Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 151

Huyền Không Khởi Hành: Thoa Bay Vạn Dặm, Ma Ảnh Trùng Trùng

5209 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger chương 150 bằng cách để nhóm Lâm Phong chính thức bắt đầu hành trình vào Cổ Di Tích Huyền Không.,Trình bày việc sử dụng Thiên Không Thoa, thể hiện khả năng và sự cần thiết của nó.,Khắc họa sự hiểm trở và nguy hiểm của Cấm Địa Vạn Yêu khi băng qua không trung, đồng thời là ranh giới vào Cổ Di Tích Huyền Không.,Tăng cường dấu hiệu về sự hiện diện của Ma giáo Huyết Ảnh trong khu vực, tạo cảm giác căng thẳng và chuẩn bị cho cuộc chạm trán.,Hé lộ thêm một phần nhỏ về bản chất cổ xưa và bí ẩn của Cổ Di Tích Huyền Không, liên quan đến thời kỳ Đại Địa Phân Liệt.,Phát triển sự phối hợp và cảnh giác của các thành viên trong nhóm Lâm Phong.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Thôn Thiên Thử
Mood: Căng thẳng, phiêu lưu, bí ẩn, cảnh giác
Kết chương: [object Object]

Sương mù giăng mắc, trắng xóa cả một vùng trời, bao phủ lấy rìa Cấm Địa Vạn Yêu như một tấm màn lụa cổ xưa, ẩm ướt và lạnh lẽo. Ánh sáng ban mai yếu ớt cố gắng xuyên qua, chỉ để lại những vệt mờ ảo, không đủ sức xua đi cái khí lạnh thấm vào xương tủy. Nơi cánh cổng ẩn hiện dẫn vào Cổ Di Tích Huyền Không, nhóm Lâm Phong đứng đó, từng người đều mang một vẻ mặt cảnh giác tột độ, nhưng ẩn sâu bên trong là sự quyết tâm không lay chuyển.

Lâm Phong siết chặt Thiên Không Thoa trong lòng bàn tay, cảm nhận từng luồng linh lực cổ xưa, thuần khiết nhưng mạnh mẽ, đang cuộn trào từ pháp bảo. Nó không chỉ là một vật vô tri, mà dường như có sinh mệnh, có linh hồn, đang hòa nhịp cùng huyết mạch của hắn. Những lời của Bạch Lão Tổ vẫn còn văng vẳng bên tai: "Chỉ có huyết mạch của ngươi mới có thể điều khiển nó hoàn toàn... là niềm hy vọng cuối cùng." Trách nhiệm nặng nề đè lên vai, nhưng Lâm Phong không hề nao núng. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi ẩm ướt của đất đá, cây cỏ lẫn lộn với một chút hương vị hoang dã, nguyên thủy của Cấm Địa Vạn Yêu tràn vào lồng ngực. Đôi mắt đen láy của hắn quét qua từng người trong nhóm, một nụ cười nửa miệng tinh quái khẽ nở, như muốn trấn an, nhưng cũng như muốn tuyên bố rằng, bất kể hiểm nguy gì, hắn cũng sẽ đối mặt.

Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt như tuyết, đang rúc sâu vào vai Lâm Phong, liên tục chiêm chiếp những tiếng nhỏ, vẻ mặt con ngươi tròn xoe tràn đầy cảnh giác. Cái mũi nhỏ của nó không ngừng đánh hơi, đôi tai vểnh lên, rõ ràng đang cảm nhận được điều gì đó bất thường. Luồng ma khí yếu ớt còn vương vấn từ đêm qua, tựa như một bóng ma vô hình, vẫn quanh quẩn trong không khí, đủ để khiến con linh thú nhạy cảm này bất an.

Bên cạnh hắn, Tuyết Dao đứng thẳng tắp, dáng người mảnh mai nhưng toát lên vẻ kiên cường. Nàng khoác trên mình bộ y phục trắng muốt, mái tóc đen nhánh buông xõa tự nhiên, càng làm nổi bật làn da trắng ngần như ngọc. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng, không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, từng tấc đất xung quanh, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ động tĩnh nào. Nàng không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của nàng, sự bình tĩnh toát ra từ mỗi động tác, đều là một nguồn sức mạnh tinh thần to lớn cho Lâm Phong.

Mộc Ly, với bộ trang phục xanh lá cây nhẹ nhàng, đứng sát bên Tuyết Dao. Đôi mắt to tròn, long lanh của nàng không ngừng đảo quanh, vừa tò mò vừa có chút lo lắng. Nàng khẽ níu lấy vạt áo Tuyết Dao, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ rõ sự căng thẳng. Dù là một yêu tinh hoạt bát, nhưng đối mặt với sự bí ẩn và nguy hiểm của một di tích cổ xưa, nàng vẫn giữ được bản năng cảnh giác của một sinh linh rừng xanh.

Tần Nguyệt, với khí chất thanh lịch và uyên bác, đang kiểm tra lại các túi đan dược và pháp khí phòng thân. Nàng mặc một bộ lụa tím nhạt, mái tóc được búi cao gọn gàng, toát lên vẻ đoan trang, trí tuệ. Ánh mắt nàng nhìn Thiên Không Thoa đầy vẻ ngưỡng mộ và suy tư, như thể đang cân nhắc mọi khả năng, mọi chiến lược. Nàng là bộ não của nhóm, là kho tàng kiến thức vô giá trong hành trình đầy chông gai này.

Lâm Phong khẽ hắng giọng, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. "Được rồi, mọi người chuẩn bị. Chúng ta sẽ dùng Thiên Không Thoa để vượt qua vòng ngoài Cấm Địa Vạn Yêu và tiến vào Cổ Di Tích. Mọi người cẩn thận, ma khí không phải là thứ duy nhất ở đây." Giọng hắn trầm ổn, dứt khoát, mang theo một sự tự tin khiến người khác an tâm. Hắn biết, một khi đã quyết định, không gì có thể ngăn cản hắn. Hắn không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người tin tưởng hắn, vì lời hứa với Bạch Lão Tổ, và vì sứ mệnh của huyết mạch mình.

Tần Nguyệt gật đầu, ánh mắt sắc bén nhìn về phía trước. "Thiên Không Thoa có khả năng ẩn mình và tốc độ cực nhanh, đây là lợi thế tuyệt đối của chúng ta. Nhưng Cấm Địa Vạn Yêu vẫn ẩn chứa nhiều cấm chế tự nhiên và yêu thú phi hành lợi hại, đặc biệt là những loài có giác quan nhạy bén với linh lực. Hơn nữa, ma khí này… e rằng Ma giáo đã phái người đến trước chúng ta, hoặc thậm chí đã thiết lập căn cứ. Chúng ta không thể xem thường." Nàng nói, giọng trầm ấm nhưng chứa đầy sự nghiêm túc, như muốn nhấn mạnh mức độ nguy hiểm của chuyến đi. "Việc chúng ta cần làm là nhanh chóng vượt qua khu vực ngoại vi, tránh mọi sự chú ý, và tìm một điểm hạ cánh an toàn để thăm dò."

Tuyết Dao khẽ gật đầu, đôi mắt khép hờ rồi mở ra, như thể đã định hình xong kế hoạch trong đầu. "Càng ít gây động, càng tốt." Lời nàng ngắn gọn, nhưng đầy đủ ý nghĩa, phản ánh sự cẩn trọng thường thấy. Nàng đã chuẩn bị tinh thần cho một trận chiến bất cứ lúc nào.

Mộc Ly bỗng rụt cổ lại, đôi mắt to tròn nhìn về phía sương mù dày đặc. "Ma giáo... chúng ta sẽ gặp phải bọn chúng sao? Chúng có đáng sợ như lời đồn không, Phong ca?" Giọng nàng líu lo, mang theo chút run rẩy nhưng cũng không giấu được sự tò mò. Nàng chưa từng tiếp xúc trực tiếp với những kẻ Ma tu tàn bạo, chỉ nghe qua những câu chuyện rợn người.

Lâm Phong xoa đầu nàng, khẽ mỉm cười trấn an. "Đừng lo, có ta ở đây. Dù chúng có đáng sợ đến mấy, ta cũng sẽ bảo vệ các muội." Hắn nói, ánh mắt kiên định. Hắn vận chuyển linh lực vào Thiên Không Thoa. Pháp bảo bạc lập tức rung lên bần bật, những phù văn cổ xưa trên bề mặt sáng rực, phát ra một luồng ánh sáng bạc chói mắt. Chỉ trong chớp mắt, chiếc thoi nhỏ gọn kia đột nhiên phóng lớn, biến thành một chiếc thuyền thoi dài khoảng ba trượng, rộng một trượng, được điêu khắc tinh xảo với những đường nét cổ kính, nhưng lại toát lên vẻ hiện đại, thon gọn. Toàn thân thuyền được bao phủ bởi một lớp ánh bạc lấp lánh, như được đúc từ tinh tú. Cả nhóm bước vào khoang thuyền, cảm nhận không gian bên trong rộng rãi và thoải mái hơn vẻ ngoài. Khoang thuyền được trang bị những ghế ngồi bọc nhung êm ái, cùng với các cửa sổ làm từ một loại ngọc trong suốt, cho phép quan sát bên ngoài mà không lo bị tác động từ bên trong.

"Thoa này còn có cả ghế ngồi nữa sao? Thật thoải mái quá đi!" Mộc Ly reo lên thích thú, quên đi nỗi sợ hãi ban đầu, vội vàng tìm một chỗ cạnh cửa sổ để ngắm cảnh.

Lâm Phong đứng ở vị trí điều khiển, đặt tay lên một khối ngọc phát sáng ở trung tâm. Hắn cảm nhận được sự kết nối hoàn hảo với Thiên Không Thoa, như thể nó là một phần mở rộng của cơ thể hắn. Một luồng linh lực mạnh mẽ từ đan điền hắn tuôn trào, hòa quyện với linh lực cổ xưa của pháp bảo. Thiên Không Thoa khẽ rung lên, rồi đột ngột bay vút lên không trung, xuyên qua tầng tầng lớp lớp sương mù của Cấm Địa Vạn Yêu. Tốc độ của nó nhanh đến kinh ngạc, tựa như một mũi tên bạc xé toạc màn sương, hướng thẳng về phía Cổ Di Tích Huyền Không bí ẩn. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn tự nhủ, một cảm giác mãnh liệt dâng trào trong lòng. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc phiêu lưu này.

***

Thiên Không Thoa lao đi như một tia chớp bạc, xuyên qua tầng tầng lớp lớp sương mù dày đặc của Cấm Địa Vạn Yêu. Bên trong khoang thuyền, dù tốc độ cực nhanh, nhưng nhờ có những cấm chế đặc biệt, cảm giác rung lắc gần như không đáng kể, chỉ có một luồng áp lực nhẹ nhàng bao bọc lấy cơ thể, như đang trôi nổi giữa không gian. Tuy nhiên, âm thanh của gió rít bên ngoài, cùng với những tiếng gầm gừ xa vọng của yêu thú, vẫn truyền vào khoang thuyền, nhắc nhở họ về sự hoang dã và nguy hiểm của nơi này.

Qua cửa sổ ngọc trong suốt, cảnh vật bên ngoài biến đổi nhanh đến chóng mặt. Những cây cổ thụ khổng lồ, cao vút chạm trời, lướt qua như những bóng ma xanh xám, tạo thành một bức tường cây cối bất tận. Tán lá rậm rạp của chúng che khuất ánh sáng mặt trời, khiến bên dưới luôn chìm trong bóng tối và khí ẩm. Thỉnh thoảng, một vài con yêu thú bay lượn khổng lồ, với thân hình đồ sộ và đôi cánh sải rộng hàng chục trượng, xuất hiện trong tầm mắt. Chúng có thể là Phi Long với vảy xanh biếc, hay Huyết Bức Vương với đôi mắt đỏ rực. Những tiếng gầm thét vang vọng khắp không trung, nhưng trước tốc độ kinh hoàng của Thiên Không Thoa, chúng chỉ kịp chớp mắt một cái, đã thấy mục tiêu lướt qua như một cơn gió, không kịp phản ứng hay truy đuổi.

Lâm Phong đứng ở vị trí điều khiển, ánh mắt tập trung cao độ. Hắn điều khiển pháp bảo một cách khéo léo, như thể Thiên Không Thoa là một phần mở rộng của chính mình. Từng luồng linh lực hắn truyền vào đều được pháp bảo tiếp nhận và chuyển hóa thành động năng một cách hoàn hảo. Hắn không chỉ duy trì tốc độ tối đa, mà còn phải liên tục lượn lách, tránh né các luồng khí độc màu xanh lục hoặc tím đậm đang lơ lửng trong không trung, cũng như những cấm chế tự nhiên mờ ảo, vô hình, đôi khi chỉ là một làn sương mỏng mang theo sức mạnh ăn mòn khủng khiếp. Những cấm chế này do môi trường tự nhiên và năng lượng cổ xưa tác động mà thành, cực kỳ nguy hiểm, có thể làm tan rã cả những pháp bảo cứng rắn nhất.

Để đảm bảo an toàn tuyệt đối, Lâm Phong còn âm thầm vận chuyển Huyễn Mặc Quyển. Một luồng khí tức huyền ảo, vô hình bao phủ lấy Thiên Không Thoa, che giấu khí tức linh lực của cả nhóm một cách hoàn hảo. Điều này khiến cho dù là những yêu thú có giác quan nhạy bén nhất cũng khó lòng phát hiện ra sự tồn tại của họ, giảm thiểu đáng kể nguy cơ bị truy đuổi.

Mộc Ly, với khứu giác nhạy bén đặc trưng của yêu tinh, liên tục chỉ điểm những khu vực có độc khí nồng đậm. Nàng ngồi sát cửa sổ, đôi mắt to tròn chăm chú quan sát, mũi nhỏ khẽ động đậy.

"Bên trái! Bên trái có một luồng khí độc rất mạnh! Phong ca, tránh nó ra! Mùi của nó hắc kinh khủng, còn có vị tanh tưởi nữa!" Giọng nàng líu lo vang lên, đầy vẻ cảnh báo. Nàng mô tả chi tiết, dù độc khí vô hình, nhưng nàng có thể cảm nhận được sự đậm đặc và tính chất của nó. Lâm Phong không chút chần chừ, tay khẽ điều chỉnh, Thiên Không Thoa lập tức lượn một đường cong hoàn hảo, tránh xa luồng khí độc chết người.

Tuyết Dao giữ vững cảnh giới, đôi mắt phượng sắc lạnh không ngừng quét qua mọi phía. Nàng không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn dùng thần thức bao phủ một phạm vi rộng lớn, dò xét mọi dao động linh lực dù là nhỏ nhất.

"Phía trước, khoảng ba mươi dặm, có vài con Phi Long đang tuần tra. Chúng có vẻ đã cảm nhận được dao động linh lực của chúng ta, dù rất yếu. Chúng đang bay chậm lại, có dấu hiệu hình thành vòng vây." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ nghiêm trọng, báo cáo tình hình một cách chính xác. "Chúng có thể là Phi Long Cổ Tộc, có khả năng phát hiện linh lực vượt xa Phi Long bình thường."

Lâm Phong khẽ nhíu mày. "Phi Long Cổ Tộc sao? Xem ra Cấm Địa Vạn Yêu này còn nhiều bí ẩn hơn ta nghĩ. Nhưng không sao, chúng ta sẽ không dây dưa với chúng." Hắn cười khẩy. "Để xem chúng có thể đuổi kịp Thiên Không Thoa của tổ tiên ta không!" Hắn lại tăng thêm linh lực, Thiên Không Thoa đột ngột tăng tốc, tạo ra một vệt sáng bạc dài lấp lánh trong màn sương. Những con Phi Long Cổ Tộc kia, vốn đã bắt đầu tụ lại, còn chưa kịp phản ứng thì Thiên Không Thoa đã lướt qua chúng như một cơn gió, để lại phía sau chỉ là những tiếng gầm gừ giận dữ và vô vọng.

Tần Nguyệt tập trung vào bản đồ cổ mà nàng đã giải mã, cùng với các dấu hiệu linh lực mà nàng có thể cảm nhận. Nàng là người chỉ dẫn hướng đi tối ưu nhất, tránh những khu vực có trận pháp cổ xưa hoặc những ổ yêu thú nguy hiểm đã được ghi chép lại.

"Hướng Tây Bắc, Lâm Phong. Có một khe nứt không gian nhỏ, nhưng ổn định. Chúng ta có thể dùng nó để rút ngắn hành trình, nhưng phải cẩn thận với luồng xoáy không gian bên trong. Tuy nhiên, nó sẽ giúp chúng ta tránh được một khu vực có dấu hiệu hoạt động của Ma khí rất mạnh, theo ghi chép cổ đại, đó là nơi tập trung những oán linh bị phong ấn." Tần Nguyệt nói, ngón tay thanh mảnh chỉ vào một điểm trên bản đồ.

"Khe nứt không gian sao?" Lâm Phong nhướng mày. "Nguy hiểm không?" Hắn hỏi, nhưng tay đã bắt đầu điều chỉnh Thiên Không Thoa, hướng về phía Tần Nguyệt chỉ. Hắn tin tưởng vào khả năng của nàng.

"Chỉ cần Thiên Không Thoa này, không thành vấn đề. Nó được tạo ra để đi lại giữa các giới diện, một khe nứt không gian nhỏ không làm khó được nó. Nhưng chúng ta vẫn cần phải cảnh giác cao độ." Tần Nguyệt trấn an.

Thiên Không Thoa lao thẳng vào khe nứt không gian, một cảm giác lốc xoáy nhẹ nhàng bao trùm lấy khoang thuyền, nhưng nhanh chóng tan biến. Bên ngoài, cảnh vật như bị kéo dài ra rồi thu lại, chớp mắt một cái đã vượt qua hàng trăm dặm. Mộc Ly thích thú reo lên. "Ồ, thật kỳ diệu! Chúng ta bay qua một cái đường hầm vô hình sao? Cảm giác thật là lạ!"

Chuyến bay xuyên qua Cấm Địa Vạn Yêu diễn ra tương đối suôn sẻ nhờ vào sự phối hợp ăn ý của cả nhóm. Lâm Phong với khả năng điều khiển Thiên Không Thoa và Huyễn Mặc Quyển để ẩn mình, Mộc Ly với khứu giác siêu việt, Tuyết Dao với thần thức mạnh mẽ và Tần Nguyệt với kho tàng kiến thức uyên bác. Mỗi người đều phát huy sở trường của mình, tạo nên một cỗ máy vận hành hoàn hảo, vượt qua mọi cạm bẫy của thiên nhiên và những con mắt dò xét của yêu thú. Hắn cảm thấy mình thật may mắn khi có được những người đồng hành đáng tin cậy như vậy.

***

Sau một thời gian bay nhanh không ngừng nghỉ, Thiên Không Thoa cuối cùng cũng bắt đầu giảm tốc độ, như một mũi tên bạc vừa hoàn thành sứ mệnh của mình, từ từ tiến vào khu vực rìa của Cổ Di Tích Huyền Không. Cảnh vật bên ngoài cửa sổ ngọc bắt đầu biến đổi một cách ngoạn mục. Sương mù vẫn dày đặc, nhưng không còn là thứ sương mù xám xịt, ẩm ướt của Cấm Địa Vạn Yêu nữa. Thay vào đó, nó mang một vẻ huyền ảo, lung linh như được dệt từ ánh trăng, bao phủ lấy những quần đảo khổng lồ lơ lửng giữa không trung.

Những quần đảo này hiện ra dần dần, từng chút một, qua màn sương, hiện lên vẻ hùng vĩ và tráng lệ đến choáng ngợp. Chúng không phải là những khối đá trần trụi, mà là những mảng đất đá cổ xưa, được bao phủ bởi những khu rừng nguyên sinh xanh tốt, những thác nước đổ từ trên cao xuống, tạo thành những con sông nhỏ uốn lượn trên bề mặt, rồi lại đổ vào khoảng không vô định. Các kiến trúc cổ kính, đổ nát nhưng vẫn còn giữ được vẻ uy nghi, chìm khuất giữa cây cối hoặc treo mình trên các vách đá, như những chứng nhân của một nền văn minh đã lụi tàn. Một cảm giác áp bức của thời gian, của hàng vạn năm lịch sử, đè nặng lên không gian, khiến mọi thứ trở nên thâm trầm và bí ẩn.

Linh khí tại đây tinh thuần đến mức có thể cảm nhận rõ rệt bằng mọi giác quan. Nó không chỉ đơn thuần là sự tinh khiết, mà còn mang theo một khí tức cổ xưa, mạnh mẽ, dường như ẩn chứa những quy luật của trời đất, của Đại Đạo. Hít thở bầu không khí này, Lâm Phong cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, kinh mạch vận chuyển trôi chảy hơn, linh lực trong đan điền cũng trở nên sôi động. Cả Tuyết Dao, Tần Nguyệt và Mộc Ly đều cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt này, nét mặt họ giãn ra, một cảm giác thư thái lan tỏa.

Tuy nhiên, sự thư thái ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi một luồng khí tức khác, hoàn toàn trái ngược. Thôn Thiên Thử, đang yên vị trên vai Lâm Phong, bỗng nhiên rít lên dữ dội. Lông toàn thân nó dựng đứng, đôi mắt tròn xoe đỏ ngầu, không ngừng chỉ về phía trước bằng cái mũi nhỏ và đôi chân trước của mình. Đó là một luồng ma khí đậm đặc hơn rất nhiều so với những gì họ cảm nhận được trước đó, cuộn trào từ một hòn đảo lơ lửng gần nhất. Mùi của nó không chỉ là mùi tanh tưởi quen thuộc của Huyết Ảnh Giáo, mà còn mang theo một vẻ hung ác, chết chóc, như thể nó đã ngưng tụ từ vô số sinh linh bị tàn sát. Luồng ma khí này không còn yếu ớt hay vương vấn, mà nó hiện hữu rõ ràng, như một đám mây đen đang vần vũ trên đỉnh đảo, toát ra sự bất an đến rợn người.

"Ma khí này... rất mạnh. Không thể nào là tàn dư. Có lẽ Ma giáo đã tìm được cách ẩn mình và tiến sâu hơn chúng ta, thậm chí đã thiết lập một căn cứ tạm thời ở đây." Tần Nguyệt khẽ cau mày, giọng nói trầm ấm giờ đây mang theo vẻ lo lắng rõ rệt. Nàng nhìn chằm chằm vào hòn đảo bị bao phủ bởi ma khí, ánh mắt phân tích từng chi tiết, cố gắng đọc hiểu những dấu hiệu ẩn giấu. "Đây không phải là ma khí thông thường, nó có vẻ đã được nuôi dưỡng bởi một loại tà thuật nào đó, trở nên cô đặc và mạnh mẽ hơn nhiều."

Lâm Phong siết chặt Thiên Không Thoa trong tay, sắc mặt trở nên nghiêm trọng. Ánh mắt hắn quét qua hòn đảo bị bao phủ bởi ma khí, rồi nhìn sang những người đồng đội của mình. Hắn biết, khoảnh khắc đối mặt đã đến. "Không ngờ chúng lại nhanh đến vậy. Xem ra Bạch Lão Tổ đã đúng." Hắn thở dài, nhưng trong giọng nói không có chút sợ hãi nào, chỉ có sự quyết đoán. "Chúng ta sẽ hạ cánh ở hòn đảo gần nhất, nhưng phải thật cẩn trọng. Có vẻ như chúng ta không phải là những người duy nhất ở đây, và chúng ta đang ở thế bị động."

Tuyết Dao khẽ gật đầu, tay đã đặt nhẹ lên chuôi kiếm. "Ngươi nói đúng. Chúng ta không thể mạo hiểm lao thẳng vào. Cần phải trinh sát trước." Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy vẻ lạnh lùng, như một lưỡi kiếm sắc bén đã sẵn sàng xuất鞘.

Mộc Ly bỗng rùng mình, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào đám ma khí đen kịt. "Phong ca... em cảm thấy, ma khí này... nó không chỉ là ma khí. Nó như một thứ gì đó sống động, như có ý thức vậy. Nó đang rình rập, chờ đợi." Giọng nàng líu lo, nhưng lần này lại mang theo một sự sợ hãi chân thật, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Khứu giác và giác quan của yêu tinh nhạy bén hơn người thường rất nhiều, lời nói của nàng không thể xem nhẹ.

Lời của Mộc Ly khiến Lâm Phong giật mình. "Sống động như có ý thức?" Hắn lẩm bẩm, rồi ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh. "Chẳng lẽ Ma giáo đã phát hiện ra bí mật nào đó của Huyền Không Thành, hoặc thậm chí là một tà vật cổ xưa?" Hắn không dám nghĩ sâu hơn, nhưng trong lòng đã dấy lên một cảm giác bất an mãnh liệt.

Thiên Không Thoa bắt đầu giảm tốc độ triệt để, từ từ hạ thấp độ cao, nhẹ nhàng lướt qua những vách đá cheo leo, tìm kiếm một điểm hạ cánh an toàn. Lâm Phong không muốn mạo hiểm hạ cánh trực tiếp lên hòn đảo bị ma khí bao phủ. Hắn chọn một mỏm đá rêu phong, nằm khuất sau một cụm cây cổ thụ khổng lồ trên rìa của một hòn đảo lơ lửng khác, cách hòn đảo ma khí không quá xa, đủ để quan sát mà vẫn giữ được sự an toàn tương đối. Chiếc thoi bạc lấp lánh như một con chim nhỏ ngoan ngoãn, từ từ tiếp đất một cách êm ái, gần như không tạo ra tiếng động.

Cả nhóm bước ra khỏi Thiên Không Thoa, đôi mắt quét qua cảnh vật xung quanh. Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng sự hiện diện của ma khí vẫn khiến họ cảm thấy áp lực. Mùi tanh tưởi, ghê tởm của ma khí trộn lẫn với mùi đá cổ, rêu phong và hương linh thảo, tạo thành một sự hỗn tạp khó chịu. Bầu không khí trở nên nặng nề, dường như có vô số cặp mắt vô hình đang theo dõi họ từ trong đám sương mù. Một cuộc đối đầu là điều không thể tránh khỏi. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn siết chặt nắm đấm, sẵn sàng cho bất kỳ điều gì sắp xảy ra.

***

Thiên Không Thoa hạ cánh êm ái trên một mỏm đá rêu phong, nằm khuất sau một cụm cây cổ thụ già cỗi, tán lá rộng lớn che khuất tầm nhìn từ xa. Vừa bước chân ra khỏi khoang thuyền, Lâm Phong đã cảm nhận được một sự bất thường rõ rệt. Không khí nơi đây không còn hoàn toàn tinh thuần như vẻ ngoài của Cổ Di Tích Huyền Không nữa. Một luồng khí tức nặng nề, lạnh lẽo, mang theo mùi tanh tưởi đặc trưng của ma khí, len lỏi vào từng kẽ đá, từng ngóc ngách, như một bóng ma vô hình đang ẩn mình. Nó không chỉ đến từ một hướng, mà dường như bao trùm cả hòn đảo này, tạo thành một màn sương mờ ảo, khiến tầm nhìn bị hạn chế và tinh thần trở nên căng thẳng.

Lâm Phong nhíu mày, thần thức của hắn lập tức bao phủ toàn bộ mỏm đá và khu vực xung quanh. Hắn cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể mình căng lên, sẵn sàng phản ứng bất cứ lúc nào. Mộc Ly bỗng rụt cổ lại, đôi mắt to tròn lấp lánh sự sợ hãi. Nàng thì thầm. "Phong ca, em cảm thấy... có một thứ gì đó rất lạnh lẽo, rất tà ác đang ở rất gần. Nó như đang thở vậy." Giọng nàng líu lo, nhưng không còn vẻ tinh nghịch mà thay vào đó là sự run rẩy, bất an.

Tuyết Dao rút trường kiếm Họa Ảnh ra khỏi vỏ, mũi kiếm bạc sáng phản chiếu ánh sáng mờ ảo của mây mù. Nàng đứng vào vị trí phòng thủ, đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng quét qua từng bóng cây, từng tảng đá. "Phía Đông Bắc có dấu vết chiến đấu mới! Dấu chân còn rất mới, và có cả vết máu khô. Có lẽ là tàn dư của Ma giáo, hoặc là chúng vừa giao chiến với thứ gì đó." Giọng nàng trong trẻo, nhưng rõ ràng đã thêm phần căng thẳng. Vết máu khô chứng tỏ cuộc chiến đã diễn ra cách đây không lâu, và Ma giáo đã thực sự tiến vào đây.

Tần Nguyệt bước tới một vách đá gần đó, ngón tay thanh mảnh khẽ chạm vào những phù văn cổ xưa bị rêu phong che phủ. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận những luồng linh lực còn sót lại. "Đây là một trận pháp phòng ngự cổ đại, nhưng nó đã bị phá hủy một phần. Dấu vết này... không phải là do thời gian bào mòn, mà là do một lực lượng bên ngoài gây ra. Ma khí đã ăn mòn một phần của trận pháp." Nàng mở mắt ra, khuôn mặt thanh lịch lộ rõ vẻ lo lắng. "Có lẽ Ma giáo đã sử dụng một loại tà thuật đặc biệt để xuyên qua các cấm chế của Huyền Không Thành."

Khi cả nhóm đang tập trung vào việc trinh sát và phân tích, đột nhiên, một luồng ma khí ngưng tụ lại thành một bóng đen vô hình, không hình dạng rõ rệt, nhưng lại mang theo một cảm giác hung ác, tàn bạo đến cực điểm. Nó lao thẳng về phía Thiên Không Thoa, tốc độ nhanh như chớp, ý đồ rõ ràng là muốn phá hủy pháp bảo di chuyển của họ, cắt đứt đường lui. Luồng ma khí này không chỉ đơn thuần là năng lượng, nó còn mang theo một loại ý thức tà ác, một sự cố chấp đến điên cuồng.

"Cẩn thận!" Lâm Phong gầm lên, phản ứng cực nhanh. Hắn rút Cửu Thiên Huyền Kiếm ra khỏi vỏ, ánh kiếm chói lòa tựa như một tia sét bạc xé toạc màn sương. Thanh kiếm cổ xưa, được tôi luyện từ vô số trận chiến, ẩn chứa sức mạnh diệt ma trừ tà, lập tức phát ra tiếng kiếm minh vang vọng, như một tiếng rồng ngâm. Hắn vận chuyển Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể, linh lực dồi dào tuôn trào, dồn hết vào Cửu Thiên Huyền Kiếm, thi triển Kiếm Khí.

"Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ!" Lâm Phong hét lớn, vung kiếm chém một nhát ngang trời. Một luồng kiếm khí bạc trắng, sắc bén đến cực điểm, mang theo uy năng của Huyễn Mặc Quyển và sự thanh khiết của Cửu Thiên Huyền Kiếm, phóng thẳng vào bóng đen ma khí. Kiếm khí này không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn chứa đựng ý chí kiên định, không thể lay chuyển của Lâm Phong, một ý chí muốn bảo vệ những người thân yêu và vùng đất tổ tiên.

"Kéttttt!" Bóng đen ma khí va chạm với kiếm khí bạc, phát ra một tiếng rít ghê rợn, như thể hàng ngàn oan hồn đang bị thiêu đốt. Nó lập tức bị chém tan, hóa thành vô số đốm đen nhỏ li ti rồi tan biến vào hư không, không để lại chút dấu vết nào. Sức mạnh của Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển đã hoàn toàn áp chế được luồng ma khí này, khiến nó không thể chống cự.

Tuyết Dao và Mộc Ly cũng đã kịp thời rút vũ khí. Tuyết Dao với trường kiếm Họa Ảnh thủ thế, ánh mắt lạnh như băng. Mộc Ly triệu hồi một sợi dây leo cổ thụ, đầu dây leo có những gai nhọn hoắt, sẵn sàng quất ra bất cứ lúc nào. Tần Nguyệt, dù không giỏi chiến đấu trực diện, nhưng cũng không hề hoảng loạn. Nàng nhanh chóng bấm quyết, một vòng sáng màu lam nhạt bao phủ lấy Thiên Không Thoa, bố trí một trận pháp phòng ngự tạm thời. Trận pháp này tuy đơn giản, nhưng đủ để bảo vệ pháp bảo khỏi những đòn tấn công bất ngờ.

Bóng đen ma khí đã tan biến, nhưng không khí vẫn bao trùm một sự căng thẳng tột độ. Một cảm giác rợn người, lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trong không gian, như một lời cảnh báo từ kẻ thù vô hình. Đây là một dấu hiệu rõ ràng: Ma giáo đã có mặt và đang hành động, không chỉ ẩn mình mà còn chủ động tấn công. Chúng không muốn ai khác đặt chân vào nơi này.

Lâm Phong nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt hắn kiên định. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Ma giáo Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần xâm nhập, chúng còn thể hiện sự táo bạo và nguy hiểm. "Có vẻ như chúng đã biến nơi đây thành lãnh địa của mình rồi." Hắn khẽ lẩm bẩm, rồi ngước nhìn lên những quần đảo lơ lửng hùng vĩ, nơi những bí mật cổ xưa đang chờ được khám phá, và cũng là nơi Ma giáo đang gieo rắc sự tà ác.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí tinh thuần xen lẫn với mùi ma khí tanh tưởi. Trách nhiệm của "huyết mạch" và "niềm hy vọng cuối cùng" mà Bạch Lão Tổ đã nhắc đến dường như càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn không thể để Ma giáo hủy hoại nơi này. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ