Bóng tối của Rừng Cổ Mộc nuốt chửng lấy hai bóng hình cùng một linh thú nhỏ bé, nhưng không lâu sau, một ánh sáng lấp lánh như sao trời đã dẫn lối họ ra khỏi màn đêm u tối của cây cối. Cuộc viễn chinh của họ, một chương mới đầy phiêu lưu, đã chính thức bắt đầu.
Sau khi len lỏi qua một khe núi hẹp đầy rêu phong và những thân cây cổ thụ rậm rạp, một khung cảnh hoàn toàn khác biệt hiện ra trước mắt Lâm Phong và Tuyết Dao. Không còn là sự tĩnh lặng uy nghiêm của rừng sâu, mà thay vào đó là một bức tranh sống động, ồn ào và đầy màu sắc của thế giới phàm trần. Trước mắt họ, Thị Trấn Thương Nhân hiện lên như một ốc đảo náo nhiệt giữa mênh mông núi rừng, những mái nhà gỗ san sát nhau, mái ngói xám chì phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, tựa như vảy rồng trải dài dưới chân trời. Con đường lát đá gập ghềnh, từng viên đá mòn vẹt theo dấu thời gian, dẫn thẳng vào trung tâm thị trấn, nơi một quảng trường nhỏ đang tấp nập người qua lại.
Ánh chiều tà đổ vàng trên từng nóc nhà, xuyên qua những tán lá cây cổ thụ vươn cao, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường. Không khí ở đây đặc quánh mùi gia vị nồng nàn từ những quầy hàng bán thảo dược, mùi vải vóc mới tinh từ các cửa tiệm dệt may, mùi thức ăn nóng hổi từ những quán ăn ven đường, và cả mùi mồ hôi mặn chát của những người phàm nhân đang hối hả với cuộc sống mưu sinh. Tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống đời thường, một mùi hương đặc trưng mà Lâm Phong hiếm khi được cảm nhận trong Thanh Vân Tông thanh tịnh.
“Nơi phàm trần đúng là khác xa tông môn, đúng không, Tuyết Dao?” Lâm Phong phá vỡ sự im lặng, hắn khẽ mỉm cười, đôi mắt đen láy lấp lánh sự tò mò. Vẻ ngoài thanh tú của hắn, kết hợp với nụ cười nửa miệng tinh quái, khiến hắn dễ dàng hòa nhập vào đám đông mà không gây quá nhiều chú ý, dù cho bộ trường bào xanh sẫm của hắn có vẻ khá tinh xảo. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống động, hỗn tạp đang tuôn trào quanh mình. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn khẽ rung động, như đang thích nghi với sự thay đổi của linh khí, không còn tinh thuần như trong tông môn nhưng lại mang một vẻ hoang dã, nguyên bản.
Tuyết Dao, với dáng người mảnh mai và y phục màu trắng tinh khôi, đứng cạnh Lâm Phong, đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng quét qua từng ngóc ngách của thị trấn. Vẻ đẹp thoát tục của nàng, tựa băng tuyết, có phần đối lập với sự ồn ào, náo nhiệt xung quanh, khiến không ít người phàm nhân phải ngoái nhìn. Tuy nhiên, nàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, chỉ có ánh mắt nàng là thoáng lộ vẻ ngạc nhiên. “Ồn ào quá mức… nhưng cũng thú vị,” nàng đáp, giọng nói trong trẻo như tiếng suối chảy, nhưng vẫn giữ được sự ngắn gọn, súc tích. Nàng chưa bao giờ trải qua một khung cảnh phàm trần sầm uất đến vậy. Trong tông môn, vạn vật đều tuân theo quy tắc, trật tự, còn ở đây, mọi thứ lại mang một vẻ hỗn loạn đầy sức sống.
Thôn Thiên Thử, con linh thú nhỏ xíu lông trắng muốt, đang đậu trên vai Lâm Phong, đôi mắt tròn xoe của nó không ngừng đảo quanh, lấp lánh sự hiếu kỳ. Nó "chiêm chiếp" một tiếng nho nhỏ, cái mũi nhỏ xíu liên tục hít ngửi không khí, dường như đang cố gắng phân biệt hàng trăm mùi hương đang tràn ngập. Nó thậm chí còn thò cái đầu nhỏ bé ra, tò mò nhìn chằm chằm vào một xe hàng rong đang bán những xiên thịt nướng thơm lừng, nước miếng ứa ra một cách đáng yêu.
“Ngươi cũng thấy thú vị sao, Tiểu Thử?” Lâm Phong khẽ cười, dùng ngón tay gãi nhẹ sau tai con linh thú. Hắn dắt Tuyết Dao bước vào dòng người. Tiếng rao hàng “Ai mua lụa là gấm vóc đây!” hay “Bánh bao nóng hổi, vừa thổi vừa ăn!” vang vọng khắp nơi, hòa cùng tiếng mặc cả ồn ã, tiếng xe ngựa lọc cọc trên đường đá, và vô số những câu chuyện phiếm của đám đông. Lâm Phong thích thú quan sát từng gương mặt, từng cử chỉ, như thể hắn đang đọc một cuốn sách lớn về cuộc sống. Hắn thấy những người bán hàng với nụ cười tươi rói mời chào khách, những bà lão ngồi bên hè phố thêu thùa, những đứa trẻ con chạy nhảy nô đùa, và cả những tu sĩ cấp thấp đang thong thả dạo bước, tìm kiếm linh dược hay vật liệu tu luyện.
Hắn khẽ siết chặt tay Tuyết Dao, cảm nhận sự lạnh lẽo mềm mại từ làn da nàng. "Mỗi nơi đều có cái hay riêng, Tuyết Dao à. Trong tông môn, chúng ta tu luyện để đạt tới cảnh giới cao siêu, thoát tục. Nhưng ở chốn phàm trần này, lại là nơi để ta hiểu rõ hơn về 'Nhân Đạo Hữu Tình', để biết rằng dù Tu Đạo Vô Tận, nhưng cái gốc của nó vẫn là cuộc sống."
Tuyết Dao không đáp lời, nhưng ánh mắt nàng nhìn Lâm Phong đã ấm áp hơn một chút. Nàng không còn là một pho tượng băng giá, mà đã dần mở lòng mình ra với thế giới, và với Lâm Phong. Nàng khẽ gật đầu, đồng ý với lời nói của hắn. Nàng cũng đang cố gắng quan sát, để hiểu hơn về thế giới mà trước đây nàng chỉ được nghe kể. Nàng nhận ra sự khác biệt rõ rệt giữa những người phàm nhân ở đây và những đệ tử trong tông môn. Họ không có linh lực, không có pháp bảo, nhưng đôi mắt họ lại tràn đầy sự kiên cường, sức sống và cả những lo toan rất đỗi đời thường.
Khi họ đi qua một cửa hàng bán đồ gốm, Lâm Phong dừng lại, ngắm nghía những chiếc bình hoa được trang trí tinh xảo. “Những thứ này tuy không có giá trị tu luyện, nhưng lại mang vẻ đẹp của sự khéo léo, tỉ mỉ,” hắn nói, rồi quay sang một bà lão đang ngồi đan lát gần đó. “Lão phu nhân, cho hỏi, thị trấn này có quán trọ nào vừa sạch sẽ lại có nhiều tin tức không?”
Bà lão ngẩng đầu lên, đôi mắt nheo nheo nhìn Lâm Phong, rồi mỉm cười hiền hậu. “Chàng trai trẻ nhìn dáng vẻ không giống người thường. Nếu muốn nghe tin tức, thì cứ tìm Quán Trọ Lạc Trần ở cuối phố. Lão Bản Nương Mị ở đó có tai mắt khắp nơi, lại thêm cái miệng dẻo quẹo, không chuyện gì là không biết đâu.” Bà lão nhìn Tuyết Dao, rồi lại nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy ý cười. “Mà tiểu cô nương này thật là xinh đẹp, đúng là cặp trai tài gái sắc.”
Tuyết Dao khẽ đỏ mặt, nàng quay đi, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Lâm Phong cười ha hả, chắp tay cảm ơn bà lão. “Đa tạ lão phu nhân chỉ điểm.” Hắn lại dắt Tuyết Dao đi tiếp, hướng về phía cuối phố, nơi những ánh đèn lồng đã bắt đầu được thắp sáng, báo hiệu màn đêm đang buông xuống.
Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong bỗng nhiên "chiêm chiếp" một tiếng dồn dập hơn, nó rúc vào cổ hắn, dường như cảm nhận được điều gì đó. Lâm Phong khẽ nhíu mày, bản năng của con linh thú này cực kỳ nhạy bén, nó hiếm khi vô cớ phát ra tiếng kêu như vậy. Hắn liếc nhìn xung quanh, một bóng đen thoảng qua trong đám đông, nhanh đến mức hắn không thể xác định rõ. Hắn khẽ nắm chặt tay Tuyết Dao hơn một chút, ánh mắt lướt qua những người dân phàm trần đang vui vẻ trò chuyện, trong lòng dâng lên một sự cảnh giác. Có lẽ, thế giới phàm trần này không chỉ có sự yên bình và náo nhiệt, mà còn ẩn chứa những mối nguy hiểm khó lường. Những lời dặn dò của Lý Nguyên Hạo về Ma giáo Huyết Ảnh và 'tàn dư Thiên Đạo' lại hiện lên trong tâm trí hắn. Họ mới chỉ bắt đầu hành trình, và mọi thứ có vẻ không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Bóng tối dần bao phủ thị trấn, những ánh đèn lồng rực rỡ bắt đầu thắp sáng từng con phố, tạo nên một khung cảnh lung linh huyền ảo. Lâm Phong và Tuyết Dao, cùng với Thôn Thiên Thử, bước đi trên con đường đá, hòa mình vào dòng người, để lại phía sau những ồn ào của chợ búa, hướng về phía Quán Trọ Lạc Trần, nơi những bí mật và tin tức đang chờ đợi họ.
***
Màn đêm buông xuống, Quán Trọ Lạc Trần sáng đèn rực rỡ, trở thành một điểm nhấn ấm áp giữa thị trấn. Tòa nhà gỗ hai tầng với mái ngói xám đã phủ đầy rêu phong, toát lên vẻ cổ kính nhưng vẫn vững chãi. Tầng dưới là sảnh ăn uống chung rộng rãi, nơi những chiếc bàn ghế gỗ được kê san sát, và một quầy lễ tân nhỏ nơi Lão Bản Nương Mị thường xuyên túc trực. Từ bên ngoài, Lâm Phong đã có thể nghe thấy tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng cười đùa vang vọng, và thấp thoáng đâu đó là tiếng đàn hát dịu dàng từ các ca nữ đang biểu diễn ở một góc sảnh.
Mùi thức ăn nấu nướng thơm lừng, đặc biệt là mùi thịt nướng xông khói và canh hầm nóng hổi, hòa quyện với mùi rượu nồng nàn, mùi bụi đường và cả mùi khói bếp ấm áp, tạo nên một bầu không khí vô cùng ấm cúng và thân mật. Đây đúng là nơi lý tưởng để những lữ khách dừng chân, nghỉ ngơi, và quan trọng hơn, để trao đổi tin tức.
Lâm Phong và Tuyết Dao bước vào, ánh mắt họ nhanh chóng quét qua toàn bộ căn phòng. Quán đông đúc đến bất ngờ, dường như mọi lữ khách trong thị trấn đều đổ về đây để tìm kiếm một bữa tối thịnh soạn và một nơi để xua tan đi sự mệt mỏi sau một ngày dài. Thôn Thiên Thử, vẫn còn đậu trên vai Lâm Phong, đã bị mê hoặc hoàn toàn bởi mùi thức ăn. Nó liên tục "chiêm chiếp" đòi ăn, khiến Lâm Phong phải khẽ nhéo tai nó một cái.
“Ai nha, hôm nay quán lại có thêm hai vị khách quý,” một giọng nói ngọt ngào, lảnh lót vang lên. Lão Bản Nương Mị xuất hiện từ phía quầy lễ tân, dáng người nàng uyển chuyển như một cành liễu, mặc một bộ y phục lụa màu đỏ thẫm xẻ cao, tôn lên đường cong quyến rũ. Gương mặt xinh đẹp, quyến rũ của nàng với đôi mắt lúng liếng như hồ ly tinh, đang mỉm cười đầy mê hoặc. “Công tử và tiểu thư đây chắc là lần đầu đến Thị Trấn Thương Nhân phải không? Trông dáng vẻ quý phái như vậy, chắc hẳn là từ những gia tộc lớn ở phương Bắc?”
Lâm Phong khẽ chắp tay, mỉm cười đáp lại. “Lão Bản Nương quá khen. Tại hạ chỉ là một lữ khách bình thường, cùng tiểu muội đây đi du ngoạn sơn thủy. Nghe danh Quán Trọ Lạc Trần đã lâu, nay mới có dịp ghé qua. Không biết quán còn phòng trống không?” Hắn liếc nhìn Tuyết Dao bên cạnh, thấy nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại có phần tò mò trước sự phóng khoáng của Lão Bản Nương.
Lão Bản Nương Mị che miệng cười duyên dáng, đôi mắt nàng khẽ liếc nhìn Tuyết Dao một cái đầy ẩn ý. “Phòng trống thì luôn có, nhưng phòng tốt thì e là chỉ còn một. Hai vị xem sao?”
Lâm Phong ngạc nhiên một chút, rồi lại bật cười. “Một phòng là đủ rồi, Lão Bản Nương. Chúng ta cũng chỉ cần một nơi để nghỉ ngơi thôi.” Hắn khẽ nháy mắt với Tuyết Dao, nàng chỉ khẽ nhíu mày, không nói gì. Có lẽ, nàng đã quen với những trò đùa cợt của hắn.
Sau khi thuê phòng, Lâm Phong và Tuyết Dao được dẫn đến một chiếc bàn trống ở góc sảnh, nơi ít ồn ào hơn một chút. Lâm Phong gọi vài món ăn đặc trưng của quán, cùng một bình trà nóng. Hắn khéo léo quan sát xung quanh, tìm kiếm một mục tiêu tiềm năng để thu thập thông tin. Ánh mắt hắn dừng lại ở một chiếc bàn gần đó, nơi một Du Học Sĩ đang ngồi một mình, mặc bộ áo nho sinh màu xám tro, đeo một cặp kính gọng tròn và tay cầm một cuốn sách cổ dày cộp. Vẻ mặt hắn uyên bác nhưng lại có chút nhút nhát, thi thoảng lại ngẩng lên nhìn xung quanh rồi vội vàng cúi xuống đọc sách tiếp. Đây chính là kiểu người có kiến thức rộng, lại ít giao thiệp, dễ dàng trở thành nguồn tin đáng giá.
Khi món ăn được dọn ra, Lâm Phong chủ động bước đến bàn của Du Học Sĩ, khẽ chắp tay. “Vị huynh đài đây có vẻ là người ham học hỏi, xin hỏi có thể cho tại hạ ngồi chung bàn được không? Quán trọ hôm nay đông đúc quá.”
Du Học Sĩ giật mình ngẩng lên, đôi mắt sau cặp kính toát lên vẻ ngạc nhiên. Hắn vội vàng gật đầu, có chút lúng túng. “Được… được chứ. Mời vị công tử ngồi.”
Lâm Phong mỉm cười, kéo ghế ngồi xuống, Tuyết Dao cũng theo sau, nàng chỉ khẽ gật đầu chào Du Học Sĩ rồi ngồi xuống cạnh Lâm Phong. Thôn Thiên Thử, sau khi đã chén sạch một đĩa thịt nướng mà Lâm Phong đã lén lút đặt mua cho nó, giờ đang cuộn tròn thành một cục bông trên đùi Lâm Phong, mắt lim dim thỏa mãn.
“Tại hạ là Lâm Phong, đây là tiểu muội Tuyết Dao,” Lâm Phong giới thiệu. “Không biết tôn tính đại danh của huynh đài là gì?”
“Tại hạ… tại hạ là Mạc Văn,” Du Học Sĩ lắp bắp đáp lời, có vẻ không quen giao tiếp với người lạ, đặc biệt là với một người có khí chất bất phàm như Lâm Phong và một mỹ nhân lạnh lùng như Tuyết Dao.
“Mạc huynh tên hay, thật xứng với vẻ uyên bác của huynh,” Lâm Phong khen ngợi, rồi rót cho Mạc Văn một chén trà. “Xin hỏi Mạc huynh có thể chia sẻ một chút về tình hình gần đây của Thị Trấn Thương Nhân này không? Chúng tôi là lữ khách phương xa, vừa đến đây, còn nhiều điều lạ lẫm.”
Mạc Văn có vẻ vui vẻ hơn khi được khen ngợi. Hắn chỉnh lại cặp kính, hắng giọng một tiếng. “À, thị trấn này tên là Bình An, nhưng dạo gần đây cũng không còn bình an như cái tên của nó nữa rồi.”
Đúng lúc đó, Lão Bản Nương Mị đi ngang qua, thấy Lâm Phong đang bắt chuyện với Mạc Văn, nàng liền dừng lại, đôi mắt lúng liếng nhìn Lâm Phong. “Ai nha, công tử Lâm Phong đây thật là khéo léo. Đêm nay muốn nghe chuyện gì, công tử?”
Lâm Phong khẽ cười, đưa chén trà lên nhấp một ngụm. “Lão Bản Nương, gần đây có tin tức gì thú vị không? Nghe nói Cấm Địa Vạn Yêu dạo này không yên bình lắm, lại thêm những kẻ lạ mặt xuất hiện, khiến người dân lo lắng.” Hắn nói khẽ, nhưng đủ để Tuyết Dao và Mạc Văn nghe thấy.
Lão Bản Nương Mị nháy mắt một cái, rồi kéo một chiếc ghế nhỏ lại, ngồi xuống cạnh bàn. “Công tử hỏi đúng người rồi! Gần đây đúng là có vài chuyện lạ… mấy tháng trước, có vài thương nhân đi qua rìa Cấm Địa Vạn Yêu, kể rằng họ thấy những ‘kẻ mặc áo choàng đen’ lạ mặt, hành tung quỷ dị, không giống người tu sĩ chính phái chút nào. Rồi thì… gần đây yêu thú trong Cấm Địa cũng hung hãn hơn hẳn, không ít người đi săn bị chúng tấn công, thậm chí có cả linh thú biến dị, mạnh hơn bình thường rất nhiều.” Nàng khẽ rùng mình, vẻ mặt thoáng hiện lên sự sợ hãi. “Còn nghe nói, có một số tu sĩ trẻ từ các môn phái nhỏ cũng đang đổ xô về phía Cấm Địa Vạn Yêu, không biết là tìm kiếm cơ duyên hay tự tìm đường chết nữa.”
Mạc Văn, nghe đến đây, cũng không còn nhút nhát nữa. Hắn vội vàng chen lời, đẩy cặp kính lên. “Theo như cổ tịch ghi lại, những dị tượng này thường báo hiệu một sự kiện lớn sắp xảy ra. Trong lịch sử, mỗi khi yêu thú trở nên hung hãn bất thường, hay những kẻ tà đạo xuất hiện, thì đều có liên quan đến việc các vết nứt không gian mở ra, hoặc những bí cảnh cổ xưa bị phá vỡ phong ấn.” Hắn lật cuốn sách đang cầm, chỉ vào một hình vẽ cổ xưa. “Đây là ghi chép về ‘Đại Địa Phân Liệt’ từ hàng vạn năm trước, cũng bắt đầu từ những dấu hiệu tương tự.”
Lâm Phong và Tuyết Dao trao đổi ánh mắt. Những gì Lý Nguyên Hạo đã dặn dò hoàn toàn trùng khớp với lời kể của Lão Bản Nương và Mạc Văn. Ma giáo Huyết Ảnh, Cấm Địa Vạn Yêu, vết nứt không gian, và cả 'tàn dư Thiên Đạo' – tất cả đều đang dần hiện rõ.
“Vậy những ‘kẻ mặc áo choàng đen’ đó có làm gì kinh động đến người dân không?” Tuyết Dao lên tiếng, giọng nàng trầm ổn, toát lên vẻ uy nghiêm. Nàng đã chú ý lắng nghe từ nãy đến giờ, và đây là lần đầu tiên nàng đặt câu hỏi.
Lão Bản Nương Mị lắc đầu. “Không hẳn là kinh động trực tiếp. Họ thường lẩn khuất trong bóng tối, nhưng lại có những hành động bí ẩn, như việc các thi thể không rõ nguyên nhân được tìm thấy ở rìa rừng, hay những linh dược quý hiếm bị mất cắp không dấu vết. Dù sao thì, cứ nghe thấy ‘áo choàng đen’ là người ta đã sợ rồi. Thị trấn Bình An này không dám hó hé gì đâu.”
Lâm Phong khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, suy nghĩ. “Linh thú biến dị, vết nứt không gian, kẻ áo choàng đen… có vẻ Cấm Địa Vạn Yêu đang trở thành một cái động không đáy, thu hút đủ loại ánh mắt.” Hắn lại nhìn Mạc Văn. “Mạc huynh có biết gì về Cấm Địa Vạn Yêu không? Ngoài những yêu thú hung hãn, còn có điều gì đặc biệt nữa không?”
Mạc Văn hắng giọng, có vẻ rất hào hứng khi được hỏi về kiến thức của mình. “Cấm Địa Vạn Yêu là một vùng đất cổ xưa, rộng lớn, được đồn đại là nơi chôn giấu vô số bí mật. Có người nói đó là một chiến trường cổ đại của tiên ma, có người lại bảo đó là một di tích của một nền văn minh đã biến mất. Theo cổ tịch ghi lại, bên trong Cấm Địa có những loại linh dược quý hiếm đến mức có thể cải tử hoàn sinh, những pháp bảo thất lạc từ thời thượng cổ, và cả những công pháp tu luyện đã bị thất truyền. Tuy nhiên, cũng có những lời đồn về các cấm địa nhỏ hơn bên trong, nơi tồn tại những sinh vật cổ xưa, những trận pháp chết người, và cả những lời nguyền rủa từ thời Thiên Đạo chưa suy yếu.”
Mạc Văn nói đến đây, ánh mắt hắn thoáng hiện lên vẻ sợ hãi. “Mà gần đây, còn có tin đồn về một ‘yêu nữ’ xuất hiện trong Cấm Địa Vạn Yêu, nàng ta có khả năng điều khiển các yêu thú, vô cùng mạnh mẽ và tàn độc. Không ít tu sĩ có ý đồ xâm phạm cấm địa đã bỏ mạng dưới tay nàng ta.”
Lâm Phong nhướng mày, “Yêu nữ?” Hắn quay sang nhìn Tuyết Dao, nàng cũng lộ vẻ tò mò. “Xem ra Cấm Địa Vạn Yêu không chỉ là nơi ẩn chứa cơ duyên, mà còn là một cái bẫy chết người.”
Lão Bản Nương Mị gật gù đồng tình. “Đúng vậy đó công tử. Dù sao thì, quý vị tu sĩ có đi ngang Cấm Địa Vạn Yêu thì cũng nên cẩn trọng. Mạng người không phải là cỏ rác đâu.” Nàng đứng dậy, khẽ nháy mắt với Lâm Phong. “Nếu công tử còn muốn nghe thêm tin tức, cứ gọi ta. Đêm nay, ta sẽ chuẩn bị cho công tử một ấm trà ngon tuyệt.” Nàng cười khúc khích rồi quay đi, để lại Lâm Phong với một nụ cười bất lực và Tuyết Dao với một ánh mắt khó hiểu.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, rồi quay sang Mạc Văn. “Đa tạ Mạc huynh đã chia sẻ. Những thông tin này thật sự rất hữu ích.” Hắn móc ra một túi linh thạch nhỏ, đặt lên bàn. “Đây là chút lòng thành, mong Mạc huynh nhận lấy.”
Mạc Văn vội vàng xua tay. “Không dám, không dám! Tại hạ chỉ là nói vài câu chuyện vặt vãnh mà thôi.” Nhưng Lâm Phong đã đặt túi linh thạch vào tay hắn, rồi đứng dậy.
“Thời gian cũng không còn sớm, chúng ta nên về phòng nghỉ ngơi thôi, Tuyết Dao,” Lâm Phong nói, ánh mắt hắn lại hướng về phía Cấm Địa Vạn Yêu, nơi những bí ẩn và thử thách đang chờ đợi. Hắn biết, những gì họ vừa nghe chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
***
Đêm khuya, bên trong căn phòng trọ đơn giản tại Quán Trọ Lạc Trần, một không khí hoàn toàn khác biệt so với sự ồn ào của sảnh dưới. Căn phòng ấm áp và khô ráo, tường gỗ phủ kín, chỉ có ánh đèn lồng tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, đủ để xua đi bóng tối mà không quá chói chang. Bên ngoài cửa sổ, tiếng gió đêm xào xạc qua kẽ lá, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích từ xa vọng lại, tạo nên một bản nhạc đêm tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sự náo nhiệt của buổi tối.
Lâm Phong trải một tấm bản đồ đơn giản ra chiếc bàn gỗ cũ kỹ giữa phòng. Tấm bản đồ này là một phần của ngọc giản mà Lý Nguyên Hạo đã trao cho hắn, chỉ rõ các khu vực quan trọng và một vài điểm đáng chú ý ở biên giới các thế lực. Hắn dùng ngón tay lướt qua những đường nét khắc trên bản đồ, khoanh vùng các khu vực nguy hiểm mà họ vừa nghe được. Những điểm màu đỏ trên bản đồ, biểu thị cho hoạt động của Ma giáo Huyết Ảnh, giờ đây dường như trở nên đậm hơn, dày đặc hơn, đặc biệt là ở khu vực lân cận Cấm Địa Vạn Yêu.
Tuyết Dao ngồi đối diện Lâm Phong, nàng không nói gì, nhưng ánh mắt phượng sắc bén của nàng vẫn chăm chú nhìn vào bản đồ. Tóc nàng buông xõa tự nhiên, càng tôn lên vẻ đẹp thanh khiết, thoát tục. Nàng đang cẩn thận kiểm tra lại các loại đan dược và pháp bảo phòng thân trong túi trữ vật của mình. Từ đan dược hồi phục linh lực, giải độc, đến những phù chú phòng ngự, công kích, tất cả đều được sắp xếp gọn gàng, sẵn sàng cho mọi tình huống. Hành động này không chỉ thể hiện sự cẩn trọng của nàng mà còn cho thấy nàng đã hoàn toàn đặt niềm tin vào Lâm Phong, sẵn sàng cùng hắn đối mặt với mọi thử thách. Nàng không còn là một "Băng Nữ" kiêu ngạo, mà là một đối tác đáng tin cậy, một hậu phương vững chắc.
Thôn Thiên Thử, sau một ngày dài được ăn uống no nê và khám phá thế giới bên ngoài, giờ đang nằm cuộn tròn thành một cục bông trắng muốt trên gối của Lâm Phong, đôi mắt tròn xoe của nó thỉnh thoảng mở ra, nhìn hai người đang trầm tư, rồi lại lim dim ngủ tiếp. Sự hiện diện của nó mang lại một chút ấm áp, xua đi không khí căng thẳng trong phòng.
“Xem ra Ma giáo Huyết Ảnh đúng là đang rục rịch, hoạt động của chúng ngày càng táo tợn hơn,” Lâm Phong phá vỡ sự im lặng, giọng hắn trầm xuống, không còn vẻ dí dỏm thường ngày. “Cấm Địa Vạn Yêu này, e rằng không chỉ có yêu thú thông thường. Những linh thú biến dị, những kẻ áo choàng đen, và cả ‘yêu nữ’ mà Mạc huynh sĩ nhắc đến… tất cả đều cho thấy một âm mưu lớn đang được dệt nên.” Hắn dùng đầu ngón tay gõ nhẹ vào bản đồ, nơi Cấm Địa Vạn Yêu được đánh dấu.
Tuyết Dao khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ lo lắng. “Những vết nứt không gian mà sư thúc Lý đã nhắc tới… liệu có liên quan đến sự hung hãn của yêu thú và sự xuất hiện của Ma giáo Huyết Ảnh không? Nếu các vết nứt đó mở rộng, không chỉ Cấm Địa Vạn Yêu mà cả vùng đất này đều sẽ gặp nguy hiểm. Chúng ta cần cẩn thận hơn rất nhiều.” Nàng cảm nhận được áp lực vô hình từ những lời dặn dò của Lý Nguyên Hạo, và giờ đây, những lời nói đó đang dần trở thành hiện thực.
Lâm Phong gật đầu, suy nghĩ của hắn xoay chuyển nhanh chóng. “Chắc chắn là có liên quan. Những cổ tịch mà Mạc Văn nhắc đến, về ‘Đại Địa Phân Liệt’ và những dị tượng tương tự, không thể nào là trùng hợp. Có lẽ, ‘tàn dư Thiên Đạo’ mà chúng ta tìm thấy trong phế tích Vân Hà cũng đang bị các thế lực tà ác lợi dụng. Mục tiêu của Ma giáo Huyết Ảnh chắc chắn không chỉ dừng lại ở việc gây rối trật tự.” Hắn nhớ lại những mảnh ngọc bội và phiến đá cổ xưa mà họ đã tìm thấy, những ký hiệu ma mị khắc trên đó. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn khẽ rung lên, như muốn nhắc nhở hắn về một bí mật lớn hơn, một sức mạnh tiềm ẩn đang chờ được khai phá.
“Và cả những tu sĩ trẻ đổ xô về Cấm Địa Vạn Yêu nữa,” Tuyết Dao tiếp lời, giọng nàng sắc lạnh. “Họ có thể là những người thiếu kinh nghiệm, bị cám dỗ bởi lời đồn về cơ duyên, nhưng cũng có thể là những kẻ có mục đích riêng, hoặc thậm chí là tay trong của Ma giáo Huyết Ảnh.”
Lâm Phong khẽ thở dài. “Thế giới tu chân vốn dĩ là vậy. Lợi ích, danh vọng, sức mạnh… luôn là những thứ có thể khiến con người ta mù quáng. Chúng ta cần phải cảnh giác với tất cả mọi người, kể cả những người tưởng chừng vô hại. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Nhưng lòng người thì khó lường.” Hắn nhìn Tuyết Dao, ánh mắt hắn tràn đầy sự tin tưởng. “Dù sao đi nữa, có ngươi bên cạnh, ta cũng an tâm hơn nhiều.”
Tuyết Dao khẽ đỏ mặt, nàng tránh ánh mắt hắn, nhưng khóe môi nàng lại khẽ cong lên một nụ cười mờ nhạt. “Ngươi cũng vậy. Có ngươi, ta tin rằng chúng ta có thể vượt qua mọi thử thách.” Sự tin tưởng của nàng dành cho Lâm Phong đã không còn là một lời nói suông, mà đã được chứng minh qua hành động, qua sự đồng hành không rời.
“Cấm Địa Vạn Yêu sẽ là một thử thách lớn, nhưng cũng là cơ hội để chúng ta tìm hiểu sâu hơn về Ma giáo Huyết Ảnh, về ‘tàn dư Thiên Đạo’ và những bí mật của thế giới này,” Lâm Phong nói, ánh mắt hắn ánh lên sự quyết tâm. “Chúng ta sẽ đi sâu vào đó, tìm kiếm nguồn gốc của sự biến dị, và nếu có thể, ngăn chặn âm mưu của Ma giáo. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Ta sẽ không để bất kỳ thế lực tà ác nào phá hoại sự bình yên của thế giới này.”
Hắn cất tấm bản đồ vào túi trữ vật, rồi đứng dậy. Tuyết Dao cũng đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ. Cả hai nhìn nhau, trong ánh mắt họ đều hiện lên sự kiên định và ý chí sắt đá. Thôn Thiên Thử khẽ cựa mình, rồi mở mắt ra, đôi mắt tròn xoe nhìn Lâm Phong, dường như cũng cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình. Nó "chiêm chiếp" một tiếng nho nhỏ, như muốn nói rằng nó cũng đã sẵn sàng.
Ngoài trời, đêm đã buông xuống sâu hơn, thị trấn Bình An chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại ánh đèn lồng mờ ảo và tiếng gió xào xạc. Nhưng bên trong căn phòng trọ nhỏ bé này, hai con người và một linh thú đang chuẩn bị cho một cuộc hành trình đầy mạo hiểm, một cuộc đối đầu với những thế lực đen tối đang ẩn mình. Phía trước họ là Cấm Địa Vạn Yêu, một vùng đất huyền bí và chết chóc, nơi những bí mật cổ xưa đang chờ được vén màn. Và họ, những lữ khách dũng cảm, đã sẵn sàng để viết nên chương tiếp theo của huyền thoại "Tu Tiên Huyễn Mặc".