Màn đêm buông xuống, mang theo cái lạnh thấu xương của núi rừng. Ngọn lửa nhỏ bập bùng nhảy múa, xua đi bóng tối và hơi lạnh, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên gương mặt của Lâm Phong và Tuyết Dao. Viên Sinh Mệnh Ngọc Bội giờ đã nằm gọn trong tay Tuyết Dao, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc lại trở về, nhưng trong lòng nàng, một dòng suối ấm áp khác đang len lỏi. Nàng nhớ lại khoảnh khắc bàn tay Lâm Phong chạm vào mình, một luồng điện nhẹ xẹt qua, không phải là cảm giác xa lạ, mà là một sự kết nối mỏng manh, tựa như sợi tơ vương vấn giữa hai tâm hồn.
Lâm Phong nướng miếng thịt yêu thú thơm lừng, mùi hương ngầy ngậy lan tỏa trong không khí tĩnh mịch. Chàng nhìn Tuyết Dao, ánh mắt chứa đựng nhiều suy tư. Nàng vẫn như băng tuyết, nhưng sự băng giá ấy đã vơi đi phần nào, nhường chỗ cho một nét dịu dàng, trầm tĩnh hơn. Chàng chợt nghĩ đến lời Hoàng Lão Quái từng nói: "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình." Con đường tu tiên đầy rẫy hiểm nguy, nhưng có lẽ chính những "Tình Ái Vô Biên" này lại là nguồn sức mạnh lớn nhất, là điểm tựa vững chãi nhất để đối mặt với mọi phong ba bão táp.
Trong sâu thẳm tâm trí, Lâm Phong vẫn cảm nhận được một luồng ma khí cổ xưa, mỏng manh nhưng đầy uy lực, vẫn lẩn quất đâu đó trong yêu đan của Thanh Xà Vương mà chàng đã thu thập. Nó không phải là yêu khí đơn thuần, mà pha lẫn một thứ năng lượng kỳ lạ, tựa như tàn dư của một sức mạnh vĩ đại đã bị phân liệt từ hàng ngàn năm trước. Đó là một dấu hiệu, một lời mời gọi đến những bí mật sâu thẳm hơn của Cấm Địa Vạn Yêu, và cả của thế giới này. Chàng biết, hành trình phía trước còn dài, còn đầy rẫy những bí ẩn cổ xưa, những vùng đất cấm chưa được khám phá, và có lẽ, những yêu thú mạnh mẽ hơn Thanh Xà Vương này. Nhưng với sự đồng hành của Tuyết Dao, chàng tin rằng chàng sẽ có thể vượt qua tất cả. Chàng đã sẵn sàng để đối mặt với những thử thách mới, để tìm ra con đường "hàn gắn Thiên Đạo", và để chứng minh rằng "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" chỉ khi có ý chí kiên định và trái tim mạnh mẽ.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên những đỉnh núi xa xăm, Lâm Phong và Tuyết Dao đã lên đường trở về Thanh Vân Tông. Cuộc phiêu lưu ngắn ngủi bên ngoài tông môn đã mang lại cho Lâm Phong không chỉ kinh nghiệm chiến đấu, mà còn là những hiểu biết sâu sắc hơn về thế giới tu tiên cổ xưa, những bí ẩn về linh khí và địa mạch mà chàng từng đọc trong *Huyễn Mặc Quyển*. Quan trọng hơn, mối liên kết giữa chàng và Tuyết Dao đã trở nên bền chặt, một sự thấu hiểu ngầm không cần lời nói đã hình thành giữa họ.
***
Khi Lâm Phong và Tuyết Dao trở về Thanh Vân Tông, ánh mặt trời đã lên cao, rải những vệt nắng vàng ươm trên những mái ngói xanh lam và những con đường lát đá cổ kính. Cả hai không nán lại nghỉ ngơi, mà theo thói quen, đi ngang qua Giảng Võ Đường – nơi các đệ tử thường tập trung để học hỏi, luận đạo hoặc nhận nhiệm vụ.
Giảng Võ Đường là một kiến trúc đồ sộ, được xây dựng từ những khối đá xanh vững chãi và gỗ lim quý hiếm, trần nhà cao vút, tạo cảm giác rộng lớn và trang nghiêm. Bên trong, những hàng ghế dài bằng gỗ được sắp xếp ngay ngắn, đối diện với một bục giảng cao, nơi các trưởng lão hoặc sư huynh có kinh nghiệm thường truyền đạt kiến thức. Trên các bức tường đá xám lạnh lẽo, những bức họa cổ xưa phác họa các công pháp tu luyện, các trận đồ huyền ảo, và cả những cảnh chiến đấu hoành tráng của các tiền bối đã được khắc vẽ tinh xảo, dù đã trải qua hàng ngàn năm vẫn giữ nguyên vẻ uy nghi của mình.
Hôm nay, Giảng Võ Đường không quá đông đúc, nhưng không khí lại nặng nề hơn thường lệ. Tiếng bàn tán xì xào, tiếng thở dài khe khẽ và cả những âm thanh trầm đục của các trưởng lão đang trao đổi, khiến không gian vốn dĩ trang nghiêm trở nên căng thẳng. Một mùi hương thoang thoảng của gỗ cổ, mực tàu và chút hương thảo dược từ những lò luyện đan gần đó hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính vừa quen thuộc. Linh khí trong Giảng Võ Đường ở mức trung bình, nhưng có vẻ như sự bất ổn trong không khí đã ảnh hưởng ít nhiều đến sự lưu chuyển của nó.
Lâm Phong và Tuyết Dao vừa bước vào, chưa kịp tìm một chỗ yên tĩnh thì đã nghe thấy tiếng Lý Nguyên Hạo, vị trưởng lão hiền từ với bộ râu tóc điểm bạc quen thuộc, đang trầm giọng nói: “Cổ trận này đã tồn tại từ thời Đại Địa Phân Liệt, giờ bỗng dưng bất ổn… thật khó lường.” Giọng ông chứa đựng sự lo lắng rõ rệt.
Ngay cạnh Lý Nguyên Hạo là Giám Sát Trưởng, người có gương mặt nghiêm nghị và đôi mắt sắc bén. Ông ta mặc đạo bào đen, vẻ mặt đăm chiêu, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt chòm râu, ánh mắt lướt qua đám đệ tử đang tụ tập, tìm kiếm một giải pháp.
Một giọng nói cao ngạo vang lên, cắt ngang lời của Lý Nguyên Hạo. Đó là Dương Thiên Minh, đệ tử hạt nhân xuất thân từ một gia tộc lớn, khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ kiêu căng. Hắn ta mặc áo gấm lụa là tinh xảo, tay phe phẩy cây quạt ngọc quý giá, dáng vẻ ra vẻ tài giỏi nhưng cũng đầy bất lực. “Đệ tử đã thử hết cách, nhưng luồng linh khí trong Hang Động Linh Thạch quá hỗn loạn, không thể ổn định được. Cứ mỗi lần thử trấn áp, nó lại phản phệ mạnh hơn, suýt chút nữa đã gây thương tổn đến các sư đệ đang tu luyện trong đó.” Hắn nói, giọng điệu vừa khoe khoang về nỗ lực của mình, vừa ngụ ý rằng nhiệm vụ này quá khó khăn, đến hắn còn không làm được thì ai có thể.
Bên cạnh Dương Thiên Minh, Lưu Minh, đệ tử với gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, vội vàng phụ họa theo: “Đúng vậy! Ngay cả Dương sư huynh tài năng xuất chúng như vậy còn phải bó tay, nhiệm vụ này e là quá sức rồi. Hang Động Linh Thạch là một trong những mạch linh khí quan trọng của tông môn, nếu cứ để tình trạng này tiếp diễn, e là sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ linh khí vận hành của Thanh Vân Tông chúng ta mất!” Hắn ta vừa nói vừa liếc mắt nhìn quanh, như muốn xác nhận sự bất lực của mọi người.
Nghe những lời đó, Lâm Phong khẽ nhíu mày. Chàng quay sang Tuyết Dao, thì thầm: “Cổ trận từ 5000 năm trước… có lẽ ta có thể thử.” Đôi mắt đen láy của chàng ánh lên vẻ suy tư sâu sắc, liên tưởng đến những ghi chép cổ xưa trong *Huyễn Mặc Quyển* và những gì chàng vừa trải qua ở Cấm Địa Vạn Yêu. Luồng ma khí cổ xưa trong yêu đan Thanh Xà Vương dường như vẫn còn vương vấn trong tâm trí, một sợi dây vô hình kết nối chàng với những bí ẩn của thời kỳ xa xưa ấy.
Tuyết Dao khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng của nàng lướt qua đám đông, rồi dừng lại trên Lâm Phong. Nàng không nói gì, nhưng sự tin tưởng và ủng hộ thầm lặng của nàng đã quá rõ ràng. Vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết của nàng khiến không ít đệ tử xung quanh phải ngẩn ngơ.
Lâm Phong không chần chừ thêm. Chàng hít một hơi sâu, bước lên phía trước, thẳng thắn đối mặt với Lý Nguyên Hạo và Giám Sát Trưởng. “Vãn bối Lâm Phong, xin mạo muội nhận nhiệm vụ trấn ổn cổ trận tại Hang Động Linh Thạch.” Giọng chàng không quá lớn, nhưng rõ ràng và dứt khoát, khiến cả Giảng Võ Đường đang xì xào bỗng chốc im bặt.
Lời đề nghị của Lâm Phong như một gáo nước lạnh tạt vào sự kiêu ngạo của Dương Thiên Minh và Lưu Minh, và đồng thời gây ra một làn sóng kinh ngạc lan rộng khắp Giảng Võ Đường. Các đệ tử bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt đầy nghi hoặc đổ dồn về phía chàng. Một số người biết Lâm Phong là “phế vật” từng bị coi thường, nay lại đột nhiên có danh tiếng vang dội nhờ những kỳ tích liên tiếp, nhưng việc một đệ tử mới Trúc Cơ như chàng dám nhận một nhiệm vụ mà ngay cả các sư huynh kỳ cựu cũng bó tay, quả thật là nằm ngoài sức tưởng tượng của họ.
Dương Thiên Minh là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng bằng một tiếng cười khẩy đầy khinh miệt. Hắn ta nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt chế giễu, cây quạt ngọc trong tay ngừng phe phẩy. “Ồ, là ngươi sao? Lâm Phong, ta nghe nói ngươi gần đây có chút thành tựu nhỏ, nhưng nhiệm vụ lần này không phải là trò đùa đâu. Ngay cả ta, với cảnh giới Trúc Cơ đỉnh phong và sự am hiểu sâu rộng về trận pháp, còn không thể giải quyết được triệt để. Ngươi, một đệ tử Trúc Cơ sơ kỳ, lại dám múa rìu qua mắt thợ sao? Đừng nói là ngươi lại muốn dùng những ‘tài năng’ kỳ lạ đó để gây chú ý nữa chứ?” Giọng điệu của hắn đầy vẻ châm chọc, cố ý hạ thấp Lâm Phong trước mặt mọi người.
Lưu Minh nghe vậy, lập tức hùa theo, ánh mắt ti tiện quét qua Lâm Phong từ đầu đến chân. “Đúng vậy, Lâm sư huynh nói chí phải. Cái tên phế vật này chỉ giỏi gây rắc rối và làm loạn mà thôi. Cổ trận là chuyện đại sự của tông môn, sao có thể để một kẻ không biết trời cao đất dày như hắn tùy tiện nhúng tay vào? E rằng không giúp được gì, lại còn làm tình hình tệ hơn!”
Lý Nguyên Hạo nhíu mày trước thái độ của Dương Thiên Minh và Lưu Minh, nhưng ông vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt hiền từ nhìn Lâm Phong. “Lâm Phong, con có chắc chắn không? Cổ trận này quả thực phức tạp, hơn nữa còn tiềm ẩn nguy hiểm. Nhiều trưởng lão đã cố gắng nghiên cứu, nhưng vẫn chưa tìm ra phương pháp hiệu quả.”
Lâm Phong mỉm cười nhẹ, đôi môi khẽ cong lên một nụ cười nửa miệng tinh quái. “Vãn bối không dám chắc chắn trăm phần trăm, nhưng có lẽ vãn bối có một hướng đi khác. Con đường tu luyện vốn dĩ là không ngừng thử thách và vượt qua giới hạn của bản thân. Hơn nữa, việc này liên quan đến một cổ trận có từ thời Đại Địa Phân Liệt, vãn bối tin rằng những hiểu biết gần đây của mình có thể hữu ích.” Chàng không nói rõ là những hiểu biết từ *Huyễn Mặc Quyển* hay từ yêu đan Thanh Xà Vương, nhưng ánh mắt chàng kiên định, toát lên một sự tự tin đáng kinh ngạc. Chàng biết mình phải chứng tỏ bản thân không chỉ bằng sức mạnh thô bạo mà còn bằng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc.
Giám Sát Trưởng, người vẫn im lặng quan sát, lúc này mới lên tiếng. Giọng ông trầm và nghiêm nghị. “Lâm Phong, quy củ tông môn không thể bị phá vỡ. Việc nhận nhiệm vụ cần phải có sự cân nhắc kỹ lưỡng. Nhưng nếu ngươi thực sự có hướng giải quyết, ta có thể cho ngươi một cơ hội. Tuy nhiên, nếu thất bại, ngươi sẽ phải chịu trách nhiệm hoàn toàn.” Ông ta nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt sắc bén, như muốn xuyên thấu tâm can chàng. Dù có vẻ ngoài bảo thủ, nhưng Giám Sát Trưởng vẫn là một người công bằng, sẵn sàng cho người trẻ cơ hội nếu họ có đủ tự tin và năng lực.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt không hề nao núng. “Vãn bối xin tuân lệnh.” Chàng biết, đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà còn là một cơ hội để chàng khẳng định vị thế của mình, đồng thời áp dụng những kiến thức mới mẻ mà chàng đã lĩnh ngộ được.
Ở phía xa, Trần Hạo, với thân hình vạm vỡ và gương mặt cương nghị, vỗ nhẹ vào vai một đệ tử bên cạnh, ánh mắt đầy tự hào nhìn về phía Lâm Phong. Chàng không nói gì, nhưng nụ cười trên môi đã thay cho vạn lời muốn nói.
Tuyết Dao vẫn đứng yên lặng, ánh mắt nàng dõi theo từng cử chỉ của Lâm Phong. Nàng có thể cảm nhận được sự tự tin mạnh mẽ từ chàng, một sự tự tin không hề mù quáng mà đến từ sự thấu hiểu sâu sắc. Một tia sáng lạ lướt qua đôi mắt phượng dài của nàng, một chút chờ đợi, một chút tin tưởng.
***
Linh khí trong Hang Động Linh Thạch luôn dồi dào, nhờ vào vô số mỏ linh thạch ẩn sâu trong lòng đất. Tuy nhiên, hôm nay, sự dồi dào ấy lại biến thành mối đe dọa. Khi Lâm Phong và Tuyết Dao tiến vào cửa hang, một luồng khí lạnh ẩm ướt ập vào mặt, mang theo mùi đất đá đặc trưng và một chút mùi khoáng vật nồng nặc. Âm thanh nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hang xuống những vũng nước đọng dưới nền đá, cùng với tiếng gió luồn qua các khe đá tạo nên những âm thanh u uẩn, vang vọng khắp không gian. Mặc dù là ban ngày, nhưng bên trong hang động vẫn tối tăm như mực, chỉ có những tinh thể linh thạch lấp lánh như những vì sao xa xôi, thỉnh thoảng phản chiếu ánh sáng mờ ảo, dẫn lối vào sâu bên trong.
Càng đi sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt hơn. Một lớp sương mù mỏng manh lơ lửng, khiến tầm nhìn bị hạn chế. Đôi khi, một tiếng động lạ, tựa như tiếng cào cấu hoặc tiếng gầm gừ yếu ớt của yêu thú nào đó vang lên từ những ngóc ngách sâu thẳm, nhắc nhở về những mối nguy hiểm tiềm tàng. Tuyết Dao bước đi nhẹ nhàng, uyển chuyển phía sau Lâm Phong, ánh mắt cảnh giác quét qua từng ngóc ngách. Nàng không nói một lời, nhưng sự hiện diện của nàng là một nguồn động viên và bảo vệ thầm lặng.
Cuối cùng, họ cũng đến được trung tâm của sự hỗn loạn. Tại một không gian rộng lớn hơn, một cổ trận khổng lồ hiện ra trước mắt. Trận pháp này đã cũ nát, các phù văn khắc trên đá đã mờ nhạt, một số đã vỡ vụn, như thể đã trải qua hàng ngàn năm phong hóa. Nhưng chính từ những vết nứt, những phù văn mờ nhạt ấy, linh khí lại cuồn cuộn như sóng dữ, những tia sáng ngũ sắc bắn loạn xạ, không theo quy luật nào cả. Chúng va đập vào các vách đá xung quanh, tạo ra những tiếng rít ghê rợn, khiến không gian trở nên hỗn loạn và nguy hiểm. Cảm giác linh khí bị xé rách, vặn vẹo khiến người ta cảm thấy khó chịu trong đan điền, như thể tu vi đang bị ảnh hưởng.
Lâm Phong không vội vàng hành động. Chàng đứng yên lặng quan sát, đôi mắt đen láy lấp lánh những tia sáng thông minh sắc sảo. Chàng nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí hỗn loạn đang gào thét xung quanh. Trong tâm trí chàng, những ghi chép cổ xưa của *Huyễn Mặc Quyển* hiện lên rõ nét, những lý thuyết về sự hình thành và vận hành của các trận pháp trong thời kỳ *Đại Địa Phân Liệt*, về mối liên hệ giữa địa mạch, linh khí và ý chí của Thiên Đạo. Chàng nhớ lại những gì đã cảm nhận được từ luồng ma khí cổ xưa trong yêu đan Thanh Xà Vương, một sự rung động tương tự, một dấu ấn của thời kỳ nguyên thủy, khi mọi thứ còn chưa bị phân tách.
“Không phải là trận pháp lỗi, mà là nó đang cố thích nghi với sự thay đổi của địa mạch sau Đại Địa Phân Liệt. Nó đã bị ngắt kết nối khỏi nguồn gốc nguyên bản, và giờ đây, sự thay đổi linh khí bên ngoài khiến nó trở nên mất cân bằng,” Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, giọng đủ để Tuyết Dao nghe thấy. “Cần dẫn dắt nó, không phải trấn áp.”
Tuyết Dao đứng cạnh chàng, ánh mắt nàng dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm trên khuôn mặt Lâm Phong. Nàng không hiểu hết những thuật ngữ mà chàng nói, nhưng nàng cảm nhận được sự thấu hiểu sâu sắc từ chàng. Nàng đã từng chứng kiến nhiều trưởng lão, nhiều cao thủ trận pháp cố gắng trấn áp cổ trận này bằng sức mạnh, nhưng đều thất bại. Họ chỉ cố gắng đè nén sự hỗn loạn, chứ không ai tìm cách hiểu nó, điều khiển nó. “Hắn… dường như nhìn thấy những thứ mà người khác không thấy,” nàng thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một sự ngưỡng mộ khó tả. Viên Sinh Mệnh Ngọc Bội trong tay nàng bỗng ấm lên đôi chút, như thể cảm nhận được luồng năng lượng đặc biệt từ Lâm Phong.
Lâm Phong mở mắt, ánh nhìn chàng đã trở nên sắc bén và tập trung tuyệt đối. Chàng không dùng pháp bảo cường đại hay pháp thuật bạo liệt. Thay vào đó, chàng đưa tay ra, nhẹ nhàng, như thể đang vuốt ve một sinh vật sống. Linh lực từ đan điền chàng chậm rãi tuôn trào, không ồ ạt mà tinh tế, uyển chuyển. Chàng bắt đầu kết ấn, những thủ ấn cổ quái, phức tạp mà không ai trong Thanh Vân Tông từng thấy. Chúng không giống bất kỳ trận pháp nào được ghi chép trong tàng kinh các. Đó là những thủ ấn mà chàng đã tự lĩnh ngộ từ *Huyễn Mặc Quyển*, những động tác mang tính chất điều hòa, dẫn dắt hơn là phá hủy.
Từng chút một, Lâm Phong nhẹ nhàng điều chỉnh từng điểm nút của cổ trận. Chàng không cố gắng thay đổi các phù văn đã vỡ, mà tập trung vào việc tái tạo luồng linh khí, dẫn dắt chúng về một quỹ đạo mới, hòa hợp với sự thay đổi của địa mạch sau *Đại Địa Phân Liệt*. Linh khí hỗn loạn ban đầu vẫn gào thét, chống cự, nhưng dưới sự dẫn dắt tinh tế của Lâm Phong, chúng dần dần dịu đi. Những tia sáng ngũ sắc không còn bắn loạn xạ mà bắt đầu di chuyển có trật tự hơn, tựa như những dòng sông linh khí đang tìm lại con đường của mình.
Cảm giác lạnh lẽo trong hang động dần tan biến, thay vào đó là một sự ấm áp dễ chịu, một sự cân bằng đang được tái lập. Tiếng rít ghê rợn dần chuyển thành một âm thanh trầm bổng, du dương, như tiếng thở đều đặn của một sinh vật khổng lồ. Lâm Phong hoàn toàn chìm đắm vào việc điều khiển cổ trận, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt chàng vẫn kiên định. Chàng cảm nhận được sự rung động của địa mạch, sự giao thoa của các luồng linh khí cổ xưa và hiện đại, và chàng đang trở thành cầu nối giữa chúng. Đây là một sự thấu hiểu vượt xa cảnh giới tu vi, một sự kết nối với bản chất nguyên thủy của thế giới mà ít ai có thể đạt được.
Tuyết Dao đứng cách đó không xa, bảo vệ Lâm Phong khỏi mọi sự quấy nhiễu. Nàng có thể cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt của linh khí xung quanh. Nó không chỉ ổn định, mà còn trở nên tinh thuần hơn, dồi dào hơn trước rất nhiều. Nàng nhìn Lâm Phong, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Chàng không chỉ mạnh mẽ trong chiến đấu, mà còn sở hữu một trí tuệ siêu phàm, một khả năng thấu hiểu vạn vật mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ ai. Cái tên "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" dường như không phải là lời khoa trương, mà là một sự thật hiển nhiên khi nhìn chàng lúc này.
Cuối cùng, sau khoảng thời gian bằng hai nén hương, Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, thu hồi thủ ấn. Cổ trận đã hoàn toàn ổn định. Linh khí trong Hang Động Linh Thạch không còn hỗn loạn nữa, mà lưu chuyển đều đặn, mạnh mẽ và tinh thuần hơn bao giờ hết. Những tinh thể linh thạch xung quanh cũng lấp lánh rực rỡ hơn, như thể chúng vừa được "tưới tắm" bằng một nguồn năng lượng mới. Một cảm giác bình yên, cân bằng lan tỏa khắp hang động, xua tan đi mọi sự lạnh lẽo và nguy hiểm trước đó.
Lâm Phong quay sang Tuyết Dao, trên môi nở một nụ cười rạng rỡ. “Xong rồi. Giờ thì Hang Động Linh Thạch sẽ trở thành một nơi tu luyện lý tưởng hơn bao giờ hết.”
Tuyết Dao khẽ gật đầu, môi nàng khẽ cong lên một đường cong gần như không thể nhận ra. Trong ánh sáng mờ ảo của linh thạch, nụ cười ấy mong manh như sương sớm, nhưng lại đẹp đến nao lòng. Nàng biết, Lâm Phong đã một lần nữa làm nên kỳ tích.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng vàng óng ả rải khắp Giảng Võ Đường, không khí vẫn còn vương vấn sự mong chờ và một chút căng thẳng từ ngày hôm trước. Các đệ tử đã tề tựu đông đủ hơn, nhiều người không nén nổi sự tò mò về kết quả nhiệm vụ của Lâm Phong. Tiếng bàn tán xì xào vang lên khắp nơi, xen lẫn những tiếng nghi hoặc và cả tiếng cười khẩy từ một vài nhóm đệ tử thân cận với Dương Thiên Minh.
Lâm Phong và Tuyết Dao bước vào Giảng Võ Đường. Chàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, ung dung thường lệ, như thể chàng vừa hoàn thành một nhiệm vụ nhỏ nhặt. Chàng tiến thẳng đến chỗ Lý Nguyên Hạo và Giám Sát Trưởng đang đứng.
“Vãn bối Lâm Phong, đã giải quyết xong vấn đề cổ trận tại Hang Động Linh Thạch. Linh khí trong đó giờ đã ổn định và tinh thuần hơn trước rất nhiều,” Lâm Phong bình tĩnh báo cáo, giọng chàng không chút khoe khoang.
Ban đầu, một sự im lặng bao trùm cả Giảng Võ Đường. Giám Sát Trưởng, với gương mặt nghiêm nghị, nhíu mày nhìn Lâm Phong, ánh mắt vẫn đầy vẻ hoài nghi. “Ngươi nói gì? Đã giải quyết xong? Nhanh như vậy sao?” Giọng ông ta trầm thấp, rõ ràng là không tin tưởng.
Dương Thiên Minh đứng gần đó, cười khẩy một tiếng đầy khinh miệt. Hắn ta tiến lên một bước, ánh mắt đầy sự chế nhạo. “Ha! Lâm Phong, ngươi đừng có mà nói khoác lác! Một cổ trận tồn tại từ thời Đại Địa Phân Liệt, ngay cả các trưởng lão và những đệ tử Trúc Cơ đỉnh phong như ta còn phải bó tay, ngươi chỉ qua một đêm mà đã giải quyết xong sao? Ngươi nghĩ chúng ta là những kẻ ngu ngốc sao?”
Lưu Minh lập tức hùa theo, nụ cười ti tiện hiện rõ trên khuôn mặt thư sinh. “Đúng vậy! Chắc chắn là hắn ta đã làm gì đó mờ ám, hoặc chỉ là tạm thời trấn áp mà thôi. E rằng qua vài ngày, linh khí lại hỗn loạn trở lại, thậm chí còn tệ hơn!”
Tuy nhiên, ngay lúc đó, ba vị trưởng lão khác, những người được Giám Sát Trưởng phái đi kiểm tra Hang Động Linh Thạch, vội vã bước vào Giảng Võ Đường. Gương mặt họ đầy vẻ kinh ngạc và phấn khích.
“Giám Sát Trưởng! Lý trưởng lão! Thật không thể tin được!” Một trong số đó lên tiếng, giọng nói run rẩy vì xúc động. “Linh khí trong Hang Động Linh Thạch không chỉ ổn định, mà còn trở nên tinh thuần và dồi dào hơn bao giờ hết! Các đệ tử đang tu luyện trong đó đều cảm thấy tu vi tiến bộ rõ rệt chỉ sau một đêm!”
Lời nói của vị trưởng lão này như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả Giảng Võ Đường bùng nổ sự kinh ngạc. Những tiếng xì xào, bàn tán vang lên như ong vỡ tổ. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lâm Phong, giờ đây không còn là sự nghi ngờ, mà là sự kinh ngạc tột độ, thậm chí là ngưỡng mộ.
Lý Nguyên Hạo nghe vậy, đôi mắt hiền từ của ông sáng rực lên. Ông nhìn Lâm Phong với vẻ mặt đầy hài lòng và tự hào. “Thiên tài! Không ngờ Lâm Phong lại có thể giải quyết được vấn đề tồn đọng bao lâu nay. Thật khiến lão phu phải nể phục!” Ông vuốt bộ râu bạc, nụ cười trên môi ngày càng rạng rỡ. “Trước đây ta đã nói, thiên tài như ngươi không nên bị mai một. Quả nhiên, lão phu không nhìn lầm người!”
Giám Sát Trưởng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng khóe môi ông ta khẽ nhếch lên, một dấu hiệu hiếm hoi của sự tán thưởng. “Mặc dù hành động có chút mạo hiểm, nhưng hiệu quả vượt xa mong đợi. Lâm Phong, ngươi làm rất tốt. Thanh Vân Tông nợ ngươi một ân tình lớn.” Lời khen từ Giám Sát Trưởng, vốn nổi tiếng là khó tính và bảo thủ, còn có sức nặng hơn bất cứ lời tán dương nào khác. Ông ta nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt phức tạp, vừa là sự công nhận, vừa là một chút tò mò về những bí ẩn mà chàng đang che giấu.
Dương Thiên Minh và Lưu Minh đứng sững sờ tại chỗ, mặt mày tái mét. Ánh mắt Dương Thiên Minh tràn ngập sự đố kỵ và căm tức, hắn ta nắm chặt cây quạt ngọc trong tay, gân xanh nổi lên. “Không thể nào! Một phế vật như hắn làm sao có thể… Chắc chắn có gian lận! Hắn ta đã dùng thủ đoạn gì đó!” Hắn ta nghiến răng, không cam tâm chấp nhận sự thật này. Lưu Minh thì mặt mày xanh mét, ánh mắt ti tiện lóe lên sự hoảng sợ và ghen ghét tột độ.
Ở một góc khác, Trần Hạo, với gương mặt cương nghị, bước tới vỗ mạnh vào vai Lâm Phong, một nụ cười rạng rỡ hiện trên môi. “Ta biết mà! Lâm Phong huynh đệ là lợi hại nhất! Ta tin huynh sẽ làm được mà!”
Tiểu Cường, đệ tử nhỏ con với khuôn mặt bầu bĩnh, reo lên đầy ngưỡng mộ: “Đại sư huynh Lâm Phong thật lợi hại! Đệ tử nhất định phải học theo sư huynh!”
Lý Mị Nhi, xinh đẹp và yểu điệu, che miệng cười khúc khích với các sư tỷ bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ hiếu kỳ. “Nghe nói Lâm Phong sư huynh lại làm chấn động rồi! Lần này còn hơn cả những lần trước nữa cơ! Ai mà tin được chứ!”
Lâm Phong mỉm cười, vẻ khiêm tốn hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi mắt chàng vẫn ẩn chứa một tia tinh quái. Chàng chấp nhận những lời khen ngợi và phần thưởng từ tông môn một cách bình thản. Chàng biết, đây là một bước ngoặt quan trọng.
Tuyết Dao vẫn đứng xa, nàng không tham gia vào sự huyên náo, nhưng ánh mắt nàng không rời khỏi Lâm Phong. Môi nàng khẽ cong lên, một nụ cười mỏng manh gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng vô vàn cảm xúc. Trong đôi mắt phượng dài của nàng, có sự ngưỡng mộ sâu sắc, sự thấu hiểu và cả một chút ấm áp mà nàng chưa từng biểu lộ rõ ràng. Nàng biết, chàng đã vượt xa tất cả, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng một trí tuệ và một con đường tu luyện độc đáo, "Huyễn Mặc Chi Đạo" của riêng chàng. Mối quan hệ giữa họ, không chỉ dừng lại ở đồng đội, mà đã tiến thêm một bước sâu sắc hơn.
Lâm Phong cảm nhận được ánh mắt của Tuyết Dao, chàng khẽ quay đầu lại, bắt gặp ánh nhìn của nàng. Trong khoảnh khắc ấy, không cần lời nói, một sự thấu hiểu ngầm đã được trao đổi. Chàng biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, sự ghen ghét của Dương Thiên Minh và Lưu Minh chắc chắn sẽ dẫn đến những âm mưu nguy hiểm hơn. Nhưng với sự tin tưởng của Lý Nguyên Hạo, sự công nhận của Giám Sát Trưởng và đặc biệt là sự đồng hành thầm lặng của Tuyết Dao, Lâm Phong tin rằng chàng sẽ có thể đối mặt với mọi thử thách. Chàng đã khẳng định được vị thế của mình, và giờ đây, cánh cửa dẫn đến những bí mật sâu xa hơn của tông môn, và cả thế giới, đang dần hé mở trước mắt chàng.