Bầu trời đêm Cấm Địa Vạn Yêu dần nhường chỗ cho những tia sáng yếu ớt của bình minh, nhưng dường như ánh dương cũng không đủ sức xuyên qua lớp sương mù dày đặc và tán cây cổ thụ rậm rạp. Không gian vẫn u ám, ẩm ướt, mang theo mùi nồng của đất mục, lá khô và một thứ hương vị tanh nồng khó tả của sinh vật hoang dã. Tiếng gầm gừ xa xăm của yêu thú vẫn văng vẳng, hòa cùng tiếng gió rít qua kẽ lá, tạo nên một bản giao hưởng hoang dại, đầy rẫy hiểm nguy.
Lâm Phong thức dậy từ rất sớm, nỗi trăn trở về việc đột phá Kim Đan và tình trạng của Mộc Ly khiến hắn không thể an giấc trọn vẹn. Tuyết Dao, nàng tiên lạnh lùng như băng tuyết, cũng đã thức, lặng lẽ ngồi thiền điều tức bên cạnh Mộc Ly đang say ngủ. Thôn Thiên Thử, với bộ lông trắng muốt, vẫn nằm cuộn tròn trên ngực Mộc Ly, đôi mắt nhỏ ti hí lim dim nhưng vẫn đầy cảnh giác.
Lâm Phong đứng dậy, vươn vai. Hắn mặc chiếc trường bào màu xanh sẫm đã bạc màu vì phong sương, thắt lưng da thú đơn giản, nhưng vẫn toát lên vẻ phóng khoáng, tự tại. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây hiện rõ vẻ kiên nghị, đôi mắt đen láy sâu thẳm ẩn chứa một ý chí không gì lay chuyển được. Hắn nhìn Mộc Ly, thấy sắc mặt nàng vẫn còn tái nhợt, dù hơi thở đã đều đặn hơn chút ít sau một đêm nghỉ ngơi. Những đốm sáng kỳ lạ vẫn thỉnh thoảng lấp lánh dưới làn da mỏng manh của nàng, tựa như những vì sao xa xăm bị giam cầm.
“Chúng ta đi thôi,” Lâm Phong khẽ nói, phá vỡ sự tĩnh lặng. Giọng hắn trầm ấm, mang theo sự quyết đoán. “Càng kéo dài, Mộc Ly càng gặp nguy hiểm, và ta cũng không thể mãi trì hoãn việc đột phá. Ta tin rằng, Cấm Địa Vạn Yêu này vẫn còn ẩn chứa những bí mật chưa ai khám phá, những nơi mà linh khí vẫn chưa bị ảnh hưởng bởi ‘Đại Địa Phân Liệt’.”
Tuyết Dao mở mắt, đôi mắt phượng dài sắc lạnh của nàng lập tức chuyển sang vẻ lo lắng khi nhìn Mộc Ly, rồi lại quay sang Lâm Phong, ánh mắt đầy kiên định. Nàng khẽ gật đầu, đứng dậy. Dáng người mảnh mai, cao ráo trong bộ y phục trắng muốt càng làm nổi bật vẻ đẹp thoát tục của nàng giữa khung cảnh hoang tàn. “Ta sẽ bảo vệ huynh, bất cứ giá nào. Chỉ là, khu vực này càng lúc càng nguy hiểm, tìm được linh mạch e rằng không dễ dàng. Ma giáo Huyết Ảnh có thể đã bố trí người ở khắp nơi để theo dõi chúng ta.”
Mộc Ly, dù vẫn còn yếu, cũng khẽ cựa mình, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu từ từ mở ra. Nàng cố gắng mỉm cười với Lâm Phong, nhưng nụ cười nhợt nhạt chỉ càng khiến hắn thêm xót xa. “Lâm Phong… huynh đừng lo cho ta… ta sẽ cố gắng…” Nàng ho nhẹ một tiếng, một chút máu đen lẫn đốm sáng kỳ lạ lại trào ra khóe môi. Thôn Thiên Thử kêu "chiêm chiếp" một tiếng, dụi dụi cái đầu nhỏ xíu vào tay nàng, như muốn an ủi.
“Không sao, Mộc Ly,” Lâm Phong bước tới, khẽ xoa đầu nàng. “Ngươi cứ yên tâm dưỡng thương. Ta sẽ cõng ngươi, để ngươi không phải tiêu hao sức lực.” Hắn không đợi nàng từ chối, nhẹ nhàng bế nàng lên, để nàng tựa vào lưng mình. Mộc Ly ngạc nhiên, rồi khuôn mặt nàng ửng hồng. Nàng cảm thấy hơi ấm từ Lâm Phong truyền sang, khiến cơ thể yếu ớt của nàng dễ chịu hơn nhiều.
Họ tiếp tục cuộc hành trình. Lâm Phong dẫn đầu, đôi mắt hắn không ngừng quét qua mọi ngóc ngách của khu rừng, thần thức lan tỏa, dò tìm bất kỳ dấu hiệu nào của linh mạch. Tuyết Dao đi phía sau, Cửu Thiên Huyền Kiếm đã rút ra khỏi vỏ, kiếm ý sắc bén bao bọc quanh hai người, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào. Thôn Thiên Thử, sau khi nhảy lên vai Lâm Phong, cũng trở nên cực kỳ cảnh giác, cái mũi nhỏ xíu liên tục đánh hơi, đôi mắt to tròn đảo liên tục.
Màn sương mù ngày càng dày đặc, giảm tầm nhìn xuống chỉ còn vài trượng. Mùi ẩm mốc của đất rừng, mùi lạ của các loại thảo mộc dại trộn lẫn với mùi tanh nồng của máu và xác thối. Thỉnh thoảng, họ lại bắt gặp những bộ xương trắng hếu của yêu thú, hoặc thậm chí là của tu sĩ, nằm rải rác dưới gốc cây cổ thụ, minh chứng cho sự tàn khốc của Cấm Địa Vạn Yêu. Tiếng gầm gừ của yêu thú từ xa vọng lại nghe càng thêm ghê rợn. Bầu không khí u ám, hoang sơ, đầy rẫy nguy hiểm, linh khí thì hỗn loạn, không hề có dấu hiệu tụ tập.
Lâm Phong nhíu mày. Hắn đã đi sâu hơn vào Cấm Địa, nhưng dường như tình hình không khá hơn. Linh khí vẫn yếu ớt, thậm chí còn pha tạp nhiều ma khí từ những trận chiến cổ xưa. “Xem ra, việc tìm kiếm một nơi có linh khí dồi dào trong thời kỳ ‘Đại Địa Phân Liệt’ này thật sự khó khăn hơn ta tưởng,” hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm tư. “Cứ như thể Thiên Đạo đang thử thách lòng kiên nhẫn của ta vậy.”
“Không có gì là dễ dàng trên con đường tu tiên,” Tuyết Dao đáp, giọng nàng vẫn nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sức mạnh nội tại. “Nhưng ta tin vào trực giác của huynh. Huyễn Mặc Quyển cũng đã nhiều lần dẫn lối chúng ta vượt qua nguy hiểm. Chắc chắn sẽ có một nơi dành cho huynh.” Nàng cảm nhận được sự mệt mỏi của Lâm Phong, không chỉ về thể chất mà còn là tinh thần. Áp lực phải cứu Mộc Ly, phải đột phá để tăng cường sức mạnh, tất cả đè nặng lên đôi vai của hắn.
Mộc Ly trên lưng Lâm Phong khẽ cựa quậy. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng của Lâm Phong và Tuyết Dao. Dù yếu ớt, nàng vẫn cố gắng. “Lâm Phong… hay chúng ta nghỉ một chút… ta không sao đâu…”
“Không được,” Lâm Phong kiên quyết. “Càng đi sâu, chúng ta càng có cơ hội tìm thấy. Hơn nữa, ta cảm thấy một linh quang yếu ớt đang vẫy gọi từ phía trước.” Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, tập trung toàn bộ thần thức. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức thanh khiết, yếu ớt nhưng đầy sức sống, tựa như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa biển cả hỗn loạn. Trực giác của tu sĩ Nguyên Anh kỳ nói cho hắn biết, đó chính là thứ hắn đang tìm kiếm.
Hắn mở mắt, ánh mắt sáng rực. “Phía đó!” Hắn chỉ về hướng Tây Bắc, nơi màn sương mù dường như đặc quánh hơn cả. “Ta cảm nhận được linh khí! Tuy yếu ớt, nhưng lại tinh thuần đến lạ.”
Họ tăng tốc. Tuyết Dao vẫn giữ sự cảnh giác cao độ, ánh mắt quét qua từng bụi cây, từng tảng đá. Dù Lâm Phong đã cảm nhận được linh khí, nhưng nàng biết, chính những nơi ẩn chứa cơ duyên lớn cũng thường đi kèm với những hiểm nguy khó lường.
Càng đi sâu vào hướng Lâm Phong chỉ, không khí dần trở nên khác biệt. Mùi ẩm mốc và tanh nồng dần dịu đi, thay vào đó là một mùi hương dịu nhẹ của đất đá và thảo mộc chưa từng được khám phá. Tiếng gầm gừ của yêu thú cũng ít dần, nhường chỗ cho tiếng gió lùa qua khe đá và tiếng côn trùng rỉ rả không giống những loài bên ngoài. Linh khí tuy vẫn yếu ớt, nhưng lại tinh thuần hơn hẳn, không còn tạp chất.
Đột nhiên, Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong nhảy dựng lên, kêu "chiêm chiếp" liên tục, cái mũi nhỏ xíu liên tục đánh hơi về phía trước. Đôi mắt nó sáng rực, biểu hiện sự phấn khích tột độ.
“Thôn Thiên Thử cảm nhận được gì sao?” Tuyết Dao hỏi.
Lâm Phong mỉm cười. “Chắc chắn là một nơi tốt.” Hắn cảm thấy luồng linh khí tinh thuần kia càng lúc càng rõ ràng, như một dòng suối ngầm đang chảy về phía hắn. Hắn dẫn đường xuyên qua một cụm dây leo cổ thụ khổng lồ, thân cây sần sùi bám đầy rêu phong và các loại thực vật ký sinh kỳ lạ. Cụm dây leo này tạo thành một bức tường xanh rì, gần như che khuất hoàn toàn một vách núi đá đen kịt.
Vừa xuyên qua màn dây leo, một cảnh tượng khác biệt hoàn toàn hiện ra trước mắt họ. Không còn là khu rừng âm u, mà là một khe hở hẹp, chỉ vừa đủ một người chui lọt, ẩn mình sau vách đá. Từ khe hở đó, một làn hơi nước mỏng manh bốc lên, mang theo mùi hương thanh khiết, mát lạnh.
Lâm Phong bước vào, cẩn trọng dò xét xung quanh. Bên trong khe hở là một lối đi hẹp, ẩm ướt, nhưng chỉ sau vài bước, nó mở ra thành một hang động rộng lớn.
Hang động này hoàn toàn khác biệt với bất kỳ nơi nào họ từng đi qua trong Cấm Địa Vạn Yêu. Âm thanh đầu tiên chào đón họ là tiếng nước suối róc rách trong vắt, nhẹ nhàng như tiếng đàn cổ. Tiếng gió lùa qua khe đá cũng trở nên du dương hơn, không còn rít gào. Thỉnh thoảng, từ sâu bên trong hang, còn vọng ra tiếng chim lạ hót líu lo, hoàn toàn không giống những loài chim rừng bên ngoài.
Mùi hương trong hang cũng vô cùng dễ chịu. Mùi thảo mộc thanh khiết, mùi ẩm ướt của đất đá, và một mùi khoáng vật tinh khiết hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian trong lành đến lạ thường. Bầu không khí ở đây yên tĩnh, huyền bí, và quan trọng nhất, linh khí dồi dào đến mức có thể cảm nhận rõ rệt. Nó tựa như một lớp sương mỏng bao phủ khắp nơi, khiến mỗi hơi thở đều mang theo sự sảng khoái, thanh lọc.
Các vách động không hề trơn trượt hay ẩm thấp như những hang động bình thường. Thay vào đó, chúng lấp lánh những tinh thạch nhỏ đủ màu sắc, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ khe hở bên ngoài, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo. Ánh sáng yếu ớt của bình minh từ từ len lỏi vào, chiếu rọi những hạt bụi linh khí bay lơ lửng trong không trung, như những vì tinh tú nhỏ li ti.
Lâm Phong đứng sững lại, ánh mắt kinh ngạc quét khắp không gian. “Đây rồi! Linh khí tinh thuần đến mức này… Thật không ngờ Cấm Địa Vạn Yêu lại ẩn chứa một động thiên phúc địa như vậy!” Giọng hắn tràn đầy sự vui mừng và phấn khích, nụ cười nửa miệng tinh quái đã quay trở lại, nhưng sâu trong ánh mắt vẫn là sự nghiêm túc của một tu sĩ. Hắn cảm nhận được luồng linh khí nơi đây không chỉ dồi dào mà còn cực kỳ tinh khiết, không hề pha tạp bất kỳ ma khí hay tạp chất nào, hoàn toàn khác biệt với bên ngoài. Đây chính là "ốc đảo linh khí" mà hắn hằng tìm kiếm.
Tuyết Dao cũng không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Nàng cẩn trọng bước vào, kiếm ý vẫn bao bọc quanh người, nhưng ánh mắt nàng đã dịu đi, thay vào đó là sự cảm thán sâu sắc. “Thật không thể tin được, nơi đây dường như tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Một linh mạch đã bị ‘Đại Địa Phân Liệt’ che giấu, giờ đây lại lộ diện. Đây quả là cơ duyên lớn!” Nàng biết rõ, trong thời kỳ linh khí suy yếu như hiện tại, tìm được một nơi như thế này chẳng khác nào mò kim đáy bể. Có lẽ, đây chính là sự ưu ái của Thiên Đạo dành cho Lâm Phong.
Thôn Thiên Thử, không đợi Lâm Phong ra hiệu, đã phấn khích nhảy xuống đất, chạy quanh một hồ nước nhỏ ở trung tâm hang động. Hồ nước trong vắt, nước chảy róc rách từ một dòng linh tuyền nhỏ từ vách đá, bốc hơi linh khí nghi ngút. Mỗi giọt nước đều lấp lánh ánh sáng, tựa như những viên ngọc quý. Thôn Thiên Thử kêu "chiêm chiếp" không ngừng, nhảy nhót quanh linh tuyền, thậm chí còn hít hà từng hơi không khí.
Mộc Ly, trên lưng Lâm Phong, cũng cảm thấy một luồng năng lượng dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể. Nàng khẽ thở phào, sắc mặt hồng hào trở lại một chút, không còn vẻ tái nhợt như trước. Ngay cả những đốm sáng kỳ lạ dưới da nàng cũng dường như sáng hơn, rồi lại dịu đi, tựa như đang được nuôi dưỡng. “Thật là… thoải mái quá…” Nàng thì thầm, đôi mắt to tròn long lanh nhìn khắp hang động, đầy vẻ tò mò và ngây thơ.
Lâm Phong nhẹ nhàng đặt Mộc Ly xuống một tảng đá phẳng gần hồ nước, cẩn thận kiểm tra tình trạng của nàng. “Ngươi thấy sao?”
“Ta cảm thấy… dễ chịu hơn rất nhiều,” Mộc Ly đáp, giọng nàng đã bớt yếu ớt. “Cứ như thể linh khí ở đây đang làm dịu đi vết thương trong cơ thể ta vậy.” Nàng khẽ nhấp một ngụm nước từ hồ, và ngay lập tức, một luồng ấm áp lan tỏa, khiến nàng cảm thấy tràn đầy sức sống hơn.
Lâm Phong gật đầu hài lòng. Hắn bước đến gần linh tuyền, đưa tay chạm vào dòng nước mát lạnh. Một luồng linh khí tinh thuần như thực chất ngay lập tức chảy vào kinh mạch của hắn, khiến hắn rùng mình sảng khoái. Hắn có thể cảm nhận được đan điền của mình đang rung động mãnh liệt, ngọn lửa Kim Đan trong đó dường như đang được tiếp thêm sức sống, sẵn sàng bùng cháy.
Hắn cẩn trọng dò xét xung quanh bằng thần thức, kiểm tra các dấu hiệu nguy hiểm và sự ổn định của linh khí. Không có dấu vết của ma khí hay bất kỳ sự rình rập nào từ bên ngoài. Linh tuyền này dường như đã tồn tại từ rất lâu, được che giấu một cách hoàn hảo khỏi con mắt của thế gian và sự tàn phá của ‘Đại Địa Phân Liệt’. Nó là một mảnh đất thuần khiết hiếm hoi trong thế giới tu tiên đang dần suy yếu.
“Đây chính là nơi ta cần,” Lâm Phong tự nhủ, ánh mắt kiên định. Hắn quay sang Tuyết Dao, vẻ mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết. “Ta sẽ bế quan tại đây để đột phá Kim Đan. Quá trình này có thể kéo dài vài ngày, hoặc thậm chí là cả tuần. Trong thời gian đó, ta không thể bị quấy rầy dù chỉ một chút.”
Tuyết Dao gật đầu, ánh mắt nàng không hề dao động. Nàng biết, khoảnh khắc quan trọng này đã đến. “Huynh cứ yên tâm. Ta sẽ không để bất cứ ai làm phiền huynh. Ngay cả khi phải hi sinh tính mạng, ta cũng sẽ bảo vệ huynh và Mộc Ly.” Nàng rút Cửu Thiên Huyền Kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm sắc lạnh phản chiếu ánh sáng lấp lánh của tinh thạch trong hang.
Lâm Phong nhìn sâu vào đôi mắt của Tuyết Dao, cảm nhận được sự kiên định và trung thành tuyệt đối của nàng. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng hắn, xua đi phần nào gánh nặng và lo lắng. “Ta tin nàng,” hắn nói, giọng điệu chân thành. Hắn sau đó quay sang Mộc Ly. “Mộc Ly, ngươi hãy dùng linh tuyền này để chữa thương. Linh khí ở đây sẽ giúp ngươi hồi phục nhanh chóng, và có thể còn thanh lọc được độc tố còn sót lại trong cơ thể. Hãy cố gắng hấp thụ nó, đừng lo lắng gì cả.”
Mộc Ly gật đầu mạnh mẽ, dù vẫn còn yếu ớt. Đôi mắt to tròn của nàng tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm. “Lâm Phong… huynh phải thành công… ta sẽ cố gắng hết sức để không làm huynh lo lắng.” Nàng hiểu rằng, sự thành công của Lâm Phong không chỉ là vì bản thân hắn, mà còn là vì sự an toàn của cả ba người.
Lâm Phong mỉm cười nhẹ. Hắn quay người, bước đến vị trí trung tâm của linh tuyền, nơi linh khí hội tụ mạnh nhất. Chàng ngồi xếp bằng, lưng thẳng tắp, nhắm mắt lại, điều hòa hơi thở. Từng luồng linh khí tinh thuần từ linh tuyền không ngừng chảy vào kinh mạch của hắn, nuôi dưỡng đan điền. Linh quang Kim Đan trong đan điền hắn càng lúc càng rực rỡ, tựa như một hạt mầm đang cựa quậy, sẵn sàng đâm chồi nảy lộc. Áp lực vô hình từ việc phải đột phá thành công, nỗi lo về tình trạng của Mộc Ly và sự an toàn của Tuyết Dao khi chàng bế quan, tất cả đều được hắn tạm gác lại. Giờ đây, chỉ còn lại sự tập trung tuyệt đối vào con đường tu luyện.
Tuyết Dao không chần chừ. Nàng lập tức di chuyển ra gần lối vào hang động, nơi khe hở hẹp dẫn ra bên ngoài. Nàng bắt đầu bố trí một trận pháp cảnh giới đơn giản nhưng hiệu quả bằng kiếm ý của mình. Những đường kiếm khí sắc bén, như những sợi tơ vô hình, được nàng vẽ nên trên mặt đất và vách đá, tạo thành một mạng lưới phòng ngự tinh vi. Nàng biết rằng, dù đây là một động thiên phúc địa, nhưng sự an toàn không bao giờ là tuyệt đối. Cấm Địa Vạn Yêu vẫn tiềm ẩn vô số hiểm nguy, và Ma giáo Huyết Ảnh có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Nàng sẽ là bức tường thành vững chắc nhất.
Thôn Thiên Thử, sau khi nhìn Lâm Phong nhập định và Tuyết Dao bố trí trận pháp, lại nhảy đến bên Mộc Ly, nằm cuộn tròn một cách ngoan ngoãn. Đôi mắt nhỏ của nó vẫn cảnh giác quét khắp xung quanh, đôi tai nhỏ vểnh lên, lắng nghe mọi âm thanh dù là nhỏ nhất từ bên ngoài. Nó là linh thú đồng hành trung thành, và nó hiểu rằng, nhiệm vụ bảo vệ chủ nhân lúc này là tối quan trọng.
Trong hang động, tiếng nước suối róc rách vẫn vang vọng, tiếng gió nhẹ lùa qua khe đá, và tiếng thở đều của Lâm Phong khi nhập định, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc thiêng liêng. Bầu không khí tràn đầy linh khí, mang vẻ trang nghiêm của một nơi tu luyện.
Lâm Phong chìm sâu vào trạng thái nhập định, hắn cảm nhận rõ ràng sự cuồn cuộn của linh khí đang dồn về đan điền, linh quang Kim Đan ngày càng sáng rực. Đây là thời khắc quyết định. Hắn thầm nhắc nhở mình: “Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Hắn sẽ không lùi bước, sẽ không thất bại. Bởi vì, hắn biết, không chỉ có mình hắn chiến đấu. Bên ngoài, Tuyết Dao đang kiên cường bảo vệ, Mộc Ly đang nỗ lực hồi phục. Tất cả vì một tương lai tốt đẹp hơn, một tương lai mà hắn sẽ đủ sức mạnh để bảo vệ những người hắn yêu thương, và đối mặt với mọi thử thách mà Thiên Đạo đặt ra.
Quá trình đột phá Kim Đan, một cột mốc vĩ đại trong con đường tu tiên của Lâm Phong, đã chính thức bắt đầu trong Linh Tuyền Động Thiên huyền bí này. Ngoài kia, Tuyết Dao canh gác với thanh kiếm trên tay, ánh mắt lạnh như băng nhưng trái tim bùng cháy ý chí bảo vệ, còn Mộc Ly, bên cạnh dòng linh tuyền, cảm nhận những thay đổi kỳ lạ đang diễn ra trong cơ thể mình, một sự tiến hóa tiềm ẩn của yêu tộc được Huyễn Mặc Quyển khơi gợi. Họ cùng nhau tạo nên một vòng tròn bảo vệ, chờ đợi sự lột xác của Lâm Phong.