Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 129

Yêu Khí Thuần Khiết: Manh Mối Trong Rừng Sâu

4099 từ
Mục tiêu: Lâm Phong và Tuyết Dao tiến sâu vào rìa Cấm Địa Vạn Yêu, thu thập bằng chứng về sự thao túng yêu thú của Ma giáo Huyết Ảnh.,Lâm Phong cảm nhận được một luồng yêu khí mạnh mẽ và thuần khiết, khác biệt hoàn toàn với ma khí của Ma giáo.,Thiết lập sự chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ với Mộc Ly trong chương kế tiếp, tạo sự tò mò về nguồn gốc của luồng yêu khí này.,Tiếp tục phát triển khả năng phân tích và sự quyết đoán của Lâm Phong trong môi trường mới.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, mysterious, adventurous, anticipatory
Kết chương: [object Object]

Ba bóng hình, tựa như những linh hồn lướt đi trong màn đêm, dần chìm sâu vào sự bao phủ dày đặc của Cấm Địa Vạn Yêu. Sương mù đặc quánh như sữa, giăng mắc khắp nơi, nuốt chửng ánh sáng le lói của vầng trăng khuyết còn chưa kịp ló dạng, biến thế giới xung quanh thành một bức tranh thủy mặc u tối, nơi mọi vật đều mơ hồ, hư ảo. Không khí tại đây ẩm ướt đến mức dường như có thể vắt ra nước, cái lạnh buốt xương cốt thấm sâu vào từng thớ thịt, không phải cái lạnh thông thường mà là một loại hàn khí âm u, mang theo chút vị kim loại tanh nồng và mùi ẩm mốc đặc trưng của đất rừng hoang dại đã ngủ vùi qua hàng vạn năm.

Lâm Phong dẫn đầu, đôi mắt hắn sắc bén tựa chim ưng, xuyên phá màn sương như thể có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách hiểm trở. Hắn bước đi vô cùng cẩn trọng, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, uyển chuyển, tựa như một con báo săn đang rình mồi trong đêm. Từng sợi dây leo chằng chịt, những rễ cây cổ thụ khổng lồ bò ngoằn ngoèo trên mặt đất, những tảng đá phủ đầy rêu phong xanh thẫm, tất cả đều trở thành những chướng ngại vật tiềm ẩn nguy hiểm. Hắn không ngừng quan sát những cái cây cổ thụ thân lớn đến vài người ôm không xuể, cành lá rậm rạp đan xen vào nhau, tạo thành một tán ô khổng lồ che khuất bầu trời, khiến cho ánh sáng ban ngày cũng khó lòng lọt xuống. Tại đây, ánh sáng yếu ớt chỉ đủ để Lâm Phong nhận ra những đường nét mờ ảo của khu rừng, nơi mà những bóng cây kỳ dị vặn vẹo như những con quái vật đang ngủ say.

"Linh khí ở đây hỗn loạn đến mức khó tin, còn có cả ma khí vương vãi." Lâm Phong khẽ thì thầm, giọng nói của hắn trầm thấp, hòa lẫn vào tiếng gió rít qua kẽ lá, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn. Hắn cảm nhận rõ rệt những luồng năng lượng đối nghịch đang va đập, cọ xát vào nhau trong không gian, gây ra một cảm giác áp bức nặng nề lên đan điền. Linh khí vốn dĩ là nguồn sống của vạn vật, giờ đây lại bị pha tạp bởi ma khí đen tối, tạo thành một hỗn hợp độc hại, khiến cho cả khu rừng như đang oằn mình trong thống khổ. "Ma giáo Huyết Ảnh chắc chắn đang hoạt động mạnh mẽ ở khu vực này, hơn cả chúng ta tưởng tượng." Hắn nheo mắt, ánh mắt lướt qua những vệt đen kỳ lạ bám trên vỏ cây, như thể nhựa cây đã bị nhuộm đen bởi một loại tà thuật nào đó.

Phía sau hắn, Tuyết Dao di chuyển thanh thoát như một bóng ma, không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ. Nàng khoác trên mình bộ trường bào màu xanh nhạt, thoạt nhìn như hòa vào màu sắc ảm đạm của rừng cây, nhưng lại toát lên một vẻ thanh cao, thoát tục. Khuôn mặt nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt phượng sắc lạnh lại không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, ghi nhận từng chi tiết dù là nhỏ nhất. Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng phân tích mùi hương nồng đậm trong không khí. Ngoài mùi ẩm mốc và ma khí, còn có một thứ mùi tanh hôi nhàn nhạt, gợi nhớ đến máu tươi và sự chết chóc.

"Những con yêu thú này... chúng không chỉ hung hãn mà còn lộ rõ vẻ thống khổ." Tuyết Dao khẽ đáp lời, giọng nói nàng trong trẻo nhưng đầy lo lắng, tựa như tiếng suối chảy giữa rừng sâu. Nàng chỉ tay về phía một con yêu thú nhỏ, hình dáng giống như một con lợn rừng nhưng toàn thân phủ đầy gai nhọn và đôi mắt đỏ ngầu đang gầm gừ một cách vô thức vào hư không. "Có vẻ như chúng đang bị thao túng, mất đi bản năng và chỉ còn lại sự hung tàn bị kích động. Đây không phải là hành vi tự nhiên của yêu thú." Nàng quan sát kỹ lưỡng, nhận ra những đường gân xanh nổi rõ trên da thịt con yêu thú, như thể có một luồng năng lượng đen tối đang chảy bên trong nó, ép buộc nó phải hành động trái với tự nhiên.

Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn im lặng cuộn tròn trong tay áo của Lâm Phong, đột nhiên nhảy phóc ra ngoài. Lông trắng muốt của nó dựng đứng lên, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ cảnh giác cao độ. Nó bắt đầu phát ra những tiếng chiêm chiếp the thé, liên tục chỉ về một hướng, rồi lại gầm gừ khẽ, tỏ vẻ bất mãn và giận dữ. Lâm Phong hiểu rõ linh thú của mình, biết rằng nó đang cảm nhận được một mối nguy hiểm nào đó, hoặc ít nhất là một sự bất thường đang đến gần. Hắn vươn tay xoa nhẹ đầu Thôn Thiên Thử, trấn an nó, đồng thời bản thân cũng dồn sự tập trung cao độ vào hướng mà nó đang cảnh báo.

Càng tiến sâu, những dấu hiệu về sự thao túng của Ma giáo Huyết Ảnh càng trở nên rõ ràng hơn. Họ bắt gặp nhiều yêu thú nhỏ hơn, từ những con thỏ rừng có bộ lông đen kịt đến những con chim săn mồi với đôi mắt đỏ ngầu, tất cả đều hành động một cách hung hãn, mất kiểm soát. Chúng không còn sợ hãi con người, thậm chí còn lao vào tấn công những cái bóng mơ hồ trong màn sương. Lâm Phong và Tuyết Dao phải liên tục tránh né, không muốn gây ra quá nhiều động tĩnh. Mỗi khi một con yêu thú lao tới, Lâm Phong chỉ khẽ vung tay, một luồng chân nguyên vô hình liền đẩy lùi chúng, không làm chúng bị thương nặng mà chỉ khiến chúng choáng váng, lảo đảo. "Ma giáo Huyết Ảnh thật sự đã biến nơi đây thành một chiến trường thí nghiệm rồi." Hắn nghiến răng, trong lòng dâng lên một sự phẫn nộ. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình... nhưng Ma giáo Huyết Ảnh lại đang biến tất cả chúng sinh thành công cụ, chúng đã vượt quá giới hạn rồi."

Hắn dừng lại trước một thân cây cổ thụ bị gãy đổ, thân cây nứt toác, lộ ra những vân gỗ đen kịt như bị than hóa. Trên mặt đất xung quanh, những vết tích của một cuộc giằng co dữ dội vẫn còn in hằn: đất đá lộn xộn, vài bụi cây bị gãy nát, và đặc biệt là những giọt máu tươi còn chưa khô hẳn, tỏa ra một mùi tanh nồng gay mũi, pha lẫn với mùi ma khí nồng đậm đến mức khiến người ta buồn nôn. Lâm Phong khẽ cúi xuống, chạm tay vào một vết máu. Nó lạnh ngắt, mang theo một năng lượng tà ác. "Máu yêu thú... và cả ma khí nữa. Đây không phải là một cuộc săn bắt tự nhiên."

Tuyết Dao tiến lại gần, nàng cũng cau mày khi cảm nhận được sự ô nhiễm nặng nề của linh khí xung quanh. "Ma giáo Huyết Ảnh không chỉ thao túng yêu thú, mà còn đang săn giết chúng. Nhưng mục đích là gì? Yêu thú ở đây không có giá trị đặc biệt, ít nhất là những con cấp thấp này." Nàng phân tích, suy đoán, cố gắng xâu chuỗi các manh mối. Nàng nhớ lại những lời đồn đại ở thị trấn, về việc Ma giáo săn lùng "linh yêu có sừng" hay "lông màu kỳ lạ". Điều này càng khẳng định rằng Ma giáo đang tìm kiếm một thứ gì đó đặc biệt, không phải những yêu thú thông thường.

Lâm Phong đứng thẳng người dậy, ánh mắt hắn lướt qua khu rừng một lần nữa. Những âm thanh gầm gừ, tiếng vặt lá, tiếng côn trùng rỉ rả, tất cả đều trở nên mơ hồ trong màn sương mù, nhường chỗ cho một sự im lặng đáng sợ. Sự im lặng này không phải là dấu hiệu của sự bình yên, mà là một điềm báo về một mối nguy hiểm đang ẩn mình. "Chúng ta cần phải cẩn thận hơn nữa. Ma giáo Huyết Ảnh có thể đang ở rất gần." Hắn rút ra từ trong tay áo một vài lá bùa ẩn nấp, niệm chú rồi nhẹ nhàng phẩy tay, khiến chúng hóa thành những luồng sáng mờ ảo bao quanh ba người, che giấu khí tức và hình dáng của họ khỏi những kẻ không mời mà đến. "Bước tiếp theo, chúng ta phải tìm kiếm căn cứ tạm thời của chúng, hoặc ít nhất là nơi chúng đang thực hiện các nghi thức tà ác." Lâm Phong nói, giọng hắn kiên quyết, không hề có ý định lùi bước. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Ma giáo Huyết Ảnh có muốn gây họa, ta Lâm Phong tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn." Hắn lại tiếp tục đi, bước chân vững chãi hơn, mang theo một ý chí sắt đá không thể lay chuyển.

Khi mặt trời đã lên cao, xuyên qua những khe hở hiếm hoi trên tán lá dày đặc, rải rác những vệt nắng yếu ớt xuống mặt đất ẩm ướt, cả ba đã tiến sâu hơn vào khu vực rìa Cấm Địa Vạn Yêu, nơi địa hình bắt đầu trở nên gồ ghề và hiểm trở hơn. Tiếng gió rít qua kẽ đá, tiếng nước chảy róc rách từ những con suối ngầm càng làm tăng thêm vẻ hoang sơ, âm u của nơi này. Mùi ẩm mốc của đất rừng, mùi sương độc nồng hắc và mùi ma khí đặc trưng vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây còn pha trộn thêm một mùi tanh nồng khó chịu hơn, tựa như mùi máu tươi đã đông lại.

Lâm Phong và Tuyết Dao cuối cùng cũng tìm thấy một khu vực có dấu vết chiến đấu rõ ràng. Đó là một khoảng đất trống nhỏ, nằm lọt thỏm giữa những vách đá dựng đứng và những bụi cây gai góc. Trên mặt đất, những vết nứt toác, những vết cháy sém còn mới, cho thấy một trận chiến ác liệt vừa diễn ra không lâu. Tàn tích của một trại Ma giáo nhỏ nằm rải rác xung quanh: vài chiếc lều vải đen đã bị xé rách, những vạc luyện đan đã vỡ nát, và đặc biệt là những chiếc cọc gỗ cắm sâu vào đất, trên đó còn vương vãi những sợi dây thừng và vết máu đã khô lại. Không khí ở đây đặc quánh ma khí, khiến Lâm Phong cảm thấy một sự khó chịu không hề nhỏ.

"Đây là dấu vết của Ma giáo Huyết Ảnh... Chúng đang săn lùng thứ gì đó rất đặc biệt, có lẽ là một linh yêu có giá trị cao." Lâm Phong khẽ cau mày, ánh mắt hắn sắc bén lướt qua từng chi tiết. Hắn cúi xuống kiểm tra một cách cẩn trọng. Bên cạnh một vạc luyện đan đã vỡ, hắn tìm thấy xác của một con yêu thú, hình dáng giống như một con nai rừng, nhưng toàn thân nó không còn lớp da, những sợi gân đã bị rút ra một cách tàn nhẫn, lộ ra phần xương trắng hếu và thịt đỏ tươi. Mùi máu tanh nồng nặc đến mức khiến người ta phải nôn ọe, pha lẫn với mùi ma khí đen tối, tạo nên một sự kết hợp kinh tởm. "Nhìn vết cắt này, chúng không chỉ đơn thuần là giết chóc. Chúng đang thu thập một thứ gì đó từ những linh yêu này. Da, gân, xương tủy... tất cả đều có thể được dùng trong các nghi thức tà ác của chúng." Hắn phân tích, trong lòng dâng lên một sự căm phẫn sâu sắc trước sự tàn nhẫn của Ma giáo.

Tuyết Dao cũng tiến lại gần, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng. Nàng kiểm tra những dấu vết ma khí còn sót lại trên mặt đất và trên xác yêu thú. "Ma giáo Huyết Ảnh quả nhiên tàn độc. Chúng không bỏ qua bất kỳ sinh linh nào có thể dùng làm vật hiến tế hoặc nguyên liệu luyện chế. Nhưng loài yêu thú này... chúng không phải là linh yêu đặc biệt." Nàng khẽ lắc đầu, đôi mắt phượng nhìn về phía xa xăm, nơi màn sương mù vẫn còn lượn lờ. "Có lẽ đây chỉ là những con mồi bình thường, dùng để luyện tay hoặc thử nghiệm phương pháp săn bắt mới. Mục tiêu thực sự của chúng chắc chắn không phải là những yêu thú cấp thấp này."

Đột nhiên, Thôn Thiên Thử đang rụt rè nép mình sau chân Lâm Phong, bỗng nhiên lông toàn thân dựng đứng lên, đôi mắt đỏ ngầu mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào một khe núi hiểm trở gần đó. Nó bắt đầu phát ra một tiếng kêu chiêm chiếp the thé, không phải là tiếng cảnh báo thông thường, mà là một tiếng kêu đầy kinh ngạc và xen lẫn một chút sợ hãi, nhưng cũng chứa đựng một sự hưng phấn kỳ lạ. Nó nhảy nhót liên tục, dường như đang cố gắng thu hút sự chú ý của Lâm Phong.

Ngay lập tức, Lâm Phong và Tuyết Dao đều cảm nhận được một luồng năng lượng cực kỳ mạnh mẽ, thuần khiết, đột ngột xuất hiện từ phía khe núi mà Thôn Thiên Thử đang chỉ. Luồng năng lượng này không hề mang theo chút ma khí nào, mà ngược lại, nó tràn đầy sinh lực, tinh thuần đến mức khiến cho linh khí xung quanh vốn đang hỗn loạn cũng phải tạm thời lắng xuống, trở nên trong lành hơn một chút. Không gian xung quanh ba người khẽ rung chuyển nhẹ, tựa như một làn sóng vô hình đang lan tỏa. Những bụi cây gần đó khẽ lay động, những giọt sương đọng trên lá cây rung rinh rồi rơi xuống.

Lâm Phong đứng thẳng người dậy, ánh mắt hắn ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ. Hắn chưa từng cảm nhận được một luồng yêu khí nào mạnh mẽ và thuần khiết đến như vậy. Nó không hề hung tàn, không hề tà ác, mà lại mang theo một hơi thở của sự sống, của thiên nhiên nguyên sơ, tinh khiết đến mức khiến người ta cảm thấy tâm hồn được gột rửa. "Luồng khí này... không phải ma khí. Rất mạnh, nhưng lại thuần khiết đến lạ. Giống như... nguồn gốc của sinh mệnh." Tuyết Dao khẽ thốt lên, giọng nói nàng mang theo một chút kinh ngạc hiếm thấy. Nàng cũng cảm nhận được sự đặc biệt của luồng yêu khí này, nó hoàn toàn khác biệt với bất kỳ loại năng lượng nào mà nàng từng biết. "Chắc chắn không phải yêu khí của những yêu thú cấp thấp. Đây phải là một linh yêu cực kỳ đặc biệt, hoặc một yêu vương cổ xưa đang thức tỉnh."

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại sự kinh ngạc trong lòng. Hắn nheo mắt, ánh mắt trở nên sắc bén và đầy quyết đoán. "Đúng vậy, ta chưa từng cảm nhận yêu khí nào như thế này... Nó quá mạnh mẽ, quá thuần khiết. Có lẽ đây là manh mối chính mà chúng ta cần tìm." Hắn nhìn về phía khe núi, nơi luồng yêu khí vẫn đang tỏa ra một cách ổn định, tựa như một ngọn hải đăng giữa biển sương mù. Hắn biết, việc đi theo luồng yêu khí này có thể dẫn họ đến một mối nguy hiểm lớn hơn, nhưng đồng thời cũng có thể là chìa khóa để giải mã toàn bộ âm mưu của Ma giáo Huyết Ảnh. "Ma giáo Huyết Ảnh đang săn lùng linh yêu có giá trị cao... có lẽ chính là chủ nhân của luồng yêu khí này." Hắn lẩm bẩm, một nụ cười nửa miệng tinh quái chợt nở trên môi. "Xem ra, chúng ta không chỉ có thể phá hủy âm mưu của Ma giáo, mà còn có thể gặp được một kỳ ngộ hiếm có rồi."

Tuyết Dao gật đầu, ánh mắt nàng tràn đầy sự tin tưởng vào Lâm Phong. Nàng biết, trực giác của hắn luôn đúng, và khả năng phân tích của hắn luôn mang lại những kết quả bất ngờ. Thôn Thiên Thử cũng đã ngừng kêu chiêm chiếp, nó nhảy lên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn vẫn nhìn chằm chằm về phía khe núi, tỏ vẻ tò mò và hưng phấn. Sự xuất hiện của luồng yêu khí thuần khiết này đã mở ra một hướng đi mới, một con đường đầy hứa hẹn nhưng cũng không kém phần nguy hiểm trong hành trình khám phá Cấm Địa Vạn Yêu. Lâm Phong biết rằng, mục tiêu của Ma giáo Huyết Ảnh không chỉ dừng lại ở việc khai thác tàn dư từ Đại Địa Phân Liệt, mà chúng còn đang tìm kiếm những nguồn năng lượng mạnh mẽ khác, và linh yêu này có thể chính là mục tiêu tối thượng của chúng.

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ một phần nhỏ bầu trời ẩn sau tán lá cây cổ thụ, sương mù lại một lần nữa bao phủ dày đặc khắp Cấm Địa Vạn Yêu, mang theo cái lạnh buốt giá và một bầu không khí u ám, nặng nề. Lâm Phong và Tuyết Dao không chút do dự, quyết định truy theo luồng yêu khí thuần khiết kia. Càng đi sâu vào khe núi hiểm trở, địa hình càng trở nên gồ ghề, dốc đứng, những tảng đá lớn nằm chồng chất lên nhau, tạo thành những lối đi quanh co, khúc khuỷu. Cây cối ở đây cũng trở nên cổ thụ và rậm rạp hơn, thân cây to lớn đến mức phải vài người ôm mới xuể, cành lá đan xen nhau tạo thành một mái vòm tự nhiên, che khuất hoàn toàn ánh sáng mặt trời, khiến cho không gian càng trở nên tối tăm, mờ mịt.

Tuy nhiên, điều kỳ lạ là, càng tiến gần về phía nguồn yêu khí, linh khí trong không khí lại càng trở nên tinh thuần hơn một chút, dường như luồng yêu khí mạnh mẽ kia đang thanh lọc và đẩy lùi ma khí ra xa. Mùi sương độc nồng hắc và mùi ẩm mốc vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một mùi hương cỏ cây hoang dại tươi mát, xen lẫn với một chút hương thơm dịu nhẹ khó tả, tựa như hương hoa linh thảo ẩn mình trong rừng sâu. Lâm Phong cảm thấy toàn thân khoan khoái hơn, đan điền hắn khẽ rung động, Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn dường như cũng đang hấp thụ những luồng linh khí tinh thuần này một cách tự nhiên.

"Luồng yêu khí này thật sự rất đặc biệt... nó không hề có vẻ hung tàn hay tà ác, mà lại tràn đầy sinh lực." Lâm Phong thì thầm, ánh mắt hắn lướt qua những tảng đá phủ đầy rêu xanh, những thân cây già cỗi vươn mình lên trời cao. Hắn cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với luồng yêu khí này, một sự rung động mà hắn chưa từng trải qua. Nó không giống như những yêu khí hung tàn của yêu thú bình thường, cũng không giống như ma khí đen tối của Ma giáo Huyết Ảnh. Nó là một sự tồn tại thuần túy, nguyên thủy, mang theo hơi thở của vạn vật và sự sống bất diệt. "Nó giống như một phần của chính Cấm Địa Vạn Yêu này, một linh hồn của đại địa đang cựa mình thức tỉnh." Hắn suy đoán, trong lòng dâng lên một sự tò mò vô hạn.

Tuyết Dao di chuyển ngay phía sau Lâm Phong, nàng vẫn giữ nguyên vẻ cảnh giác cao độ. Đôi mắt nàng không ngừng quan sát những dấu vết còn sót lại trên đường đi, những vệt xước trên đá, những cành cây bị gãy gập một cách bất thường. "Cẩn thận, phía trước dường như có dấu hiệu giao chiến." Nàng khẽ nói, giọng nói nàng trầm xuống, chứa đựng một sự lo lắng. "Âm thanh này... không phải của yêu thú bình thường." Nàng lắng nghe kỹ hơn. Từ phía sâu hơn trong khe núi, những âm thanh lộn xộn bắt đầu truyền đến tai họ. Tiếng gầm gừ xa xa của yêu thú, nhưng không phải tiếng gầm rú hung hãn của những con thú bị thao túng, mà là tiếng gầm đau đớn, xen lẫn với những tiếng va chạm chói tai của kim loại, tiếng xé toạc của không khí, và cả những tiếng hét thảm thiết của con người.

Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng đã cảm nhận được sự bất thường. Lông nó lại một lần nữa dựng đứng lên, đôi mắt đỏ ngầu mở to, nhìn về phía trước với vẻ hoảng sợ và giận dữ. Nó phát ra những tiếng chiêm chiếp the thé liên tục, như muốn cảnh báo Lâm Phong về mối nguy hiểm cận kề. Lâm Phong siết chặt nắm tay, chân nguyên trong cơ thể hắn vận chuyển nhanh hơn, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống. Hắn biết, họ đã đến rất gần nguồn yêu khí thuần khiết, và đồng thời, cũng đã tiếp cận được với tâm điểm của một cuộc chiến. "Ma giáo Huyết Ảnh đã tìm thấy nó rồi sao?" Hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.

Không khí xung quanh càng trở nên căng thẳng, dày đặc sát khí. Tiếng gầm đau đớn, tiếng kim loại va chạm, tiếng xé gió của các loại pháp bảo, tiếng chân người chạy loạn xạ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc đang diễn ra ngay trước mắt họ. Lâm Phong và Tuyết Dao trao đổi ánh mắt. Không cần nói thành lời, cả hai đều hiểu rằng họ phải tăng tốc. Nguồn yêu khí thuần khiết kia vẫn đang tỏa ra mạnh mẽ, nhưng giờ đây nó đã bị bao phủ bởi một làn sóng ma khí đen tối, dữ tợn, như thể nó đang bị tấn công dữ dội.

Lâm Phong dẫn đường, tốc độ của hắn nhanh hơn rất nhiều, nhưng vẫn giữ được sự cẩn trọng cần thiết. Hắn lách qua những khe đá hẹp, bật nhảy qua những tảng đá trơn trượt, né tránh những cành cây gai góc. Tuyết Dao theo sát phía sau, bóng dáng nàng uyển chuyển như một con chim én. Cả hai đều tập trung cao độ, lắng nghe từng âm thanh, cảm nhận từng luồng khí tức, cố gắng phán đoán tình hình phía trước. Họ biết rằng, cuộc gặp gỡ sắp tới sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu với Ma giáo Huyết Ảnh, mà còn là một cuộc chạm trán với chủ nhân của luồng yêu khí thuần khiết kia, một linh yêu bí ẩn có thể nắm giữ những bí mật quan trọng liên quan đến Cấm Địa Vạn Yêu và thậm chí là Đại Địa Phân Liệt từ ngàn xưa.

Tiếng gầm đau đớn của một sinh vật nào đó vang vọng, chói tai và đầy tuyệt vọng. Ngay sau đó là tiếng kim loại va chạm dữ dội, như hàng chục thanh kiếm đang chém vào một vật thể cứng rắn, cùng với tiếng nổ lớn của pháp thuật và tiếng hét thảm thiết của nhiều người. Lâm Phong và Tuyết Dao nhìn nhau, gương mặt cả hai đều căng thẳng. Họ đã đến nơi. Phía trước, ánh sáng ma khí và yêu khí đối chọi nhau, thắp sáng màn sương mù u tối, vẽ nên một bức tranh hỗn loạn và tàn khốc. Một cuộc chiến không cân sức đang diễn ra.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ