Màn sương sớm vẫn còn lãng đãng vương vấn trên những ngọn cây cổ thụ của Cấm Địa Vạn Yêu, nhưng trong Linh Tuyền Động Thiên, ánh sáng ban ngày đã bắt đầu len lỏi vào, xua đi phần nào vẻ âm u. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những khe đá, hòa cùng tiếng gió nhẹ lùa qua cửa hang, tạo nên một bản giao hưởng dịu nhẹ, tưởng chừng thanh bình nhưng lại không thể xua tan đi sự căng thẳng đang bao trùm. Mùi ẩm ướt của đất đá, hòa lẫn với dư vị linh khí tinh thuần còn sót lại sau đợt đột phá của Lâm Phong, cùng với mùi thảo mộc dịu nhẹ phảng phất, tất cả đều gợi lên một không khí vừa tĩnh mịch vừa đầy ẩn ý.
Tần Nguyệt, với dáng vẻ thanh lịch và điềm tĩnh, nhẹ nhàng quỳ xuống bên cạnh Mộc Ly. Nàng không hề vội vàng, mà hết sức cẩn trọng, đưa một bàn tay khô ráo, ấm áp đặt lên vầng trán thanh tú của Mộc Ly. Đôi mắt phượng của nàng khẽ nhắm lại, như đang lắng nghe một âm thanh vô hình, cảm nhận một dòng chảy ẩn sâu. Lâm Phong và Tuyết Dao đứng ngay sát bên, ánh mắt không rời khỏi Tần Nguyệt và Mộc Ly. Lâm Phong, dù đã đột phá Kim Đan, tâm trí vẫn chưa hoàn toàn tĩnh tại, nét lo lắng hằn rõ trên khuôn mặt vốn dĩ luôn tinh quái. Hắn khẽ nắm chặt tay, linh khí trong đan điền cuồn cuộn nhưng không thể giúp ích gì cho Mộc Ly lúc này, cảm giác bất lực đó khiến hắn khó chịu. Tuyết Dao thì vẫn duy trì vẻ lạnh lùng băng giá, nhưng ánh mắt sắc bén của nàng lại không ngừng quét qua Tần Nguyệt, tựa hồ một thợ săn đang theo dõi con mồi, sẵn sàng phản ứng nếu có bất kỳ động thái bất thường nào. Nàng vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng người phụ nữ bí ẩn này. Thôn Thiên Thử, con vật nhỏ bé nhưng đầy cảnh giác, nép mình trên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn linh động thỉnh thoảng liếc nhìn Tần Nguyệt, rồi lại quay sang nhìn Mộc Ly, đôi lúc còn kêu chiêm chiếp nhẹ, như muốn an ủi hoặc bày tỏ sự lo lắng.
Sau một khắc trầm tư, Tần Nguyệt khẽ mở mắt, ánh mắt nàng ánh lên một vẻ phức tạp khó tả – vừa kinh ngạc, vừa suy tư, lại vừa có chút cảm thán. Nàng khẽ vuốt ve mái tóc nâu hạt dẻ của Mộc Ly, đoạn chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sự nghiêm trọng hiếm thấy. “Huyết mạch yêu tộc này… quả thực vô cùng đặc biệt. Nó không chỉ thuần túy là yêu tộc, mà còn pha lẫn một loại khí tức cổ xưa mà lão thân chưa từng thấy, tựa như đến từ một thời đại đã bị lãng quên… Và cuộn sách này…” Nàng khẽ chạm vào Huyễn Mặc Quyển đang tỏa ra ánh sáng xanh nhạt yếu ớt trên ngực Mộc Ly, “Huyễn Mặc Quyển… nó không phải là một pháp bảo thông thường, mà tựa như một phần của linh hồn nàng ấy, hoặc có lẽ, là một sợi dây liên kết nàng ấy với một sự tồn tại cổ xưa nào đó. Chúng đang đồng hóa nhau, hay đúng hơn, nàng ấy đang dần thức tỉnh một phần bản nguyên bị phong ấn, mà Huyễn Mặc Quyển chính là chìa khóa.”
Nghe những lời đó, Lâm Phong càng thêm sốt ruột. Hắn tiến lên một bước, giọng điệu có chút gấp gáp, pha lẫn lo lắng. “Nàng ấy… Mộc Ly sẽ không sao chứ? Có cách nào… có cách nào để giúp nàng ấy ổn định, hoặc thậm chí là thức tỉnh hoàn toàn không, Tần Nguyệt cô nương?” Dù vẫn giữ sự khách sáo trong cách xưng hô, nhưng cái cách hắn gọi tên Mộc Ly, cái ánh mắt lo lắng ấy, đã thể hiện rõ sự quan tâm sâu sắc của hắn.
Tuyết Dao không nói gì, nhưng ánh mắt sắc bén của nàng lại như lưỡi kiếm, thẳng tắp nhìn chằm chằm vào Tần Nguyệt, ngụ ý chất vấn nàng. “Ngươi có ý đồ gì? Ngươi thật sự có thể giúp nàng ấy sao? Hay ngươi chỉ muốn lợi dụng tình trạng của Mộc Ly để đạt được mục đích riêng của mình?” Dù không thốt ra lời, nhưng thông điệp trong đôi mắt Tuyết Dao lại rõ ràng đến lạnh người.
Tần Nguyệt dường như đã quá quen thuộc với những ánh mắt nghi ngờ như vậy. Nàng không hề nao núng, chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười điềm đạm mà không kém phần thâm thúy. “Lão thân hiểu sự đề phòng của Tuyết Dao cô nương. Tuy nhiên, lão thân đã nói rõ mục đích của mình. Với tình trạng hiện tại của Mộc Ly, lão thân có thể tạm thời ổn định sự biến đổi của nàng ấy, kìm hãm nó lại để tránh cho nàng ấy gặp nguy hiểm. Nhưng để giải quyết triệt để, để nàng ấy thật sự thức tỉnh và điều khiển được sức mạnh bản nguyên, có lẽ… chúng ta cần đến Cổ Di Tích Huyền Không. Nơi đó, theo những gì lão thân nghiên cứu, ẩn chứa vô số bí mật về cổ thuật, về những chủng tộc đã biến mất, và không thiếu những thiên địa linh vật cực kỳ hiếm có, có thể giúp Mộc Ly hoàn thành quá trình thức tỉnh này. Huyễn Mặc Quyển cũng đang chỉ dẫn chúng ta đến đó, ta tin vậy.”
Lâm Phong trầm ngâm. Cổ Di Tích Huyền Không. Cái tên đó lại xuất hiện. Hắn nhớ lại những lời Tuyết Dao từng nói về những di tích cổ xưa ẩn chứa linh khí hỗn loạn, và cả những dấu hiệu lạ lùng hắn từng cảm nhận được khi ở Cổ Di Tích trước đây. Giờ đây, Tần Nguyệt lại xác nhận, và còn liên kết nó trực tiếp với tình trạng của Mộc Ly. Điều này không còn là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Trong lòng hắn, sự thận trọng bẩm sinh của một kẻ tu tiên từng trải đang đấu tranh dữ dội với khao khát cơ duyên, với ý chí bất khuất muốn nghịch thiên cải mệnh, và đặc biệt là mong muốn mãnh liệt được giúp đỡ Mộc Ly. Hắn hiểu rằng, tiết lộ bí mật về công pháp của mình cho Tần Nguyệt là một rủi ro lớn, nhưng lợi ích mà sự hợp tác này mang lại cũng không hề nhỏ. Một khi đã dấn thân vào con đường tu tiên, người ta phải học cách đánh cược, học cách nhìn nhận thời thế. Hắn nhìn Tuyết Dao một lần nữa, tìm kiếm sự đồng thuận hoặc ít nhất là sự chấp nhận từ nàng. Tuyết Dao, dù vẫn còn đề phòng, nhưng khi nghe đến việc Tần Nguyệt có thể giúp Mộc Ly, ánh mắt nàng đã dịu đi đôi chút, không còn sắc lạnh như trước. Nàng không nói gì, nhưng sự im lặng của nàng đã là một sự đồng thuận ngầm.
Lâm Phong quay lại nhìn Tần Nguyệt, ánh mắt hắn sắc bén nhưng không hề mất đi vẻ điềm tĩnh. “Tần tiền bối nói có lý. Đã là tu sĩ, ai chẳng cầu mong cơ duyên và tri thức? Lời đề nghị của tiền bối rất hấp dẫn. Tuy nhiên, mọi sự hợp tác đều cần sự tin tưởng lẫn nhau. Lâm Phong ta không ngại chia sẻ, nhưng cũng mong tiền bối hiểu rằng, có những thứ không thể dễ dàng tiết lộ. Chúng ta có thể bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, rồi dần dần xây dựng lòng tin. Còn về Cổ Di Tích Huyền Không, nếu nó thực sự hiển lộ, thì việc cùng nhau khám phá cũng là lẽ đương nhiên.”
Tần Nguyệt mỉm cười mãn nguyện, nụ cười như thể nàng đã đoán trước được câu trả lời này từ trước. “Tốt lắm, Lâm công tử. Lão thân tin rằng, quyết định này của công tử sẽ không khiến công tử phải hối hận. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên, nhưng cũng cần những bằng hữu tri kỷ cùng nhau vượt qua phong ba bão táp.” Nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng làm một động tác mời, ý bảo Lâm Phong và Tuyết Dao có thể thư giãn hơn. “Vậy thì, chúng ta hãy bắt đầu với việc ổn định trạng thái cho vị cô nương này. Ta nghĩ, ta có thể có một vài phương thuốc hữu hiệu để giúp nàng ấy.”
—
Ánh nắng ban trưa đã xuyên qua kẽ lá, rọi xuống cửa hang, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đá ẩm ướt. Tuy nhiên, bên trong Linh Tuyền Động Thiên, không khí đã bớt căng thẳng hơn rất nhiều. Tiếng suối chảy róc rách từ mạch linh tuyền vang vọng khắp động, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích bên ngoài, tạo nên một bản nhạc tự nhiên xoa dịu tâm hồn. Mùi thảo dược thoang thoảng, dịu nhẹ, bắt đầu lan tỏa từ Tần Nguyệt, báo hiệu nàng đã bắt tay vào hành động.
Tần Nguyệt từ từ lấy ra một chiếc hộp ngọc tinh xảo từ trong tay áo. Bên trong chiếc hộp là một viên đan dược màu xanh ngọc bích, tỏa ra một luồng linh khí dịu mát và một mùi hương thanh khiết, khiến người ngửi cảm thấy tinh thần sảng khoái. Nàng cẩn thận nâng niu viên đan, rồi trao cho Lâm Phong. “Viên Đan này gọi là Tĩnh Hồn Đan, được luyện chế từ những linh thảo có tác dụng an thần, ổn định nguyên thần và kìm hãm sự biến đổi của huyết mạch. Nó chỉ có thể tạm thời kìm hãm quá trình thức tỉnh của Mộc Ly, giúp nàng ấy không bị phản phệ bởi chính sức mạnh của mình. Nhưng để giải quyết triệt để, để nàng ấy thật sự hoàn thành quá trình biến đổi một cách an toàn và trọn vẹn, chúng ta cần tìm một cơ duyên lớn hơn tại Cổ Di Tích Huyền Không. Nơi đó, theo những gì lão thân đã tìm hiểu, có thể có những thiên địa linh vật hoặc cổ thuật cần thiết cho tình trạng đặc biệt của Mộc Ly.”
Lâm Phong đón lấy viên đan dược, cảm nhận luồng linh khí tinh thuần từ nó. Hắn khẽ gật đầu, đặt viên đan vào miệng Mộc Ly. Viên đan lập tức tan chảy, hóa thành một dòng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể nàng. Ánh sáng xanh nhạt từ Huyễn Mặc Quyển trên ngực Mộc Ly lập tức trở nên ổn định hơn, không còn chớp nháy một cách bất thường, và hơi thở của nàng cũng đều đặn hơn trước. Chứng kiến sự thay đổi rõ rệt này, Lâm Phong và Tuyết Dao đều khẽ thở phào nhẹ nhõm. Dù vẫn còn đề phòng, nhưng trong lòng họ đã dấy lên một tia tin tưởng đối với Tần Nguyệt.
Sau khi Mộc Ly được ổn định, Tần Nguyệt không phí thời gian. Nàng lấy ra một cuộn da dê cổ xưa, đã ngả màu ố vàng theo năm tháng, trải rộng trên một tảng đá phẳng. Cuộn da dê này không phải là bản đồ thông thường, mà là một tấm bản đồ cổ xưa, được vẽ bằng những nét mực đã mờ nhạt, với những ký hiệu và chữ viết cổ quái mà Lâm Phong chưa từng thấy. Nó mô tả một cách mơ hồ về Cấm Địa Vạn Yêu, nhưng lại đặc biệt nhấn mạnh những vùng đất ít người biết đến, những nơi được đánh dấu bằng những biểu tượng kỳ lạ.
Tần Nguyệt chỉ tay vào tấm bản đồ, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn. “Cấm Địa Vạn Yêu, sau sự kiện Đại Địa Phân Liệt, đã trở nên vô cùng phức tạp. Nhiều vùng đất cổ bị chôn vùi, hoặc biến thành những cấm địa chết chóc, nơi linh khí hỗn loạn và nguy hiểm rình rập khắp nơi. Địa hình thay đổi, những con đường cũ không còn, và những yêu thú vốn dĩ hiền lành cũng có thể trở nên hung tợn dưới ảnh hưởng của ma khí hoặc linh khí biến dị. Tuy nhiên, cũng chính vì sự hỗn loạn đó, mà nhiều cơ duyên cổ xưa, những di tích bị chôn vùi từ lâu, lại có cơ hội hiển lộ.” Nàng dừng lại một chút, nhìn Lâm Phong và Tuyết Dao, ánh mắt thăm dò. “Cổ Di Tích Huyền Không mà chúng ta tìm kiếm, theo những manh mối ta thu thập được, nằm sâu trong một khu vực hiểm trở của Cấm Địa Vạn Yêu, một nơi mà ngay cả những tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng khó lòng đặt chân đến.”
Lâm Phong chăm chú lắng nghe, ánh mắt hắn dán chặt vào tấm bản đồ cổ xưa. Những lời Tần Nguyệt nói không hề khoa trương, hắn đã cảm nhận được sự thay đổi của linh khí sau khi đột phá Kim Đan. Hắn hiểu rõ rằng, thế giới tu tiên này đang dần bước vào một thời đại biến động, nơi mà cơ duyên và nguy hiểm luôn song hành. “Vậy thì chúng ta sẽ đi.” Lâm Phong nói, giọng điệu kiên định, không chút do dự. “Nhưng Tần tiền bối phải đảm bảo an toàn cho Mộc Ly, và cả Tuyết Dao nữa. Ta tin vào khả năng của tiền bối, nhưng cũng mong tiền bối hiểu rằng, hai nàng ấy là những người cực kỳ quan trọng đối với Lâm Phong này. Mọi rủi ro có thể tránh được, chúng ta nên tránh.” Hắn vừa thể hiện trách nhiệm của mình đối với đồng đội, vừa ngầm thể hiện sự tin tưởng có điều kiện vào Tần Nguyệt.
Tuyết Dao khẽ nhíu mày, ánh mắt vẫn còn một chút nghi ngờ nhìn Tần Nguyệt, nhưng không còn gay gắt như trước. “Nguy hiểm đến vậy, nhưng ngươi vẫn tin tưởng nàng ta sao?” Nàng thì thầm hỏi Lâm Phong, dù biết rằng hắn đã đưa ra quyết định của mình. Tuyết Dao không phản đối kịch liệt, bởi vì nàng cũng muốn Mộc Ly được an toàn, và Tần Nguyệt dường như là người duy nhất có khả năng giúp đỡ lúc này.
Tần Nguyệt khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng ánh lên vẻ thâm thúy. “Yên tâm, Lâm công tử, Tuyết Dao cô nương. Lão thân cũng không muốn chết vô ích. Lộ trình này, tuy nguy hiểm, nhưng là con đường khả thi nhất để chúng ta đạt được mục đích. Lão thân sẽ sử dụng hết khả năng của mình để đảm bảo an toàn cho mọi người, trong khả năng cho phép. Hơn nữa, với thực lực Kim Đan kỳ của Lâm công tử và sự cảnh giác của Tuyết Dao cô nương, chúng ta sẽ không dễ dàng bị đánh bại.” Nàng khẽ gật đầu, rồi chỉ vào một điểm trên bản đồ. “Chúng ta sẽ đi theo hướng này, xuyên qua dãy núi u ám này, nơi có một vùng sương độc quanh năm bao phủ. Đó là con đường nhanh nhất để đến khu vực gần Cổ Di Tích Huyền Không. Chuẩn bị đi, chúng ta sẽ khởi hành ngay.”
Lâm Phong và Tuyết Dao nhìn nhau, rồi gật đầu. Dù còn nhiều điều chưa biết, nhiều rủi ro tiềm ẩn, nhưng một chương mới trong hành trình tu tiên của họ đã chính thức bắt đầu, với sự tham gia của một luyện đan sư bí ẩn và đầy quyền năng. Con đường dẫn đến Cổ Di Tích Huyền Không, và có thể là xa hơn nữa, đã hé mở, hứa hẹn vô vàn kỳ ngộ và hiểm nguy.
—
Khi ánh nắng chiều dần tắt, nhường chỗ cho một màu hoàng hôn u ám, nhóm Lâm Phong đã tiến sâu vào một khu vực hoàn toàn khác biệt của Cấm Địa Vạn Yêu. Nơi đây, cảnh quan thay đổi đột ngột đến khó tin. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến mức phải vài người ôm mới xuể, vươn thẳng lên trời, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau, che khuất gần hết ánh sáng mặt trời, khiến cả khu rừng chìm trong một thứ bóng tối mờ ảo, bí hiểm. Ánh sáng chỉ có thể lọt qua một cách yếu ớt, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đất ẩm ướt. Sương độc, một thứ sương màu xanh lục nhạt, lượn lờ khắp nơi, bám vào từng tán lá, từng thân cây, và phảng phất trong không khí, khiến tầm nhìn bị hạn chế đáng kể. Mùi ẩm mốc của đất rừng mục nát hòa lẫn với mùi sương độc nồng hắc, đôi khi lại có mùi máu tanh thoang thoảng của những sinh vật đã bị khuất phục bởi môi trường khắc nghiệt này, tạo nên một cảm giác ghê rợn, nặng nề. Tiếng gió rít qua kẽ lá, nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn cổ xưa, cùng với tiếng gầm gừ xa xăm của những yêu thú lạ, và tiếng chim kêu rợn người, tất cả đều góp phần tạo nên một bầu không khí u ám, hoang sơ và đầy rẫy nguy hiểm. Linh khí ở đây cũng trở nên hỗn loạn hơn, không còn tinh thuần như ở Linh Tuyền Động Thiên, mà pha tạp nhiều loại năng lượng khác nhau, khiến người tu luyện cảm thấy khó chịu.
Lâm Phong đi trước, ánh mắt sắc bén quét qua mọi ngóc ngách. Hắn đã phát huy hết khả năng của Kim Đan kỳ, cảm nhận được mọi dao động nhỏ nhất trong không khí. Tuyết Dao theo sát phía sau, Băng Kiếm đã được rút ra một nửa khỏi vỏ, sẵn sàng ứng phó bất cứ lúc nào. Mộc Ly nằm trong lòng Lâm Phong, được hắn cẩn thận bảo vệ. Tần Nguyệt thì đi cuối cùng, ánh mắt nàng vẫn điềm tĩnh, nhưng thỉnh thoảng lại đưa tay lên mũi, ngửi ngửi không khí, rồi lại nhìn ngắm những loại thực vật kỳ lạ mọc ven đường. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong thì liên tục giật giật mũi, đôi mắt to tròn cảnh giác nhìn quanh, đôi khi còn kêu chiêm chiếp đầy vẻ khó chịu.
“Cảnh vật ở đây thật khác biệt so với bên ngoài Cấm Địa.” Lâm Phong khẽ lên tiếng, giọng nói mang chút trầm tư. “Linh khí cũng trở nên hỗn loạn hơn nhiều.”
Tần Nguyệt đáp lại, giọng nói vẫn bình thản. “Đó là đặc trưng của những vùng đất cổ sau Đại Địa Phân Liệt. Thiên địa nguyên khí bị xáo trộn, những cấm chế cổ xưa bị phá vỡ, và ma khí từ các vết nứt không gian cũng có thể tràn vào, ảnh hưởng đến sinh vật sống. Càng đi sâu, chúng ta sẽ càng gặp những thứ kỳ lạ và nguy hiểm hơn.”
Đúng lúc đó, một tiếng động lạ vang lên từ phía trước. Một bóng đen lao ra khỏi bụi cây rậm rạp, theo sau là hàng chục bóng đen khác. Chúng là những con yêu thú có hình dạng giống loài sói nhỏ, nhưng toàn thân được bao phủ bởi một lớp lông màu đỏ sẫm, đôi mắt đỏ ngầu, và miệng há to lộ ra hàm răng sắc nhọn dính đầy máu. Chúng di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn, toát ra một thứ ma khí nồng nặc.
“Thú Huyết Ảnh!” Tần Nguyệt khẽ kêu lên, ánh mắt nàng lóe lên vẻ nghiêm trọng. “Đây là những yêu thú bị ma khí ám ảnh, trở nên hung tợn và khát máu. Chúng ta đã tiến vào khu vực có ảnh hưởng của Ma giáo Huyết Ảnh rồi.”
Lâm Phong không hề hoảng sợ. Hắn đã quá quen thuộc với những trận chiến sinh tử. “Chỉ là mấy con tép riu này thôi sao?” Hắn nói, giọng điệu vẫn mang chút tinh quái quen thuộc, nhưng động tác lại nhanh như chớp. Thanh Đoạn Thiên Kiếm lập tức xuất khỏi vỏ, hóa thành một luồng ánh sáng chói mắt, xé tan màn sương độc. Hắn vung kiếm, tạo ra những luồng kiếm khí sắc bén như tơ, chém bay vài con Thú Huyết Ảnh đang lao tới. Linh khí Kim Đan kỳ cuồn cuộn trong cơ thể hắn, khiến mỗi nhát kiếm đều mang theo uy lực kinh người.
“Đừng khinh suất, chúng có độc!” Tuyết Dao lạnh lùng nhắc nhở. Nàng cũng không chần chừ, Băng Kiếm trong tay nàng hóa thành một dải lụa trắng, vung lên tạo ra những đợt sóng băng giá cực mạnh. Từng làn sóng băng va chạm vào bầy Thú Huyết Ảnh, lập tức đóng băng chúng thành những khối băng hình thù kỳ dị, rồi vỡ tan tành thành vô số mảnh nhỏ. Linh khí băng hàn của Tuyết Dao tinh thuần đến mức, ngay cả ma khí nồng nặc của Thú Huyết Ảnh cũng không thể chống lại.
Trong lúc Lâm Phong và Tuyết Dao giao chiến, Tần Nguyệt không đứng yên. Nàng nhanh chóng lấy ra một túi nhỏ từ trong tay áo, rắc một loại bột dược liệu màu xám bạc ra xung quanh. Loại bột này khi tiếp xúc với không khí, lập tức tỏa ra một mùi hương cay nồng, xua tan đi sương độc và khiến những con Thú Huyết Ảnh đang lao tới phải chững lại, có vẻ khó chịu. “Loại bột này có thể làm chậm bước tiến của chúng, và phần nào hóa giải ma khí. Nhưng chúng ta không thể chiến đấu lâu ở đây, nồng độ ma khí quá cao, sẽ ảnh hưởng đến trạng thái của Mộc Ly.” Tần Nguyệt nói, ánh mắt nàng vẫn tập trung quan sát bầy yêu thú, đồng thời để ý đến Lâm Phong và Tuyết Dao.
Thôn Thiên Thử cũng không chịu kém cạnh. Nó nhảy xuống từ vai Lâm Phong, thân hình nhỏ bé nhưng lại nhanh nhẹn đến kinh ngạc. Nó lao vào giữa bầy Thú Huyết Ảnh, đôi mắt đỏ ngầu của nó tỏa ra một luồng sáng kỳ lạ. Nó cắn xé những con yêu thú nhỏ bằng hàm răng sắc nhọn, phát ra những tiếng kêu chiêm chiếp đầy hung hãn, không hề giống một con chuột bình thường. Sức mạnh của nó tuy không bằng Lâm Phong và Tuyết Dao, nhưng sự nhanh nhẹn và khả năng ẩn nấp của nó lại vô cùng hữu dụng trong việc quấy phá đội hình của kẻ địch.
Trận chiến diễn ra chóng vánh. Dưới sự phối hợp ăn ý của Lâm Phong và Tuyết Dao, cùng với sự hỗ trợ của Tần Nguyệt và Thôn Thiên Thử, bầy Thú Huyết Ảnh nhanh chóng bị tiêu diệt. Mảnh thi thể của chúng nằm rải rác trên nền đất, bốc ra một mùi máu tanh nồng và ma khí khó chịu. Lâm Phong thu kiếm, thở ra một hơi dài. Sức mạnh Kim Đan kỳ quả nhiên không thể xem thường, hắn cảm thấy mình còn có thể chiến đấu thêm nhiều trận nữa mà không hề hụt hơi. “Xem ra, chúng ta cần phải cẩn thận hơn nhiều rồi.” Hắn nói, ánh mắt quét qua những thi thể yêu thú.
—
Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm cả Cấm Địa Vạn Yêu trong một màn đêm thăm thẳm. Gió lạnh bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi ẩm của sương đêm và cái lạnh cắt da thịt. Sương mù cũng trở nên dày đặc hơn, che khuất tầm nhìn chỉ còn vài bước chân. Nhóm Lâm Phong tiếp tục hành trình, thận trọng từng bước. Khu vực này hoang tàn hơn hẳn những nơi vừa đi qua. Cây cối thưa thớt dần, nhường chỗ cho những tảng đá lởm chởm, đủ mọi hình thù kỳ dị, như những hóa thạch của một thế giới đã bị lãng quên. Tiếng gió rít qua các khe đá tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng khóc than của quỷ hồn. Từ xa, tiếng nước chảy róc rách vọng lại, gợi lên một hồ nước hoặc con suối nào đó. Mùi đá lạnh, mùi ẩm ướt của đất và sương, hòa lẫn trong không khí, tạo nên một cảm giác cổ xưa, tĩnh mịch đến rợn người. Tuy nhiên, trong sự tĩnh mịch đó, Lâm Phong lại cảm nhận được một luồng linh khí tinh thuần hơn, tuy yếu ớt nhưng lại xuất hiện đều đặn ở một vài điểm, như những ngọn đèn hải đăng dẫn lối trong đêm tối.
Tần Nguyệt, người đi cuối cùng, bất ngờ dừng lại. Nàng đưa tay ra, chạm nhẹ vào một tảng đá lớn phủ đầy rêu phong, đã gần như hòa lẫn vào môi trường xung quanh. Trên bề mặt tảng đá, có một ký hiệu cổ xưa gần như đã mờ hết, chỉ còn lại những đường nét lờ mờ, nhưng vẫn đủ để Tần Nguyệt nhận ra. Nàng trầm ngâm một lúc, ánh mắt tập trung cao độ, như đang đọc một cuốn sách cổ. Đôi mắt phượng của nàng khẽ nhắm lại, rồi từ từ mở ra, ánh lên một tia sáng rực rỡ, tựa như một vì sao lóe lên trong màn đêm.
“Đây là… dấu hiệu của cổ tộc.” Tần Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nói mang theo một sự phấn khích khó tả, nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh. Nàng quay lại nhìn Lâm Phong và Tuyết Dao, ánh mắt nàng lấp lánh như tìm thấy kho báu. “Nó giống hệt với những ký hiệu được ghi chép trong cổ tịch mà lão thân đã nghiên cứu về Cổ Di Tích Huyền Không. Chúng ta đã tìm đúng đường rồi!” Nàng nói, rồi đưa tay chỉ về phía xa, nơi có một vùng sương mù đặc quánh hơn hẳn những nơi khác, dường như bị một bức tường vô hình bao bọc. “Hướng này! Ta cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa, vô cùng tinh thuần, đang chảy ra từ phía đó. Nó rất gần với những gì ta đã nghiên cứu về Cổ Di Tích Huyền Không. Có lẽ, đó chính là lối vào.”
Lâm Phong không khỏi kinh ngạc. Hắn nhìn theo hướng Tần Nguyệt chỉ, rồi lại nhìn xuống Mộc Ly đang nằm trong vòng tay mình. Cơ thể nàng, vốn dĩ vẫn nằm im lìm, đột nhiên khẽ run lên bần bật. Ánh sáng xanh nhạt từ Huyễn Mặc Quyển trên ngực nàng cũng lập tức lóe lên một cách khó hiểu, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tựa như một trái tim đang đập, phản ứng lại với luồng linh khí cổ xưa mà Tần Nguyệt vừa chỉ ra. Phản ứng này của Mộc Ly mạnh mẽ và rõ rệt hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
“Vậy là chúng ta đã tìm đúng hướng rồi sao?” Lâm Phong hỏi, giọng nói mang chút kinh ngạc và xen lẫn hy vọng. Hắn cảm nhận được sự kích động trong lòng Mộc Ly, một sự cộng hưởng sâu sắc với nguồn năng lượng cổ xưa kia.
Tuyết Dao tiến đến gần, ánh mắt nàng vẫn thận trọng quét qua vùng sương mù đặc quánh. “Vẫn nên cẩn thận. Cấm địa càng sâu, càng khó lường. Có lẽ, đây không chỉ là lối vào Cổ Di Tích, mà còn là một cái bẫy chết người.” Nàng nói, giọng điệu vẫn giữ vẻ lạnh lùng vốn có, nhưng trong lòng nàng cũng không khỏi dấy lên một sự tò mò.
Tần Nguyệt khẽ gật đầu, đồng tình với lời cảnh báo của Tuyết Dao. “Đúng vậy. Nhưng cơ duyên cũng nằm trong hiểm nguy. Đã là tu sĩ, há có thể sợ hãi trước thử thách? Có lẽ, chúng ta sắp chạm đến cánh cửa của một nền văn minh đã mất, một kho tàng tri thức và sức mạnh vô tận. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Đây chính là lúc để chúng ta chứng minh điều đó.” Nàng nói, ánh mắt nàng không chỉ chứa đựng sự phấn khích của một học giả tìm thấy chân lý, mà còn là ánh nhìn của một người từng trải, biết rõ giá trị của những cơ duyên lớn.
Lâm Phong nhìn Tần Nguyệt, rồi nhìn Mộc Ly đang khẽ run trong vòng tay mình. Hắn nắm chặt tay, quyết tâm đã được định. Cho dù phía trước là hiểm nguy trùng trùng, là cạm bẫy hay là cơ duyên, hắn cũng sẽ không lùi bước. Vì Mộc Ly, vì con đường tu tiên của chính hắn, và vì những bí ẩn đang chờ đợi được khám phá. Hắn gật đầu, ra hiệu cho Tuyết Dao và Tần Nguyệt. Cả nhóm hướng về phía vùng sương mù đặc quánh, nơi mà Cổ Di Tích Huyền Không bí ẩn đang chờ đợi, và cũng nơi mà một chương mới, đầy thử thách và kỳ ngộ, sắp sửa mở ra.