Con đường dẫn đến Phế Tích Vân Hà là một dải đất hoang vu, uốn lượn qua những ngọn núi đá trọc và rừng cây cằn cỗi, nơi linh khí vốn dĩ đã mỏng manh nay lại càng trở nên hỗn loạn. Lâm Phong và Tuyết Dao, sau khi rời khỏi Thanh Vân Tông, đã không chậm trễ mà lên đường. Dưới ánh trăng rằm vằng vặc, cả hai vận dụng khinh công, thân pháp như gió lướt trên địa hình hiểm trở. Nàng vẫn là Tuyết Dao thanh khiết trong bộ bạch y, mái tóc đen như thác nước buông xõa, nhưng ánh mắt không còn vẻ băng giá xa cách mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và một chút gì đó mong chờ. Lâm Phong, với trường bào đen tuyền, dáng người vững chãi, luôn duy trì một khoảng cách vừa phải, đủ để tôn trọng sự riêng tư của nàng, nhưng cũng đủ gần để kịp thời ứng phó nếu có biến cố.
Suốt hành trình, không khí giữa họ không hề nặng nề, mà ngược lại, có một sự ăn ý lạ thường. Họ không cần quá nhiều lời nói. Một ánh mắt, một cái gật đầu, đủ để hiểu ý nhau. Lâm Phong đôi khi phá vỡ sự im lặng bằng vài câu đùa cợt nhẹ nhàng, khiến Tuyết Dao khóe môi khẽ cong lên, tạo nên một nụ cười nhạt nhưng đủ làm xao xuyến lòng người. Đó là một sự thay đổi tinh tế mà chỉ Lâm Phong mới có thể nhận ra, một dấu hiệu cho thấy bức tường băng giá bao quanh nàng đang dần tan chảy.
Sau ba ngày đêm không ngừng nghỉ, cuối cùng, Phế Tích Vân Hà cũng hiện ra trước mắt họ. Nơi đây từng là một cổ thành phồn thịnh, một trung tâm tu luyện rực rỡ, nhưng giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, trải dài đến tận chân trời.
“Nơi này còn hoang tàn hơn ta nghĩ. Linh khí hỗn loạn thế này, chắc chắn không ít sinh linh đã biến dị sau Đại Địa Phân Liệt,” Lâm Phong cất tiếng, giọng nói trầm ổn vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. Hắn đứng trên một mỏm đá cao, phóng tầm mắt bao quát toàn bộ phế tích. Dưới ánh nắng gay gắt của buổi ban ngày, những tàn tích đá đổ nát hiện ra với vẻ thê lương đến rợn người. Những cột đá khổng lồ, từng chạm mây xanh, giờ đây đã gãy đổ, nằm ngổn ngang như những khúc xương của một con quái vật khổng lồ bị đánh bại. Những bức tường thành dày đặc, xám xịt, loang lổ rêu phong, chỉ còn lại những mảnh vỡ vụn, khắc ghi dấu vết của thời gian và sự tàn phá.
Cảm giác đầu tiên khi đặt chân đến đây không phải là sự cổ kính, mà là một cảm giác nặng nề, u ám. Linh khí ở đây không thuần khiết, mà như một dòng sông bị khuấy đục, cuộn xoáy hỗn loạn, lúc thì bùng lên mạnh mẽ, lúc lại chìm xuống yếu ớt, tạo ra một áp lực vô hình lên các giác quan. Lâm Phong có thể cảm nhận được những luồng khí độc, khí chết, xen lẫn với linh khí tàn dư, tạo nên một môi trường cực kỳ khắc nghiệt. Hắn khẽ nhíu mày, Huyễn Mặc Quyển trong đan điền khẽ rung động, phát ra một luồng năng lượng bí ẩn, giúp hắn cảm nhận rõ ràng hơn sự biến động của linh khí xung quanh. Những ký tự cổ xưa trên Quyển trục như đang sống dậy, chỉ dẫn cho hắn về sự hỗn loạn này, về những vết nứt vô hình trong không gian và thời gian do Đại Địa Phân Liệt để lại.
Tuyết Dao đứng cạnh hắn, ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách của phế tích. Làn da nàng trắng ngần dưới nắng, nhưng ánh mắt lại lạnh như hồ băng, đầy cảnh giác. Nàng khẽ gật đầu, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên quyết: “Hãy cẩn thận. Trận pháp cổ xưa ở đây có lẽ đã suy yếu, nhưng những thứ khác thì chưa chắc.” Nàng không nói rõ 'những thứ khác' là gì, nhưng Lâm Phong hiểu ý nàng. Đó có thể là những yêu thú biến dị, những linh hồn oán hận mắc kẹt, hay thậm chí là những kẻ tu chân khác bị thu hút bởi bí mật của Vân Hà Phế Tích.
Mùi bụi đất khô cằn, lẫn với hơi ẩm của những tảng đá đã trải qua hàng vạn năm mưa gió, xộc vào mũi họ. Gió mạnh rít lên từng hồi, mang theo âm thanh của những mảnh đá vụn va vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng thê lương của sự đổ nát. Lâm Phong chậm rãi bước đi, mỗi bước chân đều cẩn trọng. Huyễn Mặc Quyển trong tâm hải hắn không ngừng vận chuyển, giúp hắn phân tích từng luồng linh khí, từng dấu vết còn sót lại. Hắn thấy được những đường nét mờ nhạt của các trận pháp phòng ngự đã sụp đổ, những tàn dư của cấm chế đã mất đi uy lực. Nhưng cũng chính Huyễn Mặc Quyển lại báo động cho hắn về một vài điểm bất thường. Những luồng linh khí tuy không quá mạnh, nhưng lại có một sự quỷ dị, không phù hợp với những tàn tích cổ xưa này. Chúng giống như những sợi tơ vô hình, được giăng mắc một cách tinh vi, ẩn mình trong sự hỗn loạn của phế tích.
Tuyết Dao cũng cảm nhận được điều đó. Nàng khẽ phất tay, một luồng kiếm khí băng giá mỏng manh lan tỏa, nhẹ nhàng thăm dò xung quanh. Không có gì đáng ngại ngay lập tức, nhưng sự bất an trong lòng nàng vẫn không giảm. Nàng vốn là người cẩn trọng, đặc biệt khi đối mặt với những nơi đầy rẫy bí ẩn như thế này. Nàng liếc nhìn Lâm Phong, thấy hắn vẫn bình tĩnh, đôi mắt đen láy lướt qua mọi thứ với vẻ tinh tường. Nàng biết, hắn đang dùng một loại công pháp đặc biệt nào đó để quan sát, một loại công pháp mà nàng chưa từng thấy. Sự tò mò trong nàng trỗi dậy, nhưng nàng kiềm chế không hỏi. Lúc này, an toàn là trên hết.
Họ tiếp tục tiến sâu vào phế tích, cảnh quan ngày càng trở nên kỳ vĩ và đổ nát hơn. Những bức tường thành đổ nát nhường chỗ cho những tàn tích của các đền đài, cung điện. Những khối đá xanh khổng lồ, được chạm khắc hoa văn tinh xảo một thời, giờ đây nằm la liệt, phủ đầy rêu phong và bụi bặm. Cảm giác lạnh lẽo dần bao trùm, không chỉ từ không khí mà còn từ sự cô tịch, u ám của nơi này. Mùi ẩm ướt của đất đá, mùi kim loại gỉ sét từ những vũ khí cổ xưa bị vùi lấp dưới lớp đất đá, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự mục nát và thời gian.
Khi ánh nắng ban ngày dần ngả về phía tây, một cơn mưa phùn bất chợt đổ xuống, mỏng manh như sương, nhưng đủ để làm ướt đẫm không khí, khiến cho phế tích càng thêm vẻ huyền bí và trầm mặc. Gió lạnh luồn qua những khe đá, rít lên từng tiếng than khóc, tựa như linh hồn của những người đã ngã xuống nơi đây đang gọi mời. Lâm Phong và Tuyết Dao bước vào một khu vực từng là trung tâm của cổ thành, nơi những tàn tích của một quần thể đền đài lớn nhất hiện ra. Những cột trụ to lớn, dù đã gãy đổ, vẫn còn phần nào giữ được vẻ hùng vĩ của chúng. Trên mặt đất, những phiến đá lát đường nứt nẻ, lởm chởm, ẩn chứa vô số cạm bẫy tự nhiên và nhân tạo.
“Trận pháp này... không giống phong cách cổ đại. Có vẻ như ai đó đã ‘cải tạo’ nó,” Lâm Phong đột nhiên lên tiếng, đôi mắt nheo lại khi hắn nhìn chằm chằm vào một phù văn vừa lóe lên trên phiến đá nứt nẻ dưới chân. Phù văn đó chỉ tồn tại trong chớp mắt, rồi lại ẩn mình vào trong đá, nhưng với Huyễn Mặc Quyển, hắn đã nắm bắt được toàn bộ. Năng lượng của nó không phải là tàn dư của trận pháp cổ xưa, mà mang một nét rất hiện đại, và có phần... quen thuộc.
Tuyết Dao cũng cảm nhận được sự bất thường. Nàng vốn là người tinh thông trận pháp, dù không đạt đến trình độ của Lâm Phong, nhưng nàng có thể phân biệt được những nét đặc trưng của các loại trận pháp. Ánh mắt nàng trở nên lạnh lẽo, kiếm ý trong người khẽ dao động. “Đúng vậy, nó mang theo một chút mùi vị của Thanh Vân Tông, nhưng lại tà dị hơn nhiều.” Nàng nói, giọng nói khẽ run lên vì phẫn nộ. “Thanh Vân Tông có một vài công pháp trận đạo chuyên về ảo ảnh và cạm bẫy, nhưng không bao giờ sử dụng những loại linh lực âm u, độc ác như thế này.”
Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. “Không chỉ vậy, những luồng linh lực này được giấu rất kỹ, đan xen vào sự hỗn loạn của phế tích, nếu không phải ta có Huyễn Mặc Quyển, e rằng cũng khó phát hiện ra.” Hắn khẽ vẫy tay, một luồng ánh sáng đen kịt từ Huyễn Mặc Quyển lướt qua mặt đất. Ngay lập tức, những phù văn mờ nhạt bắt đầu hiện rõ, chúng là những trận pháp nhỏ, tinh vi, được bố trí một cách có chủ đích. Một số là ảo trận, khiến người lầm đường lạc lối. Một số khác là bẫy sát thương, ẩn chứa độc tố hoặc kiếm khí sắc bén. Và nguy hiểm nhất, là một vài trận pháp hấp thụ linh lực, được thiết kế để làm suy yếu đối thủ một cách từ từ.
“Đây không phải là ngẫu nhiên, mà là có chủ ý. Có kẻ muốn chúng ta lạc lối, suy yếu, rồi dễ dàng trở thành con mồi,” Lâm Phong phân tích, giọng nói trầm xuống. Hắn không còn vẻ hài hước thường ngày, thay vào đó là sự lạnh lùng và sắc bén của một kẻ săn mồi. Hắn biết, những trận pháp này không chỉ đơn thuần là cản trở. Chúng được thiết kế để đẩy họ vào chỗ chết.
Tuyết Dao không nói gì, nhưng kiếm khí băng giá quanh người nàng càng thêm mạnh mẽ. Nàng giơ tay, một luồng kiếm khí mỏng như tơ lướt qua những phù văn, nhẹ nhàng hóa giải chúng. Tuy nhiên, nàng không phá hủy hoàn toàn, mà chỉ vô hiệu hóa chúng. “Chúng ta cần tìm ra kẻ đứng sau,” nàng nói, ánh mắt đầy sát khí. “Dám giở trò trong nhiệm vụ của tông môn, đây là sự sỉ nhục không thể tha thứ.”
Lâm Phong mỉm cười nhẹ, một nụ cười tinh quái quen thuộc. “Không cần tìm đâu xa, e rằng chúng đang ở đâu đó quanh đây, chờ đợi thời cơ.” Hắn nhắm mắt lại, Huyễn Mặc Quyển trong tâm hải vận chuyển đến cực hạn. Từng luồng linh khí, từng rung động nhỏ nhất trong không gian đều không thoát khỏi sự cảm nhận của hắn. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong, mùi kim loại gỉ sét vẫn còn đó, nhưng giờ đây, hắn còn ngửi thấy một mùi hương khác, mùi hương của mồ hôi và sự sợ hãi. “Đi theo ta,” hắn nói, rồi dẫn đường, bước đi chậm rãi nhưng đầy tự tin, tránh né mọi cạm bẫy một cách dễ dàng như thể hắn nhìn thấy chúng.
Tuyết Dao đi theo sát phía sau, hoàn toàn tin tưởng vào Lâm Phong. Nàng không còn chút nghi ngờ hay kiêu ngạo nào. Sự nhạy bén và khả năng thấu hiểu trận pháp của Lâm Phong đã hoàn toàn chinh phục nàng. Mỗi khi Lâm Phong khẽ nghiêng đầu, hay dừng lại một chút, nàng đều hiểu ý, cẩn trọng tránh né những khu vực mà hắn đã chỉ ra bằng ánh mắt. Tốc độ của họ tuy chậm lại, nhưng lại an toàn tuyệt đối. Cơn mưa phùn vẫn tiếp tục rơi, nhỏ giọt trên mái tóc và y phục của họ, nhưng không làm giảm đi sự tập trung.
Sau khi lần theo dấu vết của những luồng linh khí bất thường, Lâm Phong và Tuyết Dao phát hiện ra một lối vào bí mật dẫn xuống một hành lang ngầm dưới lòng đất, ẩn mình dưới một tảng đá đổ nát được phủ kín dây leo. Bên trong hành lang, không khí trở nên ẩm thấp và nặng nề hơn, mùi đất đá và mục nát càng thêm nồng nặc. Ánh sáng le lói từ vài viên dạ minh châu được gắn trên vách đá chỉ đủ soi rõ một phần con đường, khiến không gian càng thêm âm u và bí hiểm. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những khe đá, cùng với tiếng gió rít nhẹ từ đâu đó xa xăm, tạo nên một bản hòa tấu rùng rợn.
“Ồ, đây chẳng phải là... mùi vị quen thuộc của Dương Thiên Minh sao? Chắc chắn là có người muốn chúng ta không trở về,” Lâm Phong đột nhiên dừng lại, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng đầy châm biếm. Hắn không nói rõ đó là mùi vị gì, nhưng Tuyết Dao hiểu. Đó là thứ mùi vị của sự âm mưu, của sự hèn hạ, một thứ mùi vị đã in sâu vào tâm trí họ từ những lần đối đầu trước. Hắn đã cảm nhận được sự hiện diện của một nhóm người đang ẩn nấp sâu bên trong hành lang, và những luồng linh lực quen thuộc đến từ một vài công pháp tu luyện mà Dương Thiên Minh vẫn thường sử dụng, dù đã bị biến đổi cho thêm phần tà dị. Huyễn Mặc Quyển đã cho hắn thấy rõ bản chất của những trận pháp nhỏ đang được hoàn thiện sâu bên trong. Chúng không chỉ là cạm bẫy, mà còn là những trận pháp vây khốn, được thiết kế để hấp thụ linh lực của người bị mắc kẹt, biến họ thành những con rối vô lực.
Tuyết Dao nghe vậy, ánh mắt lạnh như băng. Kiếm khí quanh người nàng bùng nổ, không còn giấu giếm. Nàng biết Lâm Phong không nói đùa. “Thật to gan! Dám giở trò sau lưng tông môn!” Giọng nói trong trẻo của nàng giờ đây chứa đựng sự phẫn nộ tột độ, vang vọng trong không gian chật hẹp của hành lang. Nàng không ngờ rằng Dương Thiên Minh lại dám trắng trợn đến mức này, không chỉ cài bẫy bên ngoài mà còn bố trí lực lượng phục kích ngay trong phế tích, nơi được coi là nhiệm vụ chung của Thanh Vân Tông.
“Bình tĩnh nào, Băng Tiên Tử,” Lâm Phong khẽ nói, nhưng không phải để trấn an, mà là để nhắc nhở nàng giữ sự tỉnh táo. “Chúng ta cần biết rõ chúng có bao nhiêu kẻ, và âm mưu của chúng là gì. Trực tiếp xông vào có thể sẽ trúng kế của chúng.” Hắn giơ tay ra hiệu cho Tuyết Dao dừng lại, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên tường đá. Một làn sóng linh lực đen kịt từ Huyễn Mặc Quyển âm thầm lan tỏa, xuyên qua lớp đá dày, thăm dò sâu vào bên trong. Hắn không chỉ muốn biết vị trí của chúng, mà còn muốn biết rõ tu vi, số lượng, và đặc biệt là những trận pháp mà chúng đang bố trí.
Qua sự cảm ứng của Huyễn Mặc Quyển, Lâm Phong thấy được ba tên đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông, những kẻ mà hắn đã từng thấy quanh Dương Thiên Minh và Lưu Minh. Chúng đang lúi húi hoàn thiện một trận pháp vây khốn khổng lồ, được ngụy trang bằng những phù văn cổ xưa nhưng lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Không chỉ có vậy, chúng còn chuẩn bị sẵn những loại độc dược và linh phù tà ác, chờ đợi để ra tay. Chúng có vẻ khá tự tin, thậm chí còn nghe thấy tiếng cười khúc khích và những lời bàn tán đầy ác ý của chúng về "hai kẻ ngu ngốc sẽ tự chui đầu vào lưới."
Lâm Phong khẽ nhếch môi. “Ba con chuột nhắt. Tu vi đều ở Luyện Khí Kỳ tầng thứ bảy, tám. Trận pháp chúng đang bố trí là ‘Huyễn Linh Khốn Trận’ phiên bản cải tiến, khá xảo quyệt đấy.” Hắn quay sang Tuyết Dao, ánh mắt lóe lên vẻ tinh quái. “Vậy thì, Băng Tiên Tử muốn nhẹ nhàng đánh úp, hay muốn cho chúng một bất ngờ ‘đáng yêu’?”
Tuyết Dao nhìn hắn, sự phẫn nộ trong mắt nàng dần chuyển thành một tia sáng lạnh lẽo. “Cho chúng một bất ngờ ‘đáng yêu’ đi,” nàng đáp, giọng nói đầy sát khí. Nàng hiểu ý Lâm Phong. Trực tiếp đối đầu sẽ khiến chúng có cơ hội phản kháng, hoặc thậm chí là truyền tin ra ngoài. Nhưng nếu có thể làm cho chúng hoảng loạn, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Lâm Phong gật đầu, khẽ cười. Hắn hít một hơi thật sâu, Huyễn Mặc Quyển trong tâm hải đột nhiên bộc phát ra một luồng linh lực khổng lồ. Tuy nhiên, luồng linh lực này không phải để tấn công, mà là để... mô phỏng. Hắn mô phỏng một luồng linh lực yếu ớt, hỗn loạn, giống như một kẻ đang bị thương nặng và đang cố gắng chống cự. Đồng thời, hắn điều khiển Huyễn Mặc Quyển, tạo ra một ảo ảnh nhỏ, một tiếng rên rỉ yếu ớt vang vọng trong hành lang, như thể có người đang vật lộn trong trận pháp.
Bên trong, ba tên đệ tử đang say sưa với âm mưu của mình. Đột nhiên, chúng nghe thấy tiếng rên rỉ yếu ớt, xen lẫn với tiếng linh lực xao động. “Ha ha! Xem ra cá đã cắn câu rồi!” Một tên cười phá lên, vẻ mặt đầy đắc ý. “Lâm Phong kia dù có mạnh đến đâu, cũng không thoát khỏi trận pháp của chúng ta đâu. Huống chi còn có cả Tuyết Dao tiên tử băng giá kia nữa chứ, ta nghe nói nàng ta xinh đẹp vô cùng, nếu có thể bắt sống nàng ta mang về dâng cho Dương sư huynh...”
Lời nói của hắn ta bị nghẹn lại. Một luồng kiếm khí băng giá đột nhiên xuyên qua vách đá, nhanh như chớp, ghim thẳng vào giữa trận pháp mà chúng đang bố trí. “Rắc!” Trận pháp chưa kịp thành hình đã bị phá hủy tan tành, linh lực hỗn loạn bùng nổ, đẩy ba tên đệ tử văng ra sau, ngã vật xuống đất.
Ngay sau đó, Lâm Phong và Tuyết Dao bước vào, thân ảnh của họ hiện rõ dưới ánh sáng mờ ảo của dạ minh châu. Vẻ mặt của ba tên đệ tử từ ngạc nhiên, hoảng sợ, rồi chuyển sang tuyệt vọng. “Lâm... Lâm Phong! Tuyết... Tuyết Dao tiên tử!” Một tên lắp bắp, khuôn mặt tái mét không còn một giọt máu. Chúng không thể tin vào mắt mình. Chúng đã bố trí trận pháp một cách cẩn mật, và cảm nhận được linh lực của con mồi đang dần suy yếu. Tại sao chúng lại xuất hiện ở đây, và còn phá hủy trận pháp của chúng nữa chứ?
Lâm Phong khoanh tay, dáng vẻ ung dung. “Ta đã nói rồi, đừng có nói xấu người khác khi chúng ta vẫn còn nghe được. Đặc biệt là đừng có nghĩ đến những chuyện dơ bẩn như thế với Băng Tiên Tử của ta.” Hắn cố tình nhấn mạnh từ ‘của ta’, khiến Tuyết Dao bên cạnh khẽ liếc nhìn hắn, nhưng không phản đối. Kiếm khí băng giá quanh nàng càng thêm nồng đậm, ánh mắt nàng như muốn đóng băng cả ba kẻ kia.
Ba tên đệ tử vội vàng đứng dậy, rút vũ khí ra, vẻ mặt đầy cảnh giác. Tuy nhiên, sự hoảng sợ đã chiếm lấy tâm trí chúng. “Ngươi... ngươi làm sao mà biết chúng ta ở đây? Ngươi đã phá hủy trận pháp bằng cách nào?” Tên cầm đầu run rẩy hỏi.
Lâm Phong mỉm cười khẩy. “Aiya, trận pháp của các ngươi tuy xảo quyệt, nhưng đối với ta, nó chẳng khác nào một cuốn sách mở. Huyễn Mặc Chi Đạo, duy ngã độc tôn mà.” Hắn lại liếc nhìn Tuyết Dao, thấy nàng vẫn lạnh lùng, nhưng có một tia khóe mắt khẽ cong lên. “Về phần làm sao biết các ngươi ở đây... đơn giản thôi, mùi hôi thối của âm mưu và sự đố kỵ của Dương Thiên Minh nó bốc lên tận trời ấy mà.”
Tuyết Dao không cho bọn chúng cơ hội phản ứng. Nàng không thích nhiều lời. Kiếm trong tay nàng khẽ rung lên, một luồng kiếm khí băng giá sắc lạnh như một con rắn bạc lao thẳng về phía ba tên đệ tử. Chúng hoảng loạn chống đỡ, nhưng tu vi của chúng làm sao có thể so sánh với Tuyết Dao, một thiên tài của Thanh Vân Tông? Kiếm khí của nàng không chỉ sắc bén, mà còn mang theo hàn khí thấu xương, khiến linh lực của chúng bị đóng băng, chậm chạp và yếu ớt.
Lâm Phong không ra tay trực tiếp, hắn chỉ đứng quan sát, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Hắn dùng Huyễn Mặc Quyển để phân tích từng động tác của Tuyết Dao, từng luồng kiếm khí của nàng. Hắn thấy được sự thuần thục, sự mạnh mẽ, và cả sự dứt khoát trong mỗi đòn đánh của nàng. Đồng thời, hắn cũng kiểm soát không gian xung quanh, ngăn chặn bất kỳ kẻ nào trong số chúng có ý định trốn thoát hoặc truyền tin ra ngoài.
Chỉ trong chốc lát, ba tên đệ tử đã bị Tuyết Dao đánh bại. Chúng nằm la liệt trên mặt đất, không trọng thương nhưng bị linh lực băng giá phong bế, không thể cử động. “Nói đi, Dương Thiên Minh đã sai các ngươi làm gì?” Tuyết Dao lạnh lùng hỏi, mũi kiếm băng giá của nàng khẽ chạm vào cổ họng tên cầm đầu.
Tên cầm đầu run rẩy, ánh mắt đầy sợ hãi. “Chúng... chúng ta chỉ là nhận lệnh... Dương sư huynh nói... nói là muốn các ngươi... không bao giờ trở về Thanh Vân Tông nữa... hắn còn hứa... hứa sẽ cho chúng ta nhiều linh thạch, công pháp...”
Lâm Phong nhếch môi. “Một cái giá quá hời cho một mạng người đấy. Dương Thiên Minh này, xem ra thật sự không còn đường lui rồi.” Hắn bước tới gần, nhìn chằm chằm vào ba tên đệ tử. “Vậy thì, ta hỏi các ngươi. Dương Thiên Minh còn có âm mưu gì khác không? Hắn có liên hệ với thế lực nào bên ngoài tông môn không?”
Ba tên đệ tử lắc đầu lia lịa. “Không... không biết... chúng ta chỉ là đệ tử ngoại môn... chỉ làm theo lệnh của hắn và Lưu Minh...”
Lâm Phong khẽ nhíu mày. Xem ra, đây chỉ là một âm mưu nhỏ, một sự trả thù mang tính cá nhân, không liên quan đến những bí mật lớn hơn của tông môn. Hắn thầm nghĩ, Dương Thiên Minh này, quả nhiên là một kẻ nông cạn, không biết lượng sức. Hắn quay sang Tuyết Dao. “Xử lý chúng thế nào đây, Băng Tiên Tử? Giết thì quá tàn nhẫn, mà thả thì e rằng chúng sẽ tiếp tục gây rắc rối.”
Tuyết Dao suy nghĩ một lát, rồi nói: “Phong bế tu vi của chúng, sau đó nhốt vào một góc khuất nào đó. Khi chúng ta hoàn thành nhiệm vụ và trở về tông môn, sẽ giao chúng cho trưởng lão xử lý. Để tông môn biết rõ bộ mặt thật của Dương Thiên Minh.”
Lâm Phong gật đầu tán thành. “Một ý kiến hay. Vừa không làm bẩn tay, lại vừa có chứng cứ rõ ràng.” Hắn tiến lên, dùng Huyễn Mặc Quyển phong bế tu vi của ba tên đệ tử một cách triệt để, khiến chúng không thể vận dụng chút linh lực nào. Sau đó, hắn và Tuyết Dao nhốt chúng vào một căn phòng đá kín đáo, bịt kín lối ra, để chúng ở đó chờ đợi.
Sau khi xử lý xong đám tay sai của Dương Thiên Minh, Lâm Phong và Tuyết Dao tìm một khoảng trống nhỏ an toàn trong phế tích để nghỉ ngơi. Cơn mưa phùn vẫn lất phất rơi, mang theo cái lạnh se sắt của đêm khuya. Họ ngồi dựa lưng vào một tảng đá lớn, trên đỉnh là những dây leo cổ thụ rủ xuống, tạo thành một mái che tự nhiên, tránh được phần nào gió lạnh và mưa bụi. Mùi đất ẩm và rêu phong quyện vào nhau, tạo nên một không gian tĩnh mịch và có phần lãng mạn.
Lâm Phong lấy ra vài viên đan dược hồi phục linh lực và một ít lương khô từ túi trữ vật, đưa cho Tuyết Dao. Nàng khẽ nhận lấy, rồi ngồi xuống đối diện hắn, ánh mắt không còn vẻ lạnh lùng như trước, mà thay vào đó là sự ấm áp và ngưỡng mộ khó tả. Làn da trắng ngần của nàng, dưới ánh sáng yếu ớt của một viên dạ minh châu mà Lâm Phong đặt ra, càng thêm phần thoát tục. Nàng nhìn hắn, đôi mắt phượng dài chứa đựng một cảm xúc sâu sắc mà Lâm Phong chưa từng thấy ở nàng.
“Lâm Phong, ta... đã đánh giá thấp ngươi,” Tuyết Dao nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo của nàng giờ đây chứa đựng sự chân thành và một chút gì đó bối rối. Đây là lần đầu tiên nàng thừa nhận một cách công khai như vậy. “Ngươi không chỉ mạnh mẽ, mà còn có trí tuệ và sự nhạy bén hiếm thấy. Ngươi là người đáng tin cậy nhất mà ta từng gặp.” Nàng không nói dối. Từ khi gặp Lâm Phong, hết lần này đến lần khác, hắn đều khiến nàng kinh ngạc. Từ việc giải cứu nàng khỏi cạm bẫy của Huyết Ảnh Giáo, đến việc giúp nàng trong cuộc tỷ thí, và bây giờ là việc phát hiện ra âm mưu của Dương Thiên Minh một cách dễ dàng. Hắn không chỉ có thực lực, mà còn có một đầu óc vô cùng thông minh, một cái nhìn sâu sắc vào bản chất của mọi thứ.
Lâm Phong nghe vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy sức hút. “Vậy là Băng Tiên Tử đã hạ cố khen ta rồi sao? Ta vinh hạnh quá.” Hắn vẫn giữ vẻ hài hước quen thuộc, nhưng ánh mắt lại rất chân thành, không hề có chút trêu chọc nào quá đáng. Hắn biết, lời khen của Tuyết Dao không phải là dễ dàng có được, và nó mang một ý nghĩa rất lớn.
Tuyết Dao khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi và vô cùng đẹp đẽ, khiến không gian u tối xung quanh dường như bừng sáng. “Đừng đùa nữa,” nàng nói, nhưng giọng điệu lại đầy dịu dàng. “Ta nói thật. Sau này, nếu có nhiệm vụ gì, ta muốn ngươi đồng hành cùng ta.” Ánh mắt nàng kiên định, chứa đựng sự giao phó và tin tưởng tuyệt đối. Nàng không còn muốn độc hành, không còn muốn gánh vác mọi thứ một mình. Nàng đã tìm thấy một đối tác, một tri kỷ mà nàng có thể hoàn toàn dựa vào.
Lâm Phong nhìn vào đôi mắt nàng, thấy được sự chân thành sâu sắc. Hắn gật đầu. “Được thôi. Có Băng Tiên Tử đồng hành, ta cũng bớt cô đơn trên con đường tu tiên đầy chông gai này.” Hắn nói, giọng điệu lại quay về vẻ phóng khoáng, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp và hạnh phúc khó tả. Hắn biết, lời đề nghị của Tuyết Dao không chỉ là về nhiệm vụ, mà còn là một lời mời gọi sâu sắc hơn, một sự chấp nhận về mặt tình cảm.
“Ngươi... ngươi còn có thể cảm nhận được gì khác về nơi này không?” Tuyết Dao hỏi, ánh mắt nàng lại hướng về phía sâu thẳm của phế tích. “Về Đại Địa Phân Liệt, và những tàn dư Thiên Đạo mà Lý Nguyên Hạo trưởng lão đã nói?” Nàng có vẻ lo lắng. Dù đã chứng kiến sự thông minh của Lâm Phong, nhưng những bí ẩn về Thiên Đạo vẫn là một gánh nặng trong lòng nàng, một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Lâm Phong trầm ngâm một lát. “Phế tích này còn chứa đựng nhiều bí mật hơn chúng ta nghĩ. Những luồng linh khí hỗn loạn kia không chỉ là tàn dư, mà còn là dấu hiệu của những vết nứt không gian nhỏ, những cánh cổng chưa hoàn chỉnh dẫn đến những vùng đất khác, thậm chí là những giới diện cao hơn. Và tàn dư Thiên Đạo... nó không phải là một thứ hữu hình, mà là một quy tắc, một ý chí bị bóp méo, đang tìm cách ảnh hưởng đến mọi thứ xung quanh.” Hắn nói, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Huyễn Mặc Quyển trong tâm hải hắn không ngừng cung cấp thông tin, những ký tự cổ xưa hiện lên, vẽ ra một bức tranh hùng vĩ nhưng cũng đầy nguy hiểm về sự kiện Đại Địa Phân Liệt và những hậu quả của nó.
“Vậy thì, chúng ta cần phải cẩn thận hơn nữa,” Tuyết Dao nói, giọng nói nghiêm túc. “Ta có cảm giác rằng những gì chúng ta đã thấy chỉ là bề nổi của tảng băng chìm.” Nàng quay sang Lâm Phong, ánh mắt nàng chất chứa sự kỳ vọng và tin tưởng. “Ta tin vào ngươi, Lâm Phong. Cùng nhau, chúng ta sẽ khám phá ra tất cả.”
Lâm Phong gật đầu, nở một nụ cười ấm áp. Hắn cảm nhận được sự gắn kết giữa họ đang ngày càng sâu sắc. Từ một người xa lạ, Tuyết Dao đã trở thành một đồng đội đáng tin cậy, một tri kỷ có thể chia sẻ mọi gánh nặng. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy rẫy hiểm nguy. Những âm mưu của Dương Thiên Minh chắc chắn sẽ không dừng lại ở đây, hắn ta sẽ càng trở nên tàn độc hơn. Những bí mật của Phế Tích Vân Hà, về Đại Địa Phân Liệt và tàn dư Thiên Đạo, cũng chỉ mới hé lộ một phần. Nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn có Tuyết Dao bên cạnh, cùng nhau đối mặt với mọi thử thách.
Ngọn lửa nhỏ mà Lâm Phong thắp lên để sưởi ấm trong đêm mưa phùn lay lắt, hắt lên khuôn mặt hai người những cái bóng nhảy múa. Phía xa, tiếng gió rít qua những tàn tích đổ nát, như khúc nhạc báo hiệu cho những cuộc phiêu lưu mới. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong thầm nhủ. Con đường tu tiên của hắn không chỉ là con đường tìm kiếm sức mạnh, mà còn là con đường của tình nghĩa, của sự sẻ chia, của những mối quan hệ chân thành. Và hắn biết, hắn sẽ không bao giờ cô độc trên con đường đó, chừng nào còn có nàng kề bên.