Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 149

Bước Vào Cổ Di Tích: Dấu Vết Ngàn Năm Huyền Không

3457 từ
Mục tiêu: Xác nhận và tiến vào lối đi chính dẫn đến Cổ Di Tích Huyền Không dựa trên dấu hiệu cổ xưa.,Giải mã hoặc vượt qua các cơ quan, cấm chế cổ xưa đầu tiên bảo vệ lối vào di tích.,Khám phá một tấm bản đồ cổ hoặc dấu hiệu rõ ràng hơn về Cổ Di Tích Huyền Không, làm sâu sắc thêm bí ẩn.,Thể hiện sự phối hợp và tin tưởng giữa Lâm Phong, Tuyết Dao và Tần Nguyệt trong môi trường mới.,Tăng cường cảm giác phiêu lưu, bí ẩn và nguy hiểm của Cổ Di Tích Huyền Không, đồng thời gợi mở về mối liên hệ với Đại Địa Phân Liệt.,Gieo mầm về sự hiện diện của các thế lực khác đang tìm kiếm di tích.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Thôn Thiên Thử
Mood: Bí ẩn, khám phá, awe-inspiring, căng thẳng tiềm ẩn
Kết chương: [object Object]

“Vậy thì, chúng ta đi thôi.”

Lâm Phong cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn nhẹ nhàng đỡ Mộc Ly dậy, trong khi Tuyết Dao đã đứng sẵn bên cạnh, ánh mắt sắc lạnh quét một vòng quanh khu vực, sẵn sàng đối phó với bất kỳ hiểm nguy nào. Tần Nguyệt gật đầu, đi trước một bước, dẫn lối về phía gốc cây cổ thụ khổng lồ bị gãy đổ, nơi ẩn giấu con đường mòn cổ xưa mà nàng đã phát hiện.

Bước chân của họ khẽ khàng lướt qua lớp lá khô mục, tạo nên âm thanh sột soạt đơn điệu trong màn sương mờ ảo của Cấm Địa Vạn Yêu. Càng tiến sâu vào lối đi, không khí càng trở nên thanh khiết lạ thường. Mùi ẩm mốc đặc trưng của rừng già vẫn còn đó, nhưng đã hòa quyện với một hương thơm dịu nhẹ của các loài thảo mộc cổ kính, một mùi hương mà Lâm Phong chưa từng ngửi thấy bao giờ, mang theo dấu vết của thời gian và sự tĩnh lặng ngàn năm. Những cây cổ thụ ở đây không còn dáng vẻ vặn vẹo, méo mó do ma khí xâm thực như bên ngoài, mà vươn mình thẳng tắp, cao vút chạm tới màn sương, thân cây phủ đầy rêu phong xanh ngắt và những loại địa y lạ lẫm. Dây leo chằng chịt như những con trăn khổng lồ, ôm lấy thân cây, tạo thành những đường nét uốn lượn kỳ ảo.

Tần Nguyệt bước đi chậm rãi, đôi mắt phượng của nàng quét qua từng chi tiết của môi trường xung quanh, như đang đọc một cuốn sách cổ. Nàng khẽ đưa tay lướt qua một thân cây cổ thụ, cảm nhận dòng linh khí đang lưu chuyển bên trong. “Linh khí ở đây tuy tinh thuần, nhưng lại mang theo một khí tức của thời gian… rất nặng nề, như thể nó đã ngưng đọng hàng ngàn năm không đổi,” nàng trầm ngâm nói, giọng điệu trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Đây chính là dấu hiệu của Đại Địa Phân Liệt, đã khiến nơi này bị cô lập với thế giới bên ngoài, tồn tại như một ốc đảo thời gian, lưu giữ những gì đã bị lãng quên.”

Lâm Phong khẽ nhíu mày, ánh mắt hắn ánh lên vẻ tò mò. Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt trong luồng linh khí nơi đây. Nó không dữ dội hay hỗn loạn như bên ngoài, mà tinh khiết, nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa một uy áp vô hình, như thể mỗi hạt linh khí đều mang theo trọng lượng của hàng ngàn năm lịch sử. Hắn nắm chặt tay Mộc Ly, cảm nhận hơi ấm từ nàng. Huyễn Mặc Quyển trên ngực hắn khẽ rung động, một cảm giác quen thuộc nhưng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như thể nó đang reo vui, hoặc đang tìm kiếm một thứ gì đó. “Nơi đây… giống như một thế giới khác vậy,” Lâm Phong thì thầm, đôi mắt đen láy lướt qua những cảnh tượng hùng vĩ và cổ kính. “Cổ Di Tích Huyền Không rốt cuộc là gì mà có thể tồn tại một cách kỳ diệu như thế này?”

Mộc Ly, được Lâm Phong ôm trong lòng, đã tỉnh táo hơn rất nhiều. Đôi mắt to tròn của nàng không ngừng đảo quanh, tò mò nhìn ngắm mọi thứ. Nàng vươn tay nhỏ bé chạm vào một chiếc lá to bản, xanh mướt, rồi rụt lại khi cảm thấy một luồng năng lượng dịu nhẹ truyền vào đầu ngón tay. Nàng khẽ rùng mình, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác khó tả. “Có cảm giác… rất lạ,” nàng líu lo, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót giữa rừng sâu, “như có thứ gì đó đang gọi ta… từ rất xa…”

Lời nói của Mộc Ly khiến Lâm Phong và Tần Nguyệt trao đổi ánh mắt. Tần Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên vẻ suy tư. “Mộc Ly có huyết mạch yêu tộc tinh thuần, hơn nữa còn có Huyễn Mặc Quyển hộ thân. Cảm ứng của nàng sẽ nhạy bén hơn chúng ta rất nhiều. Điều này chứng tỏ, Cổ Di Tích Huyền Không có thể có mối liên hệ sâu sắc với yêu tộc, hoặc chứa đựng một thứ gì đó có thể kích thích huyết mạch của nàng.”

Tuyết Dao vẫn giữ im lặng, nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt băng giá của nàng không ngừng quan sát mọi động tĩnh xung quanh. Mỗi bước đi của nàng đều nhẹ nhàng, uyển chuyển, nhưng luôn đặt trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Nàng là mũi tên nhọn của đội, luôn cảnh giác với những hiểm nguy tiềm tàng. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng khẽ vẫy vẫy đôi tai nhỏ xíu, thỉnh thoảng lại rít lên một tiếng chiêm chiếp, chỉ về một hướng nào đó, rồi lại thụt đầu vào bộ lông trắng muốt. Nó không quá căng thẳng, nhưng sự cảnh giác vẫn hiện rõ trong từng cử chỉ.

Đường đi ngày càng uốn khúc, hiểm trở. Những tảng đá khổng lồ phủ đầy rêu xanh, những thân cây đổ ngang lối, nhưng tất cả đều mang một vẻ đẹp hoang sơ, cổ kính, không hề có dấu vết của sự tàn phá. Sương mù vẫn lãng đãng, nhưng đã bắt đầu tan bớt, để lộ những tia nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lung linh trên mặt đất ẩm ướt. Tiếng suối chảy róc rách từ đâu đó vang vọng, âm thanh trong trẻo, xoa dịu đi sự căng thẳng vốn có.

Lâm Phong khẽ siết chặt Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận sự rung động ngày càng mạnh mẽ của nó. Hắn biết, họ đang tiến rất gần đến mục tiêu. Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác vừa hưng phấn, vừa thận trọng. Cái bí ẩn của Cổ Di Tích Huyền Không, cái mối liên hệ với Huyễn Mặc Quyển và Mộc Ly, tất cả đều đang chờ hắn khám phá. Hắn không chỉ vì bản thân mà còn vì những người đồng hành đang tin tưởng hắn, đặc biệt là Mộc Ly. Trách nhiệm đó càng làm ý chí hắn thêm kiên định. Hắn tin rằng, Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, không chỉ là con đường tu luyện của riêng hắn, mà còn là con đường dẫn đến những chân lý sâu xa nhất của thế giới này.

Sau một đoạn đường dài băng qua khu rừng cổ kính, con đường mòn nhỏ dần trở nên hẹp hơn, rồi đột ngột kết thúc trước một vách đá thẳng đứng, cao ngút trời. Bầu không khí tại đây trở nên hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít khẽ qua các khe đá và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ đâu đó vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng âm thanh huyền bí. Mùi đá cổ, rêu phong và hơi ẩm ướt của mây mù bao trùm lấy không gian, mang theo một cảm giác vừa trang nghiêm, vừa lạnh lẽo. Linh khí ở đây cực kỳ tinh thuần, khiến người ta cảm thấy sảng khoái, nhưng lại có một lực lượng vô hình nào đó ngăn cản, khiến bước chân không thể tiến thêm.

Trên vách đá sừng sững ấy, hiện lên một bức phù điêu khổng lồ. Nó đã bị thời gian bào mòn, rêu phong bám đầy, nhưng vẫn còn rõ những nét khắc cổ xưa, tinh xảo đến khó tin. Bức phù điêu không hề có cửa ra vào hay bất kỳ lối dẫn nào rõ ràng, chỉ có những đường nét hoa văn đan xen phức tạp, tạo thành những biểu tượng lạ lẫm mà Lâm Phong chưa từng thấy. Từ sâu bên trong những đường nét ấy, một luồng linh lực yếu ớt nhưng kiên cố không ngừng tỏa ra, như một bức tường vô hình bảo vệ một bí mật cổ xưa.

Tần Nguyệt bước tới gần, ánh mắt nàng tập trung cao độ, hoàn toàn bị cuốn hút bởi bức phù điêu. Nàng không vội vàng chạm vào, mà chỉ lướt nhẹ ngón tay trong không khí, như đang cảm nhận từng luồng linh lực nhỏ nhất. "Đây là một trận pháp che giấu cổ xưa," nàng trầm ngâm nói, giọng điệu đầy vẻ kính trọng, "được xây dựng trước cả Đại Địa Phân Liệt. Sức mạnh của nó đã suy yếu đi rất nhiều sau hàng vạn năm phong ấn, nhưng vẫn còn rất nguy hiểm. Trận pháp này không chỉ đơn thuần là một cấm chế, mà nó còn liên kết với không gian, tạo thành một cánh cửa dịch chuyển độc đáo."

Lâm Phong đứng cạnh Tần Nguyệt, ánh mắt hắn cũng dán chặt vào bức phù điêu. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn bắt đầu phát ra ánh sáng nhàn nhạt, những đường nét trên cuộn sách dường như đang cộng hưởng với các hoa văn trên phù điêu, tạo ra một sự liên kết kỳ lạ. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, quen thuộc nhưng cũng xa lạ, đang dần thức tỉnh. "Có cách nào để mở không, Tần Nguyệt cô nương?" Lâm Phong hỏi, giọng nói thấp xuống, chứa đựng sự tò mò không ngừng. Hắn biết, với kinh nghiệm và kiến thức uyên bác của Tần Nguyệt, nàng chắc chắn có thể tìm ra lời giải.

Tuyết Dao, với bản tính chiến đấu trực diện, không kiên nhẫn bằng Tần Nguyệt. Nàng khẽ nhíu mày, bàn tay thon dài đã đặt lên chuôi kiếm băng giá của mình, ánh mắt quyết đoán. "Nếu chỉ là một trận pháp, để ta thử phá." Nàng định rút kiếm tấn công, nhưng Tần Nguyệt đã nhanh chóng đưa tay ngăn lại.

"Không được, Tuyết Dao!" Tần Nguyệt vội vàng nói, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng mang theo sự cấp bách rõ rệt. "Trận pháp này liên kết với không gian, phá hủy mạnh bạo có thể dẫn đến sự sụp đổ của toàn bộ lối vào, thậm chí gây ra những biến động không gian khó lường. Khi đó, chúng ta không những không thể tiến vào, mà còn có thể bị mắc kẹt vĩnh viễn trong khe nứt không gian. Ta cần giải mã nó, từng bước một."

Tuyết Dao nghe vậy thì khẽ gật đầu, thu lại ý định tấn công, nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác. Nàng tin tưởng vào lời nói của Tần Nguyệt, biết rằng những cấm chế cổ xưa không thể dùng sức mạnh đơn thuần để phá giải.

Tần Nguyệt không nói thêm, nàng hoàn toàn tập trung vào bức phù điêu. Ngón tay thon dài của nàng lướt nhẹ trên các ký hiệu, đôi khi dừng lại ở một nét chạm khắc, đôi khi lại di chuyển nhanh chóng. Nàng khẽ nhắm mắt lại, như đang cảm nhận dòng chảy linh lực ẩn sâu bên trong. Lâm Phong cũng dùng Huyễn Mặc Quyển, khẽ áp vào bề mặt phù điêu, hấp thu một phần linh lực từ đó để kiểm tra. Hắn cảm nhận được một nguồn năng lượng vô cùng hùng vĩ, nhưng lại bị phong tỏa một cách tinh vi, chỉ có thể thông qua việc giải mã mới có thể mở ra.

Mộc Ly, ôm chặt lấy Lâm Phong, đôi mắt to tròn tò mò nhìn Tần Nguyệt. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng dịu nhẹ từ bức phù điêu đang hòa vào Huyễn Mặc Quyển, rồi từ Huyễn Mặc Quyển lại truyền sang cơ thể nàng, khiến nàng cảm thấy ấm áp và dễ chịu một cách lạ lùng.

Đột nhiên, Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong khẽ rít lên một tiếng chiêm chiếp đầy phấn khích, rồi nó liên tục vẫy vẫy cái đuôi nhỏ xíu của mình, dùng cái mũi hồng hào chỉ vào một khe nứt nhỏ, gần như không thể nhận ra, nằm khuất sau một lớp rêu dày đặc ở góc dưới bức phù điêu. Ánh mắt Tần Nguyệt lập tức chuyển hướng theo chỉ dẫn của Thôn Thiên Thử. Nàng bước tới, cẩn thận gạt bỏ lớp rêu phong, để lộ ra một ký hiệu ẩn, nhỏ bé nhưng tinh xảo, khác hẳn với những hoa văn xung quanh.

"Tuyệt vời, Thôn Thiên Thử!" Tần Nguyệt khẽ reo lên, giọng nói hiếm khi lộ ra vẻ phấn khích. "Đây chính là mắt trận! Không ngờ nó lại được che giấu tinh vi đến vậy."

Nàng không chần chừ, ngón tay thon dài mang theo một luồng linh lực tinh tế, nhẹ nhàng nhấn vào ký hiệu ẩn. Một tiếng vang nhỏ, như tiếng đá cọ xát vào nhau, khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Bức phù điêu khổng lồ rung chuyển nhẹ, rồi từ từ rụt vào bên trong vách đá, để lộ ra một vách đá khác, còn cổ kính hơn, nhưng lại được chạm khắc một tấm bản đồ cổ bằng những đường nét vàng óng, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo. Tấm bản đồ đó không chỉ là một bức vẽ đơn thuần, mà nó dường như được tạo thành từ những dòng linh lực sống động, chỉ dẫn đến Cổ Di Tích Huyền Không một cách rõ ràng và chi tiết.

Cả Lâm Phong, Tuyết Dao và Mộc Ly đều không khỏi kinh ngạc. Tần Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nàng ánh lên vẻ hài lòng. "Đây chính là chìa khóa... một bản đồ dẫn lối đến trái tim của di tích. Chỉ có những người có duyên, hoặc có linh thú đặc biệt như Thôn Thiên Thử, mới có thể phát hiện ra nó."

Tấm bản đồ cổ bằng những đường nét vàng óng trên vách đá bỗng phát ra một luồng ánh sáng chói lọi, rực rỡ đến khó tin, lan tỏa khắp không gian. Ánh sáng đó không gây chói mắt mà lại tạo ra một cảm giác ấm áp, thiêng liêng. Ngay sau đó, không gian trước mắt họ bắt đầu vặn vẹo một cách kỳ lạ, như thể một tấm lụa vô hình đang bị kéo dãn và xoắn lại. Một cơn lốc linh lực tinh thuần cuộn lên, bao bọc lấy cả nhóm. Mộc Ly khẽ rùng mình, ôm chặt lấy Lâm Phong, nhưng không hề sợ hãi, mà đôi mắt nàng lại ánh lên vẻ tò mò và ngạc nhiên.

Trong chớp mắt, khung cảnh xung quanh thay đổi hoàn toàn. Họ không còn đứng trước vách đá với bức phù điêu cổ kính nữa, mà đang ở trên một mỏm đất đá cheo leo, lơ lửng giữa không trung. Phía trước họ là một vực sâu không đáy, thăm thẳm đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối, chỉ có những tầng mây mù trắng xóa cuồn cuộn bên dưới. Và trên vực sâu ấy, giữa không trung bao la, là vô số quần đảo khổng lồ lơ lửng, nối liền nhau bằng những cây cầu đá uốn lượn, những dải đất đá chênh vênh. Mỗi quần đảo đều được bao phủ bởi mây mù và những luồng linh khí ngũ sắc lấp lánh, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ và tráng lệ đến mức khó tin.

Những tòa tháp đá trắng ngà vươn cao chọc trời, những đình đài chạm khắc tinh xảo, những cây cầu đá cổ kính uốn lượn nối các đảo nhỏ lại với nhau. Các bức tường của kiến trúc cổ xưa phủ đầy rêu phong và dấu vết của thời gian, nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghi, hùng tráng của một nền văn minh đã bị lãng quên. Tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng chim lạ kêu vang vọng từ những đảo xa, tiếng nước chảy róc rách từ các thác nước nhỏ trên đảo, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên và kiến trúc. Mùi đá cổ, rêu phong, mùi ẩm ướt của mây mù và hương thơm dịu nhẹ của các loại thảo dược tự nhiên len lỏi trong không khí, khiến người ta cảm thấy như đang lạc vào một thế giới thần tiên.

Đây chính là Cổ Di Tích Huyền Không! Nó tráng lệ và kỳ vĩ hơn bất kỳ miêu tả hay tưởng tượng nào của họ. Mộc Ly kinh ngạc há hốc mồm, đôi mắt to tròn mở to hết cỡ, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Nàng khẽ líu lo, giọng nói đầy vẻ trầm trồ. Tần Nguyệt thì ánh mắt sáng rỡ, vẻ uyên bác và điềm tĩnh thường ngày của nàng cũng không thể che giấu được sự phấn khích tột độ. Ngay cả Tuyết Dao, người luôn giữ vẻ mặt băng giá, cũng không khỏi lộ ra một tia kinh ngạc hiếm có trong đôi mắt phượng sắc lạnh.

Lâm Phong đứng sững sờ, cảm nhận được sự rung động mãnh liệt từ Huyễn Mặc Quyển trong tay. Nó không chỉ rung động, mà còn phát ra một luồng ánh sáng xanh nhạt, như thể đang reo gọi, đang được dẫn lối đến một thứ gì đó từ sâu thẳm di tích. Hắn ôm chặt Mộc Ly, một tay khẽ xoa đầu Thôn Thiên Thử, ánh mắt quét qua từng quần đảo lơ lửng, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết của tấm bản đồ vừa hiện ra trong tâm trí.

"Thật không thể tin được... Đây chính là Cổ Di Tích Huyền Không sao?" Lâm Phong thì thầm, giọng nói mang theo sự kinh ngạc và một chút choáng ngợp. Cảm giác trách nhiệm trong lòng hắn lại càng tăng thêm gấp bội. Nơi đây quá hùng vĩ, quá cổ kính, chắc chắn ẩn chứa vô số bí mật và hiểm nguy.

Tần Nguyệt tiến tới gần, ánh mắt nàng lướt qua những quần đảo trôi nổi, vẻ mặt đầy vẻ say mê nghiên cứu. "Quần đảo trôi nổi... Đây chính là đặc trưng của nền văn minh cổ đại trước Đại Địa Phân Liệt. Họ có khả năng điều khiển linh khí và trận pháp đến mức có thể nâng cả lục địa lên không trung. Linh khí ở đây tinh thuần hơn bất cứ đâu ta từng thấy! Nó gần như đã ngưng tụ thành thực chất, hoàn toàn không có một tạp chất nào."

Mộc Ly, sau giây phút đầu tiên kinh ngạc, khẽ rùng mình, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, xen lẫn với sự kỳ diệu. "Nơi này... thật đẹp, nhưng cũng thật đáng sợ..." Nàng thì thầm, giọng nói nhỏ xíu. Nàng cảm nhận được một nguồn năng lượng khổng lồ đang chảy trong không gian, vừa tinh khiết vừa cổ xưa, vừa hấp dẫn vừa đầy uy áp.

Trong khoảnh khắc đó, Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong bỗng rít lên một tiếng nhỏ, sắc nhọn hơn bình thường. Đôi mắt to tròn long lanh của nó đột nhiên trở nên cảnh giác cao độ, cái mũi nhỏ xíu liên tục đánh hơi trong không khí. Nó không ngừng chỉ về một hướng khác, nơi một luồng ma khí cực kỳ yếu ớt vừa thoảng qua, gần như không thể nhận ra giữa dòng linh khí tinh thuần cuồn cuộn.

Lâm Phong nhíu mày, mặc dù hắn không cảm nhận được rõ ràng như Thôn Thiên Thử, nhưng sự cảnh báo của con linh thú đã khiến hắn lập tức cảnh giác. Ma giáo Huyết Ảnh. Cái tên đó lại hiện lên trong tâm trí hắn. Lẽ nào, chúng đã theo dấu họ đến đây, hoặc đã có mặt ở Cổ Di Tích này từ trước?

Cả nhóm đứng lặng trên mỏm đất đá lơ lửng, ngắm nhìn cảnh tượng hùng vĩ trước mắt. Cổ Di Tích Huyền Không, một kho tàng của tri thức và sức mạnh cổ xưa, đã mở ra trước mắt họ. Nhưng cùng với cơ duyên lớn, hiểm nguy cũng luôn rình rập. Dấu vết ma khí yếu ớt đó là một lời nhắc nhở rõ ràng. Cuộc phiêu lưu chỉ mới bắt đầu. Lâm Phong siết chặt Huyễn Mặc Quyển, ánh mắt hắn ánh lên vẻ quyết đoán. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn đã sẵn sàng cho bất kỳ thử thách nào mà nơi đây mang lại.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ