Mùi máu tanh nồng vẫn còn vương vấn trong không khí Giảng Võ Đường, hòa lẫn với hương vị ẩm ướt của đất và đá, cùng chút linh khí tàn dư sau một trận chiến đỉnh cao. Những ánh mắt kinh ngạc, kính nể, và cả đố kỵ vẫn như những mũi kim sắc nhọn, găm thẳng vào bóng lưng Lâm Phong khi hắn sải bước rời khỏi đài tỷ võ. Hắn có thể cảm nhận rõ rệt từng tia nhìn, từng lời thì thầm xì xào như những con sóng ngầm cuộn chảy, khuấy động tâm can của toàn bộ Thanh Vân Tông.
Dọc theo con đường lát đá xanh cổ kính, Lâm Phong bước đi ung dung, tự tại, nhưng trong lòng hắn, một dòng suy nghĩ cuộn trào không ngừng. Chiến thắng trước Dương Thiên Minh không chỉ là một minh chứng cho thực lực phi phàm của hắn, mà còn là lời tuyên bố đanh thép về vị thế mới của một phàm nhân nghịch thiên giữa chốn tiên môn. Hắn đã không còn là kẻ có thể bị khinh thường, bị bắt nạt. Nhưng hơn cả chiến thắng, điều khiến tâm trí Lâm Phong day dứt nhất lại là hành động của Tuyết Dao. Nàng, một tiên tử băng thanh ngọc khiết, một thiên chi kiêu nữ của Thanh Vân Tông, lại bất ngờ ra mặt bảo hộ hắn trước mắt bao người. Điều đó vượt xa mọi dự đoán, mọi toan tính, và khiến trái tim vốn dĩ kiên cường của Lâm Phong rung động một cách khó tả. Ánh mắt dịu dàng, ẩn chứa sự hài lòng và kiêu hãnh thầm kín mà nàng dành cho hắn sau trận đấu, giờ đây vẫn còn in đậm trong tâm trí hắn, ấm áp như một luồng linh khí tinh thuần nhất.
“Sư huynh, huynh thật là lợi hại! Cả Tuyết Dao tiên tử cũng vì huynh mà ra mặt. Chắc chắn sau này sẽ có nhiều rắc rối đây!” Trần Hạo, với dáng người vạm vỡ và nụ cười rạng rỡ, vỗ mạnh vào vai Lâm Phong, giọng nói vang dội đầy vẻ ngưỡng mộ và pha chút trêu chọc. Hắn ta đi bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt không ngừng liếc nhìn những ánh mắt dò xét từ các đệ tử khác, vẻ mặt đầy tự hào.
Lâm Phong khẽ mỉm cười, đôi mắt đen láy lấp lánh vẻ tinh quái. “Rắc rối thì ta sợ gì chứ? Từ khi bước chân vào con đường tu tiên này, rắc rối đã là bạn đồng hành của ta rồi. Chỉ là không ngờ, lần này lại có ‘tiên tử’ làm người bảo hộ,” hắn đùa, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa một sự chân thành. Hắn khẽ lắc đầu, không đáp lại Trần Hạo một cách trực tiếp, vì hắn biết, những gì Trần Hạo nói không sai. Hành động của Tuyết Dao chắc chắn sẽ gây ra không ít sóng gió. Nhưng kỳ lạ thay, hắn không cảm thấy phiền muộn, mà ngược lại, một cảm giác ấm áp lại dâng lên trong lòng.
Hắn khẽ liếc nhìn về phía một gốc tùng cổ thụ rậm rạp bên đường. Dù chỉ là một thoáng qua, nhưng hắn vẫn bắt gặp được hai ánh mắt rực lửa căm hờn, ẩn chứa đầy độc địa. Dương Thiên Minh, với khuôn mặt tái mét vì nhục nhã và đau đớn, cùng Lưu Minh đang nịnh hót bên cạnh, ánh mắt ti tiện đầy vẻ sợ sệt nhưng cũng không kém phần đố kỵ. “Tên tiểu tử đó... sớm muộn gì cũng phải trả giá!” Lâm Phong nghe rõ mồn một tiếng nghiến răng ken két, cùng lời gằn giọng như chứa đầy độc dược của Dương Thiên Minh, dù hắn ta đã cố gắng che giấu.
“Hừ, lại là cái tên phế vật đó!” Lưu Minh hùa theo, nhưng giọng nói run rẩy đã bán đứng sự sợ hãi tột độ của hắn ta trước sức mạnh của Lâm Phong.
Lâm Phong không dừng lại, cũng không nói gì, chỉ giữ nguyên nụ cười nửa miệng tinh quái. Hắn biết, những lời đe dọa đó không phải là gió thoảng mây bay. Dương Thiên Minh, với sự kiêu ngạo của một thiên tài và sự hậu thuẫn của gia tộc, sẽ không dễ dàng bỏ qua mối nhục này. Một âm mưu mới, tàn độc hơn, chắc chắn đang được nung nấu trong đầu hắn ta. Nhưng Lâm Phong đã trải qua quá nhiều phong ba bão táp, đối mặt với vô số hiểm nguy, nên những lời đe dọa đó không thể khiến hắn dao động. Ngược lại, chúng càng khơi dậy trong hắn ý chí kiên định, sự cảnh giác và khát khao mạnh mẽ hơn để không ngừng tiến lên.
Xung quanh, những tiếng xì xào bàn tán của các đệ tử khác vẫn tiếp tục vang lên: “Tuyết Dao tiên tử vậy mà lại có tình ý với Lâm Phong sao? Chuyện này thật không ngờ!” “Tên phàm nhân đó rốt cuộc có ma lực gì mà khiến Băng Tuyết Tiên Tử phải động lòng?” “Thực lực của Lâm Phong đúng là không thể xem thường, nhưng để Tuyết Dao tiên tử ra mặt bảo vệ thì... thật không thể tin được!” Mỗi câu nói, mỗi ánh mắt đều chứa đựng sự tò mò, bất ngờ, và đôi khi là sự ghen tị không hề che giấu. Lâm Phong chỉ thản nhiên bước đi, mặc cho những ánh mắt dò xét, những lời bàn tán xôn xao. Hắn đã quá quen với việc trở thành tâm điểm của sự chú ý, dù là sự khinh miệt hay ngưỡng mộ. Hắn chỉ cảm thấy một sợi dây vô hình, một sự gắn kết đặc biệt đang dần hình thành giữa hắn và Tuyết Dao. Hắn không biết nó là gì, nhưng nó khiến hắn cảm thấy được an ủi, được thấu hiểu, trên con đường tu tiên đầy cô độc này. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn.
Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong thầm nhủ. Con đường hắn đi là con đường riêng, không ai có thể can thiệp hay thay đổi. Nhưng có thêm một người đồng hành, một tri kỷ thấu hiểu, có lẽ cũng không phải là điều tồi tệ. Hắn đã không còn đơn độc như trước, và điều đó, đối với một phàm nhân nghịch thiên như hắn, là một sự an ủi lớn lao. Hắn bước về phía nơi ở của mình, bóng lưng hắn in trên nền trời xanh biếc của Thanh Vân Tông, vừa kiên định, vừa bí ẩn, như một huyền thoại đang bắt đầu được viết nên.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu nhẹ xuyên qua tán trúc xanh mướt, nhảy múa trên nền đất ẩm ướt trong căn phòng của Lâm Phong. Không khí trong lành, thoang thoảng mùi hương trầm dịu nhẹ từ lò hương nhỏ bên cạnh, tạo nên một sự tĩnh mịch hiếm có. Lâm Phong đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nhắm mắt điều tức, linh khí từ tứ phía như những sợi tơ vô hình, từ từ thẩm thấu vào kinh mạch hắn, nuôi dưỡng đan điền và Nguyên Anh đang dần ổn định. Hắn cảm nhận được sự tuần hoàn mạnh mẽ của linh lực trong cơ thể, sự trưởng thành rõ rệt của Nguyên Anh sau trận chiến căng thẳng ngày hôm qua. Mỗi một lần đối đầu sinh tử, mỗi một lần vượt qua giới hạn, đều là một bước tiến lớn trên con đường tu luyện.
Đang lúc nhập định sâu sắc, một luồng khí tức quen thuộc, thanh khiết và hơi lạnh lẽo, bất ngờ tiếp cận nơi ở của hắn. Đó là khí tức của Tuyết Dao. Lâm Phong khẽ mở đôi mắt đen láy, ánh lên vẻ tinh anh. Hắn không hề bất ngờ, dường như đã dự đoán được sự xuất hiện của nàng.
Cánh cửa trúc khẽ phát ra tiếng cọt kẹt yếu ớt, rồi từ từ mở ra. Tuyết Dao, trong bộ y phục màu xanh nhạt thêu hoa văn tinh xảo, bước vào. Nàng vẫn giữ vẻ ngoài thoát tục, làn da trắng ngần như ngọc, mái tóc đen nhánh buông xõa mượt mà, nhưng ánh mắt phượng dài của nàng đã bớt đi vẻ sắc lạnh thường thấy. Thay vào đó là một sự kiên quyết pha lẫn chút bối rối nhẹ, như thể nàng đang cố gắng che giấu một điều gì đó dưới vẻ ngoài điềm tĩnh của mình. Mùi hương thanh khiết đặc trưng của nàng, tựa như hương tuyết liên nở trong băng giá, thoang thoảng trong không khí, khiến tâm trí Lâm Phong chợt thanh tỉnh.
“Lâm Phong sư huynh, ta có việc muốn nhờ huynh giúp đỡ,” Tuyết Dao khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng không còn mang theo sự lạnh lùng xa cách như trước. Nàng đứng cách Lâm Phong vài bước, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào hắn, không hề né tránh.
Lâm Phong đứng dậy, nhẹ nhàng đáp lại, trên môi nở một nụ cười ấm áp. “Tuyết Dao tiên tử khách khí rồi. Có chuyện gì cứ nói thẳng.” Hắn nhận ra sự thay đổi nhỏ trong cách xưng hô của nàng, không còn là “Lâm Phong” không kèm xưng hô, mà đã thêm vào “sư huynh” – một dấu hiệu của sự tôn trọng và thân cận hơn. Điều này khiến hắn cảm thấy khá thú vị.
Tuyết Dao khẽ hít một hơi thật sâu, như để lấy lại sự bình tĩnh, đôi môi hồng nhạt khẽ mấp máy. “Ta muốn mời huynh cùng ta thực hiện một nhiệm vụ tông môn. Liên quan đến một phế tích cổ xưa, nơi có những cổ trận pháp bị ảnh hưởng bởi sự kiện Đại Địa Phân Liệt. Kiến thức của huynh về Huyễn Mặc Quyển và các trận pháp cổ… là điều ta tin tưởng nhất.” Nàng nói, ánh mắt nàng vẫn nhìn thẳng vào Lâm Phong, không hề che giấu sự tin tưởng và ngưỡng mộ trong đó. Lần này, sự kiên quyết trong ánh mắt nàng càng rõ nét, như thể nàng đã cân nhắc rất kỹ trước khi đưa ra lời đề nghị này. Nàng không còn vẻ ngại ngùng, mà thay vào đó là sự thẳng thắn, chân thành.
Lâm Phong khẽ nhướng mày, tỏ vẻ hứng thú. “Phế tích cổ xưa? Liên quan đến Đại Địa Phân Liệt?” Hắn lặp lại, trong tâm trí đã bắt đầu hình dung ra những bí ẩn, những cơ duyên đang chờ đợi. Những thông tin về Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu mà Tuyết Dao đã chia sẻ trước đây, cùng với những ghi chép cổ trong Huyễn Mặc Quyển, luôn là những câu hỏi lớn trong lòng hắn. Cơ hội để khám phá tận mắt những dấu vết của thời đại cổ xưa đó, quả thực là một sức hút khó cưỡng.
Tuyết Dao gật đầu, một lọn tóc đen nhánh khẽ lay động theo cử động của nàng. “Đúng vậy. Gia tộc ta có ghi chép về nơi này, gọi là Phế tích Vân Hà, nhưng chưa ai có thể giải mã hết. Nơi đó ẩn chứa những cổ trận pháp phức tạp, bị biến đổi bởi sự kiện thảm khốc ngàn vạn năm trước. Nguy hiểm rình rập, nhưng cũng ẩn chứa cơ duyên lớn. Ta tin rằng chỉ có huynh mới có thể cùng ta khám phá.” Giọng nàng nhỏ hơn một chút ở những câu cuối, một chút e thẹn thoáng qua trong ánh mắt, nhưng sự tin tưởng thì vẫn vẹn nguyên. Nàng không nói dối, nàng thật sự tin tưởng vào Lâm Phong. Những gì hắn đã thể hiện, từ tài năng phá giải trận pháp, sự thông minh lanh lợi, cho đến thực lực phi phàm, tất cả đều khiến nàng phải nhìn nhận lại. Hắn không chỉ là một phàm nhân may mắn, mà là một thiên tài chân chính, một người có khả năng thay đổi cục diện.
Lâm Phong nhìn sâu vào mắt nàng, cảm nhận được sự chân thành và niềm tin mà nàng đặt vào hắn. Hắn thấy được sự ngưỡng mộ ẩn giấu trong ánh mắt phượng, và cả một chút... mong đợi. Trái tim hắn chợt dâng lên một cảm xúc khó tả, không chỉ là sự kích thích trước một cuộc phiêu lưu mới, mà còn là sự ấm áp từ mối liên kết đang dần sâu sắc hơn giữa hai người. “Được, ta đồng ý.” Hắn đáp, không chút do dự. Không cần suy nghĩ quá nhiều, vì hắn biết, đây là cơ hội tốt để hắn tìm hiểu thêm về thế giới này, về những bí ẩn của Huyễn Mặc Quyển, và cũng là cơ hội để củng cố mối quan hệ với Tuyết Dao. Hơn nữa, hắn cũng cảm nhận được một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm linh hồn, như thể định mệnh đang dẫn lối hắn đến với phế tích cổ xưa đó.
Tuyết Dao khẽ thở phào nhẹ nhõm, một nụ cười mỏng manh thoáng qua trên đôi môi nàng, tựa như băng tuyết tan chảy dưới ánh nắng ấm áp. Nàng khẽ quay người, y phục màu xanh nhạt nhẹ nhàng bay theo, tạo nên một vẻ đẹp thanh thoát, thoát tục. Lâm Phong đứng đó, ánh mắt hắn dõi theo từng cử chỉ của nàng, cảm thấy một sợi dây vô hình, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đang dần kết nối hai người. Nàng không còn là Băng Tuyết Tiên Tử lạnh lùng xa cách, mà đã trở thành một người đồng hành đáng tin cậy, một tri kỷ thấu hiểu. Hắn tin rằng, chuyến đi này sẽ không chỉ là một cuộc phiêu lưu, mà còn là một hành trình khám phá những điều chưa biết, cả về thế giới, và về chính bản thân hắn.
***
Vào buổi chiều cùng ngày, một làn gió nhẹ mang theo hương thảo dược từ các vườn linh dược thoang thoảng qua Thanh Vân Tông. Lâm Phong và Tuyết Dao cùng nhau bước đến Trưởng lão điện, nơi Lý Nguyên Hạo thường xuyên làm việc. Kiến trúc của Trưởng lão điện hùng vĩ nhưng không kém phần trang nghiêm, được xây dựng từ những khối đá xanh khổng lồ, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh nắng chiều tà. Bên trong, không khí tràn ngập mùi hương trầm cổ kính và mùi giấy cũ từ vô số sách cổ, tạo nên một không gian tĩnh mịch và uyên bác.
Lý Nguyên Hạo đang ngồi sau một chiếc bàn gỗ lim lớn, trên đó chất đầy các cuộn da cổ, ngọc giản và sách đá. Ánh mắt ông, chứa đựng sự tinh anh của một cường giả lão luyện, cùng vẻ hiền từ của một bậc thầy, lướt qua Lâm Phong và Tuyết Dao khi họ bước vào. Trên khuôn mặt điểm râu tóc bạc phơ của ông nở một nụ cười hài lòng. Ông mặc một đạo bào màu xanh lam trang nhã, toát lên khí chất tiên phong đạo cốt, khiến người ta không khỏi kính phục.
“Hai vị đã quyết định cùng nhau đi thám hiểm Phế tích Vân Hà rồi sao?” Lý Nguyên Hạo lên tiếng, giọng nói trầm ổn, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của thư phòng. Ông không hề bất ngờ, dường như đã dự đoán trước được kết quả này.
Tuyết Dao bước lên phía trước một bước nhỏ, cung kính cúi đầu. “Vâng, Trưởng lão. Chúng con tin rằng hợp lực sẽ có cơ hội lớn hơn để giải mã những bí ẩn tại đó. Lâm Phong sư huynh có kiến thức sâu rộng về cổ trận và những ghi chép trong Huyễn Mặc Quyển, điều đó vô cùng quan trọng cho chuyến đi này.” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy kiên định, không còn chút e thẹn nào, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong.
Lâm Phong cũng gật đầu, ánh mắt đầy vẻ nghiêm túc. “Con cũng rất hứng thú với những cổ trận pháp và di tích sau sự kiện Đại Địa Phân Liệt. Huyễn Mặc Quyển của con tuy cổ xưa, nhưng lại ẩn chứa nhiều điều trùng hợp với những gì Tuyết Dao tiên tử đã chia sẻ về phế tích này.” Hắn không nói quá nhiều, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều thể hiện sự quyết tâm và khao khát khám phá. Hắn biết, Lý Nguyên Hạo là một người thông tuệ, không cần phải giải thích dài dòng.
Lý Nguyên Hạo khẽ vuốt chòm râu bạc, đôi mắt ông ánh lên một vẻ thâm trầm. “Phế tích Vân Hà không đơn giản. Nơi đó không chỉ có cổ trận pháp bị biến đổi bởi Đại Địa Phân Liệt, mà còn ẩn chứa một tàn dư Thiên Đạo cổ xưa, có thể là một phần của trận pháp bảo vệ thế giới trước kia. Rất nguy hiểm, nhưng cũng là cơ hội lớn để hiểu rõ hơn về vận mệnh giới tu chân chúng ta. Ta tin tưởng vào tài năng và sự cẩn trọng của hai vị. Chuyến đi này cũng là một thử thách cho tình đồng môn của các con.” Lời nói của Lý Nguyên Hạo không chỉ là sự tin tưởng, mà còn là một lời cảnh báo, một lời nhắn nhủ sâu sắc. Ông tin vào tiềm năng của Lâm Phong và Tuyết Dao, nhưng cũng hiểu rõ những hiểm nguy tiềm ẩn. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình, và chính tình cảm đồng môn, sự gắn kết giữa con người, đôi khi lại là thứ mạnh mẽ hơn mọi phép tắc.
Ông đưa tay với lấy một cuộn da cổ đã ngả màu ố vàng trên bàn, cẩn thận đặt nó xuống trước mặt hai người. “Đây là một số ghi chép sơ lược về phế tích, có thể hữu ích cho các con. Hãy cẩn trọng. Ta mong chờ tin tốt từ hai vị.” Lời dặn dò của ông chân thành, chứa đựng sự quan tâm sâu sắc.
Lâm Phong và Tuyết Dao cùng cúi đầu, cung kính nhận lấy cuộn da cổ. Cảm giác ấm áp từ sự tin tưởng và kỳ vọng của Lý Nguyên Hạo lan tỏa trong lòng họ. Lâm Phong khẽ liếc nhìn Tuyết Dao, thấy nàng cũng khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và vô cùng đẹp đẽ. Ánh mắt hai người giao nhau, chứa đựng sự đồng điệu và quyết tâm. Họ biết, đây không chỉ là một nhiệm vụ thông thường, mà còn là một bước ngoặt quan trọng, một thử thách định mệnh mà họ sẽ cùng nhau vượt qua. Tình Ái Vô Biên, Tu Đạo Vô Tận. Con đường tu tiên là vô tận, và tình cảm giữa người với người cũng vậy.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thanh Vân Tông. Những đám mây trắng bồng bềnh giờ đây được nhuộm một màu cam rực rỡ, rồi dần chuyển sang tím thẫm, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ và tráng lệ. Gió nhẹ thổi qua cổng Thanh Vân Tông, mang theo hơi ẩm của núi rừng và hương thơm của cỏ cây.
Trước cổng tông môn, Lâm Phong và Tuyết Dao đã chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến đi. Lâm Phong khoác lên mình một trường bào màu đen tuyền, không quá phô trương nhưng toát lên vẻ trầm ổn và bí ẩn. Dáng người hắn cao ráo, cân đối, đôi mắt đen láy ẩn chứa sự thông minh sắc sảo, giờ đây ánh lên vẻ mong chờ. Bên cạnh hắn, Tuyết Dao vẫn giữ vẻ thanh tao thoát tục trong bộ y phục trắng muốt, mái tóc dài mượt mà buông xõa trên vai, được cố định bằng một cây trâm ngọc đơn giản. Nàng đứng đó, tựa như một tiên tử lạc bước chốn phàm trần, vẻ đẹp băng giá nhưng lại ẩn chứa một sự ấm áp khó tả khi đứng cạnh Lâm Phong. Mùi hương thanh khiết của nàng lan tỏa nhẹ nhàng trong không khí.
Ánh mắt của vô số đệ tử dõi theo họ, như những chấm sáng nhỏ trong bóng chiều tà. Có sự ngưỡng mộ, có sự tò mò, và không ít sự ghen tỵ. Xa xa, Trần Hạo, với vẻ mặt vui vẻ và nụ cười rạng rỡ, vẫy tay thật mạnh về phía họ. “Lâm Phong sư huynh, Tuyết Dao tiên tử, thuận buồm xuôi gió!” Giọng hắn ta vang vọng, đầy nhiệt huyết và lời chúc phúc chân thành.
Lâm Phong khẽ gật đầu đáp lại Trần Hạo, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Hắn liếc nhìn về phía một góc khuất gần cổng, nơi Dương Thiên Minh và Lưu Minh đang đứng, bóng họ chìm dần vào màn đêm. Ánh mắt của Dương Thiên Minh, dù đã cố gắng che giấu, vẫn không thoát khỏi tầm nhìn của Lâm Phong. Đó là ánh mắt đỏ ngầu, chứa đầy sự thù hận tột độ và nhục nhã, như một ngọn lửa độc đang âm ỉ cháy, báo hiệu về những âm mưu tàn độc hơn sẽ đến trong tương lai. Lưu Minh đứng bên cạnh, gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, cúi đầu nịnh hót, thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Phong với vẻ sợ hãi và đố kỵ.
Tuyết Dao khẽ liếc nhìn Lâm Phong, thấy chàng cũng đang nhìn mình, ánh mắt ấm áp và tin cậy. Nàng mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để khiến trái tim Lâm Phong ấm áp. Đó là sự đồng điệu, sự thấu hiểu không cần lời nói. Nàng không còn là nàng băng giá Tuyết Dao của ngày xưa, mà là một Tuyết Dao đã mở lòng, đã tin tưởng vào một người đồng hành.
Cả hai cùng bước ra khỏi cổng tông môn, hướng về phía chân trời đang đỏ rực. Con đường phía trước còn dài, Phế tích Vân Hà với những bí ẩn về Đại Địa Phân Liệt và tàn dư Thiên Đạo cổ xưa đang chờ đợi họ. Nguy hiểm rình rập, những trận pháp cổ quái, và có thể cả những âm mưu từ kẻ thù đang ẩn mình. Nhưng giờ đây, họ không còn đơn độc. Họ có nhau, để cùng đối mặt với mọi phong ba bão táp.
Lâm Phong cảm nhận được sức mạnh từ sự gắn kết này. Hắn biết, hành trình tu tiên của hắn không chỉ là hành trình tìm kiếm sức mạnh, mà còn là hành trình của tình nghĩa, của sự trưởng thành. Với Tuyết Dao bên cạnh, hắn tin rằng mọi thử thách đều có thể vượt qua. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong thầm nhủ. Hắn không chỉ là người đi tìm đạo, mà còn là người tạo ra đạo của riêng mình, một con đường không chỉ có sức mạnh mà còn có tình nghĩa, có sự sẻ chia. Và đó, chính là con đường hắn sẽ đi, mãi mãi về phía trước, cùng với nàng.