Dưới ánh trăng bạc đêm qua, kế hoạch đã được vạch ra, nhưng chỉ khi bình minh ló dạng, dưới làn sương mù mỏng manh giăng mắc khắp Thị Trấn Sương Mờ, Lâm Phong mới cảm nhận rõ ràng hơn sức nặng của những quyết định mình vừa đưa ra. Sáng sớm, Quán Trọ Lạc Trần đã nhộn nhịp. Tiếng chén đĩa va chạm lanh canh, tiếng người nói chuyện rôm rả, thi thoảng lẫn vào đó là tiếng cười đùa sảng khoái của vài lữ khách, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, xua tan đi cái lạnh se sắt của sương sớm. Mùi thịt nướng thơm lừng quyện với hương canh nóng hổi, lẫn chút mùi rượu nồng của đêm qua còn vương vấn, lan tỏa khắp sảnh ăn, mời gọi dạ dày đang cồn cào.
Lâm Phong và Tuyết Dao ngồi ở một góc khuất, dùng bữa sáng đơn giản. Tuyết Dao vẫn giữ vẻ thanh thoát, dùng bữa một cách tao nhã, đôi mắt phượng khẽ liếc nhìn những người xung quanh, thu thập thông tin một cách im lặng. Lâm Phong thì chậm rãi thưởng thức bát cháo nóng hổi, nhưng đôi tai hắn lại tập trung lắng nghe những câu chuyện phiếm từ các bàn bên cạnh. Trên vai hắn, Thôn Thiên Thử đã biến hình thành một cục bông trắng muốt, đôi mắt to tròn lấp lánh quan sát mọi thứ, thỉnh thoảng lại khịt khịt mũi, như thể đánh hơi được thứ gì đó thú vị.
"Ai da, mấy vị khách nhân nghe gì chưa?" Một gã thương nhân mập mạp, râu ria xồm xoàm, vừa nhấm nháp miếng bánh bao vừa khà một tiếng thỏa mãn. "Tối qua, ngay ngoài bìa rừng Cổ Mộc đó, lại có chuyện rồi! Một con trâu rừng, vốn dĩ hiền lành như cục đất, bỗng dưng phát điên, húc tan tành cả một đoàn xe hàng của nhà họ Lý. Mấy phu xe bị thương không nhẹ đâu."
"Trâu rừng ư?" Một lão nông dân già nua, râu bạc phơ, lắc đầu nguầy nguậy. "Chuyện này không phải lần đầu. Mấy tuần nay, yêu thú trong rừng cứ như phát điên vậy. Mấy con thỏ rừng bình thường hiền lành cũng cắn người, rồi có cả tiếng gầm gừ lạ lùng văng vẳng từ Cấm Địa ra, khiến cả làng không ai dám bén mảng tới gần."
Lão Bản Nương Mị, với bộ y phục lụa mỏng ôm sát thân hình quyến rũ, đôi mắt lúng liếng đưa tình, khẽ đặt thêm một vò rượu lên bàn của gã thương nhân, giọng nói ngọt ngào như rót mật vào tai: "Đúng đó, mấy vị khách nhân. Tỷ muội chúng tôi cũng sợ hãi lắm. Cứ chiều tối là phải đóng cửa thật chặt, không dám ra ngoài. Nghe đâu, còn có người thấy những bóng đen kỳ lạ lướt qua bìa rừng vào ban đêm nữa." Nàng thở dài một tiếng, vẻ mặt thoáng chút lo lắng, nhưng vẫn không làm mất đi vẻ quyến rũ vốn có. "Chắc là yêu quái tác quái rồi. Mấy vị tu sĩ đi ngang qua đây, có thể giúp đỡ bách tính nhỏ bé này được không?"
Lâm Phong khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt đen láy lướt qua Lão Bản Nương Mị, rồi dừng lại trên vẻ mặt hoang mang của những thị dân đang xì xào bàn tán. Hắn cảm nhận được sự sợ hãi chân thật trong lời nói của họ, thứ sợ hãi không phải từ những truyền thuyết xa vời, mà là từ những hiểm họa đang hiển hiện ngay trước mắt. Hắn quay sang Tuyết Dao, giọng trầm khàn, chỉ đủ để hai người nghe thấy: "Yêu thú cấp thấp không có lý do gì lại bỗng nhiên hung hãn như vậy. Đặc biệt là những loài ăn cỏ, vốn dĩ hiền lành. Chắc chắn có kẻ đứng sau thao túng, hoặc có một nguyên nhân bất thường nào đó đã kích động chúng."
Tuyết Dao khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén của nàng không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào. "Ma giáo Huyết Ảnh sao? Chúng đã săn lùng 'linh yêu' rồi, giờ lại muốn khuấy động cả Cấm Địa sao? Điều này có vẻ quá lộ liễu, không giống như phong cách hành động lén lút của chúng." Nàng nhíu mày, những suy nghĩ phức tạp lướt qua gương mặt thanh tú. Nàng nhớ lại luồng sinh mệnh đặc biệt mà mình đã cảm nhận được trong Cấm Địa, một luồng sinh mệnh mạnh mẽ nhưng lại mang theo chút yếu ớt, như một ngọn nến sắp tắt nhưng vẫn cố gắng bùng cháy. "Liệu có phải những yêu thú này đang bị lợi dụng để che giấu một mục đích lớn hơn, hoặc để đẩy lùi những kẻ muốn tìm kiếm thứ gì đó trong Cấm Địa?"
Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong đột nhiên "chiêm chiếp" vài tiếng, cái mũi nhỏ khịt khịt liên tục về phía Cấm Địa Vạn Yêu, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên một tia cảnh giác. Nó dường như đã đánh hơi được điều gì đó bất thường, một thứ mùi vị vô hình mà chỉ những linh thú nhạy bén như nó mới có thể nhận ra. Lâm Phong khẽ xoa đầu nó, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an. Những lời đồn đại của thị dân, kết hợp với phản ứng của Thôn Thiên Thử và trực giác của Tuyết Dao, càng khẳng định những gì hắn đã suy đoán đêm qua.
"Có thể," Lâm Phong thì thầm, ánh mắt hắn lướt qua tấm bản đồ hắn đã giấu kỹ trong tay áo. "Hoặc đây là một phần của kế hoạch lớn hơn. Việc kích động yêu thú sẽ khiến khu vực này trở nên hỗn loạn, vừa có thể che giấu hành tung của chúng, vừa có thể tạo ra một bức tường tự nhiên để ngăn cản những kẻ tò mò." Hắn đặt bát cháo xuống, cảm thấy bụng mình đã no, nhưng tâm trí thì càng lúc càng tỉnh táo. "Chúng ta không thể ngồi yên nghe ngóng mãi được. Cần phải đi xem xét thực địa. Rừng Cổ Mộc là khu vực đệm giữa thị trấn và Cấm Địa Vạn Yêu, nếu có bất thường, chắc chắn sẽ bắt đầu từ đó."
Tuyết Dao không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu đầy tin tưởng và quyết đoán. Nàng luôn tin tưởng vào phán đoán của Lâm Phong, và hơn hết, nàng cảm nhận được sự bất ổn đang lan rộng, không thể làm ngơ. Lão Bản Nương Mị quay lại, thấy hai người đã ăn xong, liền lại gần, giọng ngọt xớt: "Công tử, cô nương, hai vị có muốn nghỉ ngơi thêm không? Thị trấn nhỏ này tuy không có gì đặc sắc, nhưng cảnh đêm lại rất hữu tình đó nha."
Lâm Phong khẽ mỉm cười, nụ cười tinh quái thường trực trên môi hắn. "Đa tạ ý tốt của Lão Bản Nương. Nhưng chúng ta vẫn còn một số việc cần làm. Hy vọng khi trở về, Lạc Trần Quán vẫn còn mở cửa đón khách." Hắn khẽ đặt xuống một túi linh thạch nhỏ, đủ để chi trả cho vài ngày ăn ở. "Tạm biệt."
Hai người đứng dậy, bước ra khỏi quán trọ. Sương mù đã tan bớt, nhường chỗ cho ánh nắng ban mai dịu nhẹ, nhưng không khí vẫn còn hơi ẩm ướt. Những âm thanh ồn ào từ quán trọ dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của con đường dẫn ra bìa rừng. Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và cây cỏ sau một đêm sương. Hắn biết, từ giờ trở đi, mỗi bước chân đều phải cẩn trọng.
Họ không trực tiếp đi về phía Cấm Địa Vạn Yêu, mà rẽ vào con đường mòn dẫn vào Rừng Cổ Mộc, khu vực đệm giữa thị trấn và vùng đất cấm nguy hiểm. Ban đầu, không khí trong rừng vẫn yên bình đến lạ thường. Ánh nắng ban trưa len lỏi qua tán lá cổ thụ rậm rạp, tạo thành những vệt sáng lung linh trên thảm thực vật xanh tươi. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và tiếng suối chảy róc rách đâu đó tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của tự nhiên. Không khí mát mẻ, trong lành, mang theo mùi ẩm mốc của đất và hương cây cỏ dại, khiến người ta cảm thấy thư thái.
"Linh khí ở đây có vẻ hỗn loạn hơn bình thường, như thể có một dòng chảy ngầm đang khuấy động vạn vật, Tuyết Dao," Lâm Phong khẽ thì thầm, bước chân hắn nhẹ nhàng nhưng đầy cảnh giác. Hắn không thể nhìn thấy dòng chảy linh khí bằng mắt thường, nhưng cảm giác của hắn, được tôi luyện qua bao năm tháng tu luyện và sự nhạy bén của Huyễn Mặc Quyển, mách bảo rằng có điều gì đó không đúng. Hắn cảm thấy một sự bức bối vô hình, một năng lượng hỗn tạp đang âm ỉ bên dưới vẻ ngoài yên tĩnh của khu rừng.
Tuyết Dao không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt phượng đẹp đẽ của nàng đã chuyển sang màu xanh biếc nhạt, dấu hiệu của việc nàng đang vận dụng linh nhãn để quan sát dòng chảy linh khí xung quanh. Vẻ mặt nàng thoáng chút căng thẳng. "Ngươi nói đúng. Dòng chảy linh khí vốn dĩ nên tĩnh lặng và hài hòa, nhưng ở đây lại có những xoáy nước vô hình, thỉnh thoảng lại bùng lên những dao động bất thường. Nó giống như một dòng sông bị khuấy động bởi một vật thể lạ nào đó đang ẩn mình dưới đáy." Nàng khẽ đưa tay lên che mắt, như thể dòng linh khí hỗn loạn đang làm mắt nàng khó chịu.
Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn im lặng trên vai Lâm Phong, đột nhiên lông xù lên một chút, đôi mắt đỏ ngầu nheo lại. Nó khẽ "chiêm chiếp" một tiếng cảnh báo, rồi lại rúc sâu hơn vào cổ áo Lâm Phong, cái mũi nhỏ khịt khịt liên tục, như thể đang cố gắng phân biệt một mùi hương lạ lùng nào đó trong không khí.
Bỗng nhiên, một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh của khu rừng. Tiếng gầm rú không phải là tiếng gọi bạn tình hay tiếng tranh giành lãnh địa thông thường của yêu thú, mà là một âm thanh đầy hung hãn, pha lẫn sự điên loạn. Lâm Phong và Tuyết Dao lập tức dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua xung quanh.
"Nhìn kìa, Lâm Phong!" Tuyết Dao khẽ kêu lên, chỉ tay về phía một bụi cây rậm rạp cách đó không xa. "Con Hồ Ly Hỏa Viêm kia... nó đang tấn công con Trĩ Lông Xanh mà không hề có ý định săn mồi. Ánh mắt nó đỏ ngầu, không phải là bản năng tự nhiên của một yêu thú."
Lâm Phong nhìn theo hướng chỉ của nàng. Quả nhiên, một con Hồ Ly Hỏa Viêm, với bộ lông đỏ rực như lửa và đôi mắt vốn dĩ tinh ranh, giờ đây lại trở nên hung tợn khác thường. Nó không hề giữ lại bản năng săn mồi khôn ngoan, mà lao vào con Trĩ Lông Xanh một cách điên cuồng, cắn xé một cách tàn bạo, dù con trĩ đã ngừng phản kháng và nằm bất động dưới chân nó. Không có dấu hiệu của việc ăn thịt, chỉ có sự phẫn nộ và bạo lực vô cớ. Mùi máu tươi bắt đầu lan tỏa trong không khí, phá tan vẻ trong lành của khu rừng.
"Hồ Ly Hỏa Viêm là loài yêu thú hệ hỏa, chủ yếu ăn quả linh thảo và thỉnh thoảng mới bắt vài con côn trùng nhỏ. Chúng nổi tiếng là tinh ranh, nhưng không bao giờ hung hãn vô cớ như vậy." Lâm Phong khẽ nhíu mày, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo. "Đây không phải là hành vi của một yêu thú bình thường. Nó giống như bị một thứ gì đó kích động, hoặc bị thao túng."
Thôn Thiên Thử lại khẽ "chiêm chiếp" một tiếng, lần này âm thanh có vẻ rõ ràng hơn, pha chút khó chịu. "Chiêm chiếp! Ma khí... rất nhạt... nhưng có... về phía Cấm Địa..." Nó khẽ dùng cái mũi nhỏ chỉ về phía sâu hơn của khu rừng, nơi Cấm Địa Vạn Yêu bắt đầu. Dù ma khí rất yếu ớt, gần như không thể cảm nhận được đối với con người, nhưng đối với linh thú có khứu giác nhạy bén như Thôn Thiên Thử, nó lại rõ ràng như một ngọn hải đăng trong màn đêm.
Lâm Phong gật đầu. "Ma khí ư? Vậy ra không chỉ là những lời đồn. Ma giáo Huyết Ảnh đang thực sự ra tay. Chúng không chỉ săn lùng linh yêu, mà còn muốn biến những yêu thú bình thường thành công cụ của mình." Hắn nhìn vào cảnh tượng tàn bạo trước mắt, một cảm giác căm phẫn dâng lên trong lòng. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Hắn là một tu giả, mang trong mình một trái tim chính nghĩa. Hắn không thể nào làm ngơ trước những hành động tàn bạo như vậy.
"Chúng ta cần phải đi sâu hơn." Lâm Phong nói, giọng hắn kiên định. "Nếu Thôn Thiên Thử có thể ngửi thấy ma khí, thì chắc chắn nguồn gốc của nó không xa. Chúng ta sẽ lần theo dấu vết đó."
Tuyết Dao không phản đối. Nàng chỉ khẽ siết chặt tay Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và kiên cường. Cả hai tiếp tục tiến sâu hơn vào Rừng Cổ Mộc, bước chân càng lúc càng cẩn trọng, cảnh giác với mọi tiếng động, mọi biến đổi nhỏ nhặt nhất của môi trường xung quanh. Mùi máu tươi và sự hỗn loạn của linh khí ngày càng trở nên rõ ràng hơn, báo hiệu rằng họ đang tiến gần đến tâm điểm của sự bất thường.
Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lâm Phong và Tuyết Dao đã đến tận rìa Cấm Địa Vạn Yêu. Không khí ở đây trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt hơn hẳn, sương mù dày đặc bắt đầu giăng xuống, bao phủ mọi thứ trong một màn ảo ảnh huyền bí. Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà khó khăn lắm mới xuyên qua được tán cây dày đặc, tạo nên những bóng đổ kỳ dị trên mặt đất. Tiếng gầm rú của yêu thú trở nên dồn dập và hung dữ hơn, không còn là những âm thanh đơn lẻ mà là cả một bản giao hưởng của sự phẫn nộ và điên cuồng. Tiếng chim lạ kêu the thé, tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn oán hận, và tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tất cả tạo nên một bầu không khí u ám, hoang sơ, đầy rẫy nguy hiểm.
Linh khí tại đây cực kỳ hỗn loạn, như thể có vô số luồng năng lượng đang va đập vào nhau không ngừng nghỉ, tạo ra một cảm giác áp bức nặng nề. Lâm Phong cảm thấy đan điền mình khẽ rung lên, Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn dường như cũng cảm nhận được sự bất ổn này. Hắn nheo mắt nhìn về phía trước, nơi sương mù dày đặc nhất, cố gắng xuyên qua màn che mờ ảo để tìm kiếm manh mối.
"Quả nhiên! Nhìn xem, những vết khắc này..." Lâm Phong khẽ thốt lên, giọng hắn nghiêm nghị, chỉ vào một thân cây cổ thụ to lớn, thân cây đã bị biến dạng một cách kỳ lạ, như thể bị một thứ năng lượng tà ác nào đó ăn mòn. Trên vỏ cây, những ký hiệu ma văn cổ xưa, màu đen kịt, đang phát ra một thứ ánh sáng u ám, mờ nhạt. "Không phải là phù văn tự nhiên, mà là Ma văn. Chúng đang kích thích bản năng hung hãn của yêu thú, biến chúng thành công cụ." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một vết khắc, cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo, tà ác đang rỉ ra từ đó.
Tuyết Dao khẽ cau mày, vẻ mặt nàng lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng nhìn những Ma văn quỷ dị đó, rồi lại nhìn về phía Cấm Địa Vạn Yêu đang chìm trong sương mù dày đặc. "Linh khí tại đây cũng bị ô nhiễm nặng nề bởi ma khí. Có lẽ Ma giáo Huyết Ảnh đang lợi dụng sự hỗn loạn linh khí do Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu từ 5.000 năm trước để che giấu hành vi của mình, hoặc thậm chí là khai thác một thứ gì đó từ đó." Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận được mùi ẩm mốc và mùi ma khí nồng đậm trong không khí, thậm chí còn có một chút mùi sương độc thoang thoảng. "Nếu chúng thực sự đang khai thác những tàn dư từ sự kiện cổ xưa đó, thì mục đích của chúng chắc chắn không chỉ dừng lại ở việc săn lùng linh yêu."
Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên nhảy phóc xuống đất, lông xù lên toàn thân, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào một hướng. Nó gầm gừ khẽ, một tiếng gầm gừ nhỏ bé nhưng đầy vẻ giận dữ và cảnh báo.
Lâm Phong quay sang nhìn theo hướng Thôn Thiên Thử chỉ. Qua màn sương mù mờ ảo, hắn lờ mờ nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng. Một đàn yêu thú cấp thấp, đủ loại từ hổ, báo, sói đến những con chim săn mồi, vốn dĩ là kẻ thù của nhau, giờ đây lại tụ tập một cách bất thường. Ánh mắt chúng đỏ ngầu, sủi bọt mép, gầm gừ liên tục, không ngừng va chạm vào nhau, nhưng lại không tấn công nhau mà như đang chờ đợi một hiệu lệnh vô hình nào đó. Chúng như những con rối bị điều khiển, những cỗ máy giết chóc không có ý thức.
"Ma giáo Huyết Ảnh đang lợi dụng những Ma văn này để thao túng chúng." Lâm Phong khẽ nắm chặt tay, ánh mắt hắn ánh lên vẻ kiên định đến khó tin. "Chúng ta không thể để chúng tiếp tục. Càng để lâu, những sinh linh vô tội ở Thị Trấn Sương Mờ càng gặp nguy hiểm, và mục đích thực sự của Ma giáo Huyết Ảnh sẽ càng khó lường." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận được sự lạnh lẽo của không khí ẩm ướt và sự căng thẳng bao trùm. "Có lẽ 'linh yêu' mà chúng săn lùng có liên quan đến việc này, có thể chúng là chìa khóa để giải mã âm mưu của Ma giáo, hoặc là một nguồn năng lượng đặc biệt mà chúng muốn khai thác để phục vụ cho nghi thức tà ác của mình."
Hắn quay sang Tuyết Dao, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. "Chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ tiến vào Cấm Địa Vạn Yêu, không chỉ để cứu lấy những sinh linh bị thao túng, mà còn để vén màn bí mật đằng sau Ma giáo Huyết Ảnh và những gì liên quan đến Đại Địa Phân Liệt. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Ma giáo Huyết Ảnh có muốn gây họa, ta Lâm Phong tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn."
Tuyết Dao gật đầu, vẻ mặt nàng kiên cường không kém. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai và hiểm nguy, nhưng nàng tin tưởng vào Lâm Phong, tin tưởng vào trực giác và sức mạnh của hắn. Cùng với Thôn Thiên Thử đang gầm gừ đầy cảnh giác, ba bóng hình dần chìm vào màn sương mù dày đặc của Cấm Địa Vạn Yêu, hướng về phía đàn yêu thú đang bị thao túng, tiến sâu hơn vào vùng đất của bí ẩn và nguy hiểm. Một cuộc đối đầu mới, một thử thách mới, đang chờ đợi Lâm Phong và những người bạn đồng hành của hắn trong hành trình tu tiên nghịch thiên cải mệnh này.