Ánh sáng bạc của vầng trăng đã nhường chỗ cho rạng đông, dệt nên những vệt vàng cam ấm áp trên nền trời phương Đông. Sương mù vẫn còn lãng đãng vương trên những đỉnh núi của Thanh Vân Tông, tựa như dải lụa trắng vắt qua ráng chiều, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa thơ mộng. Trong Giảng Võ Đường, không khí nghiêm trang và tĩnh lặng vẫn còn bao trùm, nhưng đã nhuốm thêm một chút ly biệt và kỳ vọng. Căn phòng rộng lớn với những cột gỗ lim to lớn, chạm khắc hoa văn cổ kính, sừng sững nâng đỡ mái ngói cong vút, tựa như một con chim ưng đang sải cánh vươn mình lên không trung. Mùi hương trầm vẫn còn vương vấn, quyện cùng mùi gỗ lâu năm và hương thảo mộc thanh tân từ sớm mai, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính vừa tinh khiết.
Lý Nguyên Hạo đứng giữa Giảng Võ Đường, lưng thẳng tắp, gương mặt hiền từ nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự lo lắng sâu sắc. Bộ đạo bào màu xanh lam trang nhã của ông khẽ lay động trong làn gió nhẹ lùa qua ô cửa sổ, tôn lên khí chất tiên phong đạo cốt. Râu tóc điểm bạc của ông như những sợi tơ vương vấn thời gian, khắc ghi bao nỗi ưu tư của người đứng đầu một tông môn. Ông nhìn Lâm Phong và Tuyết Dao, hai đệ tử ưu tú nhất của Thanh Vân Tông hiện tại, hai tương lai mà ông đặt trọn niềm tin.
“Lâm Phong, Tuyết Dao,” Lý Nguyên Hạo cất giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Giọng ông chứa đựng sự dặn dò kỹ lưỡng, từng lời như khắc sâu vào tâm khảm. “Thế giới bên ngoài tông môn hiểm ác hơn nhiều, tiểu tử ngươi phải cẩn trọng. Ma giáo Huyết Ảnh đã bắt đầu rục rịch, và những vết nứt không gian do Đại Địa Phân Liệt để lại ẩn chứa vô vàn nguy hiểm lẫn cơ duyên. Hãy nhớ, đạo tâm kiên định mới là thứ giúp ngươi vượt qua mọi khó khăn. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình. Dù gặp phải phong ba bão táp gì, cũng đừng quên cái tâm ban đầu.”
Lâm Phong đứng thẳng, dáng người cao ráo, cân đối trong bộ trường bào màu xanh sẫm. Gương mặt thanh tú của hắn vẫn thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái, nhưng lúc này lại nghiêm túc lạ thường. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn phản chiếu sự quyết tâm, xen lẫn một chút trầm tư. Hắn biết, lời dặn của Lý Nguyên Hạo không chỉ là lời khuyên suông mà còn là lời cảnh báo về một tương lai đầy biến động. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn khẽ rung động, như đồng tình với những lời của trưởng lão, cũng như nhắc nhở hắn về bí ẩn thân thế của chính mình, về con đường Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh mà hắn đã chọn.
“Đệ tử ghi nhớ lời sư thúc. Sẽ không phụ kỳ vọng của tông môn,” Lâm Phong đáp, giọng nói vững vàng, nhưng nụ cười tinh quái vẫn thoáng hiện trên môi, như một lời khẳng định về bản tính khó đổi của hắn. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm, không chỉ là của tông môn mà còn là của cả thế giới tu chân đang đứng trước bờ vực hỗn loạn.
Bên cạnh Lâm Phong, Tuyết Dao khoác lên mình bộ y phục màu trắng tinh khôi, thêu hoa văn tinh xảo, tôn lên vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết. Nàng đứng uyển chuyển, thanh thoát như một đóa sen trắng giữa hồ băng, nhưng ánh mắt phượng dài, sắc lạnh của nàng lại ánh lên vẻ kiên định không hề thua kém Lâm Phong. Nàng đã từ bỏ sự kiêu ngạo ban đầu, hoàn toàn tin tưởng vào Lâm Phong, coi hắn như một đối tác đáng tin cậy.
“Chúng con sẽ cẩn trọng. Xin sư thúc đừng lo lắng,” Tuyết Dao nhẹ nhàng nói, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng ẩn chứa một sự mạnh mẽ không thể nghi ngờ. Nàng biết, hành trình phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng bên cạnh Lâm Phong, nàng cảm thấy một sự bình yên lạ thường, một niềm tin không thể lay chuyển.
Trên vai Lâm Phong, Thôn Thiên Thử, con linh thú nhỏ xíu lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, khẽ chiêm chiếp một tiếng, như đồng tình với lời của Tuyết Dao, hoặc có lẽ là vì nó vừa ngửi thấy mùi hương gì đó hấp dẫn từ túi trữ vật của Lâm Phong. Nó dụi dụi cái đầu nhỏ vào cổ Lâm Phong, tỏ vẻ thân thiết.
Lý Nguyên Hạo khẽ gật đầu, ánh mắt ông lướt qua cả ba, dừng lại lâu hơn một chút ở Thôn Thiên Thử. Ông biết, con linh thú này không hề tầm thường. Ông thở dài một tiếng, rồi đưa ra một ngọc giản màu xanh biếc, tỏa ra một luồng linh khí mỏng manh. “Đây là một ngọc giản, chứa đựng bản đồ sơ lược về các vùng đất cấm mà Ma giáo Huyết Ảnh có thể đang nhắm đến, cùng với một vài thông tin về hoạt động gần đây của chúng. Nó cũng ghi lại những khu vực có linh khí hỗn loạn đặc biệt, nơi những vết nứt không gian có thể xuất hiện. Nó không hoàn chỉnh, nhưng hy vọng sẽ giúp ích cho hành trình của các ngươi. Hãy giữ nó cẩn thận.”
Lâm Phong nghiêm túc nhận lấy ngọc giản, cảm nhận sự mát lạnh và trọng lượng của nó trong tay. Hắn biết, đây không chỉ là một tấm bản đồ, mà còn là một phần của trách nhiệm mà tông môn đã giao phó. Hắn nhìn Lý Nguyên Hạo, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và lời hứa thầm lặng.
“Và Tuyết Dao,” Lý Nguyên Hạo quay sang nàng, giọng ông dịu hơn. “Con hãy chăm sóc Lâm Phong, cũng như để hắn bảo vệ con. Đạo lữ đồng hành, cùng nhau vượt qua khó khăn. Hãy nhớ rằng, dù thế giới có khắc nghiệt đến đâu, tình cảm chân thành vẫn là sức mạnh lớn nhất. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên.”
Tuyết Dao khẽ đỏ mặt, cúi đầu đáp lễ. Nàng liếc nhìn Lâm Phong, thấy hắn cũng đang nhìn mình với ánh mắt lấp lánh ý cười, khiến nàng không khỏi khẽ mỉm cười.
Lý Nguyên Hạo vỗ nhẹ vai Lâm Phong, ánh mắt ông chứa đựng cả sự tin tưởng và một chút lo lắng không thể che giấu. “Đi đi, tiểu tử. Hãy để thế giới bên ngoài biết đến tên Lâm Phong của Thanh Vân Tông.”
Lâm Phong và Tuyết Dao cùng cúi chào Lý Nguyên Hạo một lần cuối, lời tiễn biệt vang vọng trong không gian tĩnh lặng của Giảng Võ Đường. Khi họ quay lưng bước đi, những tia nắng ban mai đã xuyên qua khe cửa, trải dài trên sàn đá, như mở ra một con đường mới cho hành trình phía trước. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong lại chiêm chiếp mấy tiếng, có vẻ hào hứng vô cùng.
* * *
Cổng Thanh Vân Tông sừng sững hiện ra dưới ánh nắng ban mai, những phiến đá xanh rêu phong mang theo dấu ấn thời gian, nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghi và bất diệt. Những họa tiết rồng phượng uốn lượn trên cột đá cao vút, dường như đang ngẩng đầu vươn tới tầng mây, là biểu tượng cho sự trường tồn của một trong những tông môn chính đạo hàng đầu. Linh khí từ bên trong tông môn tràn ra, thuần khiết và dồi dào, tạo thành một màn sương mờ ảo bao phủ cổng, khiến nó càng thêm huyền ảo.
Bước qua cánh cổng ấy, Lâm Phong cảm thấy một luồng gió mát lành thổi qua, mang theo mùi hương của cỏ cây dại và hơi ẩm của đất trời. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận sự tự do và phóng khoáng mà thế giới bên ngoài mang lại, khác hẳn với sự tinh thuần nhưng cũng có phần gò bó của linh khí trong tông môn.
Linh Khê Trấn, nằm dưới chân núi Thanh Vân, vẫn nhộn nhịp như ngày nào. Những con đường lát đá xanh đã mòn nhẵn dấu chân người, hai bên là những ngôi nhà gỗ mái ngói đỏ tươi san sát nhau, cửa hàng cửa hiệu tấp nập khách ra vào. Tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng cười nói rộn ràng của những đứa trẻ đang chơi đùa, tiếng leng keng của tiền xu trong ví khách, cùng với mùi hương của bánh nướng, mì sợi và các loại thảo mộc khô từ các tiệm thuốc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống phàm trần.
Lâm Phong mỉm cười, ánh mắt lấp lánh hoài niệm. Hắn đã từng là một phàm nhân ở một nơi tương tự, từng trải qua cuộc sống bình dị này. Nhưng giờ đây, hắn đã là một tu sĩ, mang trên vai gánh nặng của cả một tông môn và cả thế giới.
“Nơi này vẫn nhộn nhịp như ngày nào. Thế giới bên ngoài thật khác biệt so với tông môn, phải không Tuyết Dao?” Lâm Phong khẽ quay sang hỏi, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ phiêu lưu và sự hứng thú chân thành.
Tuyết Dao khẽ gật đầu, vẻ mặt trầm tĩnh của nàng dường như đã mềm mại hơn đôi chút khi chứng kiến cảnh tượng này. Nàng đã sống phần lớn cuộc đời mình trong sự thanh tịnh và nghiêm ngặt của tông môn, ít khi tiếp xúc với thế giới phàm trần ồn ào này. Đôi mắt phượng của nàng lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ của những người dân thường, như đang khám phá một điều gì đó hoàn toàn mới mẻ.
“Đúng vậy. Tuy bình phàm nhưng lại tràn đầy sức sống khác lạ,” nàng đáp, giọng nói trong trẻo mang theo một chút suy tư. Nàng cảm thấy một sự ấm áp, một sự chân thật mà trong thế giới tu tiên khắc nghiệt ít khi tìm thấy. Có lẽ, đây chính là ý nghĩa của 'Nhân Đạo Hữu Tình' mà Lý Nguyên Hạo sư thúc đã nhắc đến.
Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong không ngừng cựa quậy. Đôi mắt tròn xoe của nó lướt qua các quầy hàng bán đồ ăn vặt, những cái mũi nhỏ xíu liên tục đánh hơi, rồi nó đột nhiên chiêm chiếp một tiếng, vươn cái móng nhỏ xíu ra chỉ vào một quầy hàng đang bày bán những chiếc bánh rán vàng ươm, thơm lừng.
“Chiêm chiếp! Chiêm chiếp!”
Lâm Phong bật cười, nhẹ nhàng gõ đầu nó. “Tiểu Thử, mới ra ngoài đã quên lời dặn rồi sao? Phải giữ ý tứ chứ.” Nhưng hắn vẫn không khỏi mỉm cười, con linh thú này thực sự rất đáng yêu.
Thôn Thiên Thử không chịu bỏ cuộc, nó nhảy xuống đất, chạy lon ton về phía quầy bánh, cái đuôi trắng muốt vẫy vẫy. Lâm Phong chỉ đành lắc đầu cười khổ, đi theo nó. Tuyết Dao cũng khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi nàng, khiến cảnh vật xung quanh dường như cũng tươi sáng hơn.
Họ chậm rãi đi qua Linh Khê Trấn, không vội vã. Lâm Phong để Thôn Thiên Thử thỏa thích khám phá, hắn cũng nhân cơ hội này để quan sát kỹ hơn thế giới phàm trần. Hắn thấy những người nông dân gánh những gánh rau tươi rói, những thợ thủ công cẩn thận đẽo gọt từng mảnh gỗ, những bà mẹ dỗ dành con trẻ. Tất cả đều mang một vẻ đẹp bình dị, chân thực, là nền tảng vững chắc cho sự tồn tại của thế giới tu chân. Hắn chợt nghĩ, tất cả sự nỗ lực tu luyện, tất cả những trận chiến sinh tử, cuối cùng cũng là để bảo vệ những điều bình dị này. 'Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.' Đạo của hắn, có lẽ, chính là bảo vệ những điều hắn trân quý.
Thôn Thiên Thử cuối cùng cũng được Lâm Phong mua cho một túi bánh rán, nó ngồi trên vai hắn, dùng hai chi trước nhỏ xíu ôm lấy chiếc bánh, gặm một cách ngon lành, đôi mắt vẫn không ngừng tò mò nhìn ngó xung quanh, như một đứa trẻ lần đầu tiên ra khỏi nhà.
Khi họ dần rời xa Linh Khê Trấn, tiếng ồn ào của chợ búa dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho tiếng chim hót líu lo và tiếng gió xào xạc qua những rặng cây. Con đường mòn dẫn vào rừng đã hiện ra trước mắt, như một sợi chỉ xanh vắt ngang qua bức tranh thiên nhiên hùng vĩ.
* * *
Rừng Cổ Mộc đón họ bằng một bầu không khí hoàn toàn khác biệt. Nắng chiều dịu nhẹ xuyên qua tán lá cây cổ thụ rậm rạp, tạo thành những vệt sáng lung linh trên thảm lá khô và những tảng đá phủ đầy rêu phong. Tiếng chim hót líu lo vang vọng từ sâu thẳm trong rừng, tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng lá cây xào xạc trong gió, và tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên hoang dã. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục, mùi gỗ mục và hương nấm rừng thoang thoảng trong không khí, mang theo một cảm giác yên bình, mát mẻ, nhưng cũng ẩn chứa một sự bí ẩn khó lường.
Lâm Phong hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí ở đây tuy không tinh thuần bằng linh khí được gia trì trong Thanh Vân Tông, nhưng lại mang một vẻ hoang dã, nguyên thủy. Nó không bị gò bó, không bị điều chỉnh, mà tự do lưu chuyển, ôm ấp vạn vật.
“Linh khí ở đây tuy kém hơn trong tông môn nhưng lại mang vẻ hoang dã tự nhiên. Có lẽ đó là lý do tại sao nhiều cơ duyên lại ẩn chứa bên ngoài,” Lâm Phong khẽ trầm ngâm nói, ánh mắt lướt qua những thân cây cổ thụ cao vút, những cành lá đan xen vào nhau, tạo thành một mái vòm xanh biếc. Hắn cảm thấy Huyễn Mặc Quyển trong đan điền khẽ rung động, như đang hấp thụ những linh khí nguyên thủy này, chuẩn bị cho những bước đột phá mới.
Tuyết Dao bước đi bên cạnh Lâm Phong, đôi chân nàng khẽ lướt trên thảm lá khô, không gây ra một tiếng động nào. Nàng quan sát môi trường xung quanh một cách cẩn trọng, đôi mắt phượng sắc bén không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Nàng chỉ vào một bụi cây ven đường, nơi có những bông hoa trắng nhỏ li ti tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ. “Đây là Linh Huyết Thảo, tuy không quý hiếm nhưng có tác dụng an thần, tĩnh tâm rất tốt. Nó thường mọc ở những nơi có linh khí hỗn loạn, dùng để điều hòa. Càng tự nhiên, càng ẩn chứa những điều khó lường. Cấm Địa Vạn Yêu mà sư thúc Lý nhắc đến chắc chắn sẽ không dễ dàng.”
Giọng nàng vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng sâu trong ánh mắt lại hiện lên một sự cảnh giác cao độ. Nàng biết, thế giới bên ngoài không phải là nơi để lơ là. Những lời dặn dò của Lý Nguyên Hạo về Ma giáo Huyết Ảnh và 'tàn dư Thiên Đạo' vẫn còn văng vẳng bên tai nàng, tạo nên một áp lực vô hình.
Thôn Thiên Thử, đã gặm xong chiếc bánh rán và liếm láp sạch sẽ, đột nhiên nhảy xuống đất. Đôi mắt tròn xoe của nó lấp lánh như phát hiện ra điều gì đó thú vị, cái mũi nhỏ xíu liên tục hít ngửi không khí, rồi nó chiêm chiếp một tiếng, vẫy vẫy cái đuôi trắng muốt và chạy về phía một lối mòn nhỏ hẹp, khuất sau một tảng đá lớn phủ đầy rêu phong.
“Chiêm chiếp! Chiêm chiếp!” Nó quay đầu lại nhìn Lâm Phong và Tuyết Dao, như thúc giục họ đi theo.
Lâm Phong khẽ nhướng mày. “Tiểu Thử này, bản năng của ngươi quả nhiên nhạy bén. Có vẻ như nó đã tìm thấy một lối đi tắt, hoặc một thứ gì đó đặc biệt.” Hắn lấy ra ngọc giản mà Lý Nguyên Hạo đã trao, kiểm tra phương hướng và bản đồ. Ngón tay hắn lướt trên những đường nét khắc trên ngọc giản, cảm nhận luồng linh khí mỏng manh từ nó. Những điểm màu đỏ trên bản đồ, biểu thị cho hoạt động của Ma giáo Huyết Ảnh, dần trở nên dày đặc hơn khi họ đi sâu vào.
Tuyết Dao khẽ rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm sáng loáng phản chiếu ánh nắng chiều. Nàng không nói gì, nhưng hành động của nàng đã thể hiện sự sẵn sàng ứng phó với mọi nguy hiểm. Mối quan hệ của nàng với Lâm Phong đã phát triển một cách sâu sắc hơn, nàng không còn là "Băng Nữ" kiêu ngạo mà là một đối tác đáng tin cậy, sẵn sàng cùng hắn đối mặt với mọi thử thách.
“Được thôi, Tiểu Thử. Dẫn đường đi,” Lâm Phong mỉm cười nói, ánh mắt hắn tràn đầy sự tin tưởng vào con linh thú nhỏ bé. Hắn cất ngọc giản vào trong túi trữ vật, tay khẽ đặt lên chuôi Huyễn Mặc Kiếm. “Chúng ta sẽ xem Cấm Địa Vạn Yêu có gì đặc biệt.”
Thôn Thiên Thử nghe vậy, lập tức hưng phấn, nó lại chiêm chiếp mấy tiếng rồi lao vào lối mòn, biến mất sau tảng đá. Lâm Phong và Tuyết Dao nhìn nhau, rồi cùng bước theo, bóng dáng họ dần chìm vào sâu thẳm của Rừng Cổ Mộc. Phía trước họ là một thế giới rộng lớn, đầy rẫy hiểm nguy và cơ duyên đang chờ đợi. Ma giáo Huyết Ảnh, các vết nứt không gian, bí cảnh cổ xưa, và cả bí mật về thân thế của Lâm Phong. Tất cả đều là một phần của Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn mà hắn đang theo đuổi. Cuộc viễn chinh của họ, một chương mới đầy phiêu lưu, đã chính thức bắt đầu.