Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 120

Thôn Thiên Thử Hiện Thế: Âm Mưu Sâu Rộng

4960 từ
Mục tiêu: Lâm Phong và Tuyết Dao hoàn thành nhiệm vụ khám phá phế tích Vân Hà, thu được thành quả quan trọng và dẫn đến việc giới thiệu nhân vật mới Thôn Thiên Thử.,Giới thiệu nhân vật Thôn Thiên Thử một cách ấn tượng, thiết lập mối quan hệ đồng hành với Lâm Phong và hé lộ tiềm năng của nó.,Lâm Phong được tông môn trọng thưởng, chính thức khẳng định vị thế đệ tử nòng cốt và là thiên tài hàng đầu của Thanh Vân Tông, đồng thời các đối thủ cũ bị trừng phạt.,Tuyết Dao hoàn toàn từ bỏ vẻ kiêu ngạo, ngầm thừa nhận tình cảm với Lâm Phong và bày tỏ sự sẵn lòng cùng chàng đối mặt với những dấu hiệu đầu tiên của một âm mưu lớn hơn.,Hé lộ rõ ràng hơn về 'tàn dư Thiên Đạo' và các thế lực đen tối đang trỗi dậy (đặc biệt là Ma giáo Huyết Ảnh), đặt nền móng vững chắc cho arc tiếp theo.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Thôn Thiên Thử, Lý Nguyên Hạo, Dương Thiên Minh, Lưu Minh, Giám Sát Trưởng
Mood: Mysterious, resolute, slightly romantic, ominous (towards the end), adventurous
Kết chương: [object Object]

Ngọn lửa nhỏ mà Lâm Phong thắp lên để sưởi ấm trong đêm mưa phùn lay lắt, hắt lên khuôn mặt hai người những cái bóng nhảy múa. Phía xa, tiếng gió rít qua những tàn tích đổ nát, như khúc nhạc báo hiệu cho những cuộc phiêu lưu mới. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong thầm nhủ. Con đường tu tiên của hắn không chỉ là con đường tìm kiếm sức mạnh, mà còn là con đường của tình nghĩa, của sự sẻ chia, của những mối quan hệ chân thành. Và hắn biết, hắn sẽ không bao giờ cô độc trên con đường đó, chừng nào còn có nàng kề bên.

Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm u ám của Vân Hà Phế Tích, mang theo một ánh sáng yếu ớt nhuộm màu xám xịt lên những tàn tích đổ nát. Gió vẫn rít mạnh, xuyên qua những kẽ đá mục nát, tạo thành những âm thanh ai oán như tiếng thở dài của thời gian. Mùi bụi bặm, mùi đất ẩm xen lẫn mùi kim loại gỉ sét từ những mảnh vỡ pháp khí cổ xưa vẫn vương vất trong không khí. Linh khí nơi đây vẫn hỗn loạn đến khó tả, như một dòng sông cuộn xoáy giữa những thác ghềnh vô định, khiến người ta cảm thấy bất an từ sâu thẳm tâm hồn.

Lâm Phong và Tuyết Dao, sau một đêm ngắn ngủi nghỉ ngơi dưới sự che chở của một vách đá còn nguyên vẹn, đã sẵn sàng tiếp tục khám phá. Ánh mắt Lâm Phong sâu thẳm, quét một lượt qua khung cảnh hoang tàn trước mắt. Hắn cảm nhận rõ ràng sự biến dị của linh khí, không chỉ đơn thuần là tàn dư, mà còn mang theo một ý chí khó hiểu, một sự áp bức vô hình từ cái gọi là ‘tàn dư Thiên Đạo’ mà Lý Nguyên Hạo đã đề cập. Huyễn Mặc Quyển trong tâm hải hắn không ngừng rung động nhẹ, những ký tự cổ xưa lóe lên, như đang cố gắng giải mã một bí ẩn vĩ đại đã chìm sâu vào quá khứ.

“Nền trận này… nó không phải là thứ chúng ta thường thấy,” Lâm Phong trầm ngâm nói, giọng điệu xen lẫn sự ngạc nhiên và cảnh giác. Hắn chỉ tay về phía trung tâm phế tích, nơi những khối đá khổng lồ tạo thành một vòng tròn bán kính hàng trăm trượng, mặc dù đã bị phá hủy nặng nề nhưng vẫn toát ra một khí tức cổ xưa, hùng vĩ đến rợn người. “Linh khí ở đây có vẻ đã bị biến dị nặng nề bởi ‘tàn dư Thiên Đạo’ từ sự kiện Đại Địa Phân Liệt. Nó không còn thuần túy, mà mang theo một sự vặn vẹo, một sự đối nghịch với bản nguyên.”

Tuyết Dao tiến lại gần, đôi mắt phượng đẹp đẽ nhưng sắc lạnh của nàng cũng hiện lên vẻ kinh ngạc. Nàng cẩn trọng đưa tay ra, cảm nhận luồng linh khí dày đặc xung quanh. Một cảm giác lạnh lẽo, gai người chạy dọc sống lưng nàng. “Thật đáng sợ, dường như nó có thể nuốt chửng mọi thứ. Ngay cả linh khí của ta cũng cảm thấy bị áp chế,” nàng khẽ nói, rồi ánh mắt nàng chợt dừng lại ở một khe hở nhỏ giữa hai khối đá đổ nát. “Nhưng kỳ lạ thay, có một sinh vật nhỏ đang ẩn nấp gần đó. Ta cảm nhận được một luồng sinh mệnh yếu ớt nhưng đầy sức sống.”

Lâm Phong theo hướng nhìn của Tuyết Dao, ánh mắt hắn sắc bén như chim ưng, xuyên qua màn sương mờ ảo của linh khí hỗn loạn. Quả nhiên, một cái bóng trắng nhỏ xíu lướt qua nhanh như chớp. Hắn khẽ nheo mắt, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười tinh quái. “Ồ, một tiểu gia hỏa thú vị. Ngươi cũng bị kẹt ở đây lâu rồi sao?” Hắn nói, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc nhưng cũng rất ấm áp. Hắn biết, trong môi trường khắc nghiệt như Vân Hà Phế Tích, một sinh vật nhỏ bé có thể tồn tại được chắc chắn không phải là loại tầm thường. Hắn nhắm mắt lại, dùng Huyễn Mặc Quyển để cảm nhận. Một luồng khí tức cổ xưa, rất yếu ớt nhưng vô cùng đặc biệt, dường như ẩn chứa một tiềm năng kinh người.

Hắn khẽ thò tay vào trong giới chỉ, lấy ra một viên linh dược cấp cao, tỏa ra mùi hương thơm ngát, đủ để làm say lòng bất kỳ linh thú nào. Hắn nhẹ nhàng đặt nó xuống một tảng đá phẳng, rồi khẽ nói, giọng điệu dụ dỗ như đang nói chuyện với một đứa trẻ: “Lại đây, ta có thứ này ngon lắm. Ngươi không cần phải sợ ta.”

Cái bóng trắng nhỏ bé kia dường như bị mùi hương của linh dược thu hút, từ từ thò đầu ra khỏi khe đá. Đó là một con chuột nhỏ xíu, lông trắng muốt như tuyết, đôi mắt to tròn đen láy long lanh, nhìn chằm chằm vào viên linh dược với vẻ thèm thuồng nhưng vẫn đầy cảnh giác. Nó chớp chớp mắt, dường như đang cân nhắc giữa sự sợ hãi và ham muốn.

Lâm Phong không vội vàng, hắn chỉ mỉm cười nhẹ, ánh mắt ấm áp. Hắn biết, những linh thú có linh tính cao thường rất nhạy cảm. Hắn khẽ vươn tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, rồi dùng một chút linh khí Huyễn Mặc Quyển, nhẹ nhàng bao phủ lấy không khí xung quanh con chuột nhỏ. Linh khí Huyễn Mặc mang theo một sự ôn hòa, một cảm giác cổ xưa nhưng không hề áp chế, mà ngược lại, còn có vẻ gần gũi, thân thuộc.

Con chuột nhỏ dường như cảm nhận được sự thiện ý từ Lâm Phong, sự đề phòng trong đôi mắt nó dần tan biến. Nó khẽ rụt rè bước ra, cái mũi nhỏ xíu khịt khịt liên tục, rồi nhanh chóng lao đến viên linh dược, dùng hai cái chân trước nhỏ bé ôm lấy, bắt đầu gặm nhấm một cách ngon lành. Nó ăn rất nhanh, nhưng cũng rất cẩn thận, như thể sợ ai đó sẽ cướp mất.

Lâm Phong thích thú nhìn nó. Tuyết Dao bên cạnh cũng không khỏi mỉm cười nhẹ. Nụ cười của nàng hiếm hoi nhưng lại khiến khung cảnh u ám xung quanh như bừng sáng. “Thật đáng yêu,” nàng thì thầm. “Không ngờ lại có một linh thú nhỏ bé như vậy tồn tại ở nơi này.”

Khi viên linh dược đã được nuốt trọn, con chuột nhỏ có vẻ như đã hoàn toàn tin tưởng Lâm Phong. Nó nhảy lên tay hắn, khẽ cọ cọ cái đầu nhỏ vào ngón tay hắn, rồi phát ra một tiếng kêu “chiêm chiếp” đáng yêu, đầy vẻ vui vẻ và biết ơn. Lâm Phong khẽ xoa đầu nó, cảm nhận được lớp lông mềm mại như tơ. Huyễn Mặc Quyển trong tâm hải hắn lại rung lên một lần nữa, cung cấp cho hắn một thông tin bất ngờ: đây là Thôn Thiên Thử, một linh thú cổ xưa cực kỳ hiếm có, có khả năng thôn phệ vạn vật để cường hóa bản thân, và có thể biến hóa to nhỏ tùy ý, thậm chí ẩn mình vô hình. Tiềm năng của nó là vô hạn.

“Vậy ra ngươi là Thôn Thiên Thử,” Lâm Phong thì thầm, ánh mắt sáng lên một tia phấn khích. “Hay lắm, từ nay ngươi sẽ là đồng bạn của ta. Ta gọi ngươi là Tiểu Thử nhé.”

Tiểu Thử “chiêm chiếp” vài tiếng, dường như rất hài lòng với cái tên mới. Nó nhảy xuống vai Lâm Phong, rồi đột nhiên, nó chạy nhanh về phía một khe nứt nhỏ mà trước đó Lâm Phong và Tuyết Dao đã bỏ qua. Nó dừng lại ở đó, quay đầu lại nhìn Lâm Phong, rồi lại “chiêm chiếp” vài tiếng, dường như đang thúc giục hắn đi theo.

“Nó đang dẫn chúng ta đi đâu vậy?” Tuyết Dao tò mò hỏi.

Lâm Phong mỉm cười. “Có vẻ như tiểu gia hỏa này muốn tặng chúng ta một món quà.” Hắn theo sát Tiểu Thử. Khe nứt đó rất hẹp, chỉ vừa đủ một người chui lọt. Bên trong là một đường hầm tối tăm, ẩm ướt, nhưng không khí không còn hỗn loạn như bên ngoài. Đi sâu vào một đoạn, họ đến một không gian nhỏ, nơi có một phiến đá cổ xưa, đã bị rêu phong phủ kín, nhưng vẫn còn lờ mờ những ký tự cổ và hình vẽ kỳ lạ.

Lâm Phong dùng tay gạt đi lớp rêu phong, chạm vào phiến đá. Huyễn Mặc Quyển lại một lần nữa phát huy tác dụng. Những ký tự cổ xưa hiện lên rõ ràng trong tâm trí hắn, cùng với những hình ảnh rời rạc. Đó là một ghi chép về sự kiện Đại Địa Phân Liệt, và một lời cảnh báo về một thế lực tà ác mang tên Ma giáo Huyết Ảnh, kẻ đã lợi dụng sự hỗn loạn của Thiên Đạo để thực hiện những âm mưu kinh thiên động địa. Phiến đá cũng nhắc đến việc Ma giáo Huyết Ảnh đang tìm kiếm một thứ gì đó liên quan đến ‘tàn dư Thiên Đạo’ và các vết nứt không gian, thứ mà bọn chúng tin rằng sẽ giúp chúng thống trị thế giới.

“Thật đáng kinh ngạc,” Lâm Phong thì thầm, ánh mắt hắn trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. “Ma giáo Huyết Ảnh… và các vết nứt không gian. Chuyện này không đơn giản chỉ là tàn dư Thiên Đạo nữa rồi. Đây là một âm mưu lớn.”

Tuyết Dao cũng nhìn chằm chằm vào phiến đá, mặc dù nàng không thể trực tiếp giải mã những ký tự cổ như Lâm Phong, nhưng nàng có thể cảm nhận được khí tức tà ác và những thông điệp ẩn chứa trong đó. “Ma giáo Huyết Ảnh… nghe nói đó là một tổ chức tà ác đã biến mất hàng ngàn năm nay, nhưng gần đây lại có những lời đồn về sự xuất hiện của chúng ở biên giới. Không ngờ chúng lại liên quan đến Đại Địa Phân Liệt và những tàn dư này.” Nàng siết chặt tay, vẻ mặt đầy lo lắng.

Lâm Phong nhẹ nhàng vuốt ve phiến đá, ghi nhớ mọi thông tin. Tiểu Thử “chiêm chiếp” vài tiếng, rồi nhảy lên vai hắn, dụi dụi vào cổ hắn, như muốn an ủi. Hắn mỉm cười nhẹ. “Không sao, có Tiểu Thử ở đây, chúng ta sẽ an toàn. Chúng ta đã tìm thấy điều quan trọng nhất rồi. Giờ là lúc trở về tông môn báo cáo.”

Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong cảm thấy một luồng sức mạnh mới dâng trào trong lòng. Phế tích Vân Hà này không chỉ mang lại cho hắn cơ duyên với Thôn Thiên Thử, mà còn hé lộ một phần bức màn bí mật về thế giới tu chân, về những âm mưu cổ xưa đang dần trỗi dậy. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn có Tuyết Dao kề vai sát cánh, và giờ đây, cả Thôn Thiên Thử đáng yêu này nữa. Cùng nhau, họ sẽ đối mặt với mọi phong ba bão táp.

***

Khi Lâm Phong và Tuyết Dao trở về Thanh Vân Tông, trời đã ngả chiều, nắng vàng dịu hắt lên những mái ngói xanh lam cổ kính, tạo nên một vẻ đẹp trang nghiêm, thanh tịnh. Tuy nhiên, bầu không khí trong Đại Điện lại hoàn toàn khác. Tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ tạo nên một âm hưởng trang trọng, nhưng bên trong Đại Điện, sự trang nghiêm đó lại bị bao trùm bởi một sự căng thẳng khó tả. Các trưởng lão mặc đạo bào xanh lam trang nhã, râu tóc điểm bạc, gương mặt đầy vẻ lo lắng, đang tập trung đông đủ. Lý Nguyên Hạo, với gương mặt hiền từ nhưng ánh mắt đầy suy tư, ngồi ở vị trí chủ tọa. Bên cạnh ông là Giám Sát Trưởng, với gương mặt nghiêm nghị và đôi mắt sắc bén, toát lên khí chất công tư phân minh.

Khi Lâm Phong và Tuyết Dao bước vào, tất cả ánh mắt trong Đại Điện đều đổ dồn về phía họ. Có sự ngạc nhiên, có sự ngưỡng mộ, nhưng cũng không thiếu những ánh mắt dò xét, và cả sự ghen tị từ một vài đệ tử nội môn có mặt. Mùi hương trầm thoang thoảng trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ u tịch và trang trọng của buổi báo cáo.

Tuyết Dao bước lên trước, cúi chào các trưởng lão một cách cung kính, sau đó nàng bắt đầu trình bày về quá trình thực hiện nhiệm vụ tại Vân Hà Phế Tích. Nàng kể về những cạm bẫy cổ xưa, về sự hỗn loạn của linh khí, và quan trọng nhất, về âm mưu mà Dương Thiên Minh và Lưu Minh đã cài đặt để hãm hại họ. Giọng nói nàng trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng lại đầy sức thuyết phục, phơi bày từng chi tiết một cách rõ ràng, không thiên vị.

Sau đó, Lâm Phong tiến lên, gương mặt hắn vẫn giữ vẻ tự tin, quyết đoán, nhưng ánh mắt lại trở nên nghiêm túc khi nói về những phát hiện quan trọng. “Đệ tử may mắn phát hiện ra không chỉ là những dấu vết của sự kiện Đại Địa Phân Liệt, mà còn là một nền cổ trận pháp khổng lồ đã bị biến dị bởi ‘tàn dư Thiên Đạo’,” hắn nói, giọng điệu trầm ổn, rõ ràng. Hắn rút ra phiến đá cổ từ trong giới chỉ, đặt nó lên bàn trước mặt Lý Nguyên Hạo. “Đây là phiến đá mà đệ tử tìm thấy tại trung tâm cổ trận. Trên đó có ghi chép về Ma giáo Huyết Ảnh, một thế lực tà ác đang trỗi dậy, và những âm mưu của chúng liên quan đến việc lợi dụng các vết nứt không gian để tìm kiếm một thứ gì đó cổ xưa.”

Lý Nguyên Hạo cầm lấy phiến đá, ánh mắt ông nheo lại, những nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn. Ông dùng thần thức quét qua phiến đá, rồi khẽ gật đầu, vẻ mặt càng lúc càng trở nên nặng nề. Các trưởng lão khác cũng xì xào bàn tán, không khí trong Đại Điện trở nên căng thẳng hơn.

Giám Sát Trưởng, với vẻ mặt lạnh lùng, bước ra giữa Đại Điện. “Nhiệm vụ lần này, các ngươi đã làm rất tốt. Đặc biệt là Lâm Phong, không chỉ hoàn thành nhiệm vụ mà còn vạch trần âm mưu nội bộ và mang về những thông tin cực kỳ quan trọng.” Giọng nói của Giám Sát Trưởng vang vọng khắp Đại Điện, mang theo sự uy nghiêm không thể nghi ngờ. “Về phần Dương Thiên Minh và Lưu Minh, dựa trên lời khai của Tuyết Dao và những bằng chứng thu thập được, bọn chúng đã bị giam vào Hắc Lao, chờ đợi phán quyết cuối cùng với tội danh mưu hại đồng môn. Quy củ tông môn không thể bị phá vỡ! Thanh Vân Tông sẽ không dung thứ cho bất kỳ hành vi nào làm tổn hại đến sự đoàn kết và an nguy của các đệ tử.”

Lời tuyên bố của Giám Sát Trưởng khiến nhiều đệ tử có mặt trong Đại Điện không khỏi rùng mình. Dương Thiên Minh và Lưu Minh, hai kẻ đã từng kiêu ngạo hống hách, giờ đây đã phải chịu sự trừng phạt thích đáng. Điều này càng củng cố vị thế của Lâm Phong, khiến các đệ tử khác phải nhìn hắn bằng ánh mắt kính nể hơn. Dù bị trừng phạt, sự căm ghét của Dương Thiên Minh chắc chắn vẫn còn, báo hiệu hắn sẽ tìm cách trả thù trong tương lai.

Lý Nguyên Hạo khẽ ho một tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người. Ông nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy vẻ tán thưởng và hài lòng. “Lâm Phong, Tuyết Dao, các ngươi đã không phụ lòng mong đợi của tông môn. Nhiệm vụ lần này không chỉ thành công, mà còn mang về những thông tin cực kỳ quý giá, giúp chúng ta hiểu rõ hơn về tình hình hiện tại của giới tu chân. Với công lao to lớn này, ta tuyên bố trọng thưởng Lâm Phong một viên Trúc Cơ Đan cực phẩm, một bộ công pháp cấp Địa giai, và một trăm vạn linh thạch. Ngươi chính thức được công nhận là đệ tử nòng cốt, là thiên tài hàng đầu của Thanh Vân Tông!”

Cả Đại Điện xôn xao. Trúc Cơ Đan cực phẩm là thứ mà vô số tu sĩ mơ ước, có thể giúp tăng cường xác suất đột phá Trúc Cơ rất lớn. Công pháp cấp Địa giai lại càng hiếm có, là nền tảng cho sự tu luyện về sau. Một trăm vạn linh thạch là một con số khổng lồ đối với bất kỳ đệ tử nào. Đây là một sự trọng thưởng chưa từng có, khẳng định hoàn toàn vị thế của Lâm Phong trong Thanh Vân Tông.

Tuyết Dao nhìn Lâm Phong, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ, ánh mắt nàng chất chứa sự tin cậy và tự hào. “Nếu không có Lâm Phong, chúng ta khó lòng hoàn thành được. Trí tuệ và bản lĩnh của chàng đã cứu nguy nhiều lần,” nàng nói, giọng nói đầy vẻ tán thưởng, không còn chút kiêu ngạo nào của Băng Tiên Tử ngày trước. Nàng đã hoàn toàn tâm phục khẩu phục chàng.

Lâm Phong mỉm cười khiêm tốn. “Đệ tử chỉ là tận lực làm những gì có thể.” Hắn khẽ liếc nhìn Tiểu Thử đang cuộn mình yên vị trong tay áo, ngủ say sưa, dường như không hề quan tâm đến sự ồn ào xung quanh. Hắn biết, công lao lớn nhất là của Huyễn Mặc Quyển và sự nhạy bén của chính hắn, cùng với sự giúp đỡ của Tiểu Thử.

Lý Nguyên Hạo gật đầu, ánh mắt ông lại nhìn phiến đá trên bàn, vẻ mặt càng lúc càng trầm tư. “Thanh Vân Tông sẽ tổ chức họp khẩn với các tông môn lớn khác để thảo luận về Ma giáo Huyết Ảnh và những vết nứt không gian này. Đây là một vấn đề nghiêm trọng, có thể ảnh hưởng đến toàn bộ giới tu chân. Lâm Phong, ngươi đã làm rất tốt. Hãy nghỉ ngơi đi.”

Lâm Phong và Tuyết Dao cúi chào, sau đó rời khỏi Đại Điện, để lại sau lưng một không khí trầm trọng và đầy lo lắng. Hắn biết, những gì họ tìm thấy chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Con đường phía trước còn rất nhiều hiểm nguy, và trách nhiệm của hắn cũng ngày càng lớn. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Hắn không chỉ tu đạo vì bản thân, mà còn vì những người hắn yêu thương, vì sự bình yên của thế giới này.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời Thanh Vân Tông. Gió nhẹ thổi qua hàng trúc xanh rì trong khu vườn yên tĩnh, tạo nên những âm thanh xào xạc như tiếng thì thầm của đất trời. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách gần đó, tất cả tạo nên một khung cảnh thanh bình, lãng mạn đến nao lòng. Mùi hương trúc thanh mát xen lẫn mùi không khí trong lành, thoang thoảng chút mùi linh dược từ Lâm Phong, khiến không gian càng thêm dễ chịu.

Lâm Phong và Tuyết Dao sóng bước bên nhau trên con đường đá nhỏ, ánh hoàng hôn chiếu rọi lên bóng hình của họ, kéo dài trên mặt đất. Thôn Thiên Thử, Tiểu Thử, giờ đây đã thức giấc, đang lười biếng cuộn mình trên vai Lâm Phong, thỉnh thoảng khẽ “chiêm chiếp” một tiếng đáng yêu, rồi lại dụi dụi cái mũi nhỏ vào cổ hắn.

Tuyết Dao không còn vẻ lạnh lùng băng giá thường thấy. Ánh mắt nàng dịu dàng hơn bao giờ hết, dõi theo Lâm Phong với sự quan tâm và tin cậy sâu sắc, xen lẫn một chút ngượng ngùng khó tả. Nàng khẽ cắn môi, rồi chậm rãi lên tiếng. “Chàng… đã trưởng thành rất nhiều sau chuyến đi này. Thật sự… đã cứu ta nhiều lần.” Nàng khẽ cúi đầu, đôi gò má ửng hồng. Đó là một lời nói chân thành từ sâu thẳm trái tim nàng, một sự thừa nhận mà trước đây nàng chưa từng nghĩ mình sẽ thốt ra.

Lâm Phong quay sang nhìn nàng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ấm áp. “Có lẽ là nhờ có người đồng hành tốt, giúp ta phát huy hết sức mạnh.” Hắn nói, ánh mắt chứa đựng sự dịu dàng và trêu chọc nhẹ nhàng, khiến Tuyết Dao càng thêm đỏ mặt. Nàng biết hắn đang ám chỉ nàng, nhưng lại không thể phủ nhận điều đó. Sự hiện diện của nàng, sự tin tưởng của nàng, quả thực đã tiếp thêm sức mạnh cho hắn.

“Không,” Tuyết Dao khẽ lắc đầu, ánh mắt nàng lại nhìn thẳng vào hắn, đầy vẻ kiên định. “Là chàng thật sự rất mạnh mẽ, cả về trí tuệ lẫn thực lực. Ta… ta chưa từng gặp ai như chàng.” Nàng dừng lại một chút, như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp. “Những gì chàng tìm thấy trong phế tích… ta nghĩ đó chỉ là khởi đầu. Thế giới này không yên bình như chúng ta vẫn nghĩ. Ma giáo Huyết Ảnh, tàn dư Thiên Đạo, vết nứt không gian… Chúng ta… cần phải chuẩn bị.” Giọng nàng trầm xuống, chứa đựng sự lo lắng cho tương lai.

Lâm Phong nắm lấy bàn tay nàng, nhẹ nhàng siết chặt. Bàn tay nàng vẫn lạnh như băng, nhưng hơi ấm từ tay hắn dường như đã truyền sang, làm tan chảy một phần băng giá trong lòng nàng. “Vậy thì, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Đúng không, Tuyết Dao?” Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, nụ cười trên môi đã bớt đi phần nào sự tinh quái, thay vào đó là sự nghiêm túc và kiên định.

Tuyết Dao ngước nhìn hắn, đôi mắt phượng lấp lánh dưới ánh hoàng hôn. Nàng khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định. “Đúng vậy. Cùng nhau.” Lời nói của nàng tuy ngắn gọn, nhưng lại chứa đựng một lời hứa hẹn sâu sắc, một sự cam kết trọn đời. Nàng đã hoàn toàn tin tưởng, hoàn toàn giao phó bản thân mình cho Lâm Phong. Tình cảm của nàng dành cho hắn đã vượt xa sự ngưỡng mộ thông thường, tiến vào một tầng sâu sắc hơn, ấm áp hơn.

Tiểu Thử trên vai Lâm Phong dường như cảm nhận được không khí lãng mạn, nó đột nhiên “chiêm chiếp” vài tiếng thật to, rồi nhảy xuống, chạy vòng quanh chân hai người, như muốn phá vỡ sự căng thẳng lãng mạn đang bao trùm. Lâm Phong bật cười, cúi xuống nhấc nó lên, khẽ xoa đầu nó. “Ngươi đúng là đồ tham ăn. Chắc lại muốn linh dược rồi chứ gì?”

Tuyết Dao cũng mỉm cười nhẹ. Nàng nhìn Lâm Phong và Tiểu Thử, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp và bình yên chưa từng có. Nàng biết, con đường phía trước còn rất nhiều gian nan, nhưng có Lâm Phong bên cạnh, nàng không còn cảm thấy sợ hãi. Hắn không chỉ là một đối tác đáng tin cậy, mà còn là một tri kỷ, một người có thể chia sẻ mọi gánh nặng.

***

Đêm đã khuya, ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi qua khung cửa sổ phòng làm việc của Lý Nguyên Hạo, tạo nên những vệt sáng bạc trên nền gạch lát. Gió mát thổi nhẹ qua khe cửa, khiến những tờ giấy trên bàn khẽ lay động. Căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng bút lông sột soạt trên giấy và tiếng gió đêm, cùng với mùi hương trầm thoang thoảng, mùi giấy cổ và mực, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, đầy suy tư.

Lý Nguyên Hạo, với gương mặt đầy vẻ lo lắng, đang ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt ông nhìn chằm chằm vào phiến đá cổ mà Lâm Phong đã mang về. Ông đã triệu kiến riêng Lâm Phong ngay sau buổi họp khẩn với các trưởng lão.

“Lâm Phong, những gì ngươi tìm thấy ở Vân Hà Phế Tích… không chỉ là tàn dư Thiên Đạo mà còn là dấu hiệu của một tai họa lớn hơn,” Lý Nguyên Hạo nói, giọng ông trầm thấp, đầy vẻ ưu tư. “Ta vừa nhận được tin tức mật từ các tông môn khác. Tình hình không hề lạc quan chút nào.”

Lâm Phong lắng nghe, vẻ mặt hắn nghiêm trọng. Hắn đã cảm nhận được điều này từ khi giải mã phiến đá cổ.

Lý Nguyên Hạo khẽ thở dài. “Ma giáo Huyết Ảnh gần đây hoạt động ngày càng mạnh bạo ở nhiều nơi, không chỉ ở biên giới mà còn len lỏi vào sâu trong các vùng đất của chính đạo. Các đệ tử của chúng xuất hiện khắp nơi, thực hiện những nghi thức tà ác, thu thập linh hồn và máu tươi, dường như đang tìm kiếm một thứ gì đó vô cùng quan trọng.” Ông dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Phong. “Và… có những lời đồn về các vết nứt không gian mở ra dẫn đến bí cảnh cổ xưa. Các vết nứt này không tự nhiên xuất hiện, mà dường như có một thế lực nào đó đang cố tình thao túng, mở ra chúng. Chúng ta nghi ngờ Ma giáo Huyết Ảnh có liên quan đến việc này, tìm kiếm một thứ gì đó có thể giúp chúng cường hóa sức mạnh, hoặc thậm chí là hồi sinh một vị ma đầu cổ xưa.”

Lâm Phong siết chặt tay, trong lòng dâng lên một cảm giác áp lực nặng nề. Hắn nhớ lại những gì Huyễn Mặc Quyển đã hiển thị về sự kiện Đại Địa Phân Liệt, về những vết nứt không gian nhỏ xuất hiện rải rác, và cả bí ẩn về thân thế của chính mình, liệu có liên quan đến những điều này? Tu Giả Nghịch Mệnh, Phàm Nhân Nghịch Thiên. Hắn đã luôn tin vào con đường của mình, nhưng giờ đây, hắn cảm thấy mình đang bị cuốn vào một dòng xoáy lớn hơn rất nhiều.

Lý Nguyên Hạo đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm bao phủ Thanh Vân Tông. “Thế giới tu chân không còn là nơi yên bình như trước nữa, Lâm Phong. Các tông môn chính đạo đang dần nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề, nhưng Ma giáo Huyết Ảnh quá xảo quyệt, chúng ẩn mình trong bóng tối, khó lòng truy tìm. Chúng ta cần những người có đủ trí tuệ và dũng khí để đối mặt với chúng. Và ngươi… ngươi là một trong số ít người có khả năng đó.”

Ông quay lại, trên tay cầm một cuộn da cổ, tỏa ra một luồng linh khí mỏng manh. “Đây là một cuộn da mật, chứa đựng những thông tin về các hoạt động gần đây của Ma giáo Huyết Ảnh, những địa điểm khả nghi và cả một vài giả thuyết về mục tiêu của chúng. Ta giao nó cho ngươi. Hãy nghiên cứu kỹ lưỡng, và hãy chuẩn bị cho những điều sắp tới.”

Lâm Phong nghiêm túc nhận lấy cuộn da, cảm nhận sức nặng của nó không chỉ là vật chất mà còn là trách nhiệm. Ánh mắt hắn lóe lên sự kiên định và quyết tâm. “Đệ tử hiểu. Sẽ không phụ lòng tin của trưởng lão.”

Lý Nguyên Hạo khẽ gật đầu, ánh mắt ông vẫn đầy vẻ lo lắng. “Thanh Vân Tông cần ngươi. Thế giới tu chân… cũng cần những người như ngươi, có đủ trí tuệ và dũng khí để đối mặt với những điều sắp tới. Ngươi đã sẵn sàng chưa, Lâm Phong?”

Lâm Phong nhìn Lý Nguyên Hạo, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn soi sáng vạn vật, nhưng bóng tối của đêm khuya vẫn còn bao trùm. Hắn biết, một chương mới của cuộc đời hắn sắp bắt đầu, một chương đầy rẫy hiểm nguy và thử thách lớn hơn bao giờ hết. Ma giáo Huyết Ảnh, các vết nứt không gian, bí cảnh cổ xưa, và cả bí mật về thân thế của hắn. Tất cả đều đang chờ đợi. Nhưng hắn không hề sợ hãi. Hắn có Huyễn Mặc Quyển, có Tuyết Dao, có Tiểu Thử, và quan trọng nhất, hắn có một trái tim kiên cường, không bao giờ lùi bước. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Hắn hít sâu một hơi, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Đệ tử đã sẵn sàng.”

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ