Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 150

Mật Ngữ Cổ Thành: Tiên Tổ Hiện Hình, Thoa Bạc Khai Lộ

3377 từ
Mục tiêu: Tần Nguyệt sử dụng kiến thức uyên thâm để giải mã tấm bản đồ/ký hiệu cổ, hé lộ những thông tin quan trọng về Cổ Di Tích Huyền Không, bao gồm lịch sử, cơ hội và hiểm nguy tiềm tàng.,Giới thiệu nhân vật mới Bạch Lão Tổ một cách ấn tượng, liên kết trực tiếp đến thân thế bí ẩn của Lâm Phong và Cổ Di Tích Huyền Không.,Giới thiệu vật phẩm mới Thiên Không Thoa, chứng minh công dụng và sự cần thiết của nó trong việc khám phá di tích.,Tăng cường sự hiểu biết của nhóm về Cổ Di Tích Huyền Không, củng cố mục tiêu và định hướng cho các chương tiếp theo.,Duy trì không khí phiêu lưu, bí ẩn và căng thẳng, đồng thời chuẩn bị cho cuộc chạm trán với các thế lực khác.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Thôn Thiên Thử, Bạch Lão Tổ
Mood: Mysterious, adventurous, tense, revealing
Kết chương: [object Object]

Cổ Di Tích Huyền Không.

Cảnh tượng hùng vĩ và tráng lệ trước mắt nhóm Lâm Phong quả thực đã vượt xa mọi tưởng tượng. Những quần đảo khổng lồ, trắng ngà như ngọc, lơ lửng giữa không trung, bị mây mù vờn quanh như dải lụa tiên, tạo nên một bức tranh thủy mặc sống động. Từng tòa tháp cao vút chọc trời, từng đình đài chạm khắc tinh xảo, những cây cầu đá cổ kính uốn lượn nối liền các đảo nhỏ lại với nhau, tất cả đều phủ một lớp rêu phong thời gian, nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghi, hùng tráng của một nền văn minh đã bị lãng quên.

Tiếng gió rít qua các khe đá tạo thành những âm thanh huyền ảo, tiếng chim lạ từ những đảo xa vọng lại nghe vừa trong trẻo vừa ma mị, cùng tiếng nước chảy róc rách từ những thác nước nhỏ đổ xuống hư không, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng kỳ diệu của tự nhiên và kiến trúc. Mùi đá cổ, mùi rêu phong ẩm ướt của mây mù, thoang thoảng hương thơm dịu nhẹ của các loại thảo dược không tên len lỏi trong không khí, khiến mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác như đang lạc vào một thế giới thần tiên, một vùng đất đã bị thời gian bỏ quên.

Lâm Phong đứng lặng người, cảm nhận từng luồng linh khí tinh thuần cuồn cuộn tràn vào cơ thể, tẩy rửa kinh mạch. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn không ngừng rung động, phát ra một luồng ánh sáng xanh nhạt yếu ớt, như một sinh linh đang reo gọi, đang được dẫn lối bởi một thứ gì đó từ sâu thẳm di tích. Sự thôi thúc mãnh liệt từ cuộn sách khiến hắn cảm thấy hưng phấn khó tả, nhưng đồng thời cũng xen lẫn một sự cảnh giác cao độ. Nơi đây quá mức hoàn mỹ, quá mức tĩnh lặng, đến mức khiến người ta phải nghi ngờ liệu có phải là một cái bẫy trí mạng hay không.

Mộc Ly, với đôi mắt to tròn vẫn còn đang mở to hết cỡ vì kinh ngạc, khẽ líu lo, giọng nói đầy vẻ trầm trồ: "Trời ơi, Phong ca, nơi này... nơi này đẹp đến mức khó tin! Giống như một giấc mơ vậy." Nàng ôm chặt lấy cánh tay Lâm Phong, cơ thể nhỏ nhắn khẽ rùng mình, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, xen lẫn với sự kỳ diệu và một chút run rẩy khi đối mặt với sự hùng vĩ đến choáng ngợp. "Nhưng em cảm thấy... có một luồng khí tức gì đó không ổn. Một mùi máu tanh, rất nhạt, và ma khí... từ phía xa..." Giác quan nhạy bén của nàng yêu nữ cho phép nàng nhận ra những điều mà người thường khó lòng cảm nhận được.

Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng không ngừng càu nhàu chiêm chiếp, đôi mắt to tròn long lanh của nó liên tục đảo qua lại, đánh hơi không khí, chiếc mũi nhỏ xíu liên tục giật giật. Nó gầm gừ một tiếng nhỏ, trầm đục hơn so với thân hình tí hon, đầy vẻ cảnh giác, dường như cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường trong cái không gian tưởng chừng như hoàn mỹ này.

Tuyết Dao, vẫn giữ vẻ mặt băng giá thường ngày, nhưng đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng cũng không khỏi lộ ra một tia kinh ngạc hiếm có. Nàng khẽ nhíu mày, khí chất thanh khiết tựa băng tuyết của nàng dường như càng trở nên nổi bật hơn giữa khung cảnh hùng vĩ này. "Cảm giác như có thứ gì đó đang quan sát chúng ta," nàng khẽ nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy cảnh giác. "Một loại áp lực vô hình, cổ xưa và mạnh mẽ."

Tần Nguyệt thì lại khác, ánh mắt nàng sáng rỡ, vẻ uyên bác và điềm tĩnh thường ngày của nàng cũng không thể che giấu được sự phấn khích tột độ. Nàng tiến tới gần tấm bia đá cổ kính nằm ngay lối vào, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác tập trung cao độ vào những phù văn và ký hiệu khắc sâu trên bề mặt đá. "Đây là một kỳ quan của tạo hóa, nhưng không phải do tự nhiên tạo thành," nàng trầm giọng nói, giọng nói trầm ấm, rõ ràng, mang tính giáo dục. "Đây là đỉnh cao của nền văn minh tu tiên cổ đại, một 'Thiên Cung' đúng nghĩa, đã được kiến tạo bằng những công pháp và trận pháp kinh thiên động địa." Nàng đưa tay khẽ vuốt ve bề mặt tấm bia, cảm nhận dòng linh khí cổ xưa đang chảy trong nó. "Nhưng luồng khí tức mà Mộc Ly và Thôn Thiên Thử cảm nhận được... quả thật có vấn đề. Linh khí ở đây tinh thuần đến mức khó tin, nhưng đâu đó, một dòng ma khí yếu ớt đang cố gắng ẩn mình, như một vết sẹo xấu xí trên bức tranh tuyệt mỹ này."

Lâm Phong gật đầu, đồng ý với Tần Nguyệt. Hắn ôm chặt Mộc Ly, một tay khẽ xoa đầu Thôn Thiên Thử, ánh mắt quét qua từng quần đảo lơ lửng, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết của tấm bản đồ vừa hiện ra trong tâm trí. "Đúng là kỳ quan của tạo hóa! Nhưng luồng khí tức này... có gì đó không ổn," hắn lặp lại, giọng nói mang theo sự kinh ngạc nhưng cũng đầy vẻ thận trọng. "Ma giáo Huyết Ảnh... Lẽ nào chúng đã đến đây trước chúng ta, hoặc thậm chí là đang ẩn nấp ngay trong di tích này?" Cái tên đó lại hiện lên trong tâm trí hắn, như một lời nhắc nhở không ngừng về mối hiểm nguy tiềm tàng. Cảm giác trách nhiệm trong lòng hắn lại càng tăng thêm gấp bội. Nơi đây quá hùng vĩ, quá cổ kính, chắc chắn ẩn chứa vô số bí mật và hiểm nguy, nhưng cũng là những cơ duyên lớn lao đang chờ đợi. Hắn siết chặt Huyễn Mặc Quyển, quyết tâm không để bất kỳ thế lực tà ác nào làm ô uế nơi này, cũng như cản trở hành trình khám phá bí ẩn của hắn.

***

Tần Nguyệt không nói gì thêm, nàng tập trung hoàn toàn vào tấm bia đá. Những ngón tay thanh tú của nàng lướt nhẹ trên các phù văn cổ xưa, đôi khi dừng lại, đôi khi lại di chuyển nhanh chóng, như đang đọc một cuốn sách vô hình. Ánh mắt nàng sáng rực, vẻ uyên bác của một học giả được thể hiện rõ nét qua từng cử chỉ. Linh khí tinh thuần từ Cổ Di Tích Huyền Không dường như cũng đang cộng hưởng với nàng, giúp nàng cảm nhận rõ hơn những thông điệp ngàn năm tuổi.

Khi Tần Nguyệt khẽ ấn vào một phù văn hình xoắn ốc cực kỳ cổ xưa ở trung tâm tấm bia, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Các đường nét phù văn trên toàn bộ tấm bia bắt đầu phát sáng nhè nhẹ, từ màu xanh ngọc bích chuyển sang vàng kim, rồi đến tím thẫm, như một dải ngân hà thu nhỏ. Linh khí xung quanh tấm bia càng trở nên nồng đậm hơn, dường như những ký ức cổ xưa đang được đánh thức.

"Nơi đây từng là một Thiên Cung, một trung tâm của nền văn minh tu tiên cổ đại... Nó đã bị xé nát trong Đại Địa Phân Liệt, nhưng những bí mật của nó vẫn còn nguyên vẹn." Tần Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự kinh ngạc. "Những phù văn này... chúng không chỉ là ký hiệu, mà là những đoạn ghi chép lịch sử, những công pháp tu luyện đã bị thất truyền! Và đây... đây là một thông điệp về huyết mạch!" Ánh mắt nàng đột nhiên dừng lại ở một chuỗi phù văn phức tạp hơn cả, dường như đang ám chỉ đến một loại huyết mạch đặc biệt nào đó.

Đúng lúc đó, Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong bỗng nhiên bùng lên ánh sáng rực rỡ, không còn là màu xanh nhạt yếu ớt nữa, mà là một quầng sáng ngũ sắc chói lọi, bao trùm lấy toàn thân hắn. Luồng linh khí cổ xưa từ tấm bia và di tích dường như bị Huyễn Mặc Quyển hấp dẫn, cuồn cuộn lao vào, khiến cuộn sách rung động càng lúc càng mạnh mẽ.

Trong quầng sáng rực rỡ đó, một bóng hình dần hiện rõ. Đó là một lão già tóc bạc trắng như tuyết, râu dài phất phơ, khuôn mặt phúc hậu nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự thâm trầm của những năm tháng vô tận. Mặc dù là một linh thể, nhưng khí chất uy nghiêm và cổ kính của lão lại vô cùng chân thực, khiến người ta không khỏi kính nể.

"Huyết mạch của ngươi không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, tiểu tử!" Giọng nói của lão già vang vọng, trầm ấm nhưng lại mang theo một chút nặng nề, dường như ẩn chứa vô vàn bí mật. "Nơi đây có liên quan mật thiết đến tổ tiên ngươi... và một bảo vật bị thất lạc đã lâu."

Lâm Phong kinh ngạc đến tột độ. Hắn trừng lớn mắt nhìn linh thể vừa xuất hiện từ trong Huyễn Mặc Quyển, không thể tin vào những gì mình đang thấy. "Bạch Lão Tổ? Ngài... ngài xuất hiện như thế nào?" Hắn nhớ rõ Bạch Lão Tổ chỉ là một linh hồn ẩn mình trong Huyễn Mặc Quyển, hiếm khi xuất hiện trực tiếp, và lần này lại xuất hiện một cách mạnh mẽ như vậy, dường như được kích thích bởi chính Cổ Di Tích Huyền Không. Đây là lần đầu tiên lão hiện hình rõ ràng và nói chuyện trực tiếp với hắn kể từ khi hắn có được Huyễn Mặc Quyển.

Bạch Lão Tổ khẽ lắc đầu, đôi mắt thâm thúy nhìn thẳng vào Lâm Phong. "Ta chỉ là một tàn niệm còn sót lại, một kẻ gác đền cho những bí mật cổ xưa. Nơi đây, Cổ Di Tích Huyền Không này, đã kích hoạt một phần ký ức và năng lượng của ta. Huyết mạch của ngươi... nó là chìa khóa." Lão đưa tay chỉ vào Lâm Phong, rồi lại chỉ vào tấm bia đá. "Những gì Tần Nguyệt cô nương vừa giải mã là đúng. Thiên Cung này là của tổ tiên ngươi, và ngươi... ngươi chính là hậu duệ duy nhất còn sót lại mang trong mình huyết mạch thuần khiết đó. Huyễn Mặc Quyển đã chọn ngươi, không phải ngẫu nhiên."

Mộc Ly há hốc mồm kinh ngạc, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Bạch Lão Tổ, rồi lại nhìn sang Lâm Phong, vẻ mặt đầy vẻ ngây ngô. "Phong ca... ngài ấy nói là tổ tiên của huynh sao? Vậy là huynh là hoàng tử của Thiên Cung này à?" Nàng líu lo hỏi, giọng nói vẫn còn mang chút ngạc nhiên tột độ.

Tần Nguyệt cũng không kém phần sửng sốt. Nàng vốn dĩ chỉ nghĩ Lâm Phong là một tu sĩ thiên tài với cơ duyên nghịch thiên, nhưng lời của Bạch Lão Tổ lại hé lộ một bí mật kinh thiên động địa về thân thế của hắn. "Huyết mạch Thiên Cung..." nàng khẽ thì thầm, đôi mắt phượng ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. "Điều này... điều này còn hơn cả những gì ta có thể tưởng tượng. Đây không chỉ là một cơ duyên, mà là một trách nhiệm cực lớn."

Tuyết Dao vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng đôi mắt nàng lại tập trung cao độ vào Bạch Lão Tổ, dường như đang cố gắng thấu hiểu những ẩn ý sâu xa trong lời nói của lão. Nàng tin tưởng vào Lâm Phong, và nếu đây là thân phận thật của hắn, nàng sẽ chấp nhận và cùng hắn đối mặt.

Bạch Lão Tổ phớt lờ những câu hỏi của Mộc Ly và sự kinh ngạc của những người khác, ánh mắt lão chỉ tập trung vào Lâm Phong. "Trong huyết mạch của ngươi, có một thứ đặc biệt, một mã khóa di truyền, có thể mở ra những bảo vật và công pháp mạnh nhất của Thiên Cung. Những gì ngươi đang cảm nhận từ Huyễn Mặc Quyển chính là sự cộng hưởng với huyết mạch của mình." Lão ngừng lại một chút, khẽ thở dài, luồng linh thể của lão dường như cũng đang tiêu hao dần. "Tuy nhiên, thời gian của ta không còn nhiều. Ngươi cần phải tìm ra 'Thiên Không Thoa', một pháp bảo giao thông cổ xưa, nó sẽ giúp ngươi di chuyển trong Thiên Cung này. Đồng thời, ngươi cũng phải cảnh giác. Ma khí ở đây... nó đang mạnh lên từng chút một, và ta cảm nhận được sự hiện diện của những kẻ không mời mà đến."

Lâm Phong siết chặt Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận sự liên kết sâu sắc hơn với nó. Huyết mạch của hắn... tổ tiên của hắn... những bí mật này đã khiến hắn rung động tận sâu trong linh hồn. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc phiêu lưu tìm kiếm cơ duyên, mà còn là hành trình đi tìm nguồn cội của chính mình. "Thiên Không Thoa? Nó ở đâu, Bạch Lão Tổ?" hắn vội vàng hỏi, ánh mắt đầy vẻ khao khát.

***

Theo lời chỉ dẫn của Bạch Lão Tổ, Lâm Phong đưa tay chạm vào vị trí mà lão vừa chỉ trên tấm bia đá. Lần này, không còn là những phù văn phát sáng đơn thuần, mà là một luồng năng lượng cổ xưa mạnh mẽ truyền thẳng vào cơ thể hắn, cộng hưởng với huyết mạch và Huyễn Mặc Quyển. Hắn cảm thấy một sự kết nối mãnh liệt, như thể tấm bia là một phần mở rộng của chính mình.

Một tiếng "cạch" nhỏ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của không gian. Trên vách đá bên cạnh tấm bia, một khe nứt nhỏ bất ngờ xuất hiện, rồi từ từ mở rộng, để lộ ra một khoang chứa bí mật. Không khí ẩm ướt của mây mù và mùi đá cổ càng trở nên nồng đậm hơn từ bên trong khoang. Bên trong, một vật thể nhỏ nhắn phát ra ánh sáng bạc dịu nhẹ, lấp lánh như tinh tú giữa màn đêm.

Lâm Phong cẩn trọng tiến đến, đưa tay chạm vào vật thể đó. Đó là một chiếc thoi bạc, chỉ dài khoảng một gang tay, được chạm khắc những đường nét tinh xảo, cổ kính. Khi ngón tay hắn chạm vào, một luồng năng lượng không gian mạnh mẽ, thuần khiết và cổ xưa, truyền thẳng vào thức hải của hắn. Hắn cảm thấy như mình vừa chạm vào một cánh cửa dẫn đến vô số không gian khác, một cảm giác vừa choáng ngợp vừa kỳ diệu.

"Đây là Thiên Không Thoa..." Bạch Lão Tổ khẽ thì thầm, giọng nói của lão đã trở nên yếu ớt hơn, linh thể cũng mờ nhạt đi trông thấy. "Chỉ có huyết mạch của ngươi mới có thể điều khiển nó hoàn toàn. Nó là chìa khóa để di chuyển trong Thiên Cung này, vượt qua những cấm chế không gian của tổ tiên ngươi. Hãy cẩn trọng, ma khí ở đây ngày càng nồng đậm. Ta cảm thấy... một thế lực tà ác đang thức tỉnh, hoặc đã xâm nhập rất sâu." Linh thể của lão dần tan biến vào hư không, chỉ còn lại một câu nói cuối cùng vang vọng trong tâm trí Lâm Phong: "Huyết mạch của ngươi... là niềm hy vọng cuối cùng."

Lâm Phong siết chặt Thiên Không Thoa trong tay, cảm nhận sức mạnh không gian đang chảy trong nó. Hắn ngước nhìn lên bầu trời mây mù, nơi những quần đảo lơ lửng, và rồi nhìn xuống nơi Bạch Lão Tổ vừa tan biến, trong lòng dâng trào vô vàn cảm xúc.

"Thiên Không Thoa?" Mộc Ly chớp chớp mắt, tò mò nhìn chiếc thoi bạc trong tay Lâm Phong. "Nó dùng để làm gì vậy, Phong ca?"

Tần Nguyệt tiến lại gần, ánh mắt nàng sáng rực khi nhìn thấy chiếc thoi. "Đây là một pháp bảo di chuyển cực kỳ quý hiếm, có thể xuyên không, vượt qua nhiều cấm chế không gian! Thiên Không Thoa là bảo vật trứ danh của thời kỳ cổ đại, được tạo ra để đi lại giữa các giới diện và những không gian bị chia cắt. Với nó, chúng ta có thể khám phá toàn bộ Huyền Không Thành, thậm chí là những khu vực ẩn sâu nhất mà người thường không thể tiếp cận!" Nàng nói, giọng điệu đầy vẻ phấn khích và ngưỡng mộ. Kiến thức uyên bác của nàng cho phép nàng nhận ra giá trị kinh người của vật phẩm này. "Đây là một cơ duyên lớn, Lâm Phong! Với Thiên Không Thoa, chúng ta sẽ có lợi thế tuyệt đối trong việc khám phá nơi này."

Tuyết Dao gật đầu, đôi mắt phượng sắc lạnh khẽ ánh lên tia sáng. "Vậy là chúng ta có thể tiến sâu hơn rồi." Giọng nói nàng vẫn trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa sự quyết đoán. Nàng tin tưởng vào Lâm Phong, và tin tưởng vào bảo vật mà hắn vừa có được.

Mộc Ly khẽ rùng mình, đôi mắt to tròn lại lộ vẻ lo lắng. "Nhưng ma khí... Bạch Lão Tổ nói ma khí ngày càng nồng đậm..." Nàng ôm chặt lấy cánh tay Lâm Phong, cảm giác sợ hãi trước những điều không xác định trong không gian huyền ảo này.

Lâm Phong khẽ xoa đầu Mộc Ly, nở một nụ cười nửa miệng tinh quái, trấn an nàng. "Càng nguy hiểm, càng có cơ duyên. Đây là Thiên Cung của tổ tiên ta, ta không thể để bất kỳ thế lực tà ác nào làm ô uế nó." Hắn ngước nhìn lên những quần đảo lơ lửng, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ dùng Thiên Không Thoa để khám phá nơi này. Nhưng trước hết, cần phải cảnh giác cao độ. Ma giáo Huyết Ảnh có lẽ đã ở đây, và chúng ta không biết chúng mạnh đến mức nào, cũng như chúng đang tìm kiếm điều gì."

Hắn khẽ vận chuyển linh lực vào Thiên Không Thoa. Chiếc thoi bạc lập tức rung lên, thu nhỏ lại chỉ còn bằng ngón tay cái, rồi bay lượn nhẹ nhàng quanh hắn, phát ra những tia sáng bạc lấp lánh, như một con chim nhỏ tinh nghịch. Hắn cảm nhận được sự kết nối hoàn hảo với nó, như thể nó là một phần cơ thể hắn. Với Thiên Không Thoa trong tay, hắn đã có thêm một lợi thế lớn.

Cả nhóm đứng lặng, nhìn chiếc thoi bạc bay lượn, và rồi nhìn lại cảnh tượng hùng vĩ của Cổ Di Tích Huyền Không. Những bí mật về thân thế của Lâm Phong, về nền văn minh cổ đại bị hủy diệt bởi Đại Địa Phân Liệt, và về mối đe dọa từ Ma giáo Huyết Ảnh, tất cả đang dần hé lộ. Cuộc phiêu lưu chỉ mới bắt đầu. Lâm Phong siết chặt Thiên Không Thoa, ánh mắt hắn ánh lên vẻ quyết đoán và hưng phấn. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn đã sẵn sàng cho bất kỳ thử thách nào mà nơi đây mang lại, bởi vì hắn biết, những bí mật lớn nhất và những cơ duyên kinh thiên động địa đang chờ đợi hắn ở phía trước. Họ đã sẵn sàng tiến sâu vào vùng đất của tổ tiên, nơi mà những huyền thoại ngàn năm đang chờ được tái hiện.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ