Lâm Phong chìm sâu vào trạng thái nhập định, hắn cảm nhận rõ ràng sự cuồn cuộn của linh khí đang dồn về đan điền, linh quang Kim Đan ngày càng sáng rực. Đây là thời khắc quyết định. Hắn thầm nhắc nhở mình: “Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Hắn sẽ không lùi bước, sẽ không thất bại. Bởi vì, hắn biết, không chỉ có mình hắn chiến đấu. Bên ngoài, Tuyết Dao đang kiên cường bảo vệ, Mộc Ly đang nỗ lực hồi phục. Tất cả vì một tương lai tốt đẹp hơn, một tương lai mà hắn sẽ đủ sức mạnh để bảo vệ những người hắn yêu thương, và đối mặt với mọi thử thách mà Thiên Đạo đặt ra.
Quá trình đột phá Kim Đan, một cột mốc vĩ đại trong con đường tu tiên của Lâm Phong, đã chính thức bắt đầu trong Linh Tuyền Động Thiên huyền bí này. Ngoài kia, Tuyết Dao canh gác với thanh kiếm trên tay, ánh mắt lạnh như băng nhưng trái tim bùng cháy ý chí bảo vệ, còn Mộc Ly, bên cạnh dòng linh tuyền, cảm nhận những thay đổi kỳ lạ đang diễn ra trong cơ thể mình, một sự tiến hóa tiềm ẩn của yêu tộc được Huyễn Mặc Quyển khơi gợi. Họ cùng nhau tạo nên một vòng tròn bảo vệ, chờ đợi sự lột xác của Lâm Phong.
***
Đêm khuya buông xuống Linh Tuyền Động Thiên, mang theo một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ. Chỉ có tiếng nước suối róc rách không ngừng, tiếng gió nhẹ lùa qua khe đá và tiếng thở đều đặn của Lâm Phong khi nhập định là còn vang vọng, tạo nên một bản giao hưởng âm thanh kỳ lạ nhưng thiêng liêng. Không khí trong hang động ẩm ướt, lạnh lẽo, nhưng linh khí dồi dào đến mức gần như hóa thành sương mù lượn lờ, bao bọc lấy Lâm Phong, khiến mỗi nhịp thở của hắn đều mang theo sự tinh thuần của thiên địa.
Lâm Phong ngồi xếp bằng giữa linh tuyền, toàn thân hắn phát ra một thứ ánh sáng vàng nhạt mơ hồ, tựa như một ngọn lửa nhỏ đang cháy âm ỉ trong đêm tối. Hắn cảm nhận rõ ràng từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể mình như bị xé toạc ra, rồi lại được hàn gắn lại, tái sinh trong một quá trình đau đớn tột cùng. Cơn đau không ngừng nghỉ, từ xương tủy thấu vào linh hồn, khiến toàn thân hắn run rẩy dữ dội. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, thấm đẫm trường bào, nhưng đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, khuôn mặt dù vặn vẹo vì thống khổ vẫn toát lên một sự kiên cường đến khó tin. Linh lực từ linh tuyền cuồn cuộn không ngừng đổ vào đan điền, va đập mãnh liệt, cố gắng ngưng tụ thành một hạt Kim Đan hoàn chỉnh.
“Cút! Cút hết ra!” Trong sâu thẳm ý thức, Lâm Phong nghe thấy vô số âm thanh hỗn loạn, những ảo ảnh từ kiếp trước, những nỗi sợ hãi, những lời chế giễu của kẻ thù, tất cả thi nhau ùa về, muốn xé nát đạo tâm của hắn. Hắn cắn chặt răng, hàm răng nghiến ken két, máu tươi rịn ra từ môi, nhưng ý chí của hắn không hề lay chuyển. “Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh!” Hắn gầm lên trong cõi lòng, “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật! Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Mỗi câu nói tựa như một thanh kiếm sắc bén, chém tan mọi ảo ảnh, mọi nghi hoặc, củng cố đạo tâm vững như bàn thạch. Hắn không thể thất bại. Hắn còn Tuyết Dao, còn Mộc Ly, còn những mục tiêu vĩ đại hơn đang chờ đón. Sức mạnh này, hắn phải có!
Bên cạnh, Mộc Ly nằm im lìm trong vũng linh tuyền, cơ thể nhỏ nhắn của nàng khẽ co giật. Từ Huyễn Mặc Quyển đang yên vị trên người nàng, một dòng năng lượng ôn hòa không ngừng chảy vào cơ thể, hòa cùng linh khí tinh thuần từ linh tuyền, giúp nàng xoa dịu độc tố và chữa lành vết thương. Nàng khẽ rên rỉ một tiếng yếu ớt, rồi đột nhiên, một luồng khí xanh đậm hơn, mang theo một chút yêu khí cổ xưa, bắt đầu tỏa ra từ cơ thể nàng, quấn quanh. Đôi mắt nàng vẫn nhắm nghiền, nhưng trên gương mặt thanh tú bỗng xuất hiện những hoa văn xanh lá cây mờ ảo, chớp động rồi lại tan biến, tựa như một dấu ấn cổ xưa đang dần được đánh thức.
Bên ngoài hang động, Tuyết Dao đứng sừng sững như một bức tượng băng. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay nàng khẽ rung lên, mũi kiếm sắc lạnh phản chiếu ánh sáng lờ mờ của tinh thạch, tựa như một con mắt canh gác không ngủ. Nàng đã thiết lập xong trận pháp cảnh giới, những đường kiếm ý sắc bén như tơ nhện giăng mắc khắp lối vào, bất cứ sự xâm nhập nào cũng sẽ bị nàng phát hiện ngay lập tức. Tuyết Dao nín thở, đôi mắt phượng đẹp đẽ nhưng lạnh lùng quét qua từng ngóc ngách của khu rừng tăm tối bên ngoài. Nàng có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, một cảm giác lo lắng sâu sắc cứ trào dâng trong lòng. “Lâm Phong… huynh nhất định phải thành công…” Nàng thì thầm, giọng nói như tiếng gió thoảng qua, ẩn chứa bao nhiêu nỗi niềm. Nàng biết, quá trình đột phá Kim Đan nguy hiểm vô cùng, một chút sơ sẩy cũng có thể khiến người tu luyện tan biến. Nàng không thể tưởng tượng được một thế giới không có Lâm Phong, người đã mang lại ánh sáng và hy vọng cho cuộc đời băng giá của nàng.
Thôn Thiên Thử, sau khi kiểm tra trận pháp của Tuyết Dao, lại nhảy về phía Mộc Ly, nằm cuộn tròn bên cạnh, đôi mắt nhỏ của nó vẫn cảnh giác quét khắp xung quanh. Nó cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí bên trong hang, cũng cảm nhận được sự bất ổn trong cơ thể Mộc Ly. Nó khẽ rên lên một tiếng chiêm chiếp yếu ớt, rồi lại gầm gừ khe khẽ, như muốn cảnh báo mọi mối nguy hiểm.
Thời gian trôi qua thật chậm chạp, mỗi khắc trôi qua đều nặng nề như thiên cân. Gần đến rạng sáng, khi màn đêm dần nhường chỗ cho những tia sáng yếu ớt đầu tiên, cơ thể Lâm Phong đột nhiên run rẩy dữ dội đến cực điểm, tựa như đang phải chịu đựng một sức ép không thể tả. Hắn cắn chặt môi, máu tươi nhuộm đỏ cả một mảng nước tuyền. Rồi, một tiếng "Rắc!" khẽ vang lên trong đan điền hắn, tựa như một lớp vỏ nào đó vừa vỡ tan. Cơn đau đạt đến đỉnh điểm, sau đó đột ngột dịu đi, thay vào đó là một cảm giác khoan khoái, nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể.
Chỉ trong một khắc, toàn bộ linh khí trong Linh Tuyền Động Thiên, cùng với linh lực đã tích tụ bấy lâu trong đan điền Lâm Phong, bùng nổ, tạo thành một luồng kim quang chói lọi, rực rỡ đến mức xuyên thấu cả vách đá, chiếu sáng khắp hang động. Linh khí cuộn xoáy quanh hắn, tạo thành một cơn lốc vàng óng, rồi tất cả dồn nén lại, hội tụ vào đan điền hắn. Cảm giác mạnh mẽ, nguyên bản, tràn đầy sinh lực lan tỏa. Hắn đã thành công! Kim Đan đã ngưng tụ!
Lâm Phong mở bừng đôi mắt. Đôi mắt đen láy giờ đây sâu thẳm như vũ trụ, ánh lên một tia kim quang rực rỡ. Một nụ cười nhếch mép hài lòng xuất hiện trên khuôn mặt hắn, mang theo sự tự tin và ngạo nghễ của một kẻ vừa vượt qua cửa tử. Hắn cảm nhận được sức mạnh mới đang chảy rần rật trong huyết quản, một nguồn năng lượng tinh thuần, hùng hậu gấp bội lần so với trước đây. Hắn đã chính thức bước vào cảnh giới Kim Đan, trở thành một Kim Đan chân nhân!
***
Khi Kim Đan của Lâm Phong thành hình, một cột sáng vàng rực rỡ, tinh thuần đến mức không thể tưởng tượng được, đột ngột bắn thẳng lên trời từ cửa hang động. Cột sáng ấy xuyên thủng màn sương mù dày đặc của Cấm Địa Vạn Yêu, tựa như một mũi tên vàng khổng lồ đâm thẳng vào tầng mây, phá tan sự yên tĩnh ngàn năm của khu rừng cấm.
Cả vùng đất xung quanh Linh Tuyền Động Thiên rung chuyển dữ dội. Những cây cổ thụ cao ngất trời nghiêng ngả, lá cây rụng tả tơi như mưa. Tiếng gầm gừ kinh hãi của vô số yêu thú vang lên khắp nơi, rồi nhanh chóng bị thay thế bằng tiếng chân chạy tán loạn. Yêu thú lớn nhỏ, từ những con mãnh thú hung hãn đến những loài linh thú hiền lành, tất cả đều bị luồng linh lực khổng lồ này kinh động, chúng hoảng sợ tháo chạy, cố gắng thoát khỏi nguồn năng lượng đáng sợ này. Không khí tràn ngập mùi đất ẩm, mùi sương độc thoang thoảng và một mùi linh khí tinh thuần nồng đậm đến mức khiến người ta choáng váng.
Tuyết Dao đứng chắn trước cửa hang, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay nàng sáng rực, phát ra một luồng kiếm khí sắc bén, bảo vệ khu vực xung quanh. Đôi mắt nàng như băng, quét qua từng ngóc ngách của khu rừng đang hỗn loạn. Trái tim nàng đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì lo lắng và một nỗi hân hoan khó tả. Nàng biết, Lâm Phong đã thành công! Nhưng cùng lúc, nàng cũng ý thức được nguy hiểm cận kề. Chấn động linh lực lớn đến mức này chắc chắn sẽ thu hút vô số kẻ dòm ngó, từ các yêu thú hung hãn đến những tu sĩ đang lẩn trốn trong Cấm Địa Vạn Yêu.
“Kẻ nào dám lại gần một bước, kiếm của ta không có mắt!” Tuyết Dao lạnh lùng thốt lên, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sát khí lạnh lẽo, vang vọng giữa tiếng gầm rú của yêu thú. Nàng không hề chớp mắt, mỗi sợi gân trên tay nàng đều căng cứng, sẵn sàng cho một trận chiến sinh tử. Nàng sẽ là bức tường thành vững chắc nhất, bảo vệ Lâm Phong bằng mọi giá, dù có phải hi sinh cả tính mạng.
Thôn Thiên Thử, sau khi cảm nhận được sự bùng nổ linh lực từ chủ nhân, nó liền nhảy nhót xung quanh Tuyết Dao, đôi mắt nhỏ của nó to tròn long lanh, nhưng lại ánh lên vẻ dữ tợn. Nó liên tục đánh hơi, rồi phát ra những tiếng gầm gừ sắc bén, cảnh báo bất cứ kẻ nào dám bén mảng tới gần. Từ một con chuột nhỏ xíu, nó bỗng phình to lên một chút, bộ lông trắng muốt dựng đứng, toát ra một thứ uy áp mạnh mẽ, khiến những yêu thú nhỏ bé hơn phải khiếp sợ mà bỏ chạy. Nó là linh thú đồng hành trung thành, và nó hiểu rằng, nhiệm vụ bảo vệ chủ nhân lúc này là tối quan trọng.
Cách đó không xa, trên một cành cây cổ thụ cao vút, khuất mình trong màn sương mù dày đặc vẫn chưa tan hết, một bóng người thanh nhã dừng lại. Đó là Tần Nguyệt, trong bộ y phục tím nhạt thanh lịch. Đôi mắt phượng dài của nàng tinh tường nhìn xuyên qua khoảng cách, chứng kiến cột sáng linh lực chọc trời đang dần tan biến. Vẻ mặt nàng điềm tĩnh, nhưng đôi mắt không giấu nổi sự ngạc nhiên và hứng thú.
“Linh lực tinh thuần đến vậy sao?” Nàng lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, vang vọng giữa không gian. “Trong thời đại Đại Địa Phân Liệt, linh khí suy yếu này, còn có kẻ nào có thể ngưng tụ Kim Đan với linh lực hùng hậu đến thế? Kim Đan… thuần khiết đến mức này, quả là hiếm thấy.” Nàng khẽ đưa tay lên cằm suy tư, ngón tay thon dài gõ nhẹ. Với kinh nghiệm tu luyện và luyện đan sâu rộng, nàng biết rõ ý nghĩa của một Kim Đan tinh thuần. Điều này không chỉ nói lên thiên phú phi phàm của người đột phá, mà còn cho thấy cơ duyên to lớn mà người đó sở hữu.
Tần Nguyệt nhíu mày khi cảm nhận được sự hỗn loạn linh khí xung quanh đang báo hiệu nguy hiểm kéo đến. Chấn động lớn như vậy chắc chắn sẽ thu hút không ít kẻ tò mò, và một Kim Đan chân nhân vừa đột phá là miếng mồi ngon cho những kẻ muốn đoạt bảo, hoặc Ma giáo Huyết Ảnh đang hoành hành trong khu vực. Nàng vốn dĩ không muốn can thiệp vào chuyện người khác, nhưng linh lực tinh thuần của Kim Đan vừa rồi quá mức chấn động, gợi lên sự tò mò của một luyện đan sư bậc thầy. Nàng muốn xem thử, rốt cuộc là thiên tài bậc nào đã làm được điều này.
“Một Kim Đan như vậy… đáng để xem xét.” Tần Nguyệt khẽ mỉm cười, một nụ cười thanh lịch nhưng ẩn chứa sự uyên bác. Nàng không chần chừ thêm nữa, nhẹ nhàng nhún người, thân ảnh tựa như một làn khói, lướt đi trên không trung, tiếp cận hang động một cách vô thanh vô tức. Bước chân nàng nhẹ như không, không hề tạo ra một tiếng động nào, hòa mình vào màn sương sớm, tiến thẳng về phía nguồn linh lực còn sót lại.
***
Khi ánh sáng ban mai yếu ớt bắt đầu len lỏi qua tán lá cây dày đặc, xé tan dần màn sương mù ẩm ướt của Cấm Địa Vạn Yêu, cột sáng linh lực khổng lồ từ hang động đã hoàn toàn tan biến, để lại một không khí tràn đầy sức sống và linh khí nồng đậm, khiến mọi sinh vật trong khu vực đều cảm thấy sảng khoái lạ thường.
Từ trong hang động, Lâm Phong bước ra. Khí tức của hắn giờ đây đã hoàn toàn khác biệt. Dáng người cao ráo, cân đối của hắn giờ đây toát lên một vẻ cường đại, uy nghiêm hơn hẳn trước đây, nhưng vẫn giữ được sự linh hoạt, nhanh nhẹn vốn có. Khuôn mặt thanh tú vẫn thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây ẩn chứa vẻ tự tin và sự lão luyện của một Kim Đan chân nhân. Mỗi bước đi của hắn đều vững chãi, nhẹ nhàng, tựa như hòa cùng nhịp thở của đất trời. Hắn đã không còn là Luyện Khí Sư hay Trúc Cơ Kỳ nữa, mà đã bước lên một tầng tu luyện hoàn toàn mới, một cột mốc quan trọng trên con đường nghịch thiên cải mệnh.
Tuyết Dao, thấy chàng bình an vô sự, lòng nặng trĩu bao lo lắng bỗng tan biến, thay vào đó là một niềm hân hoan khó tả. Nàng khẽ thở phào, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay cũng thu lại bớt kiếm khí. Nàng khẽ bước tới một bước, định nói điều gì đó, nhưng ngay lập tức khựng lại.
“Gừ… gừ… chiêm chiếp!” Thôn Thiên Thử, đang nằm cuộn tròn bên cạnh Mộc Ly (người vẫn còn đang trong quá trình hồi phục và biến đổi bên trong hang), đột nhiên dựng lông, phát ra một tiếng gầm gừ sắc bén, đôi mắt nhỏ bé của nó nhìn chằm chằm về phía một cái cây cổ thụ cách đó không xa. Ánh mắt cảnh giác của Tuyết Dao cũng lập tức chuyển hướng, Cửu Thiên Huyền Kiếm lại một lần nữa sáng lên trong tay nàng.
“Có người!” Tuyết Dao khẽ thì thầm, giọng nói lạnh lẽo, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự đề phòng. Nàng biết, chấn động lớn vừa rồi chắc chắn sẽ thu hút kẻ dòm ngó.
Lâm Phong quay đầu lại, đôi mắt hắn lướt qua cái cây cổ thụ mà Thôn Thiên Thử đang cảnh báo, rồi dừng lại ở một bóng hình thanh nhã đang nhẹ nhàng xuất hiện từ trong màn sương sớm. Tần Nguyệt, trong bộ y phục lụa mềm mại màu tím nhạt, thêu hoa văn tinh tế, toát lên vẻ cao quý và khí chất của một trưởng bối, bước ra. Nàng có vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ. Khuôn mặt trái xoan phúc hậu, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng, giờ đây ánh lên vẻ hứng thú và một nụ cười thanh lịch, điềm đạm. Mái tóc đen nhánh, mượt mà của nàng được búi cao gọn gàng, cài một chiếc trâm ngọc đơn giản nhưng tinh xảo.
Tần Nguyệt nhẹ nhàng bước tới, không hề có chút địch ý nào, nhưng mỗi bước đi của nàng đều mang theo một thứ uy áp vô hình, khiến Tuyết Dao càng thêm cảnh giác.
“Tiểu hữu, Kim Đan thành hình, chúc mừng.” Tần Nguyệt cất tiếng chào hỏi đầu tiên, giọng nói trầm ấm, rõ ràng, mang theo một chút kinh ngạc và tán thưởng. “Lão thân Tần Nguyệt, chỉ là một luyện đan sư qua đường, bị linh lực của tiểu hữu hấp dẫn, mạo muội đến đây quấy rầy, mong thứ lỗi.”
Lâm Phong nhíu mày. Một luyện đan sư? Hắn không khỏi đánh giá người phụ nữ trước mặt. Khí tức của nàng không hề yếu, thậm chí còn mơ hồ hơn cả Tuyết Dao. Hơn nữa, nàng xuất hiện một cách vô thanh vô tức như vậy, nếu không có Thôn Thiên Thử cảnh báo, có lẽ Tuyết Dao cũng khó lòng phát hiện. Đây không phải là một nhân vật đơn giản.
“Tiền bối quá lời rồi,” Lâm Phong đáp, giọng điệu vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt sắc bén lướt qua Tần Nguyệt, “Vãn bối Lâm Phong. Là vãn bối sơ suất gây ra động tĩnh lớn, làm phiền tiền bối. Mong tiền bối bỏ qua.” Hắn không hỏi nàng làm sao biết hắn đột phá Kim Đan, bởi vì chuyện này quá rõ ràng.
Tuyết Dao lùi lại một bước, đứng hơi chếch phía sau Lâm Phong, Cửu Thiên Huyền Kiếm vẫn không rời tay. Ánh mắt nàng vẫn lạnh lẽo, cảnh giác. Nàng không tin bất cứ kẻ lạ mặt nào trong Cấm Địa Vạn Yêu này.
Tần Nguyệt mỉm cười nhẹ. “Không sao, linh lực thuần khiết như thế này, dù là ở thời đại đỉnh cao của tu tiên cũng khó mà thấy được. Lão thân không khỏi tò mò muốn biết, rốt cuộc là thiên tài bậc nào đã làm được điều này.” Nàng dừng lại một chút, ánh mắt chuyển sang Tuyết Dao, rồi lại liếc nhìn vào sâu trong hang động, nơi Mộc Ly vẫn đang bất động. “Xem ra, tiểu hữu còn có bằng hữu cần được bảo vệ. Lão thân cũng không muốn làm khó dễ ai.”
Lời nói của Tần Nguyệt vừa dứt, ánh mắt nàng lại quay về phía Lâm Phong, có chút đánh giá, có chút hứng thú. "Tuy nhiên, Lâm tiểu hữu, Kim Đan của ngươi quả thật là phi phàm, ẩn chứa tiềm năng vô hạn. Ngươi đã đi đúng con đường, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Nàng khẽ gật đầu, như đang khen ngợi một đứa trẻ ngoan.
Lâm Phong và Tuyết Dao nhìn nhau. Lời nói của Tần Nguyệt không chỉ thể hiện sự thông thái, mà còn như đã đọc thấu được suy nghĩ của Lâm Phong trong lúc đột phá. Điều này khiến cả hai không khỏi dấy lên một cảm giác bí ẩn và đề phòng trước vị luyện đan sư lạ mặt này.
Ánh mắt ba người giao nhau giữa không gian tĩnh lặng của Cấm Địa Vạn Yêu, một khoảnh khắc đầy ý nghĩa, báo hiệu một mối nhân duyên (hoặc nghiệt duyên) mới sắp bắt đầu. Lâm Phong đã Kim Đan thành hình, nhưng dường như, con đường tu tiên của hắn lại vừa mở ra một chương mới, đầy rẫy những bí ẩn và những cuộc gặp gỡ định mệnh.