Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 116

Băng Tan Thanh Vân: Lời Hỏi Tâm Tình Từ Tuyết Dao

4921 từ
Mục tiêu: Tuyết Dao chủ động tìm gặp Lâm Phong để thảo luận sâu hơn về con đường tu luyện và những bí ẩn trong phế tích, qua đó nàng dần bộc lộ sự tin tưởng và quan tâm đặc biệt, vượt lên trên mối quan hệ đồng môn thông thường.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa Lâm Phong và Tuyết Dao, đặt nền móng vững chắc cho bước tiến rõ rệt trong Chương 118.,Hé lộ thêm về những bí ẩn liên quan đến 'Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu' cũng như 'tàn dư của Thiên Đạo', gắn kết Lâm Phong với các sự kiện cổ xưa.,Củng cố vị thế của Lâm Phong trong Thanh Vân Tông và sự ngưỡng mộ từ Tuyết Dao.,Gieo mầm cho các âm mưu từ Dương Thiên Minh và Lưu Minh.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Dương Thiên Minh, Lưu Minh
Mood: Lãng mạn, bí ẩn, suy tư, thân mật
Kết chương: [object Object]

Gió đêm mỗi lúc một lạnh hơn, luồn qua những rặng tùng cổ thụ trên Đỉnh Thanh Vân, mang theo hơi sương ẩm ướt và mùi hương thông dìu dịu. Lâm Phong đứng đó, dõi mắt về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh như vô vàn viên linh thạch khảm trên tấm màn nhung đen. Trong lòng hắn, những lời dặn dò của Lý Nguyên Hạo vẫn văng vẳng, hòa cùng những bí mật về Huyễn Mặc Quyển mà hắn đang nắm giữ. Hắn cảm nhận được linh khí dồi dào trên đỉnh núi, tinh thuần hơn hẳn những nơi khác, như thể chính nơi đây là điểm hội tụ của long mạch, một nguồn năng lượng cổ xưa đang khẽ thở.

Đoạn đường trở về phòng tu luyện của mình, Lâm Phong không khỏi cảm thấy những ánh mắt dò xét, ghen ghét từ xa như những mũi kim châm sau lưng. Các đệ tử qua lại, dù cố tỏ ra bình thường, nhưng vẫn không kìm được tiếng xì xào bàn tán khi thấy hắn – kẻ vừa trở về từ phế tích, lại một lần nữa giải quyết được vấn đề nan giải của tông môn, và quan trọng hơn, được Lý Nguyên Hạo trưởng lão đích thân triệu kiến, ban cho Thanh Vân Lệnh. "Nghe nói hắn ta đã phá giải được cổ trận ở Hang Động Linh Thạch đấy!" một đệ tử thì thầm, ánh mắt vừa nghi hoặc vừa ngưỡng mộ, xen lẫn chút ghen tị. "Đúng vậy, còn được trưởng lão khen ngợi, ban thưởng rất hậu hĩnh nữa kìa." một người khác tiếp lời, giọng điệu chua chát rõ ràng. Những lời đàm tiếu ấy lướt qua tai Lâm Phong như gió thoảng, không để lại chút gợn sóng nào trong tâm trí hắn. Hắn đã quá quen với sự soi mói và đố kỵ, và hắn biết rằng, đó là cái giá phải trả cho việc nổi bật giữa đám đông.

Lâm Phong lướt qua những ánh mắt đó, đôi môi khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy thâm ý. Hắn không cần phải giải thích hay chứng minh điều gì. Sức mạnh và tài năng tự thân đã là lời đáp tốt nhất. Khi rẽ vào một con đường mòn dẫn đến khu vực phòng tu luyện của mình, ánh mắt hắn vô tình lướt qua một góc khuất, nơi những rặng cây tùng cổ thụ rậm rạp che khuất tầm nhìn. Dù chỉ là một thoáng, nhưng với thị lực của một tu sĩ, hắn vẫn bắt gặp ánh mắt đầy thù địch và căm hờn đang dõi theo mình. Đó chính là Dương Thiên Minh và Lưu Minh. Ánh mắt Lâm Phong thoáng dừng lại, một tia lạnh lùng lóe lên rồi vụt tắt, hắn không thèm để tâm đến hai kẻ tiểu nhân ấy, chỉ tiếp tục bước đi như không có chuyện gì xảy ra.

Dương Thiên Minh, với khuôn mặt tuấn tú nhưng giờ đây méo mó vì sự ghen ghét, nắm chặt cây quạt ngọc trong tay đến mức khớp xương trắng bệch. Hắn ta nghiến răng kèn kẹt, những lời nói độc địa không ngừng lướt qua tâm trí. "Một phế vật như hắn, lại dám... lại dám được Lý Nguyên Hạo trưởng lão trọng dụng đến vậy! Lại còn dám đứng cạnh Tuyết Dao sư tỷ!" Hắn ta không thể chấp nhận được sự thật này. Cái cảm giác bị phớt lờ, bị coi thường bởi một kẻ mà hắn vẫn luôn xem là thấp kém hơn mình, giờ đây lại được Lý Nguyên Hạo ưu ái, khiến ngọn lửa ghen tị trong lòng hắn bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Hắn là một trong những đệ tử thiên tài của Thanh Vân Tông, xuất thân từ gia tộc lớn, từ nhỏ đã được mọi người ca ngợi, chưa từng phải chịu cảnh bị ai đó vượt mặt một cách đột ngột như vậy. "Không thể nào! Chắc chắn có điều gì đó mờ ám! Ta sẽ không bao giờ chấp nhận!"

Lưu Minh đứng bên cạnh, gương mặt thư sinh tái xanh, ánh mắt ti tiện lóe lên sự sợ hãi xen lẫn đố kỵ. Hắn ta run rẩy nói, "Thiên Minh sư huynh, chúng ta... chúng ta phải làm gì đây? Lâm Phong kia... hắn ta bây giờ đã có Thanh Vân Lệnh, lại được Lý Nguyên Hạo trưởng lão ủng hộ. E rằng, chúng ta khó mà động đến hắn." Giọng hắn ta tràn đầy sự lo lắng, bởi hắn biết rõ thực lực của Lâm Phong đã không còn là kẻ yếu đuối mà họ có thể tùy ý bắt nạt nữa. Hắn đã chứng kiến Lâm Phong từ một phế vật Luyện Khí tầng một, từng bước vươn lên, thậm chí còn có thể phá giải cổ trận mà bao cao thủ của tông môn phải bó tay. Sức mạnh và sự thông minh của Lâm Phong đã vượt xa khỏi dự đoán của hắn, khiến nỗi sợ hãi len lỏi vào từng tế bào.

Dương Thiên Minh quay sang nhìn Lưu Minh bằng ánh mắt lạnh lẽo, đầy sát khí. "Ngươi sợ gì chứ? Hắn ta có được sự sủng ái nhất thời, thì đã sao? Cây cao gió lớn, hắn ta càng lên cao, càng dễ ngã đau! Ta thề, ta sẽ khiến hắn phải trả giá cho sự ngạo mạn này! Hắn ta sẽ phải hối hận vì đã dám đối đầu với ta!" Ánh mắt hắn ta lóe lên một tia độc địa, như thể đã có kế hoạch hiểm độc nhen nhóm trong đầu. Ngọn lửa hận thù đã thiêu đốt lý trí của hắn, khiến hắn không còn nhìn rõ được tình hình. "Lưu Minh, ngươi hãy theo dõi sát sao mọi hành động của hắn. Chúng ta sẽ tìm ra sơ hở. Bất kể hắn ta có bí mật gì, ta cũng sẽ lôi ra ánh sáng, và khiến hắn thân bại danh liệt!" Lưu Minh rụt rè gật đầu, sự tàn nhẫn và hèn nhát cùng lúc hiển hiện trong ánh mắt. Sự căm ghét của Dương Thiên Minh và Lưu Minh đã được đẩy lên một tầm cao mới, báo hiệu những âm mưu hãm hại Lâm Phong sẽ sớm được thực hiện, có lẽ sẽ còn tàn độc hơn những gì họ đã từng làm.

Lâm Phong không hề bận tâm đến những âm mưu hèn hạ đó. Hắn chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười khó hiểu lướt qua. Đối với hắn, những con kiến nhỏ bé này dù có cố gắng đến đâu cũng khó có thể làm lay chuyển được hắn. Hắn tiếp tục bước đi, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên con đường đá lát. Khi về đến căn phòng tu luyện của mình, một căn phòng đơn giản nhưng đầy đủ tiện nghi, hắn không vội vã tu luyện mà trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng đã bắt đầu lấp ló sau những rặng mây, đổ một vệt sáng bạc xuống sân.

Căn phòng tu luyện của Lâm Phong nằm trong một khu vực yên tĩnh của Thanh Vân Tông, được xây dựng từ những tảng đá xanh vững chãi và gỗ linh sam quý hiếm, mang một vẻ đẹp cổ kính nhưng không kém phần trang nghiêm. Mái ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của hoàng hôn, như ôm trọn lấy không gian tĩnh mịch này. Xung quanh là tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách từ khe núi gần đó, và đôi khi là tiếng kiếm khí vút qua từ xa của các đệ tử đang luyện công. Bầu không khí trong lành, mát lạnh, mang theo mùi hương thông reo và mùi sương sớm đặc trưng của núi rừng. Dù ở tông môn, nhưng khung cảnh vẫn mang vẻ hoang sơ, hùng vĩ của Đỉnh Thanh Vân.

Lâm Phong ngồi xuống bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí dồi dào đang luân chuyển trong cơ thể. Hắn nhắm mắt lại, những lời của Lý Nguyên Hạo lại vang vọng trong tâm trí: "Con đường tu tiên không chỉ là luyện khí, mà còn là tu tâm. Huyễn Mặc Quyển của con, chắc chắn có liên quan đến những bí mật cổ xưa nhất của thế giới này, thậm chí là 'tàn dư của Thiên Đạo' sau thời kỳ Đại Địa Phân Liệt." Những lời này không chỉ là lời khuyên, mà còn là một gợi ý về con đường mà hắn sẽ phải đi, một con đường đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng chứa đựng vô vàn cơ hội để khám phá nguồn gốc của chính mình và của cả thế giới tu tiên. Lý Nguyên Hạo đã nói rằng, Huyễn Mặc Quyển là một bảo vật không thể định giá, và nó sẽ dẫn hắn đến những chân lý mà không ai từng chạm tới. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," hắn thầm nhủ, "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Hắn biết rằng, với Huyễn Mặc Quyển trong tay, hắn không chỉ là một tu sĩ bình thường, mà là một nhân vật có vai trò quan trọng trong việc định hình lại vận mệnh của thế giới này. Cánh cửa dẫn đến những bí mật sâu xa hơn của tông môn, và cả thế giới, đã thực sự hé mở trước mắt hắn. Hắn sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, để viết nên huyền thoại của riêng mình, một huyền thoại của sự nghịch thiên cải mệnh, của ý chí kiên định và cả những mối tình khắc cốt ghi tâm.

***

Trăng đã lên cao, treo lơ lửng trên đỉnh núi, tỏa ánh sáng bạc huyền ảo khắp Thanh Vân Tông. Gió đêm se lạnh luồn qua khe cửa, khiến tấm rèm lụa khẽ rung rinh. Trong căn phòng tu luyện tĩnh mịch, Lâm Phong đang ngồi thiền định, khí tức ổn định, từng luồng linh khí tinh thuần từ bên ngoài được hắn hấp thụ, tuần hoàn trong cơ thể, củng cố đan điền và kinh mạch. Hắn đã đạt đến cảnh giới Trúc Cơ kỳ trung, và cảm nhận được sự vững chắc, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Mùi hương trầm thoang thoảng từ đỉnh lư hương nhỏ đặt ở góc phòng, hòa quyện với mùi thông reo từ núi rừng bên ngoài, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh và an bình, rất thích hợp cho việc tu luyện và suy ngẫm.

Bỗng nhiên, một làn hương thanh khiết, tựa như mùi băng tuyết pha lẫn hương hoa lan núi, thoảng qua khe cửa, xộc vào khứu giác của Lâm Phong. Hắn khẽ nhíu mày, cảm nhận được sự hiện diện của một người. Không cần phải mở mắt, hắn cũng biết đó là ai. Một bóng dáng thanh thoát, tựa như tiên nữ giáng trần, đứng đó, e ấp dưới ánh trăng. Mái tóc đen nhánh, dài mượt mà của nàng buông xõa tự nhiên, tôn lên vẻ đẹp thoát tục của khuôn mặt trái xoan hoàn hảo, làn da trắng ngần như ngọc. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng, giờ đây lại ánh lên một tia phức tạp, có chút ngần ngại nhưng cũng đầy kiên định. Nàng khoác trên mình bộ y phục màu trắng tinh khôi, thêu hoa văn tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí và cao quý, tựa như vừa bước ra từ một bức tranh thủy mặc. Đó chính là Tuyết Dao.

"Lâm Phong, ta có thể làm phiền ngươi một lát không?" Giọng nói của nàng trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối reo, nhưng ẩn chứa một chút ngần ngại hiếm thấy, một sự dè dặt mà Lâm Phong ít khi thấy ở nàng.

Lâm Phong từ từ mở mắt, ánh nhìn sắc bén lướt về phía cửa, rồi dừng lại trên khuôn mặt nàng. Hắn thoáng bất ngờ. Nàng là người luôn giữ khoảng cách, ít khi chủ động tìm gặp ai, huống chi là vào đêm khuya thế này. Một nụ cười nhẹ, pha chút ý tứ, xuất hiện trên môi hắn. "Tuyết Dao sư tỷ? Mời vào. Có chuyện gì mà sư tỷ đích thân tới đây?" Hắn đứng dậy, chỉ tay về phía chiếc bàn gỗ lim đặt giữa phòng, một cái bàn đơn giản nhưng được chạm khắc tinh xảo, phía trên có đặt sẵn một bộ trà cụ.

Tuyết Dao khẽ gật đầu, bước vào. Ánh mắt nàng quét qua căn phòng đơn giản của Lâm Phong, từ chiếc giường gỗ đến kệ sách chất đầy kinh thư, rồi dừng lại ở đỉnh lư hương đang tỏa khói trầm. Nàng không tỏ ra bất kỳ vẻ khinh thường hay đánh giá nào, chỉ có sự quan sát kỹ lưỡng, như thể đang muốn tìm hiểu thêm về con người hắn qua không gian sống của hắn. Nàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện Lâm Phong, giữ một khoảng cách nhất định, không quá gần cũng không quá xa, nhưng ánh mắt lại đầy sự tập trung, không rời khỏi hắn.

"Ta muốn hỏi ngươi về những gì đã xảy ra ở phế tích... và cả cổ trận ở Hang Động Linh Thạch." Tuyết Dao nói, giọng điệu nghiêm túc, pha chút tò mò. Nàng không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề, đúng như tính cách thẳng thắn của nàng.

Lâm Phong cười nhẹ, đưa tay lấy ra một bộ trà cụ tinh xảo từ không gian giới chỉ, nhanh chóng pha một bình trà linh thảo. Hương thơm dịu nhẹ, thanh mát của trà nhanh chóng lan tỏa khắp căn phòng, xua đi cái se lạnh của đêm khuya. Tiếng nước reo nhẹ nhàng khi hắn rót trà vào những chén ngọc nhỏ, tạo nên một âm thanh êm tai trong không gian tĩnh lặng. "Sư tỷ muốn nghe bí mật hay nghe ta nói đùa?" Hắn hỏi, đôi mắt đen láy ẩn chứa sự tinh quái, nhưng sâu trong đó là sự dò xét. Hắn muốn xem nàng sẽ phản ứng thế nào với sự hài hước của mình, liệu nàng có thể phá vỡ vẻ lạnh lùng thường thấy hay không.

Tuyết Dao không trả lời ngay. Nàng đưa mắt nhìn chén trà bốc khói nghi ngút mà Lâm Phong vừa đặt trước mặt, hơi nước ấm áp bốc lên làm mờ đi một phần khuôn mặt nàng. Nàng hít nhẹ một hơi, cảm nhận hương trà thanh khiết, rồi lại ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt hắn. Ánh mắt nàng kiên định, không chút dao động, như muốn xuyên thấu tâm can hắn. "Ngươi nói thật đi. Ta tin ngươi." Ba chữ cuối cùng "Ta tin ngươi" thốt ra từ đôi môi băng giá của nàng khiến Lâm Phong thoáng ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên nàng bày tỏ sự tin tưởng một cách rõ ràng và chân thành đến vậy, vượt xa mọi nghi ngờ hay dè dặt. Nụ cười trên môi hắn giãn ra, không còn vẻ trêu chọc mà thay vào đó là sự ấm áp và có chút cảm động.

"Được thôi, đã là sư tỷ tin tưởng, ta đâu dám giấu giếm." Lâm Phong nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dịu mát lan tỏa trong khoang miệng. Hắn bắt đầu kể, thỉnh thoảng liếc nhìn biểu cảm của Tuyết Dao. Hắn không kể chi tiết về Huyễn Mặc Quyển hay những năng lực đặc biệt của mình, mà chỉ tập trung vào những phát hiện về phế tích và cổ trận. Hắn mô tả lại những hình ảnh cổ xưa, những ký hiệu ma quái mà hắn đã nhìn thấy, những luồng năng lượng hỗn loạn và cả cảm giác huyền bí khi chạm vào chúng. Hắn kể lại một cách sống động, sử dụng ngôn ngữ phong phú và hình ảnh gợi cảm, khiến Tuyết Dao như được cùng hắn trải nghiệm lại chuyến đi đó.

Tuyết Dao lắng nghe chăm chú, đôi khi nàng nhíu mày suy nghĩ, đôi khi ánh mắt nàng lóe lên sự kinh ngạc trước những điều Lâm Phong kể. Nàng không ngắt lời hắn, chỉ để hắn tự do diễn đạt mọi thứ, thỉnh thoảng khẽ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Khi Lâm Phong kể đến những vết tích năng lượng cổ xưa trong Hang Động Linh Thạch, và sự liên hệ của chúng với thời kỳ Đại Địa Phân Liệt, nàng gật đầu khẽ, như thể những điều hắn nói đang củng cố một giả thuyết nào đó đã tồn tại trong tâm trí nàng từ lâu. Mùi sương đêm mát lạnh từ bên ngoài cửa sổ lùa vào, làm không khí trong phòng thêm phần huyền bí, như thể những bí mật cổ xưa đang dần được phơi bày.

***

Đêm đã khuya, không gian Thanh Vân Tông chìm trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng gió lùa qua vách núi và tiếng côn trùng rả rích. Bên trong căn phòng của Lâm Phong, cuộc trò chuyện giữa hắn và Tuyết Dao vẫn tiếp diễn, sâu lắng và trầm tư hơn bao giờ hết. Mùi trà linh thảo vẫn còn thoang thoảng, hòa cùng mùi hương thanh khiết từ Tuyết Dao, tạo nên một bầu không khí vô cùng đặc biệt. Ánh trăng vẫn sáng dịu nhẹ chiếu qua cửa sổ, làm nổi bật đường nét thanh tú của Tuyết Dao và đôi mắt sâu thẳm của Lâm Phong, phản chiếu sự suy tư của cả hai.

"Thực ra, những vết tích năng lượng đó rất cổ xưa, không giống với bất kỳ trận pháp nào ta từng thấy. Chúng mang một khí tức tàn tạ, như thể đã trải qua hàng vạn năm phong sương," Lâm Phong tiếp tục, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn, không còn pha chút đùa cợt nào. "Ta cảm nhận được một sự liên kết mờ nhạt giữa chúng và những gì Lý trưởng lão đã nhắc đến về thời kỳ 'Đại Địa Phân Liệt'. Có lẽ, những gì ta nhìn thấy không chỉ là một trận pháp, mà là một phần tàn dư của một nền văn minh đã bị hủy diệt, một nền văn minh đã từng đạt đến đỉnh cao của tu tiên, nhưng rồi lại biến mất không dấu vết."

Tuyết Dao khẽ thở dài, ánh mắt nàng chìm vào suy tư sâu xa. Nàng nhấp một ngụm trà, vị đắng nhẹ lan tỏa trên đầu lưỡi, như nỗi ưu tư đang gặm nhấm tâm hồn nàng. "Gia tộc ta có ghi chép về một số phế tích cổ xưa, nói rằng chúng là tàn dư của một nền văn minh tu tiên đã biến mất sau sự kiện đó. Chúng chứa đựng những bí mật về 'Thiên Đạo' bị phân tách..." Giọng nàng trầm xuống, có chút ưu tư và nặng nề, như thể những bí mật đó cũng đè nặng lên tâm trí nàng từ bao đời nay. Nàng chậm rãi kể, "Tổ tiên ta đã cố gắng giải mã những bí mật đó, nhưng tất cả đều không thành công. Chúng ta chỉ biết rằng, sự kiện 'Đại Địa Phân Liệt' không chỉ là một thảm họa địa lý, mà còn là một sự kiện làm thay đổi hoàn toàn quy luật tu luyện của thế giới này."

Nàng ngước nhìn Lâm Phong, đôi mắt phượng đẹp đẽ nhưng ẩn chứa nỗi buồn sâu kín. "Ngươi có biết tại sao linh khí hiện tại lại khan hiếm hơn xưa không? Tổ tiên ta từng ghi lại rằng, trước 'Đại Địa Phân Liệt', linh khí dồi dào đến mức... một phàm nhân cũng có thể cảm nhận được, thậm chí có thể thông qua việc hít thở mà nhập môn tu luyện. Việc đột phá cảnh giới cũng dễ dàng hơn gấp bội lần bây giờ."

Lâm Phong ngạc nhiên trước lời nói của Tuyết Dao. Hắn chưa từng nghĩ đến việc linh khí lại dồi dào đến mức đó trong quá khứ. Điều này giải thích cho sự khó khăn của con đường tu tiên hiện tại, và cả sự xuất hiện của những kẻ được gọi là "thiên tài" hay "dị số" như hắn. "Có thể 'Thiên Đạo' bị vỡ nát đã khiến linh khí bị phân tán hoặc phong tỏa ở một nơi nào đó. Hoặc cũng có thể, bản thân Thiên Đạo đã thay đổi, không còn 'nuôi dưỡng' thế giới này như trước nữa. Điều này giải thích tại sao đột phá cảnh giới ngày càng khó, và cần phải có cơ duyên lớn, hoặc phải dùng đến những phương pháp tu luyện đặc biệt, thậm chí là nghịch thiên," hắn suy đoán, ánh mắt ánh lên sự suy tư sâu sắc, liên kết những mảnh ghép thông tin trong đầu. "Nếu 'Thiên Đạo' thực sự bị phân tách, vậy thì việc hàn gắn nó, hoặc tìm ra nguồn gốc của nó, sẽ là chìa khóa để khôi phục lại sự thịnh vượng của linh khí, hay ít nhất là tìm được một con đường mới cho việc tu luyện."

Tuyết Dao ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, đôi mắt băng giá giờ đây đã tan chảy đi phần nào sự lạnh lùng, thay vào đó là sự ngưỡng mộ và một chút mềm mại hiếm thấy. Ánh trăng sáng dịu nhẹ chiếu qua cửa sổ, làm nổi bật đường nét thanh tú của nàng, khiến nàng càng thêm phần thoát tục, như một đóa hoa tuyết đang hé nở dưới ánh trăng. "Ngươi... thực sự rất đặc biệt, Lâm Phong. Ngươi không chỉ tài năng trong việc phá giải trận pháp, mà còn có tầm nhìn xa trông rộng, dám suy nghĩ về những vấn đề mà cả gia tộc ta đã bỏ cuộc. Ta... tin tưởng ngươi." Nàng lặp lại lời nói của mình, lần này với một sự chân thành rõ ràng hơn, giọng nói nàng khẽ rung động, biểu lộ sự yếu mềm hiếm có. Nụ cười nhẹ trên môi nàng, như một bông tuyết vừa tan chảy dưới ánh nắng xuân, khiến cả căn phòng dường như ấm áp hơn.

Lâm Phong cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong thái độ của Tuyết Dao. Từ một người đồng môn lạnh lùng, luôn giữ khoảng cách, nàng đã dần trở nên tin tưởng và gần gũi hơn. Hắn cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa trong lòng, không chỉ từ chén trà linh thảo mà còn từ sự tin tưởng mà nàng dành cho hắn. Hắn khẽ đưa tay chạm nhẹ vào Sinh Mệnh Ngọc Bội đang đeo trên cổ mình, cảm nhận sự ấm áp và năng lượng dịu nhẹ từ nó, như một lời khẳng định cho sự kết nối vô hình giữa hai người.

"Ta cũng tin tưởng sư tỷ," Lâm Phong nói, giọng điệu trầm ấm, chân thành. "Những bí mật về 'Đại Địa Phân Liệt' và 'tàn dư Thiên Đạo' không chỉ là câu chuyện cổ xưa, mà có thể là chìa khóa cho tương lai của chúng ta, cho cả thế giới tu tiên. Nếu chúng ta có thể khám phá thêm về chúng, có lẽ sẽ tìm được cách để khôi phục lại linh khí, hoặc ít nhất là thích nghi với tình hình hiện tại, tìm ra một con đường mới để tu luyện. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Dù trời đất có tàn nhẫn đến đâu, con người vẫn có thể vượt qua." Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, như muốn truyền tải tất cả sự chân thành và quyết tâm của mình.

Tuyết Dao gật đầu, ánh mắt nàng sáng lên với một tia hy vọng mới, một tia sáng mà nàng đã lâu không thấy. "Gia tộc ta có một số tư liệu cổ, chứa đựng những thông tin về các phế tích bí ẩn khác, những nơi mà linh khí bị phong tỏa hoặc biến dị sau sự kiện Đại Địa Phân Liệt. Có lẽ chúng ta có thể cùng nhau tìm hiểu, Lâm Phong. Ngươi là người duy nhất ta từng thấy có khả năng nhìn thấu những bí mật cổ xưa như vậy." Lời nói của nàng như một lời mời gọi, một sự hợp tác vượt xa mối quan hệ đồng môn thông thường, thậm chí còn mang ý nghĩa của sự ủy thác, của một liên minh tinh thần.

Lâm Phong cười, nụ cười rạng rỡ và tự tin. "Được thôi, ta rất sẵn lòng. Con đường tu đạo vô tận, tình ái vô biên. Cùng nhau khám phá những bí mật cổ xưa, đó chính là niềm vui lớn nhất của kẻ tu hành." Hắn nói, pha chút hài hước quen thuộc, khiến Tuyết Dao khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi và vô cùng thanh thoát, làm bừng sáng cả căn phòng. Tiếng gió lùa qua vách núi, tiếng côn trùng đêm, tiếng lá cây xào xạc, tất cả đều hòa quyện vào không gian tĩnh lặng, chứng kiến sự gắn kết ngày càng sâu sắc giữa hai con người.

Cuộc trò chuyện của họ tiếp tục kéo dài đến tận khuya, xoay quanh những bí ẩn của thế giới tu tiên, những khó khăn trong việc đột phá cảnh giới và cả những ước mơ, hoài bão của mỗi người. Lâm Phong không chỉ nói về những điều hắn biết, mà còn lắng nghe Tuyết Dao chia sẻ những kiến thức quý giá từ gia tộc nàng, những truyền thuyết về các vị Tiên Nhân thời viễn cổ và cả những mối lo ngại về tương lai của Thanh Vân Tông, của cả thế giới khi linh khí ngày càng suy yếu. Nàng đã mở lòng, không còn giữ vẻ băng giá, mà đã bộc lộ sự quan tâm đặc biệt đối với Lâm Phong, một sự quan tâm vượt lên trên mối quan hệ đồng môn thông thường.

Tuyết Dao, dưới ánh trăng, không còn là hình tượng băng giá xa cách mà Lâm Phong thường thấy. Nàng đã trở nên mềm mại hơn, tin tưởng hơn, và thậm chí có chút yếu mềm khi chia sẻ những gánh nặng mà gia tộc nàng đang phải đối mặt. "Gia tộc ta đã từng là một trong những thế lực mạnh nhất, nắm giữ nhiều bí mật cổ xưa. Nhưng sau Đại Địa Phân Liệt, nhiều bí pháp đã thất truyền, linh khí cạn kiệt khiến con đường tu luyện của hậu bối ngày càng gian nan. Ta cảm thấy gánh nặng trên vai mình ngày càng lớn, nhưng lại không tìm thấy lối thoát."

"Nhưng cũng chính vì thế, chúng ta mới có cơ hội tạo nên con đường của riêng mình," Lâm Phong đáp lời, giọng điệu đầy lạc quan, pha chút ý chí kiên định. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Dù Thiên Đạo có vô tình đến mấy, Nhân Đạo vẫn hữu tình, vẫn có ý chí kiên cường để vượt qua mọi thử thách. Ta tin rằng, nếu chúng ta cùng nhau tìm hiểu, cùng nhau cố gắng, sẽ có ngày chúng ta có thể lật mở bức màn bí mật của thời đại viễn cổ, thậm chí là tìm ra cách để chữa lành vết thương của thế giới này, hay ít nhất là tìm ra con đường để thích nghi và tồn tại."

Tuyết Dao nhìn hắn, trong ánh mắt nàng không chỉ có sự ngưỡng mộ mà còn có một tia hy vọng rực sáng, một tia sáng mà nàng đã lâu không thấy trong cuộc đời mình. Nàng nhận ra rằng, Lâm Phong không chỉ là một tu sĩ tài năng, mà còn là một người có trái tim ấm áp và ý chí kiên định, một người có thể nhìn thấy hy vọng ngay cả trong nghịch cảnh tột cùng. "Ngươi nói đúng. Có lẽ, ta đã quá tập trung vào những bí mật của gia tộc mà quên đi rằng, đôi khi, sự thay đổi lại nằm ở những điều mới mẻ, ở những người như ngươi." Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười đó làm bừng sáng cả căn phòng, tựa như băng tuyết đã hoàn toàn tan chảy, để lộ ra một vẻ đẹp tinh khôi và ấm áp.

Cứ thế, thời gian trôi đi. Mùi trà linh thảo thơm ngát, mùi hương thanh khiết từ Tuyết Dao, mùi thông reo và sương đêm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một khoảnh khắc lãng mạn và thân mật. Lâm Phong và Tuyết Dao, hai con người tưởng chừng như xa cách, đã tìm thấy sự đồng điệu trong tâm hồn, cùng nhau hướng về một mục tiêu lớn lao hơn. Mối quan hệ của họ đã có một bước tiến rõ rệt, không chỉ là đồng môn, mà đã trở thành những người bạn tâm giao, sẵn sàng cùng nhau đối mặt với những thử thách lớn hơn, những bí mật cổ xưa hơn đang chờ đợi họ trong tương lai. Cánh cửa dẫn đến những cuộc phiêu lưu mới, những khám phá vĩ đại hơn, đã thực sự mở ra trước mắt họ, hứa hẹn một hành trình đầy kịch tính và lãng mạn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ