Ánh mắt ba người giao nhau giữa không gian tĩnh lặng của Cấm Địa Vạn Yêu, một khoảnh khắc đầy ý nghĩa, báo hiệu một mối nhân duyên (hoặc nghiệt duyên) mới sắp bắt đầu. Lâm Phong đã Kim Đan thành hình, nhưng dường như, con đường tu tiên của hắn lại vừa mở ra một chương mới, đầy rẫy những bí ẩn và những cuộc gặp gỡ định mệnh.
Cột sáng linh lực chói lòa vừa phá tan màn đêm giờ đã tan biến vào hư vô, chỉ để lại những dư âm chấn động khẽ lan tỏa trong không khí ẩm ướt của bình minh. Tiếng gió rít qua kẽ lá từ sâu trong Cấm Địa Vạn Yêu mang theo hơi lạnh se sắt, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả như một bản giao hưởng hoang dã. Mùi ẩm mốc của đất rừng, mùi thảo dược dịu nhẹ từ linh tuyền trong hang, cùng với cái mùi sương độc nồng hắc đặc trưng của nơi này, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí u ám, hoang sơ, nhưng lại phảng phất một luồng linh khí tinh thuần khó cưỡng. Tuyết Dao đứng chắn trước cửa hang động, dáng người mảnh mai nhưng lại vững vàng như một ngọn trường tùng giữa bão tuyết. Thanh Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay nàng vẫn còn vương vấn chút kiếm khí lạnh lẽo, ánh mắt phượng sắc lạnh không ngừng quét qua từng ngóc ngách của màn sương sớm còn vương vấn. Thôn Thiên Thử, con linh thú nhỏ bé với bộ lông trắng muốt, rúc vào vai nàng, đôi mắt to tròn lanh lợi của nó cũng không ngừng cảnh giới, cái mũi nhỏ liên tục hít ngửi, cảnh báo về mọi biến động dù là nhỏ nhất.
Một bóng người thướt tha, mang theo khí chất thoát tục, dần hiện ra từ giữa màn sương, tiến thẳng về phía họ. Mỗi bước chân của nàng đều nhẹ nhàng như lướt trên mây, không hề gây ra một tiếng động nào, tựa như nàng không thuộc về thế giới trần tục đầy bụi bặm này. Đó là Tần Nguyệt, vị luyện đan sư tài trí, trong bộ y phục lụa mềm mại màu tím nhạt, thêu hoa văn tinh tế, toát lên vẻ cao quý và khí chất của một trưởng bối. Nàng có vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, khuôn mặt trái xoan phúc hậu, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng, giờ đây ánh lên vẻ hứng thú và một nụ cười thanh lịch, điềm đạm. Mái tóc đen nhánh, mượt mà của nàng được búi cao gọn gàng, cài một chiếc trâm ngọc đơn giản nhưng tinh xảo. Sự xuất hiện của nàng không gây ra sự thù địch rõ ràng, nhưng lại khiến không khí trở nên căng thẳng hơn gấp bội.
Tuyết Dao không chờ đợi, ánh mắt nàng như băng, giọng nói lạnh lẽo vang lên, kiếm khí trên Cửu Thiên Huyền Kiếm cũng theo đó mà bùng lên một cách mạnh mẽ, chỉ thẳng vào người Tần Nguyệt: “Ai? Dám xông vào cấm địa! Ngươi có mục đích gì khi tiếp cận nơi này?” Nàng không hề che giấu sự đề phòng. Trong Cấm Địa Vạn Yêu này, bất cứ kẻ lạ mặt nào cũng có thể là mối hiểm họa tiềm tàng.
Tần Nguyệt khẽ mỉm cười, nụ cười như gió thoảng mây trôi, không chút bận tâm đến kiếm khí sắc bén đang chĩa vào mình. Nàng dừng lại cách Tuyết Dao vài trượng, giữ một khoảng cách vừa đủ để thể hiện sự tôn trọng nhưng cũng không quá xa để tránh bị coi là hèn nhát. Giọng nói của nàng trầm ấm, rõ ràng, mang theo một sự điềm tĩnh lạ thường, như có thể xoa dịu mọi sự cảnh giác: “Tiểu cô nương chớ hiểu lầm. Lão thân Tần Nguyệt, chỉ là một luyện đan sư qua đường, bị dị tượng linh lực hấp dẫn tới. Không ngờ lại có người đột phá Kim Đan trong thời đại linh khí suy yếu như hiện nay, thật hiếm thấy, hiếm thấy a…” Nàng khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ thán phục, như đang tự nhủ với chính mình. “Lão thân chỉ mạo muội đến đây quấy rầy, mong thứ lỗi.”
Lâm Phong, vừa hoàn thành đột phá, cảm nhận được sức mạnh Kim Đan cuồn cuộn trong cơ thể, bước ra khỏi hang động. Khí chất của chàng đã thay đổi hoàn toàn, từ một Trúc Cơ kỳ đầy tiềm năng, giờ đây là một Kim Đan kỳ vững chắc, tự tin. Mỗi bước đi của hắn đều mang theo một sự trầm ổn, một loại uy áp vô hình mà trước đây chưa từng có. Đôi mắt đen láy của hắn càng thêm sâu thẳm, ánh lên vẻ thông tuệ và sắc bén. Hắn không khỏi đánh giá vị luyện đan sư trước mặt. Khí tức của nàng không hề yếu, thậm chí còn mơ hồ hơn cả Tuyết Dao, điều này khiến hắn phải nâng cao cảnh giác. Hơn nữa, nàng xuất hiện một cách vô thanh vô tức như vậy, nếu không có Thôn Thiên Thử cảnh báo, có lẽ Tuyết Dao cũng khó lòng phát hiện được. Đây tuyệt đối không phải là một nhân vật đơn giản.
Sương mù đã tan gần hết, ánh nắng yếu ớt bắt đầu xuyên qua tán cây cổ thụ, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Tiếng chim lạ kêu vọng từ sâu trong rừng, tiếng nước chảy róc rách từ linh tuyền bên trong hang tạo nên một bản nhạc nhẹ nhàng, xoa dịu phần nào bầu không khí căng thẳng. Mùi linh khí tinh thuần phảng phất, xen lẫn mùi đất ẩm và mùi thảo mộc dịu nhẹ, khiến tinh thần người ta sảng khoái. Lâm Phong đứng thẳng người, khí tức Kim Đan kỳ cuồn cuộn tự nhiên tỏa ra, khiến Tuyết Dao cũng phải lùi lại một bước, nhường chỗ cho hắn đối diện với vị khách không mời mà đến.
“Tiền bối có điều gì chỉ giáo?” Lâm Phong hỏi, giọng điệu cẩn trọng nhưng tự tin. Hắn không hỏi nàng làm sao biết hắn đột phá Kim Đan, bởi vì chuyện này quá rõ ràng. Hắn chỉ muốn thăm dò mục đích thật sự của nàng.
Tần Nguyệt nhìn chàng, đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ, không hề che giấu. Nàng đánh giá Lâm Phong từ đầu đến chân, từ khí tức vững vàng của Kim Đan, đến ánh mắt sắc bén và thần thái tự tin. Nụ cười trên môi nàng càng thêm rạng rỡ, nhưng lại ẩn chứa một sự thán phục chân thành. “Căn cơ vững chắc, Kim Đan tinh thuần đến vậy… Lão thân đã phiêu du nhiều năm trên giang hồ, đi qua biết bao vùng đất, gặp gỡ vô số thiên tài, nhưng chưa từng thấy qua một Kim Đan nào lại có vẻ đẹp và sức sống mãnh liệt như của công tử. Nhất là trong thời kỳ linh khí suy yếu, các mạch địa linh bị phân liệt như hiện nay, việc này càng khó tin, tựa như nghịch thiên mà thành vậy.” Nàng khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn Lâm Phong như thể đang chiêm ngưỡng một kỳ tích. “Công tử thật sự là thiên tài hiếm có của thời đại! Đích thị là một Phàm Nhân Nghịch Thiên.”
Lâm Phong nhướng mày, vẻ mặt vẫn giữ sự khiêm tốn: “Tiền bối quá khen. Tiểu bối chỉ may mắn có vài phần cơ duyên, cộng thêm chút nỗ lực mà thôi.” Trong lòng hắn, hắn biết rõ Kim Đan của mình phi phàm, không chỉ nhờ vào linh tuyền mà còn nhờ vào Huyễn Mặc Quyển và công pháp tu luyện đặc biệt. Nhưng hắn sẽ không bao giờ tiết lộ những bí mật này. Hắn cũng nhận ra Tần Nguyệt không chỉ là một luyện đan sư thông thường, mà còn là một người có kiến thức sâu rộng về tu tiên giới, về tình trạng linh khí của thế giới. Điều này càng làm tăng sự tò mò và cảnh giác trong lòng hắn.
Tần Nguyệt không tiếp tục khen ngợi Lâm Phong, ánh mắt sắc bén của nàng chuyển hướng, lướt qua Tuyết Dao vẫn đang đứng cạnh, rồi nhìn vào sâu trong hang động, nơi Mộc Ly vẫn đang bất động bên linh tuyền. Ánh sáng xanh nhạt từ Huyễn Mặc Quyển vẫn bao bọc lấy nàng, hòa quyện với linh lực dồi dào của linh tuyền, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo. Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn im lặng, bỗng chốc dựng lông, đôi mắt nhỏ bé của nó nhìn chằm chằm vào Tần Nguyệt, phát ra tiếng "gừ... gừ..." đầy cảnh giác. Tần Nguyệt phớt lờ Thôn Thiên Thử, đôi mắt nàng tập trung hoàn toàn vào Mộc Ly. “Vị cô nương này… khí tức yêu tộc nhưng lại có chút kỳ lạ. Nàng ấy không phải đang bị thương thông thường. Là do linh lực quá tải hay có dị vật xâm nhập? Hay là cả hai?” Nàng khẽ nhíu mày, vẻ mặt suy tư. “Có vẻ như có một bảo vật cổ xưa đang chữa trị cho nàng ta, một loại năng lượng rất… đặc biệt, tựa như sinh mệnh lực cổ xưa đang thức tỉnh.”
Lâm Phong không khỏi giật mình. Tần Nguyệt chỉ liếc nhìn qua đã có thể nhận ra nhiều điều về Mộc Ly, thậm chí còn mơ hồ cảm nhận được sự tồn tại của Huyễn Mặc Quyển. Điều này cho thấy kiến thức và khả năng quan sát của nàng vượt xa tưởng tượng của hắn. Tuyết Dao cũng không khỏi kinh ngạc, ánh mắt lạnh lẽo của nàng thoáng qua một tia lo lắng. Nàng biết, bí mật của Mộc Ly và Huyễn Mặc Quyển không thể để người ngoài biết được.
Tiếng suối linh tuyền chảy róc rách trong hang, tiếng gió nhẹ thoảng qua mang theo hơi nước mát lạnh. Mùi linh khí nồng đậm từ linh tuyền, mùi thảo dược dịu nhẹ vẫn vương vấn khắp không gian. Bầu không khí căng thẳng ban đầu dần bớt đi, thay vào đó là một sự tò mò và suy tính, chuyển sang trạng thái trao đổi nghiêm túc nhưng vẫn giữ sự đề phòng. Ánh nắng yếu ớt của buổi sáng đã khiến sương mù gần như tan hết, không khí trở nên trong lành hơn bao giờ hết. Lâm Phong biết, hắn không thể tiếp tục vòng vo.
Sau khi quan sát Mộc Ly một lúc lâu, Tần Nguyệt quay lại nhìn Lâm Phong, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn, nhưng vẫn giữ được sự điềm đạm vốn có. Nàng khẽ vuốt mái tóc được búi cao, rồi chậm rãi cất lời, không hề vòng vo, mà đi thẳng vào vấn đề. “Lâm công tử, lão thân là một luyện đan sư, có chút kiến thức về đan đạo, về thảo dược, trị liệu và cả những cổ tịch thất lạc. Nhìn thấy dị tượng Kim Đan của công tử, và cả trạng thái kỳ lạ của vị cô nương này, ta nghĩ chúng ta có thể hỗ trợ lẫn nhau, cùng nhau đạt được những lợi ích không nhỏ.”
Lâm Phong im lặng lắng nghe, ánh mắt sắc bén của hắn không rời khỏi nàng. Hắn không nói gì, chờ đợi nàng nói rõ mục đích. Tuyết Dao đứng bên cạnh, Cửu Thiên Huyền Kiếm đã thu lại, nhưng nàng vẫn đứng trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, ánh mắt vẫn lạnh lùng cảnh giác. Thôn Thiên Thử rúc sâu vào vai nàng, chỉ lộ ra đôi mắt nhỏ lanh lợi, quan sát mọi động thái.
Tần Nguyệt tiếp tục, giọng nói trầm ấm nhưng lại chứa đựng một sự mạnh mẽ khó tả. “Ngài có Kim Đan tinh thuần, ắt hẳn có những bí pháp độc đáo, những cơ duyên nghịch thiên mới có thể tu luyện nhanh chóng đến vậy trong thời đại linh khí suy yếu này. Lão thân lại có kinh nghiệm về đan đạo, có thể giúp công tử giải đáp nhiều nghi vấn trong tu luyện, thậm chí là tìm kiếm những linh dược quý hiếm mà người thường khó có thể chạm tới. Hơn nữa, ta có thể giúp cô nương này (nàng chỉ tay về phía Mộc Ly đang bất động) ổn định trạng thái, thậm chí là tìm ra phương pháp để nàng thức tỉnh hoàn toàn, khơi dậy tiềm năng thực sự của mình.”
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Phong, như muốn đọc thấu tâm can hắn. “Hơn nữa,” Tần Nguyệt nói tiếp, giọng điệu mang theo một chút bí ẩn, “ta cảm thấy Cổ Di Tích Huyền Không đang dần hiển lộ. Những linh lực dao động mà ta cảm nhận được không chỉ đến từ sự đột phá của công tử, mà còn có một luồng khí tức cổ xưa khác đang trỗi dậy từ sâu bên dưới. Một Kim Đan kỳ thiên tài như công tử, và một luyện đan sư có chút kinh nghiệm như ta, nếu cùng nhau khám phá, cơ hội sẽ lớn hơn rất nhiều, và khả năng đối phó với những nguy hiểm tiềm tàng cũng sẽ được nâng cao.”
Lâm Phong nhíu mày. Cổ Di Tích Huyền Không. Hắn đã từng nghe Tuyết Dao nhắc đến, và cũng đã nhận ra những dấu hiệu của nó khi ở Cổ Di Tích Huyền Không trước đó. Giờ đây, Tần Nguyệt lại nhắc đến nó, và còn có vẻ như nàng đã biết một vài điều về nó. Điều này khiến hắn không khỏi suy nghĩ. Trong lòng hắn, sự thận trọng bẩm sinh đang đấu tranh với khao khát cơ duyên, cũng như mong muốn giúp đỡ Mộc Ly. Hắn phải cân nhắc rủi ro khi tiết lộ bí mật và lợi ích từ sự hợp tác này. Hắn khẽ liếc nhìn Tuyết Dao một cái, tìm kiếm sự đồng thuận hoặc phản đối từ nàng. Tuyết Dao, hiểu ý hắn, khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn chứa đầy sự đề phòng.
“Tiền bối có ý gì?” Lâm Phong hỏi, giọng điệu của hắn trở nên sắc bén hơn. “Trao đổi cụ thể là gì? Lợi ích nào cho chúng ta, và tiền bối muốn gì từ Lâm Phong này?”
Tần Nguyệt mỉm cười, nụ cười như thể nàng đã đoán trước được câu hỏi này. “Rất đơn giản, Lâm công tử. Ta có thể giúp cô nương này ổn định trạng thái và tìm kiếm linh dược quý hiếm cho việc tu luyện của công tử. Đổi lại, ta muốn tìm hiểu về công pháp của công tử, đặc biệt là những gì liên quan đến việc đột phá nhanh chóng trong thời đại này. Ta muốn nghiên cứu về những đặc tính của Kim Đan của công tử, và có thể là những bí mật của Cổ Di Tích Huyền Không mà công tử có thể biết hoặc khám phá được.” Nàng nói đến đây, ánh mắt nàng ánh lên một tia khao khát tri thức mãnh liệt, không phải là khao khát về sức mạnh, mà là về sự hiểu biết. “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Nhưng Đạo cũng cần tri thức để dẫn lối. Lão thân tin rằng, sự kết hợp giữa tài năng thiên phú của công tử và kinh nghiệm của lão thân sẽ mở ra một con đường mới, một Huyễn Mặc Chi Đạo mà ít ai có thể tưởng tượng được.”
Lâm Phong im lặng cân nhắc. Lời đề nghị của Tần Nguyệt không hề đơn giản. Nàng muốn tìm hiểu công pháp của hắn, muốn nghiên cứu Kim Đan của hắn, điều này liên quan đến những bí mật sâu kín nhất của bản thân hắn. Nhưng đổi lại, nàng có thể giúp Mộc Ly, cung cấp linh dược quý hiếm, và quan trọng nhất, nàng có kiến thức về Cổ Di Tích Huyền Không. Đây là một ván cược lớn, nhưng cũng là một cơ hội lớn. Hắn nhìn Mộc Ly đang nằm bất động, ánh sáng xanh nhạt từ Huyễn Mặc Quyển vẫn bao bọc nàng, rồi lại nhìn sang Tuyết Dao, người vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt đã dịu đi một chút khi nghe đến việc giúp Mộc Ly.
Cuối cùng, sau một hồi đắn đo, Lâm Phong gật đầu, một nụ cười nửa miệng tinh quái xuất hiện trên môi hắn. “Được thôi, Tần tiền bối. Lời đề nghị của tiền bối rất hấp dẫn. Đã là tu sĩ, ai chẳng cầu mong cơ duyên và tri thức? Tuy nhiên, mọi sự hợp tác đều cần sự tin tưởng lẫn nhau. Lâm Phong ta không ngại chia sẻ, nhưng cũng mong tiền bối hiểu rằng, có những thứ không thể dễ dàng tiết lộ. Chúng ta có thể bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, rồi dần dần xây dựng lòng tin. Còn về Cổ Di Tích Huyền Không, nếu nó thực sự hiển lộ, thì việc cùng nhau khám phá cũng là lẽ đương nhiên.”
Tần Nguyệt mỉm cười mãn nguyện, ánh mắt nàng như đã dự đoán được câu trả lời này từ trước. “Tốt lắm, Lâm công tử. Lão thân tin rằng, quyết định này của công tử sẽ không khiến công tử phải hối hận. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên, nhưng cũng cần những bằng hữu tri kỷ cùng nhau vượt qua phong ba bão táp.” Nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng làm một động tác mời, ý bảo Lâm Phong và Tuyết Dao có thể thư giãn hơn. “Vậy thì, chúng ta hãy bắt đầu với việc ổn định trạng thái cho vị cô nương này. Ta nghĩ, ta có thể có một vài phương thuốc hữu hiệu để giúp nàng ấy.”
Lâm Phong và Tuyết Dao nhìn nhau, tuy vẫn còn chút đề phòng, nhưng trong lòng cả hai đều biết rằng, một chương mới trong hành trình tu tiên của họ đã chính thức bắt đầu, với sự tham gia của một luyện đan sư bí ẩn và đầy quyền năng. Con đường dẫn đến Cổ Di Tích Huyền Không, và có thể là xa hơn nữa, đã hé mở, hứa hẹn vô vàn kỳ ngộ và hiểm nguy.