Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 123

Vùng Hoang Dã Thức Tỉnh: Bước Chân Đầu Tiên Đến Cấm Địa

3268 từ
Mục tiêu: Tiếp nối hành trình của Lâm Phong và Tuyết Dao sau khi rời Thị Trấn Thương Nhân.,Mô tả quá trình cả hai dần tiến sâu vào vùng đất hoang dã, thể hiện sự chuyển biến từ văn minh sang nguyên sơ.,Giới thiệu những dấu hiệu đầu tiên về sự hiện diện của linh thú cấp cao và các cấm địa, tăng cường cảm giác hồi hộp và nguy hiểm.,Phát triển sự ăn ý và tin tưởng giữa Lâm Phong và Tuyết Dao trong môi trường mới.,Khẳng định vai trò dẫn đường và cảnh báo của Thôn Thiên Thử.,Tạo tiền đề vững chắc cho việc thực sự tiến vào Cấm Địa Vạn Yêu và cuộc gặp gỡ với Mộc Ly.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Thôn Thiên Thử
Mood: Phiêu lưu, căng thẳng nhẹ, bí ẩn, khám phá
Kết chương: [object Object]

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng ban mai yếu ớt xuyên qua làn sương mờ còn vương vấn trên mái ngói Thị Trấn Bình An, chiếu rọi lên con đường lát đá ẩm ướt. Lâm Phong và Tuyết Dao đã rời quán trọ Lạc Trần từ rất sớm, không một tiếng động, để lại phía sau sự ồn ào còn đang say ngủ của thế giới phàm tục. Cả hai không chút chần chừ, sải bước theo hướng Tây Nam, nơi tấm bản đồ thô sơ của Lý Nguyên Hạo chỉ dẫn về Cấm Địa Vạn Yêu huyền bí.

Lâm Phong khoác trên mình bộ trường bào màu xanh sẫm, dáng người cao ráo, bước đi uyển chuyển nhưng đầy vững chãi. Đôi mắt hắn sâu thẳm, ánh lên vẻ tinh anh và một chút tò mò không che giấu. Bên cạnh hắn, Tuyết Dao duyên dáng trong bộ y phục trắng tinh khôi, tóc đen nhánh búi cao gọn gàng. Vẻ mặt nàng vẫn giữ nét băng giá quen thuộc, nhưng ánh mắt phượng dài lại không ngừng quét qua cảnh vật xung quanh, cảnh giác với mọi biến động nhỏ nhất. Thôn Thiên Thử, con linh thú nhỏ nhắn lông trắng muốt, nằm gọn trong tay áo Lâm Phong, chỉ lộ ra đôi mắt tròn xoe long lanh, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu ngửi ngửi không khí, cái mũi nhỏ xinh khẽ rung rung.

Con đường ban đầu còn khá rộng rãi, lẩn khuất giữa những cánh đồng xanh mướt và những ngôi nhà tranh vắng vẻ. Dần dà, những cánh đồng lùi lại, nhường chỗ cho những rặng cây bụi thấp, rồi sau đó là một bức tường xanh rì của những thân cây cổ thụ cao vút, cành lá đan xen chằng chịt, tạo thành một vòm trời tự nhiên. Họ đã tiến vào Rừng Cổ Mộc.

Không khí trong rừng mát mẻ hơn hẳn so với bên ngoài, mang theo mùi đất ẩm đặc trưng, mùi lá cây mục rữa và hương thơm dìu dịu của những loài hoa dại ẩn mình trong bóng tối. Ánh sáng mặt trời chỉ còn là những vệt vàng lung linh, nhảy nhót trên mặt đất lởm chởm rễ cây và đá tảng phủ rêu phong. Tiếng chim hót líu lo từ khắp các cành cây, tiếng côn trùng rả rích dưới tán lá, và xa xa là tiếng suối chảy róc rách, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên hoang dã.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí trong lành tràn vào phổi, mang theo một chút vị ngọt của cỏ cây. Hắn khẽ mỉm cười, đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái nay lại thêm phần thư thái. "Thế giới bên ngoài tông môn quả nhiên khác biệt, linh khí tuy không tinh thuần bằng những nơi được gia cố bằng trận pháp, nhưng lại mang một vẻ hoang dã đầy sức sống, một sự tự do mà những bức tường tông môn không thể nào có được." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một thân cây cổ thụ, lớp vỏ sần sùi mang dấu vết của hàng trăm năm phong sương. "Những sinh linh ở đây chắc hẳn cũng mang trong mình một sức mạnh nguyên thủy khác biệt."

Tuyết Dao khẽ nhíu mày, ánh mắt nàng quét qua những dấu chân mơ hồ trên nền đất ẩm ướt. "Đừng khinh suất, Lâm Phong. Càng vào sâu càng nguy hiểm. Những dấu vết này cho thấy có không ít linh thú đã qua lại. Tuy chỉ là cấp thấp, nhưng chúng có thể ẩn chứa những bất ngờ không lường trước được." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy nghiêm nghị, như một dòng suối băng chảy qua khu rừng tĩnh lặng. Nàng không ngừng quan sát, đôi tay ngọc ngà vẫn giữ tư thế sẵn sàng, dù không rút kiếm nhưng mọi động tác đều toát lên sự cảnh giác cao độ.

Lâm Phong quay sang nhìn nàng, nụ cười trên môi càng thêm phần ranh mãnh. "Nàng xem, Tuyết Dao, ngay cả tiểu gia hỏa này cũng cảnh giác hơn cả ta. Chắc nó ngửi thấy mùi thịt ngon rồi, đang nghĩ xem nên bắt con mồi nào về làm bữa tối đây mà." Hắn nhẹ nhàng vuốt ve đầu Thôn Thiên Thử, khiến nó khẽ "chiêm chiếp" một tiếng, đôi mắt tròn xoe ngước lên nhìn hắn, rồi lại tò mò nhìn về phía trước, cái mũi nhỏ liên tục hoạt động.

Tuyết Dao liếc hắn một cái sắc lạnh, mặc dù trong lòng nàng cũng cảm thấy có chút buồn cười trước sự tinh quái của Lâm Phong. "Ngươi còn tâm trạng đùa giỡn! Chúng ta đang tiến vào Cấm Địa Vạn Yêu, không phải là đi du ngoạn." Tuyết Dao không muốn phá hỏng sự tập trung của mình vào việc cảnh giác xung quanh. Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, nàng lại thầm thừa nhận rằng, sự dí dỏm của Lâm Phong đôi khi lại xua tan đi phần nào sự căng thẳng và áp lực mà nàng cảm nhận được từ môi trường xa lạ này.

Họ tiếp tục cuộc hành trình, con đường mòn dần trở nên hẹp hơn, lờ mờ và khó nhận biết hơn giữa những thân cây to lớn. Thỉnh thoảng, Lâm Phong lại dừng lại, cúi người kiểm tra những dấu chân lạ trên đất, phân tích hướng đi và kích thước của linh thú đã qua lại. Hắn không chỉ dựa vào kinh nghiệm mà còn dựa vào trực giác nhạy bén của một cường giả, cùng với sự hỗ trợ từ Thôn Thiên Thử. Con linh thú nhỏ bé cứ chốc chốc lại nhoài người ra khỏi tay áo, nhảy lên vai Lâm Phong, rồi lại rúc vào trong, hành động liên tục báo hiệu sự thay đổi của môi trường.

"Xem ra, những linh thú ở đây có vẻ 'nhiệt tình' hơn ta tưởng," Lâm Phong lẩm bẩm, sau khi phát hiện một vệt cào sắc nhọn trên thân cây, cao hơn tầm với của một linh thú bình thường. "Sức mạnh của chúng không tệ, có lẽ đã đạt đến cấp độ Trúc Cơ sơ kỳ. Thú vị."

Tuyết Dao cũng dừng lại, ánh mắt nàng lướt qua vết cào đó. "Đó không phải vết cào của một con thú bình thường. Lực đạo này, sắc bén này, dường như ẩn chứa một loại năng lượng đặc biệt. Hãy cẩn thận." Nàng rút ra một lá bùa hộ thân từ túi trữ vật, lặng lẽ niệm chú, ánh sáng lam nhạt bao phủ lấy hai người, tạo thành một lớp bảo hộ vô hình.

Lâm Phong mỉm cười nhẹ. "Nàng thật chu đáo. Có lẽ ta nên học tập nàng nhiều hơn." Hắn không từ chối sự bảo vệ của nàng, bởi hắn biết, trong môi trường hiểm nguy này, sự cẩn trọng chưa bao giờ là thừa thãi. Hắn ngầm vận chuyển công pháp Huyễn Mặc Quyển, từng luồng linh khí trong cơ thể lưu chuyển chậm rãi, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống bất ngờ. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng nhẹ từ Huyễn Mặc Quyển với luồng linh khí hoang dã xung quanh, như thể quyển công pháp này đang dần thức tỉnh, hấp thu những nguồn năng lượng khác biệt.

Bầu trời bắt đầu ngả màu, những vệt nắng cuối cùng yếu ớt lướt qua tán lá rồi tắt hẳn. Màn đêm buông xuống nhanh chóng, mang theo sự tĩnh mịch đáng sợ. Lâm Phong tìm một hang đá nhỏ khuất sâu trong một bụi rậm dày đặc, đủ rộng để cả hai có thể trú ẩn qua đêm. Hắn dùng một vài phép thuật nhỏ để che giấu lối vào, đốt một đống lửa nhỏ bằng củi khô nhặt được, ánh lửa lập lòe xua tan đi bóng tối và cái lạnh lẽo của rừng đêm.

"Chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở đây đêm nay," Lâm Phong nói, ánh mắt hắn dõi ra ngoài cửa hang, nơi bóng tối dày đặc như một bức màn nhung. "Ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục tiến sâu hơn."

Tuyết Dao gật đầu, nàng ngồi xuống bên đống lửa, ánh sáng cam đỏ hắt lên khuôn mặt băng giá của nàng, làm mềm đi đôi nét sắc lạnh. Nàng lấy ra một vài viên đan dược bổ sung linh lực và thức ăn khô từ túi trữ vật, chia cho Lâm Phong. Thôn Thiên Thử đã nhảy ra khỏi tay áo, cuộn tròn bên đống lửa, đôi mắt vẫn mở to, cảnh giác nhìn ra bên ngoài.

"Ngươi nghĩ những kẻ mặc áo choàng đen kia có thực sự đang ẩn mình trong Cấm Địa Vạn Yêu không?" Tuyết Dao hỏi, giọng nàng khẽ thì thầm, phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm.

Lâm Phong khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự dao động của linh khí xung quanh. "Rất có thể. Những vết nứt không gian, sự biến dị của linh thú, và cả những tin tức về 'yêu nữ' mà Mạc huynh sĩ nhắc đến... tất cả đều chỉ về một sự bất thường lớn. Ma giáo Huyết Ảnh chắc chắn đang lợi dụng điều này. Nhưng mục đích thực sự của chúng thì vẫn còn là một ẩn số." Hắn mở mắt ra, nhìn vào ngọn lửa đang cháy bập bùng. "Thế giới tu chân vốn dĩ là vậy. Lợi ích, danh vọng, sức mạnh… luôn là những thứ có thể khiến con người ta mù quáng. Chúng ta cần phải cảnh giác với tất cả mọi người, kể cả những người tưởng chừng vô hại. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Nhưng lòng người thì khó lường."

Tuyết Dao gật đầu đồng tình. Nàng hiểu rõ những lời hắn nói. Trong tông môn, nàng đã chứng kiến không ít sự tranh giành, đấu đá. Giờ đây, khi bước ra thế giới bên ngoài, sự phức tạp của lòng người và những mối hiểm nguy dường như còn tăng lên gấp bội. "Dù sao đi nữa, có ngươi bên cạnh, ta cũng an tâm hơn nhiều." Nàng nói khẽ, ánh mắt nàng lướt qua Lâm Phong, một tia ấm áp hiếm hoi lóe lên trong đôi mắt băng giá.

Lâm Phong quay sang nhìn nàng, nụ cười tinh quái biến mất, thay vào đó là một ánh mắt chân thành. "Ngươi cũng vậy. Có ngươi, ta tin rằng chúng ta có thể vượt qua mọi thử thách." Hắn biết, lời nói của nàng không phải là một lời khen xã giao, mà là sự tin tưởng thật sự đã được vun đắp qua những lần sát cánh bên nhau.

Đêm dần trôi, khu rừng chìm trong giấc ngủ. Chỉ có ngọn lửa bập bùng, tiếng côn trùng rả rích và sự cảnh giác không ngừng nghỉ của hai tu sĩ cùng một linh thú nhỏ bé, sẵn sàng cho những gì đang chờ đợi họ ở phía trước.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan hết màn sương dày đặc, Lâm Phong và Tuyết Dao đã tiếp tục hành trình. Khu rừng Cổ Mộc dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một cảnh quan khác biệt hoàn toàn. Địa hình bắt đầu trở nên gồ ghề hơn, những ngọn đồi đá trọc và khe núi sâu hiện ra ngày càng nhiều. Cây cối cũng không còn là những thân cổ thụ thẳng tắp nữa, mà thay vào đó là những loài thực vật kỳ lạ, thân cây xoắn xuýt với những cành lá mang màu sắc u tối, hoặc những bụi cây gai nhọn hoắt vươn ra như những cánh tay quái dị.

Không khí cũng thay đổi rõ rệt. Cái mát mẻ, trong lành của Rừng Cổ Mộc đã biến mất, thay vào đó là một sự ẩm ướt, se lạnh hơn, mang theo một mùi hương lạ lùng. Đó là sự pha trộn giữa mùi đất mục, mùi rêu phong cổ kính và một thứ mùi tanh nồng nhẹ, mơ hồ, đôi khi lại thoảng qua một chút mùi khói lạ lẫm, không rõ nguồn gốc. Linh khí trong không khí không còn thuần khiết và tự nhiên như trước, mà trở nên hỗn loạn một cách đáng sợ. Nó không chỉ đơn thuần là mỏng manh hay đậm đặc, mà là những luồng năng lượng đối nghịch, va chạm vào nhau, tạo ra một cảm giác áp bức vô hình, nặng nề đè nén lên tâm trí.

Thôn Thiên Thử, vốn dĩ đã cảnh giác từ trước, giờ đây trở nên bồn chồn hơn bao giờ hết. Nó không còn rúc trong tay áo Lâm Phong nữa, mà nhảy lên vai hắn, đôi mắt tròn xoe liên tục đảo qua lại, cái mũi nhỏ liên tục hít ngửi không khí. Thỉnh thoảng, nó lại phát ra những tiếng "chiêm chiếp" dồn dập, kéo dài, không còn là tiếng kêu đáng yêu thường ngày nữa, mà mang theo một sự căng thẳng, như một lời cảnh báo khẩn cấp.

Lâm Phong ngừng bước, ánh mắt hắn nheo lại, quét qua khung cảnh u tối trước mắt. Hắn cảm nhận rõ rệt sự hỗn loạn của linh khí, không chỉ bằng giác quan tu sĩ mà còn bằng một loại trực giác sâu thẳm khác, như thể có một sợi dây liên kết vô hình nào đó với những nguồn năng lượng cổ xưa này. Hắn nhớ lại những lời Lý Nguyên Hạo đã dặn dò về các vết nứt không gian, và những tin tức về 'Đại Địa Phân Liệt' từ Du Học Sĩ Mạc Văn.

"Linh khí ở đây rất lạ, hỗn loạn và nặng nề... dường như có thứ gì đó đang quấy nhiễu," Tuyết Dao khẽ thì thầm, giọng nàng vang lên giữa không gian tĩnh mịch, phá vỡ dòng suy nghĩ của Lâm Phong. Nàng đã bao bọc quanh người một lớp băng sương mỏng, không chỉ để chống lại cái lạnh mà còn để tự bảo vệ mình khỏi sự hỗn loạn của linh khí, tránh cho đan điền bị ảnh hưởng.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn dõi về phía một ngọn đồi trọc xa xa, nơi có những khối đá khổng lồ mang hình thù kỳ dị, như những bức tượng bị phong hóa bởi thời gian. "Không chỉ vậy, ta cảm thấy một sự cổ xưa... như thể nơi này đã tồn tại từ rất lâu, bị phong ấn hoặc bị quên lãng. Một sự cổ xưa đến mức đáng sợ, vượt xa cả những gì ta từng trải nghiệm trong các di tích." Hắn đặt tay lên ngực, nơi Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn khẽ rung lên, một sự cộng hưởng mạnh mẽ hơn nhiều so với trước đó. Nó không phải là sự rung động của việc hấp thu linh khí, mà là một sự phản ứng với một nguồn năng lượng lớn hơn, tiềm ẩn hơn, một thứ gì đó gắn liền với bí mật của chính Huyễn Mặc Quyển và có thể là cả thân thế của hắn.

"Chiêm chiêm! Chiêm chiêm!" Thôn Thiên Thử đột nhiên kêu lên dồn dập hơn, nó nhảy nhót trên vai Lâm Phong, liên tục chỉ cái mũi nhỏ của mình về phía một khe núi bị che khuất bởi những tảng đá lớn và cây cối rậm rạp. Từ khe núi đó, một luồng sương mù xanh nhạt mờ ảo đang lượn lờ bay ra, không tan biến trong không khí mà lơ lửng như có sinh mệnh. Mặc dù còn ở khá xa, nhưng Lâm Phong và Tuyết Dao đều có thể cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ, mang theo một chút vị chua chát, như một loại độc tố vô hình, từ trong luồng sương đó lan tỏa ra.

Lâm Phong nhìn Thôn Thiên Thử, nét mặt hắn nghiêm trọng hơn bao giờ hết. "Xem ra, tiểu gia hỏa này đã ngửi thấy điều gì đó thú vị rồi." Hắn biết, Thôn Thiên Thử không bao giờ vô cớ cảnh báo như vậy. Luồng sương xanh đó chắc chắn không phải là thứ bình thường. "Hơn nữa, ta cảm thấy một nguồn năng lượng cực kỳ cổ xưa từ hướng đó, nó giống như một cánh cửa đang dần hé mở."

Tuyết Dao cũng nhìn về phía khe núi, đôi mắt nàng nheo lại, cố gắng xuyên qua làn sương mù để nhìn rõ hơn. "Đó có lẽ là một trong những lối vào Cấm Địa Vạn Yêu. Hoặc ít nhất, là một vùng cấm địa tự nhiên hình thành từ sự hỗn loạn của linh khí. Luồng sương đó... ta cảm thấy một sự ăn mòn nhẹ khi nó chạm vào lớp băng sương hộ thể của ta. Có lẽ là một loại độc tố nào đó."

"Chắc chắn là vậy." Lâm Phong rút Huyễn Mặc Quyển ra khỏi túi trữ vật, không phải quyển sách thật, mà là một viên ngọc bội cổ xưa hình quyển sách – vật dẫn của công pháp Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn. Viên ngọc bội khẽ rung lên trong tay hắn, những phù văn cổ xưa khắc trên đó như muốn phát sáng. "Nó đang phản ứng. Nguồn năng lượng từ khe núi kia rất mạnh, và nó có vẻ... quen thuộc với Huyễn Mặc Quyển." Hắn không ngừng suy nghĩ. Liệu đây có phải là dấu hiệu của "tàn dư Thiên Đạo" mà Ma giáo Huyết Ảnh đang tìm kiếm? Hay là một bí mật cổ xưa hơn, liên quan đến chính thân thế của hắn? Sự tò mò trong hắn dâng trào, nhưng sự thận trọng cũng không hề giảm sút.

"Chúng ta sẽ tiến đến đó, nhưng phải cẩn thận tối đa." Tuyết Dao đưa tay lên, một dòng linh lực băng hàn chảy ra, bao bọc lấy toàn thân nàng, khiến lớp băng sương bên ngoài trở nên dày đặc và kiên cố hơn. Nàng chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống.

Lâm Phong gật đầu, cất viên ngọc bội vào túi trữ vật, tay nắm chặt chuôi kiếm sau lưng. "Được. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Nhưng trước hết, phải tìm hiểu rõ ràng kẻ địch là ai." Hắn hít một hơi thật sâu, rồi cùng Tuyết Dao, bước đi một cách thận trọng về phía khe núi bị che khuất, nơi luồng sương mù xanh nhạt vẫn lượn lờ như một lời mời gọi đầy chết chóc. Thôn Thiên Thử vẫn không ngừng "chiêm chiếp", nhưng lần này, âm thanh đó không chỉ là cảnh báo, mà còn chứa đựng một chút hưng phấn, như thể nó đã tìm thấy một kho báu bí ẩn nào đó.

Vùng đất hoang dã này, với những cây cối kỳ lạ, linh khí hỗn loạn và những dấu hiệu cổ xưa, dường như đang thức tỉnh, hé lộ những bí mật chôn giấu hàng vạn năm. Và Lâm Phong cùng Tuyết Dao, những lữ khách dũng cảm, đã đặt bước chân đầu tiên vào vùng rìa của Cấm Địa Vạn Yêu, nơi những thử thách và cơ duyên lớn đang chờ đợi họ. Phía trước, không chỉ là hiểm nguy, mà còn là cánh cửa dẫn đến sự thật về một thế giới rộng lớn hơn, và cả những bí ẩn về chính bản thân Lâm Phong.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ