Ánh nắng chiều đã buông lơi, nhuộm vàng những tán cây cổ thụ, nhưng không xua tan được cái không khí nặng nề, u ám còn đọng lại từ hang động chết chóc. Lâm Phong và Trần Hạo, hai bóng dáng xiêu vẹo tựa vào gốc cây, vẫn còn thở dốc, lồng ngực phập phồng như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Ma Cung Huyết Ảnh, một cái tên vừa xa lạ vừa đáng sợ, giờ đây đã trở thành một mối đe dọa hiển hiện, gieo rắc nỗi kinh hoàng vào tâm trí họ.
“Ma Cung Huyết Ảnh… Chúng ta đã đụng phải ổ kiến lửa rồi, Phong ca à.” Trần Hạo thều thào, giọng nói khản đặc, vẫn còn run rẩy vì ám ảnh. Khuôn mặt hắn vốn cương nghị, giờ đây lại lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo lắng. Hắn vừa trải qua trận chiến đầu tiên với ma tu, và những gì chứng kiến đã vượt xa mọi tưởng tượng về sự hiểm ác. Những hình vẽ máu me, con linh thú vô tội bị hành hạ, và luồng ma khí lạnh lẽo thấu xương vẫn như đang bám riết lấy hắn.
Lâm Phong nhắm mắt lại, cảm nhận luồng Huyễn Mặc Linh Lực trong cơ thể đang dần bình ổn. Mặc dù mệt mỏi, nhưng trong thâm tâm chàng lại dâng lên một cảm giác hưng phấn đến kỳ lạ. Huyễn Mặc Linh Lực quả nhiên không phụ lòng chàng, nó không chỉ là sức mạnh biến ảo khôn lường mà còn là khắc tinh của ma khí. Chàng khẽ thở dài, mở mắt ra, nhìn về phía Trần Hạo, đôi mắt đen láy ẩn chứa sự thâm trầm hiếm thấy. “Đúng vậy, Trần huynh. Nhưng càng nguy hiểm, càng có cơ hội. Cơ hội để chúng ta trưởng thành, để mạnh mẽ hơn. Con đường tu tiên vốn dĩ là nghịch thiên cải mệnh, há chẳng phải luôn đầy rẫy hiểm nguy và cơ duyên song hành hay sao?”
Chàng khẽ nhích lại gần Trần Hạo, cẩn thận kiểm tra vết thương trên vai bạn. Dù chỉ là một vết xước nhỏ do ma khí xẹt qua, nhưng nó đã khiến da thịt Trần Hạo trở nên thâm tím, ẩn hiện những sợi tơ đen mỏng manh. “Vết thương này không thể xem thường. Ma khí có thể ăn mòn linh mạch, làm suy yếu cơ thể. Trần huynh phải cẩn thận tịnh dưỡng.” Lâm Phong vận chuyển một luồng Huyễn Mặc Linh Lực ôn hòa, nhẹ nhàng truyền vào vết thương của Trần Hạo. Linh lực của chàng vừa chạm vào, những sợi tơ đen lập tức co rút lại, rồi tan biến như băng tuyết gặp nắng. Một cảm giác mát lạnh dễ chịu lan tỏa, xoa dịu cơn đau.
Trần Hạo trợn tròn mắt kinh ngạc. “Kỳ diệu quá, Phong ca! Linh lực của huynh… nó có thể thanh tẩy cả ma khí?” Hắn cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, một luồng ấm áp dễ chịu lan khắp cơ thể. Sự nể phục trong mắt hắn dành cho Lâm Phong càng thêm sâu sắc.
Lâm Phong khẽ nhếch môi, nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực trở lại trên khuôn mặt thanh tú. “Huyễn Mặc Quyển… quả nhiên không tầm thường.” Chàng nhìn vào quyển sách cổ trong tay, những đường nét hoa văn màu mực mơ hồ trên bìa sách dường như đang lay động trong ánh hoàng hôn. Chàng vẫn chưa thể lý giải hết mọi bí ẩn của nó, nhưng mỗi lần vận dụng, nó lại cho chàng thêm một bất ngờ. “Ta cần một nơi yên tĩnh hơn để khám phá sâu hơn về loại linh lực này. Bạch Vân Am… có lẽ là một lựa chọn tốt.”
Trần Hạo gật đầu lia lịa. “Đúng vậy, Phong ca. Với sức mạnh của Ma Cung Huyết Ảnh, chúng ta không thể ở lại khu vực này lâu. Chúng sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu.” Hắn nhìn ra xa, nơi những bóng cây lờ mờ như những bóng ma khổng lồ. Mùi đất ẩm và lá cây mục sau cơn mưa chiều càng làm tăng thêm vẻ hoang vu của rừng. Tiếng côn trùng rả rích bắt đầu vang lên, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô tịch. “Nhưng chúng ta sẽ đi đâu từ đây, Phong ca? Rừng Cổ Mộc này rộng lớn vô biên, hiểm nguy trùng trùng, không phải lúc nào cũng có linh lực của huynh bảo vệ.”
Lâm Phong đứng dậy, đôi mắt sâu thẳm quét qua một lượt khu rừng. Cảnh quan hùng vĩ, cây cối cao lớn vươn thẳng lên trời, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau, tạo thành một mái vòm xanh biếc. Những con đường mòn nhỏ xuyên qua rừng, giờ đây trở nên mờ mịt trong ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà. Đá tảng phủ rêu phong, suối nhỏ róc rách chảy qua, tất cả đều gợi lên vẻ đẹp hoang sơ, nhưng cũng tiềm ẩn vô số hiểm nguy. “Bạch Vân Am vẫn là mục tiêu. Nhưng trên đường đi, chúng ta phải tự tăng cường sức mạnh cho mình. Trần huynh, đệ có muốn cùng ta khám phá sâu hơn Rừng Cổ Mộc này không? Linh dược, yêu thú nội đan, và cả những cơ duyên khác nữa, chúng ta cần tất cả để mạnh hơn. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chỉ khi bản thân đủ mạnh, chúng ta mới có thể đối phó với những thế lực tà ác kia.”
Trần Hạo đứng dậy, vỗ nhẹ lên ngực. “Phong ca đã nói vậy, Trần Hạo này sao dám từ chối? Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm! Hơn nữa, ta đã thấy được sức mạnh của Huyễn Mặc Linh Lực, ta tin tưởng huynh sẽ dẫn dắt chúng ta vượt qua mọi khó khăn.” Hắn nói với một nụ cười rạng rỡ, sự mệt mỏi ban nãy đã vơi đi phần nào, thay vào đó là sự kiên định và tin tưởng tuyệt đối vào người huynh đệ mới quen.
Lâm Phong cũng mỉm cười. Mối quan hệ huynh đệ giữa chàng và Trần Hạo đã được củng cố vững chắc qua thử thách đầu tiên. Chàng biết, trên con đường tu tiên đầy chông gai phía trước, có một người bạn đồng hành đáng tin cậy như Trần Hạo là một điều vô cùng quý giá. Cả hai nhìn về phía tây, nơi mặt trời đang dần lặn, mang theo những tia sáng cuối cùng của một ngày đầy biến động. Một hành trình mới, một sứ mệnh mới, lại vừa được khởi đầu. Họ cần phải mạnh mẽ hơn, không chỉ để bảo vệ bản thân, mà còn để đối phó với những bất công, những thế lực tà ác đang ẩn mình trong thế giới rộng lớn này.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo thành những vệt sáng lung linh trên nền đất ẩm ướt, Lâm Phong và Trần Hạo đã tiếp tục hành trình. Rừng Cổ Mộc lúc này như vừa thức giấc, tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, tiếng côn trùng rỉ rả vang vọng khắp nơi, cùng tiếng suối chảy róc rách tạo nên một bản hòa tấu thanh bình. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục và gỗ rừng quyện vào nhau, tạo thành một hương vị đặc trưng của sự hoang dã. Bầu không khí vẫn còn vương vấn sương mù nhẹ, mang theo cái se lạnh của buổi sớm, khiến tinh thần trở nên sảng khoái.
Họ đi sâu hơn vào rừng, cảnh giác cao độ. Lâm Phong vận chuyển Huyễn Mặc Linh Lực, cảm nhận từng dao động nhỏ nhất trong không khí. Trần Hạo thì tay nắm chặt cây rìu, đôi mắt tinh anh không ngừng quét qua hai bên đường, tìm kiếm dấu vết của linh dược hoặc nguy hiểm tiềm ẩn.
“Phong ca, huynh thấy con đường này có chút lạ không?” Trần Hạo đột nhiên lên tiếng, chỉ vào một con đường mòn mờ nhạt, ít người qua lại, nhưng lại có vẻ dẫn sâu vào khu vực rừng rậm nhất. “Linh khí ở đây dường như đậm đặc hơn, nhưng cũng có một luồng khí tức kỳ lạ…”
Lâm Phong nhíu mày. Chàng cũng cảm nhận được điều đó. Một luồng linh khí dồi dào, nhưng lại pha lẫn một chút gì đó hung hãn, nguyên thủy. “Rất có thể là lãnh địa của một linh thú mạnh mẽ. Cẩn thận một chút, Trần huynh. Cơ duyên thường đi kèm với hiểm nguy.” Chàng nói, bàn tay đã đặt nhẹ lên Huyễn Mặc Quyển bên hông, sẵn sàng ứng phó.
Càng đi sâu, không gian càng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Tiếng chim hót dần biến mất, chỉ còn lại tiếng lá cây xào xạc và tiếng bước chân của họ. Ánh sáng mặt trời cũng trở nên yếu ớt hơn, chỉ lọt qua được những khe hở nhỏ của tán cây, tạo thành những vệt sáng lờ mờ như những bóng ma nhảy múa. Mùi hương của đất ẩm và lá mục giờ đây pha lẫn một mùi tanh nồng, gợi lên sự hiện diện của thú dữ.
Đột nhiên, một tiếng gầm vang trời xé toạc sự tĩnh lặng. “GRỪMMM!”
Một bóng đen khổng lồ lao ra từ bụi rậm, nhanh như chớp, mang theo một luồng gió tanh tưởi. Đó là một con Hắc Hổ Yêu! Thân hình nó vạm vỡ, cao lớn hơn cả một con trâu mộng, bao phủ bởi bộ lông đen nhánh như mực. Đôi mắt nó đỏ rực như hai đốm lửa ma quái, ẩn chứa sát khí nồng đậm. Một luồng ma khí mờ ảo bao quanh nó, khiến không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo và nặng nề hơn. Hàm răng sắc nhọn như kiếm, móng vuốt dài ngoẵng, tất cả đều toát lên vẻ hung tàn, dường như nó đã bị ảnh hưởng nặng nề bởi tàn dư ma khí sau Đại Chiến Thần Ma.
“Hắc Hổ Yêu!” Trần Hạo kinh hãi kêu lên. Hắn đã từng nghe kể về loại yêu thú này, chúng cực kỳ hung dữ và khó đối phó, đặc biệt là khi bị ma khí xâm nhập. Con hổ yêu này rõ ràng đã đạt đến cảnh giới linh thú cấp cao, không phải thứ mà hai Luyện Khí Kỳ sơ cấp có thể chống lại dễ dàng.
Hắc Hổ Yêu không cho họ thời gian phản ứng, nó lao thẳng về phía Trần Hạo, với tốc độ kinh hồn. Móng vuốt sắc bén xé gió, nhắm thẳng vào đầu hắn.
“Cẩn thận, Phong ca! Nó mạnh quá!” Trần Hạo gầm lên, cố gắng giơ rìu lên đỡ, nhưng tốc độ của Hắc Hổ Yêu quá nhanh.
Lâm Phong phản ứng cực kỳ lanh lẹ. “Trần Hạo, lùi lại! Để ta lo!” Chàng hét lớn, đồng thời vận chuyển Huyễn Mặc Linh Lực, đẩy Trần Hạo sang một bên. Cùng lúc đó, chàng vung tay. Huyễn Mặc Linh Lực cuộn trào, không ngưng tụ thành hình kiếm hay quyền pháp, mà lại hóa thành một màn sương đen mỏng manh, tựa như một tấm lụa mềm mại, bao phủ lấy thân hình chàng.
Hắc Hổ Yêu trượt qua mục tiêu, móng vuốt nó xé toạc không khí, để lại những vết hằn sâu trên thân cây cổ thụ phía sau. Nó quay đầu lại, đôi mắt đỏ rực khóa chặt Lâm Phong, gầm gừ thị uy. Nó không ngờ con mồi nhỏ bé này lại có thể né tránh đòn tấn công của nó dễ dàng như vậy.
Trong khoảnh khắc, Lâm Phong cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nén. Đây là linh thú cấp cao, mạnh hơn bất kỳ đối thủ nào chàng từng gặp. Nhưng trong nguy hiểm, ý chí chiến đấu của chàng lại càng bùng cháy. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Chàng cần phải tìm ra cách vận dụng Huyễn Mặc Linh Lực một cách linh hoạt nhất. Thay vì đối đầu trực diện với sức mạnh thể chất áp đảo của nó, chàng sẽ dùng sự biến ảo và khó lường của mình.
Hắc Hổ Yêu lại lao đến, lần này nó dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể, như một ngọn núi nhỏ đổ ập xuống. Lâm Phong không lùi, mà ngược lại, chàng tiến lên. Khi con hổ chỉ còn cách vài trượng, chàng đột ngột dậm chân, thân hình như một làn khói đen, lách qua bên sườn của nó. Cùng lúc đó, Huyễn Mặc Linh Lực từ tay chàng bắn ra, không phải để tấn công, mà để tạo thành một lớp màn sương ảo ảnh, bao phủ lấy đôi mắt đỏ rực của Hắc Hổ Yêu.
Con hổ gầm lên giận dữ. Thị giác của nó bị che khuất, nó không thể nhìn rõ kẻ địch. Nó điên cuồng vung móng vuốt, cắn xé vào khoảng không, nhưng Lâm Phong đã ở phía sau.
“Phong ca, đánh vào yếu điểm của nó!” Trần Hạo từ phía xa hét lớn, dù đang lo lắng nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, tìm cách hỗ trợ. Hắn biết, yếu điểm của hổ yêu thường là bụng hoặc gáy.
Lâm Phong hiểu ý. Tuy nhiên, Huyễn Mặc Linh Lực của chàng không mạnh về sát thương trực diện. Chàng cần một chiến thuật khác. Chàng ngưng tụ linh lực, tạo thành một sợi dây thừng đen mờ ảo, quấn chặt lấy hai chân sau của Hắc Hổ Yêu. Con hổ bất ngờ bị kéo chân, loạng choạng suýt ngã. Cùng lúc đó, Lâm Phong vận dụng linh lực, tạo ra ba ảo ảnh của chính mình, mỗi ảo ảnh xuất hiện ở một vị trí khác nhau, nhấp nháy, gây nhiễu loạn thị giác của con hổ.
Hắc Hổ Yêu bị kích động, nó gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, ma khí cuộn trào quanh thân, xé tan những ảo ảnh. Nó bắt đầu tấn công một cách vô phương hướng, húc đổ cây cối, cắn nát đá tảng. Rừng cây rung chuyển, đất đá bay tứ tung. Mùi máu tanh từ những vết thương nhỏ do va chạm của chính nó bắt đầu lan tỏa trong không khí.
“Thời cơ!” Lâm Phong thầm nghĩ. Chàng không muốn giết con hổ, chỉ muốn đánh đuổi nó. Việc giết chết một linh thú mạnh mẽ như vậy không phải là điều dễ dàng, và chàng cũng không muốn lãng phí quá nhiều linh lực. Chàng ngưng tụ toàn bộ Huyễn Mặc Linh Lực còn lại, biến nó thành một luồng khí đen đặc, không có hình thù rõ ràng, như một con mãng xà vô ảnh, luồn lách qua những đòn tấn công cuồng loạn của Hắc Hổ Yêu, rồi bất ngờ quấn chặt lấy cổ nó.
Luồng linh lực này không gây sát thương vật lý lớn, nhưng nó mang theo một cảm giác tê dại, lạnh buốt và một sức mạnh trấn áp tinh thần kỳ lạ. Hắc Hổ Yêu đột ngột khựng lại, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ sợ hãi và bối rối. Nó cảm thấy linh lực của mình đang bị một thứ sức mạnh vô hình nào đó trấn áp, không thể vận chuyển trôi chảy. Cảm giác khó chịu, ngột ngạt và một nỗi sợ hãi bản năng trỗi dậy.
Trần Hạo thấy vậy, liền dũng cảm lao lên. “Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!” Hắn gầm lên, vung cây rìu sáng loáng, chém mạnh vào một tảng đá gần đó, tạo ra tiếng động lớn và những tia lửa tóe ra, thu hút sự chú ý của con hổ.
Hắc Hổ Yêu giật mình, cái bản năng sinh tồn mách bảo nó rằng tiếp tục ở lại sẽ gặp nguy hiểm. Mặc dù nó mạnh mẽ, nhưng sự biến ảo khó lường của Lâm Phong và cảm giác bị trấn áp bởi Huyễn Mặc Linh Lực khiến nó hoảng sợ. Nó gầm lên một tiếng cuối cùng, đầy tức giận và cảnh giác, rồi xoay người, vụt chạy vào sâu trong rừng, biến mất giữa những tán cây rậm rạp.
Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, toàn thân rã rời. Huyễn Mặc Linh Lực tiêu hao gần hết, khiến chàng cảm thấy đầu óc choáng váng. Chàng khụy xuống, tựa vào một gốc cây, cố gắng điều hòa hơi thở.
***
Khi ánh nắng chiều tà dịu dàng xuyên qua tán lá, nhuộm vàng cả một góc rừng, Lâm Phong và Trần Hạo vẫn còn ngồi bệt dưới gốc cây, kiệt sức nhưng trên môi lại nở nụ cười chiến thắng. Trận chiến với Hắc Hổ Yêu đã khiến họ tiêu hao rất nhiều, nhưng cũng mang lại một cảm giác mãn nguyện khó tả. Mùi máu tanh đã tan đi phần nào, thay vào đó là mùi đất ẩm và lá cây dịu nhẹ, cùng tiếng suối chảy róc rách như một bản nhạc xoa dịu.
“Phong ca, huynh thật sự quá lợi hại!” Trần Hạo phá vỡ sự im lặng, giọng nói đầy sự ngưỡng mộ và thán phục. Hắn nhìn Lâm Phong, đôi mắt sáng rực. “Ta chưa từng thấy ai có thể đối phó với một con Hắc Hổ Yêu linh thú cấp cao mà không cần đến pháp bảo hay công pháp sát thương mạnh mẽ. Huynh đã khiến nó sợ hãi bỏ chạy chỉ bằng linh lực của mình!” Hắn không ngừng trầm trồ, vẫn còn nhớ rõ những ảo ảnh biến ảo, những đòn quấn siết vô hình đã khiến con hổ yêu hung hãn phải co rúm.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, nụ cười nửa miệng ẩn hiện vẻ mệt mỏi. “Sức mạnh Huyễn Mặc còn nhiều điều ta chưa khám phá hết, Trần huynh. Ta chỉ là vận dụng theo bản năng và sự linh hoạt của nó. Nếu là một linh tu thông thường, ta e rằng đã bỏ mạng từ lâu rồi.” Chàng nhìn vào Huyễn Mặc Quyển trong tay, cảm nhận sự kết nối sâu sắc hơn với nó sau trận chiến sinh tử. “Trận chiến này đã cho ta thấy, Huyễn Mặc Linh Lực không chỉ biến hóa đa dạng, mà còn có khả năng trấn áp, làm suy yếu kẻ địch. Đây là một lợi thế cực kỳ lớn khi đối mặt với những đối thủ mạnh hơn.”
“Nhưng dù sao, huynh vẫn là người đã cứu mạng ta lần nữa!” Trần Hạo nói, ánh mắt đầy chân thành. Hắn lấy từ trong túi trữ vật ra một lọ thuốc nhỏ, cẩn thận bôi lên vết thương trên vai, nơi Lâm Phong vừa dùng linh lực thanh tẩy ma khí. “Hơn nữa, con Hắc Hổ Yêu đó chắc chắn đã canh giữ một thứ gì đó quý giá. Chúng ta nên tìm kiếm một chút.” Nói rồi, hắn đứng dậy, dù còn đau nhức nhưng vẫn cố gắng đi quanh khu vực con hổ yêu vừa bỏ chạy.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, sau một hồi tìm kiếm, Trần Hạo phát hiện một gốc cây cổ thụ lớn, bên dưới có một cái hốc nhỏ được che giấu kỹ lưỡng. Bên trong hốc cây, một vài cây linh dược quý hiếm đang tỏa ra ánh sáng mờ ảo, cùng với một viên nội đan nhỏ lấp lánh sắc đen tuyền. “Phong ca, huynh nhìn xem! Đây có phải là Linh Tủy Thảo và nội đan của một linh thú khác không?” Hắn vui mừng reo lên, đưa vật phẩm cho Lâm Phong.
Lâm Phong nhận lấy, cảm nhận linh khí tinh thuần từ Linh Tủy Thảo, và năng lượng dồi dào từ viên nội đan. “Đúng vậy, Trần huynh. Linh Tủy Thảo có thể giúp tăng cường linh mạch, củng cố căn cơ. Còn viên nội đan này, tuy không phải của Hắc Hổ Yêu, nhưng cũng là vật phẩm quý giá, có thể dùng để luyện đan hoặc hấp thu trực tiếp để tăng cường tu vi. Chúng ta đã có một chuyến đi không tồi chút nào.”
Trần Hạo gật đầu, khuôn mặt rạng rỡ. “Nhưng Phong ca nói đúng. Sức mạnh của Huyễn Mặc Linh Lực là độc nhất vô nhị, không thể dùng cách tu luyện thông thường để phát huy hết tiềm năng. Huynh cần một nơi thích hợp hơn để rèn luyện, một nơi có thể khai thác được sự linh hoạt và biến hóa của nó.” Hắn đột nhiên trầm ngâm. “Ta nhớ, trước đây có nghe các tiền bối trong thôn kể về một ngọn núi tên là Thiên Kiếm Phong. Người ta nói, nơi đó linh khí vô cùng sắc bén, quanh năm mây mù bao phủ, và có những vách đá dựng đứng như những lưỡi kiếm vươn thẳng lên trời. Nghe đồn, nơi đó ẩn chứa một loại kiếm ý cổ xưa, là nơi lý tưởng cho các kiếm tu rèn luyện. Tuy không phải là nơi của Huyễn Mặc Đạo, nhưng có thể sự khắc nghiệt của nó sẽ giúp huynh khai phá thêm những bí ẩn của Huyễn Mặc Quyển thì sao?”
Lâm Phong nghe vậy, đôi mắt sáng lên. Thiên Kiếm Phong? Kiếm ý cổ xưa? Một nơi khắc nghiệt để rèn luyện ý chí và linh lực. Đó chính là điều chàng cần. Con đường tu tiên không chỉ là tăng cường linh lực, mà còn là rèn giũa tâm trí và ý chí. Một nơi như Thiên Kiếm Phong, với linh khí sắc bén và môi trường khắc nghiệt, chắc chắn sẽ là một thử thách lớn, nhưng cũng là một cơ hội vàng để chàng đột phá. Khả năng biến hóa và ứng dụng linh hoạt của Huyễn Mặc Linh Lực sẽ là chìa khóa giúp chàng vượt qua nhiều khó khăn trong tương lai, đặc biệt khi đối mặt với các công pháp truyền thống.
“Thiên Kiếm Phong… Nghe thật thú vị!” Lâm Phong thì thầm, ánh mắt chàng hướng về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong màn sương mờ của buổi chiều tà. “Ta cần một nơi để kiểm nghiệm những suy đoán của mình, để hiểu rõ hơn về Huyễn Mặc Quyển. Và để mạnh hơn, đủ mạnh để bảo vệ những người ta quan tâm, đủ mạnh để đối phó với Ma Cung Huyết Ảnh và những thế lực tà ác khác.”
Mối quan hệ huynh đệ giữa Lâm Phong và Trần Hạo ngày càng bền chặt, Trần Hạo sẽ là một người bạn đồng hành đáng tin cậy trên con đường tu tiên đầy chông gai. Dấu hiệu ma khí ảnh hưởng đến yêu thú gợi nhắc về sự hiện diện và mối đe dọa của Ma Cung Huyết Ảnh, báo hiệu những cuộc đối đầu lớn hơn sắp tới. Sự khắc nghiệt của Thiên Kiếm Phong báo hiệu rằng việc tu luyện sẽ không chỉ là tăng cường linh lực mà còn là rèn giũa tâm trí và ý chí.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lâm Phong và Trần Hạo cuối cùng cũng đến được chân Thiên Kiếm Phong. Từ xa nhìn lại, ngọn núi hùng vĩ này thực sự như một thanh kiếm khổng lồ cắm thẳng vào tầng mây, những vách đá sắc nhọn vươn thẳng lên trời, tạo nên một cảnh quan ngoạn mục nhưng cũng đầy vẻ uy nghi, khắc nghiệt. Gió từ đỉnh núi thổi xuống, rít gào như tiếng kiếm khí vút qua, mang theo cái lạnh se sắt và không khí loãng đặc trưng của vùng núi cao.
Không có kiến trúc nhân tạo nào ở đây, chỉ có những khối đá khổng lồ chồng chất lên nhau, phủ đầy rêu phong và những cây thông cổ thụ mọc cheo leo trên vách núi, vươn mình trong gió, thể hiện sức sống mãnh liệt. Mùi đá lạnh, mùi không khí trong lành hòa quyện vào nhau, đôi khi còn ngửi thấy thoáng qua một mùi sắt từ kiếm khí vô hình tỏa ra từ ngọn núi, khiến tinh thần người ta trở nên minh mẫn lạ thường. Tiếng chim ưng kêu vút trên cao, như đang chào đón những kẻ thách thức.
“Đây chính là Thiên Kiếm Phong… Linh khí sắc bén đến lạ lùng.” Trần Hạo thốt lên, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc và một chút kính sợ. Hắn cảm nhận được một loại áp lực vô hình từ ngọn núi, như có hàng vạn lưỡi kiếm đang chĩa vào mình, nhưng không gây đau đớn, chỉ là một cảm giác thách thức mạnh mẽ.
Lâm Phong ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi cao vút, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ. Chàng không hề cảm thấy sợ hãi hay choáng ngợp, ngược lại, trong lòng lại dâng lên một sự hưng phấn tột độ. Đây chính là nơi chàng cần, một môi trường đủ khắc nghiệt để chàng rèn luyện, đủ thử thách để chàng khám phá giới hạn của bản thân và Huyễn Mặc Linh Lực.
“Quả nhiên là Thiên Kiếm Phong!” Lâm Phong khẽ thì thầm, nụ cười nửa miệng quen thuộc xuất hiện trên khuôn mặt thanh tú, ẩn chứa sự tự tin và kiên định. “Cảm giác như mỗi phiến đá, mỗi ngọn cây ở đây đều mang trong mình một loại kiếm ý. Một nơi như thế này, không chỉ rèn luyện linh lực, mà còn rèn luyện cả ý chí và tâm hồn.” Chàng hít sâu một hơi không khí lạnh buốt, cảm thấy toàn thân như được gột rửa, tâm trí trở nên trong sáng hơn bao giờ hết. “Đây mới là nơi ta cần. Một khi đã đến, không thể không lên!”
Chàng quay sang Trần Hạo, ánh mắt kiên định. “Trần huynh, đệ có muốn cùng ta chinh phục ngọn núi này không? Nguy hiểm có thể gấp bội, nhưng cơ duyên cũng sẽ không thiếu.”
Trần Hạo không chút do dự, hắn lập tức gật đầu. “Đương nhiên rồi, Phong ca! Dù là núi đao biển lửa, có huynh ở đâu, đệ theo đến đó!” Dù trong lòng hắn vẫn còn chút e dè trước sự hùng vĩ và khắc nghiệt của Thiên Kiếm Phong, nhưng niềm tin vào Lâm Phong đã lấn át tất cả. Hắn biết, đi theo Lâm Phong, hắn sẽ không bao giờ phải hối hận.
Lâm Phong mỉm cười hài lòng. Chàng biết, Thiên Kiếm Phong sẽ là nơi chàng thu được những cơ duyên lớn về kiếm đạo hoặc rèn luyện ý chí, có thể gặp gỡ một kiếm tu ẩn dật hoặc phát hiện bí mật liên quan đến kiếm thuật cổ xưa. Sự khắc nghiệt của ngọn núi này báo hiệu rằng việc tu luyện sẽ không chỉ là tăng cường linh lực mà còn là rèn giũa tâm trí và ý chí.
Hai người không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ bước những bước đầu tiên trên con đường mòn dẫn lên đỉnh Thiên Kiếm Phong. Dưới ánh hoàng hôn dần tắt, hai bóng dáng nhỏ bé nhưng kiên cường, như hai chấm mực trên bức tranh hùng vĩ của đất trời, bắt đầu cuộc hành trình mới. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai, nhưng với Huyễn Mặc Chi Đạo trong tâm, và một người huynh đệ kề vai sát cánh, Lâm Phong tin rằng họ sẽ vượt qua tất cả.