác cô độc và bi thương của một nền văn minh đã lụi tàn. Linh khí ở đây yếu ớt và hỗn loạn, thỉnh thoảng lại có một luồng năng lượng kỳ lạ, khiến người ta có cảm giác rùng rợn khó tả, tựa như tàn hồn của những linh vật cổ xưa vẫn còn vương vấn đâu đó. Mùi bụi, mùi đất ẩm, mùi rêu phong và cả mùi kim loại gỉ sét từ những vũ khí hay công cụ bị bỏ lại, hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự đổ nát.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự phức tạp của nơi này. "Hoàng Lão Quái chỉ nói 'nơi có khí tức nguyên thủy', nhưng chẳng biết là nơi nào. Chắc không phải là dưới mông con yêu thú nào đó chứ?" Chàng cười khẩy, cố gắng phá vỡ sự nặng nề của không khí bằng một câu đùa. Tuy nhiên, trong sâu thẳm đôi mắt đen láy của chàng, sự nghiêm nghị vẫn hiện rõ. Gánh nặng hàn gắn Thiên Đạo không cho phép chàng lơ là dù chỉ một giây. Chàng biết, hành trình này không chỉ là tìm kiếm sức mạnh cho bản thân, mà còn là một trách nhiệm lớn lao, một lời hứa thầm với vận mệnh.

Tuyết Dao không đáp lại câu đùa của chàng, nàng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, nhưng ánh mắt phượng dài lại ánh lên sự thận trọng cao độ khi quan sát xung quanh. "Sự hỗn loạn linh khí tại đây khác thường, không giống những nơi ta từng đến. Có lẽ, chúng ta nên tìm những địa điểm mà sự kiện Đại Địa Phân Liệt đã tác động mạnh nhất, nơi mà dấu vết của Thiên Đạo bị xé rách còn hiển hiện rõ ràng nhất." Nàng đưa tay khẽ vuốt mái tóc đen nhánh đang bị gió thổi bay, dáng người mảnh mai nhưng toát lên vẻ kiên cường.

Lâm Phong gật đầu, lời nói của Tuyết Dao luôn có một sự sắc bén và thấu đáo đến lạ kỳ, giống như những lưỡi băng sắc lạnh nhưng lại soi sáng con đường. Chàng cẩn thận thu gọn Huyễn Mặc Quyển vào túi càn khôn. Cuốn sách cổ xưa này, chứa đựng bí mật về công pháp "thôn phệ" và cả lịch sử của Thiên Đạo, giờ đây không chỉ là vật phẩm tu luyện mà còn là la bàn dẫn lối cho chàng. Mỗi khi chạm vào nó, Lâm Phong lại cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, vừa quen thuộc vừa xa lạ, như một phần của chính chàng, nhưng lại mang theo gánh nặng của cả một thế giới.

"Nàng nói đúng. Có lẽ càng gần với tâm điểm của sự kiện năm xưa, chúng ta càng có thể tìm thấy manh mối rõ ràng hơn về 'khí tức nguyên thủy' mà Hoàng Lão Quái nhắc đến." Lâm Phong nhìn về phía xa, nơi những dãy núi hiểm trở ẩn hiện trong màn sương buổi sớm. "Lão quái vật đó luôn nói những điều mơ hồ, chẳng bao giờ chịu nói thẳng, cứ như thể muốn chúng ta tự mình 'ngộ đạo' vậy." Chàng nhún vai, nhưng tâm trí đã bắt đầu phác thảo lộ trình.

Tuyết Dao không nói gì thêm, chỉ khẽ chỉnh lại trang phục màu xanh nhạt của mình, tấm áo choàng khẽ phấp phới trong gió, như một cánh chim trời chuẩn bị cất cánh. Nàng đưa ánh mắt quét qua những tàn tích lần cuối, một thoáng u hoài lướt qua đôi mắt phượng, rồi nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự kiên định. Trong lòng nàng, sự lo lắng cho Lâm Phong vẫn âm ỉ, nhưng nàng biết, chàng có con đường của riêng mình, và nàng, chỉ có thể đồng hành, bảo vệ chàng trong khả năng của mình. Viên Sinh Mệnh Ngọc Bội trong tay Lâm Phong, nàng trao tặng đêm qua, vẫn còn hơi lạnh phảng phất, tựa như một lời nhắc nhở thầm lặng về sự gắn kết giữa hai người.

Họ cùng nhau bước đi, rời khỏi phế tích cổ thành, hướng về phía Đông, nơi những dãy núi hiểm trở đang chờ đón. Mỗi bước chân của Lâm Phong đều vững vàng, không còn chút do dự nào. Chàng biết, hành trình này sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng chàng đã có Tuyết Dao bên cạnh, một tri kỷ không cần lời nói, một hậu phương vững chắc. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Lời nói này của Hoàng Lão Quái lại vang vọng trong tâm trí chàng. Có lẽ, con đường hàn gắn Thiên Đạo không chỉ nằm ở việc tìm kiếm những linh vật hay địa mạch cổ xưa, mà còn nằm ở sự thấu hiểu và dung hòa nội tâm của chính chàng. Lâm Phong tin tưởng rằng, bằng sự nỗ lực phi thường và ý chí kiên định, chàng sẽ có thể "Tu Giả Nghịch Mệnh", vượt qua mọi thử thách.

Con đường càng lúc càng gập ghềnh, dẫn họ sâu hơn vào vùng rìa của Cấm Địa Vạn Yêu. Từng bước chân, Lâm Phong và Tuyết Dao đều cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt của môi trường xung quanh. Nơi đây, cây cối cổ thụ vươn mình sừng sững, thân cây to lớn đến mức phải cần hàng chục người ôm mới xuể, những tán lá rậm rạp đan xen vào nhau, che khuất gần hết ánh sáng mặt trời, khiến cả khu rừng chìm trong một thứ bóng tối mờ ảo. Sương mù dày đặc giăng lối, tựa như tấm màn che phủ mọi vật, khiến tầm nhìn của họ bị hạn chế đến mức chỉ có thể nhìn thấy vài trượng phía trước.

Linh khí trong không khí không còn là sự hỗn loạn như ở phế tích, mà thay vào đó là một thứ năng lượng nặng nề, mang theo cảm giác áp bức và cổ xưa. Nó không thuần khiết, mà pha lẫn một loại ma khí nhàn nhạt, tựa như đã tích tụ từ hàng ngàn năm qua, thấm đẫm vào từng thân cây, từng tảng đá. Cảm giác ẩm ướt bao trùm, cùng với một mùi hôi tanh nồng nhẹ thoang thoảng trong gió, khiến Lâm Phong phải nheo mắt. Đây không phải là mùi hương tự nhiên của rừng rậm, mà là một thứ mùi khó chịu, gợi lên hình ảnh của sự phân hủy và chết chóc.

"Nơi này linh khí khá hỗn loạn, không giống như trong tông môn." Lâm Phong khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp, mang theo sự cảnh giác cao độ. Chàng đưa tay đặt lên chuôi Cửu Thiên Huyền Kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua lòng bàn tay. "Cẩn thận, có vẻ như có thứ gì đó đang rình rập." Thần thức của chàng không ngừng dò xét xung quanh, cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc và những tán cây rậm rạp, nhưng mọi thứ đều bị che phủ bởi một bức màn vô hình.

Tuyết Dao bước đi bên cạnh chàng, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng và uyển chuyển như một bóng ma. Nàng cũng cảm nhận được sự bất thường của nơi này. Đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng quét qua từng bụi cây, từng tảng đá, không bỏ sót một chi tiết nào. "Đúng vậy, ta cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, rất mạnh mẽ, nhưng cũng đầy mục nát." Nàng đáp lời, giọng nói trong trẻo nhưng lại mang theo sự nghiêm trọng hiếm thấy. "Nó không phải là yêu khí bình thường, tựa như đã tồn tại từ rất lâu, mang theo dấu vết của thời gian."

Lâm Phong gật đầu, lời nói của Tuyết Dao xác nhận cảm giác bất an trong lòng chàng. Khí tức cổ xưa mà nàng nhắc đến có lẽ chính là những tàn dư của sự kiện Đại Địa Phân Liệt, hoặc những sinh vật đã sống sót qua thời kỳ đó. Những suy nghĩ về "Thiên Đạo Vô Tình" và "Phàm Nhân Nghịch Thiên" lại hiện lên trong tâm trí chàng. Thế giới này đã trải qua quá nhiều biến cố, và có lẽ, những gì chàng đang tìm kiếm không chỉ là một linh vật hay địa mạch đơn thuần, mà là một phần của lịch sử, một mảnh ghép của chân tướng đã bị chôn vùi.

Chàng nhẹ nhàng rút Cửu Thiên Huyền Kiếm ra khỏi vỏ. Tiếng "xoạt" khẽ vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch của rừng sâu. Lưỡi kiếm sáng loáng phản chiếu ánh sáng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, tựa như một tia hy vọng trong màn đêm. Lâm Phong cầm kiếm trong tay, mũi kiếm hướng về phía trước, sẵn sàng đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào. Tuyết Dao cũng không kém cạnh, nàng ngưng tụ hàn khí quanh mình, một làn sương mỏng màu xanh nhạt bao phủ lấy cơ thể nàng, khiến nàng càng thêm thoát tục. Những bông tuyết nhỏ li ti bắt đầu xoay tròn quanh ngón tay nàng, báo hiệu cho một đòn tấn công băng giá có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

Họ tiếp tục di chuyển, duy trì một khoảng cách vừa phải, đôi mắt liên tục trao đổi ánh mắt và tín hiệu để giữ sự bao quát và phối hợp ăn ý. Thần thức của Lâm Phong cảm nhận được những dao động yếu ớt trong không khí, tựa như có thứ gì đó đang ẩn mình, chờ đợi thời cơ. "Dường như chúng ta đã đi đúng hướng rồi," Lâm Phong nghĩ thầm, vừa là một lời tự trấn an, vừa là một sự xác nhận cho trực giác của Tuyết Dao. "Những gì chúng ta đang tìm kiếm, có lẽ không dễ dàng xuất hiện, mà sẽ phải trải qua những thử thách khắc nghiệt nhất."

Trong sâu thẳm Cấm Địa Vạn Yêu, thời gian dường như trôi chậm lại. Mặt trời đã lặn tự lúc nào, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, khiến sương mù càng trở nên dày đặc hơn, tầm nhìn gần như bằng không. Không khí càng lúc càng ẩm ướt và nặng nề, mùi hôi tanh nồng nặc hơn trước, khiến Lâm Phong phải vận chuyển linh lực để thanh lọc không khí xung quanh mình. Khi hai người đi ngang qua một khu vực địa hình đá lởm chởm, gần một con suối ngầm nhỏ chảy róc rách, một cảm giác ớn lạnh đột ngột xộc thẳng vào tâm trí Lâm Phong.

"Cẩn thận!" Lâm Phong khẽ thốt lên, đồng thời đẩy Tuyết Dao ra sau lưng mình một cách bản năng.

Gần như ngay lập tức, một luồng ma khí cổ xưa bùng nổ, phá tan sự tĩnh mịch của rừng sâu. Từ trong màn sương mù dày đặc, một cái bóng khổng lồ lao ra với tốc độ kinh hoàng. Đó là một con Thanh Xà Vương, thân hình cuồn cuộn như cột đình, dài hơn chục trượng, lớp vảy xanh biếc ánh kim lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của màn đêm. Đôi mắt đỏ rực như máu của nó tóe ra hung quang đáng sợ, toát lên sự khát máu và tàn bạo. Trên đỉnh đầu nó, một chiếc sừng nhỏ mới nhú, cong vút như một thanh kiếm sắc, chứng tỏ nó đã đạt đến một cảnh giới nhất định. Miệng nó nhe ra, lộ rõ hai chiếc nanh độc dài sắc nhọn, có thể tiễn bất cứ sinh vật nào về cõi chết chỉ với một vết cắn.

Một mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi, khiến Lâm Phong suýt chút nữa nôn khan. Đây không chỉ là mùi của yêu thú, mà còn pha lẫn thứ mùi cổ xưa, mục nát, tựa như nó đã sống qua hàng ngàn năm, mang theo dấu vết của thời gian và những biến cố kinh hoàng.

"Chết tiệt, con quái vật này mạnh hơn ta nghĩ!" Lâm Phong nghiến răng, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng phát ra tiếng "vù vù" nhẹ nhàng, kiếm khí màu xanh lam bùng lên rực rỡ, xé tan màn sương mù. Chàng không ngờ rằng ngay ở rìa Cấm Địa Vạn Yêu lại có một yêu thú cấp độ này, rõ ràng là một yêu vương đã tu luyện lâu năm. "Đây chính là 'thử thách cổ xưa' mà Hoàng Lão Quái nhắc đến sao?" Chàng nghĩ thầm, trong lòng không khỏi cảm thấy hứng thú xen lẫn căng thẳng.

Thanh Xà Vương gầm lên một tiếng rống kinh thiên động địa, thân hình khổng lồ lao tới như một cơn lốc, mang theo sức mạnh hủy diệt. Nó há miệng, một luồng độc khí màu xanh tím phun ra, ăn mòn cả không khí xung quanh, khiến cây cối héo úa ngay lập tức. Lâm Phong nhanh nhẹn né tránh, vận dụng kiếm pháp vô cùng linh hoạt. Chàng di chuyển thoăn thoắt, như một làn khói, liên tục lách qua những đòn tấn công hiểm độc của con rắn khổng lồ. Kiếm khí của chàng liên tục bắn ra, găm vào lớp vảy cứng rắn của Thanh Xà Vương, tạo nên những tiếng "leng keng" chói tai, nhưng chỉ để lại những vết xước nhỏ, không thể xuyên thủng phòng ngự của nó.

"Phía sau nó có điểm yếu! Cùng lúc!" Giọng nói trong trẻo của Tuyết Dao vang lên, phá vỡ sự hỗn loạn của trận chiến. Nàng không chút do dự, thân hình mảnh mai lướt đi như một bóng ma, tránh khỏi đòn tấn công của Thanh Xà Vương. Hàn khí từ tay nàng bùng phát mạnh mẽ, những luồng băng trắng xóa lao thẳng vào phần thân dưới của con rắn. "Băng Phong Thiên Lý!"

Chỉ trong chớp mắt, phần thân của Thanh Xà Vương bị bao phủ bởi một lớp băng dày đặc, tốc độ của nó bị giảm đi đáng kể. Tuyết Dao không ngừng tung ra các đòn băng thuật, tạo ra những lớp băng dày hơn, cố gắng đóng băng toàn bộ cơ thể của nó. Ánh sáng xanh nhạt từ hàn khí của nàng và ánh sáng xanh lam từ kiếm khí của Lâm Phong giao thoa trong màn đêm, tạo nên một khung cảnh vừa nguy hiểm vừa tráng lệ.

Lâm Phong không bỏ lỡ cơ hội, chàng biết Tuyết Dao đã tạo ra một khe hở. Chàng vận dụng bí pháp thân pháp, tốc độ tăng vọt, lướt qua dưới bụng Thanh Xà Vương, tránh khỏi những chiếc nanh độc đang bổ xuống. Đồng thời, chàng âm thầm vận dụng một chút năng lượng của Huyễn Mặc Quyển. Một luồng linh lực cổ xưa, mang theo ý chí của Thiên Đạo bị phân tách, len lỏi vào thần thức của Thanh Xà Vương. Con yêu thú khổng lồ đột nhiên rống lên một tiếng đau đớn, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ hoảng loạn, tựa như có thứ gì đó đang giày vò tâm trí nó.

"Cơ hội!" Lâm Phong hét lên, kiếm khí trên Cửu Thiên Huyền Kiếm bỗng chốc rực sáng như mặt trời nhỏ. "Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ!"

Chàng vận dụng toàn bộ sức mạnh, kiếm ý ngưng tụ, hội tụ vào mũi kiếm. Một luồng kiếm khí sắc bén như tơ, mang theo sức mạnh của cả một ngọn núi, lao thẳng vào vị trí yếu điểm mà Tuyết Dao đã chỉ ra: chính là chỗ giao thoa giữa đầu và thân của Thanh Xà Vương, nơi lớp vảy có vẻ mỏng hơn một chút do chiếc sừng mới nhú.

"Xoẹt!"

Tiếng kiếm khí xé gió vang lên chói tai. Lớp vảy cứng rắn của Thanh Xà Vương bị xuyên thủng. Kiếm khí của Lâm Phong như một lưỡi dao sắc lẹm, xuyên thẳng qua lớp da thịt dày cộp, xuyên qua xương sọ, và cuối cùng là đâm thẳng vào não của con yêu thú. Thanh Xà Vương rống lên một tiếng gầm thê lương, kinh hoàng, thân hình cuộn tròn lại trong đau đớn, rồi đổ sập xuống đất với một tiếng "rầm" vang trời, làm rung chuyển cả khu rừng. Máu xanh đen phun ra như suối, hòa lẫn với độc khí nồng nặc, biến một phần khu rừng thành một bãi đất chết.

Lâm Phong thở dốc, thu hồi Cửu Thiên Huyền Kiếm. Lưỡi kiếm vẫn sáng loáng, không hề dính một giọt máu nào. Chàng nhìn con Thanh Xà Vương đã chết, trong lòng không khỏi cảm thấy có chút rùng mình. Sức mạnh của nó vượt xa tưởng tượng, nếu không có sự phối hợp ăn ý của Tuyết Dao, chàng có lẽ đã phải chật vật hơn rất nhiều.

Tuyết Dao cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm, hàn khí quanh người nàng dần tan biến. Nàng bước đến bên Lâm Phong, ánh mắt nàng dừng lại trên vết thương nhỏ trên cánh tay chàng, do một mảnh vảy của Thanh Xà Vương văng trúng khi nó giãy giụa. "Ngươi... không sao chứ?" Giọng nàng vẫn lạnh lùng, nhưng sự lo lắng trong đó không thể che giấu.

Sau trận chiến căng thẳng, Lâm Phong và Tuyết Dao tìm một khe đá nhỏ, kín đáo nằm ẩn mình giữa những tán cây cổ thụ và vách đá lởm chởm để nghỉ ngơi. Màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, nhưng không còn sương mù dày đặc như lúc trước. Bầu trời đêm quang đãng, trăng sáng vằng vặc treo trên cao, rải xuống những tia sáng bạc huyền ảo, làm lộ rõ hàng triệu vì sao lấp lánh như kim cương. Không khí trở nên trong lành hơn, chỉ còn thoang thoảng mùi đất ẩm và rêu phong, xua đi phần nào mùi hôi tanh nồng nặc của trận chiến vừa qua.

Lâm Phong đặt Cửu Thiên Huyền Kiếm sang một bên, sau đó bắt đầu thu lấy yêu đan và những chiếc vảy cứng rắn của Thanh Xà Vương. Yêu đan của con yêu thú này tỏa ra một luồng năng lượng lạ lùng, không hoàn toàn là yêu khí, mà pha lẫn một thứ gì đó cổ xưa và mạnh mẽ hơn, khiến Huyễn Mặc Quyển trong túi càn khôn của chàng khẽ rung động nhẹ nhàng. "Quả nhiên, con yêu thú này có lẽ đã sống sót qua thời kỳ Đại Địa Phân Liệt, hoặc hấp thụ được một phần khí tức cổ xưa nào đó," Lâm Phong thầm nghĩ, trong lòng dấy lên một sự hứng thú sâu sắc. Đây có thể là một manh mối quan trọng cho hành trình tìm kiếm "khí tức nguyên thủy" của Thiên Đạo.

Trong khi Lâm Phong bận rộn, Tuyết Dao nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh chàng. Nàng đưa tay khẽ chạm vào vết thương nhỏ trên cánh tay chàng, nơi một mảnh vảy của Thanh Xà Vương đã để lại một vết cắt nông. Mặc dù Lâm Phong đã vận chuyển linh lực để tự lành, nhưng nó vẫn còn hơi đỏ. Nàng lấy ra một lọ ngọc nhỏ, đổ ra một chút dịch lỏng màu xanh biếc, rồi nhẹ nhàng thoa lên vết thương của chàng. Dịch lỏng mát lạnh thấm vào da thịt, làm dịu đi cảm giác đau rát. Sự tỉ mỉ và dịu dàng trong từng cử chỉ của nàng khiến Lâm Phong cảm thấy ấm áp lạ thường, xua tan đi sự mệt mỏi sau trận chiến.

Họ ngồi cạnh một đống lửa nhỏ mà Lâm Phong đã nhanh chóng nhóm lên. Ngọn lửa bập bùng nhảy múa, xua đi cái lạnh của màn đêm, và chiếu sáng khuôn mặt của hai người. Sự tĩnh lặng bao trùm, nhưng không hề gượng gạo, mà thay vào đó là một cảm giác an toàn và thân thuộc sau khi cùng nhau vượt qua nguy hiểm.

"Ngươi... rất mạnh." Tuyết Dao khẽ lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. Nàng nhìn Lâm Phong, đôi mắt phượng dài của nàng ánh lên một chút ngưỡng mộ, một cảm xúc hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt băng giá của nàng.

Lâm Phong nở nụ cười nửa miệng tinh quái, sự mệt mỏi dường như tan biến trước lời khen của nàng. "Cũng may có ngươi hỗ trợ, nếu không ta đã thành món khai vị của nó rồi." Chàng nói đùa, rồi nghiêm túc hơn một chút. "Đòn tấn công cuối của ngươi rất đẹp, chính xác đến từng li, mở ra cơ hội cho ta." Chàng biết, không có sự phối hợp ăn ý của Tuyết Dao, trận chiến sẽ kéo dài hơn và nguy hiểm hơn rất nhiều. Sự ăn ý trong chiến đấu đã kéo họ lại gần nhau hơn, không chỉ là đồng đội, mà còn là những tri kỷ thấu hiểu nhau đến tận xương tủy.

Tuyết Dao không đáp lại lời khen của chàng, nàng chỉ khẽ cụp mi, một chút ửng hồng thoáng hiện trên má nàng dưới ánh lửa bập bùng. Nàng đưa tay lên, chạm nhẹ vào viên Sinh Mệnh Ngọc Bội đang nằm trong lòng bàn tay Lâm Phong. "Ngọc bội của ta..." Nàng khẽ nói, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng chứa đựng một sự ngập ngừng khó tả.

Lâm Phong hiểu ý, chàng khẽ cười, bàn tay nhẹ nhàng mở ra, trả lại viên ngọc bội cho nàng. "À, đây." Khi tay chàng chạm nhẹ vào tay nàng, một luồng điện nhẹ truyền qua, khiến cả hai khẽ giật mình. Cảm giác lạnh lẽo từ viên ngọc bội và sự ấm áp từ bàn tay chàng hòa quyện vào nhau, tạo nên một khoảnh khắc kỳ lạ, nhưng đầy ý nghĩa.

Tuyết Dao nhận lại ngọc bội, ánh mắt nàng dừng lại trên bàn tay Lâm Phong lâu hơn một chút, rồi mới dời đi. Nàng không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng siết chặt viên ngọc bội trong tay. Ngọn lửa trại bập bùng chiếu sáng, tạo nên những cái bóng nhảy múa trên vách đá. Lâm Phong dùng một thanh tre xiên qua một miếng thịt yêu thú đã được lóc ra, nướng trên lửa. Mùi thịt nướng thơm lừng lan tỏa trong không khí, xua đi mọi cảm giác khó chịu còn sót lại.

Họ cùng nhau ăn uống, không cần quá nhiều lời nói. Sự thấu hiểu ngầm không cần lời nói đã trở thành sợi dây gắn kết giữa hai người. Lâm Phong nhìn Tuyết Dao, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Nàng không chỉ là một tiên tử băng giá, mà còn là một chiến hữu đáng tin cậy, một người bạn tri kỷ, và có lẽ, còn hơn thế nữa. Chàng nhớ lại lời Hoàng Lão Quái: "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình." Con đường tu tiên là vô tận, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng có lẽ chính những "Tình Ái Vô Biên" này lại là nguồn sức mạnh lớn nhất.

Trăng vẫn sáng, sao vẫn lấp lánh trên bầu trời đêm. Lâm Phong và Tuyết Dao ngồi cạnh nhau, vai kề vai, cảm nhận sự bình yên hiếm hoi sau cơn bão táp. Hành trình phía trước còn dài, còn đầy rẫy những bí ẩn cổ xưa, những vùng đất cấm chưa được khám phá, và có lẽ, những yêu thú mạnh mẽ hơn Thanh Xà Vương này. Nhưng với sự đồng hành của Tuyết Dao, Lâm Phong tin rằng chàng sẽ có thể vượt qua tất cả. Chàng đã sẵn sàng để đối mặt với những thử thách mới, để tìm ra con đường "hàn gắn Thiên Đạo", và để chứng minh rằng "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" chỉ khi có ý chí kiên định và trái tim mạnh mẽ.

Trong đêm sâu, một luồng ma khí cổ xưa, mỏng manh nhưng đầy uy lực, vẫn lẩn quất đâu đó trong yêu đan của Thanh Xà Vương mà Lâm Phong đã thu thập. Nó không phải là yêu khí đơn thuần, mà pha lẫn một thứ năng lượng kỳ lạ, tựa như tàn dư của một sức mạnh vĩ đại đã bị phân liệt từ hàng ngàn năm trước. Đó là một dấu hiệu, một lời mời gọi đến những bí mật sâu thẳm hơn của Cấm Địa Vạn Yêu, và cả của thế giới này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ