Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 133

Liên Minh Bất Đắc Dĩ: Sâu Trong Vạn Yêu

4481 từ
Mục tiêu: Củng cố mối quan hệ hợp tác tạm thời giữa Lâm Phong, Tuyết Dao và Mộc Ly, biến họ từ những cá thể riêng lẻ thành một nhóm.,Khắc họa rõ nét những mối nguy hiểm đặc trưng của Cấm Địa Vạn Yêu, không chỉ từ yêu thú mà còn từ môi trường và các thế lực truy đuổi.,Lâm Phong thể hiện khả năng lãnh đạo, ứng biến và sự thông minh trong việc kết nối các cá tính khác biệt.,Gieo rắc thêm manh mối về Ma giáo Huyết Ảnh và 'thế lực khác' đang săn lùng Mộc Ly, đẩy mạnh xung đột chính của Arc.,Dẫn dắt câu chuyện tiến sâu hơn vào Cấm Địa Vạn Yêu, chuẩn bị cho những khám phá và đối đầu lớn hơn.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, adventurous, mysterious, cautious, developing camaraderie
Kết chương: [object Object]

Sau lời thề ước không thành văn nhưng đầy kiên định của Lâm Phong, một luồng khí ấm áp như xua đi phần nào cái lạnh lẽo của Cấm Địa Vạn Yêu. Mộc Ly ngước đôi mắt ngấn nước nhìn hắn, cảm nhận được sự chân thành sâu sắc trong từng lời nói. Nàng không còn cô đơn nữa, không còn phải lẩn trốn trong nỗi sợ hãi tột cùng. Sự tin tưởng này, đối với một yêu linh đã quá quen với sự nghi kỵ và truy sát, quý giá hơn bất kỳ linh đan diệu dược nào. Nàng khẽ gật đầu, bàn tay nhỏ bé vô thức nắm chặt vạt áo của Lâm Phong, một cử chỉ đơn thuần nhưng chất chứa biết bao hy vọng.

Tuyết Dao đứng cạnh đó, thanh kiếm Lạc Tuyết trong tay nàng vẫn phát ra hàn khí nhẹ, nhưng ánh mắt nàng đã dịu đi rất nhiều khi nhìn về phía Lâm Phong. Nàng hiểu hắn, hiểu những gì hắn đang nghĩ. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh." Lâm Phong thường nói vậy. Hắn không bao giờ bỏ rơi đồng đội, dù người đó là phàm nhân hay yêu linh. Nàng gật đầu, một cái gật đầu kiên quyết, biểu thị sự đồng lòng. Nàng sẽ cùng hắn, cùng Mộc Ly, đối mặt với mọi hiểm nguy. Bầu không khí căng thẳng bao trùm khu rừng vẫn còn đó, nhưng giờ đây, một tia ấm áp của tình đồng đội, của sự sẻ chia gánh nặng đã nhen nhóm. Ba con người, một yêu linh, giờ đây đã gắn kết với nhau, cùng nhau bước tiếp vào sâu hơn trong Cấm Địa Vạn Yêu đầy rẫy bí ẩn và chết chóc, để vén màn những âm mưu cổ xưa, và để viết nên câu chuyện huyền thoại của riêng họ.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua tán lá cây cổ thụ dày đặc, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền sương mù trắng xóa. Không khí trong Cấm Địa Vạn Yêu vẫn ẩm ướt và lạnh lẽo, mang theo mùi của đất rừng mục ruỗng, thoang thoảng mùi thảo dược dại và đôi khi là một thứ mùi tanh nồng khó tả, gợi liên tưởng đến những cuộc săn mồi vừa diễn ra trong đêm. Nhóm ba người Lâm Phong, Tuyết Dao và Mộc Ly bắt đầu hành trình.

Lâm Phong đi trước, thân hình cao ráo, nhanh nhẹn, đôi mắt đen láy sắc bén liên tục quét qua mọi ngóc ngách, dò xét từng dấu hiệu nhỏ nhất. Hắn không chỉ dựa vào giác quan của mình, mà còn thầm vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, mở rộng phạm vi cảm ứng linh khí xung quanh, cố gắng nắm bắt mọi biến động dù là nhỏ nhất. Tuyết Dao theo sát phía sau, thanh Lạc Tuyết kiếm vẫn nằm gọn trong bao, nhưng kiếm ý băng hàn luôn sẵn sàng bùng phát. Nàng bước đi nhẹ nhàng như một làn gió, đôi mắt phượng lạnh lùng cảnh giác quan sát hai bên và phía sau, không bỏ sót bất kỳ một ngọn cỏ lay động hay tiếng chim lạ kêu nào. Mộc Ly, dù vết thương chưa lành hẳn, vẫn cố gắng bám theo. Làn da nàng xanh xao, nhưng đôi mắt to tròn lại ánh lên vẻ tập trung lạ thường, nàng liên tục chỉ dẫn những lối đi khuất, những khe hở giữa những thân cây khổng lồ, nơi dường như ít dấu vết của yêu thú lớn hoặc những cạm bẫy tự nhiên.

“Phàm nhân thì dễ lạc đường, nhưng yêu linh thì khác. Nơi nào có dấu vết của sinh vật nguy hiểm, ta đều có thể cảm nhận được.” Mộc Ly khẽ nói, giọng nàng vẫn còn đôi chút yếu ớt, nhưng đã bớt đi sự run rẩy so với ban nãy. Nàng nhìn những phiến đá phủ đầy rêu phong, những dây leo chằng chịt như mạng nhện khổng lồ, những cây nấm phát quang mờ ảo trong bóng tối. “Những con đường lớn thường là nơi ẩn chứa nhiều cạm bẫy nhất. Yêu thú mạnh thường chiếm giữ những con đường thuận lợi, hoặc những kẻ truy đuổi sẽ dễ dàng phát hiện ra chúng ta.”

Lâm Phong gật đầu, khẽ cười nửa miệng: “Vậy ra, Ma giáo Huyết Ảnh không phải là kẻ duy nhất muốn ‘yêu khí thuần khiết’ của cô sao? Cái danh ‘yêu linh cổ thụ’ nghe có vẻ hấp dẫn đấy, nhưng xem ra cũng lắm rắc rối.” Hắn cố gắng pha trò để giảm bớt căng thẳng, nhưng giọng điệu vẫn ẩn chứa sự nghiêm túc. Hắn biết, lời nói của Mộc Ly về thế lực bí ẩn kia là sự thật, và đó mới là mối lo ngại lớn nhất. Ma giáo dù tàn độc, nhưng vẫn có quy luật, có dấu vết để lần theo. Còn thế lực kia, dường như chúng hoạt động như những bóng ma, không để lại bất kỳ manh mối nào rõ ràng.

Mộc Ly thở dài, đôi mắt nàng lại thoáng chút sợ hãi. “Chúng… chúng muốn biến ta thành một loại linh dược đặc biệt, một loại đan dược có thể kéo dài tuổi thọ hoặc tăng cường tu vi cho kẻ tu tà. Yêu khí thuần khiết của yêu linh cổ thụ như ta là thứ hiếm có, có thể giúp chúng tinh luyện ma khí, hoặc thậm chí là đột phá cảnh giới.” Nàng dừng lại, nuốt khan một tiếng. “Còn bọn kia… ta không biết rõ. Ta chỉ biết rằng chúng rất đáng sợ, không kém gì Ma giáo. Chúng săn lùng các yêu linh cổ thụ như ta, không phải để luyện dược, mà là để hút cạn tinh hoa sự sống. Ta nghe nói, có yêu linh từng bị chúng bắt, thân thể không hề bị tổn thương, nhưng linh hồn và sinh khí đều biến mất, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch.” Nàng khẽ rùng mình, nhớ lại hình ảnh ghê rợn mà nàng từng chứng kiến. “Chúng hành động như những bóng ma, vô hình vô ảnh. Ta đã trốn thoát được một lần, nhưng ta biết chúng không bao giờ bỏ cuộc.”

Tuyết Dao cau mày, ánh mắt lạnh lùng quét qua khu rừng. “Cấm Địa Vạn Yêu quả nhiên không tầm thường. Không chỉ có yêu thú hung hãn, mà còn có những thế lực tà ác ẩn mình. Mộc Ly, ngươi có biết con đường nào an toàn hơn để tránh xa tầm mắt của chúng không? Chúng ta cần tìm một nơi để ngươi dưỡng thương trước đã.” Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy thực tế. Tuyết Dao không mấy quan tâm đến việc Ma giáo hay thế lực bí ẩn kia muốn gì, điều nàng quan tâm là sự an toàn của nhóm, đặc biệt là khi Mộc Ly vẫn còn yếu ớt.

Lâm Phong quay lại nhìn Mộc Ly, ánh mắt dịu dàng hơn, nhưng vẫn giữ vẻ kiên định. “Yên tâm, có ta ở đây, sẽ không để ai làm hại cô đâu.” Hắn trấn an, lời nói mang theo sức mạnh bất khuất. “Chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu về thế lực bí ẩn đó, và nhất định sẽ tìm được cách đối phó.”

Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn bám trên vai Lâm Phong, khẽ “chiêm chiếp” vài tiếng, đôi mắt nhỏ xíu long lanh nhìn sâu vào trong khu rừng rậm rạp, như muốn cảnh báo về một mối nguy hiểm vô hình đang ẩn nấp. Tiếng kêu của nó không phải là tiếng kêu mừng rỡ, mà là một âm thanh cảnh giác, trầm thấp. Nó liên tục ngửi ngửi không khí, cái mũi nhỏ xíu khụt khịt.

Mộc Ly dẫn đường, bước chân nàng vẫn còn đôi chút loạng choạng, nhưng bản năng yêu tộc đã giúp nàng chọn được những con đường hẹp, ít dấu vết, tránh xa những khu vực có linh khí hỗn loạn hoặc dấu hiệu của yêu thú cấp cao. Cả ba di chuyển chậm rãi, Lâm Phong và Tuyết Dao liên tục cảnh giới, lắng nghe tiếng gió rít qua kẽ lá, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, và đôi khi là tiếng gầm rú vọng lại từ xa của những yêu thú khổng lồ, khiến không khí càng thêm phần căng thẳng. Mùi ẩm mốc của đất rừng, mùi thảo dược lạ, và mùi sương độc nồng hắc xen lẫn nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoang dã và chết chóc. Mỗi bước chân đều là một sự dò xét, mỗi ánh mắt đều chứa đầy cảnh giác. Trong sự nguy hiểm rình rập, một sợi dây liên kết vô hình đã được hình thành giữa ba con người, ba sinh linh với những thân phận khác biệt. Họ nương tựa vào nhau, tin tưởng vào nhau, cùng nhau tiến sâu hơn vào vùng đất cấm đầy rẫy bí ẩn này.

***

Càng tiến sâu vào Cấm Địa Vạn Yêu, không khí càng trở nên nặng nề và ẩm ướt hơn. Sương mù, dù ban nãy có phần tan đi dưới ánh nắng yếu ớt, giờ đây lại bắt đầu bao phủ trở lại, mờ mịt như một tấm màn che giấu mọi thứ. Đến giữa trưa, nhóm Lâm Phong chạm trán một khu vực đầm lầy nhỏ, nơi sương độc đặc quánh lượn lờ sát mặt đất, ánh sáng lờ mờ chiếu xuống tạo nên một khung cảnh u ám, ma quái. Từ trong làn sương, những thân cây kỳ dị với những xúc tu đen nhánh, thỉnh thoảng lại vươn ra rồi co rụt lại, như những con rắn khổng lồ đang rình mồi. Mùi hắc nồng của sương độc xộc thẳng vào mũi, khiến người ta cảm thấy khó thở và rát buốt.

“Cẩn thận! Đây là Vực Độc Thảo!” Mộc Ly bỗng nhiên hoảng sợ kêu lên, giọng nàng trở nên gấp gáp. Đôi mắt to tròn của nàng mở lớn, lộ rõ vẻ kinh hoàng. “Có những cây Quỷ Đằng ăn thịt người! Sương độc của chúng có thể làm tan chảy linh lực, ngay cả yêu thú cấp cao cũng không dám bén mảng đến đây!” Nàng lùi lại, ôm chặt lấy cánh tay Lâm Phong, cơ thể run rẩy. Bản năng yêu tộc của nàng mách bảo rằng nơi này cực kỳ nguy hiểm, thậm chí còn hơn cả những yêu thú hung bạo nhất.

Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt hắn lướt qua những cây Quỷ Đằng đang vươn vòi vĩnh trong sương mù. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí âm hàn, độc hại tỏa ra từ khu vực đầm lầy, không chỉ ăn mòn linh lực mà còn có thể tác động đến cả nguyên thần. Hắn khẽ vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, một luồng linh lực tinh khiết bao bọc lấy bản thân và Mộc Ly, đồng thời hắn dùng nhãn thuật của mình để quan sát kỹ lưỡng khu vực này. Thông qua Huyễn Mặc Quyển, hắn có thể thấy rõ ràng dòng chảy linh lực hỗn loạn trong sương độc, và những điểm yếu trên thân cây Quỷ Đằng. “Yên tâm, ta có cách.” Hắn trấn an Mộc Ly, giọng điệu vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. “Không cần quá lo lắng, chỉ là vài cây Quỷ Đằng cỏn con mà thôi.”

Tuyết Dao đã rút thanh Lạc Tuyết kiếm ra khỏi vỏ. Kiếm thân trắng như tuyết, phát ra hàn quang lạnh lẽo. Nàng đứng chắn trước Mộc Ly, đôi mắt phượng sắc lạnh nhìn thẳng vào làn sương độc đang bao phủ. “Độc tính mạnh quá, ta cần phải khai triển kiếm ý để thanh trừ. Lâm Phong, ngươi bảo vệ Mộc Ly, ta sẽ mở đường.” Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy quyết đoán. Kiếm ý băng hàn của nàng bắt đầu lan tỏa, xua tan một phần sương độc xung quanh, tạo thành một vùng không khí trong lành nhỏ.

“Được!” Lâm Phong gật đầu, hắn lập tức tập trung linh lực, một lớp hào quang màu xanh nhạt bao bọc lấy Mộc Ly, che chắn nàng khỏi hơi độc. Hắn biết, khả năng của Tuyết Dao trong việc khống chế băng sương và kiếm khí tinh thuần sẽ là chìa khóa để vượt qua Vực Độc Thảo này.

Tuyết Dao không nói thêm lời nào, nàng vung kiếm. Thanh Lạc Tuyết trong tay nàng hóa thành một dải lụa trắng, kiếm khí băng hàn sắc bén như muốn xé rách cả không gian. Những xúc tu của Quỷ Đằng vừa vươn tới đã bị kiếm khí chém đứt phựt, rơi xuống đất rồi nhanh chóng hóa thành những khối băng vụn. Nhưng những cây Quỷ Đằng này dường như có ý thức, chúng không ngừng vươn ra nhiều hơn, tấn công từ mọi phía, cố gắng bao vây và nghiền nát những kẻ xâm nhập. Sương độc cũng trở nên dày đặc hơn, cố gắng len lỏi qua lớp phòng ngự của Lâm Phong và Tuyết Dao.

Lâm Phong không chỉ phòng ngự, hắn còn chủ động tấn công. Hắn vận dụng Huyễn Mặc Quyển, phát hiện ra những điểm yếu trên thân cây Quỷ Đằng, nơi linh lực độc tố tập trung nhất. Hắn tung ra những đạo chưởng ấn linh lực, không quá mạnh mẽ nhưng lại cực kỳ tinh chuẩn, đánh vào những điểm yếu đó. Mỗi khi chưởng ấn chạm vào, cây Quỷ Đằng lại run rẩy kịch liệt, các xúc tu co rúm lại, độc tố tạm thời bị suy yếu. Hắn còn dùng Huyễn Mặc Chi Đạo, ngưng tụ linh lực thành những sợi dây vô hình, cắt đứt các dây leo và rễ cây đang cố gắng trói buộc họ.

Thôn Thiên Thử, nhỏ bé nhưng cực kỳ nhanh nhẹn, nó không chịu đứng yên. Nó nhảy nhót trên vai Lâm Phong, rồi bất ngờ vụt xuống, né tránh những xúc tu độc, đôi mắt to tròn long lanh nhưng lại ẩn chứa sự tinh ranh. Nó lao vào cắn phá những thân cây Quỷ Đằng nhỏ hơn, những chiếc răng sắc nhọn của nó có vẻ như miễn nhiễm với độc tố, để lại những vết cắn sâu hoắm khiến cây phải co rút. Tiếng "chiêm chiếp" của nó không còn là cảnh báo, mà là tiếng kêu hưng phấn của một chiến binh nhỏ bé.

Mộc Ly, dù đang được Lâm Phong bảo vệ, cũng không hoàn toàn vô dụng. Nàng là yêu linh cổ thụ, có khả năng điều khiển thực vật. Mặc dù bị thương, nàng vẫn cố gắng tập trung tinh thần, khẽ đưa tay ra. Những dây leo và rễ cây xung quanh, dù không phải là Quỷ Đằng, lại bắt đầu chuyển động theo ý nàng, tạo thành những hàng rào chắn tạm thời, làm chậm bước tiến của những xúc tu độc, hoặc đôi khi còn quấn lấy chúng, tạo cơ hội cho Tuyết Dao chém phá. Sắc mặt nàng xanh xao, nhưng ý chí của nàng lại vô cùng kiên cường.

Nhờ sự phối hợp ăn ý của cả ba, cuối cùng họ cũng vượt qua được Vực Độc Thảo. Phía sau họ, những cây Quỷ Đằng dường như vẫn còn đang quằn quại, sương độc dần tan ra một cách chậm chạp. Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, thu hồi linh lực. Tuyết Dao cất kiếm, khuôn mặt nàng vẫn lạnh lùng, nhưng có thể thấy sự mệt mỏi thoáng qua trong đôi mắt. Mộc Ly ngã khuỵu xuống, được Lâm Phong đỡ lấy. Nàng vẫn còn run rẩy, nhưng trong ánh mắt nàng đã ánh lên vẻ ngưỡng mộ và biết ơn. Lần đầu tiên, nàng không cảm thấy mình là gánh nặng, mà là một phần của đội ngũ, có thể đóng góp sức lực, dù nhỏ bé. Sự tin tưởng giữa họ lại càng được củng cố.

***

Mặt trời bắt đầu khuất dạng sau những ngọn cây cổ thụ khổng lồ, nhuộm đỏ một phần bầu trời. Sương mù lại bắt đầu bao phủ trở lại, dày đặc và lạnh lẽo hơn, mang theo hơi ẩm của đêm rừng. Không khí trong Cấm Địa Vạn Yêu trở nên u ám và tĩnh mịch một cách đáng sợ, chỉ còn tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, và đôi khi là tiếng gió rít qua kẽ lá như những lời thì thầm ma quái. Nhóm Lâm Phong đang tìm một chỗ trú ẩn tạm thời để nghỉ ngơi và dưỡng sức, đặc biệt là cho Mộc Ly.

Bỗng nhiên, Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong khẽ “chiêm chiếp” một tiếng cảnh báo, không còn là tiếng kêu hưng phấn như khi chiến đấu với Quỷ Đằng, mà là một âm thanh trầm thấp, đầy cảnh giác. Nó dựng đứng bộ lông trắng muốt, đôi mắt nhỏ xíu toát ra vẻ đề phòng.

Lâm Phong lập tức dừng bước, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh. Hắn cảm nhận được những dao động linh khí bất thường từ phía trước, ẩn mình trong làn sương mù. “Đến rồi sao… Xem ra chúng ngửi thấy mùi.” Hắn khẽ lẩm bẩm, bàn tay đã đặt lên chuôi Cửu Thiên Huyền Kiếm. Hắn biết, trong Cấm Địa Vạn Yêu này, không có sự bình yên lâu dài.

Mộc Ly, với bản năng nhạy bén của yêu tộc, cũng cảm nhận được sự hiện diện của những kẻ địch. Nàng run rẩy, giọng nói xen lẫn kinh hãi: “Những kẻ này… không phải của Ma giáo! Chúng mang theo khí tức lạ! Không phải ma khí, cũng không phải linh khí chính phái!” Nàng ôm chặt lấy Lâm Phong, cơ thể nàng run lên bần bật. Nàng đã từng đối mặt với Ma giáo Huyết Ảnh, và khí tức của chúng hoàn toàn khác biệt. Những kẻ này, lại mang đến một cảm giác rợn người hơn, một sự trống rỗng, vô cảm đến đáng sợ.

“Dù là ai, cũng không thể cản bước chúng ta!” Tuyết Dao lạnh lùng nói, kiếm Lạc Tuyết đã tuốt ra khỏi vỏ, kiếm khí băng hàn lập tức bùng nổ, xua tan một khoảng sương mù nhỏ trước mặt nàng. Nàng đứng thẳng tắp, ánh mắt kiên định, sẵn sàng nghênh chiến. Đối với nàng, kẻ thù nào cũng như nhau, chỉ cần chúng dám cản đường thì đều phải bị thanh trừ.

Lâm Phong nhanh chóng phân tích tình hình. Khí tức lạ mà Mộc Ly cảm nhận được, cộng với những lời nàng đã kể về thế lực bí ẩn kia, khiến hắn tin rằng đây chính là những kẻ đó. Hắn không ngần ngại ra lệnh: “Mộc Ly, dùng khả năng của cô hỗ trợ chúng ta! Tuyết Dao, bảo vệ nàng ấy! Chúng ta sẽ cùng nhau đối phó với bọn chúng!” Hắn nói, giọng điệu dứt khoát, toát lên phong thái của một người lãnh đạo.

Từ trong làn sương mù, một vài bóng người lờ mờ hiện ra. Chúng không mặc trang phục môn phái rõ ràng, chỉ là những bộ đồ tối màu, cũ kỹ, gần như hòa mình vào màu sắc của khu rừng. Khí tức từ chúng tỏa ra thực sự rất quái dị, không phải ma khí cuồng bạo, cũng không phải linh khí thanh khiết, mà là một loại năng lượng âm u, lạnh lẽo, như thể chúng được cấu thành từ sự trống rỗng và mục nát. Đôi mắt chúng phát ra một thứ ánh sáng xanh u ám, vô hồn, khiến người ta cảm thấy rợn tóc gáy. Lâm Phong đoán rằng đây có thể là những kẻ đã hút cạn sinh khí của các yêu thú, hoặc là những kẻ bị chúng thao túng.

“Hừ, dám cả gan xâm nhập Cấm Địa Vạn Yêu, lại còn dám che chở cho yêu linh cổ thụ!” Một trong số chúng cất giọng khàn khàn, âm thanh như được phát ra từ một cái xác khô, khiến người nghe sởn gai ốc. “Giao yêu linh ra đây, ta sẽ tha cho các ngươi một con đường sống.”

“Nói nhiều làm gì? Muốn người, bước qua xác ta trước đã!” Lâm Phong cười khẩy, Cửu Thiên Huyền Kiếm đã xuất hiện trong tay hắn. Kiếm thân màu đen tuyền, nhưng lại phát ra một vầng sáng chói lọi, kiếm ý sắc bén như muốn xé rách màn đêm. Hắn không hề e ngại, thậm chí còn cảm thấy phấn khích. Đây chính là cơ hội để hắn tìm hiểu về thế lực bí ẩn này.

Tuyết Dao không nói thêm lời nào, nàng đã ra tay trước. Thanh Lạc Tuyết kiếm vung lên, hàng loạt kiếm khí băng hàn như những bông tuyết sắc nhọn lao thẳng về phía những kẻ địch. Tiếng “vù vù” xé gió vang vọng, kèm theo là tiếng “keng keng” khi kiếm khí chạm vào lớp phòng ngự kỳ lạ của chúng. Những kẻ địch này có vẻ như không có linh lực hùng hậu, nhưng lớp da thịt của chúng lại cứng rắn một cách dị thường, hoặc có một loại năng lượng vô hình bao bọc, khiến kiếm khí của Tuyết Dao không thể dễ dàng xuyên phá.

Lâm Phong cũng lập tức nhập cuộc. Hắn vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, thi triển kiếm pháp Huyễn Mặc. Kiếm quang chợt ẩn chợt hiện, biến ảo khôn lường, mỗi chiêu kiếm đều nhắm vào những điểm yếu mà hắn đã quan sát được bằng Huyễn Mặc Quyển. Hắn không chỉ tấn công trực diện mà còn sử dụng những chiêu thức biến hóa, khiến kẻ địch khó lòng đoán trước được đường kiếm của hắn. “Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ!” Lâm Phong khẽ quát, kiếm khí ngưng tụ, đột nhiên bùng nổ, tạo thành một luồng sóng xung kích mạnh mẽ, đẩy lùi vài tên đối thủ.

Mộc Ly, dù bị thương và sợ hãi, cũng không hoàn toàn đứng yên. Nàng cố gắng tập trung tinh thần, hai tay khẽ niệm chú. Từ dưới mặt đất, những rễ cây và dây leo cổ thụ bắt đầu ngoe nguẩy như những con rắn, vươn lên quấn chặt lấy chân tay những kẻ địch, làm chậm tốc độ của chúng. Nàng còn điều khiển những bụi cây rậm rạp mọc lên, tạo thành những bức tường chắn tạm thời, hoặc làm lệch hướng những đòn tấn công của chúng. Sắc mặt nàng trắng bệch, nhưng nàng vẫn cố gắng duy trì khả năng của mình, biết rằng đây là cách duy nhất để hỗ trợ Lâm Phong và Tuyết Dao.

Thôn Thiên Thử, với kích thước nhỏ bé, lại phát huy tác dụng bất ngờ. Nó lẩn tránh giữa đám kẻ địch, lúc thì cắn vào gót chân, lúc thì nhảy lên vai, cào cấu hoặc cắn phá vào những bộ phận nhạy cảm của chúng. Mặc dù không gây ra sát thương lớn, nhưng sự quấy nhiễu của nó đã khiến những kẻ địch phải phân tâm, tạo cơ hội cho Lâm Phong và Tuyết Dao tấn công hiệu quả hơn. Tiếng “chiêm chiếp” của nó vang lên liên tục, đầy vẻ đắc ý.

Trận chiến diễn ra không quá lâu. Những kẻ địch này tuy có vẻ ngoài đáng sợ và khả năng phòng ngự kỳ lạ, nhưng chúng không thực sự mạnh mẽ về mặt tấn công hay linh hoạt. Sau vài chiêu hiệp đồng của Lâm Phong và Tuyết Dao, với sự hỗ trợ đắc lực từ Mộc Ly và Thôn Thiên Thử, đám kẻ địch dần dần bị đánh bại. Chúng không đổ máu, mà chỉ tan rã thành những làn khói đen u ám, biến mất vào trong sương mù, chỉ để lại một mùi hắc khó chịu.

Sau khi dọn dẹp chiến trường, Lâm Phong không vội vàng rời đi. Hắn dùng Huyễn Mặc Quyển để dò xét xung quanh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ manh mối nào. Hắn đi đến nơi những kẻ địch vừa tan rã, cúi xuống kiểm tra mặt đất. Chẳng có dấu vết gì, đúng như lời Mộc Ly nói, chúng như những bóng ma. Nhưng rồi, ánh mắt hắn dừng lại ở một cây cổ thụ gần đó. Trên thân cây đã bị khắc sâu một ký hiệu lạ. Đó là một vòng tròn không hoàn chỉnh, bên trong có ba đường nét uốn lượn, nhìn giống như một con mắt khép hờ, hoặc một loại văn tự cổ xưa nào đó. Ký hiệu này không thuộc bất kỳ môn phái nào hắn từng biết, cũng không phải ký hiệu của Ma giáo Huyết Ảnh. Khí tức âm u còn sót lại từ những kẻ địch dường như tập trung nhiều nhất ở quanh ký hiệu này.

Lâm Phong trầm ngâm nhìn ký hiệu, đôi mắt hắn ánh lên vẻ suy tư. “Đây rốt cuộc là cái gì?” Hắn lẩm bẩm. Ký hiệu này, cùng với khí tức lạ lùng của những kẻ địch, là manh mối đầu tiên về thế lực bí ẩn trong Cấm Địa Vạn Yêu. Rõ ràng, chúng không phải là yêu thú bản địa, cũng không phải tu sĩ bình thường. Chúng là một cái gì đó hoàn toàn khác biệt, một mối đe dọa mới, có thể liên quan đến những bí mật cổ xưa của cấm địa, hoặc thậm chí là sự kiện Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu mà hắn từng nghe nói. Hắn đưa tay chạm vào ký hiệu, cảm nhận một luồng năng lượng lạnh lẽo, mục ruỗng len lỏi qua đầu ngón tay. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong thầm nhủ, ý chí của hắn kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, hành trình khám phá Cấm Địa Vạn Yêu này sẽ còn hiểm nguy hơn rất nhiều, nhưng cũng hứa hẹn những bí ẩn và cơ duyên không tưởng.

Tuyết Dao và Mộc Ly tiến lại gần. Mộc Ly nhìn ký hiệu, đôi mắt nàng lại lộ vẻ sợ hãi. “Ký hiệu này… ta đã từng thấy trên người một số yêu thú bị chúng hút cạn sinh khí…” nàng khẽ nói, giọng run rẩy. Tuyết Dao cũng cau mày, nàng chưa từng thấy ký hiệu nào như vậy. Bầu không khí căng thẳng bao trùm, sương mù càng lúc càng dày đặc, như muốn che giấu tất cả những bí mật cổ xưa của Cấm Địa Vạn Yêu. Nhưng Lâm Phong, Tuyết Dao và Mộc Ly, giờ đây đã trở thành một đội, đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi họ phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ