Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 132

Lời Thú Nhận Trong Sương Mù: Bí Mật Của Yêu Nữ

4208 từ
Mục tiêu: Lâm Phong dùng trí tuệ và sự chân thành để hóa giải hoàn toàn hiểu lầm với Mộc Ly.,Mộc Ly tiết lộ thân phận thực sự và lý do bị Ma giáo Huyết Ảnh truy sát, đồng thời hé lộ sự tồn tại của một thế lực khác cũng đang săn lùng cô trong Cấm Địa Vạn Yêu.,Thiết lập sự tin tưởng ban đầu và tạo nền tảng cho mối quan hệ đồng minh giữa Lâm Phong, Tuyết Dao và Mộc Ly.,Tiếp tục khắc họa sự nguy hiểm và bí ẩn của Cấm Địa Vạn Yêu, đẩy mạnh xung đột chính của Arc.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, emotional, mysterious, hopeful
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong khẽ ôm Mộc Ly vào lòng, cảm nhận được nhiệt độ lạnh lẽo từ cơ thể nàng. Hắn ngước nhìn Tuyết Dao, rồi lại nhìn sâu vào khu rừng rậm rạp, nơi màn đêm đang dần buông xuống, nuốt chửng mọi thứ. Hắn biết, cuộc gặp gỡ này, dù khởi đầu bằng hiểu lầm và giao tranh, đã định sẵn một mối lương duyên phức tạp. Yêu nữ này, với khả năng điều khiển thực vật và sự nhanh nhẹn đáng kinh ngạc, chắc chắn ẩn chứa một bí mật lớn, bí mật mà Ma giáo Huyết Ảnh đang điên cuồng truy lùng. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong thầm nhủ, ánh mắt hắn lóe lên một tia kiên định. Hắn đã can thiệp vào một vòng xoáy không ngờ, và giờ đây, hắn phải tiếp tục, dẫn dắt số phận của Mộc Ly, và có lẽ, cả vận mệnh của chính mình, tiến về phía trước.

Mùi ẩm mốc của đất rừng hòa lẫn với hương sương độc nồng hắc, tạo thành một hỗn hợp khó chịu len lỏi vào từng hơi thở. Ánh sáng cuối cùng của ngày cũng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối dày đặc của Cấm Địa Vạn Yêu. Xung quanh họ, những thân cây cổ thụ vươn cao chọc trời, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau, biến khu rừng thành một mê cung không lối thoát. Dây leo chằng chịt như những con trăn khổng lồ, quấn quýt lấy thân cây, ẩn hiện trong màn đêm. Đá tảng khổng lồ phủ đầy rêu phong, tạo nên những hình thù kỳ dị, như những bức tượng canh gác im lìm. Đôi khi, từ sâu thẳm trong rừng, tiếng gầm rú xa xăm của một loài yêu thú nào đó vọng lại, phá tan sự tĩnh mịch, khiến không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Tiếng chim lạ kêu lanh lảnh, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, và tiếng gió rít qua kẽ lá như lời thì thầm của những linh hồn cổ xưa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự hoang dã và nguy hiểm.

Lâm Phong nhanh chóng tìm kiếm một nơi an toàn. Hắn phát hiện một khe đá nhỏ, được che chắn bởi một gốc cây cổ thụ mục ruỗng, bên trong đủ rộng để ba người ẩn nấp. Đây là nơi lý tưởng để tránh khỏi sương độc đang ngày càng dày đặc và cũng che mắt được những kẻ truy lùng của Ma giáo. Hắn nhẹ nhàng đặt Mộc Ly xuống, để nàng tựa vào vách đá lạnh lẽo. Thân thể nàng vẫn còn run rẩy, hơi thở yếu ớt phập phồng, đôi môi tái nhợt hé mở, thỉnh thoảng lại thốt ra những tiếng rên khe khẽ. Lâm Phong không chần chừ, ngồi xuống đối diện nàng, đặt tay lên trán Mộc Ly. Một luồng linh lực ấm áp, tinh thuần từ đan điền của hắn chậm rãi truyền vào cơ thể nàng, xua đi hàn khí và trấn an dòng yêu khí hỗn loạn. Hắn nhắm mắt lại, tỉ mỉ dò xét từng kinh mạch, từng vết thương trong cơ thể yêu nữ. Vết thương do Hắc Sa Hộ Pháp gây ra vẫn còn đó, sâu hoắm, và những vết rách mới do nàng cố gắng chiến đấu khi kiệt sức càng khiến tình hình thêm tồi tệ.

Tuyết Dao đứng gác, thanh kiếm Lạc Tuyết vẫn nằm trong vỏ, nhưng ánh mắt nàng sắc lạnh như dao cạo, liên tục quét qua bóng tối xung quanh. Thần thức của nàng mở rộng đến cực hạn, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất, từng luồng khí tức dù là yếu ớt nhất. Nàng biết, dù Ma giáo đã tạm thời rút lui, nhưng chúng có thể quay lại bất cứ lúc nào. Và Cấm Địa Vạn Yêu này, bản thân nó đã là một mối đe dọa thường trực. Nàng nhìn Lâm Phong đang tập trung chữa trị, rồi lại nhìn Mộc Ly đang bất tỉnh, vẻ mặt nàng lộ rõ sự thận trọng. Dù đã chứng kiến Lâm Phong hóa giải hiểu lầm, nhưng bản năng cảnh giác của một tu sĩ chân chính vẫn khiến nàng không thể hoàn toàn tin tưởng một yêu tộc.

“Đừng sợ, ta không có ác ý. Ngươi bị thương nặng, nếu không chữa trị kịp thời sẽ nguy hiểm đến tính mạng,” Lâm Phong khẽ thì thào, giọng nói đầy chân thành, đủ để Mộc Ly, dù đang nửa tỉnh nửa mê, cũng có thể nghe thấy. Hắn cảm nhận được sự kháng cự yếu ớt trong cơ thể nàng, một bản năng tự vệ cuối cùng. Hắn hiểu, nàng đã quá sợ hãi và bị tổn thương.

Hắn từ tốn lấy ra một viên đan dược màu xanh ngọc bích từ chiếc túi càn khôn của mình. Viên đan dược tỏa ra một mùi hương thảo dược dịu nhẹ, lan tỏa trong không khí đặc quánh mùi sương độc, mang theo một chút hy vọng. “Đây là Sinh Mệnh Đan, có thể giúp ngươi ổn định thương thế và phục hồi linh lực. Hãy nuốt đi.” Hắn nhẹ nhàng nâng đầu Mộc Ly lên, giúp nàng nuốt viên đan dược. Nàng khó nhọc nuốt xuống, và một luồng ấm áp nhanh chóng lan tỏa khắp cơ thể, xoa dịu cơn đau.

Mộc Ly khẽ mở mắt, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. Trong ánh mắt nàng, sự hoang mang, ngờ vực vẫn còn, nhưng đã nhường chỗ cho một tia yếu ớt của sự tin tưởng. “Ngươi... thực sự muốn giúp ta?” Nàng thều thào, giọng nói khàn đặc, yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy. Trong thế giới của nàng, con người và yêu tộc luôn là kẻ thù không đội trời chung, và việc một con người lại ra tay cứu giúp nàng, một yêu tộc, là điều không tưởng.

Lâm Phong mỉm cười nhẹ, nụ cười trấn an: “Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình, Mộc Ly. Chúng ta có lý do để giúp đỡ ngươi, và ngươi cũng có lý do để tin tưởng chúng ta.” Hắn dừng lại một chút, như để lời nói thấm vào tâm trí nàng. “Hơn nữa, Ma giáo là kẻ thù chung của tất cả chúng ta, bất kể là nhân tộc hay yêu tộc.”

Tuyết Dao nghe vậy, khẽ gật đầu, cất giọng trong trẻo nhưng đầy kiên định: “Hắn nói thật. Ma giáo là kẻ thù chung của chúng ta. Chúng tàn sát sinh linh, không phân biệt chủng tộc. Chúng ta cần ngươi sống để đối phó với chúng.” Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi lời nàng nói ra đều nặng tựa ngàn cân, mang theo sự khẳng định không thể nghi ngờ. Nàng cũng đã dần chấp nhận Mộc Ly, không phải vì thiện cảm, mà vì lợi ích chung, và vì Lâm Phong đã quyết định. Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn im lặng cuộn tròn trong áo Lâm Phong, khẽ cựa quậy, đôi mắt nhỏ xíu long lanh nhìn về phía Mộc Ly, như một lời động viên thầm lặng.

Trong suốt quá trình Lâm Phong chữa trị, hắn cảm nhận được yêu khí trong cơ thể Mộc Ly vô cùng thuần khiết, không chút tạp chất, quả thực là một bảo vật hiếm có. Đây cũng chính là lý do Ma giáo Huyết Ảnh không ngừng truy sát nàng. Lâm Phong biết, với khả năng của mình, hắn có thể giúp Mộc Ly hồi phục nhanh chóng, nhưng điều quan trọng hơn là phải chữa lành vết thương lòng và sự sợ hãi đang ám ảnh nàng. Hắn truyền thêm một luồng linh lực vào đan điền của nàng, giúp nàng ổn định khí tức, đồng thời vận dụng Huyễn Mặc Quyển để thẩm thấu và hóa giải tàn dư ma khí còn sót lại trong vết thương. Luồng năng lượng đen huyền ảo từ Huyễn Mặc Quyển nhẹ nhàng bao phủ vết thương, cuốn đi những tà khí ẩn sâu, để lại sự tinh khiết và cảm giác dễ chịu.

Mộc Ly dần chìm vào giấc ngủ sâu, một giấc ngủ không mộng mị, không còn bị dày vò bởi nỗi sợ hãi và đau đớn. Lâm Phong vẫn ngồi đó, tay vẫn đặt trên trán nàng, duy trì việc truyền linh lực. Hắn nhìn gương mặt thanh tú của nàng, đã bớt đi vẻ căng thẳng, thay vào đó là sự bình yên hiếm có. Hắn chợt nghĩ, trong thế giới tu tiên này, sinh linh nào cũng có một câu chuyện riêng, một nỗi khổ tâm riêng. Việc cứu giúp một yêu tộc không phải là điều bất thường, mà là một phần của Nhân Đạo, của sự từ bi.

Đêm dần trôi qua, màn sương độc vẫn dày đặc, nhưng Lâm Phong và Tuyết Dao, dưới sự bảo vệ của linh lực và pháp bảo, vẫn an toàn. Thôn Thiên Thử khẽ nhảy ra khỏi áo Lâm Phong, trèo lên vai Tuyết Dao, đôi mắt lanh lợi quét nhìn xung quanh, như một người lính gác nhỏ bé và trung thành. Không gian im ắng, chỉ còn tiếng thở đều của Mộc Ly và tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng. Lâm Phong vẫn kiên nhẫn, hắn biết, để hóa giải hoàn toàn hiểu lầm và xây dựng niềm tin, cần có thời gian và sự chân thành tuyệt đối.

* * *

Khi những tia sáng đầu tiên của rạng đông len lỏi qua tán lá cây dày đặc, nhuộm một màu xám bạc lên màn sương mù còn bao phủ, Mộc Ly khẽ cựa quậy, đôi mắt từ từ mở ra. Nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường, cơn đau buốt đã biến mất, thay vào đó là cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Linh lực trong đan điền nàng tuy chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng đã ổn định trở lại, không còn hỗn loạn như trước. Nàng nhìn thấy Lâm Phong vẫn ngồi đối diện, đôi mắt hắn tuy có chút mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên vẻ kiên định và dịu dàng. Tuyết Dao vẫn đứng gác, dáng vẻ uyển chuyển như một pho tượng băng ngọc.

Mùi ẩm mốc của đất rừng vẫn còn đó, nhưng đã nhạt bớt đi một chút, nhường chỗ cho mùi hương tươi mới của sương sớm và mùi thảo dược thoang thoảng từ viên đan dược mà nàng đã nuốt. Cảm giác ẩm ướt, lạnh lẽo từ không khí trong cấm địa vẫn bao trùm, nhưng không còn quá khắc nghiệt. Lâm Phong mỉm cười nhẹ khi thấy nàng tỉnh lại. Hắn nhẹ nhàng rút tay về, đứng dậy để Mộc Ly có thể cử động dễ dàng hơn.

“Ngươi tỉnh rồi,” Lâm Phong nói, giọng điệu nhẹ nhàng như gió thoảng. “Thế nào? Vết thương đã đỡ hơn chưa?”

Mộc Ly chậm rãi cử động, cố gắng ngồi dậy. Cơ thể nàng vẫn còn yếu ớt, nhưng đã không còn đau đớn dữ dội như trước. Nàng dựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, cảm nhận sự sống đang chảy trong huyết quản. “Ta... ta đỡ hơn nhiều rồi,” nàng thì thào, giọng nói vẫn còn khàn, nhưng đã rõ ràng hơn. “Cảm ơn ngươi... đã cứu ta.” Lời cảm ơn này xuất phát từ tận đáy lòng, không còn chút gượng ép hay ngờ vực nào. Trong khoảnh khắc này, nàng hoàn toàn tin tưởng vào sự chân thành của Lâm Phong. Hắn đã kiên nhẫn chữa trị cho nàng suốt cả đêm, không một chút oán trách hay đòi hỏi.

Lâm Phong đưa cho nàng một ít linh quả màu đỏ tươi, tỏa ra mùi hương ngọt ngào, hấp dẫn. “Ăn đi, nó sẽ giúp ngươi bổ sung khí lực, hồi phục yêu khí nhanh hơn.” Mộc Ly nhìn những linh quả, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ kinh ngạc. Đây đều là những linh quả quý hiếm, chứa đựng linh khí dồi dào, mà ngay cả những yêu thú mạnh mẽ trong Cấm Địa Vạn Yêu cũng khó lòng tìm được. Việc Lâm Phong tùy tiện lấy ra, chứng tỏ hắn không hề tầm thường. Nàng nhẹ nhàng cầm lấy một quả, cắn một miếng nhỏ. Vị ngọt thanh mát tan chảy trong miệng, và một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, khiến nàng cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Tuyết Dao vẫn giữ im lặng, nhưng ánh mắt nàng đã dịu đi một phần khi nhìn Mộc Ly ăn linh quả. Nàng thấy Mộc Ly đã hoàn toàn mất đi sự cảnh giác, không còn vẻ hoang dã, tinh nghịch như lúc ban đầu. Giờ đây, nàng chỉ là một yêu nữ yếu ớt, vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Tuyết Dao biết, Lâm Phong đã thành công trong việc hóa giải hiểu lầm và xây dựng niềm tin.

“Ngươi vẫn chưa nói cho ta biết, tại sao Ma giáo lại truy sát ngươi khẩn cấp đến vậy?” Lâm Phong hỏi, giọng điệu chuyển sang sự tò mò và nghiêm túc. “Yêu khí của ngươi rất thuần khiết, ta có thể cảm nhận được điều đó. Chắc chắn không phải là chuyện đơn giản.”

Mộc Ly ngừng ăn, vẻ mặt nàng trở nên trầm tư. Đôi mắt long lanh của nàng nhìn vào khoảng không vô định, như đang nhớ lại những ký ức kinh hoàng. Nàng do dự một lúc lâu, rồi thở dài một tiếng. “Ta... ta là một yêu linh cổ thụ.” Nàng nói, giọng nói đầy chua xót. “Ta không phải yêu thú, cũng không phải yêu nhân bình thường. Ta là linh hồn của một cây cổ thụ ngàn năm trong Cấm Địa Vạn Yêu này, được hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, linh khí đất trời mà hóa hình. Yêu khí của ta vô cùng thuần khiết, không chút tạp chất. Ma giáo Huyết Ảnh... chúng muốn bắt ta để luyện hóa thành Huyết Đan. Chúng tin rằng Huyết Đan được luyện từ yêu linh cổ thụ thuần khiết có thể giúp chúng tăng cường tu vi, thậm chí đột phá cảnh giới Ma Tôn.”

Lâm Phong và Tuyết Dao đều hơi kinh ngạc. Yêu linh cổ thụ hóa hình là cực kỳ hiếm gặp, nghìn năm khó thấy. Chúng ẩn chứa linh lực và yêu khí vô cùng tinh thuần, là bảo vật trời ban. Không trách Ma giáo lại điên cuồng truy lùng đến vậy. Lâm Phong quan sát Mộc Ly kỹ hơn. Ngoại hình nàng vẫn là một thiếu nữ hoạt bát, tinh nghịch, đôi mắt to tròn long lanh, mái tóc màu nâu hạt dẻ. Nhưng giờ đây, khi nàng kể về thân phận của mình, Lâm Phong bỗng nhận ra một vài điểm khác lạ. Đôi tai nàng không hoàn toàn là tai người, mà hơi nhọn hơn một chút, ẩn dưới mái tóc. Và những ngón tay thon dài của nàng, móng tay tuy được cắt tỉa cẩn thận, nhưng lại có vẻ sắc nhọn hơn bình thường. Đây chính là dấu vết của chân thân yêu linh cổ thụ, chưa hoàn toàn che giấu được.

Tuyết Dao khẽ nhíu mày, trầm giọng nói: “Yêu linh cổ thụ? Hiếm thấy... Vậy thì Ma giáo càng không thể bỏ qua ngươi rồi. Yêu khí thuần khiết của ngươi quả thực là một bảo vật đối với chúng.” Nàng cũng đã từng nghe nói về những yêu linh cổ thụ hóa hình, nhưng chỉ là truyền thuyết. Việc tận mắt chứng kiến một yêu linh như vậy khiến nàng không khỏi ngạc nhiên.

“Đúng vậy,” Mộc Ly tiếp lời, giọng nói nàng nhỏ dần, như thể nỗi sợ hãi đang quay trở lại. “Chúng đã truy lùng ta rất lâu rồi. Ta đã trốn chạy khắp Cấm Địa Vạn Yêu, nhưng chúng quá đông, và Hắc Sa Hộ Pháp... hắn quá mạnh.” Nàng nhớ lại cuộc truy sát kinh hoàng, những bóng người áo đen mang theo ma khí nồng đậm, những tiếng cười man rợ và ánh mắt tham lam. Nàng đã phải dùng hết sức lực để chống cự, nhưng cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi vòng vây. Nếu không có Lâm Phong và Tuyết Dao xuất hiện, nàng chắc chắn đã trở thành vật tế cho tà thuật của Ma giáo.

Lâm Phong trầm ngâm. Hắn biết, việc Mộc Ly là yêu linh cổ thụ khiến tình hình trở nên phức tạp hơn rất nhiều. Ma giáo sẽ không dễ dàng buông tha nàng. “Vậy ngươi có biết Ma giáo muốn dùng yêu khí của ngươi để làm gì không? Chỉ là tăng cường tu vi thôi sao?” Hắn hỏi, nghi ngờ có điều gì đó sâu xa hơn.

Mộc Ly lắc đầu. “Ta không biết chi tiết. Nhưng ta nghe nói chúng muốn dùng yêu khí thuần khiết để đánh thức một thứ gì đó cổ xưa trong cấm địa này, một thứ liên quan đến bí mật của Cấm Địa Vạn Yêu và Ma Tôn Huyết Ảnh.” Nàng nói, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng. “Ta chỉ biết, nếu chúng thành công, hậu quả sẽ khôn lường.”

Lâm Phong xoa cằm. Một thứ cổ xưa? Bí mật của cấm địa? Ma Tôn Huyết Ảnh? Mọi thứ đang dần được kết nối, nhưng vẫn còn quá nhiều ẩn số. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Hắn thầm nghĩ. Con đường tu tiên của hắn luôn gắn liền với những bí ẩn và trách nhiệm. Việc cứu Mộc Ly không chỉ là một hành động nhân từ, mà còn là một bước khởi đầu để vén màn những âm mưu lớn hơn.

Sương mù đã tan bớt, nhưng không khí vẫn còn lành lạnh. Ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua tán lá, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đất ẩm ướt. Tiếng chim hót líu lo đã thay thế tiếng côn trùng rỉ rả, và tiếng gió rít qua kẽ lá cũng bớt đi vẻ ma mị. Cảnh vật dần hiện rõ, những thân cây cao vút, những dây leo chằng chịt, và những tảng đá phủ rêu phong hiện ra như những người khổng lồ im lìm. Mùi ẩm mốc của đất rừng vẫn còn đó, nhưng đã hòa lẫn với mùi hương tươi mới của cây cỏ sau một đêm sương.

Mộc Ly đã hoàn toàn tin tưởng vào Lâm Phong và Tuyết Dao. Nàng nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy hy vọng, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi sợ hãi sâu sắc. “Không chỉ Ma giáo...” Nàng bắt đầu nói, giọng nói nhỏ dần, như thể đang nói ra một bí mật kinh hoàng. “...còn có một thế lực khác. Chúng không để lại dấu vết, nhưng tàn nhẫn hơn, và chúng cũng muốn bắt ta. Chúng đã tồn tại trong cấm địa này rất lâu rồi.” Nàng siết chặt hai bàn tay nhỏ bé của mình, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ hoảng loạn.

Lâm Phong và Tuyết Dao đều giật mình. Một thế lực khác? Điều này nằm ngoài dự đoán của họ. “Một thế lực khác? Ngươi có biết gì về chúng không?” Lâm Phong hỏi ngay lập tức, vẻ mặt hắn trở nên vô cùng nghiêm trọng. Mọi thứ đang dần phức tạp hơn họ nghĩ rất nhiều. Cấm Địa Vạn Yêu này quả thực ẩn chứa quá nhiều bí mật và nguy hiểm.

Mộc Ly lắc đầu lia lịa, mái tóc nâu hạt dẻ khẽ bay theo từng cử động. “Ta... ta chỉ biết chúng rất mạnh, và chúng... chúng dường như muốn hút cạn linh lực của yêu linh, biến chúng thành những cái xác khô.” Nàng run rẩy kể lại. “Ta đã chứng kiến một vài yêu thú đồng loại bị chúng bắt, và sau đó... chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch, khô héo. Chúng không dùng ma khí, cũng không dùng bất kỳ công pháp nào ta từng thấy. Chúng hành động như những bóng ma, vô hình vô ảnh. Ta đã trốn thoát được một lần, nhưng ta biết chúng không bao giờ bỏ cuộc.” Nàng ngừng lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.

Lâm Phong nhíu mày suy nghĩ. Hút cạn linh lực? Biến thành xác khô? Không ma khí, không công pháp rõ ràng? Điều này không giống với Ma giáo Huyết Ảnh, cũng không giống với bất kỳ thế lực tu chân chính phái nào hắn từng biết. Đây là một loại năng lượng hoàn toàn khác, một phương pháp tà ác và bí ẩn hơn nhiều. Hắn nhớ đến những di tích cổ xưa, những truyền thuyết về các chủng tộc đã biến mất, và những vết nứt không gian có thể dẫn đến các giới diện khác. Liệu có phải là một thế lực từ dị giới, hay một tà thuật cổ xưa đã bị lãng quên, giờ đây lại trỗi dậy trong Cấm Địa Vạn Yêu?

“Chúng đã tồn tại trong cấm địa này rất lâu rồi,” Mộc Ly tiếp tục, giọng nàng vẫn còn run rẩy. “Ngay cả những yêu thú mạnh nhất cũng sợ hãi chúng. Chúng xuất hiện và biến mất không dấu vết, như thể là một phần của chính khu rừng này. Ta nghe nói, chúng còn có thể thao túng tâm trí của yêu thú yếu hơn, biến chúng thành tay sai.”

Tuyết Dao siết chặt thanh kiếm Lạc Tuyết, ánh mắt lạnh lùng quét qua xung quanh, chuẩn bị tinh thần cho những thử thách sắp tới. Nàng đã từng nghĩ Cấm Địa Vạn Yêu nguy hiểm, nhưng không ngờ lại ẩn chứa nhiều âm mưu và thế lực đến vậy. Sự xuất hiện của Ma giáo đã đủ đáng lo ngại, giờ lại thêm một thế lực bí ẩn, tàn độc hơn. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn im lặng trên vai Tuyết Dao, chợt khẽ 'chiêm chiếp' một tiếng, đôi mắt nhỏ xíu long lanh nhìn sâu vào trong khu rừng rậm rạp, như muốn cảnh báo về một mối nguy hiểm vô hình đang ẩn nấp. Tiếng kêu của nó không phải là tiếng kêu mừng rỡ, mà là một âm thanh cảnh giác, trầm thấp.

Lâm Phong trầm tư, xoa cằm. Tình hình quả thực phức tạp hơn hắn nghĩ rất nhiều. Mộc Ly, với thân phận yêu linh cổ thụ và yêu khí thuần khiết, không chỉ là mục tiêu của Ma giáo mà còn là mồi ngon cho thế lực bí ẩn kia. Hắn hiểu rằng, nếu không bảo vệ Mộc Ly, không chỉ nàng sẽ gặp nguy hiểm, mà bí mật về thế lực thứ hai này có thể mãi mãi bị chôn vùi, và âm mưu của chúng sẽ tiếp tục hoành hành. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh." Lâm Phong thầm nhủ. Hắn đã lựa chọn con đường này, con đường đối đầu với những thế lực tà ác, bảo vệ những người yếu đuối hơn.

Hắn nhìn Mộc Ly, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy kiên định. “Đừng lo, Mộc Ly. Ngươi đã tin tưởng chúng ta, và chúng ta sẽ không bỏ rơi ngươi. Ma giáo hay thế lực bí ẩn kia, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.” Hắn nói, giọng điệu mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ. “Ngươi là yêu linh cổ thụ, có khả năng điều khiển thực vật. Đây là một lợi thế lớn trong Cấm Địa Vạn Yêu này. Hãy tin vào bản thân và tin vào chúng ta.”

Mộc Ly ngước nhìn Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh của nàng phản chiếu ánh sáng ban mai yếu ớt. Trong ánh mắt hắn, nàng nhìn thấy sự chân thành, sự quyết đoán, và một tia sáng hy vọng. Nàng không còn cảm thấy cô đơn hay tuyệt vọng nữa. Có lẽ, đây là bước ngoặt trong cuộc đời đầy sóng gió của nàng. Nàng gật đầu nhẹ, khẽ nắm chặt vạt áo của Lâm Phong, một hành động vô thức thể hiện sự phụ thuộc và tin tưởng tuyệt đối.

Lâm Phong quay sang Tuyết Dao, ánh mắt hai người giao nhau. Tuyết Dao không nói gì, nhưng nàng gật đầu kiên quyết, thanh kiếm Lạc Tuyết trong tay nàng khẽ rung lên, như một lời hứa hẹn sẽ cùng Lâm Phong đối đầu với mọi hiểm nguy. Bầu không khí căng thẳng vẫn còn đó, nhưng đã có thêm một tia ấm áp của tình đồng đội, của sự sẻ chia gánh nặng. Ba con người, một yêu linh, giờ đây đã gắn kết với nhau, cùng nhau bước tiếp vào sâu hơn trong Cấm Địa Vạn Yêu đầy rẫy bí ẩn và chết chóc, để vén màn những âm mưu cổ xưa, và để viết nên câu chuyện huyền thoại của riêng họ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ