Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới luồn qua khe cửa sổ bằng gỗ thô, rọi lên tấm chăn mỏng phủ trên người Lâm Phong. Chàng khẽ trở mình, cảm nhận sự mềm mại của chiếc giường rơm đã được trải một lớp vải lanh sạch sẽ, một sự xa xỉ hiếm thấy đối với chàng phàm nhân ngày trước, nhưng giờ đây lại là điều hiển nhiên mà chàng tu sĩ Luyện Khí tầng 1 có thể chi trả. Mùi gỗ thông mới cùng hương trầm thoang thoảng từ một lư hương nhỏ trong phòng xộc vào khoang mũi, mang lại cảm giác dễ chịu và thanh bình, hoàn toàn khác biệt với mùi ẩm mốc và đất đá trong động phủ hay mùi cát nóng bỏng của Bãi Hoang Sa Mạc.
Chàng mở mắt, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ. Một đêm an giấc đã giúp chàng hồi phục hoàn toàn tinh thần và thể lực sau chặng đường dài. Nằm trên giường, Lâm Phong không khỏi suy ngẫm về những gì đã xảy ra. Từ một phàm nhân yếu ớt, bị coi thường, chàng giờ đây đã là một tu sĩ, dù chỉ ở cảnh giới Luyện Khí tầng một, nhưng mang trong mình một sức mạnh độc đáo – Huyễn Mặc Linh Lực. Loại linh lực này không chỉ mạnh mẽ mà còn vô cùng linh hoạt, biến ảo khôn lường, như chính Hoàng Lão Quái đã từng nói. Chàng chợt nhớ đến lời của vị lão già bí ẩn ấy: “Dẫn Huyễn Mặc nhập tâm, hóa phàm thành linh.” Quả thực, Huyễn Mặc Quyển không chỉ là công pháp, mà còn là một kho tàng bí kỹ, chờ đợi chàng khám phá.
Thị Trấn Thương Nhân bên ngoài đang dần thức giấc. Tiếng gà gáy đâu đó vọng lại, tiếng bước chân vội vã của những người dậy sớm, tiếng cọt kẹt của cánh cửa gỗ, tất cả hòa quyện tạo thành một bản giao hưởng của cuộc sống. Lâm Phong ngồi dậy, cảm nhận luồng linh khí trong cơ thể mình đang vận hành trôi chảy, không một chút trở ngại. Chàng vận chuyển Huyễn Mặc Linh Lực quanh các kinh mạch, cảm thấy mỗi tế bào đều như được tiếp thêm sinh lực, tràn đầy năng lượng. Một cảm giác tự tin dâng lên trong lòng, nhưng không phải là sự tự mãn, mà là một sự khẳng định về con đường mình đang đi.
Thay một bộ trường bào màu xanh sẫm đơn giản, nhưng chất liệu tinh xảo, Lâm Phong bước ra khỏi quán trọ. Ánh nắng ban mai đã trải vàng con phố lát đá, xua tan đi sự ẩm ướt của sương đêm. Không khí khô ráo, trong lành, mang theo hơi ấm đặc trưng của vùng đất giáp sa mạc. Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gia vị thoang thoảng từ các quầy hàng rong mới mở, mùi bánh nướng thơm lừng từ một tiệm ăn ven đường, và cả mùi đất ẩm vương vấn sau những giọt sương đêm còn đọng lại. Bầu không khí nhộn nhịp và tấp nập đã tràn ngập thị trấn. Tiếng rao hàng của các thương nhân vang vọng: “Vải vóc thượng hạng mới về! Giá rẻ bất ngờ!”; “Linh dược chữa bách bệnh đây! Một viên trường thọ mười năm!”; “Đao kiếm sắc bén, pháp khí hộ thân! Nhanh tay kẻo lỡ!” Tiếng mặc cả của khách mua, tiếng lách cách của tiền xu, tiếng lạch cạch của bánh xe ngựa đang chất dỡ hàng hóa, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về một thị trấn giao thương sầm uất.
Lâm Phong hòa mình vào dòng người, đôi mắt đen láy không ngừng quan sát. Chàng đi qua những gian hàng bày bán đủ loại vật phẩm, từ nhu yếu phẩm phàm trần như gạo, muối, vải vóc, đến những món đồ có vẻ huyền bí hơn như linh dược cấp thấp, pháp khí thô sơ, hoặc những viên linh thạch nhỏ lấp lánh. Chàng dừng lại trước một quầy hàng bán bản đồ và tin tức, nơi một ông lão râu bạc đang say sưa kể về những bí cảnh mới được phát hiện ở phía Bắc, những con đường mòn hiểm nguy dẫn đến các mỏ khoáng quý hiếm, hoặc những băng cướp hoành hành ngoài thị trấn, gây ra bao nhiêu cái chết thương tâm.
“Nghe nói, gần đây ở Vạn Thú Sơn có một hang động mới mở, bên trong có thể cất giấu bảo vật từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến đấy!” Ông lão rao to, giọng khàn khàn nhưng đầy phấn khích. “Chỉ cần một tấm bản đồ này, các vị có thể tìm thấy con đường an toàn nhất!”
Lâm Phong khẽ nhướn mày. Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Chàng đã nghe qua cụm từ này vài lần từ Hoàng Lão Quái, ám chỉ một thời kỳ xa xưa, khi thần và ma giao tranh, để lại vô số di tích và bí ẩn. Thế giới này, quả nhiên còn nhiều điều để khám phá hơn chàng tưởng. Chàng thầm nghĩ, Hoàng Lão Quái đã đẩy mình vào đây, một thế giới hoàn toàn khác với Linh Khê Trấn yên bình. Nơi đây hỗn loạn hơn, nguy hiểm hơn, nhưng cũng đầy rẫy cơ hội hơn. Nó giống như một con sông lớn, cuộn chảy dữ dội, nơi cá chép có thể hóa rồng, nhưng cũng có thể bị cuốn trôi bất cứ lúc nào.
“Thị trấn này còn hỗn loạn hơn cả Linh Khê Trấn... Đúng là thế giới của kẻ mạnh.” Lâm Phong lẩm bẩm, một nụ cười nửa miệng tinh quái xuất hiện trên môi. Chàng tiếp tục tản bộ, cảm nhận linh khí xung quanh. Linh khí ở đây tuy không quá nồng đậm như trong các động phủ, nhưng cũng đủ để một tu sĩ Luyện Khí tầng một như chàng duy trì tu vi. Chàng quan sát những tu sĩ khác, đa phần đều chỉ ở cảnh giới Luyện Khí, hoặc Trúc Cơ sơ kỳ, ẩn mình trong dòng người, hoặc ngồi trong các quán trà, quán rượu, trao đổi thông tin, hoặc mua bán vật phẩm. Mỗi người đều có vẻ mặt riêng, nhưng đều toát lên một sự cảnh giác nhất định, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể đối mặt với nguy hiểm. Đây chính là thế giới tu tiên. Một thế giới của tranh đoạt, của cường giả vi tôn.
Chàng dừng lại trước một quầy bán đan dược, ngửi thấy mùi thảo mộc nồng đậm. Một vài loại đan dược cấp thấp được bày bán, có tác dụng bổ khí, hồi phục vết thương hoặc tăng cường sức lực. Chàng không có ý định mua, vì Huyễn Mặc Linh Lực của chàng có khả năng tự hồi phục và chuyển hóa vượt trội hơn nhiều. Nhưng việc quan sát cũng giúp chàng hiểu thêm về thị trường tu tiên. Chàng nhận ra rằng, dù đã có sức mạnh, chàng vẫn cần phải học hỏi rất nhiều để có thể tồn tại và phát triển trong thế giới rộng lớn này. Chàng cần tài nguyên, cần thông tin, và quan trọng nhất, cần phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa.
Mặt trời dần lên cao, những tia nắng gay gắt bắt đầu trải xuống con đường, khiến không khí trở nên oi bức hơn. Mùi mồ hôi của đám đông cùng mùi bụi đường bắt đầu hòa lẫn, tạo nên một mùi hương đặc trưng của những khu chợ đông đúc. Lâm Phong quyết định đi tìm một nơi yên tĩnh hơn để suy ngẫm, tránh xa sự ồn ào và cái nắng gay gắt của buổi trưa. Chàng rẽ vào một con hẻm nhỏ, dẫn đến một khu vực ít người qua lại hơn, nơi những căn nhà gỗ cũ kỹ hơn được bao phủ bởi những giàn hoa leo, mang lại một chút bóng mát và sự tĩnh lặng hiếm hoi. Chàng không biết rằng, chính tại con hẻm này, một cuộc chạm trán định mệnh đang chờ đợi chàng.
Khi Lâm Phong đang bước qua một góc khuất, nơi bóng cây cổ thụ lớn che phủ một phần con hẻm, bỗng một bóng người cao to, thô kệch xuất hiện, chặn đứng lối đi của chàng. Theo sau hắn là hai tên thủ hạ bặm trợn, vẻ mặt hung dữ, ánh mắt láo liên nhìn xung quanh. Lâm Phong khẽ nhíu mày, cảm nhận được một luồng khí tức tu vi yếu ớt từ kẻ đứng đầu, khoảng Luyện Khí tầng hai hoặc ba. Hắn ta mặc một bộ quần áo bằng vải thô, nhưng lại có một thanh kiếm sắt to bản dắt bên hông, trông khá hống hách.
“Ôi chao, ta còn tưởng chó hoang nào lạc vào đây chứ!” Giọng nói ồm ồm, đầy vẻ khinh thường của Trương Tam vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh của con hẻm. Khuôn mặt hắn nhếch mép, ánh mắt đắc ý khi nhận ra Lâm Phong. Hắn ta đã nghe được tin tức về Lâm Phong từ Linh Khê Trấn, rằng thằng phế vật đó đã biến mất, và giờ lại xuất hiện ở Thị Trấn Thương Nhân này. “Hóa ra là thằng phế vật Lâm Phong! Mày còn dám vác mặt đến Thị Trấn Thương Nhân này sao? Hay lại muốn ăn xin? Ta nghe nói mày biến mất tăm cá từ Linh Khê Trấn, tưởng mày đã chết rục ở xó nào rồi chứ!”
Lâm Phong đứng thẳng lưng, không lùi một bước. Đôi mắt đen láy của chàng ánh lên một tia sắc bén, nhưng trên môi vẫn giữ nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực. Chàng đã đoán trước được những rắc rối sẽ tìm đến mình khi bước chân vào thế giới bên ngoài, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy, và từ một kẻ quen biết cũ. Trương Tam, kẻ đã từng bắt nạt chàng ở Linh Khê Trấn, giờ đây lại mang theo tu vi yếu ớt và sự hống hách đến tận đây.
“Ồ, Trương Tam đại ca đây ư?” Lâm Phong thản nhiên đáp, giọng điệu mang theo chút trêu chọc. “Ta tưởng ngươi chỉ dám làm loạn ở Linh Khê Trấn nhỏ bé thôi chứ, không ngờ lại vác cái thân hình to lớn này đến tận Thị Trấn Thương Nhân. Gan ngươi cũng lớn phết đấy nhỉ?”
Trương Tam nghe vậy thì giận tím mặt, khí tức Luyện Khí tầng ba của hắn bùng phát yếu ớt, khiến đám thủ hạ phía sau hắn cũng hăng hái hơn. “Mày… mày dám trêu chọc ta sao, thằng phế vật? Mày nghĩ mày là ai? Tao ở Thị Trấn Thương Nhân này cũng có tiếng tăm đấy! Mau quỳ xuống dập đầu xin lỗi, rồi nộp hết linh thạch trong người ra đây, may ra tao còn tha cho mày một mạng!” Hắn ra hiệu cho hai tên thủ hạ bao vây Lâm Phong, một tên rút ra một thanh đoản đao gỉ sét, tên còn lại thì vung vẩy một cây côn gỗ.
Lâm Phong không khỏi bật cười khẽ. “Chó hoang thì ta thấy rồi, còn ngươi... ngươi là loại nào trong bách thú phổ vậy? Có vẻ như trí nhớ ngươi hơi kém, hay là linh khí làm mờ mắt rồi?” Chàng nhìn Trương Tam với ánh mắt đầy vẻ thách thức, nhưng lại không hề có ý định rút lui. Chàng đã không còn là Lâm Phong yếu ớt ngày xưa. Sức mạnh mới trong chàng đang sôi sục, chờ đợi được thử thách. Chàng muốn xem, Huyễn Mặc Linh Lực của mình, khi đối mặt với những tu sĩ Luyện Khí bình thường, sẽ thể hiện ra sao.
Trương Tam bị Lâm Phong châm chọc, cơn giận bùng lên ngùn ngụt. Hắn cảm thấy bị xúc phạm nặng nề. “Mày… mày muốn chết! Lên! Cho nó một bài học nhớ đời!” Hắn hét lớn, ra lệnh cho đám thủ hạ xông lên. Hai tên thủ hạ lập tức lao vào Lâm Phong, một tên vung đoản đao chém ngang, tên còn lại thì dùng côn gỗ đập xuống. Trương Tam đứng phía sau, chuẩn bị ra đòn quyết định nếu Lâm Phong sơ hở.
Ánh mắt Lâm Phong lóe lên tinh quang. Chàng không lùi bước, mà chỉ khẽ nghiêng người, tránh thoát mũi dao sắc lạnh. Cây côn gỗ vụt qua đầu chàng trong gang tấc. Chàng không vội vã ra đòn, mà chỉ khéo léo vận dụng Huyễn Mặc Linh Lực. Một luồng linh lực vô hình, mềm mại như tơ nhưng lại ẩn chứa sức mạnh khó lường, khẽ lướt qua người Lâm Phong, tỏa ra một khí tức kỳ dị mà đối phương chưa từng gặp. Chàng không tung ra bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, mà chỉ đơn giản là sử dụng Huyễn Mặc Linh Lực để tạo ra những ảo ảnh thoáng qua, đánh lừa giác quan của kẻ địch.
Khi tên thủ hạ thứ nhất vung đoản đao lần nữa, trước mắt hắn bỗng xuất hiện một hình ảnh mờ ảo: Lâm Phong không còn đứng ở đó, mà như hóa thành một làn khói đen, thoắt ẩn thoắt hiện. Mắt hắn hoa lên, cảm giác như mình đang chém vào hư không. Tên thứ hai vung côn, cũng gặp tình trạng tương tự. Hắn thấy Lâm Phong bỗng chốc nhân đôi, rồi nhân ba, mỗi cái bóng đều giống thật như đúc, khiến hắn không biết đâu là mục tiêu thật sự. Huyễn Mặc Linh Lực của Lâm Phong, do tính chất độc đáo của nó, có khả năng biến ảo khôn lường, ảnh hưởng trực tiếp đến tri giác của đối phương mà không cần phải dùng đến những trận pháp phức tạp.
Trương Tam đứng phía sau, ban đầu còn tự tin cười nhạo, nhưng khi thấy đám thủ hạ của mình loạng choạng, hoa mắt chóng mặt, hắn bắt đầu nhíu mày. “Cái quái gì thế này? Mắt chúng mày bị mù hết rồi sao? Có mỗi một thằng Lâm Phong mà cũng không bắt được!” Hắn gầm lên, nhưng chính bản thân hắn cũng bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.
Lâm Phong khẽ cười. Chàng không cần phải ra đòn nặng nề. Chàng chỉ cần cho chúng biết, chàng đã không còn là kẻ yếu ớt để chúng có thể dễ dàng bắt nạt. Chàng lướt qua giữa hai tên thủ hạ như một làn gió, nhẹ nhàng chạm vào vai tên cầm đoản đao. Một luồng Huyễn Mặc Linh Lực cực kỳ mỏng manh, tựa như một sợi tơ vô hình, khẽ truyền vào kinh mạch của hắn. Không đau đớn, không vết thương, nhưng tên thủ hạ bỗng cảm thấy toàn thân cứng đờ, như bị một lực lượng vô hình trói buộc, không thể nhúc nhích. Đoản đao trong tay hắn rơi lạch cạch xuống đất.
Tên thủ hạ còn lại, khi thấy đồng bọn bất động, hoảng sợ định lùi lại. Nhưng Lâm Phong đã ở ngay trước mặt hắn. Chàng vươn tay, khẽ đẩy vào ngực hắn. Lần này, Lâm Phong sử dụng một chút lực vật lý kết hợp với Huyễn Mặc Linh Lực. Tên thủ hạ cảm thấy như mình bị một cỗ lực lượng kỳ quái đẩy mạnh, không phải là lực đẩy thông thường mà là một cảm giác như bị một thứ gì đó mềm mại nhưng cực kỳ dẻo dai quấn lấy, sau đó đẩy văng ra xa, va vào bức tường phía sau, ngã vật ra đất, đầu óc choáng váng.
Trương Tam chứng kiến cảnh tượng này, đôi mắt hắn trợn tròn. Hắn không thể tin vào những gì mình đang thấy. Thằng phế vật Lâm Phong, không hề ra chiêu thức nào, chỉ bằng vài động tác nhẹ nhàng, lại có thể vô hiệu hóa hai tên thủ hạ của hắn một cách dễ dàng như vậy? Hơn nữa, cái luồng khí tức kỳ dị quanh Lâm Phong, cái cảm giác như có thứ gì đó đang bóp nghẹt không gian xung quanh, khiến hắn cảm thấy tim mình đập thình thịch.
“Mày... mày làm cái quái gì vậy?!” Trương Tam lùi lại một bước, khuôn mặt từ vẻ hung hăng ban đầu chuyển sang kinh ngạc, rồi hoảng sợ. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. “Mắt ta... ta thấy cái gì thế này?! Thằng quỷ! Mày là quỷ!” Hắn không còn nhìn rõ Lâm Phong nữa, trước mắt hắn, hình ảnh chàng trai trẻ bỗng chốc trở nên mờ ảo, biến dạng, lúc to lúc nhỏ, lúc gần lúc xa, khiến hắn cảm thấy buồn nôn. Huyễn Mặc Linh Lực của Lâm Phong đã ảnh hưởng đến thần trí của hắn, tạo ra những ảo giác mạnh mẽ.
Lâm Phong đứng đó, vẫn nụ cười nửa miệng, thản nhiên như không. “Chỉ là một chút trò vặt thôi, Trương Tam đại ca. Ngươi muốn thử thêm không?” Giọng điệu chàng vẫn nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một sự uy hiếp khó tả. Chàng không muốn gây sát thương, nhưng chàng muốn cảnh cáo chúng. Chàng muốn chúng biết, Lâm Phong của ngày xưa đã chết rồi.
Trương Tam và đám thủ hạ, dù không bị thương nặng, nhưng tinh thần đã hoảng loạn cực độ. Chúng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy một sự sợ hãi vô hình bao trùm. Cái cảm giác bị một thứ linh lực kỳ lạ thao túng thị giác và cảm giác, khiến chúng như rơi vào một cơn ác mộng.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ đầu hẻm. Một thân hình cường tráng, khoác trên mình bộ giáp sắt sáng bóng, xuất hiện. Đó chính là Đội Trưởng Mã, người phụ trách trị an một phần của Thị Trấn Thương Nhân. Vẻ mặt hắn nghiêm nghị, đôi mắt sắc bén quét qua cảnh tượng hỗn loạn trước mặt. Hắn nghe thấy tiếng la hét và tiếng động lạ, nên đã vội vàng đến kiểm tra.
Hắn nhìn thấy Trương Tam đang lảo đảo, khuôn mặt tái mét, đám thủ hạ thì nằm rạp trên đất hoặc đứng bất động như tượng. Và đứng giữa tất cả, là Lâm Phong, với vẻ mặt bình thản đến khó tin, và một luồng khí tức kỳ lạ mà hắn chưa từng thấy bao giờ đang bao quanh chàng. Luồng khí tức đó không giống linh khí của bất kỳ môn phái nào hắn biết, nó vừa huyền ảo, vừa biến ảo, khiến hắn cảm thấy một sự hoài nghi sâu sắc.
“Ai cho phép các ngươi làm càn ở đây?!” Đội Trưởng Mã gằn giọng, ánh mắt dò xét dừng lại trên người Lâm Phong. Hắn ta không biết Lâm Phong là ai, nhưng cái cách chàng xử lý Trương Tam và đám thủ hạ, cùng với luồng linh lực quái dị kia, đã khiến hắn phải cảnh giác.
Trương Tam như bắt được cọng rơm cứu mạng, vội vàng chỉ tay về phía Lâm Phong. “Đội Trưởng Mã! Hắn... hắn là quỷ! Hắn dùng tà thuật hại người!” Hắn lắp bắp, khuôn mặt vẫn còn vẻ hoảng sợ.
Đội Trưởng Mã nhíu mày. Hắn không tin vào những lời mê tín đó, nhưng hắn cũng không thể phủ nhận rằng Lâm Phong toát ra một sự bất thường. Hắn quan sát Lâm Phong một lần nữa, cố gắng nhìn thấu tu vi của chàng, nhưng chỉ thấy một sự mơ hồ, như thể Lâm Phong không có tu vi, hoặc tu vi của chàng quá cao đến mức hắn không thể nhận ra.
Lâm Phong khẽ nhún vai, vẫn giữ nụ cười. “Đội Trưởng Mã hẳn là đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Ta chỉ tự vệ thôi. Bọn họ muốn cướp bóc và đánh đập ta trước.” Chàng không giải thích về Huyễn Mặc Linh Lực, vì chàng biết, càng giải thích sẽ càng rắc rối.
Đội Trưởng Mã nhìn Lâm Phong, rồi nhìn Trương Tam. Hắn biết Trương Tam là một tên tiểu bá vương ở khu vực này, thường xuyên gây sự và bắt nạt người khác. Nhưng hắn cũng không thể bỏ qua sự kiện kỳ lạ vừa xảy ra. “Hừ, dù sao đi nữa, gây rối trật tự ở Thị Trấn Thương Nhân là không thể chấp nhận được!” Hắn gằn giọng, nhưng trong lòng lại âm thầm tính toán. “Các ngươi, mau giải tán. Nếu còn tái phạm, đừng trách ta không khách khí!” Hắn cố gắng giữ vẻ uy nghiêm, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Lâm Phong.
Trương Tam, dù tức tối, nhưng cũng không dám làm càn trước mặt Đội Trưởng Mã. Hắn căm hận nhìn Lâm Phong, rồi lôi kéo đám thủ hạ đang còn hoang mang đứng dậy, lảo đảo bỏ chạy. “Mày đợi đấy, thằng Lâm Phong! Tao sẽ không để yên cho mày đâu!” Hắn nghiến răng thề thốt, rồi biến mất hút vào con hẻm.
Đội Trưởng Mã nhìn theo bóng Trương Tam, rồi quay lại nhìn Lâm Phong. “Thằng nhóc này... sao lại có linh lực quái dị như vậy?” Hắn ta lẩm bẩm trong lòng, một luồng hoài nghi và cảnh giác dâng lên. Hắn không thể nhìn thấu Lâm Phong, điều đó khiến hắn cảm thấy bất an. Hắn biết, một tu sĩ bình thường sẽ không có được loại năng lực kỳ lạ như vậy. Hắn thoáng nghĩ đến việc báo cáo chuyện này lên cấp trên, nhưng lại không có bằng chứng cụ thể nào.
Lâm Phong vẫn giữ vẻ thản nhiên, hơi cúi đầu chào Đội Trưởng Mã. “Đa tạ Đội Trưởng Mã đã giải vây.”
Đội Trưởng Mã gật đầu lạnh nhạt. “Ngươi cũng nên cẩn thận. Thị Trấn Thương Nhân này không phải nơi hiền lành gì. Đừng gây rắc rối.” Hắn nói xong, cũng quay lưng bỏ đi, để lại Lâm Phong một mình trong con hẻm.
Lâm Phong nhìn theo bóng Đội Trưởng Mã, rồi khẽ thở phào. Chàng đã không gây sát thương, nhưng cũng đã cho Trương Tam một bài học nhớ đời. Cuộc đối đầu đầu tiên trong thế giới tu tiên, chàng đã giành chiến thắng một cách nhẹ nhàng và đầy bất ngờ. Chàng nhận ra rằng, Huyễn Mặc Linh Lực quả thực có tiềm năng vô hạn, và khả năng biến ảo của nó chính là vũ khí lợi hại nhất của chàng. Tuy nhiên, chàng cũng nhận ra rằng, dù đã mạnh hơn, chàng vẫn cần phải thận trọng. Trương Tam chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng, và Đội Trưởng Mã cũng đã để mắt đến chàng. Thế giới này, quả nhiên phức tạp hơn chàng tưởng.
Mặt trời đã bắt đầu ngả về tây, ánh nắng không còn gay gắt nữa, mà chuyển sang màu vàng cam dịu nhẹ. Lâm Phong rời khỏi con hẻm, tìm đến một quán trà nhỏ nằm khuất trong một góc phố. “Quán Trà Vọng Nguyệt”, tấm biển gỗ cũ kỹ với những nét chữ thư pháp bay bổng được treo lủng lẳng trước cửa. Bên trong quán, không gian ấm cúng, thoang thoảng mùi trà thơm ngát và mùi bánh ngọt mới ra lò. Tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào, tiếng cười đùa nhẹ nhàng của những khách nhân tạo nên một bầu không khí thư giãn, trái ngược hoàn toàn với sự ồn ào của chợ búa và sự căng thẳng vừa rồi.
Lâm Phong chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ngắm phố phường dần lên đèn. Chàng gọi một ấm trà Long Tỉnh thượng hạng và một đĩa bánh bao nhỏ. Hít một hơi thật sâu, Lâm Phong nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận hương vị thanh tao lan tỏa trong khoang miệng. Sự thỏa mãn về chiến thắng đầu tiên dần lắng xuống, nhường chỗ cho một chút lo lắng. Sức mạnh mới cần được kiểm soát tốt hơn, và chàng cần phải tìm hiểu sâu hơn về Huyễn Mặc Quyển. Thế giới bên ngoài quá rộng lớn và hiểm nguy, chỉ dựa vào một chút khả năng biến ảo này là chưa đủ.
Khi hoàng hôn buông xuống, những ngọn đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên con phố. Từ vị trí của mình, Lâm Phong có thể thấy một ngọn đồi nhỏ ở phía xa, được bao phủ bởi một làn sương mờ ảo, và trên đỉnh đồi, một kiến trúc cổ kính với mái ngói cong vút ẩn hiện dưới ánh trăng non. Chàng khẽ nhíu mày, cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, như có một lực lượng vô hình nào đó đang kéo chàng về phía ngọn đồi ấy.
Chàng lắng nghe những câu chuyện phiếm của những khách nhân xung quanh. Một nhóm thương nhân đang bàn tán về việc buôn bán tơ lụa, một nhóm khác thì xì xào về những con yêu thú mới xuất hiện ở phía Tây. Bỗng, giọng của một ông lão ngồi bàn bên cạnh thu hút sự chú ý của Lâm Phong.
“Nghe nói, Bạch Vân Am trên Đồi Trăng Khuyết có một lão hòa thượng rất uyên thâm,” ông lão nói, giọng trầm ấm. “Cụ ấy đã sống ở đó hàng trăm năm rồi, còn cất giữ mấy pho kinh thư cổ từ thời Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến đó. Người ta đồn rằng, cụ ấy biết rất nhiều bí mật của thế giới này.”
“Thật sao?” Một người trẻ hơn hỏi, giọng đầy vẻ hiếu kỳ. “Những kinh thư từ thời Thần Ma Đại Chiến à? Chắc là toàn những công pháp cổ xưa hoặc bí mật về bảo vật?”
Ông lão khẽ cười. “Ai mà biết được. Nhưng những người từng đến đó đều nói, không khí ở Bạch Vân Am rất thanh tịnh, giúp người ta tĩnh tâm tu luyện. Và vị hòa thượng ấy, tuy không phô trương, nhưng lại có trí tuệ uyên bác, có thể giải đáp nhiều thắc mắc mà người thường không thể hiểu nổi.”
Lâm Phong nghe vậy, đôi mắt chàng khẽ lóe lên. Bạch Vân Am. Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Linh khí Huyễn Mặc của chàng khẽ rung động trong đan điền, như thể đang hưởng ứng với những lời nói ấy. Chàng chợt cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Có lẽ, đó là nơi chàng cần đến. Nơi đó có thể giúp chàng tìm hiểu thêm về Huyễn Mặc Quyển, về bí ẩn của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, và có thể cả thân thế bí ẩn của chính chàng.
“Bạch Vân Am...” Lâm Phong lẩm bẩm trong lòng, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. “Có lẽ đó là nơi mình cần đến để tĩnh tâm và tìm hiểu thêm về Huyễn Mặc Linh Lực.” Chàng đặt chén trà xuống, lòng tràn đầy quyết tâm. Dù con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng chàng tin rằng, mỗi bước đi đều sẽ mang lại những cơ duyên mới. Chàng sẽ không ngừng khám phá, không ngừng học hỏi, để từng bước, từng bước, trở thành một cường giả trong Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!
Trăng đã lên cao, tỏa sáng vằng vặc trên đỉnh Đồi Trăng Khuyết, nơi Bạch Vân Am ẩn mình trong màn đêm tĩnh mịch. Lâm Phong đứng dậy, trả tiền trà, rồi lặng lẽ rời khỏi quán. Chàng nhìn về phía ngọn đồi xa xa, nơi có ánh sáng mờ ảo của một ngôi chùa cổ kính. Một hành trình mới, một cuộc phiêu lưu mới, lại sắp bắt đầu.