Sương mù vẫn dày đặc, bao trùm Cấm Địa Vạn Yêu trong một tấm màn bí ẩn và lạnh lẽo. Ánh sáng le lói từ vầng dương vừa ló dạng qua kẽ lá, cố gắng xuyên thủng lớp màn mỏng manh ấy, tạo nên những vệt sáng lờ mờ, ảo ảnh như thực như hư. Đất rừng ẩm ướt, mốc meo, phảng phất mùi thảo mộc lạ lẫm cùng chút hương hắc nhẹ của sương độc còn vương vất trong không khí. Tiếng gió rít qua kẽ lá cổ thụ nghe như tiếng thở dài của những sinh vật hàng ngàn năm tuổi, xen lẫn tiếng chim lạ vọng từ nơi xa xăm và tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản hòa tấu âm u, hoang sơ. Linh khí tại đây vô cùng hỗn loạn, có nơi nồng đậm đến mức hóa sương, có nơi lại loãng đến mức khiến người tu hành cảm thấy áp lực.
Sau một đêm nghỉ ngơi tạm bợ trong một hang động nhỏ được che chắn kỹ lưỡng, nhóm Lâm Phong lại tiếp tục hành trình sâu hơn vào lòng Cấm Địa. Mộc Ly đi trước, dáng người nhỏ nhắn thoăn thoắt lướt qua những thân cây cổ thụ rêu phong. Đôi mắt to tròn của nàng liên tục đảo quanh, cảnh giác dò xét mọi ngóc ngách, tai khẽ giật giật lắng nghe từng động tĩnh nhỏ nhất. Nàng như một con nai non tinh tường, hòa mình vào không gian rừng già, nhưng trên gương mặt thanh tú vẫn còn vương vấn chút mệt mỏi và nỗi sợ hãi mơ hồ từ những gì đã trải qua. Cái ký hiệu kỳ lạ trên thân cây cổ thụ đêm qua vẫn còn ám ảnh trong tâm trí nàng, gợi nhắc về những sinh linh bị rút cạn sinh khí, về một mối đe dọa không thuộc về tự nhiên.
Tuyết Dao bước đi bên cạnh Lâm Phong, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng nhưng vững chắc. Nàng khoác lên mình bộ y phục trắng muốt, mái tóc đen nhánh buông xõa mượt mà, hòa mình vào làn sương. Băng Phách Kiếm trong tay nàng, dù không rút vỏ, vẫn tỏa ra một luồng kiếm khí lạnh lẽo, sắc bén, như sẵn sàng ứng phó với bất cứ hiểm nguy nào. Đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng quét qua từng tảng đá, từng bụi cây, không bỏ sót một chi tiết nào. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác thoang thoảng trong không khí, không rõ nguồn gốc, nhưng nó khiến nàng phải đề cao cảnh giác hơn bao giờ hết. Có vẻ như Ma giáo Huyết Ảnh đã không chỉ đơn thuần là những kẻ truy đuổi Mộc Ly nữa, mà chúng còn có những mục đích sâu xa hơn trong Cấm Địa Vạn Yêu này.
Lâm Phong sải bước ung dung giữa Tuyết Dao và Mộc Ly, nhưng ánh mắt hắn lại sắc bén như diều hâu, quan sát kỹ lưỡng từng ngọn cỏ, từng hòn đá ven đường. Hắn cố gắng ghi nhớ mọi chi tiết về địa hình, về những luồng linh khí biến động, về những dấu vết nhỏ nhất mà yêu thú hoặc kẻ địch có thể để lại. Trong tâm trí hắn, cái ký hiệu hình con mắt khép hờ vẫn hiện rõ mồn một. Khí tức âm u, mục ruỗng bám quanh nó như một lời cảnh báo, một lời thách thức từ một thế lực bí ẩn mà hắn chưa thể gọi tên. Hắn suy nghĩ về lời Mộc Ly đã kể, về những yêu thú bị hút cạn sinh khí, về một 'thế lực khác' không phải Ma giáo Huyết Ảnh. Liệu hai thứ đó có phải là một? Hay Cấm Địa Vạn Yêu này còn ẩn chứa nhiều tầng lớp bí mật hơn hắn tưởng tượng? "Tu Đạo Vô Tận," hắn thầm nghĩ, "nhưng hiểm nguy cũng vô tận."
Thôn Thiên Thử, con linh thú nhỏ bé với bộ lông trắng muốt, lúc thì nhảy nhót trên vai Lâm Phong, lúc lại thoăn thoắt lướt dưới chân Mộc Ly. Đôi mắt to tròn long lanh của nó không ngừng đảo qua lại, cái mũi nhỏ xinh liên tục đánh hơi. Thỉnh thoảng, nó lại "chiêm chiếp" một tiếng nhỏ, kéo nhẹ vạt áo Lâm Phong, như muốn cảnh báo về một điều gì đó mà giác quan nhạy bén của nó đã bắt được trước. Tiếng kêu của nó trong trẻo nhưng đầy cảnh giác, như muốn nhắc nhở chủ nhân rằng nguy hiểm đang rình rập. Lâm Phong mỉm cười xoa nhẹ đầu nó, lòng thầm cảm ơn sự đồng hành của linh thú này. Dù nhỏ bé, nhưng nó đã không ít lần cứu mạng hắn.
Mộc Ly bỗng dừng lại, đôi tai nàng giật giật mạnh hơn. Khuôn mặt nàng trắng bệch, đôi mắt kinh hãi nhìn về phía trước. “Phía trước có một con đường mòn cổ xưa,” nàng khẽ nói, giọng run rẩy, “nhưng yêu khí rất mạnh, không phải yêu thú bình thường. Nó… nó mang theo cảm giác rất đáng sợ.” Nàng nắm chặt lấy vạt áo của mình, bản năng sinh tồn của yêu tộc đã báo hiệu một mối nguy hiểm khôn lường.
Lâm Phong nheo mắt nhìn về phía trước. Làn sương mù nơi đó dường như đặc quánh hơn, và một luồng khí tức âm u, pha lẫn chút tanh nồng của máu, đang phả vào mặt hắn. Hắn dùng Huyễn Mặc Quyển dò xét, nhận ra những dao động linh khí bất thường. "Đúng vậy," hắn trầm giọng đáp, ánh mắt sắc lạnh lóe lên tia sáng, "có vẻ như chúng ta đang bị dẫn dụ... Cẩn thận, có lẽ không chỉ có yêu thú. Có thứ gì đó đang chờ đợi chúng ta ở đó, một cái bẫy đã được giăng sẵn." Hắn cảm thấy một luồng sát khí nhàn nhạt, không quá rõ ràng nhưng đủ để khiến hắn phải đề cao cảnh giác. Sự tự tin của hắn không phải là kiêu ngạo, mà là sự tỉnh táo trước mọi tình huống. Hắn không sợ hãi, chỉ là thận trọng.
Tuyết Dao khẽ nhíu mày, Băng Phách Kiếm trong tay nàng khẽ rung động. “Ta cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác thoang thoảng,” nàng nói, giọng băng lãnh nhưng chứa đầy sự cảnh báo. “Nó không giống yêu khí thông thường, mà pha lẫn ma khí và một thứ gì đó mục ruỗng, chết chóc.” Lời nói của nàng càng khẳng định thêm những suy đoán của Lâm Phong. Mối nguy hiểm lần này không chỉ đến từ những yêu thú bản địa mà còn đến từ một thế lực khác, một thế lực có khả năng điều khiển và biến chất cả sinh linh. Cả ba nhìn nhau, không cần nói thêm lời nào, sự cảnh giác của họ đã lên đến cực điểm. Mộc Ly hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Nàng biết, nếu đã bị dẫn dụ, trốn tránh chỉ vô ích. Chỉ có đối mặt mới có đường sống. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình," Lâm Phong thầm nhủ, "nhưng đối với kẻ địch, ta sẽ không nhân từ." Hắn siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
Họ tiếp tục tiến lên, mỗi bước chân đều thận trọng như giẫm trên băng mỏng. Càng đi sâu vào con đường mòn cổ xưa, sương mù càng trở nên dày đặc, bao phủ mọi thứ trong một màu xám xịt u ám. Ánh sáng mặt trời giờ đây hoàn toàn bị che khuất bởi tán cây cổ thụ khổng lồ và lớp sương mù dày đặc, khiến không gian trở nên mờ ảo, ma mị. Tiếng gầm gừ xa xăm ban đầu giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn, dồn dập hơn, như tiếng trống trận đang thúc giục. Mùi tanh nồng của máu và mùi sương độc nồng nặc hơn bao giờ hết, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Bầu không khí căng thẳng, nguy hiểm tột độ, đầy rẫy sát khí như có thể cắt đứt cả không gian.
Khi nhóm Lâm Phong vừa tiến vào một thung lũng nhỏ bị che khuất hoàn toàn bởi những cây cổ thụ khổng lồ, tưởng chừng như đã thoát khỏi tầm mắt của mọi sinh linh, thì một tiếng gầm rống chói tai đột ngột vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng. Ngay lập tức, từ bốn phía, một bầy yêu thú hung tợn đột ngột xông ra. Chúng là những con Lang Yêu với thân thể gầy guộc nhưng gân guốc, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn dưới lớp lông xám xịt. Đôi mắt của chúng đỏ ngầu như máu, phát ra ánh nhìn khát máu và điên loạn. Chúng không di chuyển một cách tự nhiên của yêu thú, mà hành động một cách máy móc, mất kiểm soát, như thể đang bị một thứ sức mạnh vô hình nào đó điều khiển. Tiếng gào thét của chúng dồn dập, tiếng cành cây gãy đổ vang lên liên hồi khi chúng lao tới, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và đáng sợ.
Lâm Phong không chút do dự, rút phắt Cửu Thiên Huyền Kiếm ra khỏi vỏ. Ánh mắt hắn sắc lạnh như lưỡi kiếm, toàn thân tỏa ra một luồng khí thế kiên định, bất khuất. Hắn biết, đây là một cuộc phục kích đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. “Yêu thú bị khống chế! Có kẻ giật dây!” Hắn khẽ gằn giọng, giọng nói trầm ổn nhưng chứa đầy sự phẫn nộ. Hắn không ngạc nhiên khi Ma giáo Huyết Ảnh xuất hiện, nhưng lại kinh ngạc trước thủ đoạn tàn độc của chúng, biến những yêu thú vốn đã hung tợn thành những con rối máu thịt khát máu.
Mộc Ly nhìn bầy Lang Yêu đang lao tới, khuôn mặt nàng trắng bệch vì sợ hãi. Nàng nhận ra luồng yêu khí pha lẫn ma khí đặc trưng này. “Không thể nào… loại yêu thuật này… là của Ma giáo!” Nàng thốt lên, giọng nói run rẩy, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây tràn ngập vẻ kinh hoàng. Nàng đã từng nghe kể về những yêu tộc bị Ma giáo bắt giữ, dùng ma thuật để điều khiển, biến chúng thành những công cụ giết chóc. Nhưng chứng kiến tận mắt cảnh tượng này, nàng vẫn không khỏi rùng mình. Nỗi sợ hãi bản năng của một yêu linh trước ma đạo xâm lấn khiến nàng lùi lại một bước.
Tuyết Dao triệu hồi Băng Phách Kiếm, mũi kiếm sắc lạnh hướng thẳng về phía bầy yêu thú. Nàng cảm nhận được sự hung tợn và số lượng áp đảo của chúng. “Cẩn thận, chúng rất đông!” Nàng cảnh báo, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy sự quan tâm. Nàng biết, dù Lâm Phong và nàng có mạnh đến đâu, đối mặt với số lượng lớn yêu thú bị điều khiển như thế này cũng sẽ tiêu hao rất nhiều linh lực. Hơn nữa, sự tàn độc của Ma giáo Huyết Ảnh luôn vượt quá sức tưởng tượng.
Bầy yêu thú, dưới sự thúc giục của một sức mạnh vô hình, lao đến như một cơn lũ quét. Tiếng gầm gừ, tiếng gào thét của chúng vang vọng khắp thung lũng. Lâm Phong không nói thêm lời nào, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn vung lên, tạo ra một luồng kiếm khí mạnh mẽ, xé toạc không khí. Hắn không chỉ tấn công mà còn di chuyển linh hoạt, tránh né những cú vồ, cú cắn đầy hung hãn của bầy Lang Yêu. Kiếm pháp của hắn như nước chảy mây trôi, biến ảo khôn lường, mỗi chiêu kiếm đều nhắm vào những điểm yếu chí mạng của chúng.
Tuyết Dao không kém cạnh. Băng Phách Kiếm của nàng như một dải lụa trắng, uốn lượn giữa không trung, tạo ra vô số băng tiễn sắc nhọn. Nàng khẽ niệm chú, những tinh hoa băng giá tụ lại, hóa thành một lớp lá chắn băng kiên cố, vừa phòng thủ cho cả nhóm, vừa là bệ phóng cho những đòn tấn công từ xa. Những băng tiễn của nàng bay đi như mưa, xuyên thủng lớp da dày của Lang Yêu, khiến chúng gào thét đau đớn rồi đổ gục xuống, tan biến thành những làn khói đen u ám, hôi thối.
Mộc Ly, dù sợ hãi, vẫn cố gắng trấn tĩnh bản thân. Nàng biết mình không thể đứng yên. Yêu khí từ cơ thể nàng bùng phát, hóa thành một đôi móng vuốt sắc nhọn, đen nhánh. Nàng lao vào cận chiến, tốc độ nhanh nhẹn của yêu tộc giúp nàng lướt đi giữa bầy Lang Yêu. Mỗi cú vung móng vuốt của nàng đều để lại những vết cào sâu hoắm trên thân Lang Yêu, khiến chúng phải lùi lại. Nàng không chỉ tấn công mà còn cố gắng bảo vệ Lâm Phong và Tuyết Dao, sử dụng sự linh hoạt của mình để phân tán sự chú ý của địch.
Thôn Thiên Thử, con linh thú nhỏ bé, lại phát huy tác dụng không ngờ. Nó không đối đầu trực diện mà lách qua khe hở, nhảy lên vai, cắn vào gáy, hoặc chui xuống đất rồi bất ngờ chui lên cắn vào chân Lang Yêu. Tiếng “chiêm chiếp” của nó vang lên liên tục, đầy vẻ tinh quái và đắc ý. Dù không gây ra sát thương lớn, nhưng sự quấy nhiễu của nó đã khiến bầy Lang Yêu phải phân tâm, tạo cơ hội vàng cho Lâm Phong và Tuyết Dao ra đòn quyết định.
Trận chiến diễn ra ác liệt. Tiếng va chạm của pháp khí, tiếng gầm thét của yêu thú, tiếng kiếm khí vút qua tai, và tiếng nổ từ phép thuật của Tuyết Dao vang vọng khắp thung lũng. Mùi khét của phép thuật, mùi máu tanh nồng và mùi sương độc đặc quánh hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí hỗn loạn và ngột ngạt. Không khí bị xé toạc bởi các chiêu thức mạnh mẽ, những luồng linh lực và ma khí va chạm, tạo ra những luồng sáng chói lòa.
Lâm Phong đứng ở vị trí trung tâm, đôi mắt sắc bén quét qua chiến trường. Hắn không chỉ chiến đấu mà còn quan sát, nhận ra rằng những con Lang Yêu này chỉ là quân tốt thí, không có linh trí, chỉ biết lao vào tấn công. Mục tiêu thực sự của kẻ địch không phải là tiêu diệt tất cả, mà là bắt giữ Mộc Ly. Hắn vừa vung kiếm, vừa chỉ huy Tuyết Dao và Mộc Ly phối hợp. "Tuyết Dao, yểm trợ cánh trái! Mộc Ly, cố gắng kéo giãn đội hình địch, đừng để chúng bao vây!" Giọng hắn vang lên rõ ràng giữa tiếng gầm rú hỗn loạn, đầy uy lực và sự tự tin. Hắn di chuyển khéo léo, tránh những đòn tấn công hiểm độc, đồng thời liên tục tung ra những chiêu kiếm mạnh mẽ, tiêu diệt từng con Lang Yêu một. Hắn thi triển kiếm pháp Huyễn Mặc, thân hình như ẩn như hiện, kiếm quang lúc mờ lúc tỏ, mỗi đường kiếm đều mang theo sự huyền ảo khôn lường.
Đúng lúc đó, từ một tảng đá cao sừng sững gần đó, một bóng người cao lớn, khoác áo choàng đen, đeo mặt nạ xương khô, xuất hiện. Trên người y tỏa ra một luồng khí tức âm hàn, lạnh lẽo đến thấu xương. Đôi mắt sau lớp mặt nạ phát ra ánh nhìn độc ác, đầy vẻ tự mãn. Đó chính là Hắc Sa Hộ Pháp, kẻ đã theo dõi nhóm Lâm Phong từ xa. Theo sau y là vài tên Ma Môn Đệ Tử khác, đều mặc trang phục đen hoặc đỏ sẫm, khuôn mặt dữ tợn, ánh mắt tham lam. Chúng đứng trên cao, cười khẩy nhìn xuống trận chiến đang diễn ra.
“Yêu nữ, ngươi nghĩ có thể trốn thoát khỏi tay Ma giáo ta sao? Cả tên tiểu tử này nữa, hôm nay là ngày giỗ của ngươi!” Hắc Sa Hộ Pháp cất tiếng cười khẩy, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ chế giễu. Y vung tay lên, một luồng ma khí đen kịt từ bàn tay y tuôn ra, bao trùm lên bầy Lang Yêu. Ngay lập tức, những con Lang Yêu như được tiêm thêm một liều thuốc điên loạn, chúng gầm lên dữ dội hơn, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây như bùng lên ngọn lửa tà dị, lao vào tấn công với sự hung hãn gấp bội.
Lâm Phong nhìn lên, ánh mắt hắn lạnh như băng. “Huyết Ảnh Ma giáo… Quả nhiên là các ngươi! Muốn bắt Mộc Ly, phải bước qua ta trước!” Hắn gằn giọng, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, một luồng kiếm ý sắc bén bùng phát, hướng thẳng về phía Hắc Sa Hộ Pháp. Hắn biết, đối mặt với Ma giáo, không thể nhân nhượng. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh!" Lâm Phong thầm nhủ, ý chí chiến đấu trong hắn bùng cháy.
Mộc Ly nghe thấy lời Hắc Sa Hộ Pháp, nàng càng thêm hoảng sợ. Nàng nhìn Lâm Phong, thấy chàng vì mình mà đối đầu với Ma giáo, lòng nàng dâng lên một cảm xúc phức tạp. “Lâm Phong, đừng vì ta mà liều mạng!” Nàng khẽ kêu lên, vừa muốn cảnh báo chàng, vừa không muốn chàng phải gánh vác quá nhiều.
Lâm Phong không trả lời Mộc Ly, hắn chỉ khẽ nhếch mép cười. Hắn thi triển Huyễn Mặc Quyển, một màn sương đen kịt đột ngột bốc lên từ lòng đất, bao phủ lấy toàn bộ chiến trường. Màn sương không chỉ che mắt bầy yêu thú mà còn làm nhiễu loạn giác quan của chúng, khiến chúng mất phương hướng, gầm gừ loạn xạ. Ngay sau đó, Lâm Phong vận dụng toàn bộ linh lực, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn vung lên, tạo thành một luồng kiếm khí chấn động trời đất. "Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ!" Hắn gầm lên, chiêu kiếm mang theo sức mạnh kinh hoàng, trực tiếp chém thẳng về phía Hắc Sa Hộ Pháp. Luồng kiếm khí sắc bén như muốn xé toạc không gian, mang theo uy lực không thể cản phá.
Hắc Sa Hộ Pháp không ngờ Lâm Phong lại có thể tung ra một chiêu kiếm mạnh mẽ đến vậy. Y vội vàng vung tay tạo ra một tấm khiên ma khí màu đen để chống đỡ. "Rầm!" Tiếng va chạm long trời lở đất vang lên. Tấm khiên ma khí của Hắc Sa Hộ Pháp lập tức nứt vỡ, và y phải lùi lại mấy bước trên tảng đá, khuôn mặt sau lớp mặt nạ xương khô thoáng lộ vẻ kinh ngạc. Y không ngờ một tiểu tử trẻ tuổi lại có thể mạnh đến vậy.
Trong khi Lâm Phong thu hút sự chú ý của Hắc Sa Hộ Pháp, Tuyết Dao cũng không ngừng tấn công. Nàng phóng ra vô số băng tiễn, không chỉ nhắm vào bầy Lang Yêu đang mất phương hướng trong sương mù mà còn hướng về phía Hắc Sa Hộ Pháp và đám Ma Môn Đệ Tử. Những băng tiễn sắc lạnh như những lưỡi dao găm, khiến Ma Môn Đệ Tử phải vội vàng né tránh hoặc dùng pháp khí chống đỡ.
Mộc Ly cũng dũng cảm hơn. Nàng khẽ niệm chú, yêu khí từ cơ thể nàng tuôn ra, xuyên vào lòng đất. Ngay lập tức, từ dưới chân bầy Lang Yêu, vô số dây leo cổ thụ với những gai nhọn hoắt đột ngột trồi lên, quấn chặt lấy chân tay chúng, trói buộc chúng lại. Những dây leo này không chỉ trói buộc mà còn hút đi một phần yêu khí của chúng, khiến chúng càng thêm suy yếu. Nàng không chỉ tạo cơ hội cho Lâm Phong mà còn gián tiếp làm giảm số lượng kẻ địch đang tấn công. Sự phối hợp ăn ý của ba người đã tạo nên một bức tường phòng thủ kiên cố và một mũi nhọn tấn công sắc bén, khiến Ma giáo Huyết Ảnh phải bất ngờ.
Bầu không khí căng thẳng vẫn bao trùm thung lũng, nhưng cường độ giao chiến đã giảm đi đáng kể. Tiếng thở hổn hển của cả ba người Lâm Phong, Tuyết Dao và Mộc Ly vang vọng giữa tiếng gió thổi hiu quạnh. Mùi máu tanh giờ đây đã nhạt dần, chỉ còn lại mùi sương độc nồng hắc và mùi khét của phép thuật còn vương vấn trong không khí. Sương mù bắt đầu tan dần, từng chút một, để lộ ra những tia nắng chiều tà yếu ớt đang le lói qua tán lá cây, nhuộm vàng không gian một cách mờ ảo. Bầu không khí xung quanh trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, nhưng sự căng thẳng và cảnh giác vẫn không hề giảm bớt, xen lẫn chút mệt mỏi sau trận chiến ác liệt.
Hắc Sa Hộ Pháp nhìn thấy tình thế bất lợi. Dù bầy yêu thú đã được tăng cường sức mạnh, nhưng vẫn không thể vượt qua sự phối hợp ăn ý của Lâm Phong và hai người đồng hành. Hơn nữa, chiêu kiếm vừa rồi của Lâm Phong đã khiến y phải bất ngờ, và y nhận ra rằng tiếp tục giao chiến sẽ chỉ khiến Ma giáo tổn thất thêm quân lực vô ích. Y không muốn đánh rắn động cỏ, làm lộ ra quá nhiều thông tin về kế hoạch của Ma giáo tại Cấm Địa Vạn Yêu.
“Hừ, tiểu tử ngươi khá lắm! Nhưng lần sau, sẽ không có chuyện dễ dàng như vậy đâu!” Hắc Sa Hộ Pháp gằn giọng, ánh mắt độc ác quét qua Lâm Phong, sau đó dừng lại ở Mộc Ly, như muốn khắc ghi hình ảnh nàng vào tâm trí. Y vung tay lên, một quả cầu ma khí đen kịt từ lòng bàn tay y bắn ra, nổ tung ngay giữa bầy Lang Yêu còn sót lại, tạo ra một làn khói mù dày đặc. Lợi dụng làn khói che chắn tầm nhìn, y nhanh chóng cùng đám Ma Môn Đệ Tử rút lui, biến mất vào sâu trong rừng già, chỉ để lại tiếng cười khẩy vang vọng trong sương mù đang dần tan.
Lâm Phong không truy đuổi. Hắn biết, Ma giáo đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, việc truy đuổi vào lúc này không khác gì tự chui đầu vào lưới. Thay vào đó, hắn tập trung tiêu diệt số yêu thú còn lại đang hoảng loạn, tránh để chúng gây thêm phiền phức hoặc làm lộ vị trí của nhóm. Cửu Thiên Huyền Kiếm vung lên, những luồng kiếm khí sắc bén nhanh chóng kết liễu những con Lang Yêu cuối cùng, khiến chúng tan biến thành làn khói đen.
Sau khi mọi thứ lắng xuống, cả ba thở phào nhẹ nhõm. Mộc Ly ngồi phịch xuống đất, thở dốc, khuôn mặt vẫn còn trắng bệch vì sợ hãi và kiệt sức. Tuyết Dao cũng khẽ thở ra một hơi, kiếm khí quanh nàng dần thu liễm, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên vẻ cảnh giác cao độ. Lâm Phong cũng cảm thấy chút mệt mỏi, nhưng hắn nhanh chóng trấn tĩnh lại, ánh mắt sắc bén quét qua chiến trường.
“Hừ, chạy nhanh thật! Xem ra chúng rất muốn Mộc Ly,” Lâm Phong khẽ nói, giọng điệu có chút châm biếm, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ nghiêm trọng. Hắn cúi xuống kiểm tra nơi Hắc Sa Hộ Pháp vừa đứng, và quả nhiên, hắn tìm thấy một mảnh lệnh bài bằng ngọc đen bị vỡ, trên đó khắc một phù hiệu hình cánh dơi với đôi mắt đỏ rực – biểu tượng đặc trưng của Huyết Ảnh Ma giáo. Hắn siết chặt mảnh lệnh bài trong tay, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ suy tư.
Tuyết Dao tiến lại gần, nhìn mảnh lệnh bài. “Ma giáo Huyết Ảnh ngày càng lộng hành,” nàng trầm giọng nói, “chúng có mục đích gì trong Cấm Địa này? Không lẽ chỉ để bắt giữ Mộc Ly?” Nàng nhìn về phía Mộc Ly, cố gắng tìm kiếm lời giải đáp.
Mộc Ly hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Nàng nhìn mảnh lệnh bài trong tay Lâm Phong, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ sợ hãi xen lẫn một chút bối rối. “Có lẽ… chúng muốn tìm kiếm thứ gì đó liên quan đến sức mạnh của yêu tộc cổ xưa. Chúng đã theo dõi ta từ lâu,” nàng khẽ nói, giọng run run. Nàng nhớ lại những lời đồn đại trong yêu tộc, về việc Ma giáo luôn tìm cách thôn tính, hấp thụ sức mạnh của các yêu linh cổ thụ, đặc biệt là những yêu linh có nguồn gốc thuần khiết, để phục vụ cho những âm mưu đen tối của chúng. Phải chăng, chính yêu khí thuần khiết của nàng, hay bí mật về nguồn gốc yêu linh cổ thụ của nàng, đã trở thành mục tiêu của Ma giáo Huyết Ảnh? Điều này càng khiến nàng lo lắng hơn về mối liên hệ giữa bản thân và những bí ẩn sâu xa của Cấm Địa Vạn Yêu, thậm chí là sự kiện Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu mà Lâm Phong đã từng nhắc đến.
Thôn Thiên Thử, con linh thú nhỏ bé, rụt rè lại gần Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào vết xước nhỏ trên tay hắn do mảnh đá văng vào trong lúc giao chiến. Nó khẽ kêu “chiêm chiếp”, rồi dùng cái mũi nhỏ xinh của mình liếm nhẹ lên vết thương, như muốn an ủi, muốn xoa dịu nỗi đau cho chủ nhân. Hành động nhỏ bé nhưng đầy tình cảm của nó khiến Lâm Phong khẽ mỉm cười.
Lâm Phong xoa đầu Thôn Thiên Thử, rồi nhìn Tuyết Dao và Mộc Ly. “Không sao, ít nhất bây giờ chúng ta đã biết được một phần mục tiêu của chúng. Xem ra, hành trình này sẽ còn thú vị hơn ta nghĩ.” Hắn cất mảnh lệnh bài vào túi càn khôn. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," hắn thầm nhủ, "và đối với Ma giáo, ta sẽ không bao giờ lùi bước." Ánh mắt hắn kiên định, tràn đầy ý chí chiến đấu. Mối liên minh giữa ba người, được củng cố qua trận chiến sinh tử, giờ đây đã trở nên vững chắc hơn bao giờ hết. Họ hiểu rằng, trong thế giới tu tiên đầy hiểm nguy này, chỉ có tin tưởng lẫn nhau mới có thể vượt qua mọi phong ba bão táp. Phía trước còn vô vàn bí ẩn và nguy hiểm đang chờ đợi, nhưng Lâm Phong cùng các đồng đội đã sẵn sàng đối mặt.