Ánh mắt của Tuyết Dao vẫn dõi theo Lâm Phong, một sự thấu hiểu ngầm không lời. Nàng biết, chàng đã vượt xa tất cả, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng một trí tuệ và một con đường tu luyện độc đáo, "Huyễn Mặc Chi Đạo" của riêng chàng. Mối quan hệ giữa họ, không chỉ dừng lại ở đồng đội, mà đã tiến thêm một bước sâu sắc hơn. Lâm Phong cảm nhận được ánh mắt của Tuyết Dao, chàng khẽ quay đầu lại, bắt gặp ánh nhìn của nàng. Trong khoảnh khắc ấy, không cần lời nói, một sự thấu hiểu ngầm đã được trao đổi. Chàng biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, sự ghen ghét của Dương Thiên Minh và Lưu Minh chắc chắn sẽ dẫn đến những âm mưu nguy hiểm hơn. Nhưng với sự tin tưởng của Lý Nguyên Hạo, sự công nhận của Giám Sát Trưởng và đặc biệt là sự đồng hành thầm lặng của Tuyết Dao, Lâm Phong tin rằng chàng sẽ có thể đối mặt với mọi thử thách. Chàng đã khẳng định được vị thế của mình, và giờ đây, cánh cửa dẫn đến những bí mật sâu xa hơn của tông môn, và cả thế giới, đang dần hé mở trước mắt chàng.
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua làn sương mỏng, phủ lên Thanh Vân Tông một vẻ đẹp mờ ảo, huyền hoặc. Các công trình làm từ đá xanh và gỗ linh sam quý hiếm, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh nắng lấp lánh như ngọc. Đại điện hùng vĩ, tháp tu luyện vươn cao, cùng những đình đài lầu các ẩn hiện trong sương mây, tạo nên một bức tranh tiên cảnh. Tiếng chim hót líu lo từ rừng thông, tiếng kiếm khí vút qua của các đệ tử đang luyện công ở xa, tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ, và tiếng suối chảy róc rách từ khe đá, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng thanh tịnh mà tràn đầy sinh khí. Mùi hương trầm thoang thoảng từ các điện thờ, mùi thảo dược dịu nhẹ từ các phòng luyện đan, mùi thông reo của rừng núi, và cái mát lạnh của sương sớm, tất cả đều thấm đẫm vào không khí, tạo nên một cảm giác thư thái, dễ chịu.
Trong một đình viện nhỏ ẩn mình giữa rừng trúc, Lâm Phong ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, đôi mắt khép hờ. Hắn đang tĩnh tâm, cảm nhận linh khí dồi dào luân chuyển trong đan điền, đồng thời hồi tưởng lại sự kiện ngày hôm qua. Việc giải quyết cổ trận trong Hang Động Linh Thạch không chỉ là một thành công lớn, mà còn là một bước ngoặt quan trọng trong hành trình tu luyện của hắn. Huyễn Mặc Quyển, cuốn sách cổ xưa luôn ẩn chứa vô vàn bí ẩn, đã một lần nữa chứng minh giá trị của mình. Những kiến thức về trận pháp cổ đại, về nguồn năng lượng hỗn độn từ thời kỳ Đại Địa Phân Liệt, đã được khắc sâu vào tâm trí hắn một cách rõ ràng. Khi đó, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng lạ, không thuần túy là linh khí hay ma khí, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, mang dấu ấn của một thời đại đã bị lãng quên. Nó vừa cổ xưa, vừa mạnh mẽ, vừa hỗn loạn, lại vừa tiềm ẩn một trật tự sâu sắc mà chỉ "Huyễn Mặc Chi Nhãn" của hắn mới có thể nhận diện và điều hòa.
Lâm Phong nhíu mày suy nghĩ. Hắn biết, việc này đã đưa hắn lên một tầm cao mới trong tông môn, nhưng cũng đồng nghĩa với việc hắn sẽ bị nhiều ánh mắt soi mói hơn, đặc biệt là từ những kẻ đố kỵ như Dương Thiên Minh và Lưu Minh. Áp lực, trách nhiệm, và cả những hiểm nguy tiềm ẩn đều tăng lên gấp bội. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, nhưng con đường tu đạo thì luôn đầy rẫy hiểm nguy," hắn thầm nhủ. "Muốn đạt tới đỉnh cao, phải chấp nhận đối mặt với mọi phong ba bão táp."
Việc chia sẻ thông tin về cổ trận với Lý Nguyên Hạo là một bước đi chiến lược. Hắn cần sự ủng hộ của một vị trưởng lão quyền lực, nhưng cũng không thể tiết lộ quá nhiều về Huyễn Mặc Quyển, cội nguồn sức mạnh và bí mật lớn nhất của hắn. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp, mà nó dường như là chìa khóa mở ra những bí mật của chính Thiên Đạo, thứ đã bị phân tách từ hàng vạn năm trước. Hắn phải tìm cách trình bày một cách khéo léo, vừa thể hiện được tài năng, vừa giữ được sự bí ẩn cần thiết. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," hắn lẩm bẩm. "Sức mạnh thực sự không cần phô trương, nhưng trí tuệ lại cần được thể hiện đúng lúc."
Hắn nhấc tay phải lên, ngón trỏ và ngón giữa khẽ chạm vào nhau, vẽ một đường kiếm khí vô hình trong không trung. "Dù sao, có được sự tin tưởng của Lý Nguyên Hạo cũng là một lợi thế lớn. Ông ấy là người có tầm nhìn xa trông rộng, có thể giúp ta tiếp cận những tài nguyên và kiến thức mà bình thường không thể có được." Hắn nghĩ đến lời khen của Lý Nguyên Hạo, sự tự hào và niềm tin trong ánh mắt vị trưởng lão. Điều đó không chỉ củng cố vị thế của hắn, mà còn mang lại một cảm giác ấm áp, như một sự công nhận mà hắn, một phàm nhân bị coi thường, luôn khao khát.
Lâm Phong mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ kiên định. Hắn đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng. Cơ thể hắn tràn đầy sức sống, linh khí tuần hoàn mạnh mẽ. Hắn cảm nhận được sự tiến bộ rõ rệt trong tu vi của mình sau khi hấp thu và điều hòa năng lượng cổ xưa từ trận pháp. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên," hắn khẽ cười, nghĩ đến những mỹ nhân đã và sẽ xuất hiện trong cuộc đời mình, họ chính là động lực không nhỏ để hắn không ngừng tiến lên.
Bất chợt, hắn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo quen thuộc lướt qua. Từ phía xa, một bóng dáng thanh thoát, tựa như tiên nữ giáng trần, đang lặng lẽ đứng tựa vào một cây trúc già. Mái tóc đen nhánh dài mượt mà của nàng buông xõa, hòa vào màu xanh biếc của lá. Nàng khoác lên mình y phục màu trắng tinh khôi, thêu hoa văn băng tuyết tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí và cao quý. Đó chính là Tuyết Dao. Khuôn mặt trái xoan hoàn hảo của nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, đôi mắt phượng dài sắc lạnh như hồ băng nhưng lúc này lại ẩn chứa một tia ấm áp, một chút quan tâm. Nàng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu khi Lâm Phong nhìn về phía nàng, như một sự động viên không lời, một sự thấu hiểu sâu sắc mà không cần phải diễn đạt bằng ngôn ngữ. Nụ cười mỏng manh, gần như không thể nhận ra, lại thoáng qua trên môi nàng, như băng tuyết tan chảy dưới ánh nắng xuân. Lâm Phong đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ, trong lòng cảm thấy ấm áp. Hắn biết, có Tuyết Dao bên cạnh, con đường phía trước dù hiểm trở đến mấy, hắn cũng không đơn độc. Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định hướng về phía điện của Lý Nguyên Hạo, nơi hắn sẽ bắt đầu bước tiếp theo trong kế hoạch của mình.
***
Căn phòng làm việc của Lý Nguyên Hạo tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ bằng gỗ linh sam, làm xào xạc những trang sách cổ trên giá. Mùi hương trầm thoang thoảng, thanh khiết, quyện với mùi giấy cũ và mùi thảo dược dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, uyên bác. Những giá sách cao ngất, chất đầy các loại điển tịch cổ xưa, từ công pháp tu luyện đến trận pháp, y thuật, và cả những ghi chép về lịch sử tu tiên. Ánh nắng buổi trưa ấm áp chiếu qua cửa sổ, rọi sáng từng hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, khiến căn phòng càng thêm vẻ thần bí.
Lý Nguyên Hạo, với gương mặt hiền từ và bộ râu tóc điểm bạc, đang ngồi sau một chiếc bàn gỗ lim lớn. Ông mặc đạo bào màu xanh lam trang nhã, toát lên khí chất tiên phong đạo cốt. Trên tay ông là một cuốn sách cổ đã ố vàng, ông khẽ lật từng trang, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vô vàn tri thức. Khi Lâm Phong được đưa vào, ông ngẩng đầu lên, đặt cuốn sách xuống bàn, mỉm cười nhẹ nhàng.
“Lâm Phong, ngươi đến rồi,” Lý Nguyên Hạo nói, giọng nói của ông trầm ấm và hiền hòa, không mang chút vẻ uy áp nào, khiến người đối diện cảm thấy thoải mái. “Ngồi đi.” Ông chỉ tay vào chiếc ghế đối diện.
Lâm Phong cúi mình hành lễ, “Đệ tử bái kiến Lý Nguyên Hạo trưởng lão.” Hắn ngồi xuống, dáng vẻ khiêm tốn nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự tự tin.
“Không cần đa lễ,” Lý Nguyên Hạo khẽ phất tay. “Ta đã nghe Giám Sát Trưởng báo cáo về việc Hang Động Linh Thạch. Ngươi làm rất tốt, vượt xa mọi mong đợi của lão phu.” Ông nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt đầy tán thưởng. “Năng lực của ngươi không chỉ dừng lại ở việc tu luyện, mà còn ở trí tuệ và sự nhạy bén hiếm thấy.”
Lâm Phong mỉm cười khiêm tốn, “Đa tạ trưởng lão quá khen. Đệ tử chỉ là may mắn phát hiện ra một vài điểm bất thường.” Hắn biết đây là lúc để bắt đầu trình bày. “Thực ra, khi đệ tử tiến vào Hang Động Linh Thạch, đệ tử đã cảm nhận được một luồng năng lượng rất khác lạ từ cổ trận. Nó không giống bất kỳ linh khí hay ma khí nào mà đệ tử từng biết. Nó vừa hỗn loạn, vừa cổ xưa, như thể đến từ một thời đại đã bị lãng quên.”
Lý Nguyên Hạo nhướng mày, ánh mắt ông lộ rõ vẻ hứng thú. “Ngươi nói không sai. Thứ năng lượng đó… quả thực rất đặc biệt. Ngươi có thể mô tả rõ hơn không?”
Lâm Phong gật đầu, "Đệ tử cảm thấy nó như một dòng chảy không ngừng nghỉ, nhưng lại bị kẹt cứng trong một nút thắt vô hình. Mỗi khi nó cố gắng thoát ra, nó lại tạo ra sự nhiễu loạn lớn. Và điều kỳ lạ nhất là, đệ tử có thể cảm nhận được một thứ 'ý chí' mơ hồ trong đó, một thứ ý chí cổ xưa, mờ nhạt nhưng vô cùng mạnh mẽ, như thể nó đang cố gắng liên kết với một thứ gì đó đã bị cắt đứt." Hắn khéo léo lồng ghép những cảm nhận từ Huyễn Mặc Quyển mà không cần nhắc đến tên nó. Hắn mô tả cụ thể về sự "rạn nứt" trong kết cấu năng lượng, về cách nó "gào thét" trong sự bế tắc, và cách hắn đã phải dùng một "phương pháp đặc biệt" để "xoa dịu" và "dẫn dắt" nó trở lại quỹ đạo.
Lý Nguyên Hạo lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng khẽ nhíu mày hoặc gật đầu. Khi Lâm Phong kết thúc, ông trầm ngâm một lúc, rồi khẽ thở dài. “Ngươi nói không sai, những dấu vết đó… chính là tàn dư của thời kỳ Đại Địa Phân Liệt, khi Thiên Đạo biến hóa. Nó là một loại năng lượng nguyên thủy, bị biến chất sau sự kiện chấn động đó, không còn là linh khí thuần túy mà cũng chẳng phải ma khí độc hại. Nó mang theo sự hỗn loạn của một kỷ nguyên đã qua.”
Ông nhìn thẳng vào Lâm Phong, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự nghiêm nghị. “Ngươi có thể nhận ra và thậm chí điều hòa được loại năng lượng này, điều đó cho thấy sự nhạy bén và tiềm năng phi thường của ngươi, Lâm Phong. Không những thế, cái gọi là ‘ý chí mơ hồ’ mà ngươi cảm nhận được, có thể không phải là ý chí của trận pháp, mà là một tàn niệm, một mảnh vỡ của ‘Thiên Đạo’ đã bị phân tách, vẫn còn lưu lại trong những di tích cổ xưa đó.”
Lâm Phong nghe vậy, trong lòng không khỏi chấn động. Hắn đã đoán được một phần, nhưng khi nghe Lý Nguyên Hạo xác nhận, hắn vẫn cảm thấy kinh ngạc. "Tàn niệm của Thiên Đạo? Thật là một điều không thể tin được!"
Lý Nguyên Hạo đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, nơi những ngọn núi hùng vĩ của Thanh Vân Tông vươn mình lên trời xanh. “Thời kỳ Đại Địa Phân Liệt xảy ra cách đây khoảng năm ngàn năm, là một sự kiện kinh thiên động địa, làm thay đổi hoàn toàn cục diện tu tiên giới. Linh khí suy yếu, địa mạch đứt gãy, và quan trọng nhất, Thiên Đạo bị tổn thương, phân tách thành nhiều mảnh. Những trận pháp cổ xưa như cái ngươi vừa gặp, hay những yêu thú mang năng lượng bất thường như con Thanh Xà Vương mà ngươi và Tuyết Dao gặp phải, đều là những tàn dư của thời kỳ đó. Chúng chứa đựng những bí mật mà người đời sau đã lãng quên, hoặc không dám tìm hiểu.”
Ông quay lại, đặt tay lên vai Lâm Phong. Một luồng linh khí nhỏ, thuần khiết và ấm áp, truyền vào cơ thể chàng, kiểm tra sự ổn định của đan điền và kinh mạch. Lâm Phong cảm thấy thoải mái, không chút khó chịu. Lý Nguyên Hạo gật đầu hài lòng. “Ngươi có căn cơ vững chắc, lại có khả năng đặc biệt trong việc nhận diện những điều cổ xưa. Tông môn sẽ toàn lực hỗ trợ ngươi trên con đường tìm hiểu chân lý này. Lão phu tin rằng, ngươi sẽ là người có thể hé mở những bí mật đã ngủ yên hàng ngàn năm.”
Lý Nguyên Hạo đi tới một chiếc tủ gỗ lim chạm khắc tinh xảo, lấy ra một chiếc lệnh bài bằng ngọc thạch màu xanh biếc, trên đó khắc hình một ngọn núi mây vờn. “Đây là ‘Thanh Vân Lệnh’. Với lệnh bài này, ngươi có thể ra vào Tàng Thư Các tầng thứ ba, nơi lưu giữ những điển tịch cổ mật của tông môn, và cũng có thể sử dụng Linh Dược Viên cấp cao để tu luyện, hoặc yêu cầu Đan Đường luyện chế một số đan dược đặc biệt. Ngoài ra, nó cũng sẽ cho phép ngươi tiếp cận một số khu vực cấm địa khác của tông môn, những nơi có thể ẩn chứa manh mối về thời kỳ Đại Địa Phân Liệt.”
Ông trao Thanh Vân Lệnh vào tay Lâm Phong, ánh mắt đầy sự tin tưởng. “Thiên tài như ngươi không nên bị mai một. Con đường tu luyện của ngươi không chỉ vì bản thân, mà còn vì tương lai của Thanh Vân Tông, và có thể là cả tu tiên giới. Đừng để bất kỳ điều gì cản bước ngươi.”
Lâm Phong cầm lấy lệnh bài, cảm nhận sự mát lạnh và sức nặng của nó. Hắn biết, đây không chỉ là một đặc quyền, mà còn là một gánh nặng trách nhiệm. "Đệ tử xin ghi nhớ lời dạy của trưởng lão," hắn nghiêm túc đáp. Hắn biết, sự ủng hộ của Lý Nguyên Hạo sẽ giúp hắn tiếp cận những tài nguyên, bí mật và kiến thức sâu hơn của Thanh Vân Tông, có thể hé lộ thêm về bí mật thân thế của Lâm Phong hoặc những thông tin liên quan đến Huyễn Mặc Quyển. Lời khuyên của Lý Nguyên Hạo về 'tàn dư của Thiên Đạo' và 'thời kỳ Đại Địa Phân Liệt' gợi ý rằng Lâm Phong sẽ sớm phải đối mặt với những thách thức liên quan đến các thế lực cổ xưa hoặc các vết nứt không gian.
Lý Nguyên Hạo vỗ nhẹ vai hắn, “Tốt lắm. Hãy tận dụng những tài nguyên này. Lão phu có linh cảm, tu tiên giới sắp có biến động lớn. Những tàn dư của quá khứ đang dần thức tỉnh, và chúng ta cần những người như ngươi để đối mặt với nó.” Ông nhìn ra xa xăm, ánh mắt ẩn chứa sự lo lắng.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời Thanh Vân Tông. Từ đỉnh núi cao nhất, Đỉnh Thanh Vân, có thể nhìn bao quát toàn cảnh tông môn và vùng đất phía dưới. Gió nhẹ rít qua những khe đá, mang theo cái se lạnh đặc trưng của núi cao. Tiếng chuông chùa ngân vang từ xa, vọng lại trong không gian hùng vĩ, tạo nên một cảm giác vừa thanh tịnh, vừa mênh mang. Mùi không khí trong lành, trộn lẫn với mùi thông reo từ những cánh rừng bạt ngàn, khiến tâm hồn người ta trở nên thư thái.
Lâm Phong đứng trên đỉnh núi, mái tóc đen nhánh khẽ bay trong gió. Hắn nhìn xuống những tòa kiến trúc lấp lánh dưới ánh hoàng hôn, cảm nhận sự thay đổi trong vị thế của mình. Từ một đệ tử ngoại môn bị coi thường, hắn giờ đây đã trở thành một nhân vật được Lý Nguyên Hạo trưởng lão tin tưởng đặc biệt, nắm giữ Thanh Vân Lệnh, mở ra cánh cửa đến những bí mật sâu xa nhất của tông môn. Sự tự tin lấp lánh trong đôi mắt hắn, nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn cũng cảm thấy một gánh nặng trách nhiệm đè lên vai. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," hắn thầm nhủ. "Con đường này, càng đi càng gian nan, càng đi càng cô độc."
Hắn nhếch mép cười khẽ, một nụ cười nửa miệng tinh quái. "Với sự ủng hộ của Lý Nguyên Hạo, con đường phía trước sẽ dễ đi hơn, có thêm tài nguyên, có thêm quyền lực. Nhưng cũng đồng nghĩa với nhiều ánh mắt dõi theo... và cả những kẻ căm ghét." Hắn nghĩ đến Dương Thiên Minh và Lưu Minh, những kẻ sẽ không bao giờ cam tâm chấp nhận sự vươn lên của hắn. Sự đố kỵ của bọn chúng chắc chắn sẽ bùng phát mạnh mẽ hơn, dẫn đến những âm mưu và hành động trả đũa nguy hiểm hơn. Hắn phải luôn cảnh giác.
Dù vậy, Lâm Phong không hề lo sợ. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, đối mặt với vô số kẻ thù. "Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ," hắn thì thầm, ý chí kiên định như sắt đá. Hắn không phải là người sẽ lùi bước trước bất kỳ ai. Cái cảm giác mát lạnh của gió trên đỉnh núi, cái âm thanh rì rào của rừng thông, tất cả đều nhắc nhở hắn về sự rộng lớn của thế giới, và những bí mật đang chờ đợi hắn khám phá. Hắn cảm nhận được linh khí dồi dào trên đỉnh núi, tinh thuần hơn hẳn những nơi khác, như thể chính nơi đây là điểm hội tụ của long mạch.
Bất chợt, một bóng dáng thanh thoát, tựa như tiên nữ giáng trần, xuất hiện cách đó không xa. Đó là Tuyết Dao. Nàng không nói một lời, chỉ lặng lẽ tiến đến, đứng bên cạnh Lâm Phong, cùng hắn ngắm nhìn cảnh hoàng hôn tráng lệ. Mái tóc đen nhánh của nàng bay nhẹ trong gió, vẻ đẹp thoát tục của nàng hòa quyện với khung cảnh hùng vĩ của Đỉnh Thanh Vân. Ánh mắt nàng dừng lại trên bóng lưng Lâm Phong, một nụ cười nhẹ nhàng, khó nhận ra, thoáng qua trên khóe môi. Nụ cười ấy không còn là sự lạnh lùng thường thấy, mà ẩn chứa sự ngưỡng mộ, sự thấu hiểu, và một chút ấm áp mà nàng hiếm khi biểu lộ. Nàng biết, chàng trai này, dù bề ngoài có vẻ phóng khoáng, hài hước, nhưng nội tâm lại vô cùng kiên cường và sâu sắc.
Lâm Phong quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Tuyết Dao. Trong khoảnh khắc ấy, không cần lời nói, một sự thấu hiểu ngầm đã được trao đổi. Chàng khẽ gật đầu, Tuyết Dao cũng đáp lại bằng một nụ cười khó nhận ra. Mối quan hệ giữa họ, không chỉ dừng lại ở đồng đội, mà đã tiến thêm một bước sâu sắc hơn. Ánh mắt và nụ cười của Tuyết Dao, cùng với sự quan sát lặng lẽ của nàng, báo hiệu mối quan hệ giữa Lâm Phong và Tuyết Dao sẽ có những bước tiến rõ rệt và sâu sắc hơn trong tương lai, đặc biệt là trong những chương tới.
Tuy nhiên, niềm vui và sự bình yên trên đỉnh Thanh Vân không kéo dài mãi. Từ một góc khuất khác, ẩn mình trong bóng tối của những rặng cây tùng cổ thụ, hai bóng người đang dõi theo Lâm Phong và Tuyết Dao bằng ánh mắt đầy căm hận và đố kỵ. Đó chính là Dương Thiên Minh và Lưu Minh.
Dương Thiên Minh nắm chặt cây quạt ngọc trong tay, khớp xương trắng bệch. Khuôn mặt tuấn tú của hắn giờ đây méo mó vì ghen ghét, ánh mắt tóe lửa. “Hừ! Một phế vật như hắn, lại dám... lại dám được Lý Nguyên Hạo trưởng lão trọng dụng đến vậy! Lại còn dám đứng cạnh Tuyết Dao sư tỷ!” Hắn nghiến răng kèn kẹt. “Không thể nào! Chắc chắn có điều gì đó mờ ám! Ta sẽ không bao giờ chấp nhận!”
Lưu Minh, với gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, mặt mày xanh mét vì sợ hãi và ghen ghét. Hắn ta run rẩy nói, “Thiên Minh sư huynh, chúng ta... chúng ta phải làm gì đây? Lâm Phong kia... hắn ta bây giờ đã có Thanh Vân Lệnh, lại được Lý Nguyên Hạo trưởng lão ủng hộ. E rằng, chúng ta khó mà động đến hắn.”
Dương Thiên Minh quay sang nhìn Lưu Minh bằng ánh mắt lạnh lẽo, “Ngươi sợ gì chứ? Hắn ta có được sự sủng ái nhất thời, thì đã sao? Cây cao gió lớn, hắn ta càng lên cao, càng dễ ngã đau! Ta thề, ta sẽ khiến hắn phải trả giá cho sự ngạo mạn này! Hắn ta sẽ phải hối hận vì đã dám đối đầu với ta!” Ánh mắt hắn ta lóe lên một tia độc địa. “Lưu Minh, ngươi hãy theo dõi sát sao mọi hành động của hắn. Chúng ta sẽ tìm ra sơ hở. Bất kể hắn ta có bí mật gì, ta cũng sẽ lôi ra ánh sáng, và khiến hắn thân bại danh liệt!”
Lưu Minh rụt rè gật đầu, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn xen lẫn sợ hãi. Sự căm ghét của Dương Thiên Minh và Lưu Minh đã được đẩy lên một tầm cao mới, cho thấy chúng sẽ sớm có những hành động cụ thể để hãm hại Lâm Phong.
Lâm Phong không hề hay biết về những âm mưu đang được ủ mưu trong bóng tối. Hắn chỉ cảm nhận được gió đêm mỗi lúc một lạnh hơn. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy bất trắc. Nhưng với "Huyễn Mặc Chi Đạo" trong tay, với những người bạn đồng hành tin cậy, và cả những kẻ thù đang chờ đợi, hắn biết rằng cuộc hành trình của mình sẽ không bao giờ nhàm chán. Cánh cửa dẫn đến những bí mật sâu xa hơn của tông môn, và cả thế giới, đã thực sự hé mở trước mắt hắn. Hắn sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, để viết nên huyền thoại của riêng mình.