Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 125

Dấu Vết U Ám: Bàn Tay Huyết Ảnh Trong Cấm Địa

4064 từ
Mục tiêu: Giải quyết hậu quả trận chiến với Hắc Trảo Lang từ chương trước, cho phép Lâm Phong và Tuyết Dao hồi phục và đánh giá tình hình.,Tiết lộ trực tiếp bằng chứng về một thế lực tà ác đang săn lùng yêu thú một cách tàn bạo trong Cấm Địa Vạn Yêu.,Kết nối nghi vấn này với Ma giáo Huyết Ảnh thông qua các dấu vết cụ thể, khẳng định sự hiện diện của chúng trong khu vực.,Tăng cường sự căng thẳng và bí ẩn của Cấm Địa Vạn Yêu, thiết lập một mối đe dọa lớn hơn cho hành trình của Lâm Phong và Tuyết Dao.,Làm sâu sắc thêm sự cảnh giác, quyết tâm và tinh thần trách nhiệm của Lâm Phong trước những mối nguy hiểm mới.,Gợi ý về ảnh hưởng của sự kiện 'Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu' qua các dấu hiệu môi trường và sự hỗn loạn của linh khí.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, mysterious, adventurous, a growing sense of dread and determination.
Kết chương: [object Object]

Bình minh dần hé rạng, xuyên qua những tán lá cổ thụ rậm rạp, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền sương mù dày đặc. Không khí buổi sớm ở rìa Cấm Địa Vạn Yêu mang theo một hơi lạnh buốt, ẩm ướt, thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu. Lâm Phong khẽ cựa mình, cảm nhận sự tê dại nơi cánh tay bị trầy xước đêm qua. Vết thương không sâu, nhưng dư âm của trận chiến vẫn còn rõ rệt. Bên cạnh hắn, Tuyết Dao vẫn còn chìm trong giấc ngủ nhẹ, làn da trắng ngần càng thêm nổi bật trong màn sương mờ ảo, nàng tựa một đóa tuyết liên thanh khiết, lạnh lẽo nhưng đầy sức sống.

Hắn nhẹ nhàng gỡ Thôn Thiên Thử đang cuộn tròn thành một cục bông trắng muốt trên ngực áo. Con chuột nhỏ khẽ rụt rè, đôi mắt to tròn chớp chớp vài cái, rồi rúc sâu hơn vào lòng bàn tay ấm áp của hắn. Nhìn vẻ đáng yêu của nó, Lâm Phong không khỏi mỉm cười. Đêm qua, chính nó đã báo hiệu nguy hiểm, và cũng chính nó đã dũng cảm hỗ trợ hắn trong trận chiến. Dù chỉ là một linh thú nhỏ bé, nhưng Thôn Thiên Thử đã chứng tỏ giá trị không thể thay thế.

Lâm Phong chậm rãi đứng dậy, vươn vai thư giãn gân cốt. Linh lực trong đan điền hắn vẫn luân chuyển đều đặn, nhưng cảm giác mỏi mệt sau một đêm chiến đấu và cảnh giác cao độ vẫn còn đọng lại. Hắn lặng lẽ kiểm tra lại thân thể, vết xước trên cánh tay đã khép miệng, chỉ còn lại một vệt đỏ mờ nhờ sự vận hành của Huyễn Mặc Quyển cùng khả năng phục hồi của cơ thể tu sĩ. Quả nhiên, sau mỗi trận chiến sinh tử, cơ thể và linh lực đều được tôi luyện, trở nên tinh thuần và mạnh mẽ hơn một chút. Cảm giác về cánh cửa Kim Đan kỳ, vốn chỉ mơ hồ, giờ đây lại càng rõ ràng hơn, như một lời hứa hẹn cho sự đột phá sắp tới.

Hắn lấy ra một ít lương khô từ túi trữ vật, cùng vài viên đan dược bổ sung linh lực. Tiếng sột soạt nhỏ của hắn đánh thức Tuyết Dao. Nàng từ từ mở mắt, đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng, nhưng giờ phút này lại ánh lên sự mệt mỏi và chút lo lắng. Nàng ngồi dậy, mái tóc đen nhánh buông xõa mềm mại trên vai, vẻ đẹp thoát tục càng khiến cảnh vật xung quanh trở nên mờ nhạt.

"Chàng không sao chứ?" Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối reo, nhưng vẫn ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc mà khó ai có thể nhận ra từ một tiên tử băng giá như nàng.

Lâm Phong khẽ lắc đầu, "Ta không sao. Đêm qua đúng là một bài học đắt giá. Nơi đây không dễ sống chút nào." Hắn đưa cho nàng một miếng lương khô và một viên đan dược. "Nàng cũng nên nghỉ ngơi, bổ sung linh lực đi. Chúng ta còn một chặng đường dài phải đi."

Tuyết Dao khẽ gật đầu, nhận lấy thức ăn và đan dược. Nàng không nói nhiều, chỉ im lặng ăn uống, nhưng ánh mắt nàng vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Phong, như muốn xác nhận rằng hắn thật sự ổn. Sự quan tâm thầm lặng ấy khiến trái tim Lâm Phong ấm áp lạ thường. Hắn biết, sau những gì đã trải qua cùng nhau, giữa hắn và nàng đã hình thành một sự gắn kết đặc biệt, một sự tin tưởng tuyệt đối.

Sau khi dùng xong bữa sáng vội vã, Lâm Phong bắt đầu thu dọn những gì còn sót lại của trận chiến đêm qua. Hắn đi đến chỗ xác những con Hắc Trảo Lang. Chúng nằm la liệt trên mặt đất ẩm ướt, máu đã khô lại thành những vệt đen sẫm. Mùi máu tanh vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi sương, tạo nên một thứ mùi khó chịu, nhắc nhở về sự tàn khốc của Cấm Địa. Hắn cẩn thận moi lấy linh hạch từ những con yêu thú này. Dù chỉ là linh thú cấp thấp, linh hạch của chúng vẫn có thể dùng để luyện đan hoặc trao đổi.

Trong lúc hắn đang thu thập linh hạch, Thôn Thiên Thử bỗng nhiên trở nên bất an. Nó nhảy khỏi vai Lâm Phong, liên tục kêu chiêm chiếp, đôi mắt to tròn đỏ ngầu nhìn chằm chằm về một hướng, bộ lông trắng muốt khẽ dựng đứng. Nó cào cấu vào ống quần Lâm Phong, rồi chạy vòng quanh chân hắn, dáng vẻ vô cùng kích động.

"Có chuyện gì vậy, tiểu gia hỏa?" Lâm Phong khẽ hỏi, nhưng trong lòng đã dâng lên một dự cảm không lành. Thôn Thiên Thử hiếm khi tỏ ra bất an đến vậy nếu không có nguy hiểm cận kề.

Thôn Thiên Thử không đáp lời, chỉ liên tục kêu lên những tiếng "chiêm chiếp" chói tai, rồi đột ngột vọt đi, lao về phía khe núi vẫn đang phun trào luồng sương xanh mờ ảo. Nó chạy được một đoạn ngắn thì dừng lại, quay đầu nhìn Lâm Phong, như muốn giục hắn đi theo.

Tuyết Dao cũng đã nhận ra sự bất thường của Thôn Thiên Thử. Nàng đứng dậy, rút thanh kiếm đã được lau sạch sẽ ra khỏi vỏ, ánh mắt cảnh giác quét qua xung quanh. "Xem ra, có điều gì đó không ổn." Giọng nàng trầm xuống, không còn vẻ nhẹ nhàng như trước, thay vào đó là sự căng thẳng.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt sắc lạnh. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ đang lan tỏa trong không khí, không phải linh khí thuần túy, cũng không phải yêu khí bình thường. Nó mang theo một cảm giác âm lãnh, u ám, xen lẫn chút gì đó quen thuộc, nhưng lại khiến hắn khó chịu. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn, sau một đêm yên tĩnh, giờ lại khẽ rung lên, như đang cảnh báo, hay có lẽ là... đang bị hấp dẫn bởi một nguồn năng lượng nào đó.

"Đi thôi, chúng ta đi xem sao." Lâm Phong nói, cất linh hạch vào túi trữ vật, tay nắm chặt chuôi kiếm. Hắn biết, Cấm Địa Vạn Yêu sẽ không bao giờ để họ yên ổn. Và Thôn Thiên Thử, với bản năng nhạy bén của nó, sẽ là chiếc la bàn đáng tin cậy nhất ở nơi đầy rẫy bí ẩn này. Hắn cùng Tuyết Dao nhanh chóng đuổi theo Thôn Thiên Thử, xuyên qua màn sương mù đang dần tan, bước vào một khu vực sâu hơn, nơi những bí mật đáng sợ hơn đang chờ đợi họ.

***

Thôn Thiên Thử dẫn họ đi sâu vào trong một thung lũng nhỏ, nơi sương mù dần tan đi, để lộ ra một khung cảnh khiến cả Lâm Phong và Tuyết Dao đều phải kinh hãi. Trước mắt họ là một bãi đất trống rộng lớn, trải dài hàng trăm trượng, nhưng không phải là cảnh quan tươi tốt như những gì họ tưởng tượng về Cấm Địa Vạn Yêu. Thay vào đó, nơi đây là một địa ngục trần gian.

Hàng chục, thậm chí hàng trăm xác yêu thú nằm la liệt trên mặt đất khô cằn. Không chỉ có Hắc Trảo Lang, mà còn có cả những loài yêu thú nhỏ hơn như Lục Nhãn Thử, Song Đầu Xà, cho đến những loài lớn hơn như Địa Hành Hổ, Phong Vũ Ưng... Tất cả đều chết trong tư thế vặn vẹo, gớm ghiếc. Chúng không bị xé xác bởi những yêu thú khác, cũng không phải bị trúng phải độc chướng của Cấm Địa. Điều khủng khiếp nhất là: toàn bộ tinh huyết của chúng đã bị rút cạn. Những cái xác khô quắt lại, teo tóp, biến dạng đến mức không còn nhận ra hình hài ban đầu, tựa như những bộ xương khô bị bọc trong lớp da nhăn nheo. Linh hạch của chúng cũng biến mất không dấu vết, chỉ còn lại những cái hốc rỗng hoác trên đầu.

Mùi máu tanh nồng nặc, pha lẫn mùi tử khí và một thứ mùi tanh tưởi, ghê rợn khác mà Lâm Phong chưa từng ngửi thấy bao giờ, xộc thẳng vào mũi, khiến hắn phải nhíu mày. Không khí nơi đây trở nên đặc quánh, nặng nề, mang theo một sự âm u, lạnh lẽo đến thấu xương, không phải cái lạnh của sương sớm, mà là cái lạnh của sự chết chóc, của tà khí. Ngay cả linh khí xung quanh cũng trở nên hỗn loạn, mang theo những luồng khí âm hàn, bất ổn.

Tuyết Dao nhìn cảnh tượng trước mắt, đôi mắt phượng vốn sắc lạnh giờ đây mở to kinh hãi. Nàng đưa tay lên che miệng, sắc mặt trắng bệch. "Trời ạ... Đây là... ai đã làm ra chuyện này?" Giọng nàng run rẩy, không còn chút vẻ bình tĩnh thường ngày, đôi mắt nàng lướt qua từng cái xác, từng vũng máu khô, tràn ngập sự ghê tởm và xót xa. Nàng, một tiên tử thanh khiết, chưa từng chứng kiến cảnh tượng tàn bạo đến mức này.

Thôn Thiên Thử, vốn đã bất an, giờ thì hoàn toàn kích động. Nó nhảy xuống đất, gầm gừ những tiếng thấp giọng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào những cái xác, bộ lông trắng muốt dựng đứng toàn thân. Nó cào cấu vào đất bên cạnh một cái xác Hắc Trảo Lang, như muốn đào bới tìm kiếm gì đó.

Lâm Phong không nói gì, chỉ quỳ xuống bên cạnh một cái xác Địa Hành Hổ đã khô quắt. Hắn cẩn thận chạm tay vào vệt máu khô còn sót lại trên mặt đất. Một luồng khí lạnh buốt, âm hàn, tràn đầy tà tính xộc thẳng vào đầu ngón tay hắn. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền lại rung lên mạnh mẽ hơn, như đang phản ứng dữ dội với luồng khí này. Hắn nhắm mắt lại, vận dụng linh lực để cảm nhận. Chắc chắn không phải là yêu khí. Đây là ma khí, thuần túy và tà ác.

"Không phải yêu thú... Đây là thủ đoạn của con người." Lâm Phong chậm rãi nói, giọng hắn trầm thấp, ánh mắt sắc lạnh, ẩn chứa một sự tức giận khó tả. Hắn đứng dậy, quét mắt nhìn khắp bãi chiến trường tàn khốc này. "Hơn nữa, là ma pháp. Ma đạo công pháp, chuyên hút tinh huyết, đoạt linh hạch."

Tuyết Dao ngạc nhiên nhìn hắn, "Ma pháp? Chẳng lẽ có Ma tu ẩn nấp trong Cấm Địa Vạn Yêu sao?" Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, cảnh giác quét qua xung quanh, như thể một bóng ma có thể xuất hiện bất cứ lúc nào từ trong màn sương mù chưa tan hết.

"Ma tu thì có gì lạ?" Lâm Phong khẽ nhếch mép, nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực trên môi hắn giờ đây đã biến mất, thay vào đó là vẻ nghiêm nghị, thậm chí có chút lạnh lẽo. "Thế giới này không chỉ có Chính Đạo, mà Ma Đạo cũng tồn tại. Nhưng thủ đoạn tàn bạo như thế này, ta đoán chừng là một giáo phái đặc biệt." Hắn đi đi lại lại giữa những cái xác, kiểm tra từng dấu vết nhỏ nhất. Không có dấu hiệu của một trận chiến kịch liệt. Những con yêu thú này dường như đã bị hạ gục một cách nhanh chóng, không có khả năng chống cự, hoặc đã bị dồn vào một cái bẫy nào đó trước khi bị rút cạn tinh huyết. Sự chết chóc diễn ra một cách có hệ thống, không phải ngẫu nhiên.

Hắn kiểm tra một cái xác Song Đầu Xà. Lớp vảy cứng rắn của nó bị một vết rạch gọn gàng, chính xác, nơi tinh huyết bị hút đi. Vết rạch còn mới, cho thấy việc này vừa diễn ra cách đây không lâu, có thể chỉ vài canh giờ trước. Điều này có nghĩa là kẻ gây án vẫn còn ở gần đây, hoặc mới rời đi.

Tuyết Dao theo sát Lâm Phong, đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự lo lắng và ghê tởm. "Nhưng tại sao chúng lại làm như vậy? Yêu thú ở Cấm Địa Vạn Yêu đâu phải là không có giá trị, nhưng rút cạn tinh huyết một cách tàn bạo thế này... chẳng phải là phí phạm sao?" Nàng thắc mắc, bởi vì theo kiến thức của nàng, tinh huyết yêu thú thường được dùng để luyện đan, nhưng phải qua các công đoạn tinh chế phức tạp. Việc hút cạn như vậy, dường như chỉ để phục vụ một mục đích tà ác nào đó, chứ không phải là để tận dụng tài nguyên.

"Không phí phạm đâu, Tuyết Dao." Lâm Phong khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, như đang suy tư về điều gì đó rất xa xôi. "Đối với Ma tu, tinh huyết tươi mới là vật đại bổ. Có những Ma công cần dùng tinh huyết để tu luyện, để tăng cường thực lực, thậm chí là để kéo dài sinh mệnh. Hơn nữa, việc này cũng có thể liên quan đến việc chế tạo một loại pháp bảo tà ác nào đó." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Tuyết Dao, vẻ mặt hắn đầy vẻ cảnh giác. "Loại thủ đoạn này, không phải giáo phái Ma tu nào cũng dùng. Chỉ có những kẻ cực đoan, lấy việc tàn sát sinh linh để tu luyện mới có thể làm ra chuyện này." Hắn thầm nghĩ, loại ma khí này, có chút tương đồng với những gì hắn từng nghe về Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ đã gây ra tội ác tày trời 5000 năm trước. Liệu có sự liên hệ nào không?

Thôn Thiên Thử vẫn liên tục gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu của nó không rời khỏi những cái xác. Nó cào cấu mạnh hơn vào đất, như muốn lật tung mọi thứ lên. Lâm Phong hiểu ý nó, hắn cúi xuống, cùng Thôn Thiên Thử kiểm tra kỹ lưỡng hơn. Mùi tử khí nồng nặc và không khí lạnh lẽo, âm u khiến hắn cảm thấy khó chịu. Cảm giác ghê rợn khi chạm vào những vệt máu khô và luồng ma khí âm hàn còn sót lại khiến hắn rùng mình, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phẫn nộ trước thủ đoạn tàn độc này.

"Thôn Thiên Thử đang muốn nói cho chúng ta biết điều gì đó." Lâm Phong khẽ nói. "Nó đang chỉ vào những cái xác... Có vẻ như chúng bị hút cạn tinh huyết không phải một cách ngẫu nhiên. Phải có một cách thức đặc biệt nào đó."

Hắn tiếp tục đi sâu vào khu vực bị tàn phá, cố gắng tìm kiếm thêm manh mối. Cảnh tượng này khiến hắn nhớ đến những câu chuyện rùng rợn về Ma giáo Huyết Ảnh, một thế lực tà ác khét tiếng ở phương Nam, chuyên dùng tà thuật để rút cạn sinh mệnh, luyện hóa thành sức mạnh cho bản thân. Nhưng Cấm Địa Vạn Yêu lại nằm ở phương Bắc, cách xa địa bàn hoạt động chính của chúng. Tại sao chúng lại xuất hiện ở đây, và còn gây ra tội ác tày trời như vậy? Trong lòng Lâm Phong, một sự căm phẫn dâng lên. Hắn không thể đứng nhìn những sinh linh vô tội bị tàn sát một cách tàn bạo như thế này. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và đạo của hắn, chính là bảo vệ lẽ phải, bảo vệ những sinh linh yếu đuối.

***

Lâm Phong vẫn đang cẩn thận kiểm tra từng dấu vết, từng vệt máu trên đất, từng cái xác khô quắt, mong tìm ra được manh mối rõ ràng hơn. Gió lạnh luồn qua kẽ lá, mang theo những tiếng rít khe khẽ, nghe như tiếng ai đó than khóc trong màn sương mù chưa tan hết. Không khí nơi đây vẫn âm u và nặng nề, khiến cho tâm trạng của Lâm Phong cũng trở nên trầm mặc hơn.

Thôn Thiên Thử vẫn không ngừng cào cấu đất, rồi bất chợt, nó kêu lên một tiếng "chiêm chiếp" chói tai, nhảy lên một tảng đá lớn bị nứt đôi, dùng móng vuốt nhỏ xíu của mình cào vào bề mặt đá. Lâm Phong và Tuyết Dao lập tức chú ý đến.

Lâm Phong tiến đến gần tảng đá. Bề mặt tảng đá khô ráp, xám xịt, nhưng trên đó, một ký hiệu tà dị hiện lên rõ ràng. Đó là một hình ảnh đầu lâu, được khắc sâu vào đá, với hai hốc mắt rỗng tuếch nhưng lại được tô điểm bằng một màu đỏ sẫm như máu tươi, trông như hai con mắt rực lửa đang nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Xung quanh chiếc đầu lâu là những đường nét uốn lượn, xoắn xuýt, tựa như những sợi gân máu, tạo thành một vòng tròn tà ác. Chỉ cần nhìn vào, người ta đã có thể cảm nhận được một luồng tà khí âm hàn, dữ dội tỏa ra, khiến cho không gian xung quanh trở nên lạnh lẽo, ghê rợn đến lạ thường.

Lâm Phong chạm nhẹ ngón tay vào ký hiệu đó. Lạnh buốt. Và một luồng ma khí đậm đặc hơn hẳn những gì hắn cảm nhận từ các xác yêu thú vừa rồi xộc thẳng vào đầu ngón tay hắn. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn đột ngột rung lên dữ dội, không còn là sự cảnh báo, mà là một cảm giác như bị kích động, bị thách thức. Nó dường như đang sôi sục, muốn phản ứng lại luồng ma khí tà ác này.

"Ma giáo Huyết Ảnh..." Lâm Phong khẽ thì thầm, giọng hắn trầm thấp, ánh mắt sắc lạnh như băng tuyết, ẩn chứa một sự phẫn nộ không thể kiềm chế. Hắn đã từng nghe qua về ký hiệu này, đó là dấu ấn đặc trưng của Ma giáo Huyết Ảnh, một giáo phái Ma Đạo khét tiếng với những thủ đoạn tàn độc, chuyên hút tinh huyết sinh linh để tu luyện. "Chúng dám lộng hành đến tận đây."

Tuyết Dao nhìn thấy ký hiệu, khuôn mặt nàng càng trở nên trắng bệch. Nàng cũng từng nghe về Ma giáo Huyết Ảnh, một cái tên khiến cả Chính Đạo phải kiêng dè. "Ma giáo Huyết Ảnh? Chẳng phải chúng chỉ hoạt động ở phía Nam sao? Sao lại xuất hiện ở Cấm Địa Vạn Yêu?" Giọng nàng đầy sự hoài nghi và lo lắng. Sự việc này vượt xa khỏi những gì nàng từng biết về thế giới tu chân. Một thế lực Ma Đạo tà ác lại dám đặt chân vào một trong những cấm địa lớn nhất phương Bắc, nơi linh khí hỗn loạn và nguy hiểm rình rập khắp nơi.

Lâm Phong khẽ day nhẹ ngón tay trên ký hiệu, cảm nhận luồng ma khí vẫn đang tỏa ra. "Có lẽ chúng đang lợi dụng sự hỗn loạn của Cấm Địa, hoặc muốn thứ gì đó ở đây." Hắn nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía sâu hơn của Cấm Địa Vạn Yêu, nơi những ngọn núi ẩn hiện sau màn sương. "Nhưng mục đích săn giết yêu thú thế này... quá tàn nhẫn." Hắn nhớ lại những lời đồn đại về Ma giáo Huyết Ảnh, về việc chúng không từ thủ đoạn nào để đạt được mục đích, thậm chí là tàn sát vô số sinh linh chỉ để luyện một môn Ma công. Sự tàn bạo này khiến hắn cảm thấy ghê tởm sâu sắc. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình. Và cái tình trong hắn, không cho phép hắn làm ngơ trước những tội ác này.

Tuyết Dao siết chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt kiên định. "Vậy chúng ta phải làm sao? Tiếp tục hay rút lui?" Câu hỏi của nàng không phải là biểu hiện của sự sợ hãi, mà là sự cân nhắc kỹ lưỡng trước một mối nguy hiểm lớn. Rút lui là an toàn, nhưng nàng biết, Lâm Phong sẽ không bao giờ làm như vậy.

Lâm Phong nhìn nàng, ánh mắt hắn dịu đi một chút, nhưng vẫn giữ vẻ kiên quyết. "Rút lui? Chúng ta đã vào đến đây rồi, sao có thể rút lui khi chưa làm rõ mọi chuyện?" Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười nửa miệng quen thuộc trở lại, nhưng mang theo một vẻ bất cần và ý chí sắt đá. "Ma giáo Huyết Ảnh ư? Chúng dám làm loạn trong Cấm Địa Vạn Yêu, tàn sát sinh linh vô tội. Ta đây, Lâm Phong, không thể làm ngơ. Hơn nữa..." Hắn nhìn lại ký hiệu đầu lâu trên tảng đá, rồi lại nhìn về phía sâu hơn của Cấm Địa. "Ta có cảm giác, mọi chuyện không đơn giản chỉ là Ma giáo săn giết yêu thú. Có lẽ còn có bí mật gì đó sâu xa hơn, liên quan đến cả Cấm Địa này."

Thôn Thiên Thử kêu lên một tiếng "chiêm chiếp" nhỏ, rồi rúc vào lòng Lâm Phong, đôi mắt đỏ ngầu của nó vẫn nhìn chằm chằm vào ký hiệu ma quái. Nó dường như cũng cảm nhận được sự nguy hiểm, nhưng cũng không có ý định bỏ chạy.

"Chúng đang tìm kiếm điều gì đó ở đây, hoặc đang lợi dụng Cấm Địa để thực hiện một âm mưu động trời." Lâm Phong suy luận. Hắn nhớ đến sự hỗn loạn của linh khí, những luồng năng lượng cổ xưa mà Huyễn Mặc Quyển đã cảm nhận được. Có thể Ma giáo Huyết Ảnh đang muốn khai thác những điều đó. Hắn cũng không thể không liên tưởng đến sự kiện 'Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu' từ 5,000 năm trước. Liệu có phải Ma giáo đang tìm cách khôi phục lại một thứ gì đó từ thời kỳ hỗn loạn đó, hay chúng đang tìm cách lợi dụng hậu quả của nó để đạt được mục đích của mình?

Tuyết Dao gật đầu, nàng hiểu ý Lâm Phong. Dù có sợ hãi, nàng vẫn tin tưởng vào phán đoán và quyết định của hắn. "Ta sẽ đi cùng chàng. Bất kể phía trước là gì." Nàng rút kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm sắc bén phản chiếu ánh sáng mờ ảo, trông như một tia sáng xuyên qua màn đêm. Nàng đứng cạnh hắn, dáng người mảnh mai nhưng lại tỏa ra một khí chất kiên cường.

Lâm Phong nhìn nàng, lòng hắn dâng lên một sự ấm áp. "Được. Vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu." Hắn cũng rút thanh kiếm của mình ra, ánh mắt hắn sáng rực lên. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Ma giáo Huyết Ảnh dám xuất hiện, vậy thì chúng ta sẽ cho chúng biết, Cấm Địa Vạn Yêu này không phải là nơi chúng muốn làm gì thì làm."

Hắn cùng Tuyết Dao, dưới sự dẫn đường của Thôn Thiên Thử, tiếp tục bước đi. Phía trước họ, Cấm Địa Vạn Yêu vẫn chìm trong màn sương mù bí ẩn, những tán cây cổ thụ vươn mình lên trời như những bóng ma khổng lồ. Nhưng giờ đây, không chỉ có yêu thú hung tợn, mà còn có một mối đe dọa khác, tàn bạo và xảo quyệt hơn nhiều, đang chờ đợi họ. Bàn tay u ám của Ma giáo Huyết Ảnh đã vươn tới nơi này, và Lâm Phong biết, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn.

Hành trình Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên của hắn, giờ đây đã bước sang một chương mới, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách lớn lao hơn bao giờ hết.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ