Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 131

Hiểu Lầm Khởi Đầu: Yêu Nữ Tinh Nghịch Trong Cuộc Giao Tranh Bất Ngờ

3672 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ Chương 130, đưa Lâm Phong và Tuyết Dao vào tình huống đối mặt với Mộc Ly.,Thiết lập cuộc giao chiến nhỏ đầy bất ngờ do Mộc Ly hiểu lầm Lâm Phong là kẻ địch, thể hiện tính cách tinh nghịch, cảnh giác và bản năng yêu thú của nàng.,Lâm Phong thể hiện sự thông minh, lanh lợi và lòng trắc ẩn trong việc hóa giải hiểu lầm và bảo vệ Mộc Ly mà không làm tổn thương nàng.,Tăng cường sự gắn kết giữa Lâm Phong và Tuyết Dao qua hành động phối hợp trong tình huống nguy hiểm.,Chuẩn bị cho việc Mộc Ly dần tin tưởng và tiết lộ thân phận, bí mật trong chương kế tiếp.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, cautious, action (briefly), compassionate, mysterious
Kết chương: [object Object]

Màn sương đêm vẫn lượn lờ, nhưng đã không còn dày đặc như trước, trả lại một phần ánh sáng mờ ảo của buổi ban mai cho Cấm Địa Vạn Yêu. Tàn tích của trận chiến vừa rồi vẫn còn hiện hữu rõ ràng: những vết cháy xém loang lổ trên thân cây cổ thụ, cành lá gãy rụng ngổn ngang, và mùi máu tanh nồng vẫn vấn vương trong không khí, hòa quyện với mùi ẩm mốc đặc trưng của đất rừng. Một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm lấy khe núi, như thể khu rừng đang nín thở sau cơn bạo loạn.

Lâm Phong đứng đó, ánh mắt vẫn dõi theo hướng Hắc Sa Hộ Pháp cùng đám tàn quân Ma Môn biến mất. Một nụ cười nửa miệng đầy thâm ý khẽ thoáng qua trên môi hắn. Hắn biết, những kẻ như Hắc Sa Hộ Pháp sẽ không bao giờ thực sự từ bỏ, mối thù này chỉ là sự khởi đầu. Nhưng hiện tại, tâm trí hắn hoàn toàn dồn vào bóng hình yêu nữ Mộc Ly đang nằm bất động trên nền đất ẩm ướt.

Tuyết Dao nhẹ nhàng bước tới bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt nàng vẫn giữ sự cảnh giác vốn có, nhưng cũng không kém phần lo lắng. Nàng nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn Mộc Ly, khẽ gật đầu như ngầm hiểu ý đồ của hắn. Thôn Thiên Thử, sau màn trình diễn ấn tượng vừa rồi, đã thu nhỏ lại thành hình dáng bé xíu, lông trắng muốt như tuyết, đang nằm cuộn tròn trên vai Lâm Phong, dụi dụi cái đầu nhỏ vào cổ hắn, thỉnh thoảng lại vểnh tai nghe ngóng động tĩnh xung quanh.

Mộc Ly, sau khi nhận lấy viên đan dược từ tay Tuyết Dao, đã không lập tức nuốt xuống. Ánh mắt nàng vẫn đong đầy sự hoài nghi và đề phòng, dù cơ thể đã kiệt quệ đến mức chỉ còn biết thở dốc. Nàng cắn chặt đôi môi mọng, làn da xanh xao càng làm nổi bật vẻ tiều tụy. Nàng đã trải qua quá nhiều đau khổ, quá nhiều lần bị phản bội và truy sát bởi con người, để có thể dễ dàng tin tưởng vào bất kỳ ai. Viên đan dược trong tay nàng như một hòn than hồng, vừa mang theo hy vọng, vừa ẩn chứa sự nguy hiểm tiềm tàng. Nàng không dám mạo hiểm. Bản năng sinh tồn đã ăn sâu vào máu thịt yêu tộc, mách bảo nàng phải cẩn trọng từng chút một.

“Ngươi... các ngươi... thật sự muốn giúp ta?” Giọng nàng yếu ớt, khàn đặc, nhưng vẫn cố nén một tia quật cường. “Không có ý đồ gì sao?”

Lâm Phong khẽ thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ. Hắn biết, để một yêu tộc tin tưởng con người, đặc biệt là sau khi trải qua những chuyện tồi tệ như Mộc Ly, là một điều vô cùng khó khăn. Hắn chậm rãi quỳ một gối xuống, ngang tầm mắt với nàng, ánh mắt chân thành không hề có chút giả dối.

“Nếu ta có ý đồ, ta đã không mạo hiểm đối đầu với Hắc Sa Hộ Pháp để cứu ngươi. Hơn nữa, ta và Tuyết Dao không thiếu linh dược chữa thương. Nếu muốn hại ngươi, có trăm ngàn cách đơn giản hơn nhiều.” Lâm Phong nói, giọng điệu trầm ấm, cố gắng xoa dịu nỗi sợ hãi trong nàng. Hắn đưa tay về phía nàng, ngón tay khẽ chạm vào một vết thương đang rỉ máu trên cánh tay Mộc Ly. “Vết thương của ngươi không nhẹ. Nếu không chữa trị kịp thời, e là sẽ để lại di chứng, thậm chí ảnh hưởng đến bản nguyên yêu khí của ngươi.”

Một cơn đau nhói chạy dọc cánh tay khiến Mộc Ly khẽ rụt người lại, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. Trong khoảnh khắc đó, nàng nhìn thấy sự quan tâm chân thành trong đôi mắt đen láy của hắn, không phải sự tham lam hay thèm muốn như những kẻ khác. Mùi máu tanh từ vết thương của nàng càng lúc càng nồng, hòa cùng mùi sương độc nhè nhẹ trong không khí, khiến đầu óc nàng trở nên choáng váng. Nàng không còn sức để phân tích, để suy nghĩ xem Lâm Phong có thật sự vô tư hay không.

"Ta... ta..." Nàng ú ớ, bàn tay vẫn nắm chặt viên đan dược. Nàng đã quá mệt mỏi, quá kiệt sức. Cơn đau thể xác và nỗi sợ hãi tinh thần đã vắt kiệt mọi năng lượng của nàng. Cuộc truy sát kéo dài, những vết thương mới chồng chất lên vết cũ, khiến nàng gần như tuyệt vọng.

Tuyết Dao cũng tiến lại gần hơn, ánh mắt dịu dàng, bàn tay khẽ đặt lên vai Mộc Ly. “Chúng ta sẽ không làm hại ngươi. Hãy tin ta.” Nàng nói, giọng nói trong trẻo như tiếng suối. “Uống đi, nó thực sự sẽ giúp ngươi.”

Dưới ánh mắt chân thành của Tuyết Dao và lời nói ấm áp của Lâm Phong, cuối cùng Mộc Ly cũng buông bỏ chút đề phòng cuối cùng. Nàng nhìn viên đan dược trong tay, rồi ngước nhìn hai người. Nàng đã quá yếu để chống cự, quá mệt mỏi để nghi ngờ. Nàng khẽ gật đầu, đặt viên đan dược vào miệng và nuốt xuống. Vị đắng nhẹ ban đầu nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một luồng linh khí ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xoa dịu những cơn đau nhức. Yêu khí bị tổn hại bắt đầu được phục hồi một cách chậm rãi.

Lâm Phong và Tuyết Dao nhìn thấy nàng nuốt đan dược, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Hắn biết, một khi đã nuốt linh dược của hắn, Mộc Ly sẽ không thể làm gì được hắn trong thời gian ngắn. Nhưng hắn không có ý định lợi dụng điểm yếu đó. “Giờ thì, nghỉ ngơi một chút đi,” Lâm Phong khẽ nói. Hắn định đưa tay đỡ nàng dậy, tìm một chỗ khuất gió để nàng dưỡng thương.

Nhưng đúng lúc đó, một tia tinh quang lóe lên trong mắt Mộc Ly. Luồng linh lực từ viên đan dược tuy chưa phục hồi hoàn toàn vết thương, nhưng đã đủ để nàng cảm nhận được một chút sức mạnh đã trở lại. Bản năng sinh tồn của yêu tộc trỗi dậy mãnh liệt. Nàng không muốn bị kiểm soát, không muốn bị ràng buộc bởi bất cứ ai. Trong đầu nàng, hình ảnh con người hiểm ác, mưu mô đã ăn sâu vào tiềm thức. Nàng không thể tin tưởng, dù chỉ là một khoảnh khắc.

“Không! Cút đi!” Một tiếng gầm gừ yếu ớt nhưng đầy phẫn nộ bật ra từ cổ họng nàng. Đôi mắt to tròn, long lanh lúc này ánh lên vẻ hoang dã và cảnh giác tột độ. Nàng chợt vùng dậy, không phải để tấn công, mà là để chạy trốn. Nàng không thể ở lại đây, không thể chấp nhận sự giúp đỡ từ những kẻ mà nàng xem là cùng một giuộc với đám Ma giáo kia. Một cơn đau nhói từ vết thương cũ lại bùng lên, khiến nàng loạng choạng, nhưng ý chí muốn thoát khỏi sự kiềm tỏa của "con người" mạnh hơn bất cứ thứ gì.

Nàng lảo đảo lùi lại vài bước, rồi nhanh như cắt, thân hình nhỏ nhắn lao thẳng vào một bụi cây rậm rạp gần đó, cố gắng ẩn mình vào sâu trong Cấm Địa Vạn Yêu. Tốc độ của nàng dù bị thương nặng vẫn nhanh đến kinh ngạc, như một con linh miêu đang cố thoát khỏi nanh vuốt của kẻ săn mồi. Tuyết Dao giật mình, định thần lại thì Mộc Ly đã ẩn mình vào trong những bụi cây rậm rạp, chỉ còn nghe tiếng lá cây xào xạc và tiếng thở dốc ngày càng xa.

Lâm Phong đứng thẳng dậy, đôi mắt đen láy nheo lại. Hắn không khỏi bật cười một cách bất đắc dĩ. “Haizzz... Đúng là yêu tộc. Cảnh giác đến mức này thì ta cũng chịu thua.” Hắn lắc đầu, rồi quay sang Tuyết Dao, nhún vai. “Xem ra, chúng ta đã lãng phí một viên đan dược quý giá rồi. Mà thôi, 'Phàm Nhân Nghịch Thiên', muốn cứu yêu tộc cũng phải nghịch ý trời đất một phen.”

Tuyết Dao khẽ mỉm cười, vẻ mặt nàng trở nên dịu dàng hơn. “Đừng nói vậy, Lâm Phong. Nàng ấy chỉ là quá sợ hãi. Huống chi, yêu tộc vốn dĩ khó tin tưởng con người.” Nàng nhìn theo hướng Mộc Ly biến mất, rồi lại quay sang Lâm Phong, ánh mắt đầy tin tưởng. “Nhưng nàng ấy đã nuốt đan dược của chúng ta. Chắc chắn sẽ có tác dụng. Chúng ta... có nên đuổi theo không?”

Lâm Phong ngẫm nghĩ một chút, rồi gật đầu. “Đuổi theo chứ. Viên đan dược đó chỉ giúp nàng ổn định vết thương thôi, chứ chưa thể hồi phục hoàn toàn. Hơn nữa, Ma giáo chắc chắn chưa từ bỏ việc truy sát nàng. Nếu để nàng một mình trong Cấm Địa Vạn Yêu này, e là lành ít dữ nhiều.” Hắn nhìn Thôn Thiên Thử trên vai. “Thử nhi, có thể ngửi thấy mùi yêu khí của nàng ấy không?”

Thôn Thiên Thử chiêm chiếp một tiếng, cái mũi nhỏ tinh anh khịt khịt trong không khí, đôi mắt to tròn long lanh đảo qua đảo lại, rồi chỉ về hướng Mộc Ly vừa chạy trốn. Lâm Phong khẽ cười, đưa tay xoa đầu nó. “Được rồi, dẫn đường đi. Nhưng phải cẩn thận. Yêu tộc bị thương thường rất nguy hiểm.”

Cả ba bắt đầu hành trình truy đuổi, xuyên qua khu rừng rậm rạp, ẩm ướt. Sương mù vẫn giăng mắc, nhưng đã bắt đầu tan bớt dưới ánh nắng ban mai yếu ớt lọt qua tán cây. Mùi ẩm mốc của đất rừng, mùi lạ của các loại thảo mộc độc và mùi máu tanh vẫn phảng phất trong không khí. Tiếng chim lạ kêu, tiếng gió rít qua kẽ lá, và tiếng côn trùng rỉ rả tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, đầy rẫy nguy hiểm. Lâm Phong cảm nhận được linh khí trong Cấm Địa Vạn Yêu này vẫn vô cùng hỗn loạn, có nơi nồng đậm đến mức đáng sợ, có nơi lại loãng đến bất ngờ, như thể cả vùng đất này đang thở dốc không đều.

Không lâu sau, Thôn Thiên Thử dừng lại, đôi mắt nó nhìn chằm chằm vào một bụi cây rậm rạp, nơi những thân cây cổ thụ vươn cao chọc trời, dây leo chằng chịt như mạng nhện. Mùi yêu khí thuần khiết của Mộc Ly tỏa ra từ đó, tuy yếu ớt nhưng vẫn không lẫn vào đâu được.

“Nàng ấy ở trong đó,” Thôn Thiên Thử chiêm chiếp, giọng đầy vẻ chắc chắn.

Lâm Phong ra hiệu cho Tuyết Dao dừng lại, một mình hắn tiến lên vài bước. Hắn biết, Mộc Ly chắc chắn đang rình rập, cảnh giác cao độ. Bất kỳ động tác bất cẩn nào cũng có thể châm ngòi cho một phản ứng dữ dội từ yêu nữ bị thương. Hắn hít một hơi thật sâu, thu liễm toàn bộ khí tức, cố gắng khiến bản thân trông vô hại nhất có thể.

“Mộc Ly, ra đây đi. Chúng ta không có ác ý,” Lâm Phong nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như gió thoảng. Hắn cố gắng truyền tải sự chân thành vào từng lời nói. “Viên đan dược đó chỉ giúp ngươi cầm cự. Nếu muốn hoàn toàn hồi phục, ngươi cần được chữa trị cẩn thận.”

Đáp lại hắn chỉ là một sự im lặng chết chóc. Trong bụi cây rậm rạp, không có bất kỳ tiếng động nào, nhưng Lâm Phong có thể cảm nhận được một luồng yêu khí yếu ớt nhưng đầy phẫn nộ đang dao động. Ánh mắt sắc như dao của Mộc Ly dường như đang xuyên qua từng kẽ lá, dõi theo hắn. Nàng tiều tụy, nhưng ánh mắt ấy vẫn không mất đi vẻ kiêu hãnh và hoang dã.

“Ngươi không cần sợ hãi. Ta đã nói, chúng ta không phải kẻ thù của ngươi,” Lâm Phong tiếp tục, cố gắng phá vỡ bức tường phòng thủ của nàng. “Hắc Sa Hộ Pháp không phải là đối thủ mà ngươi có thể đối phó một mình trong tình trạng này. Ngươi cần sự giúp đỡ. Dù ngươi có tin hay không, chúng ta thực sự muốn giúp ngươi.”

Đột nhiên, một tiếng gầm gừ khàn đặc vang lên từ sâu trong bụi cây. Nó không giống tiếng gầm của một yêu thú khát máu, mà giống tiếng rên rỉ đầy thống khổ và bất lực hơn.

“Cút đi! Đừng hòng chạm vào ta, lũ người hám lợi!” Giọng Mộc Ly vang lên, khàn đặc và yếu ớt, nhưng vẫn chứa đựng sự căm ghét sâu sắc. “Ta không cần sự giúp đỡ của các ngươi! Các ngươi cũng chỉ là lũ con người dối trá, chỉ biết lợi dụng kẻ yếu hơn mà thôi!”

Ngay khi lời nói vừa dứt, một loạt cành cây gai góc, đen sì như roi da, bất ngờ xé gió lao thẳng về phía Lâm Phong. Chúng nhanh như chớp, mang theo sát khí lạnh lẽo, nhắm thẳng vào những điểm yếu trên cơ thể hắn. Cùng lúc đó, những sợi dây leo dày đặc từ dưới đất cũng trồi lên, cố gắng quấn chặt lấy chân hắn, tạo thành một cái bẫy chết người. Mùi sương độc nồng hắc từ các loại cây quanh đó cũng bất ngờ bốc lên, khiến không khí trở nên ngột ngạt.

Lâm Phong nhíu mày. Hắn biết Mộc Ly đang bị thương nặng, nhưng công kích của nàng vẫn đầy uy lực và bản năng. Yêu nữ này quả nhiên không đơn giản. Hắn không muốn làm tổn thương nàng, nên chỉ có thể né tránh và phòng thủ. Thân pháp của Lâm Phong uyển chuyển như mây bay, hắn khẽ nghiêng người, tránh thoát mũi gai nhọn hoắt sượt qua mặt, đồng thời chân hắn khẽ nhún, thoát khỏi những sợi dây leo đang cố quấn chặt.

“Bình tĩnh! Chúng ta không phải kẻ thù của cô! Ta chỉ muốn giúp đỡ!” Lâm Phong lớn tiếng đáp lại, nhưng tay thì không ngừng vận dụng Huyễn Mặc Quyển. Một luồng linh khí màu đen huyền ảo tỏa ra từ cuốn sách cổ, tạo thành một màn chắn vô hình, mỏng manh như sương khói nhưng cực kỳ kiên cố, chặn đứng những cành cây gai góc lao tới. Mỗi khi cành cây chạm vào màn chắn, chúng đều bị một lực vô hình đánh bật ra, hoặc gãy vụn.

Tuyết Dao đứng phía sau, đôi mắt phượng sắc lạnh dõi theo từng động tác của Lâm Phong. Nàng đã rút ra thanh kiếm Lạc Tuyết, mũi kiếm phản chiếu ánh sáng mờ ảo của khu rừng, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào nếu Lâm Phong gặp nguy hiểm. Tuy nhiên, nàng vẫn giữ khoảng cách, bởi nàng tin tưởng vào khả năng của Lâm Phong, và hơn hết, nàng hiểu ý đồ của hắn: không muốn làm tổn thương Mộc Ly.

Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong lúc này đã lùi sâu vào trong tay áo hắn, chỉ còn ló đôi mắt to tròn long lanh ra ngoài, tò mò nhìn cuộc giao tranh nhỏ. Nó chiêm chiếp vài tiếng như thể đang bình luận, nhưng không có ý định tham chiến. Nó biết, Lâm Phong sẽ không gặp nguy hiểm, và đây chỉ là một sự hiểu lầm nhỏ.

Mộc Ly không ngừng công kích. Nàng vận dụng yêu khí tàn dư, điều khiển các loại thực vật xung quanh như những cánh tay nối dài của mình. Những cành cây sắc nhọn mọc tua tủa từ thân cây cổ thụ, lao tới như tên bắn; những sợi dây leo to lớn ngoằn ngoèo quất tới như roi mây; thậm chí cả những bông hoa độc đầy màu sắc cũng phun ra một làn sương mỏng, cố gắng làm choáng váng đối thủ. Mỗi đòn tấn công đều mang theo sự tuyệt vọng và phẫn nộ của một linh yêu đang bị dồn vào đường cùng.

Lâm Phong vẫn kiên nhẫn. Hắn chỉ né tránh và phòng thủ. Thân pháp của hắn quá nhanh, quá linh hoạt, khiến cho mọi đòn tấn công của Mộc Ly đều trở nên vô dụng. Dù nàng có dùng bao nhiêu cành cây, bao nhiêu dây leo, cũng không thể chạm được vào người hắn. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn thỉnh thoảng lại phát ra một tia sáng đen, hóa giải những đòn hiểm hóc nhất. Hắn không hề phản công, không hề tung ra một chiêu thức nào có thể làm tổn thương nàng.

“Mộc Ly, ngươi nghe ta nói! Ngươi đang lãng phí yêu khí của mình!” Lâm Phong vừa né tránh vừa lớn tiếng. “Viên đan dược ta cho ngươi đã giúp ổn định thương thế, nhưng nếu ngươi cứ tiếp tục vận dụng yêu lực một cách điên cuồng như vậy, vết thương sẽ lại bục ra!”

Lời nói của Lâm Phong như một gáo nước lạnh tạt vào sự cuồng loạn của Mộc Ly. Nàng chợt nhận ra điều đó. Mỗi lần nàng tung ra một đòn tấn công, một cơn đau nhói lại chạy dọc cơ thể, và yêu khí trong đan điền lại hao hụt một phần. Vết thương trên cánh tay nàng, vốn đã được linh dược xoa dịu, giờ lại bắt đầu rỉ máu trở lại, nhuộm đỏ một mảng y phục xanh lá cây. Mùi máu tanh trong không khí càng lúc càng nồng, khiến nàng cảm thấy choáng váng.

Thân thể nhỏ nhắn của nàng bắt đầu lung lay. Tốc độ và sức mạnh trong các đòn tấn công suy giảm rõ rệt. Những cành cây gai góc trở nên chậm chạp hơn, những sợi dây leo cũng không còn đủ sức mạnh để quấn chặt lấy Lâm Phong. Ánh mắt hoang dã của nàng bắt đầu chuyển sang vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng. Nàng đã kiệt sức.

Lâm Phong nắm bắt cơ hội này, hắn không còn né tránh nữa mà nhẹ nhàng tiến lên một bước. “Ta biết cô vừa trải qua chuyện tồi tệ, nhưng chúng ta thực sự không có ác ý,” hắn nói, giọng điệu trở nên dịu dàng hơn, không còn chút hài hước châm biếm nào. “Hãy tin ta, ta có thể chữa trị cho cô, giúp cô thoát khỏi sự truy đuổi của Ma giáo. Cứ tiếp tục thế này, cô sẽ tự hủy hoại bản thân mình.”

Mộc Ly dừng lại. Đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. Trong khoảnh khắc đó, nàng không còn nhìn thấy một kẻ săn mồi, một con người hám lợi, mà chỉ thấy một ánh mắt đầy kiên định và thiện ý. Lời nói của hắn, không còn là những câu trêu chọc hay xoa dịu hời hợt, mà là sự chân thành đến tận cùng. Một cảm giác bối rối và mệt mỏi dâng lên trong lòng nàng.

“Ngươi... tại sao lại...?” Nàng khẽ thì thào, cổ họng khô khốc. Tại sao hắn lại kiên nhẫn đến vậy? Tại sao không phản công? Tại sao lại muốn giúp đỡ một yêu tộc như nàng, kẻ đã tấn công hắn không chút do dự?

Ánh mắt Mộc Ly trở nên mơ hồ, thân thể nàng chao đảo dữ dội. Yêu khí trong người nàng đã cạn kiệt, vết thương cũ tái phát khiến nàng không thể đứng vững. Một cơn đau buốt lan tỏa khắp cơ thể, kéo theo sự choáng váng đến tột độ. Nàng đã cố gắng hết sức, đã chiến đấu với bản năng sinh tồn cuối cùng, nhưng cuối cùng, thể xác không thể chống lại được sự kiệt quệ.

“Cẩn thận!” Lâm Phong chợt thốt lên. Hắn không chút do dự, lập tức lao tới, một tay vươn ra đỡ lấy thân hình nhỏ nhắn đang đổ gục của Mộc Ly. Hắn cảm nhận được sự mềm mại nhưng lạnh lẽo của cơ thể nàng, cùng với mùi máu tanh nồng nặc và mùi sương độc nhè nhẹ. Nàng nhẹ bẫng trong vòng tay hắn, hoàn toàn mất đi ý thức, chỉ còn hơi thở yếu ớt phập phồng trên lồng ngực.

Tuyết Dao cũng nhanh chóng tiến lại gần, ánh mắt nàng vẫn đầy cảnh giác, nhưng khi nhìn thấy Mộc Ly hoàn toàn bất tỉnh trong vòng tay Lâm Phong, sự căng thẳng trong nàng cũng dần được thả lỏng. Nàng khẽ thở dài một tiếng, cất thanh kiếm Lạc Tuyết vào trong vỏ.

Lâm Phong khẽ ôm Mộc Ly vào lòng, cảm nhận được nhiệt độ lạnh lẽo từ cơ thể nàng. Hắn ngước nhìn Tuyết Dao, rồi lại nhìn sâu vào khu rừng rậm rạp. Hắn biết, cuộc gặp gỡ này, dù khởi đầu bằng hiểu lầm và giao tranh, đã định sẵn một mối lương duyên phức tạp. Yêu nữ này, với khả năng điều khiển thực vật và sự nhanh nhẹn đáng kinh ngạc, chắc chắn ẩn chứa một bí mật lớn, bí mật mà Ma giáo Huyết Ảnh đang điên cuồng truy lùng. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong thầm nhủ, ánh mắt hắn lóe lên một tia kiên định. Hắn đã can thiệp vào một vòng xoáy không ngờ, và giờ đây, hắn phải tiếp tục, dẫn dắt số phận của Mộc Ly, và có lẽ, cả vận mệnh của chính mình, tiến về phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ