Ánh sáng ban ngày ở Thị Trấn Thương Nhân dù có chói chang đến mấy cũng không thể len lỏi sâu vào Cấm Địa Vạn Yêu này. Mỗi bước chân của Lâm Phong và Tuyết Dao đều mang theo sự thận trọng tột cùng, như thể đang bước trên một tấm băng mỏng manh có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào. Không khí càng lúc càng nặng nề, không chỉ bởi sự ẩm ướt, mà còn bởi một áp lực vô hình, một cảm giác bị hàng ngàn con mắt ẩn mình trong bóng tối theo dõi. Cái khe núi bị che khuất mà Thôn Thiên Thử đã chỉ định, giờ đây đã hiện ra rõ ràng hơn trước mắt họ, một vết nứt khổng lồ trên sườn núi, miệng hang tối đen như vực thẳm.
Từ bên trong khe núi, luồng sương mù xanh nhạt vẫn lượn lờ bay ra, nhưng giờ đây nó đã dày đặc hơn, không còn mờ ảo như một làn khói thuốc lá mà như một dòng sông vô hình đang chảy ngược lên trời. Nó không tan biến mà cuộn xoáy thành những hình thù kỳ dị, uốn lượn giữa những thân cây cổ thụ cao vút, chọc trời, tán lá rậm rạp đến mức ánh nắng mặt trời không thể xuyên qua nổi, tạo nên một cảnh tượng ma mị, huyền ảo đến rợn người. Những cây cổ thụ ở đây không giống bất kỳ loài cây nào Lâm Phong từng thấy. Chúng có thân cây vặn vẹo như những con rắn khổng lồ hóa đá, lớp vỏ cây xù xì bám đầy rêu xanh và địa y màu xám bạc, cành lá to lớn rủ xuống như những cánh tay xương xẩu của một gã khổng lồ đang ngủ say. Dây leo chằng chịt bám víu vào nhau, tạo thành những mạng lưới dày đặc, che khuất cả lối đi, khiến cho việc di chuyển trở nên vô cùng khó khăn và chậm chạp.
Tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như những lời thì thầm từ một thế giới khác, xa xăm và cổ xưa. Đôi khi, một tiếng gầm gừ trầm đục vang vọng từ sâu trong rừng, hay tiếng chim lạ kêu lên những âm thanh chói tai, khiến cho không khí vốn đã căng thẳng lại càng thêm phần u ám. Mùi ẩm mốc của đất rừng hòa quyện với mùi lá cây mục ruỗng, nhưng nổi bật hơn cả là cái mùi nồng hắc, chua chát của luồng sương xanh. Nó không chỉ đơn thuần là một mùi hương khó chịu, mà còn mang theo một sự ăn mòn tinh thần, một cảm giác ngứa ngáy nhẹ trên làn da trần dù họ đã vận chuyển linh lực bảo vệ.
"Nơi này còn nguy hiểm hơn ta tưởng. Nàng hãy cẩn thận, Tuyết Dao." Lâm Phong khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp, hòa lẫn vào tiếng gió. Hắn không khỏi cảm thán trong lòng. Thanh Vân Tông dù có nhiều cấm địa, nhưng cũng không thể sánh bằng sự hoang sơ, tàn khốc của nơi đây. Mỗi ngọn cây, mỗi tảng đá đều như ẩn chứa một bí mật, một mối nguy hiểm tiềm tàng. Hắn đưa mắt quét một lượt, từng thớ thịt trên cơ thể hắn đều căng cứng, cảnh giác tột độ. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn vẫn rung lên nhè nhẹ, không còn dữ dội như trước, nhưng lại mang một tần số ổn định, như thể nó đang "lắng nghe" và "phân tích" những nguồn năng lượng cổ xưa đang lan tỏa khắp nơi.
Tuyết Dao gật đầu, đôi mắt phượng dài của nàng nheo lại, ánh băng quang lóe lên nhàn nhạt. Lớp băng sương hộ thể quanh người nàng đã dày hơn, phản chiếu lại ánh sáng mờ ảo của khu rừng. "Ta biết. Linh khí ở đây thật hỗn loạn, như có thứ gì đó đang rình rập, một thứ gì đó đã ngủ vùi hàng ngàn năm đang dần thức tỉnh." Nàng siết chặt thanh kiếm băng trong tay, cảm nhận từng dòng linh lực băng hàn trong cơ thể mình tuôn chảy, sẵn sàng ứng phó bất cứ lúc nào. Sự hỗn loạn của linh khí nơi đây khiến nàng có cảm giác như đang đứng giữa một dòng xoáy nước ngầm khổng lồ, mọi thứ đều không thể đoán trước.
"Chiêm chiêm! Chiêm chiêm!" Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong đột nhiên kêu lên gấp gáp, đôi mắt to tròn của nó trợn trừng, cái mũi nhỏ liên tục ngửi ngửi trong không khí. Lông toàn thân nó dựng đứng lên, như một quả cầu bông màu trắng muốt vừa bị điện giật. Nó không còn chỉ tay về phía khe núi nữa, mà quay đầu lại, hướng về phía những bụi cây rậm rạp phía sau họ, rồi lại quay ra phía trước, như thể đang nói rằng nguy hiểm đang đến từ mọi phía, bao vây lấy họ. Tiếng kêu của nó không còn mang vẻ hưng phấn như khi phát hiện ra luồng sương xanh, mà là một sự cảnh báo rõ ràng, đầy vẻ lo lắng.
Lâm Phong lập tức dừng bước, cơ thể hắn xoay nhẹ, chuyển động uyển chuyển như một con báo. Hắn nheo mắt nhìn vào những bụi cây rậm rạp, nơi tầm nhìn bị hạn chế bởi cây cối và sương mù. Hắn có thể cảm nhận được một vài luồng khí tức yếu ớt nhưng đầy hung tợn đang di chuyển trong bóng tối. "Tiểu gia hỏa, ngươi đang nói có kẻ đang rình rập chúng ta sao?" Hắn khẽ hỏi, tay nắm chặt chuôi kiếm sau lưng, ngón cái khẽ vuốt ve lên lớp da bọc. Hắn không cần chờ Thôn Thiên Thử trả lời, bản năng của một tu sĩ đã trải qua vô số trận chiến đã mách bảo hắn rằng nguy hiểm đang cận kề.
"Phải cẩn thận, Lâm Phong." Tuyết Dao cũng cảm nhận được sự bất thường. Lớp băng sương hộ thể quanh nàng bỗng nhiên tỏa ra một làn khí lạnh mạnh hơn, khiến cho luồng sương xanh xung quanh nàng phải lùi lại một bước, như bị đẩy lùi bởi một bức tường vô hình. Nàng đã sẵn sàng.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn trở nên sắc bén, không còn vẻ hài hước thường ngày. "Đừng lo, ta sẽ bảo vệ nàng." Hắn nói, giọng điệu kiên định, mang theo một sự tự tin tuyệt đối. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh lực trong đan điền cuộn trào. Hắn biết, Cấm Địa Vạn Yêu không phải là nơi để đùa giỡn, và những kẻ mới bước chân vào đây đều phải trải qua một "nghi thức chào đón" tàn khốc. "Xem ra, chúng ta đã thu hút sự chú ý của 'chủ nhà' rồi."
Bầu không khí trở nên đặc quánh, im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng Thôn Thiên Thử 'chiêm chiếp' và tiếng trái tim đập thình thịch của chính họ. Rồi, đột nhiên, một tiếng gầm gừ trầm đục, như tiếng đá lăn dưới vực sâu, vang lên từ phía trước. Ngay sau đó, hàng loạt tiếng gầm gừ khác hưởng ứng, từ phía sau, từ hai bên sườn, như một bản giao hưởng của cái chết đang bao vây họ. Luồng sương xanh nhạt bỗng nhiên cuộn xoáy mạnh hơn, như thể nó cũng đang kích động theo những âm thanh đó, trở thành một bức màn che mờ tầm nhìn, khiến cho những mối nguy hiểm kia càng trở nên khó lường.
Lâm Phong và Tuyết Dao đứng tựa lưng vào nhau, ánh mắt sắc bén quét khắp bốn phía. Họ biết, cuộc chiến sắp bắt đầu. Cánh cửa đến với Cấm Địa Vạn Yêu, không chỉ được chào đón bằng sự cổ xưa và bí ẩn, mà còn bằng máu và lửa. Và họ, những lữ khách dũng cảm, đã sẵn sàng đối mặt với nó.
***
Tiếng gầm gừ vang vọng khắp khu rừng, xé tan sự tĩnh mịch u ám, báo hiệu sự xuất hiện của những kẻ săn mồi. Từ những bụi cây rậm rạp, từ những khe đá tối tăm, từng cặp mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa ma trơi bắt đầu hiện ra, lấp ló trong làn sương mù xanh nhạt. Chúng là những con Hắc Trảo Lang, loài yêu thú hung hãn bậc nhất ở rìa Cấm Địa Vạn Yêu. Lông của chúng đen tuyền, mượt mà như nhung, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh đáng kinh ngạc. Móng vuốt của chúng sắc nhọn như thép rèn, có thể dễ dàng xé toạc đá tảng. Răng nanh của chúng trắng toát, nhọn hoắt, lởm chởm như một hàng dao găm. Chúng di chuyển thoăn thoắt, không gây ra một tiếng động nhỏ, cho đến khi đã hoàn toàn bao vây Lâm Phong và Tuyết Dao. Một đàn Hắc Trảo Lang, ít nhất cũng phải có đến hơn hai mươi con, đã tạo thành một vòng tròn chết chóc.
Lâm Phong đứng chắn trước Tuyết Dao, bóng lưng rộng lớn của hắn như một bức tường vững chắc. Hắn rút thanh kiếm sau lưng ra, tiếng kim loại ma sát nhẹ nhàng vang lên, bén nhọn và dứt khoát. Kiếm thân màu xám bạc phản chiếu ánh sáng mờ ảo của khu rừng, lạnh lẽo như băng. Hắn không hề chần chừ, tay nắm chặt chuôi kiếm, đầu ngón tay khẽ miết lên những đường vân tinh xảo. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên sự kiên định, không chút sợ hãi. Linh lực trong cơ thể hắn bùng lên mạnh mẽ, tạo thành một lớp phòng hộ vô hình quanh hai người, đẩy lùi làn sương độc đang cố gắng xâm nhập.
"Tuyết Dao, đứng sát vào ta! Đừng rời xa nửa bước!" Giọng hắn trầm ấm nhưng đầy uy lực, mang theo mệnh lệnh không thể nghi ngờ. Hắn biết, mặc dù Tuyết Dao cũng là một tu sĩ mạnh mẽ, nhưng trong tình huống bị bao vây bởi số lượng lớn yêu thú như thế này, sự an toàn của nàng là ưu tiên hàng đầu của hắn.
Tuyết Dao gật đầu, khuôn mặt nàng dù có chút lo lắng nhưng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh. Nàng siết chặt thanh kiếm băng trong tay, cảm nhận được sự ấm áp và an toàn từ bóng lưng Lâm Phong. "Lâm Phong! Ngươi hãy cẩn thận!" Nàng đáp lời, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự quan tâm. Nàng hiểu rõ tình thế, và nàng tin tưởng vào Lâm Phong. Trong khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ chưa từng có giữa hai người, một sự đồng điệu trong sinh tử.
Đàn Hắc Trảo Lang bắt đầu thu hẹp vòng vây. Tiếng gầm gừ của chúng trở nên hung hãn hơn, báo hiệu cho đợt tấn công đầu tiên. Con đầu đàn, một con sói to lớn hơn hẳn những con khác, đôi mắt đỏ rực như máu, gầm lên một tiếng dài, sắc bén, ra hiệu lệnh. Ngay lập tức, ba con Hắc Trảo Lang ở phía trước đồng loạt lao tới, tốc độ nhanh như chớp, những móng vuốt sắc nhọn vung ra, xé toạc không khí, nhắm thẳng vào yết hầu và ngực Lâm Phong.
Lâm Phong hừ lạnh một tiếng. "Kiếm Pháp Thanh Vân!" Hắn khẽ lẩm bẩm, thân hình hắn lướt đi như một cơn gió, nhanh nhẹn và linh hoạt đến kinh ngạc. Thanh kiếm trong tay hắn vẽ nên những đường cong tuyệt mỹ trong không khí, không chỉ là những đường kiếm tấn công, mà còn là những bức tường phòng ngự kiên cố. "Thanh Vân Xuất Kiếm!" Kiếm quang lóe lên, sắc bén như một tia chớp xanh biếc, chém thẳng vào con Hắc Trảo Lang đầu tiên. Con yêu thú gầm lên đau đớn, thân thể nó bị chém một nhát sâu hoắm ở vai, máu đen phun ra như suối, nhưng nó vẫn cố gắng cắn trả.
"Chiêm chiêm! Chiêm chiêm!" Thôn Thiên Thử, vốn đang bám chặt trên vai Lâm Phong, đột nhiên nhảy phóc xuống đất. Không còn là con chuột nhỏ bé đáng yêu nữa, nó bỗng nhiên phình to thân thể, lớp lông trắng muốt dựng đứng lên, đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên vẻ hung tợn. Nó không trực tiếp đối đầu với những con Hắc Trảo Lang đang lao tới Lâm Phong, mà lại nhắm vào một con Hắc Trảo Lang khác đang cố gắng vòng ra phía sau Tuyết Dao. Tốc độ của nó nhanh như một cái bóng, thoáng cái đã cắn vào chân sau của con yêu thú, khiến nó mất thăng bằng, gầm lên đau đớn.
Lâm Phong không khỏi mỉm cười trong lòng, con chuột nhỏ này thật sự là một trợ thủ đắc lực. Hắn tập trung hoàn toàn vào trận chiến. Kiếm quang của hắn lấp lánh, mỗi đường kiếm đều mang theo sự thâm sâu của Kiếm Pháp Thanh Vân. "Thanh Vân Phá Phong!" Hắn xoay người, một luồng linh lực mạnh mẽ từ kiếm thân bắn ra, tạo thành một cơn lốc kiếm khí, đẩy lùi hai con Hắc Trảo Lang đang tấn công trực diện. Chúng bị đánh bay, lăn lông lốc trên đất, va vào những gốc cây cổ thụ, phát ra những tiếng rên rỉ thảm thiết.
Không khí tràn ngập mùi máu tanh nồng, mùi lông cháy xém do linh lực, và mùi sương độc nồng hắc. Tiếng gầm gừ, tiếng tru của Hắc Trảo Lang, tiếng kiếm khí bén nhọn xé gió, tiếng va chạm của linh lực, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc chiến đấu tàn khốc. Lâm Phong di chuyển không ngừng, thân pháp của hắn nhanh nhẹn đến mức khó nắm bắt. Hắn né tránh những cú vồ, những đòn cắn từ phía trên, phía dưới, từ mọi hướng. Mỗi khi hắn ra tay, một con Hắc Trảo Lang lại gục xuống, hoặc bị thương nặng, máu đen nhuộm đỏ lớp đất ẩm ướt.
Tuyết Dao đứng vững phía sau Lâm Phong, nàng không trực tiếp tham chiến, nhưng ánh mắt sắc bén của nàng vẫn quét khắp chiến trường, sẵn sàng yểm trợ bất cứ lúc nào. Nàng đã chuẩn bị sẵn sàng một thuật pháp băng hàn mạnh mẽ nhất, chờ đợi thời cơ thích hợp. Nàng nhìn Lâm Phong chiến đấu, ánh mắt phức tạp. Chàng không chỉ mạnh mẽ, mà còn rất khôn ngoan, linh hoạt. Mỗi động tác của chàng đều toát lên sự tự tin, dù đối mặt với một đàn yêu thú đông đảo. Sự lo lắng trong lòng nàng dần được thay thế bằng một niềm tin vững chắc, một sự ngưỡng mộ khó tả. Chàng như một vị thần chiến tranh, bảo vệ nàng khỏi mọi hiểm nguy.
"Chúng chỉ là yêu thú cấp thấp, nhưng số lượng đông. Không được khinh suất!" Lâm Phong lớn tiếng nhắc nhở, giọng hắn có chút dồn dập nhưng vẫn rất rõ ràng. Hắn biết, dù những con Hắc Trảo Lang này không quá mạnh, nhưng sự hung hãn và số lượng áp đảo của chúng có thể bào mòn linh lực và thể lực của bất kỳ tu sĩ nào. Hắn không thể để bị mắc kẹt quá lâu ở đây.
Thôn Thiên Thử, sau khi cắn vào chân con Hắc Trảo Lang kia, không dừng lại. Nó tiếp tục lao vào một con khác, nhảy lên lưng nó, dùng móng vuốt sắc nhọn cào cấu, rồi lại dùng răng nanh cắn xé. Nó gầm gừ, một âm thanh không phù hợp với hình dáng nhỏ bé của nó, nhưng lại đầy uy lực, khiến những con Hắc Trảo Lang khác cũng phải dè chừng. Nó giống như một con quỷ nhỏ màu trắng, gieo rắc sự hỗn loạn vào đội hình của lũ yêu thú.
Lâm Phong thấy Thôn Thiên Thử đã tạo ra một khoảng trống, hắn không chần chừ. "Thanh Vân Chân Giải, Kiếm Động Cửu Thiên!" Hắn quát lớn, linh lực trong đan điền bùng nổ, một luồng kiếm khí màu xanh lam từ kiếm thân hắn phóng ra, hóa thành một cơn bão kiếm, càn quét khắp chiến trường. Kiếm khí sắc bén như hàng ngàn mũi kim, xuyên thủng lớp phòng ngự của lũ Hắc Trảo Lang. Tiếng tru thảm thiết vang lên liên tục khi hàng loạt con yêu thú bị kiếm khí đánh trúng, thân thể chúng bị xé nát, máu đen bắn tung tóe.
Chỉ trong nháy mắt, hơn một nửa đàn Hắc Trảo Lang đã gục ngã, máu tươi nhuộm đỏ đất rừng. Những con còn lại, vốn hung hãn là thế, giờ đây cũng bắt đầu hoảng sợ. Bản năng sinh tồn của yêu thú mách bảo chúng rằng đối thủ này quá mạnh, không thể đối đầu. Con Hắc Trảo Lang đầu đàn, dù bị thương nhẹ, cũng nhận ra tình thế bất lợi. Nó gầm lên một tiếng cảnh báo, rồi quay đầu bỏ chạy vào sâu trong rừng, những con còn lại lập tức theo sau, biến mất vào trong làn sương mù và bóng tối.
Trận chiến kết thúc nhanh chóng như khi nó bắt đầu. Khu rừng một lần nữa chìm vào sự tĩnh mịch đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dồn dập của Lâm Phong, tiếng 'chiêm chiêm' mệt mỏi của Thôn Thiên Thử, và mùi máu tanh nồng nặc. Trên đất, xác của những con Hắc Trảo Lang nằm ngổn ngang, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây đã tắt lịm.
***
Lâm Phong đứng thẳng người, thanh kiếm trong tay hắn vẫn còn vương vãi máu yêu thú đen đặc. Hơi thở của hắn có chút dồn dập, lồng ngực phập phồng nhẹ nhàng, nhưng đôi mắt hắn vẫn sắc bén, quét một lượt khắp xung quanh, đảm bảo không còn mối nguy hiểm nào rình rập. Một vết cắt nhỏ ở cánh tay, do một con Hắc Trảo Lang bất ngờ vồ tới, giờ đã ngưng chảy máu, nhưng vẫn ẩn hiện sau lớp vải áo rách. Cánh tay còn lại của hắn khẽ run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự dồn nén linh lực và thể lực trong trận chiến vừa rồi. Hắn khẽ thở phào, cảm nhận sự mệt mỏi ập đến, nhưng cũng kèm theo một sự thỏa mãn nhẹ nhõm.
Tuyết Dao bước tới, ánh mắt nàng phức tạp nhìn chàng. Trong mắt nàng không chỉ có sự lo lắng, mà còn có cả sự ngưỡng mộ, một thứ cảm xúc khó diễn tả bằng lời. Nàng chưa bao giờ thấy Lâm Phong chiến đấu một cách dứt khoát và mạnh mẽ đến như vậy. Dù biết chàng rất mạnh, nhưng chứng kiến tận mắt chàng bảo vệ mình, đối đầu với cả một đàn yêu thú hung tợn, lại là một cảm giác hoàn toàn khác. Nàng cảm thấy trái tim mình khẽ rung động.
"Ngươi... không sao chứ, Lâm Phong?" Giọng nói của nàng có chút run rẩy, nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng đủ để lọt vào tai Lâm Phong. Nàng đưa tay lên, định chạm vào vết thương trên cánh tay chàng, nhưng rồi lại ngần ngại rút về.
Lâm Phong cố gắng nở một nụ cười, dù hơi mệt mỏi. Hắn khẽ xoa đầu Thôn Thiên Thử đang mệt mỏi nhảy lên vai hắn, dụi đầu vào cổ hắn như an ủi. "Ta không sao. Chỉ là... hơi bất ngờ thôi." Hắn lắc đầu, ý nói hắn không ngờ rằng ngay cả những yêu thú cấp thấp ở đây cũng có thể gây ra nhiều phiền toái đến vậy. "Dường như Cấm Địa Vạn Yêu muốn cho chúng ta một màn chào hỏi nồng nhiệt đấy nhỉ."
Thôn Thiên Thử 'chiêm chiêm' vài tiếng yếu ớt, rồi lại dụi dụi vào Lâm Phong, vẻ mặt đầy mệt mỏi nhưng cũng không kém phần kiêu hãnh. Nó đã chiến đấu hết mình, và mặc dù chỉ là một linh thú nhỏ bé, nó đã đóng góp không nhỏ vào chiến thắng này.
Tuyết Dao không nói gì, chỉ lặng lẽ lấy ra một chiếc khăn lụa trắng muốt từ túi trữ vật, nhẹ nhàng lau đi những vết máu dính trên thanh kiếm của Lâm Phong. Động tác của nàng chậm rãi, dịu dàng, như thể đang làm một việc gì đó rất thiêng liêng. Ánh mắt nàng tập trung vào từng vết máu, từng đường kiếm, rồi lại lướt qua khuôn mặt lấm lem bụi bẩn và mồ hôi của chàng. "Chúng ta nên tìm một nơi an toàn hơn để nghỉ ngơi. Nơi này... không thích hợp để ở lâu." Nàng nói, giọng điệu trở lại vẻ bình tĩnh thường ngày, nhưng vẫn ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc.
Lâm Phong nhìn hành động của nàng, trong lòng hắn dâng lên một dòng nước ấm áp. Hắn chưa từng nghĩ Tuyết Dao, một tiên tử băng giá như vậy, lại có thể có những cử chỉ dịu dàng đến thế. Hắn khẽ gật đầu. "Đúng vậy. Dường như nơi này không hề dễ dàng như chúng ta nghĩ." Hắn cất thanh kiếm đã được Tuyết Dao lau sạch vào bao, cảm nhận vết thương trên cánh tay đang dần hồi phục nhờ linh lực vận chuyển. Hắn biết, trận chiến này chỉ là khởi đầu. Những con Hắc Trảo Lang này, dù hung hãn, nhưng vẫn chỉ là yêu thú cấp thấp nhất ở rìa Cấm Địa. Điều này có nghĩa là sâu bên trong, những mối nguy hiểm sẽ còn lớn hơn rất nhiều. Hắn cần phải cẩn trọng hơn, và cũng cần phải nâng cao thực lực của mình. Linh lực trong đan điền hắn, sau trận chiến, dường như đã được tôi luyện, trở nên tinh thuần hơn một chút. Một cảm giác mơ hồ về một cảnh giới cao hơn, một cánh cửa mới đang chờ đợi hắn, Kim Đan kỳ.
Hắn nhìn ra xa, về phía khe núi vẫn đang phun trào luồng sương xanh. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền lại khẽ rung lên, một sự rung động mạnh mẽ hơn cả trước trận chiến. Nó không chỉ phản ứng với luồng sương độc, mà còn với một nguồn năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ hơn nhiều đang tiềm ẩn sâu bên trong. "Mục tiêu của chúng ta không phải là những con sói này, Tuyết Dao. Chúng ta còn phải tìm hiểu về luồng sương này, và cái gì đang ẩn chứa sâu bên trong khe núi kia."
Tuyết Dao gật đầu, nàng hiểu. "Nhưng trước tiên, chúng ta cần hồi phục. Và cảnh giác. Có lẽ những con Hắc Trảo Lang này chỉ là những kẻ gác cổng đầu tiên. Chúng ta không thể biết được những gì đang chờ đợi phía trước." Nàng nhìn vào sâu trong màn sương mù dày đặc, nơi những tán cây cổ thụ biến thành những bóng ma khổng lồ.
Lâm Phong gật đầu đồng ý. "Phải. Chúng ta sẽ tìm một hang động hoặc một chỗ kín đáo hơn để tạm thời nghỉ ngơi, phục hồi linh lực. Sau đó, chúng ta sẽ tiếp tục." Hắn quay sang nhìn Tuyết Dao, ánh mắt hắn dịu dàng hơn, chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. "Cảm ơn nàng, Tuyết Dao." Hắn không nói rõ cảm ơn vì điều gì, nhưng nàng hiểu. Cảm ơn vì sự tin tưởng, sự yểm trợ, và cả sự quan tâm của nàng.
Tuyết Dao khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa trong ánh sáng mờ ảo của khu rừng, nhưng lại rạng rỡ như một đóa tuyết liên nở rộ giữa băng giá. "Chúng ta là đồng hành. Không cần nói lời cảm ơn." Nàng nói, giọng điệu vẫn trong trẻo nhưng không còn vẻ lạnh lùng như thường lệ.
Họ cùng nhau dọn dẹp sơ qua hiện trường, không để lại quá nhiều dấu vết. Sau đó, dưới sự dẫn đường của Thôn Thiên Thử, họ tiếp tục di chuyển, tìm kiếm một nơi an toàn để trú ẩn. Dù đã vượt qua thử thách đầu tiên, nhưng cả hai đều hiểu rằng đây chỉ là một màn dạo đầu. Cấm Địa Vạn Yêu vẫn còn đó, rộng lớn và đầy rẫy hiểm nguy, chờ đợi họ khám phá những bí mật cổ xưa, những cơ duyên lớn lao, và cả những thử thách sinh tử mà họ chưa từng tưởng tượng tới. Phía trước, không chỉ là những yêu thú hung tợn, mà còn là những bí ẩn về thân thế của Lâm Phong, về Huyễn Mặc Quyển, và về cả số phận của thế giới tu tiên này.
Cánh cửa của Cấm Địa Vạn Yêu đã thực sự mở ra, và Lâm Phong cùng Tuyết Dao đã bước qua ngưỡng cửa đó, để lại phía sau những gì thuộc về thế giới phàm trần, dấn thân vào một hành trình đầy cam go nhưng cũng hứa hẹn vô vàn điều kỳ thú. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình, và trong cái tình đó, họ sẽ cùng nhau bước tiếp, trên con đường Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên.