Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 117

Băng Đỉnh Băng Tan: Tuyết Dao Hộ Phong Giảng Võ Đường

4215 từ
Mục tiêu: Thực hiện định hướng chính của chương: Tuyết Dao công khai hỗ trợ Lâm Phong trong cuộc tỷ thí nội môn, khẳng định thiện cảm sâu sắc và sự ủng hộ của nàng.,Lâm Phong khẳng định hoàn toàn vị thế trong Thanh Vân Tông thông qua chiến thắng và sự ủng hộ bất ngờ từ Tuyết Dao.,Đẩy xung đột giữa Lâm Phong và Dương Thiên Minh/Lưu Minh lên cao trào, tạo tiền đề cho những âm mưu lớn hơn trong tương lai.,Làm sâu sắc mối quan hệ giữa Lâm Phong và Tuyết Dao, đặt nền móng vững chắc cho bước tiến rõ rệt hơn trong Chương 118.,Gieo mầm về những hậu quả tiềm tàng từ hành động của Tuyết Dao, liên quan đến gia tộc hoặc địa vị của nàng.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Dương Thiên Minh, Lưu Minh, Lý Nguyên Hạo, Trần Hạo
Mood: Kịch tính, căng thẳng, bất ngờ, lãng mạn (subtle), hả hê (khi Dương Thiên Minh thua cuộc).
Kết chương: [object Object]

Tiếng gió lùa qua vách núi, tiếng côn trùng đêm, tiếng lá cây xào xạc, tất cả đều hòa quyện vào không gian tĩnh lặng, chứng kiến sự gắn kết ngày càng sâu sắc giữa hai con người. Cuộc trò chuyện của Lâm Phong và Tuyết Dao kéo dài đến tận khuya, tâm hồn họ đã tìm thấy sự đồng điệu, xóa tan đi lớp băng giá đã bao phủ Tuyết Dao bấy lâu. Nàng đã mở lòng, không còn giữ vẻ băng giá, mà đã bộc lộ sự quan tâm đặc biệt đối với Lâm Phong, một sự quan tâm vượt lên trên mối quan hệ đồng môn thông thường.

Dưới ánh trăng, Tuyết Dao không còn là hình tượng băng giá xa cách mà Lâm Phong thường thấy. Nàng đã trở nên mềm mại hơn, tin tưởng hơn, và thậm chí có chút yếu mềm khi chia sẻ những gánh nặng mà gia tộc nàng đang phải đối mặt. Lâm Phong đã lắng nghe, đã thấu hiểu, và đã đáp lại bằng ý chí kiên định cùng niềm tin mãnh liệt vào con đường nghịch thiên cải mệnh. Khi Tuyết Dao khẽ mỉm cười, nụ cười đó làm bừng sáng cả căn phòng, tựa như băng tuyết đã hoàn toàn tan chảy, để lộ ra một vẻ đẹp tinh khôi và ấm áp. Mùi trà linh thảo thơm ngát, mùi hương thanh khiết từ Tuyết Dao, mùi thông reo và sương đêm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một khoảnh khắc lãng mạn và thân mật. Cánh cửa dẫn đến những cuộc phiêu lưu mới, những khám phá vĩ đại hơn, đã thực sự mở ra trước mắt họ, hứa hẹn một hành trình đầy kịch tính và lãng mạn.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, Lâm Phong tỉnh dậy với một cảm giác nhẹ nhõm và tràn đầy năng lượng. Những lời nói của Tuyết Dao vẫn còn văng vẳng bên tai, không chỉ là sự tin tưởng mà còn là một lời mời gọi hợp tác đầy ý nghĩa. Hắn khẽ mỉm cười, nhớ lại nụ cười hiếm hoi của nàng, tựa như bông tuyết cuối cùng tan chảy trên cành khô, hé lộ chồi non xanh biếc. Thật sự, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên, và hành trình của hắn đang dần trở nên phong phú hơn bao giờ hết.

Hôm nay là ngày định mệnh. Ngày mà lời thách đấu của Dương Thiên Minh sẽ được thực hiện tại Giảng Võ Đường. Lâm Phong không hề lo lắng, trái lại, hắn cảm thấy hào hứng. Một cơ hội để khẳng định bản thân, củng cố vị thế trong tông môn, và cũng là để dằn mặt những kẻ ngứa mắt. Hắn tin vào thực lực của mình, tin vào con đường Huyễn Mặc Chi Đạo mà hắn đang theo đuổi. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định.

***

Giảng Võ Đường của Thanh Vân Tông hôm nay đông nghịt người, không khí đặc quánh sự mong chờ và căng thẳng. Đây là một sảnh đường rộng lớn được xây dựng từ những tảng đá xanh cổ kính và gỗ lim quý hiếm, trần nhà cao vút, chạm khắc tinh xảo hình rồng bay phượng múa. Trên các bức tường treo đầy những bức tranh mô tả các công pháp cổ xưa, những trận chiến hiển hách của tông môn, mang đến một bầu không khí trang nghiêm nhưng cũng không kém phần hùng vĩ. Một mùi gỗ trầm hương nhè nhẹ cùng hương thảo dược thoang thoảng từ những đan dược đệ tử mang theo, hòa quyện với mùi linh khí nồng đậm, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính vừa mạnh mẽ.

Trung tâm sảnh là một đài tỷ võ rộng lớn, được khắc họa trận pháp phòng ngự kiên cố, đủ sức chịu đựng những đòn đánh của các tu sĩ Kim Đan kỳ. Lý Nguyên Hạo, vị trưởng lão đáng kính, ngồi uy nghi trên bục giám sát cao nhất, râu tóc điểm bạc phơ, mặc đạo bào màu xanh lam trang nhã. Ánh mắt ông lướt qua đám đông, ẩn chứa sự điềm tĩnh và uy quyền. Bên dưới, hàng trăm đệ tử nội môn và ngoại môn đứng chen chúc, xì xào bàn tán, ánh mắt đổ dồn về đài tỷ võ.

Lâm Phong bước vào Giảng Võ Đường, dáng người cao ráo, cân đối, khoác trên mình bộ trường bào màu xanh sẫm đơn giản nhưng toát lên vẻ phóng khoáng. Khuôn mặt thanh tú của hắn thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái, đôi mắt đen láy sâu thẳm, lúc ẩn chứa sự thông minh sắc sảo, lúc lại ánh lên vẻ hài hước, nghịch ngợm. Hắn ung dung đi về phía đài tỷ võ, không hề có chút biểu cảm lo lắng nào.

"Hừ, lại là cái tên phế vật đó!" Tiếng xì xào vang lên từ một góc khán đài. Lưu Minh, với gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, đang đứng cạnh Dương Thiên Minh. Hắn ta gầy gò, trông có vẻ yếu ớt nhưng ánh mắt lại đầy vẻ đắc ý.

Dương Thiên Minh thì ngược lại. Hắn ta đứng sừng sững bên đài tỷ võ, dáng vẻ cao ngạo, khí chất hơn người, khoác lên mình bộ áo gấm lụa là thêu rồng vàng lấp lánh, tay cầm cây quạt ngọc trắng muốt. Gương mặt tuấn tú của hắn ta giờ đây đầy vẻ khinh thường khi nhìn thấy Lâm Phong. Hắn ta không đợi Lâm Phong bước hẳn lên đài, đã cất giọng mỉa mai, âm thanh vang vọng khắp Giảng Võ Đường, như một lời tuyên bố rõ ràng về sự thù địch của hắn: "Một kẻ 'phế vật' như ngươi mà cũng dám lên đài? Hay là sợ rồi, Lâm Phong? Ta còn tưởng ngươi sẽ trốn biệt tăm sau khi bị ta thách đấu chứ." Hắn ta khẽ cười khẩy, giọng điệu ngạo mạn, cố tình nhấn mạnh từ "phế vật" như một mũi dao đâm vào lòng tự trọng của Lâm Phong.

Lâm Phong dừng bước, khẽ nhếch môi cười, ánh mắt tràn đầy vẻ trêu ngươi. Hắn từ tốn bước lên đài, khí chất điềm tĩnh đến lạ thường, hoàn toàn đối lập với sự kiêu ngạo hung hăng của Dương Thiên Minh. "Sợ ư? E là ngươi sẽ phải hối hận vì đã nói ra lời đó, Dương sư huynh." Hắn đáp lại, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự sắc bén, đủ để khiến Dương Thiên Minh chau mày. "Người ta nói, chim khôn không đấu võ mồm, hổ dữ không khoe móng. Ta cứ nghĩ Dương sư huynh đã tu luyện đến mức hiểu được đạo lý này, nào ngờ... vẫn còn non kém như vậy sao?" Hắn pha chút châm biếm, khiến một vài đệ tử bên dưới bật cười khúc khích, càng làm Dương Thiên Minh thêm tức giận.

Từ phía khán đài, Trần Hạo với thân hình vạm vỡ, cao lớn, gương mặt cương nghị, làn da rám nắng, mặc áo giáp nhẹ, vội vàng lên tiếng, giọng nói đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần tin tưởng: "Phong ca cẩn thận! Tên Dương Thiên Minh đó không phải dạng vừa đâu!" Hắn ta biết rõ thực lực của Lâm Phong, nhưng cũng biết Dương Thiên Minh luôn có những thủ đoạn hèn hạ.

Lý Nguyên Hạo khẽ ho một tiếng, ánh mắt quét qua cả hai người, rồi dừng lại ở Lâm Phong với vẻ dò xét. Ông thấy được sự điềm tĩnh lạ thường nơi Lâm Phong, và có chút tò mò về trận đấu này. "Trận đấu bắt đầu!" Giọng ông vang lên, dứt khoát, cắt ngang mọi lời xì xào bàn tán, bao trùm Giảng Võ Đường trong bầu không khí căng thẳng tột độ.

Ngay khi Lý Nguyên Hạo vừa dứt lời, Dương Thiên Minh đã không kiên nhẫn được nữa. Hắn ta thét lên một tiếng, linh lực từ đan điền bùng phát mạnh mẽ, tạo thành một luồng khí xoáy màu xanh lam bao quanh cơ thể. Cây quạt ngọc trong tay hắn ta đột nhiên mở rộng, phát ra ánh sáng chói lòa, trên đó ẩn hiện những phù văn cổ xưa. "Thanh Minh Phá!" Hắn ta quát lớn, vung quạt một cái, vô số phiến khí sắc bén tựa như lưỡi đao vô hình, mang theo tiếng gió rít gào, lao thẳng tới Lâm Phong với tốc độ kinh hồn. Đây là một chiêu thức tấn công phủ đầu, cực kỳ hiểm độc, mang ý đồ gây thương tích nặng ngay từ đầu, không cho đối thủ có cơ hội phản kháng.

Lâm Phong không hề hoảng sợ. Đôi mắt hắn khẽ nheo lại, một tia sáng xẹt qua. Hắn đã dự đoán được sự hung hãn của Dương Thiên Minh. Linh lực trong cơ thể hắn cũng vận chuyển cấp tốc, không tạo ra âm thanh ồn ào hay ánh sáng chói mắt, mà tập trung vào sự linh hoạt và tốc độ. Hắn xoay người, thân pháp uyển chuyển như một làn khói, né tránh một cách khéo léo những phiến khí sắc bén đang lao đến. Từng bước di chuyển của hắn đều nhẹ nhàng, không tốn chút sức lực thừa thãi, tựa như một con cá bơi lội giữa dòng nước xiết. Mùi linh lực nồng đậm tỏa ra từ chiêu thức của Dương Thiên Minh phả vào mặt Lâm Phong, nhưng hắn vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh.

Những phiến khí cày nát sàn đài, tạo ra những vết nứt sâu hoắm, chứng tỏ sức mạnh hủy diệt của chiêu thức. Tiếng "vút vút" xé gió cùng tiếng va chạm "ken két" khi chúng sượt qua nhau tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Lâm Phong né tránh liên tục, thân ảnh hắn thoắt ẩn thoắt hiện trên đài tỷ võ, khiến Dương Thiên Minh không thể nắm bắt được. Hắn không vội phản công, mà chỉ tập trung vào việc né tránh, vừa giữ sức vừa quan sát đối thủ, tìm kiếm sơ hở. Ánh mắt hắn sắc bén như chim ưng, quét qua từng động tác của Dương Thiên Minh, phân tích công pháp của hắn ta. Hắn biết, một trận chiến không chỉ dựa vào sức mạnh mà còn dựa vào sự thông minh và chiến thuật.

Dương Thiên Minh thấy Lâm Phong chỉ biết né tránh, càng thêm khinh thường, nụ cười trên môi càng trở nên ngạo mạn. "Ha ha ha! Quả nhiên chỉ là một con chuột nhắt biết chạy trốn! Ngươi tưởng chỉ dựa vào thân pháp mà có thể thắng được ta sao? Ngây thơ!" Hắn ta lại vung quạt, linh lực dồi dào hơn trước, tạo thành một cơn lốc xoáy khí màu xanh lam bao trùm toàn bộ đài tỷ võ, ép Lâm Phong vào một góc. Không khí trong Giảng Võ Đường như đặc lại, căng thẳng đến nghẹt thở. Các đệ tử bên dưới nín thở theo dõi, không dám chớp mắt.

***

Cơn lốc linh khí của Dương Thiên Minh ngày càng mạnh mẽ, tiếng gió rít gào như muốn xé toạc cả Giảng Võ Đường. Lâm Phong bị dồn vào thế khó, không gian né tránh ngày càng thu hẹp. Hắn cảm nhận được áp lực linh lực khổng lồ đang đè nặng lên mình, từng thớ thịt như muốn bị xé toạc. Mùi mồ hôi bắt đầu thấm đẫm y phục, và hắn biết, đã đến lúc phải thay đổi chiến thuật.

Dương Thiên Minh thấy Lâm Phong bị vây khốn, ánh mắt hắn ta lóe lên vẻ tàn độc. Hắn ta không muốn chỉ đánh bại Lâm Phong, mà còn muốn làm nhục, thậm chí là phế bỏ hắn ngay tại đây, trước mặt toàn bộ tông môn. Hắn ta cười khẩy, giọng nói tràn đầy sự tự mãn: "Cho ngươi biết thế nào là khoảng cách giữa thiên tài và phế vật!" Vừa dứt lời, Dương Thiên Minh đột nhiên vứt bỏ cây quạt ngọc, hai tay kết ấn, linh lực màu xanh lam trên người hắn ta đột nhiên chuyển sang màu đen kịt, tỏa ra một luồng khí âm hàn, tà dị. Một cây kim nhỏ màu đen, ẩn hiện trong lòng bàn tay hắn ta, phát ra ánh sáng xanh lục quỷ dị. "U Ảnh Thích!" Hắn ta thét lên, phóng cây kim đen đi, tốc độ nhanh như chớp, nhắm thẳng vào đan điền của Lâm Phong – một chiêu thức hiểm độc, có thể làm tổn thương căn cơ tu luyện của đối thủ!

Cây kim đen mang theo một luồng khí độc cực mạnh, phát ra tiếng rít "vù vù" chói tai, xé rách không khí. Nó không chỉ đơn thuần là một đòn tấn công vật lý, mà còn ẩn chứa một loại độc tố cực mạnh, chuyên phá hủy kinh mạch và đan điền của tu sĩ. Lâm Phong cảm nhận được mối nguy hiểm cận kề, một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Hắn cố gắng né tránh, nhưng tốc độ của cây kim quá nhanh, lại được che giấu khéo léo trong luồng khí đen kịt. Hắn chỉ kịp nghiêng người một chút, cảm thấy một luồng năng lượng lạnh buốt sượt qua vai, một cảm giác tê dại lan nhanh đến tận xương tủy. Chiêu này của Dương Thiên Minh đã vượt quá giới hạn của một cuộc tỷ thí nội môn thông thường, mang đầy ý đồ hãm hại.

Cả Giảng Võ Đường bỗng im bặt. Các đệ tử kinh hãi nhìn chiêu thức hiểm độc của Dương Thiên Minh. Ngay cả Lý Nguyên Hạo cũng nhíu mày, chuẩn bị ra tay can thiệp.

Tuy nhiên, trước khi Lý Nguyên Hạo kịp hành động, một luồng khí tức lạnh lẽo, thanh khiết đột nhiên bùng phát từ khán đài. Một bóng hình yểu điệu, khoác y phục màu trắng tinh khôi, mái tóc đen nhánh dài mượt mà, bay lướt đi như một làn gió băng. Nàng xuất hiện giữa đài tỷ võ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tốc độ kinh người, linh lực băng hàn cuồn cuộn tỏa ra, khiến nhiệt độ trong Giảng Võ Đường đột ngột giảm xuống vài độ. Mùi hương thanh khiết, tựa như hoa tuyết nở rộ giữa mùa đông, lướt qua khứu giác Lâm Phong.

Chính là Tuyết Dao!

Nàng đứng chắn trước Lâm Phong, khuôn mặt trái xoan hoàn hảo, đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng. Nàng đưa tay ra, một lá chắn băng mỏng manh nhưng kiên cố hiện ra, chặn đứng cây kim đen độc ác. Tiếng "cốp" nhỏ vang lên, cây kim đen bị bật ngược trở lại, mang theo một làn khói độc màu xanh lục bốc lên nghi ngút.

"Dương Thiên Minh! Ngươi dám dùng tà thuật trong tỷ thí nội môn?!" Giọng nói của Tuyết Dao vang lên, trong trẻo nhưng lạnh lùng đến thấu xương, mang theo một sự phẫn nộ rõ ràng. Âm thanh nàng nói tuy nhẹ nhàng, nhưng lại vang vọng khắp Giảng Võ Đường, khiến tai mọi người như bị đóng băng.

Dương Thiên Minh hoàn toàn sững sờ. Hắn ta không ngờ Tuyết Dao lại ra tay. Khuôn mặt tuấn tú của hắn ta tái mét, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. "Tuyết Dao sư tỷ...!" Hắn ta lắp bắp, không tin vào mắt mình.

Lưu Minh bên dưới cũng há hốc mồm, ánh mắt ti tiện lộ rõ vẻ sợ hãi và kinh ngạc. "Tuyết Dao sư tỷ...!"

Lý Nguyên Hạo, chứng kiến toàn bộ sự việc, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Ông khẽ gật đầu, vẻ mặt trầm ngâm, rồi quát lớn, giọng nói uy nghiêm không thể nghi ngờ: "Dương Thiên Minh, dừng tay! Ngươi đã vi phạm quy định của tông môn!" Lời nói của Lý Nguyên Hạo như một lời phán quyết, khẳng định hành vi hèn hạ của Dương Thiên Minh.

Tuyết Dao không đợi Lý Nguyên Hạo ra lệnh, nàng đã lướt đi như một làn gió băng, linh lực bùng phát, chặn đứng hoặc làm lệch hướng đòn hiểm của Dương Thiên Minh trước khi nó chạm vào Lâm Phong. Toàn bộ Giảng Võ Đường im bặt trong chốc lát, không một tiếng động, chỉ còn tiếng thở dốc của các đệ tử. Tất cả đều đổ dồn ánh mắt vào Tuyết Dao, nàng tiên nữ băng giá của Thanh Vân Tông, người chưa bao giờ thể hiện cảm xúc hay can thiệp vào chuyện cá nhân của ai, giờ đây lại công khai bảo vệ Lâm Phong. Sự thật này còn gây sốc hơn cả chiêu độc của Dương Thiên Minh. Mối quan hệ giữa hai người họ, vốn đã là đề tài bàn tán xôn xao, giờ đây lại được khẳng định một cách rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Lâm Phong đứng đó, cảm nhận được sự ấm áp và bảo vệ từ phía Tuyết Dao. Một dòng điện chạy dọc cơ thể hắn, không phải do vết thương, mà là do sự bất ngờ và cảm kích sâu sắc. Hắn nhìn Tuyết Dao, ánh mắt nàng vẫn lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết không thể lay chuyển, một chút lo lắng thoáng qua trước khi bị che giấu đi một cách hoàn hảo. Hắn biết, hành động này của nàng không hề nhỏ. Nó sẽ gây ra sóng gió lớn trong tông môn, thậm chí có thể ảnh hưởng đến địa vị và gia tộc của nàng. Nhưng nàng vẫn làm. Điều đó có ý nghĩa lớn hơn bất kỳ lời nói nào.

***

Sự can thiệp của Tuyết Dao đã làm thay đổi hoàn toàn cục diện trận đấu. Dương Thiên Minh đứng chết lặng, ánh mắt căm phẫn trộn lẫn sự nhục nhã tột độ. Hắn ta không thể chấp nhận được việc mình bị một nữ nhân, và lại là nữ nhân mà hắn thầm ngưỡng mộ, công khai ngăn cản và chỉ trích. Linh lực trong người hắn ta hỗn loạn, khí tức bất ổn. Hắn ta gầm lên một tiếng, gương mặt tuấn tú giờ đây vặn vẹo trong sự tức giận và uất hận. "Lâm Phong! Ngươi... ngươi là một tên hèn hạ!" Hắn ta cố gắng phóng ra một chiêu thức khác, nhưng sự phân tâm và cơn thịnh nộ đã làm hắn ta mất đi sự tỉnh táo, lộ ra một sơ hở chí mạng.

Lâm Phong không bỏ lỡ khoảnh khắc vàng ngọc này. Hắn không cần bất kỳ lời nói nào, chỉ một ánh mắt trao đổi thoáng qua với Tuyết Dao, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi hắn, như một lời cảm ơn thầm lặng và cũng là một lời tuyên bố quyết định. "Ngươi đã thua, Dương sư huynh." Hắn nói, giọng điệu lạnh nhạt, không còn sự châm biếm hay hài hước thường ngày, mà thay vào đó là một sự quyết đoán tàn nhẫn.

Linh lực trong đan điền Lâm Phong bùng nổ, không phải là sự bạo liệt của hỏa công hay sự sắc bén của kiếm khí, mà là một luồng năng lượng huyễn ảo, khó lường, mang theo sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển. Hắn vận dụng "Huyễn Ảnh Bộ", thân pháp nhanh như điện xẹt, chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Dương Thiên Minh. Tay hắn vung lên, không dùng pháp bảo hay công pháp phức tạp, mà chỉ đơn thuần là một cú đấm. Nhưng cú đấm đó lại ẩn chứa một sức mạnh kinh người, được gia trì bởi Huyễn Mặc linh lực, mang theo sức nặng của ngàn cân, lại còn ẩn chứa một chút phép tắc của không gian và thời gian mà Lâm Phong đã học được từ các cổ trận.

"Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ!" Hắn thầm niệm, dù không dùng kiếm, nhưng ý chí của một kiếm tu đã ngấm sâu vào từng động tác. Cú đấm ấy không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn là sự tập trung linh lực đến cực điểm, đánh thẳng vào vị trí đan điền của Dương Thiên Minh.

Dương Thiên Minh còn chưa kịp phản ứng, hắn ta chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh khủng khiếp ập đến, xuyên qua lớp hộ thể linh lực của mình như xuyên qua một tờ giấy mỏng. Tiếng "rắc" khẽ vang lên trong lồng ngực, hắn ta cảm thấy một cơn đau thấu xương, linh lực trong đan điền bị chấn động dữ dội. Hắn ta bay ngược ra sau, đâm sầm vào vách tường của đài tỷ võ, tạo ra một tiếng động lớn "ẦM!", bụi bay mù mịt. Cây quạt ngọc trên tay hắn ta rơi xuống, vỡ tan thành từng mảnh vụn. Hắn ta nằm gục trên đài, máu tươi trào ra từ khóe miệng, ánh mắt đầy căm hận và nhục nhã nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. "Lâm Phong! Ta sẽ không tha cho ngươi!" Hắn ta gằn giọng, lời nói như chứa đầy độc dược, thề sẽ trả thù.

Cả Giảng Võ Đường lại một lần nữa chìm vào im lặng. Các đệ tử há hốc mồm, không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Một đệ tử nội môn tài năng, thuộc hàng tinh anh của Thanh Vân Tông, lại bị Lâm Phong đánh bại một cách dứt khoát, thậm chí là làm nhục ngay trước mặt tất cả mọi người. Mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, cùng với mùi linh lực nồng đậm sau trận chiến, khiến bầu không khí trở nên chân thực và khắc nghiệt.

"Phong ca thắng rồi!" Tiếng reo hò của Trần Hạo vang lên, phá vỡ sự im lặng. Hắn ta không kìm được sự vui mừng và tự hào, vung tay lên không trung. Theo sau đó là những tiếng reo hò, tán thưởng từ một số đệ tử khác, những người đã âm thầm ủng hộ Lâm Phong, hoặc đơn giản là cảm thấy hả hê khi Dương Thiên Minh bị đánh bại.

Lý Nguyên Hạo chậm rãi đứng dậy, ánh mắt ông lướt qua Lâm Phong, Dương Thiên Minh, và rồi dừng lại ở Tuyết Dao. Ông khẽ gật đầu, một nụ cười ẩn hiện trong khóe môi. "Trận đấu kết thúc! Lâm Phong thắng!" Giọng ông vang lên, dứt khoát và rõ ràng, như một lời tuyên bố về sự thay đổi vị thế của Lâm Phong trong tông môn.

Tuyết Dao, sau khi thấy Lâm Phong giành chiến thắng, nhẹ nhàng lướt về vị trí cũ của mình trên khán đài, vẫn giữ vẻ ngoài băng giá. Tuy nhiên, ánh mắt nàng vẫn dõi theo Lâm Phong, trong đó không còn sự lạnh lùng hay bối rối, mà thay vào đó là một tia dịu dàng khó nhận thấy, một sự hài lòng và kiêu hãnh thầm kín.

Lâm Phong quay sang nhìn Tuyết Dao, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt hắn tràn đầy sự thấu hiểu và biết ơn. Nàng đã làm rất nhiều cho hắn, và hắn sẽ không quên. Đây không chỉ là một chiến thắng của hắn, mà còn là một bước tiến quan trọng trong mối quan hệ giữa hai người.

Lưu Minh vội vàng chạy lên đài, đỡ Dương Thiên Minh đang nằm rên rỉ dậy. Ánh mắt hắn ta nhìn Lâm Phong cũng đầy vẻ sợ hãi và căm ghét. "Sư huynh, huynh không sao chứ?" Hắn ta hỏi, giọng run rẩy. Dương Thiên Minh không trả lời, chỉ dùng ánh mắt đỏ ngầu, chứa đầy sự thù hận tột độ nhìn Lâm Phong, như muốn nuốt chửng hắn. Hắn ta sẽ không bao giờ quên sự nhục nhã này, và sẽ tìm mọi cách để trả thù.

Lý Nguyên Hạo nhìn cảnh tượng đó, khẽ thở dài. Ông biết, cuộc chiến này không chỉ kết thúc ở đây. Hành động công khai của Tuyết Dao, cùng với chiến thắng của Lâm Phong, sẽ tạo ra một làn sóng mới trong Thanh Vân Tông, và có thể cả gia tộc của Tuyết Dao. Nhưng ông cũng thấy được tiềm năng vô hạn của Lâm Phong, và ông tin rằng, chính những thử thách này sẽ tôi luyện hắn trở thành một cường giả chân chính.

Mối quan hệ giữa Lâm Phong và Tuyết Dao đã có một bước tiến vượt bậc, không chỉ là đồng môn, mà là những người đã cùng nhau đối mặt với phong ba bão táp. Cánh cửa đến những bí mật cổ xưa, những thách thức lớn lao hơn đang chờ đợi họ, và giờ đây, họ đã có nhau để cùng đối mặt. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong tin rằng, hắn sẽ không bao giờ đơn độc trên con đường tu tiên đầy chông gai này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ