Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 130

Gặp Gỡ Dị Giới: Yêu Nữ Trong Vòng Vây Huyết Ảnh

3604 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ Chương 129, đưa Lâm Phong và Tuyết Dao vào trung tâm cuộc chiến.,Giới thiệu yêu nữ Mộc Ly trong tình thế nguy hiểm, thiết lập ấn tượng ban đầu về nàng.,Giới thiệu Hắc Sa Hộ Pháp, một tay sai cấp cao của Ma Tôn Huyết Ảnh, thể hiện sự tàn nhẫn và sức mạnh của Ma giáo.,Lâm Phong và Tuyết Dao can thiệp vào cuộc chiến, chứng tỏ sức mạnh và lòng nghĩa hiệp của mình.,Tạo tiền đề cho mối quan hệ phức tạp (ban đầu có thể là hoài nghi, sau là liên minh) giữa Lâm Phong, Tuyết Dao và Mộc Ly.,Làm nổi bật sự nguy hiểm của Cấm Địa Vạn Yêu và sự tàn ác của Ma giáo Huyết Ảnh, đẩy mạnh xung đột chính của Arc.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Hắc Sa Hộ Pháp, Ma Môn Đệ Tử, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, action-packed, mysterious, adventurous
Kết chương: [object Object]

Tiếng gầm đau đớn của một sinh vật nào đó vang vọng, chói tai và đầy tuyệt vọng. Ngay sau đó là tiếng kim loại va chạm dữ dội, như hàng chục thanh kiếm đang chém vào một vật thể cứng rắn, cùng với tiếng nổ lớn của pháp thuật và tiếng hét thảm thiết của nhiều người. Lâm Phong và Tuyết Dao nhìn nhau, gương mặt cả hai đều căng thẳng. Họ đã đến nơi. Phía trước, ánh sáng ma khí và yêu khí đối chọi nhau, thắp sáng màn sương mù u tối, vẽ nên một bức tranh hỗn loạn và tàn khốc. Một cuộc chiến không cân sức đang diễn ra.

Lâm Phong siết chặt nắm tay, chân nguyên trong đan điền cuộn trào như thủy triều dâng. Hắn cảm nhận rõ ràng luồng yêu khí thuần khiết kia đang vùng vẫy trong tuyệt vọng, bị bao vây bởi những làn sóng ma khí đen tối, nhơ nhớp. Mùi tanh của máu tươi hòa quyện với mùi ẩm mốc của đất rừng, mùi hắc nhẹ của sương độc, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc nồng nặc trong không khí.

Cả hai tăng tốc, xuyên qua màn sương mù dày đặc, lách mình qua những thân cây cổ thụ mục ruỗng và những tảng đá phủ rêu xanh trơn trượt. Dưới ánh trăng mờ nhạt bị che khuất bởi tán lá dày và tầng sương, khung cảnh trước mắt hiện ra như một bức tranh thủy mặc tàn khốc. Một khoảng đất trống nhỏ nằm giữa bốn bề là vách đá dựng đứng, nơi từng cành cây khô héo và dây leo chằng chịt tạo nên một mê cung tự nhiên. Ngay giữa khoảng trống ấy, một bóng người nhỏ nhắn đang chật vật chống đỡ.

Nàng!

Lâm Phong gần như thốt lên thành lời. Ngoại hình nàng đúng như những gì hắn đã mường tượng từ luồng yêu khí kia. Một cô gái trẻ tuổi, dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, mặc bộ y phục màu xanh lá cây đã sờn rách và dính đầy bùn đất, mái tóc nâu hạt dẻ được tết bím đơn giản, lấm lem bụi bẩn. Đôi mắt to tròn long lanh, giờ đây ánh lên vẻ hoảng sợ và kiệt sức, nhưng vẫn giữ được một tia quật cường đáng kinh ngạc. Nàng không ngừng vung một cành cây khô đã bị bẻ gãy, từng đòn đánh tuy không mạnh mẽ nhưng lại mang theo một sự dẻo dai khó tin, cố gắng đẩy lùi những kẻ đang vây quanh. Yêu khí từ nàng tỏa ra không hề hung bạo, mà lại mang theo một hơi thở của thiên nhiên, của sự sống mãnh liệt.

Xung quanh nàng là sáu tên Ma Môn Đệ Tử, chúng mặc trang phục đen hoặc đỏ sẫm, khuôn mặt dữ tợn, ánh mắt tham lam như những con sói đói đang vờn mồi. Chúng không vội vàng kết liễu nàng, mà lại ra sức tra tấn, đùa giỡn, như muốn tận hưởng khoảnh khắc con mồi dần lụn bại. Tiếng cười man rợ của chúng vang vọng trong màn đêm, nghe thật chói tai và ghê rợn. Nhưng đáng sợ nhất, chính là bóng người cao lớn đứng phía sau, hắn khoác một chiếc áo choàng đen tuyền, đầu đội mặt nạ xương trắng hếu, trên người không ngừng tỏa ra khí tức âm hàn đến thấu xương. Đó chính là Hắc Sa Hộ Pháp, kẻ đã được nhắc đến trong những lời đồn đại.

"Ma giáo lại ra tay rồi." Tuyết Dao khẽ nói, giọng nàng trầm xuống, chứa đựng một sự căm phẫn. Nàng đã từng chứng kiến sự tàn bạo của Ma giáo không ít lần. "Phong, cẩn thận, bọn chúng rất mạnh. Tên Hắc Sa kia e rằng đã đạt tới cảnh giới Nguyên Anh hậu kỳ, không thể xem thường."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn sắc lạnh như băng. "Chính là nàng! Yêu khí này... không thể sai được." Hắn lẩm bẩm, cảm giác bức bối trong lòng ngày càng dâng cao. Hắn căm ghét cái cách mà Ma giáo Huyết Ảnh đối xử với sinh linh, đặc biệt là một linh yêu thuần khiết như Mộc Ly. Dù chưa biết nàng là ai, nhưng nhìn thấy cảnh nàng bị vây hãm, tâm can hắn không khỏi dậy sóng. Thôn Thiên Thử trên vai hắn cũng đã cảnh giác cao độ. Đôi mắt đỏ ngầu của nó quét một lượt quanh chiến trường, những tiếng chiêm chiếp the thé liên tục phát ra, báo hiệu nó đã sẵn sàng tham chiến. Lông nó dựng đứng lên như những mũi kim sắc nhọn, thể hiện sự giận dữ và bảo vệ đối với "chủ nhân".

Mộc Ly loạng choạng, trúng một đòn của Ma Môn Đệ Tử vào vai. Nàng ngã khụy xuống, cành cây khô văng ra xa. Một tên đệ tử cười man rợ, tiến đến gần, định giẫm nát bàn tay nàng. "Ha ha, yêu nữ, ngươi còn chống cự làm gì? Ngoan ngoãn theo chúng ta về Ma giáo, có thể còn được hưởng chút ân huệ."

"Đồ khốn!" Mộc Ly nghiến răng, cố gắng gượng dậy, nhưng chân nguyên trong cơ thể đã cạn kiệt, vết thương trên vai đau nhói. Nàng có thể cảm nhận được sự sống của mình đang dần cạn kiệt, nhưng ánh mắt nàng vẫn không chịu khuất phục. Nàng nhìn chằm chằm vào tên Hắc Sa Hộ Pháp đang đứng nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng, vô cảm, như thể nàng chỉ là một món đồ chơi sắp bị hủy hoại.

Hắc Sa Hộ Pháp không nói một lời, hắn chỉ phất tay áo. Một luồng ma khí đen sẫm lao thẳng tới Mộc Ly, định kết thúc tất cả. "Ma giáo làm việc, không cần nhiều lời." Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ khinh miệt.

Nhưng ngay lúc luồng ma khí sắp chạm tới Mộc Ly, một bóng người màu xanh sẫm lướt qua như tia chớp, mang theo một luồng linh lực mạnh mẽ đến kinh ngạc. "Ồ, Ma giáo làm việc? Ta chỉ thấy các ngươi đang bắt nạt một cô gái yếu đuối thôi." Giọng nói vang vọng, mang theo một chút trêu chọc nhưng tràn đầy sự lạnh lẽo và uy áp.

Lâm Phong!

Hắn xuất hiện bất ngờ, chặn đứng luồng ma khí bằng một chưởng ấn rực rỡ. Cùng lúc đó, Tuyết Dao cũng đã lướt đến bên cạnh Mộc Ly, băng kiếm trên tay nàng phát ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo, một luồng hàn khí cực mạnh bao phủ lấy nàng, đẩy lùi những tên Ma Môn Đệ Tử đang bao vây.

Sự xuất hiện đột ngột của hai người khiến tất cả Ma Môn Đệ Tử và cả Hắc Sa Hộ Pháp đều phải giật mình. Chúng không ngờ lại có kẻ dám can thiệp vào chuyện của Ma giáo Huyết Ảnh.

"Kẻ nào dám cản trở Ma giáo ta làm việc?!" Hắc Sa Hộ Pháp gầm lên, giọng hắn khàn đặc, đầy sự tức giận. Hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Phong và Tuyết Dao, đôi mắt ẩn sau mặt nạ xương tóe ra lửa giận. Sự kiêu ngạo của hắn đã bị chọc tức.

Lâm Phong nhếch mép, ánh mắt hắn lướt qua đám Ma Môn Đệ Tử đang hoảng loạn. "Ma giáo làm việc? Nghe có vẻ oai phong đấy, nhưng cách làm của các ngươi thì đúng là chẳng ra sao. Hơn nữa, ta không nghĩ Cấm Địa Vạn Yêu này lại trở thành sân sau của Ma giáo các ngươi để muốn làm gì thì làm." Hắn cười khẩy, giọng điệu vẫn ung dung nhưng từng lời nói lại sắc bén như dao. "Nếu muốn bắt nạt người khác, ít nhất cũng phải chọn người có thể phản kháng chứ. Bắt nạt một cô gái bị thương, các ngươi không thấy hổ thẹn sao? Hay Ma giáo Huyết Ảnh các ngươi chỉ có thể làm được những chuyện hèn hạ như vậy?"

Lời nói của Lâm Phong như một đòn giáng mạnh vào sự tự tôn của Hắc Sa Hộ Pháp. Gương mặt xương xẩu dưới lớp mặt nạ dường như co giật. "Ngươi... dám nhục mạ Ma giáo ta?!" Hắn gằn giọng.

"Nhục mạ? Ta chỉ nói sự thật thôi." Lâm Phong nhún vai, "Mà nói thật, các ngươi cũng không đáng để ta nhục mạ. Thôi, nói nhiều vô ích. Hôm nay, cô gái này, ta sẽ đưa đi. Còn các ngươi, cút!"

"Ngươi muốn chết!" Hắc Sa Hộ Pháp hoàn toàn nổi giận. Ma khí cuồn cuộn từ người hắn bùng nổ, tạo thành một cơn lốc đen tối. Hắn phất tay, sáu tên Ma Môn Đệ Tử ngay lập tức lao về phía Lâm Phong và Tuyết Dao như những con thiêu thân. Chúng vung vẩy pháp bảo, ma khí phun trào, tạo nên những đòn tấn công dữ dội.

Lâm Phong không hề nao núng. Chân hắn lướt đi như một làn gió, thân pháp nhanh nhẹn đến kinh người. Một tay hắn giương lên, một luồng hỏa diễm rực rỡ bùng cháy, hóa thành Hỏa Long Khí Kình, quét thẳng vào đám đệ tử. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Nhưng với bọn Ma giáo các ngươi, ta chỉ cần một đòn là đủ!" Hỏa Long gầm thét, mang theo sức nóng khủng khiếp, thiêu đốt mọi ma khí trên đường đi. Ba tên đệ tử không kịp né tránh, bị hỏa diễm bao trùm, phát ra tiếng kêu thét thảm thiết rồi hóa thành tro bụi ngay lập tức.

Cùng lúc đó, Tuyết Dao cũng đã ra tay. Nàng không nói nhiều, chỉ lẳng lặng vung kiếm. Băng kiếm của nàng vẽ nên những đường nét tuyệt đẹp trong không khí, mỗi nhát chém đều mang theo hàn khí lạnh thấu xương, đóng băng mọi thứ mà nó lướ qua. Từng lưỡi kiếm sắc bén như những tia chớp bạc, xuyên thủng lớp phòng ngự của những tên Ma Môn Đệ Tử còn lại. Bọn chúng còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị băng phong, thân thể cứng đờ rồi vỡ vụn thành những mảnh băng nhỏ. Trong tích tắc, sáu tên Ma Môn Đệ Tử đã bị Lâm Phong và Tuyết Dao tiêu diệt gọn gàng.

Hắc Sa Hộ Pháp đứng sững sờ. Hắn không thể tin vào mắt mình. Sáu tên Nguyên Anh kỳ đệ tử, vậy mà chỉ trong chớp mắt đã bị hai kẻ này giết sạch. Điều này vượt quá sức tưởng tượng của hắn. "Ngươi... là ai?" Hắn nhìn Lâm Phong, giọng nói đã không còn vẻ khinh thường mà thay vào đó là sự kinh ngạc pha lẫn sợ hãi. Hắn nhận ra thực lực của Lâm Phong và Tuyết Dao không hề tầm thường.

"Ta là ai không quan trọng." Lâm Phong cười khẩy, "Quan trọng là ngươi sắp biết tay ta rồi đấy." Hắn giơ tay, Thôn Thiên Thử lập tức nhảy từ vai hắn xuống. "Thôn Thiên, chơi với hắn đi."

Thôn Thiên Thử phát ra tiếng chiêm chiếp đầy phấn khích, cơ thể nó bỗng nhiên lớn lên gấp mấy lần, lông trắng muốt dựng đứng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Hắc Sa Hộ Pháp. Nó không chỉ là một con linh thú nhỏ bé đáng yêu nữa, mà đã biến thành một con quái vật đáng sợ, sẵn sàng xé nát đối thủ. Nó lao thẳng vào Hắc Sa Hộ Pháp với tốc độ khó tin, những chiếc móng vuốt sắc nhọn của nó phát ra ánh sáng kim loại lạnh lẽo.

Mộc Ly nằm dưới đất, nàng bàng hoàng nhìn cảnh tượng vừa xảy ra. Sự xuất hiện của hai người này quá đột ngột, quá mạnh mẽ. Nàng chưa kịp định thần, chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra. Từ chỗ tuyệt vọng, nàng bỗng được cứu thoát. Nhưng nàng vẫn cảnh giác. "Các ngươi... là ai?" Nàng cố gắng thốt lên, giọng nói yếu ớt, đầy nghi hoặc. Nàng không tin vào lòng tốt của bất kỳ ai, đặc biệt là con người.

"Bớt nói nhảm đi, ngươi không phải là đối thủ của ta!" Hắc Sa Hộ Pháp gầm lên, hắn lao vào Lâm Phong, ma khí quanh thân hắn hóa thành một chiếc móng vuốt đen khổng lồ, xé toạc không khí, mang theo sức mạnh hủy diệt. Hắn quyết định không dây dưa với Thôn Thiên Thử, mà muốn trực tiếp đối phó với kẻ mạnh nhất.

Lâm Phong không né tránh, hắn ngưng tụ chân nguyên, một quyền ấn vàng rực bùng nổ, đối đầu trực diện với móng vuốt ma khí. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Nhưng với kẻ như ngươi, chỉ có thể là Vô Biên Đau Khổ!" Quyền ấn của Lâm Phong mang theo sức mạnh của Kim Cương Bất Hoại Quyết, vừa cương mãnh vừa linh hoạt, đánh tan ma khí. Cùng lúc đó, Tuyết Dao cũng đã vào vị trí, băng kiếm của nàng liên tục phóng ra những luồng hàn khí sắc bén, tạo thành một mạng lưới băng giá bao vây Hắc Sa Hộ Pháp, hạn chế phạm vi di chuyển của hắn.

Trận chiến trở nên kịch liệt. Tiếng binh khí va chạm chát chúa, tiếng nổ của pháp thuật, tiếng gầm gừ của Thôn Thiên Thử hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn nhưng đầy uy lực. Hắc Sa Hộ Pháp không ngờ Lâm Phong lại mạnh đến như vậy. Từng đòn đánh của hắn đều bị Lâm Phong hóa giải một cách khéo léo, thậm chí còn bị phản công lại bằng những chiêu thức vô cùng tinh diệu. Hắn có thể cảm nhận được Huyễn Mặc Quyển của Lâm Phong đang vận chuyển, hấp thu và chuyển hóa linh khí xung quanh, khiến hắn luôn duy trì được sức chiến đấu đỉnh cao. Tuyết Dao không trực tiếp đối đầu với Hắc Sa Hộ Pháp, nhưng những đòn tấn công hỗ trợ của nàng lại vô cùng hiệu quả, khiến hắn phải liên tục phân tâm phòng ngự, không thể dốc toàn lực vào Lâm Phong.

Thôn Thiên Thử cũng không ngừng quấy phá. Nó thoắt ẩn thoắt hiện, lúc thì cắn vào chân hắn, lúc thì dùng móng vuốt cào vào lưng hắn, những đòn tấn công tuy nhỏ nhưng cực kỳ khó chịu và bất ngờ. Hắc Sa Hộ Pháp càng đánh càng thấy uất ức. Hắn là một cường giả Nguyên Anh hậu kỳ, vậy mà lại bị một tên tiểu bối Nguyên Anh trung kỳ và một nữ tu Trúc Cơ kỳ cùng với một con linh thú chuột nhỏ vây công đến mức khó xoay sở.

"Ma giáo các ngươi chỉ có vậy thôi sao?" Lâm Phong cười khẩy, hắn phát hiện ra một sơ hở nhỏ trong phòng ngự của Hắc Sa Hộ Pháp. Chân hắn đạp mạnh xuống đất, thân hình vụt lên như tên bắn. Một quyền ấn rực lửa bùng cháy trên nắm đấm, không chỉ mang theo sức mạnh kinh người, mà còn ẩn chứa một tia hỏa diễm tinh khiết của phượng hoàng, có khả năng đốt cháy ma khí. "Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ, dù không có kiếm, ta vẫn có thể dùng quyền để đoạn ngươi!" Hắn gầm lên.

Hắc Sa Hộ Pháp hoảng hốt. Hắn cảm nhận được nguy hiểm chết người từ đòn tấn công này. Hắn vội vàng ngưng tụ toàn bộ ma khí còn lại, tạo thành một lớp lá chắn đen kịt dày đặc. Nhưng đã quá muộn. Quyền ấn của Lâm Phong như một thiên thạch giáng xuống, xuyên thủng lớp lá chắn ma khí như xuyên qua giấy.

"Rầm!"

Một tiếng nổ lớn vang vọng khắp khe núi. Hắc Sa Hộ Pháp bị đánh bay xa hàng chục trượng, va mạnh vào vách đá, khiến đá vụn văng tung tóe. Chiếc mặt nạ xương của hắn vỡ tan tành, lộ ra một khuôn mặt dữ tợn, tái nhợt, khóe miệng rỉ máu. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng một luồng hỏa diễm tinh khiết vẫn đang âm ỉ đốt cháy trong cơ thể hắn, liên tục phá hủy ma khí.

Hắn nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt căm hận tột cùng, nhưng cũng tràn đầy sự kiêng kị. Hắn biết, nếu tiếp tục chiến đấu, hắn sẽ chết chắc. "Lâm Phong, Tuyết Dao... mối thù này, Ma Tôn sẽ không quên! Lần sau gặp lại, mạng của các ngươi, ta xin nhận!" Hắn gằn từng chữ, phun ra một ngụm máu đen, rồi lấy ra một viên đan dược màu đen, nuốt chửng. Cơ thể hắn bỗng nhiên hóa thành một làn khói đen, tan biến vào sâu trong Cấm Địa Vạn Yêu, cùng với tàn quân Ma Môn Đệ Tử còn sống sót.

Lâm Phong không đuổi theo. Hắn biết, trong Cấm Địa Vạn Yêu này, Ma giáo có vô số thủ đoạn. Hơn nữa, ưu tiên hàng đầu của hắn lúc này là Mộc Ly. Hắn chỉ nhếch mép, khẽ nói: "Cứ việc thử. Nhưng nếu ngươi còn dám xuất hiện trước mặt ta, đừng trách ta không khách khí."

Sau khi Hắc Sa Hộ Pháp rút lui, không khí trong khe núi bỗng trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường, chỉ còn tiếng gió rít qua kẽ lá và tiếng thở dốc của Mộc Ly. Màn sương đêm vẫn dày đặc, nhưng ánh sáng ma khí và yêu khí đã tan biến, trả lại vẻ u tối vốn có của Cấm Địa Vạn Yêu. Lâm Phong và Tuyết Dao quay lại chỗ Mộc Ly đang nằm. Thôn Thiên Thử cũng biến trở lại thành hình dáng nhỏ bé, nhảy lên vai Lâm Phong, dụi dụi đầu vào cổ hắn như muốn được khen thưởng. Lâm Phong cười nhẹ, đưa tay xoa đầu nó.

Mộc Ly vẫn nằm đó, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào hai người, vẫn mang vẻ cảnh giác và kiệt sức. Nàng không tin rằng có ai sẽ vô cớ cứu mình. Trong thế giới tu tiên này, không có gì là miễn phí. "Các ngươi... cứu ta để làm gì? Định lợi dụng ta sao?" Giọng nàng yếu ớt, nhưng vẫn có chút quật cường.

Tuyết Dao nhìn nàng bằng ánh mắt dịu dàng, nàng khẽ ngồi xuống bên cạnh Mộc Ly. "Ngươi bị thương rồi, để chúng ta giúp ngươi." Nàng rút từ trong túi trữ vật ra một viên đan dược chữa thương thượng hạng và một bình ngọc chứa linh dịch. Mùi hương thảo mộc từ đan dược và linh dịch lan tỏa, làm dịu đi mùi máu tanh nồng trong không khí.

Lâm Phong cũng đến gần, hắn nhìn Mộc Ly, ánh mắt không hề có chút ham muốn hay lợi dụng, mà chỉ có sự quan tâm chân thành. "Lợi dụng? Nếu ta muốn lợi dụng ngươi, ta đã không phí công sức đuổi đánh bọn Ma giáo kia rồi." Hắn cười nhẹ, "Hơn nữa, ngươi nhìn xem, trên người ngươi có cái gì đáng để ta lợi dụng? Vết thương chồng chất, chân nguyên cạn kiệt, còn bị cả Ma giáo truy sát nữa chứ." Hắn cố ý dùng giọng điệu hài hước để xoa dịu sự đề phòng của nàng. "Ta chỉ thấy bất bình khi thấy một cô gái yếu đuối bị bắt nạt thôi. Con người chúng ta, đôi khi cũng có lúc ra tay nghĩa hiệp mà không cần lý do. Coi như là, ta đang tích công đức vậy."

Mộc Ly nghe Lâm Phong nói, vẻ cảnh giác trong mắt nàng giảm đi đôi chút, nhưng vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Nàng cắn môi, nhìn vào viên đan dược Tuyết Dao đang đưa tới. Nàng chưa bao giờ gặp những người như vậy. Con người... luôn đầy rẫy mưu toan. Nhưng ánh mắt của Tuyết Dao quá đỗi chân thành, và giọng nói của Lâm Phong tuy có chút cợt nhả, nhưng lại mang đến một cảm giác an toàn lạ thường. Nàng đã quá mệt mỏi, quá kiệt sức để tiếp tục nghi ngờ. Nàng cần sự giúp đỡ.

"Uống đi." Tuyết Dao nhẹ nhàng nói, "Nó sẽ giúp ngươi hồi phục nhanh chóng."

Mộc Ly do dự một chút, rồi khẽ gật đầu, nàng đưa tay yếu ớt cầm lấy viên đan dược. Nàng tin rằng, dù sao đi nữa, trong tình cảnh này, nàng cũng không còn gì để mất.

Lâm Phong nhìn Mộc Ly, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác phức tạp. Yêu khí thuần khiết của nàng, sự truy sát của Ma giáo, và cả những bí mật mà Cấm Địa Vạn Yêu này đang ẩn chứa. Hắn biết, cuộc gặp gỡ này không chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà là một khởi đầu cho những phiêu lưu mới, và có lẽ, là một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn về thân thế và vận mệnh của hắn. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," hắn thầm nhủ. Hắn đã can thiệp vào một cuộc chiến, cứu một linh yêu bí ẩn, và điều này chắc chắn sẽ dẫn đến những hệ quả không lường trước. Nhưng hắn không hối hận. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và lương tâm hắn mách bảo hắn phải làm như vậy.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ