Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 152

Huyền Không Bí Cảnh: Sương Mù Cổ Tích, Nguy Cơ Rình Rập

4471 từ
Mục tiêu: Giải quyết sự kiện ma khí tấn công cuối Chương 151, khẳng định nhóm Lâm Phong đã an toàn đặt chân lên Cổ Di Tích Huyền Không.,Bắt đầu hành trình khám phá hòn đảo đầu tiên của Cổ Di Tích Huyền Không, giới thiệu vẻ đẹp cổ kính nhưng cũng đầy bí ẩn và nguy hiểm.,Hé lộ những dấu vết đầu tiên của nền văn minh cổ đại đã bị Đại Địa Phân Liệt tàn phá, đồng thời gợi mở về bản chất của sự kiện này.,Xác nhận sự hiện diện và hoạt động của Ma giáo Huyết Ảnh trong di tích thông qua các dấu hiệu cụ thể.,Tạo ra một tình huống căng thẳng hoặc một cuộc đối đầu nhỏ để tăng cường nhịp độ và sự hấp dẫn của chương.,Phát triển sự phối hợp và tương tác giữa Lâm Phong, Tuyết Dao, Tần Nguyệt và Mộc Ly trong môi trường mới.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Thôn Thiên Thử
Mood: Mysterious, tense, adventurous, ancient
Kết chương: [object Object]

Bóng đen ma khí đã tan biến, nhưng không khí vẫn bao trùm một sự căng thẳng tột độ. Một cảm giác rợn người, lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trong không gian, như một lời cảnh báo từ kẻ thù vô hình. Đây là một dấu hiệu rõ ràng: Ma giáo đã có mặt và đang hành động, không chỉ ẩn mình mà còn chủ động tấn công. Chúng không muốn ai khác đặt chân vào nơi này. Lâm Phong nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt hắn kiên định. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Ma giáo Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần xâm nhập, chúng còn thể hiện sự táo bạo và nguy hiểm. "Có vẻ như chúng đã biến nơi đây thành lãnh địa của mình rồi." Hắn khẽ lẩm bẩm, rồi ngước nhìn lên những quần đảo lơ lửng hùng vĩ, nơi những bí mật cổ xưa đang chờ được khám phá, và cũng là nơi Ma giáo đang gieo rắc sự tà ác. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí tinh thuần xen lẫn với mùi ma khí tanh tưởi. Trách nhiệm của "huyết mạch" và "niềm hy vọng cuối cùng" mà Bạch Lão Tổ đã nhắc đến dường như càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn không thể để Ma giáo hủy hoại nơi này. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng.

***

Sau khoảnh khắc căng thẳng khi phải đối phó với luồng ma khí bất ngờ, Thiên Không Thoa cuối cùng cũng hạ cánh êm ái trên một mỏm đá rộng lớn, rêu phong phủ kín, đánh dấu việc nhóm Lâm Phong đã chính thức đặt chân lên Cổ Di Tích Huyền Không. Không gian xung quanh lập tức thay đổi, như thể họ vừa bước qua một cánh cửa vô hình ngăn cách giữa hai thế giới. Một làn sương mù dày đặc, mang theo hơi ẩm và mùi của đất đá cổ xưa, bao phủ lấy mọi thứ, khiến tầm nhìn bị hạn chế đáng kể. Tuyết Dao, với chiếc trường kiếm Họa Ảnh đã được cất vào vỏ nhưng vẫn toát ra một sự cảnh giác cao độ, đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng quét một vòng quanh cảnh vật. Làn da trắng ngần của nàng dưới ánh sáng mờ ảo càng trở nên thanh khiết, như một đóa băng liên nở rộ giữa chốn hoang tàn.

Lâm Phong cất Thiên Không Thoa vào túi trữ vật, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng từ Huyễn Mặc Quyển trong đan điền, tựa như nó đang cộng hưởng với linh khí cổ xưa nơi đây. Hắn đứng thẳng người, dáng vẻ tuy không quá cường tráng nhưng lại toát lên sự nhanh nhẹn và kiên định. Đôi mắt đen láy của hắn nheo lại, cố gắng xuyên qua làn sương mù. Dù đã có chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến hắn không khỏi kinh ngạc. Những tàn tích của các kiến trúc đá cổ đại, một phần chìm trong sương mù dày đặc, một phần vươn lên cao ngất như những ngón tay gầy guộc của một gã khổng lồ đang cố gắng chạm tới bầu trời. Chúng hùng vĩ đến khó tin, nhưng cũng mang một vẻ hoang tàn, đổ nát, như thể thời gian đã đứng yên ở đây hàng vạn năm. Tiếng gió rít qua những khe đá nứt toác, tạo nên những âm thanh ghê rợn, cùng với tiếng chim lạ kêu vang vọng từ sâu trong sương mù, càng tăng thêm vẻ bí ẩn và rờn rợn cho nơi này. Mùi rêu phong, ẩm ướt của mây mù và một thứ mùi kim loại gỉ sét đặc trưng của những tàn tích cổ xưa xen lẫn vào nhau, lẩn quất trong không khí.

"Cuối cùng cũng đến nơi..." Lâm Phong phá vỡ sự im lặng, giọng hắn mang theo chút trầm tư. "Cổ Di Tích Huyền Không quả nhiên danh bất hư truyền. Hùng vĩ... nhưng cũng tang thương quá đỗi."

Tuyết Dao khẽ gật đầu, làn hơi lạnh mỏng manh phả ra từ nàng hòa vào màn sương. "Linh khí ở đây tinh thuần hơn hẳn những nơi khác, nhưng cũng có những luồng năng lượng hỗn loạn, tựa như một dòng sông bị khuấy đục. Cẩn thận, có vẻ như Ma giáo đã đến trước chúng ta, và chúng đã để lại dấu vết của mình." Nàng giơ tay, một làn linh lực mỏng manh phát ra, đẩy lùi một phần sương mù trước mặt, lộ ra một phiến đá khổng lồ với những phù văn mờ nhạt.

Tần Nguyệt, với mái tóc đen nhánh búi cao thanh lịch, bước tới gần phiến đá. Nàng quỳ xuống, ngón tay thanh mảnh nhẹ nhàng lướt qua những đường nét đã bị thời gian và rêu phong bào mòn. Đôi mắt phượng của nàng khẽ nhắm lại, tập trung cảm nhận. Trên người nàng là bộ trang phục lụa mềm mại màu tím nhạt, càng làm tôn lên vẻ thanh lịch và trí tuệ. "Những phù văn này... có chút quen thuộc. Nó liên quan đến kiến thức về Đại Địa Phân Liệt mà ta từng nghiên cứu. Đây là một dạng văn tự cổ đại, ghi chép về một trận pháp nào đó... đã bị phá hủy." Nàng ngừng lại, đôi mày thanh tú khẽ nhíu. "Có vẻ như trận pháp này không chỉ bị hủy hoại bởi thời gian, mà còn bởi một lực lượng cực lớn, mạnh đến mức xé toạc cả không gian và thời gian. Điều này củng cố thêm giả thuyết của ta về nguyên nhân thực sự của Đại Địa Phân Liệt. Nó không phải là một sự kiện tự nhiên đơn thuần." Lời nói của Tần Nguyệt không chỉ là thông tin, mà còn là một gợi mở về bí ẩn lớn hơn, về bản chất của thảm họa đã định hình lại thế giới tu tiên.

Mộc Ly, với đôi mắt to tròn lanh lợi, nhảy phóc lên một tảng đá cao hơn, đôi tai nhỏ xinh của nàng khẽ giật giật trong làn gió. Nàng mặc bộ trang phục xanh lá cây gọn gàng, trông như một tinh linh của rừng cây. "Có mùi lạ... không phải của yêu thú thông thường, mà là mùi mục nát của thứ gì đó bị ép buộc thay đổi. Giống như... máu thịt bị biến chất, bị vặn vẹo bởi một loại năng lượng nào đó. Nó rất khó chịu, Lâm Phong ca ca!" Giọng nàng líu lo, nhưng sự cảnh báo trong đó rất rõ ràng. Thôn Thiên Thử, vẫn đang đậu trên vai Lâm Phong, liên tục ngửi ngửi không khí, đôi mắt to tròn của nó đảo qua lại, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu chiêm chiếp nhỏ, tỏ vẻ không thoải mái.

Lâm Phong gật đầu, cảm giác lạnh lẽo của Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay lại trở nên rõ ràng hơn. "Mộc Ly nói đúng. Thứ mùi này không bình thường. Ma giáo Huyết Ảnh, chúng không chỉ đến đây để tìm kiếm cơ duyên, mà còn đang cố gắng thao túng những thứ cổ xưa này. Chúng ta phải cẩn thận hơn nữa." Hắn bước tới bên Tần Nguyệt, nhìn vào những phù văn mờ nhạt trên phiến đá. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn bỗng khẽ rung động mạnh hơn một chút, một luồng năng lượng quen thuộc nhưng cũng xa lạ trỗi dậy, tựa như đang cố gắng giải mã những ký tự cổ xưa kia. Đây là một cảm giác kỳ lạ, như thể chính huyết mạch của hắn đang hòa làm một với lịch sử của nơi này. Lời của Bạch Lão Tổ về "huyết mạch" và "tổ tiên" lại vang vọng trong tâm trí hắn. Phải chăng, những bí mật của Cổ Di Tích Huyền Không này có liên quan mật thiết đến thân thế bí ẩn của hắn? Sự tò mò trong hắn dâng trào, nhưng cũng bị kiềm chế bởi sự cảnh giác.

Tuyết Dao tiến lên một bước, đứng cạnh Lâm Phong, đôi mắt nàng dõi sâu vào màn sương mù. "Không gian này tựa như một mê cung. Chúng ta cần một kế hoạch di chuyển rõ ràng, tránh để bị lạc hoặc rơi vào cấm chế." Nàng nói, giọng trầm ổn nhưng chứa đựng sự quan tâm.

"Đúng vậy." Tần Nguyệt đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên tay. "Theo những gì ta cảm nhận được từ phù văn, nơi này là một phần của 'Thiên Cung Cổ Đại', một trung tâm quyền lực và tri thức của nền văn minh trước Đại Địa Phân Liệt. Các kiến trúc ở đây được xây dựng dựa trên những trận pháp không gian phức tạp. Nếu không cẩn thận, chúng ta có thể bị dịch chuyển đến những nơi nguy hiểm hơn." Nàng nhìn Lâm Phong, vẻ lo lắng ẩn hiện trong đôi mắt. "Ma giáo có thể đang lợi dụng sự phức tạp này."

Lâm Phong nhìn quanh, những tàn tích đá cổ kính, bị sương mù che phủ, giờ đây không chỉ là những dấu vết của quá khứ, mà còn là những cạm bẫy tiềm tàng. Hắn cảm nhận được sự thách thức, nhưng cũng là một cơ hội lớn. "Thiên Cung Cổ Đại... nghe thật tráng lệ. Nhưng giờ đây chỉ còn là tàn tích. Ma giáo Huyết Ảnh lại càng không có quyền vấy bẩn nó." Hắn siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt toát lên sự quyết đoán. "Vậy thì, chúng ta sẽ bắt đầu từ kiến trúc đổ nát gần nhất. Tần Nguyệt, nàng hãy dẫn đường, Mộc Ly và Thôn Thiên Thử cảnh giới, Tuyết Dao, nàng ở bên cạnh ta, chúng ta cùng tiến vào." Hắn phân phó một cách dứt khoát, thể hiện vai trò người dẫn đầu. Trách nhiệm bảo vệ những người đồng hành, cùng với khao khát khám phá bí ẩn và ngăn chặn Ma giáo, hòa quyện trong ý chí của hắn, biến thành một động lực mạnh mẽ. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không bao giờ lùi bước. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

***

Nhóm Lâm Phong cẩn trọng tiến sâu vào Cổ Di Tích Huyền Không. Làn sương mù vẫn dày đặc, nhưng theo hướng dẫn của Tần Nguyệt, họ đã tìm thấy một con đường mòn cổ xưa, bị rêu phong phủ kín, dẫn vào một kiến trúc hình tháp đã đổ nát một nửa. Càng đi sâu, không khí càng trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo hơn. Tiếng gió rít qua những khe hở trên bức tường đá cao ngất tạo ra những âm thanh kỳ dị, giống như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt. Mùi kim loại gỉ sét và đất ẩm ướt càng trở nên nồng nặc, xen lẫn với một thứ mùi tanh tưởi thoang thoảng, khiến Mộc Ly không ngừng nhăn mũi.

Kiến trúc hình tháp này từng phải là một công trình vĩ đại, với những bức tường đá khổng lồ được chạm khắc phù văn tinh xảo. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Nhiều phần của bức tường đã sụp đổ, tạo thành những đống đá ngổn ngang, và những phiến đá còn sót lại cũng bị thời gian và lực lượng hủy diệt ăn mòn, để lộ ra những phù văn cổ xưa mờ nhạt, tựa như những vết sẹo của một quá khứ huy hoàng. Ánh sáng bên ngoài khó khăn lắm mới xuyên qua được màn sương và những khe hở, tạo nên những vệt sáng lờ mờ, yếu ớt, chỉ đủ để nhìn rõ một hành lang dài, tối tăm dẫn sâu vào lòng tháp. Linh khí ở đây có vẻ hỗn loạn hơn, mang theo một cảm giác áp bức nặng nề, như thể toàn bộ không gian đang đè nén lên tâm trí và cơ thể. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong không ngừng gầm gừ nhẹ, đôi mắt to tròn của nó lấp lánh trong bóng tối, cảnh giác với mọi chuyển động.

Lâm Phong dẫn đầu, Cửu Thiên Huyền Kiếm đã được rút ra, ánh kiếm bạc lấp lánh soi đường. Hắn cảm nhận được sự nặng nề của không khí, và một luồng năng lượng âm u, quen thuộc nhưng cũng đáng sợ, lẩn quất đâu đó. Hắn biết, đó là ma khí. "Huyết Ảnh Giáo... chúng không chỉ tìm kiếm bảo vật, mà còn đang cố gắng làm gì đó với những tàn tích này." Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm xuống. Hắn nhớ lại lời của Bạch Lão Tổ, về việc Ma giáo muốn lợi dụng những nơi như thế này. Nhưng lợi dụng để làm gì? Khai thác linh mạch? Hay là... tái tạo một thứ gì đó từ quá khứ? Suy nghĩ này khiến hắn rùng mình.

Tần Nguyệt, với sự điềm tĩnh thường thấy, chậm rãi bước đi, đôi mắt nàng không ngừng quét qua những phù văn trên tường. Nàng dừng lại trước một mảng tường đá lớn, ngón tay khẽ lướt qua những đường nét phức tạp, mờ nhạt. "Đây là một loại trận pháp tụ linh, nhưng đã bị phá hủy hoàn toàn. Các đường nét linh khí đã bị cắt đứt một cách thô bạo. Có lẽ nó đã sụp đổ cùng với sự kiện Đại Địa Phân Liệt, hoặc bị chính sự kiện đó phá hủy. Một trận pháp tụ linh lớn đến mức này... không thể tưởng tượng được sự hùng vĩ của nó khi còn nguyên vẹn." Nàng khẽ thở dài, vẻ mặt đầy tiếc nuối. "Nền văn minh cổ đại này chắc chắn đã đạt đến một đỉnh cao mà chúng ta khó có thể hình dung. Nhưng cũng chính vì sự hùng vĩ đó, khi nó sụp đổ, sức tàn phá cũng khủng khiếp không kém." Lời nàng nói như đưa mọi người trở về thời khắc của thảm họa, khi Đại Địa Phân Liệt xảy ra, xé toạc cả một kỷ nguyên. Tâm trí Tần Nguyệt không ngừng phân tích, kết nối những mảnh ghép kiến thức cổ xưa mà nàng đã tích lũy. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình, như thể những bí mật vĩ đại này đang đè nặng lên nàng.

Mộc Ly bỗng nhiên dừng lại, đôi tai nhỏ xinh của nàng giật giật liên tục, đôi mắt to tròn quét một vòng quanh bức tường đổ nát phía trước. "Cẩn thận, Lâm Phong ca ca! Phía trước có thứ gì đó đang di chuyển! Rất nhanh... và rất nhiều!" Giọng nàng líu lo, nhưng sự cảnh báo thì rõ ràng như tiếng chuông. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng lập tức dựng lông, đôi mắt nó lóe lên những tia điện nhỏ, gầm gừ một tiếng trầm đục.

Tuyết Dao lập tức rút trường kiếm Họa Ảnh ra khỏi vỏ, tư thế thủ thế hoàn hảo, ánh mắt nàng sắc lạnh như băng. "Không chỉ có một. Ta cảm nhận được nhiều luồng sinh vật nhỏ, nhưng mang theo khí tức hung hãn. Có vẻ như Ma giáo đã bố trí bẫy rập ở đây." Nàng nói, giọng trầm ổn nhưng ẩn chứa sự căng thẳng. "Không những thế, phía trước còn có dấu vết của trận pháp phòng ngự mới được bố trí. Có vẻ như chúng đã biết chúng ta sẽ đến đây, hoặc đơn giản là muốn bảo vệ thứ gì đó mà chúng đang thao túng."

Lâm Phong gật đầu, cảm giác như có một sợi dây vô hình đang siết chặt lồng ngực hắn. Hắn tin vào giác quan nhạy bén của Mộc Ly và sự phán đoán của Tuyết Dao. Hắn không ngạc nhiên khi Ma giáo biết sự hiện diện của họ, việc chúng tấn công Thiên Không Thoa lúc trước đã cho thấy điều đó. Nhưng việc chúng bố trí trận pháp phòng ngự ở đây, sâu trong di tích, cho thấy chúng không chỉ đơn thuần là những kẻ xâm nhập, mà còn là những kẻ đang thiết lập căn cứ, hoặc đang thực hiện một âm mưu lớn hơn nhiều. "Trận pháp phòng ngự mới... Ma giáo Huyết Ảnh, các ngươi thật sự xem nơi này là của mình rồi sao?" Hắn khẽ cười khẩy, một nụ cười nửa miệng tinh quái nhưng ẩn chứa sự lạnh lẽo. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn phát ra tiếng kiếm minh khe khẽ, như đang chờ đợi một cuộc chiến. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn cũng khẽ rung động, một dòng linh lực ấm áp chảy khắp cơ thể, sẵn sàng đối phó với mọi hiểm nguy. Hắn biết, đây là lúc phải thể hiện bản lĩnh của một Tu Giả Nghịch Mệnh.

"Mùi máu tươi này... nó nồng nặc hơn rồi!" Mộc Ly bỗng hét lên, giọng nàng có chút hoảng hốt. "Có vẻ như chúng vừa mới ăn thịt gì đó!" Lời nàng vừa dứt, một tiếng *rắc* lớn vang lên. Bức tường đá đổ nát mà Mộc Ly đang chỉ vào bất ngờ sụp xuống hoàn toàn, không phải do thời gian, mà do một lực lượng nào đó từ bên trong đang xô đẩy. Một khe hở lớn xuất hiện, và từ khe hở đó, một làn sóng đen ngòm, mang theo mùi hôi thối và ma khí tanh tưởi, ào ạt lao ra. Chúng là những con chuột khổng lồ, lông màu xám xịt, đôi mắt đỏ ngầu như máu, thân hình gầy guộc nhưng lại di chuyển với tốc độ kinh hoàng. Chúng không ngừng rít lên những tiếng chói tai, lao thẳng về phía nhóm Lâm Phong, những chiếc răng nanh sắc nhọn đầy độc tố lấp lánh trong bóng tối. Lâm Phong biết ngay đây là gì: Ma Thử. Những sinh vật nhỏ bé đã bị ma khí ăn mòn và biến chất, trở thành những cỗ máy giết chóc tàn bạo của Ma giáo. Hắn siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt toát lên sự kiên quyết. Trận chiến đã bắt đầu.

***

Khi bức tường đá đổ sụp, lộ ra khe hở đen ngòm, hàng trăm con Ma Thử với đôi mắt đỏ ngầu, thân hình gầy guộc nhưng lại mang một vẻ hung tợn đáng sợ, lao ra như một cơn lũ. Chúng phát ra những tiếng rít ghê rợn, mùi ma khí nồng nặc và mùi máu tanh tưởi từ chúng phả vào không khí, khiến cho không gian vốn đã ẩm ướt, lạnh lẽo càng trở nên ngột ngạt hơn. Những chiếc răng nanh sắc nhọn, dính đầy chất lỏng màu xanh đen, lấp lánh dưới ánh sáng lờ mờ, cho thấy sự nguy hiểm chết người của chúng. Lâm Phong lập tức nhận ra bản chất của chúng. "Ma Thử... bị ma khí ăn mòn. Sức mạnh không cao, nhưng số lượng đông đảo và rất hung hãn!" Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng trong hành lang tối tăm, nhắc nhở đồng đội. Thôn Thiên Thử trên vai hắn cũng lập tức gầm gừ, đôi mắt to tròn của nó lóe lên những tia điện nhỏ, tỏ rõ sự khinh thường đối với những sinh vật bị biến dị này, nhưng cũng không quên cảnh giác.

Không chút do dự, Lâm Phong vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, luồng linh lực dồi dào tuôn trào, đổ vào Cửu Thiên Huyền Kiếm. Thanh kiếm cổ xưa phát ra tiếng kiếm minh trầm đục, một luồng kiếm ý sắc bén bùng phát, đẩy lùi những con Ma Thử đầu tiên đang cố gắng tiếp cận. "Một Kiếm Phá Vạn Tà!" Hắn vung kiếm, một đường kiếm khí bạc trắng như trăng rằm xé toạc bóng tối, mang theo uy năng của Huyễn Mặc Quyển, lập tức quét qua hàng chục con Ma Thử. Những sinh vật tà ác này chưa kịp rít lên đã bị chém tan thành từng mảnh, hóa thành những làn khói đen rồi tan biến vào hư không, không để lại chút dấu vết nào. Sức mạnh của Cửu Thiên Huyền Kiếm trong việc diệt trừ ma vật quả thực vô song.

Ngay sau Lâm Phong, Tuyết Dao đã hành động. "Để ta!" Nàng khẽ nói, giọng vẫn lạnh lùng nhưng chứa đựng sự kiên quyết. Trường kiếm Họa Ảnh trong tay nàng vung lên, một luồng hàn khí cực mạnh bùng nổ, biến thành một cơn bão tuyết nhỏ quét ngang hành lang. Hàng chục con Ma Thử đang lao tới lập tức bị đóng băng tại chỗ, thân thể chúng co quắp lại trong lớp băng giá, đôi mắt đỏ ngầu vụt tắt. Chỉ trong nháy mắt, chúng đã biến thành những bức tượng băng chết chóc, rồi vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ, tan biến vào hư không. Mái tóc đen nhánh của Tuyết Dao khẽ bay trong làn gió lạnh do chính nàng tạo ra, vẻ đẹp của nàng dưới ánh sáng yếu ớt của kiếm khí càng trở nên thoát tục, tựa như một tiên tử băng giá giáng trần, sẵn sàng quét sạch mọi tà ác.

Trong khi Lâm Phong và Tuyết Dao đang đối phó với tiền tuyến, Tần Nguyệt không hề hoảng loạn. Nàng biết sở trường của mình không phải là chiến đấu trực diện, mà là hỗ trợ và phân tích. Nàng nhanh chóng lùi về phía sau một chút, lấy ra vài viên đan dược màu xanh lam từ túi trữ vật. "Cẩn thận độc tố từ chúng! Ma Thử bị ma khí ăn mòn có thể mang theo kịch độc, vết cắn của chúng không đơn thuần chỉ là vết thương vật lý!" Nàng khẽ quát, rồi ném những viên đan dược về phía Lâm Phong và Tuyết Dao. Đan dược lập tức tan ra trong không khí, tạo thành một làn sương mỏng bao phủ lấy hai người, giúp họ kháng lại độc tố. Đồng thời, nàng cũng bấm quyết, một lá chắn ánh sáng màu lam nhạt bao quanh cơ thể mình, đề phòng bất trắc. Vẻ mặt thanh lịch của nàng vẫn giữ được sự điềm tĩnh, nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên sự lo lắng ngầm. Nàng không ngừng quan sát, cố gắng tìm ra điểm yếu của đám Ma Thử hoặc bất kỳ dấu hiệu nào của trận pháp ẩn chứa.

Mộc Ly, với bản tính nhanh nhẹn và tò mò, đã nhảy lên một phiến đá cao gần trần, đôi mắt to tròn của nàng quét qua đám Ma Thử đang điên cuồng lao ra. "Mùi máu tanh này... chúng vừa mới ăn thịt gì đó! Không phải máu của yêu thú thông thường, mà là máu tươi của sinh vật có linh trí!" Nàng đột nhiên hét lên, giọng líu lo nhưng đầy nghiêm trọng. Nàng ngửi thấy một mùi vị khác, một mùi tanh nồng hơn, tươi mới hơn, xen lẫn trong mùi ma khí và mùi mục nát. Điều này ám chỉ Ma giáo không chỉ tạo ra những con Ma Thử này, mà còn đang dùng chúng để... săn giết hoặc tra tấn thứ gì đó bên trong di tích. Từ vị trí cao, nàng có thể nhìn rõ hơn, và đôi mắt tinh anh của nàng lập tức phát hiện ra một vũng máu tươi còn chưa khô hẳn dưới chân bức tường đổ nát, nơi những con Ma Thử đang trào ra.

Thôn Thiên Thử, sau khi gầm gừ, lập tức nhảy khỏi vai Lâm Phong, thân hình nhỏ xíu của nó thoắt cái đã phóng đi như một tia chớp, lẩn vào giữa những con Ma Thử. Đôi mắt nó lóe lên những tia điện, và đôi khi nó còn phát ra những tiếng kêu chít chít đầy giận dữ, mỗi tiếng kêu đều mang theo một luồng xung kích vô hình, khiến những con Ma Thử gần đó lập tức bị tê liệt trong giây lát. Tuy không trực tiếp tham gia chiến đấu như một chiến binh, nhưng Thôn Thiên Thử lại là một trinh sát và quấy nhiễu cực kỳ hiệu quả, giúp Lâm Phong và Tuyết Dao dễ dàng hơn trong việc tiêu diệt kẻ địch.

Đám Ma Thử tuy đông đảo, nhưng sức mạnh của chúng không phải là đối thủ của Lâm Phong và Tuyết Dao. Dưới sự phối hợp ăn ý của hai người, cùng với sự cảnh báo và hỗ trợ của Tần Nguyệt và Mộc Ly, làn sóng Ma Thử đầu tiên nhanh chóng bị đẩy lùi. Kiếm khí bạc trắng của Lâm Phong và hàn khí lạnh giá của Tuyết Dao tạo thành một bức tường thép không thể xuyên thủng. Những con Ma Thử còn sót lại lập tức quay đầu bỏ chạy, chui lại vào khe hở mà chúng từ đó xuất hiện, như thể chúng nhận ra sự vô vọng của cuộc tấn công này.

Nhưng Lâm Phong biết, đây chỉ là khởi đầu. Hắn nhìn vào khe hở tối tăm, nơi những con Ma Thử đã chui vào, cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Mùi máu tươi và lời của Mộc Ly ám ảnh hắn. Ma giáo Huyết Ảnh đang làm gì ở đây? Chúng không chỉ đơn thuần là những kẻ xâm nhập, mà chúng còn đang biến đổi những sinh vật cổ xưa, và thậm chí là... giết chóc. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn khẽ rung động một cách dữ dội hơn, tựa như đang cảnh báo về một mối nguy hiểm lớn hơn đang ẩn mình sâu bên trong.

"Mùi máu này... không ổn." Lâm Phong trầm giọng, ánh mắt hắn trở nên kiên quyết hơn bao giờ hết. "Chúng ta phải đi sâu hơn nữa. Huyết Ảnh Giáo không thể muốn chúng ta dừng lại ở đây. Có thứ gì đó quan trọng hơn đang chờ đợi chúng ta." Hắn biết rõ, cuộc phiêu lưu vào Cổ Di Tích Huyền Không này sẽ không chỉ là một hành trình khám phá, mà còn là một cuộc chiến không khoan nhượng với Ma giáo Huyết Ảnh. Và với huyết mạch của mình, với trách nhiệm mà Bạch Lão Tổ đã giao phó, hắn không thể nào lùi bước. Hắn phải đối mặt với mọi hiểm nguy, tìm ra sự thật đằng sau Đại Địa Phân Liệt, và ngăn chặn âm mưu của Ma giáo. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ