Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 13

Huyễn Mặc Khai Đoan: Linh Lực Tinh Xảo

3037 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình thế của Lâm Phong ở Bãi Hoang Sa Mạc và hướng chàng đến địa điểm mới.,Lâm Phong bắt đầu tu luyện các công pháp cơ bản của Huyễn Mặc Quyển, thể hiện thiên phú vượt trội và khả năng kiểm soát linh lực Huyễn Mặc một cách tinh xảo.,Khẳng định sự độc đáo và tiềm năng vô hạn của linh lực Huyễn Mặc so với linh lực thông thường.,Giới thiệu Thị Trấn Thương Nhân như một điểm dừng chân và nơi Lâm Phong có thể bắt đầu tích lũy tài nguyên, tìm kiếm thông tin.,Tiếp tục xây dựng sự tự tin và hiểu biết của Lâm Phong về con đường tu luyện độc đáo của mình.
Nhân vật: Lâm Phong, Hoàng Lão Quái
Mood: Phiêu lưu, khám phá, hứng thú, tự tin, kỳ bí.
Kết chương: [object Object]

Buổi bình minh thứ hai tại Bãi Hoang Sa Mạc không mang lại bất kỳ dấu hiệu nào của một "cơ duyên to lớn" hay "bí mật bị chôn vùi" như Lâm Phong vẫn hằng mong đợi. Chàng tỉnh giấc trên đỉnh một cồn cát, tấm trường bào đơn giản đã lấm tấm cát mịn, đôi mắt đen láy nheo lại dưới ánh nắng ban mai chói chang. Xung quanh chàng, chỉ có một màu vàng rực rỡ trải dài đến vô tận, những cồn cát trùng điệp nối tiếp nhau như những con sóng khổng lồ bị hóa đá, bất động trong sự tĩnh mịch đến đáng sợ.

Huyễn Mặc Quyển, đêm qua vẫn rung động dữ dội, giờ đây lại im lìm nằm trong lòng ngực chàng, chẳng khác nào một vật phẩm bình thường. Luồng khí tức cổ xưa dẫn đường đã hoàn thành nhiệm vụ, để lại Lâm Phong giữa mênh mông hoang vắng, cùng với một cảm giác bối rối và một chút hụt hẫng. Chàng phủi nhẹ lớp cát bám trên người, đứng dậy, cơ thể sau một đêm ngủ không yên trên nền cát nóng vẫn còn chút ê ẩm.

“Hoàng Lão Quái, lão già này…” Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn, pha lẫn chút bất mãn và tự giễu. “Dẫn ta đến đây để ngắm cát sao? Ngươi có biết ta đã mơ mộng về những tòa thành cổ, những bảo vật thần thoại, hay ít nhất là một cái hang động chứa đầy linh thạch không? Ai dè, chỉ toàn cát với cát!”

Chàng ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi những ảo ảnh vẫn chập chờn nhảy múa dưới sức nóng khủng khiếp của mặt trời đang dần lên cao. Không khí bắt đầu đặc quánh lại, cảm giác như có thể sờ thấy được sự khô rát, sự khắc nghiệt đang bao trùm. Gió sa mạc bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo những hạt cát li ti, rít lên những âm thanh khô khốc, xào xạc bên tai chàng, như một bản nhạc bi tráng của sự cô độc. Mùi cát nóng, mùi đất khô kiệt và đôi khi thoảng qua một chút mùi lưu huỳnh từ những khe nứt địa nhiệt ẩn sâu dưới lòng đất, xộc vào khoang mũi, khiến chàng cảm thấy khó chịu.

Lâm Phong bắt đầu bước đi, không theo một hướng cụ thể nào, chỉ đơn giản là đi. Chàng cố gắng tìm kiếm dấu hiệu của bất cứ điều gì đặc biệt: một viên đá có hình thù kỳ lạ, một vệt nước khô cạn, thậm chí là một cái xương động vật hóa thạch. Nhưng không, sa mạc vẫn chỉ là sa mạc, một bức tranh đơn điệu đến ám ảnh. Chàng đi bộ qua những cồn cát khổng lồ, lên rồi lại xuống, bước chân nặng trĩu. Cát nóng hầm hập dưới đế giày, từng bước đi đều lún sâu, đòi hỏi một sức lực đáng kể. Dù đã đột phá Luyện Khí tầng 1, nhưng thể lực của chàng vẫn còn hạn chế trước sự khắc nghiệt của thiên nhiên.

“Xem ra, Hoàng Lão Quái không phải lúc nào cũng đáng tin cậy như ta vẫn tưởng,” chàng thở dài, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán. Chàng đưa tay vốc một nắm cát, để nó chảy qua kẽ ngón tay. Mỗi hạt cát dường như đều mang theo sức nóng của mặt trời, sự khô cằn của thời gian. “Hay là... bí mật chính là những hạt cát này? Chắc không phải, nếu vậy thì ta đã thành đại gia cát rồi còn gì.” Chàng khẽ cười, cố gắng xua đi cảm giác thất vọng đang len lỏi. Dù bối rối, nhưng bản tính lạc quan và hài hước vẫn là một phần không thể thiếu của Lâm Phong.

Chàng tiếp tục đi, mắt không ngừng quét qua từng ngóc ngách, từng kẽ đá. Chàng nhớ lại những lời của Hoàng Lão Quái về "Huyễn Mặc Quyển sẽ dẫn dắt con đường của ngươi", về "cơ duyên ẩn tàng". Chẳng lẽ, cơ duyên đó chính là việc rèn luyện ý chí bằng cách đi bộ xuyên sa mạc dưới cái nắng như thiêu như đốt này sao? Nếu đúng vậy, thì lão già đó đúng là một kẻ lập dị bậc nhất thiên hạ.

Đến giữa trưa, mặt trời treo lơ lửng trên đỉnh đầu, tỏa ra sức nóng khủng khiếp. Những ảo ảnh nước hồ, những ốc đảo xanh tươi bắt đầu xuất hiện rõ rệt hơn ở phía xa, đánh lừa thị giác và thử thách ý chí của Lâm Phong. Chàng biết đó chỉ là ảo ảnh, nhưng đôi lúc, chàng vẫn không kìm được mà nhìn chằm chằm vào chúng, thèm khát một giọt nước mát lạnh. Miệng chàng khô khốc, cổ họng rát bỏng. Dù đã trữ sẵn vài bình nước suối mang theo, nhưng chàng phải rất tiết kiệm.

Đúng lúc Lâm Phong cảm thấy nản lòng nhất, khi đôi chân đã mỏi nhừ và tinh thần cũng bắt đầu chùng xuống, một cảm giác ấm áp đột nhiên lan tỏa từ ngực chàng. Huyễn Mặc Quyển, vốn im lìm bấy lâu, giờ đây lại nhẹ nhàng rung động. Không phải là sự thúc giục mãnh liệt như hôm qua, mà là một luồng khí tức mờ ảo, dịu dàng, như một sợi chỉ vô hình, nhẹ nhàng kéo tay chàng về một hướng. Luồng khí tức này không mang theo sự vội vã, mà như đang kiên nhẫn dẫn dắt, như thể nó biết chàng đang cần một sự an ủi, một dấu hiệu để tiếp tục.

“À, cuối cùng ngươi cũng chịu lên tiếng rồi sao?” Lâm Phong mỉm cười, cảm giác mệt mỏi tan biến đi phần nào. Chàng lập tức thay đổi hướng đi, bước theo sự dẫn dắt của Huyễn Mặc Quyển. Lần này, chàng không còn băn khoăn hay nghi ngờ nữa. Chàng tin vào trực giác của mình, tin vào bảo vật đã thay đổi cuộc đời chàng.

Dần dần, những cồn cát mênh mông bắt đầu thưa thớt. Thay vào đó là những vùng đất khô cằn hơn, nhưng không còn hoàn toàn là cát. Những cây bụi cằn cỗi, lá nhỏ và gai góc, bắt đầu lác đác xuất hiện, bám trụ kiên cường trên nền đất nứt nẻ. Chúng là những điểm nhấn hiếm hoi của sự sống trong bức tranh hoang tàn của sa mạc. Gió vẫn thổi, nhưng không còn mang theo quá nhiều cát, chỉ còn là những luồng hơi nóng rát.

Lâm Phong tìm thấy một gốc cây bụi tương đối lớn, thân cây đã hóa gỗ, cành lá xơ xác nhưng vẫn kiên cường vươn lên. Chàng ngồi xuống dưới bóng râm ít ỏi mà nó mang lại, dựa lưng vào thân cây. Lúc này, Huyễn Mặc Quyển trong ngực chàng đã hoàn toàn im lặng trở lại, nhưng luồng khí tức dẫn đường vẫn còn vương vấn trong tâm trí chàng, như một dấu hiệu ngầm. Chàng biết, mình đã đi đúng hướng.

“Được rồi, Hoàng Lão Quái có vẻ vẫn chưa hoàn toàn bỏ rơi ta.” Lâm Phong nhếch mép. “Nhưng nếu đã đến một nơi có vẻ ‘ít cát hơn’ này, có lẽ ta nên tận dụng thời gian.” Chàng hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển linh lực Huyễn Mặc theo công pháp cơ bản mà chàng đã học được từ Huyễn Mặc Quyển.

Ngay lập tức, một luồng năng lượng ấm áp, huyền bí dâng lên từ đan điền, lan tỏa khắp kinh mạch. Đây là linh lực Huyễn Mặc, thứ đã giúp chàng đột phá Luyện Khí tầng 1. Chàng tập trung ý niệm, dẫn linh lực này ra đầu ngón tay trỏ. Một luồng khí tức màu tím than mờ ảo, giống như một làn sương khói nhỏ, lập tức hiện ra, lơ lửng trên đầu ngón tay chàng. Nó không có vẻ gì là hung hãn hay rực rỡ như những loại linh khí thuộc tính Hỏa hay Kim mà chàng từng nghe nói, mà nó mang một vẻ đẹp tĩnh lặng, sâu thẳm và đầy bí ẩn.

Lâm Phong thử nghiệm. Chàng dùng ý niệm, uốn cong luồng khí tức tím than đó. Thật bất ngờ, nó dễ dàng biến đổi hình thái, từ một làn sương mờ thành một sợi chỉ mỏng manh, rồi lại cuộn xoáy thành một quả cầu nhỏ, và sau đó lại giãn ra như một tấm màn mỏng. Chàng tăng cường độ, luồng khí tức trở nên dày đặc hơn, màu sắc đậm hơn, mang theo một cảm giác nặng nề, uy lực. Chàng giảm cường độ, nó lại trở nên nhẹ bẫng, gần như trong suốt, mềm mại như tơ.

Sự linh hoạt này khiến Lâm Phong kinh ngạc. Chàng từng nghe các sư huynh ở Linh Khê Trấn nói về việc điều khiển linh khí, nhưng đa số các tu sĩ Luyện Khí tầng đầu thường chỉ có thể vận chuyển linh khí một cách thô sơ, tạo ra những đòn tấn công đơn giản hoặc tăng cường phòng ngự cơ bản. Để điều khiển linh khí một cách tinh xảo, biến hóa như thế này, thường phải là những tu sĩ ở cảnh giới cao hơn, hoặc ít nhất cũng phải là Luyện Khí tầng giữa trở lên, sau nhiều năm khổ luyện.

“Linh lực Huyễn Mặc này... thực sự khác biệt.” Lâm Phong thầm nghĩ, đôi mắt hé mở, ánh lên vẻ hứng thú tột độ. “Nó không chỉ là một loại năng lượng thông thường, nó dường như có thể là mọi thứ! Nó có thể biến đổi theo ý chí của ta một cách dễ dàng đến khó tin.” Chàng cảm thấy như mình đang chơi đùa với một món đồ chơi ma thuật, mỗi lần thử nghiệm lại mang đến một phát hiện mới.

Chàng nhớ lại lời Hoàng Lão Quái đã nói trong ký ức: “Dẫn Huyễn Mặc nhập tâm, hóa phàm thành linh.” Lúc đó, chàng chỉ mơ hồ hiểu rằng Huyễn Mặc Quyển sẽ giúp chàng tu luyện, nhưng giờ đây, chàng mới thực sự cảm nhận được ý nghĩa sâu xa của câu nói đó. Linh lực Huyễn Mặc không chỉ là một loại linh khí thông thường, nó dường như là một nguyên tố nền tảng, một thứ có khả năng mô phỏng và biến đổi thành bất kỳ dạng năng lượng nào khác, tùy thuộc vào ý niệm của người điều khiển. Tiềm năng này vượt xa mọi tưởng tượng của Lâm Phong về một tu sĩ Luyện Khí tầng 1.

Chàng dành nhiều giờ đồng hồ dưới gốc cây bụi, say mê thử nghiệm. Chàng thử điều khiển linh lực Huyễn Mặc để nó tạo ra một luồng gió nhẹ, để nó làm rung động một hạt cát, để nó tạo ra một lá chắn mờ ảo trước mặt. Mặc dù vẫn còn rất thô sơ và yếu ớt, nhưng mỗi lần thử nghiệm đều thành công một cách đáng kinh ngạc. Sự kiểm soát của Lâm Phong đối với linh lực này dường như đã đạt đến một trình độ tinh xảo mà ngay cả chính chàng cũng không dám tin.

Mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm vàng cả bầu trời sa mạc. Những đám mây màu cam, tím, hồng rực rỡ như những nét vẽ của một họa sĩ tài ba. Không khí cũng bắt đầu dịu mát hơn, nhưng vẫn còn giữ lại sự khô rát đặc trưng. Lâm Phong đứng dậy, cảm thấy cơ thể tràn đầy năng lượng. Chàng không hề mệt mỏi, mà ngược lại, còn cảm thấy vô cùng sảng khoái và tràn đầy tự tin. Sự bối rối ban đầu đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một niềm hứng khởi và một sự hiểu biết sâu sắc hơn về con đường tu luyện của mình.

Huyễn Mặc Quyển trong ngực lại khẽ rung động, lần này là một luồng khí tức nhẹ nhàng, hướng chàng đi về phía tây. Lâm Phong hiểu rằng đã đến lúc tiếp tục hành trình. Chàng không còn cảm thấy nặng nề hay chán nản nữa. Với linh lực Huyễn Mặc độc đáo và khả năng điều khiển tinh xảo này, chàng tin rằng mình đã có đủ năng lực để đối mặt với những thử thách phía trước.

Chàng bước đi, bỏ lại sau lưng gốc cây bụi cằn cỗi và những cồn cát đã phần nào thân thuộc. Hướng tây, nơi mặt trời đang dần lặn, hứa hẹn một điều gì đó mới mẻ. Chàng không biết đó là gì, nhưng một cảm giác phiêu lưu, một sự tò mò không thể kìm nén đang dâng trào trong lòng.

Sau nhiều giờ di chuyển, khi những tia nắng cuối cùng của ngày đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Lâm Phong bất ngờ nhìn thấy những đốm sáng lập lòe ở phía xa. Không phải là đom đóm, cũng không phải là ánh mắt của yêu thú sa mạc. Đó là những ngọn đèn lồng, những ánh lửa le lói, báo hiệu sự hiện diện của con người. Chàng nheo mắt nhìn kỹ hơn, và dần dần, những mái nhà đầu tiên của một thị trấn nhỏ hiện ra trong màn đêm mờ ảo. Đó chính là Thị Trấn Thương Nhân.

Lâm Phong vội vàng giấu Huyễn Mặc Quyển vào sâu bên trong trường bào, che khuất luồng khí tức huyền bí của nó. Chàng đã học được rằng, dù có mạnh mẽ đến đâu, việc phô trương bảo vật hay công pháp tu luyện khác biệt trước mặt người khác là điều tối kỵ. Một tu sĩ Luyện Khí tầng 1 với một bảo vật có linh trí và một loại linh lực độc đáo như Huyễn Mặc, chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu của nhiều kẻ tham lam.

Khi bước chân vào thị trấn, Lâm Phong bị choáng ngợp bởi sự ồn ào và tấp nập. Đó là một thế giới hoàn toàn khác so với sự tĩnh mịch của sa mạc hay sự yên bình của Linh Khê Trấn mà chàng đã rời xa. Các con phố được lát đá, tuy không quá bằng phẳng nhưng sạch sẽ, dẫn đến những cửa hàng gỗ san sát nhau, mái hiên rộng che nắng mưa. Đèn lồng đủ màu sắc treo cao trước mỗi cửa tiệm, tỏa ra ánh sáng ấm áp, xua đi bóng tối của màn đêm.

Tiếng rao hàng của các thương nhân vang vọng khắp nơi, hòa lẫn với tiếng mặc cả của khách mua, tiếng leng keng của tiền xu, tiếng lạch cạch của bánh xe ngựa chở hàng, và tiếng nói cười rộn rã của đám đông. Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận đủ loại mùi hương xộc vào khoang mũi: mùi gia vị nồng nàn từ các quầy hàng buôn bán thảo dược, mùi vải vóc mới từ các tiệm may, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, và cả mùi mồ hôi đặc trưng của những người lữ khách mệt mỏi sau một hành trình dài. Bầu không khí nơi đây nhộn nhịp, ồn ào và đầy sức sống, một sự tương phản hoàn toàn với sự hoang vắng của Bãi Hoang Sa Mạc.

Chàng hòa mình vào dòng người, cố gắng không gây sự chú ý. Đôi mắt đen láy của chàng không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, quan sát từng chi tiết nhỏ nhất. Chàng thấy những thương nhân bận rộn chất dỡ hàng hóa từ xe ngựa, những lữ khách đang tìm kiếm chỗ nghỉ chân trong các quán trọ ấm cúng, và cả một vài tu sĩ với trường bào lấp lánh, khí tức mơ hồ, đang đi dạo trong chợ. Họ không quá mạnh mẽ, đa phần cũng chỉ ở cảnh giới Luyện Khí, nhưng vẫn toát ra vẻ tự tin và uy nghiêm mà phàm nhân không thể có được.

Một cảm giác phấn khích xen lẫn thận trọng dâng lên trong lòng Lâm Phong. Đây chính là thế giới tu tiên mà chàng hằng mơ ước, một thế giới đầy rẫy cơ hội nhưng cũng không kém phần hiểm nguy. Chàng nhận ra rằng, dù đã đột phá Luyện Khí tầng 1 và sở hữu linh lực Huyễn Mặc độc đáo, chàng vẫn chỉ là một tân binh trong thế giới rộng lớn này.

Chàng đi ngang qua một quầy hàng bán các loại pháp khí thô sơ, ánh sáng lấp lánh từ những viên linh thạch được khảm trên chuôi kiếm, cán búa. Chàng dừng lại một chút trước một tiệm bán đan dược, ngửi thấy mùi thảo dược nồng đậm thoang thoảng. Sau đó, chàng lại bị thu hút bởi một gian hàng bán bản đồ và thông tin, nơi những tấm bản đồ cũ kỹ được trải ra, ghi chú những địa danh, những con đường mòn và cả những vùng đất cấm hiểm nguy.

“Xem ra, cuộc phiêu lưu của ta... chính thức bắt đầu rồi.” Lâm Phong khẽ cười, nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực trên môi chàng. Chàng không còn là Lâm Phong ngây ngô của Linh Khê Trấn nữa. Chàng đã là một tu sĩ, một kẻ mang trong mình bí ẩn của Huyễn Mặc Quyển, với một căn cơ vững chắc và một loại linh lực độc nhất vô nhị. Con đường phía trước còn dài, còn vô số thử thách, nhưng với ý chí kiên cường và lòng dũng cảm, chàng tin rằng mình sẽ vượt qua tất cả. Chàng sẽ khám phá thế giới này, tìm kiếm thân thế bí ẩn của mình, và từng bước, từng bước, trở thành một cường giả trong Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Với một quyết tâm mới, Lâm Phong tiếp tục bước sâu vào Thị Trấn Thương Nhân, hòa mình vào dòng người, sẵn sàng cho những gì đang chờ đợi chàng ở phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ