Đêm dần buông xuống, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn, nhường chỗ cho màn đêm huyền ảo. Ánh trăng non vắt vẻo trên đỉnh Đồi Trăng Khuyết, nơi Bạch Vân Am ẩn mình trong sự tĩnh mịch, huyền bí. Lâm Phong đứng dậy, trả tiền ấm trà Long Tỉnh thượng hạng, lòng tràn đầy quyết tâm. Chàng rời khỏi Quán Trà Vọng Nguyệt, bước chân nhẹ bẫng nhưng đầy kiên định. Ánh mắt chàng hướng về phía ngọn đồi xa xa, nơi có ánh sáng mờ ảo của một ngôi chùa cổ kính. Một hành trình mới, một cuộc phiêu lưu mới, lại sắp bắt đầu.
Sương đêm bảng lảng, mang theo hơi lạnh mơn man da thịt. Lâm Phong khoác chặt chiếc áo bào, bước đi trên con đường đá gồ ghề dẫn ra khỏi Thị Trấn Thương Nhân. Trong lòng chàng, cảm giác háo hức xen lẫn một chút thận trọng. Những lời đồn về Bạch Vân Am và vị hòa thượng uyên bác đã gieo vào tâm trí chàng một hạt giống tò mò, thôi thúc chàng tìm đến đó để giải đáp những thắc mắc về Huyễn Mặc Quyển và cả thân thế bí ẩn của mình. Chàng biết, con đường tu tiên không thể chỉ dựa vào may mắn mà còn cần trí tuệ và sự kiên trì.
Màn đêm buông xuống hoàn toàn, chỉ còn ánh trăng bạc soi rọi lối đi. Tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tiếng gió heo may thổi qua những rặng cây ven đường tạo nên những âm thanh xào xạc. Lâm Phong hít thở sâu, cảm nhận linh khí mỏng manh trong không khí. Linh khí Huyễn Mặc trong đan điền chàng cũng khẽ rung động, như một tấm la bàn vô hình đang chỉ dẫn hướng đi. Chàng không vội vã, bước chân đều đặn, tận hưởng cảm giác tự do, phóng khoáng của một lữ khách trên con đường tìm kiếm chân lý.
Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đánh thức vạn vật sau một đêm dài, Lâm Phong đã đứng trước bìa Rừng Cổ Mộc. Nơi đây khác hẳn với sự ồn ào, tấp nập của Thị Trấn Thương Nhân. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến vài người ôm không xuể, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau, tạo thành một vòm trời xanh thẫm, chỉ để lọt xuống những vệt nắng lung linh như dải lụa vàng. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục, mùi gỗ và mùi nấm rừng quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng của núi rừng hoang sơ. Tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây thấp, tiếng suối chảy róc rách đâu đó tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, yên bình. Bầu không khí trong lành, mát mẻ và có chút ẩm ướt, khiến tâm hồn Lâm Phong trở nên thư thái.
Chàng nheo mắt nhìn sâu vào trong rừng, cảm nhận sự hùng vĩ và có phần bí ẩn của nơi này. Rừng Cổ Mộc, tên gọi đã nói lên tất cả. Nơi đây chắc chắn ẩn chứa vô số cơ duyên, nhưng cũng không thiếu hiểm nguy. Lâm Phong đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc phiêu lưu thực sự.
Đúng lúc chàng định bước vào, một giọng nói sang sảng vang lên từ phía sau: “Huynh đài đây cũng có ý định vào Rừng Cổ Mộc sao?”
Lâm Phong quay lại, thấy một thanh niên thân hình vạm vỡ, cao lớn, gương mặt cương nghị, làn da rám nắng. Hắn mặc một bộ áo giáp nhẹ bằng da thú, lưng đeo một cây rìu lớn sáng loáng. Ánh mắt hắn sáng quắc, toát lên vẻ chính trực và kiên cường. Người này không ai khác chính là Trần Hạo, người mà Lâm Phong đã nghe danh qua những lời bàn tán ở Thị Trấn Thương Nhân về tài săn bắt và sự quen thuộc với Rừng Cổ Mộc.
Lâm Phong mỉm cười, chắp tay: “Đúng vậy, ta muốn tìm một số linh dược trong rừng. Huynh đài đây có vẻ quen thuộc với nơi này nhỉ?” Chàng quan sát Trần Hạo, cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ nhưng không phải của tu sĩ, mà là của một người phàm trần đã rèn luyện cơ thể đến cực hạn, đạt tới cảnh giới của võ giả.
Trần Hạo cười lớn, tiếng cười vang vọng cả một góc rừng: “Ha ha! Rừng Cổ Mộc này ta đi như đi chợ! Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm! Nếu muốn tìm linh dược, không có ai hiểu rõ đường đi lối lại hơn ta đâu!” Hắn vỗ ngực, vẻ mặt đầy tự tin nhưng không hề kiêu ngạo, chỉ là sự khẳng định về khả năng của bản thân. “Ta là Trần Hạo, không biết huynh đài quý danh là gì?”
“Ta là Lâm Phong.” Lâm Phong đáp, nụ cười tinh quái vẫn nở trên môi. “Thật may mắn khi gặp được Trần huynh. Nếu đã vậy, có lẽ Lâm Phong này có thể đi cùng Trần huynh một đoạn đường. Dù sao thì, người đông thì đỡ sợ ma hơn, phải không?” Lâm Phong nửa đùa nửa thật, đôi mắt đen láy ẩn chứa sự thông minh sắc sảo. Chàng cảm nhận được sự chân thành và nhiệt tình từ Trần Hạo, và một người bạn đồng hành có kinh nghiệm với rừng sâu chắc chắn là một lợi thế lớn.
Trần Hạo gật đầu lia lịa: “Hay lắm, hay lắm! Càng đông càng vui! Huynh đài nhìn có vẻ thư sinh, nhưng ta thấy khí chất bất phàm. Chắc cũng là một vị tu sĩ trẻ tuổi đang lịch luyện phải không?” Trần Hạo hỏi, ánh mắt đầy tò mò. Hắn đã từng gặp vài tu sĩ, họ đều có một loại khí chất khác hẳn người phàm.
Lâm Phong chỉ cười bí hiểm, không khẳng định cũng không phủ nhận. “Cũng có thể coi là vậy. Ta chỉ là một kẻ đang trên đường tìm hiểu về thế giới này mà thôi.” Chàng muốn giữ lại một chút bí ẩn cho bản thân, đồng thời cũng muốn xem Trần Hạo sẽ phản ứng thế nào. “Không biết Trần huynh vào rừng lần này là để săn linh thú hay tìm kiếm thứ gì?”
“À, ta cũng là đi tìm linh dược thôi, tiện thể săn vài con linh thú nhỏ để đổi lấy ít bạc lẻ mưu sinh.” Trần Hạo gãi đầu cười chất phác. “Gia đình ta ở Thị Trấn Thương Nhân, ta thường xuyên vào rừng kiếm sống. Huynh đài cần linh dược gì? Ta có thể chỉ cho huynh đài biết những nơi mà các loại linh dược quý hiếm thường sinh trưởng.”
Lâm Phong nghe vậy thì vui mừng khôn xiết. Đúng là "trời không phụ người có lòng", chàng vừa đặt chân đến đã gặp được người dẫn đường tuyệt vời. “Lâm Phong này xin đa tạ Trần huynh! Ta muốn tìm một số linh dược có tính chất thanh tâm, bổ khí, có khả năng giúp người tu luyện tĩnh tâm.” Chàng nghĩ đến Huyễn Mặc Quyển và sự cần thiết phải kiểm soát linh lực Huyễn Mặc một cách tinh tế hơn.
“Thanh tâm bổ khí ư? Loại này cũng không phải là hiếm gặp trong Rừng Cổ Mộc này. Nhưng để tìm được loại tốt nhất thì cần phải vào sâu hơn một chút.” Trần Hạo suy nghĩ một lát rồi nói. “Được thôi, vậy chúng ta cùng đi. Đi theo ta, ta sẽ dẫn huynh đệ đến một nơi ít người biết tới, có một loại Thảo Linh Tâm rất tốt cho việc tĩnh tâm. Nhưng nơi đó cũng có vài con linh thú cấp thấp canh giữ, huynh đài phải cẩn thận đấy.”
Lâm Phong gật đầu: “Có Trần huynh dẫn đường, ta còn lo gì nữa?” Chàng đưa tay ra, khẽ vỗ vào vai Trần Hạo. “Hân hạnh được làm quen, Trần huynh. Mong rằng chuyến đi này của chúng ta sẽ thuận lợi.”
Trần Hạo cũng nở nụ cười sảng khoái, nắm chặt tay Lâm Phong. “Được thôi, Lâm huynh đệ! Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!”
Hai người đàn ông, một người thư sinh toát lên vẻ thông tuệ, một người vạm vỡ đầy sức sống, cùng nhau bước vào Rừng Cổ Mộc. Trần Hạo dẫn đường, bước chân thoăn thoắt, đôi mắt tinh anh không ngừng quan sát xung quanh, đọc vị từng dấu vết trên mặt đất, từng tiếng động nhỏ trong bụi cây. Lâm Phong đi theo sau, tâm trí chàng mở rộng, cảm nhận từng chi tiết của khu rừng. Ánh sáng xuyên qua tán cây tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt đất phủ đầy rêu phong và lá mục. Không khí mát lạnh, ẩm ướt, mang theo một sức sống mãnh liệt. Tâm trạng chàng lúc này đã hoàn toàn thoát khỏi những lo lắng vụn vặt ở Thị Trấn Thương Nhân, thay vào đó là sự hứng khởi của một kẻ khám phá. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền cũng dường như vui vẻ hơn, linh lực Huyễn Mặc khẽ chảy qua kinh mạch, báo hiệu một cuộc phiêu lưu mới đang chờ đợi.
Càng tiến sâu vào Rừng Cổ Mộc, cảnh vật càng trở nên nguyên sơ và hùng vĩ hơn. Những cây cổ thụ cao vút chạm trời, thân cây phủ đầy rêu phong và dây leo chằng chịt, tạo nên một cảm giác vừa trang nghiêm vừa bí ẩn. Ánh sáng mặt trời dần bị tán cây che khuất hoàn toàn, không khí trở nên u ám và ẩm ướt hơn. Tiếng chim hót dần thưa thớt, thay vào đó là những âm thanh lạ lẫm, đôi khi là tiếng gầm gừ xa xăm của một loài linh thú nào đó. Mùi đất ẩm và lá mục trở nên đậm đặc hơn, xen lẫn mùi hương nồng của các loại thảo mộc dại.
“Cẩn thận, Lâm huynh đệ!” Trần Hạo đột nhiên lên tiếng, giọng hắn hạ thấp, ánh mắt sắc bén quét qua một bụi cây rậm rạp phía trước. “Chỗ này có bẫy của linh thú. May mà huynh đệ mắt tinh!” Hắn chỉ tay về phía một sợi dây mỏng manh gần như vô hình vắt ngang con đường mòn.
Lâm Phong khẽ rùng mình. Chàng đã cố gắng quan sát, nhưng vẫn không hề nhận ra sợi dây bẫy này. Quả nhiên, kinh nghiệm của Trần Hạo là vô cùng quý giá. “Trần huynh quá khen rồi, là do Trần huynh kinh nghiệm phong phú, Lâm Phong này còn kém xa.” Chàng đáp, đồng thời tập trung linh lực Huyễn Mặc vào đôi mắt. Mọi vật xung quanh dường như trở nên rõ nét hơn, những sợi tơ ẩn mình trong lá cây, những dấu chân mờ nhạt trên mặt đất đều hiện rõ trong tầm mắt chàng.
Trần Hạo cẩn thận bước qua sợi dây bẫy, sau đó dùng rìu chặt đứt nó. “Đây là bẫy của Hắc Báo Linh Thú. Chúng rất xảo quyệt, thường ẩn nấp trên cây chờ con mồi sập bẫy.” Hắn giải thích, rồi tiếp tục dẫn đường.
Càng đi, họ càng gặp nhiều chướng ngại vật hơn. Đôi khi là những con linh thú cấp thấp như Sài Lang Linh, Báo Linh Mây Xám, chúng có vẻ ngoài hung dữ nhưng sức mạnh không quá đáng sợ. Trần Hạo với sức mạnh thể chất phi thường, vung rìu chém ngang dọc, mỗi nhát rìu đều mang theo sức mạnh đáng sợ, khiến những con linh thú này không dám lại gần. Lâm Phong thì khéo léo hơn, chàng vận dụng Huyễn Mặc Linh Lực, tạo ra những ảo ảnh đánh lừa linh thú, khiến chúng hoảng sợ bỏ chạy hoặc lầm đường lạc lối. Có lúc, chàng tăng cường tốc độ và sự linh hoạt của bản thân, lướt qua những chướng ngại vật một cách nhẹ nhàng như một làn khói. Huyễn Mặc Linh Lực biến hóa khôn lường, lúc thì ngưng tụ thành một lớp màng bảo vệ vô hình, lúc thì lại tan biến vào không khí, khiến đối thủ khó lòng nắm bắt.
“Huyễn Mặc Linh Lực của Lâm huynh đệ thật sự quá thần kỳ!” Trần Hạo thốt lên, mắt chữ A mồm chữ O khi chứng kiến Lâm Phong dùng một luồng khí đen mờ ảo khiến một bầy Sài Lang Linh đang vây công bỗng nhiên hoảng loạn, tự xé xác lẫn nhau rồi bỏ chạy tán loạn. “Ta chưa từng thấy loại công pháp nào biến ảo như vậy! Quả nhiên là tu sĩ khác hẳn người phàm chúng ta.”
Lâm Phong mỉm cười, không giải thích gì nhiều. Chàng cũng đang tự mình khám phá những khả năng tiềm ẩn của Huyễn Mặc Linh Lực. Mỗi lần sử dụng, chàng lại cảm thấy nó linh hoạt và mạnh mẽ hơn một chút. Nó không giống bất kỳ loại linh lực nào chàng từng nghe nói, không có thuộc tính rõ ràng, nhưng lại có thể biến hóa thành vạn vật, từ ảo ảnh đánh lừa cho đến sức mạnh vật lý hỗ trợ.
Sau một hồi chiến đấu và vượt qua các cạm bẫy, cả hai tìm một tảng đá lớn phủ đầy rêu xanh để nghỉ ngơi. Họ ăn chút lương khô mang theo, uống nước suối mát lạnh. Giữa trưa, ánh nắng khó khăn lắm mới xuyên qua được tán lá, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên mặt đất rừng. Không khí vẫn ẩm ướt, nhưng không còn quá u ám nữa.
Đột nhiên, Lâm Phong khẽ nhíu mày. Một luồng khí tức lạnh lẽo, âm u, gần như vô hình, len lỏi vào khứu giác chàng. “Ma khí…” Chàng lẩm bẩm, “Ở đây sao lại có ma khí đậm đặc như vậy?” Linh lực Huyễn Mặc trong đan điền chàng khẽ rung lên, như thể nó đang phản ứng với luồng khí tức ngoại lai này. Chàng chưa từng cảm nhận ma khí rõ ràng đến thế. Đây không phải là ma khí tản mát tự nhiên, mà là ma khí của tu sĩ.
Trần Hạo giật mình: “Ma khí? Huynh đệ nói là ma khí của Ma tu sao? Chẳng lẽ có kẻ nào của Ma Cung Huyết Ảnh lại dám hoành hành ở đây?” Hắn cảnh giác nhìn quanh, bàn tay không tự chủ đặt lên chuôi rìu. Dù chỉ là người phàm, nhưng Trần Hạo cũng biết tiếng xấu của Ma Cung Huyết Ảnh, một thế lực tà ác chuyên bắt người sống luyện công, gieo rắc tai ương khắp nơi.
Lâm Phong nhắm mắt lại, vận dụng Huyễn Mặc Quyển để cảm nhận rõ hơn. Luồng ma khí này không quá mạnh, nhưng lại rất dai dẳng, giống như một dòng chảy ngầm đang len lỏi trong lòng đất, dẫn về phía một khu vực tối tăm hơn của rừng. “Không phải là một kẻ đơn lẻ, mà có vẻ như là một tập hợp ma khí từ nhiều người… và có lẽ là một nơi nào đó gần đây.” Lâm Phong mở mắt, ánh mắt chàng hướng về phía tây bắc, nơi những cây cổ thụ cao lớn hơn, tán lá dày đặc hơn, tạo thành một bức tường xanh đen bí hiểm.
Trần Hạo cũng nhìn theo hướng Lâm Phong chỉ. “Con đường này lạ quá, không giống đường thợ săn thường đi.” Hắn chỉ vào một con đường mòn nhỏ hơn, ít dấu chân người hơn, nhưng trên mặt đất lại có những vết hằn lạ lẫm, như thể có vật nặng thường xuyên được kéo lê qua đó. “Nhưng có vẻ như thường xuyên có người qua lại.”
“Đây không phải là đường của thợ săn hay người phàm.” Lâm Phong nói, giọng trầm xuống. “Mùi ma khí phát ra từ hướng đó. Ta e rằng, chúng ta đã phát hiện ra điều gì đó không hay rồi.” Chàng nhìn Trần Hạo, ánh mắt đầy vẻ thăm dò.
Trần Hạo nhíu mày, vẻ mặt cương nghị. “Ma Cung Huyết Ảnh… chúng dám giấu mình trong Rừng Cổ Mộc này sao? Đây là địa bàn của người phàm chúng ta!” Hắn siết chặt rìu, vẻ mặt phẫn nộ. “Nếu đã vậy, Lâm huynh đệ, chúng ta không thể làm ngơ được. Ta dù là phàm nhân, nhưng cũng không thể để lũ ma đầu này tác oai tác quái trong rừng của ta!” Hắn quay sang Lâm Phong, ánh mắt đầy tò mò và quyết tâm. “Huynh đệ có muốn đi theo ta xem xét không? Ta dù sức yếu, nhưng có thể giúp huynh đệ một tay.”
Lâm Phong nhìn Trần Hạo, trong lòng dấy lên một cảm giác ấm áp. Chàng đã gặp rất nhiều người, nhưng ít ai có được cái nghĩa khí và lòng dũng cảm như Trần Hạo. Đây chính là một người bạn đáng tin cậy. “Trần huynh dám nói vậy, Lâm Phong này há lại là kẻ hèn nhát sao?” Chàng cười, nụ cười mang theo sự tinh quái thường ngày. “Để ta xem xem, lũ ma đầu này rốt cuộc đang làm trò quỷ gì trong khu rừng yên bình này.”
Cả hai nhìn nhau, ánh mắt giao nhau, tràn đầy quyết tâm. Một sự liên kết vô hình đã được thiết lập giữa họ. Mối quan hệ huynh đệ giữa Lâm Phong và Trần Hạo, từ đây, sẽ bắt đầu được thử thách và gắn kết bền chặt hơn. Họ đứng dậy, theo dấu vết ma khí và con đường mòn bí ẩn, tiến sâu hơn vào khu vực tối tăm nhất của Rừng Cổ Mộc, nơi những nguy hiểm thực sự của thế giới tu chân đang chờ đợi.
Con đường mòn dần trở nên hẹp hơn, cây cối mọc um tùm, che khuất gần hết ánh sáng mặt trời. Càng đi sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo và đặc quánh một mùi hương tanh tưởi, khó chịu. Ma khí giờ đây không còn nhàn nhạt nữa, mà đã trở nên đậm đặc, khiến Lâm Phong cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tinh thần. Huyễn Mặc Linh Lực trong đan điền chàng không ngừng vận chuyển, hóa giải một phần ảnh hưởng của ma khí. Trần Hạo, dù không cảm nhận rõ ma khí như Lâm Phong, cũng cảm thấy một sự ớn lạnh kỳ lạ, hắn siết chặt cây rìu trong tay, bước chân càng thêm cẩn trọng.
“Phía trước có gì đó rồi, Lâm huynh đệ.” Trần Hạo thì thầm, chỉ tay về phía một vách đá lớn được che phủ bởi dây leo và những bụi cây rậm rạp. Từ đó, một làn khói đen mỏng manh lượn lờ, mang theo hơi thở của tử khí và sự tà ác.
Cả hai thận trọng tiến lại gần. Khi gạt bỏ lớp dây leo dày đặc, một lối vào hang động tối tăm hiện ra trước mắt họ. Lối vào được che giấu khéo léo, nếu không phải có ma khí dẫn đường, chắc chắn sẽ không ai phát hiện ra. Từ trong hang động, tiếng nói chuyện lầm rầm và tiếng leng keng của kim loại vọng ra, xen lẫn là tiếng rên rỉ yếu ớt, không rõ là của người hay của linh thú.
Lâm Phong và Trần Hạo nhìn nhau, ánh mắt kiên định. Họ quyết định không lùi bước. Trần Hạo đi trước, che chắn cho Lâm Phong, còn Lâm Phong thì vận dụng Huyễn Mặc Linh Lực bao phủ quanh mình, thu liễm khí tức đến mức tối đa.
Bên trong hang động, không gian rộng lớn hơn họ tưởng. Ánh sáng xanh lè từ những ngọn đuốc ma quái được gắn trên vách đá soi rọi một cách mờ ảo. Trên nền đất ẩm ướt, những hình vẽ kỳ dị được khắc họa, dường như là một loại trận pháp tà ác nào đó. Ở giữa hang động, một con linh thú to lớn, trông như một con hươu đực với bộ gạc đã gãy nát, đang bị trói chặt vào một cột đá, thân thể nó chằng chịt vết thương, máu tươi nhỏ giọt xuống nền đất, hòa vào những dòng ma văn. Bốn tên tà tu, mặc trang phục màu đen u ám, khuôn mặt bị che khuất bởi những hình xăm kỳ dị, đang vây quanh con linh thú, miệng lẩm bẩm những câu chú quái dị, tay cầm những con dao găm nhỏ, không ngừng rạch lên thân thể nó. Ma khí từ bọn chúng cuồn cuộn tỏa ra, khiến không khí càng thêm ngột ngạt.
“Lũ súc sinh!” Trần Hạo nghiến răng, vẻ mặt phẫn nộ. Hắn không thể chịu đựng được cảnh tượng tàn nhẫn này. Con linh thú đang bị tra tấn kia, dù không phải loài hiền lành, nhưng cũng là một sinh linh vô tội.
Trước khi Lâm Phong kịp ngăn lại, Trần Hạo đã không kìm được nữa. Hắn gầm lên một tiếng, vung cây rìu lớn lao thẳng vào đám tà tu. “Ma đầu các ngươi cũng dám hoành hành ở đây sao?!”
Bốn tên Huyết Ảnh Tà Đồ giật mình, quay phắt lại. Ánh mắt chúng đỏ ngầu, tỏa ra sát khí nồng đậm. “Kẻ nào dám xâm phạm địa phận Ma Cung Huyết Ảnh?!” Một tên tà tu gầm gừ, giọng nói khàn đặc như tiếng đá mài.
Trận chiến nổ ra ngay lập tức. Trần Hạo, dù là phàm nhân, nhưng sức mạnh và kinh nghiệm chiến đấu của hắn không thể xem thường. Cây rìu trong tay hắn vung lên hạ xuống, tạo ra những luồng gió mạnh mẽ, khiến hai tên tà tu phải lùi lại. Hắn không có linh lực, nhưng mỗi đòn đánh đều mang theo sức nặng ngàn cân, thể hiện sự rèn luyện thân thể đến cực hạn.
Lâm Phong biết đây là lúc mình phải ra tay. Chàng không thể để Trần Hạo một mình đối phó với bốn tên tà tu. “Trần huynh, cẩn thận!” Chàng lao vào, vận dụng Huyễn Mặc Linh Lực. Một làn khói đen mỏng manh bao quanh chàng, khiến thân pháp chàng trở nên nhanh nhẹn và khó lường. Chàng không trực tiếp đối đầu, mà sử dụng sự linh hoạt của Huyễn Mặc Linh Lực, tạo ra những đòn đánh bất ngờ.
Một tên tà tu vung tay, một sợi xích đen kịt mang theo ma khí lao về phía Lâm Phong. Chàng khẽ nghiêng người, sợi xích sượt qua vai áo. Ngay lập tức, một luồng Huyễn Mặc Linh Lực từ tay chàng bắn ra, ngưng tụ thành một ảo ảnh giống hệt Lâm Phong, lao thẳng vào tên tà tu. Tên tà tu kia không chút nghi ngờ, tung một chưởng đầy ma khí vào ảo ảnh. Áo ảnh tan biến, để lộ ra khoảng không trống rỗng. Cùng lúc đó, Lâm Phong thật đã xuất hiện phía sau tên tà tu, một chưởng nhẹ nhàng ấn vào lưng hắn.
Chưởng lực không mạnh, nhưng mang theo linh lực Huyễn Mặc đặc trưng, trực tiếp xâm nhập vào kinh mạch của tên tà tu. Tên tà tu khẽ rùng mình, cảm thấy một luồng năng lượng lạ lùng xâm nhập, khiến ma khí trong cơ thể hắn trở nên hỗn loạn. Hắn loạng choạng, suýt ngã quỵ.
“Huyễn Mặc Linh Lực… ngươi là ai?!” Tên tà tu đó kinh hãi thốt lên, hắn chưa từng gặp loại linh lực nào kỳ lạ như vậy. Hắn đã từng đối phó với vô số tu sĩ chính đạo, nhưng linh lực của chúng đều có thuộc tính rõ ràng. Còn thứ này… nó không có thuộc tính, nhưng lại có khả năng phá vỡ sự ổn định của ma khí, thật sự quỷ dị.
Trần Hạo cũng không phải dạng vừa. Hắn vung rìu chặn đứng một đòn đánh đầy ma khí từ tên tà tu khác, rồi xoay người đá mạnh vào bụng hắn, khiến tên tà tu này bay văng vào vách đá. “Một lũ ma đầu hèn hạ!” Hắn gầm lên, máu nóng dồn lên não.
Lâm Phong không cho đối thủ có thời gian phản ứng. Chàng biến hóa khôn lường, lúc xuất hiện bên trái, lúc lại ở bên phải, tạo ra vô số ảo ảnh, khiến ba tên tà tu còn lại không thể phân biệt đâu là thật, đâu là giả. Mỗi lần tiếp xúc, chàng lại dùng Huyễn Mặc Linh Lực để quấy phá ma khí trong cơ thể đối phương. Huyễn Mặc Linh Lực không chỉ có khả năng biến ảo, mà còn có một đặc tính kỳ lạ là kháng cự ma khí. Khi ma khí cố gắng xâm nhập vào cơ thể Lâm Phong, nó lập tức bị Huyễn Mặc Linh Lực nuốt chửng hoặc đẩy lùi, như thể hai loại năng lượng này hoàn toàn đối lập và bài xích nhau.
Một tên tà tu khác, thấy Lâm Phong khó đối phó, liền quay sang Trần Hạo. Hắn niệm chú, một luồng ma khí đen đặc ngưng tụ thành một chiếc gai nhọn hoắt, lao thẳng vào Trần Hạo.
“Ngươi dám!” Trần Hạo giận dữ, vung rìu chém thẳng vào chiếc gai. Âm thanh kim loại va chạm vang lên chói tai. Chiếc gai bị chém vỡ, nhưng ma khí còn sót lại vẫn bám vào cây rìu, khiến Trần Hạo cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo xâm nhập vào cánh tay. Hắn cắn răng chịu đựng, không lùi một bước.
Lâm Phong thấy Trần Hạo gặp nguy hiểm, đôi mắt chàng lóe lên một tia lạnh lẽo. “Ngươi muốn chết sao?!” Chàng khẽ gầm, một luồng Huyễn Mặc Linh Lực mạnh mẽ hơn trước rất nhiều bắn ra, ngưng tụ thành một sợi tơ đen mỏng manh nhưng sắc bén, xuyên thẳng qua cánh tay của tên tà tu vừa tấn công Trần Hạo.
Tên tà tu đó kêu thảm một tiếng, máu tươi bắn ra. Cánh tay hắn bị xuyên thủng, ma khí trong cơ thể cũng bị chấn động mạnh. Hắn loạng choạng lùi lại, vẻ mặt kinh hãi tột độ.
Ba tên tà tu còn lại, thấy đồng bọn bị thương, và nhận ra sức mạnh biến ảo của Lâm Phong cùng sự dũng mãnh của Trần Hạo, bắt đầu cảm thấy nao núng. Chúng vốn nghĩ chỉ là hai phàm nhân yếu ớt, không ngờ lại gặp phải kẻ cứng đầu. Thêm vào đó, ma khí trong cơ thể chúng đang bị Huyễn Mặc Linh Lực của Lâm Phong quấy phá, khiến chúng không thể vận dụng công pháp một cách thuận lợi.
“Rút lui!” Tên tà tu bị Lâm Phong đánh trúng đầu tiên gầm lên. Hắn biết nếu tiếp tục kéo dài, chúng sẽ là kẻ chịu thiệt. Dù sao thì, mục đích chính của chúng là luyện công, không phải đánh nhau với hai kẻ lạ mặt.
Ba tên tà tu còn lại không hề chần chừ, chúng lập tức thi triển thân pháp ma tộc, hóa thành những cái bóng đen lao nhanh ra khỏi hang động. Tên tà tu bị thương cũng cắn răng, ôm cánh tay chạy theo sau, để lại một vệt máu dài trên nền đất ẩm ướt.
Lâm Phong và Trần Hạo không đuổi theo. Cả hai đều thở dốc, mồ hôi ướt đẫm. Dù đã đẩy lùi được đối phương, nhưng đây là lần đầu tiên họ đối mặt với những kẻ có tu vi thực sự, và áp lực là không hề nhỏ.
“Không ngờ… Ma Cung Huyết Ảnh lại ẩn náu sâu như vậy… trong Rừng Cổ Mộc này.” Lâm Phong hơi thở dồn dập, nhìn theo hướng đám tà tu bỏ chạy. Ánh mắt chàng đầy vẻ nghiêm trọng. Thế giới tu chân, quả nhiên hiểm ác hơn chàng tưởng tượng rất nhiều. Những kẻ như Trương Tam chỉ là muỗi, đây mới chính là hiểm nguy thực sự.
Trần Hạo cũng gật đầu, vẻ mặt tái mét vì mệt mỏi và kinh ngạc. “Lũ ma đầu này… chúng dám ở đây làm những chuyện tày trời như vậy sao… Con linh thú kia…” Hắn nhìn con hươu linh thú đang thoi thóp trên cột đá, ánh mắt tràn đầy sự thương xót và phẫn nộ.
Lâm Phong bước đến gần con linh thú, khẽ đặt tay lên đầu nó. Huyễn Mặc Linh Lực khẽ luân chuyển, giúp con linh thú giảm bớt đau đớn, nhưng những vết thương của nó quá nặng, ma khí đã ăn sâu vào lục phủ ngũ tạng. Chàng lắc đầu, không thể cứu được nữa.
“Chúng ta phải làm gì đây, Lâm huynh đệ?” Trần Hạo hỏi, giọng hắn trầm xuống.
Lâm Phong nhìn quanh hang động, nhìn những hình vẽ ma quái và những ngọn đuốc xanh lè. “Nơi này không thể ở lại lâu. Chúng ta đã động vào hang ổ của Ma Cung Huyết Ảnh, chắc chắn chúng sẽ quay lại, và lần tới sẽ không chỉ có bốn tên tà tu đó.” Chàng nói, vẻ mặt đăm chiêu. “Chúng ta cần rút lui ngay lập tức. Nhưng trước khi đi, chúng ta phải phá hủy nơi này.”
Trần Hạo gật đầu lia lịa. “Đúng vậy! Không thể để lũ ma đầu này tiếp tục hoành hành!”
Lâm Phong vận dụng Huyễn Mặc Linh Lực, ngưng tụ thành một luồng sức mạnh mạnh mẽ, đánh thẳng vào cột đá mà con linh thú bị trói. Cột đá vỡ vụn, kéo theo sự sụp đổ của một phần vách đá. Trần Hạo cũng vung rìu chém phá những hình vẽ ma quái trên nền đất, cố gắng phá hủy trận pháp tà ác. Sau khi gây ra một sự hỗn loạn trong hang động, cả hai nhanh chóng rời đi, không dám nán lại thêm một giây phút nào.
Khi ra khỏi hang động, ánh nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng. Gió lạnh thổi qua tán cây, mang theo hơi ẩm của rừng. Lâm Phong và Trần Hạo chạy một mạch ra khỏi khu vực tối tăm đó, chỉ đến khi cảm thấy an toàn hơn một chút mới dừng lại, tựa lưng vào một thân cây cổ thụ.
Cả hai đều mệt lử, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ nghiêm trọng. Họ đã chạm trán với một phần đen tối của thế giới tu chân, một thế lực tà ác thực sự. Ma Cung Huyết Ảnh không chỉ là một cái tên trong truyền thuyết, mà chúng hiện hữu, ẩn mình ngay trong Rừng Cổ Mộc, tác oai tác quái.
“Huyễn Mặc Linh Lực của Lâm huynh đệ thật sự quá mạnh mẽ, và cũng thật kỳ lạ.” Trần Hạo nói, thở hổn hển. “Ta chưa từng thấy loại linh lực nào có thể chống lại ma khí rõ ràng như vậy. May có huynh đệ, nếu không, ta e rằng đã bỏ mạng trong đó rồi.” Hắn nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt đầy sự nể phục và biết ơn.
Lâm Phong chỉ khẽ lắc đầu. “Trần huynh cũng rất dũng mãnh. Nếu không có Trần huynh chặn đầu, ta cũng không thể ra tay một cách thuận lợi như vậy.” Chàng cũng cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự hiểu biết mới về sức mạnh của mình. Huyễn Mặc Linh Lực không chỉ biến ảo khôn lường, mà còn có khả năng kháng cự ma khí, đây chắc chắn là một lợi thế cực kỳ lớn trong thế giới tu chân đầy rẫy tà ma này.
Họ nhìn lại cánh rừng phía sau, nơi ánh mặt trời đang dần khuất bóng. Một bóng tối vô hình dường như đang bao trùm lấy khu rừng, báo hiệu một mối đe dọa lớn hơn nhiều so với những gì họ từng nghĩ. Ma Cung Huyết Ảnh là một thế lực tà ác hùng mạnh, không chỉ giới hạn ở một khu vực, và có thể sẽ là mối đe dọa lớn hơn sau này. Mối quan hệ huynh đệ giữa Lâm Phong và Trần Hạo đã được thiết lập vững chắc, họ đã cùng nhau vượt qua thử thách đầu tiên, và chắc chắn sẽ còn nhiều thử thách lớn hơn đang chờ đợi họ phía trước.
Lâm Phong biết rằng, con đường tu tiên không chỉ là tìm kiếm sức mạnh cho bản thân, mà còn là đối mặt với những bất công, những thế lực tà ác. Chàng cần phải mạnh hơn, không chỉ để bảo vệ mình, mà còn để bảo vệ những người chàng quan tâm.
“Bạch Vân Am… có lẽ là nơi ta cần đến để tìm hiểu thêm về Huyễn Mặc Quyển, và cả cách đối phó với ma khí.” Lâm Phong lẩm bẩm trong lòng, ánh mắt chàng hướng về phía xa xăm, nơi một đỉnh đồi mờ ảo hiện lên dưới ánh trăng non. Một hành trình mới, một sứ mệnh mới, lại vừa được khởi đầu.