Màn đêm buông xuống, nuốt chửng lấy những tàn tích của trận chiến khốc liệt nơi Cấm Địa Vạn Yêu. Luồng ma khí âm u vẫn còn vương vấn trong không khí, nặng nề và bức bối, tựa hồ một tấm màn vô hình đang cố che giấu những bí mật kinh hoàng. Lâm Phong siết chặt mảnh Huyết Tế Phù trong tay, cảm nhận hơi lạnh thấu xương từ nó truyền đến. Những suy đoán của hắn đang dần hình thành, một bức tranh tà ác bắt đầu hiện rõ, và nó khiến trái tim hắn không khỏi trĩu nặng.
“Chúng ta đi.” Giọng Lâm Phong vang lên kiên định trong bóng tối, phá tan sự im lặng đáng sợ của rừng sâu. Hắn nắm chặt tay Tuyết Dao, một cái siết nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh, truyền cho nàng sự ấm áp và ý chí không nao núng. Tuyết Dao gật đầu, ánh mắt phượng vẫn lạnh như băng nhưng ẩn chứa sự tin tưởng tuyệt đối vào người thanh niên bên cạnh. Nàng không hề nao núng, bởi nàng biết, dù phía trước là gì, Lâm Phong cũng sẽ không lùi bước, và nàng sẽ luôn sát cánh cùng hắn. Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn rúc chặt vào vai Lâm Phong, khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, rồi nhảy phóc xuống đất, cái mũi nhỏ tinh nhạy khịt khịt liên tục, dẫn đường đi trước. Nó không còn vẻ sợ hãi tột độ như khi cảm nhận được luồng sinh mệnh yếu ớt kia nữa, mà thay vào đó là sự cảnh giác cao độ, và một chút tò mò không thể giấu giếm.
Họ tiếp tục hành trình, men theo những dấu vết ma khí còn sót lại, xuyên qua màn đêm dày đặc của Cấm Địa Vạn Yêu. Mỗi bước chân đều giẫm lên lớp lá mục ẩm ướt, phát ra tiếng động khẽ khàng bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến rợn người của khu rừng. Linh khí trong Cấm Địa ngày càng trở nên hỗn loạn hơn, những luồng khí tức âm dương đan xen, tạo thành một trường lực vô hình áp chế, khiến ngay cả người tu luyện như Lâm Phong và Tuyết Dao cũng cảm thấy linh lực vận hành có phần trì trệ. Lâm Phong không ngừng quan sát, đôi mắt đen láy sắc bén quét qua từng lùm cây, từng tảng đá, không bỏ sót bất kỳ một chi tiết nhỏ nào. Hắn biết, trong một nơi nguy hiểm như thế này, một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống. Hắn cố gắng ghi nhớ mọi hình ảnh, mọi mùi hương, mọi âm thanh, từng luồng khí tức lướt qua, không ngừng phân tích và suy đoán về những gì đang diễn ra trong Cấm Địa Vạn Yêu.
Càng đi sâu, họ càng thấy rõ sự tàn phá của Ma giáo Huyết Ảnh. Không chỉ là những xác yêu thú bị rút cạn tinh huyết, mà còn là những cây cổ thụ khô héo, những dòng suối cạn trơ đáy, và cả những dấu vết của các trận pháp tà ác được khắc vội vã trên đá. Có những lúc, Thôn Thiên Thử bỗng dừng lại, rúc vào chân Lâm Phong, liên tục kêu "chiêm chiếp" the thé, chỉ vào một bụi cây nào đó, nơi một luồng ma khí cực kỳ yếu ớt vẫn còn phảng phất, gợi nhớ đến cảm giác nguy hiểm mà nó đã trải qua. Lâm Phong và Tuyết Dao đều hiểu, đó là những nơi Ma giáo Huyết Ảnh đã từng đi qua, đã từng thực hiện những hành vi tàn độc của chúng.
Sau nhiều giờ đồng hồ di chuyển không ngừng nghỉ, khi ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng, rải những tia nắng vàng nhạt xuyên qua tán lá cây cổ thụ, Lâm Phong và Tuyết Dao cuối cùng cũng nhìn thấy một ánh sáng le lói phía xa. Đó không phải là ánh sáng của một ngọn lửa ma khí, mà là ánh sáng ấm áp, quen thuộc của một thị trấn phàm tục. Cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua trong lòng cả hai, nhưng sự cảnh giác thì chưa bao giờ vơi bớt.
Khi họ dần thoát ra khỏi bìa rừng, một khung cảnh hoàn toàn khác lạ hiện ra trước mắt. Thị Trấn Thương Nhân hiện lên giữa vùng đất hoang sơ, như một ốc đảo của sự sống. Từ xa, họ đã có thể nghe thấy tiếng ồn ào của chợ búa, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng mặc cả, tiếng xe ngựa lộc cộc và cả tiếng nói cười của đám đông. Nó hoàn toàn đối lập với sự im lặng chết chóc, u ám của Cấm Địa Vạn Yêu mà họ vừa trải qua. Những ngôi nhà gỗ san sát nhau, mái ngói xám xịt phản chiếu ánh nắng ban mai. Khói bếp lượn lờ bay lên từ những mái nhà, mang theo mùi thức ăn thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn, và cả mùi bụi đường quen thuộc của cuộc sống phàm tục.
"Cuối cùng cũng ra khỏi cái chốn quỷ quái đó." Lâm Phong khẽ thầm thì với Tuyết Dao, giọng hắn mang một chút nhẹ nhõm không thể giấu giếm, nhưng đôi mắt đen láy vẫn không ngừng lướt qua mọi ngóc ngách, quan sát từng chi tiết nhỏ nhất của thị trấn. "Nhưng nơi này cũng không hề đơn giản. Đừng quên, Ma giáo Huyết Ảnh đã đến được đây, và chúng không chỉ dừng lại ở biên giới Cấm Địa." Hắn vẫn giữ chặt tay Tuyết Dao, cảm nhận sự mềm mại nhưng cũng đầy kiên cường từ nàng.
Tuyết Dao khẽ gật đầu, ánh mắt phượng sắc lạnh của nàng cũng quét qua quang cảnh nhộn nhịp trước mắt. "Ma khí ở đây tuy loãng hơn, nhưng vẫn có vẻ âm u... Những kẻ đó đã lan rộng đến vậy sao?" Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo mang theo một chút suy tư. Nàng đã quen với sự thanh tịnh của tông môn và sự hoang vu của Cấm Địa, không khí phàm tục ồn ào này khiến nàng cảm thấy hơi xa lạ, nhưng cũng không kém phần tò mò.
Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn rụt rè núp sau lưng Lâm Phong, giờ đây bỗng trở nên hoạt bát hơn. Nó ngẩng cái đầu nhỏ lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào dòng người đang qua lại, đôi tai nhỏ vểnh lên nghe ngóng những âm thanh mới lạ. Nó kêu "chiêm chiếp" vài tiếng nhỏ, như thể biểu lộ sự kinh ngạc trước sự đông đúc và náo nhiệt của thế giới phàm tục này. Cảm giác nguy hiểm dường như đã lùi xa, thay vào đó là sự tò mò vô hạn của một linh thú nhỏ.
Lâm Phong mỉm cười nhẹ, khẽ xoa đầu Thôn Thiên Thử. "Được rồi, nhóc con. Đã đến lúc chúng ta hòa mình vào dòng người và tìm hiểu xem điều gì đang xảy ra ở đây." Hắn khoác chặt chiếc áo choàng rộng, che đi những vết bẩn và dấu hiệu của cuộc chiến trong Cấm Địa. Tuyết Dao cũng điều chỉnh lại trang phục, che đi khí tức tu vi của mình, biến mình thành một thiếu nữ phàm trần bình thường, dù vẻ đẹp thoát tục của nàng vẫn khiến không ít người phải ngoái nhìn.
Họ bước chậm rãi qua cổng thành, hòa mình vào dòng người tấp nập. Mùi hương của thịt nướng, bánh nướng, và đủ thứ gia vị bốc lên từ những quán ăn ven đường, hòa quyện với mùi ẩm mốc của gỗ cũ và mùi đất. Lâm Phong cảm thấy một sự nhẹ nhõm khó tả khi rời xa sự căng thẳng tột độ của Cấm Địa, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm thấy một áp lực mới đang hình thành. Thị trấn này, dù phồn hoa đến mấy, cũng chỉ là một điểm dừng chân tạm thời, một nơi để thu thập thông tin trước khi đối mặt với những thử thách lớn hơn. Hắn biết, Ma giáo Huyết Ảnh không phải là những kẻ dễ dàng buông tha mục tiêu của chúng, và mục tiêu của chúng, có lẽ, đang ẩn mình đâu đó trong khu vực này. Hắn vẫn phải giữ sự cảnh giác cao độ, vì Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và nguy hiểm có thể rình rập ở bất cứ đâu, dù là trong Cấm Địa hoang vu hay thị trấn nhộn nhịp.
***
Khi màn đêm buông xuống, Quán Trọ Lạc Trần trở nên ồn ào và náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tòa nhà gỗ hai tầng với mái ngói xám xịt chìm trong ánh đèn lồng vàng vọt, ấm cúng và mời gọi. Tầng dưới là một sảnh ăn uống rộng rãi, nơi những chiếc bàn gỗ đã chật kín khách lữ hành và người dân địa phương. Tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng cười đùa vang vọng khắp căn phòng, đôi khi xen lẫn tiếng đàn hát từ một vài ca nữ đang biểu diễn ở góc phòng, tạo nên một không khí vô cùng thân mật và sôi động.
Lâm Phong và Tuyết Dao, vẫn giữ vẻ ngoài bình thường nhất có thể, chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi họ có thể quan sát toàn bộ sảnh ăn mà không gây chú ý. Lâm Phong gọi vài món ăn đơn giản, cùng với một bình trà nóng. Hắn nhấm nháp trà, đôi mắt đen láy tinh anh lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ của những người xung quanh. Tai hắn không ngừng lắng nghe những câu chuyện phiếm, những lời đồn đại đang lan truyền trong quán trọ này. Tuyết Dao ngồi đối diện hắn, vẻ mặt vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt nàng cũng đang thu nhận mọi thứ, lặng lẽ phân tích. Thôn Thiên Thử, sau khi được Lâm Phong cho ăn một ít thịt khô, giờ đang nằm cuộn tròn trong tay áo hắn, thỉnh thoảng lại khịt mũi nhỏ, như thể đánh hơi được điều gì đó thú vị hoặc đáng ngờ.
"Hai vị khách lạ từ phương nào đến? Quán nhỏ của ta tuy không lớn nhưng món ăn rất được lòng khách lữ hành đấy!" Một giọng nói ngọt ngào vang lên, kèm theo mùi hương thoang thoảng của phấn son và một chút xạ hương. Lão Bản Nương Mị, với vẻ ngoài xinh đẹp, quyến rũ và bộ y phục lẳng lơ, đôi mắt lúng liếng đưa tình, xuất hiện bên bàn họ. Nàng nở một nụ cười tươi tắn, tay thoăn thoắt đặt thêm một đĩa bánh ngọt lên bàn.
Lâm Phong mỉm cười đáp lại, nụ cười nửa miệng tinh quái quen thuộc. "Bản nương quá khen. Chúng ta chỉ là những lữ khách qua đường, bị hương vị món ăn của quý quán hấp dẫn mà thôi." Hắn khẽ gật đầu, ra hiệu cho nàng có thể rời đi. Lão Bản Nương Mị cười khúc khích, đôi mắt nàng khẽ lướt qua Tuyết Dao, rồi lưu luyến nhìn Lâm Phong một cái nữa trước khi quay đi phục vụ những bàn khác.
Khi Lão Bản Nương Mị vừa rời đi, Lâm Phong đã nghe được những mẩu chuyện phiếm từ bàn bên cạnh.
"Nghe nói dạo này Cấm Địa Vạn Yêu loạn lắm, nhiều yêu quái bị giết, nhưng không phải bị linh thú khác ăn thịt đâu, mà là bị 'rút cạn' đó!" Một người đàn ông trung niên, râu ria xồm xoàm, đang nhấm nháp chén rượu, nói với vẻ mặt sợ hãi.
Người đàn ông đối diện hắn, gật gù đồng tình. "Phải đó, tôi cũng nghe nói vậy. Mấy ngày trước, có một con Hổ Yêu cao lớn bị tìm thấy gần bìa rừng, khô quắt lại như một cái xác rỗng. Thật đáng sợ!"
Một thị dân khác, có vẻ là người địa phương, chen vào: "Chưa hết đâu! Còn có mấy kẻ tu chân lạ lắm, toàn che mặt, khí tức lạnh lẽo. Chúng chuyên săn những con 'linh yêu' đặc biệt, nghe nói là có 'sừng' hay 'lông màu kỳ lạ' gì đó. Chúng không lấy linh hạch, cũng chẳng lấy da thịt, chỉ rút cạn thứ gì đó bên trong thôi."
Lời nói của thị dân này khiến Lâm Phong và Tuyết Dao đồng loạt khẽ nhíu mày. "Rút cạn tinh huyết, săn linh yêu có đặc điểm... chẳng lẽ là chúng?" Lâm Phong thì thầm với Tuyết Dao, ánh mắt hắn trở nên sắc bén. Những lời đồn đại này, kết hợp với những gì họ đã chứng kiến trong Cấm Địa, đã vẽ nên một bức tranh gần như hoàn chỉnh. Ma giáo Huyết Ảnh.
Tuyết Dao khẽ gật đầu, ánh mắt nàng cũng đầy vẻ lo lắng. Nàng đã cảm nhận được luồng sinh mệnh yếu ớt nhưng đặc biệt trong Cấm Địa. Giờ đây, những lời đồn về 'linh yêu có sừng' hay 'lông màu kỳ lạ' càng làm nàng thêm bất an. Điều đó có nghĩa là mục tiêu của Ma giáo Huyết Ảnh không phải là những yêu thú thông thường, mà là một loại yêu tộc đặc biệt nào đó, có thể liên quan đến luồng sinh mệnh mà nàng đã cảm nhận được.
Lâm Phong vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng đôi mắt hắn không ngừng quan sát và phân tích. Hắn lắng nghe thêm những lời đồn đại khác, về những vụ mất tích bí ẩn của một số người phàm lỡ lạc vào Cấm Địa, về những luồng khí tức âm u thường xuyên xuất hiện vào ban đêm quanh thị trấn. Mỗi câu chuyện, dù chỉ là lời đồn, đều chứa đựng những mảnh ghép nhỏ, dần dần nối lại thành một chuỗi sự kiện đáng sợ. Lão Bản Nương Mị, trong lúc đi lại phục vụ, cũng vô tình tiết lộ thêm vài mẩu thông tin: "Dạo này làm ăn cũng khó khăn lắm, khách lữ hành ít hẳn đi. Nghe nói Cấm Địa Vạn Yêu xảy ra chuyện lớn, mấy tay tu sĩ cũng chẳng dám vào sâu nữa. Chỉ có mấy kẻ lạ mặt, ban đêm mới ra vào, trông đáng sợ lắm. Họ thường hỏi mua những loại thảo dược đặc biệt, những loại mà chỉ mọc ở những nơi âm u, hoang tàn thôi."
Lâm Phong khẽ nhấp một ngụm trà, cảm giác ấm nóng lan tỏa trong miệng, nhưng tâm trí hắn lại lạnh như băng. Những loại thảo dược đặc biệt mọc ở nơi âm u? Chắc chắn có liên quan đến các nghi thức tà ác của Ma giáo. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải tìm hiểu rõ hơn về những 'linh yêu' này, về mục đích thực sự của Ma giáo Huyết Ảnh. Hắn biết, mọi thứ đang dần trở nên rõ ràng hơn, và đây chính là manh mối dẫn đến bí mật lớn hơn đang ẩn giấu trong Cấm Địa Vạn Yêu. Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn im lặng, bỗng khẽ khịt mũi một cái, rồi dụi đầu vào tay áo Lâm Phong, như thể nó cũng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.
***
Đêm đã về khuya. Ánh nến lung lay trong phòng trọ nhỏ, hắt những bóng hình chập chờn lên bức tường gỗ. Ngoài cửa sổ, vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa nền trời đêm trong vắt, rải ánh bạc xuống khắp Thị Trấn Thương Nhân đang chìm vào giấc ngủ. Mùi gỗ và nến thoang thoảng trong không khí, mang lại một cảm giác yên bình giả tạo.
Trong căn phòng, Lâm Phong và Tuyết Dao ngồi đối diện nhau trên chiếc bàn gỗ nhỏ. Không khí không hề tĩnh lặng như vẻ ngoài của đêm, mà tràn ngập sự suy tư và bàn bạc căng thẳng. Lâm Phong trải một tấm bản đồ thô sơ của vùng biên giới Cấm Địa Vạn Yêu lên bàn, mà hắn đã kịp mua được từ một thương nhân bán đồ lữ hành.
"Ký hiệu đầu lâu rực lửa mà chúng ta thấy trong Cấm Địa, vết tích rút cạn tinh huyết từ các yêu thú, và giờ là những lời đồn về linh yêu bị săn lùng với những đặc điểm dị biệt... Không thể sai được, là Ma giáo Huyết Ảnh." Lâm Phong nói, giọng hắn trầm khàn, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ sắc bén khi hắn dùng ngón tay chỉ vào những khu vực được đánh dấu trên bản đồ. "Mọi thứ đều chỉ về một hướng: chúng đang hoạt động rất mạnh mẽ tại khu vực này, và mục tiêu của chúng không phải là ngẫu nhiên."
Tuyết Dao khẽ gật đầu, ánh mắt nàng cũng quét qua tấm bản đồ. "Chúng hành động công khai như vậy, chắc chắn có mục đích lớn hơn. Những 'linh yêu' có đặc điểm khác biệt mà người dân đồn đại, có lẽ là mục tiêu chính của chúng." Nàng nhớ lại luồng sinh mệnh yếu ớt nhưng mạnh mẽ mà nàng đã cảm nhận được trong Cấm Địa, một luồng sinh mệnh cực kỳ đặc biệt, tựa như một ngọn lửa leo lét nhưng vẫn kiên cường trong đêm đen. "Luồng sinh mệnh mà ta cảm nhận được... có lẽ chính là một trong những 'linh yêu' đó, hoặc một sinh vật có liên quan."
Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn nằm yên trên gối của Lâm Phong, đột nhiên ngóc đầu dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào bản đồ, rồi khẽ "chiêm chiếp" vài tiếng, cái mũi nhỏ khịt khịt liên tục. Nó dường như cũng đang cố gắng kết nối những mảnh ghép thông tin này.
Lâm Phong khẽ thở dài, cảm thấy một trách nhiệm nặng nề đè lên vai. "Chúng ta không thể cứ thế bỏ qua. Hành vi của Ma giáo Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần là săn giết yêu thú để luyện công pháp tà ác. Việc chúng nhắm vào những 'linh yêu' đặc biệt, cộng với những manh mối về 'Huyết Tế Phù' và những loại thảo dược âm u, cho thấy một âm mưu lớn hơn nhiều." Hắn nhìn vào bản đồ, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Cấm Địa Vạn Yêu chìm trong bóng tối. "Có lẽ, những linh yêu này có liên quan đến sự kiện Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu từ 5.000 năm trước, thứ mà Ma giáo đang lợi dụng để đạt được mục đích tà ác của chúng."
Đây không còn là chuyện của cá nhân hắn nữa. Hắn là một tu giả, là một phần của thế giới tu tiên. Việc Ma giáo Huyết Ảnh gây ra hỗn loạn, tàn phá sinh linh, và có thể còn liên quan đến những bí mật cổ xưa của thế giới, khiến hắn không thể ngồi yên. Hơn nữa, những gì đang xảy ra trong Cấm Địa Vạn Yêu và những bí ẩn xung quanh 'Đại Địa Phân Liệt' dường như đang dần hội tụ, và hắn có một linh cảm rằng nó có thể liên quan đến bí ẩn thân thế của chính hắn.
Tuyết Dao đặt tay lên tay Lâm Phong, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sự sẻ chia và ủng hộ. "Ta sẽ đi cùng ngươi. Những gì chúng ta đã thấy, ta không thể làm ngơ." Nàng tin tưởng vào trực giác của Lâm Phong, và cũng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải ngăn chặn Ma giáo.
Lâm Phong siết nhẹ tay nàng, cảm nhận được sự kiên cường và đồng điệu từ Tuyết Dao. "Tốt. Chúng ta cần tìm hiểu rõ hơn về những 'linh yêu' đó và âm mưu của Ma giáo. Nếu chúng thực sự lợi dụng những tàn dư của 'Đại Địa Phân Liệt' để phục vụ cho các nghi lễ tà ác, thì hậu quả sẽ khôn lường." Hắn dùng ngón tay chỉ vào vài điểm trên bản đồ, những nơi mà những lời đồn đại về 'linh yêu' thường xuyên xuất hiện, hoặc những nơi mà Thôn Thiên Thử đã chỉ ra có ma khí nồng đậm nhất. "Chúng ta sẽ bí mật điều tra những khu vực này. Tránh gây chú ý, và cố gắng thu thập thêm thông tin."
Lâm Phong lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Cấm Địa Vạn Yêu ẩn hiện trong bóng đêm huyền ảo. Hắn biết, hành trình phía trước sẽ còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn cũng cảm thấy một sự quyết tâm sắt đá. Dù Ma giáo Huyết Ảnh có âm mưu gì, dù chúng có mục đích tà ác đến đâu, hắn cũng sẽ không lùi bước. Hắn sẽ đối mặt với chúng, sẽ vén màn bí ẩn, và bảo vệ những gì cần được bảo vệ. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn khẽ rung lên, như một lời khẳng định cho quyết tâm đó.
Đêm đó, dưới ánh trăng bạc, hai con người và một linh thú nhỏ đã vạch ra một kế hoạch. Một kế hoạch đầy rủi ro, nhưng cũng đầy hy vọng. Họ sẽ không bỏ cuộc. Họ sẽ tiến sâu hơn vào vùng đất của bí ẩn và nguy hiểm, nơi Ma giáo Huyết Ảnh đang giăng bẫy, và nơi Mộc Ly – linh yêu mang những đặc điểm dị biệt – có thể đang chờ đợi một định mệnh khắc nghiệt, hay một cơ hội được cứu rỗi. Con đường tu tiên vốn dĩ là con đường nghịch thiên, cải mệnh, và Lâm Phong đã sẵn sàng cho cuộc hành trình mới này.