Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 148

Ma Viên Cuồng Bạo: Khai Chiêu Kim Đan, Đan Dược Cứu Nguy

4728 từ
Mục tiêu: Thể hiện sức mạnh vượt trội của Lâm Phong sau khi đột phá Kim Đan, đặc biệt trong chiến đấu thực tế.,Khẳng định giá trị và sự thông thái của Tần Nguyệt thông qua việc sử dụng đan dược và chiến thuật hỗ trợ hiệu quả.,Củng cố mối quan hệ hợp tác và lòng tin giữa Lâm Phong, Tuyết Dao và Tần Nguyệt trong tình huống sinh tử.,Giới thiệu một linh thú cấp cao, hung dữ, làm tăng thêm mức độ nguy hiểm của Cấm Địa Vạn Yêu và thử thách nhóm.,Tiếp tục hành trình sâu hơn vào Cấm Địa Vạn Yêu, hướng tới Cổ Di Tích Huyền Không, củng cố cảm giác phiêu lưu và khám phá.,Nhấn mạnh bối cảnh 'Đại Địa Phân Liệt' thông qua sự hung hãn bất thường của linh thú hoặc đặc điểm địa hình.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, adventurous, action-packed, a hint of mystery.
Kết chương: [object Object]

Ánh mắt Tần Nguyệt lấp lánh như tìm thấy kho báu, chỉ về phía vùng sương mù đặc quánh, dường như bị một bức tường vô hình bao bọc. “Hướng này! Ta cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa, vô cùng tinh thuần, đang chảy ra từ phía đó. Nó rất gần với những gì ta đã nghiên cứu về Cổ Di Tích Huyền Không. Có lẽ, đó chính là lối vào.”

Lâm Phong không khỏi kinh ngạc, cảm nhận được sự kích động trong lòng Mộc Ly khi Huyễn Mặc Quyển trên ngực nàng lóe sáng mạnh mẽ chưa từng thấy. Hắn nhìn Mộc Ly, rồi lại nhìn Tần Nguyệt, cuối cùng gật đầu một cách kiên quyết. Tuyết Dao vẫn giữ vẻ cảnh giác, nhưng không phản đối. Cơ duyên nằm trong hiểm nguy, đó là đạo lý mà bất kỳ tu sĩ nào cũng phải khắc cốt ghi tâm. Với quyết tâm đã định, cả nhóm tiếp tục hành trình, tiến sâu vào Cấm Địa Vạn Yêu, nơi mà một chương mới, đầy thử thách và kỳ ngộ, sắp sửa mở ra.

Họ chậm rãi tiến vào vùng sương mù đặc quánh mà Tần Nguyệt đã chỉ. Từng bước chân dường như đều chìm nghỉm trong lớp sương dày đặc, ẩm ướt, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa. Không gian xung quanh bỗng trở nên yên ắng một cách đáng sợ, chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng của chính mình và tiếng gió rít nhẹ qua những tán lá cây cổ thụ đã mục ruỗng.

Khu vực này của Cấm Địa Vạn Yêu khác hẳn những nơi họ đã đi qua. Tán cây cổ thụ khổng lồ vươn cao chót vót, nhưng lại rậm rạp và dày đặc đến nỗi ánh sáng mặt trời dường như bị nuốt chửng hoàn toàn. Chỉ có những tia sáng yếu ớt, mờ ảo len lỏi qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lờ mờ trên mặt đất ẩm ướt, phủ đầy rêu phong và lá mục. Dây leo chằng chịt như mạng nhện khổng lồ, bám víu vào thân cây, rủ xuống mặt đất, tạo thành một mê cung xanh thẫm, vừa hùng vĩ vừa ma quái. Những tảng đá khổng lồ, phủ đầy rêu phong, nằm rải rác khắp nơi, trông giống như những di tích của một nền văn minh đã bị lãng quên từ hàng vạn năm trước.

Mùi ẩm mốc của đất rừng, mùi lạ của các loại thảo mộc độc và đặc biệt là mùi sương độc nồng hắc lượn lờ trong không khí, phảng phất một cảm giác ngột ngạt, khó chịu. Thỉnh thoảng, tiếng gầm rú mơ hồ của một loài yêu thú nào đó vang vọng từ xa, bị lớp sương mù dày đặc làm cho biến dạng, nghe như tiếng vọng của những linh hồn oán hận. Linh khí xung quanh ngày càng trở nên hỗn loạn, cuộn trào như những dòng xoáy vô hình, mang theo một cảm giác áp bức nặng nề, đè nén lên tâm trí mỗi người. Đây là dấu hiệu rõ ràng nhất của Đại Địa Phân Liệt, khi mà Thiên Đạo bị tổn thương, linh mạch đứt gãy, khiến các khu vực linh khí trở nên bất ổn, khó lường.

Lâm Phong vẫn cẩn thận ôm Mộc Ly trong vòng tay. Nàng vẫn bất tỉnh, khuôn mặt thanh tú nhợt nhạt, nhưng ánh sáng xanh nhạt từ Huyễn Mặc Quyển trên ngực nàng vẫn liên tục lóe lên, như một ngọn hải đăng nhỏ bé giữa biển sương mù. Hắn cảm nhận được một sự liên kết kỳ lạ giữa Mộc Ly, Huyễn Mặc Quyển và nguồn linh khí cổ xưa mà Tần Nguyệt đã chỉ ra. Nó giống như một sợi dây vô hình đang kéo họ đến gần hơn với một bí mật nào đó. Hắn khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một nỗi lo lắng khó tả cho Mộc Ly, đồng thời cũng cảm thấy một sự tò mò mạnh mẽ về những gì đang chờ đợi phía trước. Nỗi lo lắng này không phải là sự sợ hãi, mà là trách nhiệm, là sự quan tâm sâu sắc dành cho người con gái đang nằm trong vòng tay hắn.

Thôn Thiên Thử, con linh thú nhỏ bé nhưng tinh ranh, túc trực trên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh của nó không ngừng đảo quanh, cảnh giác quét qua mọi ngóc ngách. Nó khịt khịt mũi liên tục, dường như đang ngửi thấy những mùi hương mà con người không thể cảm nhận được, đôi tai nhỏ vểnh lên nghe ngóng mọi động tĩnh dù là nhỏ nhất. Thỉnh thoảng, nó lại kêu lên chiêm chiếp một tiếng khẽ, như đang cảnh báo về một mối nguy hiểm tiềm tàng nào đó.

Tần Nguyệt đi phía trước, thân hình mảnh mai nhưng vững vàng, mỗi bước đi đều cẩn trọng. Nàng không ngừng quan sát xung quanh, đôi mắt phượng sắc bén của nàng lướt qua từng tán cây, từng tảng đá. Thi thoảng, nàng lại đưa tay gạt đi những sợi dây leo ẩn chứa độc tố, hay chỉ cho Lâm Phong và Tuyết Dao những lối đi an toàn hơn. Nàng giống như một người dẫn đường dày dạn kinh nghiệm, từng trải qua vô số hiểm nguy, hiểu rõ từng ngóc ngách của Cấm Địa này. Vẻ mặt nàng vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một sự tập trung cao độ, như một học giả đang giải mã một mật mã cổ xưa.

“Càng vào sâu, linh khí càng hỗn loạn,” Tần Nguyệt khẽ nói, giọng nói trầm ấm của nàng vang vọng trong không gian yên tĩnh. Nàng dừng lại bên một gốc cây cổ thụ bị sét đánh cháy xém, chạm nhẹ vào lớp vỏ cây xù xì. “Đây là dấu hiệu rõ ràng của Đại Địa Phân Liệt. Linh mạch đứt gãy, năng lượng cuộn trào không ngừng, tạo nên những vùng đất chết và cả những nơi ẩn chứa cơ duyên lớn. Cũng chính vì thế, các linh thú cổ đại thường ẩn mình tại những nơi như thế này, hấp thụ linh khí hỗn loạn để tu luyện, hoặc trở nên cuồng bạo, hung tàn hơn bình thường.”

Lâm Phong mỉm cười nhẹ, đôi mắt đen láy ẩn chứa sự tinh quái. “Nguy hiểm tăng lên, nhưng cơ duyên cũng vậy. Phải không, Tần cô nương? Xem ra, chúng ta đang đi đúng hướng rồi.” Hắn nói, lời nói mang theo chút đùa cợt, nhưng cũng đầy tự tin. Hắn biết Tần Nguyệt không chỉ là một luyện đan sư tài ba mà còn là một người có kiến thức uyên thâm về các cổ tịch và địa lý. Sự điềm tĩnh của nàng trong hoàn cảnh này càng khiến hắn tin tưởng hơn vào lựa chọn của mình.

Tuyết Dao, đi ngay sau Lâm Phong, vẻ mặt nàng vẫn lạnh lùng, nhưng ánh mắt xanh biếc của nàng không ngừng quét qua mọi ngóc ngách. Băng Kiếm trong tay nàng khẽ rung lên, một lớp sương lạnh mỏng manh bao phủ lấy thân kiếm, sẵn sàng cho bất kỳ tình huống bất trắc nào. Nàng không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của nàng là một lời khẳng định về sự cảnh giác và khả năng chiến đấu đáng tin cậy. Nàng tin tưởng Lâm Phong, nhưng không bao giờ lơ là trước hiểm nguy.

Cả nhóm tiếp tục di chuyển, mỗi bước chân đều mang theo sự thận trọng và quyết đoán. Lâm Phong cảm thấy Kim Đan trong đan điền mình đang luân chuyển mạnh mẽ, một nguồn năng lượng tinh thuần, dồi dào chảy khắp châu thân. Hắn đã đột phá Kim Đan kỳ, và mặc dù đây là lần đầu tiên hắn đặt chân sâu vào một Cấm Địa nguy hiểm như thế này, hắn vẫn tràn đầy tự tin vào sức mạnh mới của mình. Hắn muốn thử sức, muốn xem Kim Đan chân nguyên của mình có thể làm được những gì trong một trận chiến thực sự.

Đột nhiên, Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong kêu lên một tiếng chiêm chiếp chói tai, âm thanh sắc nhọn xé toạc không khí tĩnh mịch. Nó dựng đứng toàn bộ lông trên người, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ sợ hãi và cảnh giác tột độ, đồng thời vội vàng dùng cái mũi nhỏ bé của mình chỉ về phía một cây cổ thụ khổng lồ nằm cách đó không xa. Thân cây to lớn đến mức phải vài người ôm mới xuể, cành lá sum suê, tạo thành một bóng đen khổng lồ che phủ cả một khoảng không gian. Tuy nhiên, điều đáng chú ý là trên thân cây không hề có rêu phong hay dây leo bám víu, mà lại trơn nhẵn một cách kỳ lạ, như thể có một thứ gì đó đã cọ xát vào nó hàng ngàn năm. Một luồng khí tức hung bạo, man rợ bỗng nhiên bùng phát từ phía đó, khiến cả không gian xung quanh như đông cứng lại.

Cảnh giác tối đa, Lâm Phong và Tuyết Dao lập tức vào tư thế phòng thủ. Tần Nguyệt nhíu mày, ánh mắt nàng ánh lên vẻ đề phòng. Linh khí hỗn loạn xung quanh bỗng chốc trở nên điên cuồng, như một con thú bị nhốt đang cố gắng thoát ra. Tiếng gầm rú không rõ ràng từ xa bỗng trở nên gần gũi và rõ ràng hơn, mang theo một làn sóng xung kích vô hình, khiến lá cây xung quanh rung động bần bật. Cả ba đều biết, một thử thách thực sự đang chờ đợi họ.

***

Tiếng gầm rú bỗng chốc trở nên kinh thiên động địa, xé toạc màn sương mù và sự yên tĩnh đáng sợ của Cấm Địa Vạn Yêu. Mặt đất rung chuyển dữ dội, như thể một con quái vật khổng lồ đang thức tỉnh. Từ sâu trong tán cây cổ thụ khổng lồ mà Thôn Thiên Thử vừa chỉ, một cái bóng đen khổng lồ bất ngờ lao ra, với tốc độ kinh hoàng, làm những cành cây khô mục nát gãy đổ ào ào.

Đó là một con Thâm Lâm Ma Viên, cao hơn ba trượng, toàn thân phủ một bộ lông đen như mực, dày đặc và cứng như thép. Đôi mắt nó đỏ ngầu, lóe lên ánh sáng khát máu và hung tàn, như hai đốm lửa địa ngục. Sức mạnh và áp lực mà nó tỏa ra không hề thua kém một linh thú Kim Đan hậu kỳ, thậm chí còn phảng phất khí tức của một Nguyên Anh sơ kỳ, khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh, nặng nề. Nó vung cánh tay cường tráng, to như cột đình, quật đổ những cây cổ thụ xung quanh như quật đổ những cọng cỏ dại. Cả khu rừng như rung chuyển dưới sức mạnh cuồng bạo của nó, tạo ra một làn sóng xung kích mạnh mẽ, thổi bay lá cây và bụi đất.

“Cẩn thận! Nó rất mạnh!” Tuyết Dao khẽ kêu lên, giọng nói nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng nhưng ánh mắt đã ánh lên sự cảnh giác tột độ. Không chút do dự, nàng lập tức phóng ra Băng Kiếm, thân kiếm phát ra ánh sáng xanh lam huyền ảo, tạo thành những đường kiếm sắc bén, lạnh lẽo như băng tuyết, tấn công thẳng vào mắt của Ma Viên. Đòn tấn công của Tuyết Dao không nhằm mục đích gây sát thương chí mạng, mà chủ yếu là để thu hút sự chú ý của nó, tạo cơ hội cho Lâm Phong.

Tần Nguyệt, dù bất ngờ trước sự hung hãn của con Ma Viên, nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc. Nàng vội vàng rút ra một cái túi nhỏ từ trong tay áo, bên trong chứa đầy bột màu xanh lục. “Đan Phấn Tán! Lâm công tử, tiếp lấy!” Nàng hô lên, đồng thời nhanh nhẹn tung túi bột về phía Ma Viên. Túi bột nổ tung trong không khí, giải phóng một làn sương độc màu xanh, nhanh chóng bao phủ lấy Ma Viên. Mặc dù không gây chết người ngay lập tức, nhưng làn sương độc này có tác dụng làm tê liệt thần kinh và làm chậm chuyển động của đối phương.

Lâm Phong không chần chừ, đôi mắt hắn lóe lên ánh sáng sắc bén. Hắn đặt Mộc Ly xuống một tảng đá phẳng, cẩn thận dùng một lớp linh lực mỏng từ Huyễn Mặc Quyển bao bọc nàng, tạo thành một lớp bảo vệ tạm thời. “Được! Huyễn Mặc Quyển, Khai!” Hắn hét lớn, đồng thời triệu hồi cuộn sách cổ xưa. Huyễn Mặc Quyển lập tức bay ra khỏi ngực Mộc Ly, lơ lửng giữa không trung, phát ra một hào quang đen kịt, mạnh mẽ và thâm sâu. Hào quang này không chỉ bao bọc lấy Lâm Phong, mà còn tạo thành một trường lực vô hình, hấp thụ một phần công kích của Ma Viên, đồng thời tăng cường sức mạnh cho chính hắn.

Kim Đan trong đan điền Lâm Phong xoay tròn với tốc độ cực nhanh, chân nguyên cuồn cuộn chảy khắp châu thân, khiến hắn cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh. Đây là lần đầu tiên hắn chiến đấu với một linh thú cấp cao sau khi đột phá Kim Đan, và hắn cảm thấy một sự hưng phấn khó tả, một khát khao được thử nghiệm giới hạn của chính mình.

Con Ma Viên gầm lên giận dữ khi làn sương độc của Tần Nguyệt và những đường kiếm băng giá của Tuyết Dao chạm vào nó. Mặc dù bị chậm lại một chút, sự hung hãn của nó không hề giảm sút. Nó vung một cánh tay to lớn về phía Tuyết Dao, tạo ra một luồng gió mạnh mẽ, nhưng Tuyết Dao nhanh nhẹn lướt đi như một làn khói, tránh thoát. Cánh tay còn lại của Ma Viên thì lao thẳng về phía Lâm Phong.

Lâm Phong không tránh né. Hắn nhún người, vận dụng Cửu Chuyển Linh Vân Bộ, thân hình lướt đi như một bóng ma, tránh thoát cú đấm chí mạng của Ma Viên trong gang tấc. Đồng thời, hắn vung tay, một luồng kiếm khí đen nhánh từ Huyễn Mặc Quyển lao thẳng vào vai của Ma Viên. Kiếm khí mang theo lực lượng hủy diệt, xé toạc lớp lông cứng rắn của nó, tạo ra một vết thương sâu.

Ma Viên đau đớn gầm lên, máu đen chảy ra từ vết thương. Nó hoàn toàn bị kích động, đôi mắt đỏ ngầu càng thêm phần điên cuồng. Nó liên tục vung hai cánh tay khổng lồ, tạo ra những đợt sóng xung kích vô hình, đồng thời há miệng phun ra một luồng khí độc màu đen, mang theo mùi hôi thối nồng nặc.

Tần Nguyệt lúc này không còn đứng yên. Nàng liên tục tung ra các loại đan dược khác nhau. Khi thì là những viên đan dược màu đỏ, nổ tung thành những ngọn lửa nhỏ, bám vào lông Ma Viên, gây ra cảm giác bỏng rát. Khi thì là những viên đan dược màu vàng, tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh xung quanh Lâm Phong và Tuyết Dao, giúp họ chống lại khí độc và các đòn tấn công vật lý. Kiến thức uyên thâm về đan dược và khả năng ứng biến linh hoạt của nàng đã phát huy tác dụng tối đa, biến nàng thành một hậu phương vững chắc không thể thiếu.

Lâm Phong và Tuyết Dao phối hợp ăn ý đến kinh ngạc. Tuyết Dao liên tục di chuyển, tạo ra những đường kiếm băng giá sắc bén, gây ra những vết thương nhỏ nhưng liên tục, làm tiêu hao thể lực của Ma Viên. Nàng như một vũ công trên chiến trường, thân pháp uyển chuyển, mỗi động tác đều ẩn chứa sát khí. Lâm Phong thì chủ động đối đầu trực diện, sử dụng Huyễn Mặc Quyển để hấp thụ các đòn tấn công của Ma Viên, đồng thời vận dụng Kim Đan chân nguyên, thi triển những chiêu thức mạnh mẽ. Hắn không còn là một Luyện Khí Sư hay Trúc Cơ Sư non nớt nữa, mà là một Kim Đan chân nhân thực thụ, mỗi chiêu thức đều mang theo uy lực kinh người.

Hắn vận dụng Huyễn Mặc Quyết, biến hóa thành những luồng ánh sáng đen, liên tục xuất hiện và biến mất quanh Ma Viên, khiến nó không thể xác định được vị trí của hắn. Hắn tung ra những cú đấm, cú đá mang theo Kim Đan chân nguyên mạnh mẽ, đánh vào những điểm yếu mà hắn đã quan sát được. Mỗi cú đấm, cú đá đều tạo ra những tiếng nổ lớn, khiến không khí rung động.

Thôn Thiên Thử cũng không chịu ngồi yên. Nó nhân lúc Ma Viên bị Lâm Phong và Tuyết Dao thu hút, nhanh chóng lướt đến, cắn một miếng vào mắt cá chân của nó, mặc dù không gây ra nhiều sát thương, nhưng cũng đủ khiến Ma Viên giật mình, gầm lên đau đớn, mất đi sự tập trung trong giây lát.

Trận chiến diễn ra ác liệt. Ma Viên, mặc dù bị suy yếu bởi đan dược và liên tục bị tấn công, nhưng vẫn cực kỳ hung hãn. Nó gầm rú không ngừng, liên tục vung tay, dẫm chân, biến khu rừng thành một bãi chiến trường tan hoang. Linh khí hỗn loạn từ Đại Địa Phân Liệt dường như càng kích thích sự điên cuồng của nó, khiến nó trở nên khó đối phó hơn bao giờ hết. Tuy nhiên, Lâm Phong đã cảm nhận được một điều kỳ lạ. Sự hung hãn của Ma Viên không chỉ là bản năng của linh thú, mà còn ẩn chứa một sự tà ác, một nguồn năng lượng đen tối đang ăn mòn lý trí của nó.

Sau một hồi giao chiến, Lâm Phong cảm thấy chân nguyên trong cơ thể đã tiêu hao không ít, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng rực sự quyết tâm. Hắn biết, phải kết thúc trận chiến này càng sớm càng tốt, tránh gây ra những động tĩnh lớn hơn. Hắn hít một hơi thật sâu, Kim Đan trong đan điền xoay tròn đến cực điểm, toàn bộ chân nguyên được dồn nén lại, hội tụ vào Huyễn Mặc Quyển.

Huyễn Mặc Quyển bỗng phát ra một luồng ánh sáng đen cực kỳ chói mắt, biến thành một luồng năng lượng hình rồng đen, cuộn xoáy trên không trung, mang theo uy thế hủy thiên diệt địa. “Ma Long Phá Thiên!” Lâm Phong hét lớn, dồn toàn bộ sức lực, phóng luồng năng lượng đen hình rồng đó thẳng vào ngực của Thâm Lâm Ma Viên.

Luồng năng lượng đen lao đi với tốc độ xé gió, va chạm mạnh mẽ vào ngực Ma Viên. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, kéo theo một làn sóng xung kích mạnh mẽ, thổi bay tất cả những gì còn sót lại trong phạm vi hàng chục trượng. Thân hình khổng lồ của Ma Viên bị đẩy lùi mạnh mẽ, nó gầm lên một tiếng đau đớn thảm thiết, sau đó ngã vật xuống đất, tạo thành một cái hố sâu hoắm. Bộ lông đen nhánh của nó cháy xém, một vết thương kinh khủng xuất hiện trên ngực, máu đen tuôn trào như suối. Đôi mắt đỏ ngầu của nó từ từ mất đi ánh sáng, cuối cùng nhắm nghiền lại, hơi thở tắt hẳn. Con Thâm Lâm Ma Viên khổng lồ, một linh thú Kim Đan hậu kỳ hung hãn, đã gục ngã dưới tay Lâm Phong.

***

Chiến trường tan hoang, cây cối đổ gãy ngổn ngang, mặt đất nứt nẻ, đầy những vết tích của một trận chiến kinh thiên động địa. Mùi máu tanh nồng nặc của Ma Viên hòa lẫn với mùi đất ẩm mục và sương độc, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt. Khí tức hung bạo của Ma Viên đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho sự tĩnh mịch đáng sợ của Cấm Địa Vạn Yêu. Tiếng gió rít qua những tán lá cây còn sót lại, tiếng côn trùng rỉ rả dần trở lại, như thể không có gì từng xảy ra. Tuy nhiên, sự đổ nát xung quanh là minh chứng rõ ràng nhất cho sức mạnh kinh người của trận chiến vừa rồi.

Lâm Phong thở dốc, mồ hôi ướt đẫm trán, kiếm khí trên người vẫn còn vương vấn một cách nhàn nhạt. Kim Đan chân nguyên trong đan điền đã tiêu hao không ít, nhưng hắn cảm thấy một sự thỏa mãn sâu sắc. Hắn đã thực sự thử nghiệm được sức mạnh của Kim Đan kỳ, và kết quả hoàn toàn vượt xa mong đợi. Hắn nhìn con Thâm Lâm Ma Viên khổng lồ đã gục ngã, cảm nhận được uy lực của chiêu "Ma Long Phá Thiên" mà hắn vừa thi triển. Quả nhiên, tu vi càng cao, sức mạnh càng lớn, đó là một cảm giác say mê khó tả.

Tuyết Dao thu hồi Băng Kiếm, thân hình nàng khẽ rung lên một chút. Trên người nàng có vài vết xước nhỏ do những mảnh cây văng trúng, nhưng ánh mắt xanh biếc của nàng vẫn kiên định và lạnh lùng như thường lệ. Nàng nhìn Lâm Phong với một ánh nhìn phức tạp, vừa có sự lo lắng, vừa có sự tán thưởng. Nàng biết, Lâm Phong đã mạnh hơn rất nhiều, nhưng nàng vẫn không ngừng lo lắng cho sự an toàn của hắn.

Tần Nguyệt tiến lại gần, vẻ mặt nàng đầy vẻ kinh ngạc và tán thưởng, không hề che giấu. Nàng cẩn thận kiểm tra vết thương cho Lâm Phong và Tuyết Dao, đồng thời nhanh chóng thu thập một số vật liệu quý từ con Ma Viên đã chết – bộ lông đen cứng rắn, móng vuốt sắc bén, và đặc biệt là nội đan của nó. Nàng dùng những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào vết thương trên vai Lâm Phong, rồi đưa cho hắn một viên đan dược màu xanh lam.

“Kim Đan của Lâm công tử quả nhiên không tầm thường. Sức chiến đấu của ngươi đã vượt xa dự đoán của ta,” Tần Nguyệt trầm ngâm nói, giọng nói nàng mang theo sự chân thành. Nàng quan sát vết thương do Ma Viên gây ra trên người Lâm Phong, rồi lại nhìn đến con Ma Viên đã chết. “Con Ma Viên này tuy mạnh, nhưng bị ma khí ảnh hưởng, có chút mất lý trí. Nếu không, muốn đánh bại nó e rằng sẽ khó khăn hơn nhiều.”

Lâm Phong cười nhẹ, nhận lấy viên đan dược từ tay Tần Nguyệt và nuốt xuống. Một luồng linh lực ấm áp lan tỏa khắp châu thân, nhanh chóng chữa lành các vết thương nhỏ và phục hồi một phần chân nguyên đã tiêu hao. “Nhờ có đan dược của Tần cô nương, nếu không e rằng phải tốn thêm không ít công sức.” Hắn nói, ánh mắt hắn ánh lên vẻ cảm kích. Hắn biết, nếu không có sự hỗ trợ liên tục của Tần Nguyệt với những loại đan dược kỳ lạ, trận chiến này đã không thể kết thúc nhanh gọn như vậy.

Tuyết Dao tiến đến gần Lâm Phong, đưa tay chạm nhẹ vào vết xước trên má hắn. “Tiểu Phong, vết thương của đệ.” Nàng lấy ra một viên đan dược hồi phục khác từ trong túi trữ vật của mình, đặt vào tay hắn. Dù Tần Nguyệt đã chữa trị, nhưng sự quan tâm của Tuyết Dao vẫn là một điều ấm áp trong lòng hắn.

Tần Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt nàng lại một lần nữa quét qua xác con Ma Viên. “Con Ma Viên này có vẻ bất thường. Sự hung hãn của nó không chỉ do bản năng tự nhiên của linh thú, mà còn bị một thứ năng lượng tà ác nào đó kích thích. Lão thân đã từng đọc trong cổ tịch, những linh thú ở các vùng linh mạch bị tổn thương sau Đại Địa Phân Liệt, rất dễ bị ma khí xâm nhập và biến đổi. Đây là một trong những dấu hiệu của Ma giáo đang hoạt động sâu bên trong Cấm Địa, lợi dụng sự hỗn loạn từ Đại Địa Phân Liệt để khuếch trương thế lực.”

Lời nói của Tần Nguyệt khiến Lâm Phong và Tuyết Dao đều nhíu mày. Ma giáo Huyết Ảnh. Cái tên đó đã xuất hiện từ lâu, nhưng đây là lần đầu tiên họ nghe thấy một dấu hiệu rõ ràng về sự hiện diện của chúng trong Cấm Địa Vạn Yêu. Điều này càng làm tăng thêm sự phức tạp và nguy hiểm của chuyến hành trình.

Lâm Phong nhẹ nhàng đặt Mộc Ly xuống một tảng đá phẳng, cẩn thận kiểm tra hơi thở của nàng. Nàng vẫn bình yên vô sự, Huyễn Mặc Quyển trên ngực nàng vẫn phát ra ánh sáng xanh nhạt, ấm áp. Hắn khẽ vuốt ve mái tóc của nàng, trong lòng dâng lên một sự quyết tâm mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn phải tìm ra cách để chữa trị cho Mộc Ly, và hắn tin rằng Cổ Di Tích Huyền Không chính là chìa khóa.

Thôn Thiên Thử, sau khi trận chiến kết thúc, nhanh chóng nhảy xuống từ vai Lâm Phong, chạy đến bên xác Ma Viên. Nó dùng răng nanh sắc nhọn cắn một miếng vào nội đan của Ma Viên, nhanh chóng chén sạch một phần tinh hoa của nó, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ thỏa mãn. Nó rít lên một tiếng chiêm chiếp, dường như muốn nói rằng "ta cũng có công lao đó nha!".

Tần Nguyệt nhìn Lâm Phong, rồi nhìn về phía trước, nơi sương mù vẫn còn dày đặc nhưng đã có chút thưa thớt hơn. “Chúng ta đã đi đúng hướng. Cảm giác của ta không sai. Phía trước, ẩn sau gốc cây đổ kia…” Nàng đưa tay chỉ vào một gốc cây cổ thụ khổng lồ đã bị gãy đổ, thân cây tạo thành một cái vòm tự nhiên. “Có một con đường mòn cổ xưa, gần như đã bị thiên nhiên che lấp. Ta cảm nhận được một luồng linh khí dịu nhẹ khác thường chảy ra từ đó. Nó không phải là linh khí hỗn loạn như ở đây, mà là một luồng linh khí tinh thuần, cổ kính, như thể đến từ một thời đại đã bị lãng quên.”

Lâm Phong nhìn theo hướng Tần Nguyệt chỉ. Đúng như lời nàng nói, ẩn sau gốc cây đổ là một lối đi nhỏ, gần như bị rêu phong và dây leo che khuất hoàn toàn. Từ đó, một luồng linh khí tinh thuần, dịu nhẹ, khác hẳn với sự hỗn loạn của Cấm Địa Vạn Yêu, thoang thoảng bay ra, mang theo một cảm giác cổ xưa, tĩnh mịch nhưng cũng đầy hấp dẫn. Đây chính là dấu hiệu mà họ đang tìm kiếm.

Hắn quay lại nhìn Tuyết Dao và Tần Nguyệt, ánh mắt hắn ánh lên vẻ quyết đoán. “Vậy thì, chúng ta đi thôi.”

Cả ba đều biết, phía trước không chỉ là lối vào Cổ Di Tích Huyền Không, mà còn là một thế giới hoàn toàn mới, đầy rẫy những bí ẩn và hiểm nguy chưa biết. Nhưng với sức mạnh Kim Đan mới của Lâm Phong, sự cảnh giác của Tuyết Dao và trí tuệ của Tần Nguyệt, họ đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Tinh thần đó đã khắc sâu vào xương tủy của Lâm Phong. Cánh cửa của một nền văn minh cổ xưa, một kho tàng tri thức và sức mạnh vô tận, đang chờ đợi họ khám phá.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ