Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 126

Truy Tìm Dấu Vết: Tiền Đề Cấm Địa

4450 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 125, đưa ra quyết định của Lâm Phong về việc điều tra thế lực bí ẩn.,Lâm Phong và Tuyết Dao bắt đầu tiến sâu hơn vào Cấm Địa Vạn Yêu, bám theo dấu vết của Ma giáo Huyết Ảnh.,Khẳng định sự nguy hiểm và bí ẩn ngày càng tăng của Cấm Địa Vạn Yêu khi đi sâu vào.,Thiết lập mối đe dọa trực tiếp từ Ma giáo Huyết Ảnh, gợi ý về mục đích tà ác của chúng.,Dẫn dắt mạch truyện đến gần khu vực biên giới, tạo tiền đề cho việc gặp gỡ Mộc Ly (Chương 130).,Thể hiện sự trưởng thành, lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của Lâm Phong.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, mysterious, adventurous, determined
Kết chương: [object Object]

Cấm Địa Vạn Yêu vào buổi sớm luôn khoác lên mình một tấm áo choàng sương mù dày đặc, ẩm ướt và lạnh lẽo. Ánh sáng mặt trời yếu ớt cố gắng xuyên qua tán lá dày đặc của những cây cổ thụ cao vút, nhưng chỉ tạo ra những vệt sáng lờ mờ, ảo ảnh như những bóng ma nhảy múa. Không khí mang nặng mùi đất ẩm, rêu phong và một thứ mùi tanh nhẹ khó tả, có lẽ là từ những cuộc săn mồi trong đêm. Dưới gốc một cây cổ thụ với thân hình vặn vẹo như hóa thạch, Lâm Phong và Tuyết Dao ngồi tựa lưng vào nhau, ánh mắt cả hai đều hướng về phía ký hiệu đầu lâu bằng máu tươi vừa phát hiện, một biểu tượng không thể nhầm lẫn của Ma giáo Huyết Ảnh.

Lâm Phong khẽ thở dài, hơi thở trắng xóa trong không khí lạnh. "Ma giáo Huyết Ảnh... không ngờ chúng lại dám vươn vòi đến tận đây, còn tàn bạo đến mức này." Giọng hắn trầm xuống, mang theo một nỗi phẫn nộ khó che giấu. "Nếu không ngăn chặn, không biết sẽ có bao nhiêu sinh linh vô tội phải chịu khổ." Hắn nhớ lại những gì mình đã đọc trong các điển tịch cổ xưa về sự tàn ác của Ma giáo, về những nghi thức hiến tế đẫm máu mà chúng thực hiện. Sự ghê tởm dâng lên trong lòng hắn. Thiên Đạo có thể vô tình, nhưng Nhân Đạo tuyệt đối phải hữu tình. Và cái tình trong hắn, không cho phép hắn làm ngơ trước những tội ác này, dù hắn chỉ là một tu sĩ Luyện Khí nho nhỏ đang từng bước nghịch thiên cải mệnh. Trách nhiệm đó, không biết từ bao giờ, đã khắc sâu vào xương tủy hắn.

Tuyết Dao siết chặt chuôi kiếm trong tay, ánh mắt nàng vẫn còn vương vấn sự hoài nghi và lo lắng. "Lâm Phong, Cấm Địa Vạn Yêu vốn đã hiểm ác, nay lại có thêm Ma giáo... Chúng ta có nên rút lui, thông báo cho tông môn không? Lực lượng của chúng ta e rằng khó đối phó." Nàng không phải là kẻ nhút nhát, nhưng nàng là người thực tế. Một mình Lâm Phong, dù thiên phú trác tuyệt, nhưng dù sao cũng chỉ mới là Kim Đan sơ kỳ, còn nàng chỉ là Trúc Cơ đỉnh phong. Đối đầu với một thế lực Ma giáo đã có tổ chức, có khả năng xâm nhập sâu vào tận Cấm Địa Vạn Yêu này, là một hành động cực kỳ mạo hiểm. Nàng lo lắng cho chàng, lo lắng cho cả hai. Sự an nguy của Lâm Phong giờ đây đã trở thành một phần không thể tách rời trong tâm trí nàng.

Lâm Phong quay sang nhìn nàng, ánh mắt dịu đi, nhưng quyết tâm không hề suy suyển. Nụ cười nửa miệng quen thuộc hé nở, pha chút bất cần. "Rút lui ư? Chúng ta đã vào đến đây rồi, sao có thể rút lui khi chưa làm rõ mọi chuyện?" Hắn khẽ lắc đầu, mái tóc đen nhánh khẽ lay động trong màn sương. "Đợi tông môn đến e rằng đã muộn. Hơn nữa, ta có linh cảm, chuyện này không đơn giản. Càng lùi bước, nguy hiểm càng bủa vây. Chúng ta phải tìm hiểu rõ hơn ý đồ của chúng." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào ký hiệu ma quái, cảm nhận rõ luồng ma khí âm u vẫn còn vương lại. Ký hiệu này được khắc bằng máu tươi, nhưng đã khô lại, màu đỏ sẫm như gỉ sắt, mang một vẻ tà dị khó tả. "Ma giáo Huyết Ảnh dám làm loạn trong Cấm Địa Vạn Yêu, tàn sát sinh linh vô tội. Ta đây, Lâm Phong, không thể làm ngơ." Hắn nói, giọng điệu kiên định như đá tảng. "Có lẽ còn có bí mật gì đó sâu xa hơn, liên quan đến cả Cấm Địa này." Hắn nhìn về phía sâu hơn của Cấm Địa, nơi những ngọn núi ẩn hiện sau màn sương, nơi những tán cây cổ thụ vươn mình lên trời như những bóng ma khổng lồ. Một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ, một sự tò mò không cưỡng lại được, đang kéo hắn về phía trước. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn cũng khẽ rung lên, như thể đang hòa theo nhịp đập của sự bí ẩn.

Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn rúc vào lòng Lâm Phong, đôi mắt đỏ ngầu của nó vẫn nhìn chằm chằm vào ký hiệu ma quái, bỗng nhiên kêu lên một tiếng "chiêm chiếp" nhỏ, rồi nhảy nhót trên vai hắn, dùng cái mũi nhỏ hít hà xung quanh, như muốn khẳng định điều gì đó. Nó dường như cũng cảm nhận được sự nguy hiểm, nhưng cũng không có ý định bỏ chạy, mà ngược lại, còn tỏ ra tò mò.

"Chúng đang tìm kiếm điều gì đó ở đây, hoặc đang lợi dụng Cấm Địa để thực hiện một âm mưu động trời." Lâm Phong suy luận. Hắn nhớ đến sự hỗn loạn của linh khí, những luồng năng lượng cổ xưa mà Huyễn Mặc Quyển đã cảm nhận được. Có thể Ma giáo Huyết Ảnh đang muốn khai thác những điều đó. Hắn cũng không thể không liên tưởng đến sự kiện 'Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu' từ 5,000 năm trước. Liệu có phải Ma giáo đang tìm cách khôi phục lại một thứ gì đó từ thời kỳ hỗn loạn đó, hay chúng đang tìm cách lợi dụng hậu quả của nó để đạt được mục đích của mình? Sự suy yếu của Thiên Đạo, sự phân liệt của Đại Địa, tất cả như một bức tranh ghép hình khổng lồ mà hắn mới chỉ nhặt được vài mảnh.

Tuyết Dao nhìn sâu vào mắt Lâm Phong, nàng hiểu rằng khi hắn đã quyết định, không ai có thể lay chuyển. Dù có sợ hãi, nàng vẫn tin tưởng vào phán đoán và quyết định của hắn. Hơn nữa, ở bên hắn, nàng cảm thấy an toàn hơn bất kỳ đâu. Nàng khẽ gật đầu, khuôn mặt xinh đẹp pha chút tái nhợt vì lạnh nhưng vẫn kiên nghị. "Được, ta tin chàng. Nhưng chàng phải hứa, tuyệt đối không được liều mạng." Lời nói của nàng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự lo lắng sâu sắc. Nàng rút kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm sắc bén phản chiếu ánh sáng mờ ảo của buổi sớm, trông như một tia sáng xuyên qua màn đêm u tối của Cấm Địa. Nàng đứng cạnh hắn, dáng người mảnh mai nhưng lại tỏa ra một khí chất kiên cường, một bức tường thành vững chắc cho chàng dựa vào.

Lâm Phong nhìn nàng, lòng hắn dâng lên một sự ấm áp khó tả. "Yên tâm, ta sẽ không liều mạng." Hắn khẽ siết lấy tay nàng, truyền một luồng linh lực ấm áp qua. "Có nàng bên cạnh, ta sẽ cẩn trọng hơn nhiều." Hắn cũng rút thanh Cửu Thiên Huyền Kiếm của mình ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng xanh lam nhàn nhạt trong màn sương mờ. Ánh mắt hắn sáng rực lên, không còn vẻ lo lắng mà thay vào đó là sự kiên định và ý chí chiến đấu. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Ma giáo Huyết Ảnh dám xuất hiện, vậy thì chúng ta sẽ cho chúng biết, Cấm Địa Vạn Yêu này không phải là nơi chúng muốn làm gì thì làm." Hắn cảm nhận được sức mạnh đang cuộn trào trong đan điền, sự tự tin vào thực lực của bản thân.

Sau khi đã củng cố quyết tâm, cả hai bắt đầu chuẩn bị cho hành trình tiếp theo. Lâm Phong kiểm tra lại pháp bảo, đan dược, và cẩn thận đeo Huyễn Mặc Quyển vào tay. Tuyết Dao chỉnh sửa y phục, thắt chặt dây buộc kiếm, nét mặt nàng đã trở nên bình tĩnh hơn, ánh mắt nàng dõi theo từng hành động của Lâm Phong. Thôn Thiên Thử, như một con thoi nhỏ màu trắng, liên tục nhảy nhót xung quanh, hít hà từng tảng đá, từng ngọn cỏ, cái mũi nhỏ của nó không ngừng tìm kiếm dấu vết. Nó kêu "chiêm chiếp" vài tiếng, rồi nhảy lên vai Lâm Phong, khẽ cắn nhẹ vào tai hắn, sau đó nhảy xuống, chạy về phía trước vài bước, quay đầu nhìn lại, như giục giã. Nó đã tìm thấy một luồng ma khí yếu ớt khác, một dấu vết mờ nhạt mà chỉ có linh thú nhạy bén như nó mới có thể nhận ra.

Lâm Phong gật đầu, hiểu ý nó. "Tốt lắm, Thử nhi. Vậy thì chúng ta đi." Hắn cùng Tuyết Dao, dưới sự dẫn đường của Thôn Thiên Thử, bước chân vào sâu hơn trong Cấm Địa Vạn Yêu. Mỗi bước chân đều cẩn trọng, cảnh giác cao độ. Phía trước họ, màn sương mù vẫn chưa tan, những tán cây cổ thụ vươn mình lên trời như những bóng ma khổng lồ, che khuất cả bầu trời. Nhưng giờ đây, không chỉ có yêu thú hung tợn, mà còn có một mối đe dọa khác, tàn bạo và xảo quyệt hơn nhiều, đang chờ đợi họ. Bàn tay u ám của Ma giáo Huyết Ảnh đã vươn tới nơi này, và Lâm Phong biết, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn. Hành trình Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên của hắn, giờ đây đã bước sang một chương mới, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách lớn lao hơn bao giờ hết, nhưng hắn không đơn độc.

***

Càng tiến sâu vào Cấm Địa Vạn Yêu, môi trường xung quanh càng trở nên khắc nghiệt và kỳ dị. Ánh sáng mặt trời, vốn đã yếu ớt, giờ gần như hoàn toàn bị nuốt chửng bởi những tán cây cổ thụ vặn vẹo, cao chót vót đến mức không thấy đỉnh, và lớp sương mù dày đặc, luôn bám riết lấy mọi vật. Ban ngày mà cứ ngỡ như chiều tà. Không khí không chỉ ẩm ướt mà còn mang theo một mùi hôi thối nồng nặc hơn, mùi máu tươi và mùi ẩm mục của lá cây, rêu phong mục nát hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị khó chịu đến ghê người. Tiếng gầm gừ của yêu thú từ xa giờ đã trở nên gần hơn, rõ ràng hơn, đôi khi còn xen lẫn những tiếng hú rùng rợn, khiến ai nghe cũng phải rợn tóc gáy.

Địa hình ngày càng hiểm trở. Cây cối không chỉ cao mà còn vặn vẹo một cách bất thường, thân cây như những con rắn khổng lồ uốn lượn, cành lá chằng chịt tạo thành một mạng lưới rậm rạp, ngăn cản mọi lối đi. Dây leo to bằng bắp đùi, mang màu sắc kỳ dị, bò lan khắp nơi, tạo thành những cạm bẫy tự nhiên khó lường. Có những đoạn đường, mặt đất lún sâu, ẩm ướt, đầy rẫy bùn lầy và những vũng nước đục ngầu không rõ độ sâu. Linh khí xung quanh cũng trở nên hỗn loạn một cách đáng sợ, không còn là những dòng chảy êm đềm mà là những luồng năng lượng mạnh mẽ, gai góc, như bị một thứ lực lượng vô hình nào đó xé rách và đảo lộn. Đôi lúc, Lâm Phong cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên đan điền, khiến việc duy trì linh lực trở nên khó khăn hơn, các mạch kinh lạc trong cơ thể như bị co thắt nhẹ.

Tuyết Dao khẽ cau mày, cảm nhận sự bất ổn của linh khí. "Linh khí ở đây thật kỳ lạ, dường như bị một thứ lực lượng nào đó xé rách... Đây có phải là ảnh hưởng của Đại Địa Phân Liệt từ 5,000 năm trước không?" Nàng khẽ thì thầm, ánh mắt đầy vẻ suy tư. Với kiến thức uyên bác của một đệ tử tông môn lớn, nàng đã từng đọc qua những ghi chép cổ về sự kiện kinh hoàng đó, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được hậu quả của nó lại có thể kéo dài và hiển hiện rõ rệt đến vậy. Sự hỗn loạn này không giống bất kỳ nơi nào nàng từng đến.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua xung quanh. Hắn cũng cảm nhận rõ ràng sự bất thường. "Có lẽ vậy." Hắn nói, giọng trầm xuống. "Sự kiện Đại Địa Phân Liệt đã để lại những vết sẹo sâu sắc cho toàn bộ thế giới tu chân. Linh khí hỗn loạn, địa mạch đứt gãy, nhiều cấm địa và bí cảnh hình thành từ đó. Ma giáo Huyết Ảnh có vẻ đang lợi dụng sự hỗn loạn này." Hắn dùng Cửu Thiên Huyền Kiếm chém phăng một đám dây leo dày đặc đang chắn ngang đường. Kiếm khí sắc bén như lưỡi hái tử thần, dễ dàng xé toạc chúng ra thành từng mảnh vụn. Hắn phải liên tục cảnh giác, bởi không chỉ có địa hình hiểm trở mà còn có những yêu thú ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi cơ hội.

Thôn Thiên Thử, như một chiếc la bàn sống, liên tục nhảy nhót phía trước, cái mũi nhỏ của nó không ngừng hít hà, đôi mắt đỏ ngầu quét ngang quét dọc. Mỗi khi nó dừng lại, khẽ "chiêm chiếp" và rụt rè lùi lại, Lâm Phong biết ngay phía trước có cạm bẫy tự nhiên hoặc một loại yêu thú nhỏ đang ẩn nấp. Hắn phải cẩn thận dùng linh lực thăm dò, hoặc dùng kiếm khí khai phá, tránh đi những khu vực nguy hiểm. Đôi khi, một vài yêu thú lãnh địa, bị quấy rầy bởi sự xâm nhập của họ, sẽ bất ngờ xuất hiện. Chúng không mạnh như đàn Hắc Trảo Lang trước đó, nhưng cũng đủ để gây phiền phức. Lâm Phong không muốn lãng phí linh lực vào những trận chiến vô bổ, vì vậy hắn thường dùng Huyễn Mặc Quyển, vận dụng linh lực che giấu khí tức của cả ba, khéo léo lách qua những khu vực có yêu thú mạnh hoặc lãnh địa rõ ràng. Huyễn Mặc Quyển tỏa ra một luồng khí tức huyền ảo, khiến họ như hòa mình vào không khí, trở nên vô hình trước cảm quan của những yêu thú cấp thấp hơn.

"Cẩn thận, phía trước có một hang động, có vẻ là nơi cư trú của một vài Hắc Miêu Yêu." Lâm Phong khẽ nhắc nhở Tuyết Dao khi Thôn Thiên Thử dừng lại, đôi mắt nó nhìn chằm chằm vào một khe đá tối tăm. "Chúng ta sẽ đi vòng qua."

Tuyết Dao gật đầu, ánh mắt nàng không rời khỏi Lâm Phong, tin tưởng tuyệt đối vào khả năng phán đoán và điều khiển tình huống của hắn. Nàng cũng cảm thấy linh lực của mình bị áp chế một phần do sự hỗn loạn của linh khí, nhưng nàng vẫn giữ vững tinh thần, sẵn sàng rút kiếm bất cứ lúc nào. Nàng quan sát cảnh Lâm Phong khéo léo điều khiển Huyễn Mặc Quyển, cảm thấy khâm phục tài năng của hắn. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi rời khỏi tông môn, hắn đã trưởng thành hơn rất nhiều, không chỉ về thực lực mà còn về kinh nghiệm chiến đấu và ứng biến trong những môi trường khắc nghiệt. Nàng cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một sự an tâm khi ở bên hắn, dù cho xung quanh đầy rẫy hiểm nguy.

"Mùi sương độc ở đây càng nồng nặc." Lâm Phong khẽ nhíu mày. Sương độc lượn lờ trong không khí, có màu xanh nhạt hoặc tím sẫm, đôi khi còn thấy những hạt nhỏ lấp lánh như bụi kim cương, nhưng lại mang độc tính cực mạnh. Nếu hít phải quá nhiều, ngay cả tu sĩ Kim Đan cũng sẽ bị ảnh hưởng, linh lực sẽ bị trì trệ, thậm chí còn có thể gây ra ảo giác. Hắn phải liên tục vận chuyển linh lực bảo vệ Tuyết Dao và bản thân. Thôn Thiên Thử, dù là linh thú, cũng không dám lơ là, nó thường xuyên hắt hơi, cái mũi nhỏ của nó liên tục run rẩy.

"Chúng ta đã đi được bao xa rồi?" Tuyết Dao hỏi, giọng nàng khẽ khàng, gần như hòa vào tiếng gió rít qua kẽ lá.

Lâm Phong nhìn lại phía sau, rồi nhìn về phía trước. "Ước chừng đã đi qua hơn một trăm dặm. Nhưng càng vào sâu, ta càng cảm thấy ma khí của Ma giáo Huyết Ảnh trở nên rõ ràng hơn, tuy vẫn rất mờ nhạt. Chúng không ở quá xa nữa." Hắn nói, ánh mắt lấp lánh sự kiên định. Việc tìm kiếm Mộc Ly, dù chưa biết nàng là ai, nhưng cũng là một mục tiêu không thể bỏ qua. Hắn cảm thấy có một sợi dây vô hình đang kéo hắn về phía trước, một bí mật lớn đang chờ đợi. Sự kiện Đại Địa Phân Liệt, Ma giáo Huyết Ảnh, và linh khí hỗn loạn, tất cả như đang dẫn hắn đến một điểm mấu chốt. "Tu Đạo Vô Tận, ắt hẳn phải đối mặt với mọi thử thách." Hắn nghĩ thầm, siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay.

Địa hình tiếp tục thay đổi, những con đường mòn càng ngày càng khó đi. Đôi lúc, họ phải leo trèo qua những tảng đá khổng lồ phủ đầy rêu phong ẩm ướt, trơn trượt, hoặc men theo những vách đá dựng đứng, sâu thăm thẳm bên dưới là vực sâu không thấy đáy. Lâm Phong phải dùng linh lực bám víu, đồng thời bảo vệ Tuyết Dao đi qua. Cửu Thiên Huyền Kiếm không chỉ dùng để chiến đấu mà còn trở thành một công cụ hữu ích để khai phá đường đi. Mỗi khi một cành cây khô mục hoặc một tảng đá nhỏ lăn xuống vực sâu, tiếng vang vọng lên từ dưới đáy, kéo dài hồi lâu, càng tăng thêm vẻ hoang vắng và đáng sợ của nơi này.

Mặc dù cảnh vật xung quanh đầy rẫy nguy hiểm và u ám, nhưng Lâm Phong vẫn không quên quan sát. Hắn chú ý đến những loại thảo mộc kỳ lạ chỉ có ở những nơi linh khí hỗn loạn, những dấu vết mờ nhạt trên đá, những thay đổi nhỏ nhất trong môi trường. Hắn biết, một tu sĩ chân chính không chỉ dựa vào sức mạnh mà còn phải dựa vào trí tuệ và sự tinh tường. Hắn muốn tìm hiểu xem, liệu có bất kỳ dấu hiệu nào khác của Ma giáo Huyết Ảnh, ngoài ký hiệu ban đầu, để củng cố suy đoán của mình. "Có lẽ, đây là cơ hội để khám phá những bí ẩn cổ xưa, những điều mà ngay cả các trưởng lão tông môn cũng chưa từng đặt chân tới." Lâm Phong nghĩ thầm, một tia hứng thú pha lẫn cảnh giác lướt qua trong mắt hắn.

***

Khi chiều tối buông xuống, Cấm Địa Vạn Yêu càng trở nên u ám và đáng sợ. Gió lạnh bắt đầu rít lên từng hồi qua những thân cây mục ruỗng, tạo ra những âm thanh ghê rợn như tiếng ai oán. Không khí không chỉ lạnh lẽo mà còn trở nên nặng nề hơn, bởi ma khí nồng đậm đến mức có thể cảm nhận bằng mắt thường. Những luồng khí màu đen hoặc tím sẫm lượn lờ như những bóng ma, hòa quyện vào màn sương mù, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa. Những cây cối xung quanh, dưới ảnh hưởng của ma khí, có dấu hiệu bị khô héo, thân cây biến dạng kỳ dị, cành lá trơ trụi như những ngón tay xương xẩu vươn lên trời cao. Mùi tanh tưởi và mùi lưu huỳnh nồng nặc hơn bao giờ hết, khiến người ta có cảm giác như đang bước vào một địa ngục trần gian. Tiếng động vật sống dường như biến mất hoàn toàn, chỉ còn tiếng gió rít và những âm thanh kỳ quái không rõ nguồn gốc.

Sau nhiều giờ di chuyển cẩn trọng, Lâm Phong, Tuyết Dao và Thôn Thiên Thử cuối cùng cũng đến một khu vực đáng sợ hơn cả. Đây là một khoảng đất trống khá rộng, nhưng mặt đất lại bị đào bới một cách bừa bãi, như thể có một trận chiến khốc liệt đã diễn ra ở đây, hoặc một nghi thức tà ác nào đó vừa được hoàn thành. Đất đai khô cằn, lộ ra những lớp đất đen kịt bị nhiễm ma khí. Lâm Phong khẽ nheo mắt, ánh mắt sắc như dao cau quét qua từng ngóc ngách. Hắn phát hiện một vài vật phẩm bị bỏ lại: một mảnh bùa chú bằng da thú đã cháy xém, gần như bị phá hủy hoàn toàn, nhưng vẫn còn vương vất một chút ma khí nồng đậm; một con dao găm nhỏ làm bằng xương, dính máu yêu thú đã khô lại, màu đen sẫm; và những dấu vết mờ nhạt của một loại ma pháp cổ quái, những đường nét khắc vào đá như một phần của trận pháp nào đó.

Lâm Phong cúi xuống, cẩn thận nhặt mảnh bùa chú lên. Hắn dùng ngón tay day nhẹ lên bề mặt cháy xém của nó, cảm nhận luồng ma khí âm u còn sót lại. "Đây là... 'Huyết Tế Phù'." Giọng hắn trầm xuống, nét mặt trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. "Ma giáo đang dùng thuật huyết tế để làm gì đó. Chúng đang tìm kiếm một thứ có tinh huyết đặc biệt... hoặc một sinh vật đặc biệt." Hắn nhớ lại những truyền thuyết về Ma giáo Huyết Ảnh, về việc chúng thường xuyên thực hiện các nghi lễ huyết tế để luyện công pháp tà ác, hoặc để triệu hồi những thứ không nên được triệu hồi. Việc tìm kiếm một sinh vật đặc biệt với tinh huyết hiếm có cho thấy mục đích của chúng không hề đơn giản, mà có lẽ còn liên quan đến một âm mưu lớn hơn nhiều.

Tuyết Dao đứng cạnh hắn, ánh mắt nàng cũng đầy vẻ lo lắng khi nhìn thấy những dấu vết này. Ma khí ở đây nồng đậm đến mức khiến nàng cảm thấy khó thở, linh lực trong cơ thể cũng trở nên trì trệ hơn. Bỗng nhiên, nàng khẽ rùng mình, đôi mắt phượng đẹp đẽ mở to. "Luồng sinh mệnh kia... nó rất mạnh, nhưng cũng rất yếu ớt." Nàng thì thầm, giọng nói mang theo một chút kinh ngạc. "Hình như nó đang bị thương nặng, hoặc đang bị áp chế." Nàng cảm nhận được một luồng khí tức sinh mệnh cực kỳ đặc biệt, tựa như một ngọn đèn dầu đang cháy leo lét trong đêm bão, đầy sức sống nhưng lại sắp tàn. Nàng quay đầu, ánh mắt hướng về phía trước, nơi ánh sáng yếu ớt của chiều tà không thể xuyên qua được lớp ma khí dày đặc, chỉ thấy một vùng bóng tối sâu thẳm và cảm giác nguy hiểm rình rập. Cảm giác này, vừa quen thuộc vừa xa lạ, khiến nàng không khỏi tò mò.

Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, bỗng nhiên trở nên cực kỳ bất an. Nó rúc vào vai Lâm Phong, liên tục kêu "chiêm chiếp" the thé, rồi dùng cái mũi nhỏ của mình chỉ về phía trước, đôi mắt đỏ ngầu của nó ánh lên vẻ lo lắng và sợ hãi. Nó dường như cảm nhận được điều gì đó khủng khiếp sắp xảy ra, hoặc một mối nguy hiểm cực lớn đang rình rập ở phía trước.

Lâm Phong siết chặt mảnh Huyết Tế Phù trong tay, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh. "Tinh huyết đặc biệt... sinh vật đặc biệt..." Hắn lẩm bẩm, trong đầu hắn liên tục suy đoán. Ma giáo Huyết Ảnh không phải là những kẻ ngốc. Chúng sẽ không mạo hiểm xâm nhập vào Cấm Địa Vạn Yêu đầy rẫy hiểm nguy chỉ để săn bắt yêu thú thông thường. Chắc chắn phải có một mục đích lớn hơn, một mục tiêu xứng đáng với rủi ro mà chúng đang gánh chịu. Luồng sinh mệnh mà Tuyết Dao cảm nhận được càng củng cố suy đoán của hắn. Có lẽ, mục tiêu của Ma giáo Huyết Ảnh chính là sinh vật đặc biệt đó. Và điều gì đó đã xảy ra với nó.

Hắn nhìn về phía trước, nơi Thôn Thiên Thử đang chỉ, nơi Tuyết Dao đang cảm nhận được luồng sinh mệnh yếu ớt kia. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một trách nhiệm nặng nề. Dù phía trước có là hang ổ của Ma giáo, hay một yêu thú thượng cổ đang bị thương, hắn cũng không thể quay đầu. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn khẽ rung lên, như thể đang thúc giục hắn. Những bí ẩn về Đại Địa Phân Liệt, về thân thế của hắn, về Ma giáo Huyết Ảnh, tất cả dường như đang hội tụ lại, chỉ chờ hắn vén màn. Lâm Phong hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo và nồng mùi ma khí tràn vào lồng ngực. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang cuộn trào, một quyết tâm sắt đá.

"Chúng ta đi." Lâm Phong nói, giọng hắn vang vọng trong màn đêm u ám, đầy vẻ kiên định. Hắn nắm chặt tay Tuyết Dao, truyền cho nàng một luồng linh lực ấm áp và kiên cường. Tuyết Dao gật đầu, ánh mắt nàng không hề nao núng. Nàng tin tưởng Lâm Phong, và nàng sẽ đi cùng hắn đến cùng trời cuối đất, bất kể phía trước là gì. Cả hai cùng Thôn Thiên Thử bước tiếp, tiến sâu vào bóng tối, nơi luồng ma khí dày đặc nhất, nơi luồng sinh mệnh yếu ớt kia đang chờ đợi, và nơi những bí mật kinh hoàng nhất của Cấm Địa Vạn Yêu đang dần được hé lộ. Phía trước họ, nơi ranh giới của Thung Lũng Yêu Linh mờ ảo, một mối đe dọa mới, khốc liệt hơn, đang hình thành.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ