Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 153

Cổ Di Tích Huyền Không: Cạm Bẫy Thời Gian, Ma Ảnh Tái Hiện

4618 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 152, xác định nguồn gốc vết máu và luồng ma khí.,Giới thiệu và để nhóm Lâm Phong đối mặt với cạm bẫy cổ xưa đầu tiên bên trong Cổ Di Tích Huyền Không, thể hiện sự nguy hiểm và trí tuệ của nền văn minh cổ đại.,Khắc họa sự phối hợp và vai trò của từng thành viên trong nhóm khi vượt qua thử thách.,Làm rõ hơn về sự hiện diện và mục đích của Ma giáo Huyết Ảnh trong di tích, có thể thông qua dấu vết hoặc một cuộc chạm trán nhỏ.,Tiếp tục hé lộ những manh mối về sự kiện Đại Địa Phân Liệt và mối liên hệ giữa di tích với bí mật của Lâm Phong (thông qua Huyễn Mặc Quyển hoặc cảm nhận trực giác).,Tăng cường nhịp độ và sự căng thẳng của arc, đẩy nhóm Lâm Phong sâu hơn vào nguy hiểm.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, mysterious, adventurous, action-packed
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc bén lướt qua khe hở tối tăm nơi đám Ma Thử đã chui vào. Mùi máu tươi nồng nặc và lời của Mộc Ly về "máu tươi của sinh vật có linh trí" vẫn còn ám ảnh khứu giác và tâm trí hắn. Hắn biết rõ, cuộc đối đầu vừa rồi chỉ là một màn dạo đầu, một lời cảnh báo từ sâu thẳm di tích này. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn vẫn còn khẽ rung động, không phải vì sợ hãi, mà như thể đang sôi sục một thứ cảm xúc khó tả, một sự cộng hưởng với năng lượng cổ xưa đang ẩn chứa trong lòng đất.

“Mùi máu này… không ổn.” Lâm Phong trầm giọng, ánh mắt hắn trở nên kiên quyết hơn bao giờ hết. Hắn đưa tay nắm chặt chuôi Cửu Thiên Huyền Kiếm, cảm nhận từng thớ thép lạnh lẽo truyền đến lòng bàn tay, như tiếp thêm sức mạnh và sự bình tĩnh. Bên cạnh hắn, Tuyết Dao đã thu hồi kiếm khí, nhưng đôi mắt phượng vẫn lạnh lùng dõi theo khe hở, sẵn sàng ứng phó bất cứ lúc nào. Nàng giống như một thanh băng kiếm sắc bén, luôn ở trạng thái sẵn sàng chiến đấu, là hậu phương vững chắc mà Lâm Phong hoàn toàn tin tưởng.

Tần Nguyệt tiến lại gần, vẻ mặt thanh lịch vẫn giữ được sự điềm tĩnh, nhưng đôi mày thanh tú khẽ chau lại, cho thấy nàng cũng đang suy tư sâu sắc. Nàng đưa tay lên mũi, hít nhẹ một hơi, rồi gật đầu đồng tình với Lâm Phong. “Đúng vậy, mùi máu tươi này rất đặc biệt. Nó không giống máu của bất kỳ yêu thú nào mà ta từng biết, cũng không phải máu người. Có lẽ… là một loại sinh vật cổ đại nào đó, bị Ma giáo bắt giữ và tra tấn?” Giọng nàng trầm ấm, mang theo sự uyên bác và suy đoán hợp lý, khiến lời nói càng thêm sức nặng.

Mộc Ly, với bản tính nhanh nhẹn và tò mò, đã nhảy xuống khỏi phiến đá, chạy đến gần khe hở, đôi mắt to tròn long lanh của nàng cố gắng xuyên qua bóng tối. "Nó còn tươi lắm, sư phụ! Mùi vị này... rất đặc biệt, vừa tanh tưởi của ma khí, lại vừa ngọt ngào đến rợn người của sự sống!" Nàng líu lo, giọng nói dù có chút sợ hãi nhưng lại không giấu được sự hiếu kỳ. Bản năng yêu thú mách bảo nàng rằng nơi đây ẩn chứa một điều gì đó vô cùng bất thường, một sinh vật có lẽ còn cổ xưa hơn cả chính di tích này. Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn im lặng sau trận chiến, đột nhiên rít lên một tiếng “Chiêm chiêm!” đầy kinh hãi, thân hình nhỏ xíu của nó thoắt cái đã phóng lên vai Lâm Phong, rúc vào cổ hắn, run rẩy. Đôi mắt to tròn của nó đảo liên tục về phía khe hở, như thể đang nhìn thấy một thứ gì đó vô cùng đáng sợ.

Lâm Phong xoa nhẹ đầu Thôn Thiên Thử, cố gắng trấn an nó, nhưng trong lòng hắn cũng dâng lên một dự cảm không lành. Thôn Thiên Thử là linh thú có khả năng cảm nhận ma khí và nguy hiểm cực kỳ nhạy bén, phản ứng của nó không thể sai được. "Không phải Ma Thử. Ma khí này... mạnh hơn nhiều." Hắn lẩm bẩm, cảm nhận luồng ma khí cuồn cuộn đang thoát ra từ sâu bên trong, mạnh hơn và tà ác hơn rất nhiều so với những con Ma Thử vừa rồi. Đây không phải là ma khí do sinh vật cấp thấp tạo ra, mà là từ một nguồn mạnh mẽ hơn, có lẽ là một cường giả Ma tu, hoặc một cỗ vật phẩm tà ác nào đó.

“Nó… nó biết sợ hãi. Nhưng lại rất tàn độc.” Mộc Ly thì thầm, nàng lùi lại một bước, đôi mắt vẫn không rời khỏi bóng tối. Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong luồng ma khí đó, như có hai ý chí đang chiến đấu bên trong, một phần muốn trốn tránh, một phần lại muốn hủy diệt tất cả.

Tần Nguyệt bước tới, ánh mắt nàng quét qua những vệt máu loang lổ trên bức tường đá cổ kính gần khe hở. “Vết máu này còn rất mới, nhưng không phải máu người. Có vẻ như Ma giáo đã bắt được thứ gì đó, hoặc đang biến đổi chúng.” Nàng đưa tay chạm nhẹ vào một vệt máu, cảm nhận sự lạnh lẽo và một năng lượng âm u còn sót lại. Nàng càng lúc càng tin rằng Ma giáo Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần là thám hiểm di tích, mà còn đang thực hiện một âm mưu động trời nào đó.

“Cần phải tìm hiểu rõ. Chúng ta tiến vào.” Tuyết Dao nói, giọng nàng dứt khoát, không một chút do dự. Với nàng, nguy hiểm càng lớn, càng cần phải đối mặt. Nàng tin tưởng vào sức mạnh của Lâm Phong và sự phối hợp của cả đội.

Thôn Thiên Thử, lúc này vẫn đang rúc vào vai Lâm Phong, đột nhiên ngẩng đầu lên, kêu chiêm chiếp, rồi lại giơ móng vuốt nhỏ xíu của mình chỉ về phía trước, sâu vào trong khe hở. “Chiêm chiêm!” Nó lặp lại, tiếng kêu mang theo một sự cấp bách, như muốn nói rằng có thứ gì đó đang trốn tránh hoặc bị giam cầm ở sâu bên trong, một thứ mà nó cảm nhận được sự yếu ớt và nỗi tuyệt vọng.

Lâm Phong gật đầu, hắn đã đưa ra quyết định. Bước vào Cổ Di Tích Huyền Không, mỗi bước đi đều là một canh bạc. Hắn không thể để Ma giáo Huyết Ảnh tự tung tự tác trong một nơi có thể chứa đựng bí mật về thân thế của mình. Hắn rút Cửu Thiên Huyền Kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng vào khe hở tối tăm. Một luồng kiếm khí bạc trắng lập tức tuôn trào, mang theo sức mạnh tinh thuần của chính khí, xua tan những luồng ma khí đang cuồn cuộn tuôn ra. Ma khí gặp phải kiếm khí của Cửu Thiên Huyền Kiếm, lập tức như băng tuyết gặp lửa, tan rã và tiêu biến.

“Đi thôi.” Hắn ra hiệu cho cả nhóm. Hắn đi trước, Cửu Thiên Huyền Kiếm dẫn đường, kiếm khí tạo thành một lớp bảo hộ mỏng manh quanh thân. Tuyết Dao theo sát phía sau, hàn khí từ cơ thể nàng tự động tạo thành một lớp phòng vệ, vừa bảo vệ bản thân vừa che chắn cho Lâm Phong. Tần Nguyệt và Mộc Ly đi giữa, Tần Nguyệt không ngừng quan sát những phù văn cổ xưa trên tường, trong khi Mộc Ly dùng khứu giác nhạy bén của yêu tộc để dò xét mọi ngóc ngách, đôi khi lại cúi xuống ngửi những vệt máu còn sót lại trên nền đá. Thôn Thiên Thử, lúc này đã bình tĩnh hơn một chút, nhảy xuống khỏi vai Lâm Phong, thân hình nhỏ xíu của nó thoắt cái đã phóng đi như một tia chớp, lẩn vào giữa những tảng đá đổ nát, đôi mắt nhỏ liên tục đảo quanh, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.

Hành lang cổ kính uốn lượn, tối tăm và ẩm ướt, không khí nặng nề mang theo mùi rêu phong và đá mục. Những bức tường đá cao vút, chạm khắc những phù văn cổ xưa đã phai mờ theo thời gian, nhưng vẫn toát lên một vẻ thần bí và hùng vĩ. Ánh sáng yếu ớt từ thạch anh phát quang trên trần và vách đá chỉ đủ để soi rọi một phần lối đi, tạo nên những bóng đổ kỳ dị, nhảy múa theo từng bước chân của họ. Mỗi tiếng bước chân vang vọng trong không gian tĩnh mịch, càng làm tăng thêm cảm giác căng thẳng và bí ẩn. Lâm Phong cảm thấy Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn ngày càng rung động mạnh mẽ hơn, như thể đang phản ứng với một nguồn năng lượng cổ xưa nào đó đang ẩn chứa sâu bên trong những bức tường này.

Tần Nguyệt đột nhiên dừng lại, ánh mắt nàng tập trung vào một phù văn bị che khuất bởi lớp bụi và rêu phong. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào nó, ngón tay lướt trên những đường nét đã mờ. “Đây là phù văn của ‘Mê Huyễn Vô Biên’. Nó không chỉ là một phù văn trang trí, mà còn là một phần của trận pháp. Điều này cho thấy, nơi chúng ta đang đi qua không chỉ là một hành lang đơn thuần, mà có lẽ là một phần của một mê cung lớn hơn, hoặc một cạm bẫy được thiết kế để đánh lừa kẻ xâm nhập.” Giọng nàng trầm ấm, đầy vẻ suy tư.

“Mê Huyễn Vô Biên?” Mộc Ly tò mò hỏi, nàng nheo mắt nhìn vào phù văn mà Tần Nguyệt chỉ. “Vậy tức là chúng ta có thể bị lạc bất cứ lúc nào sao?” Nàng có chút lo lắng, bản tính yêu tộc khiến nàng nhạy cảm với những điều bất thường trong tự nhiên, nhưng những trận pháp cổ xưa như thế này lại nằm ngoài khả năng cảm nhận của nàng.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn. “Ma giáo Huyết Ảnh chắc chắn cũng đã gặp phải những cạm bẫy này. Nếu chúng có thể tiến sâu vào đây, có lẽ chúng đã tìm ra cách phá giải, hoặc có một phương pháp đặc biệt nào đó.” Hắn suy nghĩ, cố gắng đặt mình vào vị trí của kẻ địch để suy đoán. “Chúng ta không thể vội vàng. Tần Nguyệt, cô có thể giải mã được những phù văn này không? Chúng có giúp chúng ta tìm ra lối đi chính xác không?”

Tần Nguyệt lắc đầu nhẹ. “Những phù văn này quá cổ xưa và đã bị hao mòn theo thời gian. Ta chỉ có thể đọc được một phần nhỏ ý nghĩa của chúng. Để giải mã hoàn toàn, cần nhiều thời gian và nguồn linh lực hơn. Hơn nữa, ta cảm thấy có một loại năng lượng đặc biệt đang bao trùm lấy chúng, như thể chúng được ‘niêm phong’ lại vậy.” Nàng khẽ thở dài, vẻ mặt có chút tiếc nuối. Sự phức tạp của di tích này vượt quá cả tưởng tượng của nàng.

Đúng lúc đó, Thôn Thiên Thử đột nhiên kêu lên một tiếng “Chiêm chiêm!” đầy phấn khích, rồi phóng vút về phía trước. Lâm Phong và cả nhóm lập tức cảnh giác, theo sát nó. Ít phút sau, hành lang cổ kính đột nhiên mở rộng, dẫn họ đến một đại sảnh rộng lớn, hùng vĩ đến choáng ngợp.

Vừa bước vào đại sảnh, cả nhóm lập tức cảm thấy một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy họ. Không gian dường như méo mó, những bức tường đá cao vút hai bên bắt đầu mờ ảo, rồi đột nhiên biến mất, thay vào đó là những ảo ảnh kỳ lạ. Những hình ảnh về một thành phố cổ đại, những kiến trúc nguy nga tráng lệ, những sinh vật khổng lồ bay lượn trên bầu trời, và cả những chiến trường khốc liệt với vô số cường giả giao tranh, tất cả hiện lên rồi tan biến trong chớp mắt. Ánh sáng mờ ảo xuyên qua những khe hở trên trần, tạo nên những dải sáng lung linh nhưng đầy ma mị, càng khiến cho những ảo ảnh trở nên sống động và chân thực hơn. Mùi đá cổ, rêu phong và ẩm ướt giờ đây xen lẫn với một mùi hương kỳ lạ, như mùi hoa cỏ dại nở rộ trong không khí loãng, nhưng lại mang theo một chút vị kim loại gỉ sét, khiến khứu giác trở nên hỗn loạn. Tiếng gió rít qua khe đá, tiếng chim lạ kêu, và cả tiếng trận pháp vận hành yếu ớt như tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng đầy ám ảnh.

“Cái gì đây? Tường biến mất rồi!” Mộc Ly hoảng sợ kêu lên, nàng giật mình lùi lại một bước khi một ảo ảnh về một con chim khổng lồ với đôi cánh rực lửa lướt qua ngay trước mặt. Đôi mắt to tròn của nàng mở lớn, đầy vẻ kinh ngạc và hoang mang. Nàng cảm thấy như mình đang lạc vào một giấc mơ, mọi thứ đều không chân thực.

Tần Nguyệt nhíu mày, ánh mắt nàng quét nhanh qua những phù văn cổ xưa trên nền đất và những bức tường ảo ảnh. “Là Huyễn Ảnh Trận! Rất cổ xưa, dựa vào linh khí và tâm trí để tạo ảo giác. Cẩn thận, đừng để bị nó dẫn dắt tâm trí.” Giọng nàng trầm ấm nhưng mang theo sự nghiêm trọng rõ rệt. Nàng đã từng đọc qua về loại trận pháp này trong những điển tịch cổ, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ thực sự đối mặt với nó. Đây là một loại trận pháp cực kỳ nguy hiểm, có thể khiến người lạc vào bị mắc kẹt vĩnh viễn trong ảo ảnh, hoặc thậm chí là điên loạn.

Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng giữ vững tâm thần. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng vô hình đang cố gắng xâm nhập vào ý thức của hắn, bóp méo nhận thức của hắn về thực tại. Hắn biết, đây là mục đích chính của Huyễn Ảnh Trận. “Tuyết Dao, giữ vững tâm thần. Mộc Ly, tin tưởng vào trực giác. Tần Nguyệt, cô có thể tìm ra điểm yếu của trận pháp này không?” Hắn nói, giọng nói trầm ổn, truyền thêm sức mạnh và sự bình tĩnh cho đồng đội.

Tuyết Dao khẽ gật đầu, đôi mắt nàng vẫn lạnh lẽo nhưng đầy kiên định. “Băng tâm quyết của ta có thể chống lại một phần.” Nàng vận chuyển công pháp, một luồng hàn khí tinh thuần lập tức bao phủ lấy cơ thể nàng, tỏa ra một vùng không gian trong lành và thanh tịnh xung quanh nhóm, khiến cho những ảo ảnh xung quanh trở nên mờ nhạt và kém chân thực hơn. Hiệu quả của Băng Tâm Quyết thật sự vượt ngoài mong đợi, nó không chỉ giúp Tuyết Dao giữ vững tâm thần, mà còn tạo ra một lá chắn vô hình, làm suy yếu tác động của ảo ảnh lên những người khác.

Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn đang nheo mắt quan sát, đột nhiên kêu lên một tiếng “Chiêm chiêm!” đầy phấn khích, rồi nhảy lên một bức tường ảo ảnh, đôi mắt nó lóe lên những tia điện. “Chiêm chiêm!” Nó lặp lại, chỉ vào một điểm trên bức tường đang biến hóa không ngừng. Có vẻ như nó đã phát hiện ra điều gì đó.

Lâm Phong không chần chừ, hắn lập tức kích hoạt Huyễn Mặc Quyển. Cuộn sách cổ xưa trong đan điền hắn khẽ rung động, phát ra một luồng ánh sáng đen kịt mờ ảo, bao phủ lấy cơ thể hắn. Ngay lập tức, những ảo ảnh xung quanh hắn trở nên trong suốt hơn, như thể một tấm màn che phủ đã được vén lên. Hắn có thể nhìn thấy những luồng năng lượng chân thực ẩn chứa bên dưới lớp ảo ảnh, những đường nét mờ nhạt của trận pháp cổ xưa. Đây chính là khả năng của Huyễn Mặc Quyển, giúp hắn nhìn thấu bản chất của mọi thứ. Hắn cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ giữa Huyễn Mặc Quyển và năng lượng của Huyễn Ảnh Trận, như thể chúng là hai phần của cùng một tổng thể cổ xưa.

Tần Nguyệt, được sự bảo vệ của Băng Tâm Quyết và ánh sáng của Huyễn Mặc Quyển, cũng bắt đầu quan sát các phù văn còn sót lại trên nền đất và những bức tường đá đổ nát. Nàng biết, Huyễn Ảnh Trận dù tinh vi đến mấy cũng phải có nguồn gốc, phải có những phù văn trung tâm để vận hành. Nàng tập trung toàn bộ tinh thần, cố gắng giải mã những đường nét cổ xưa, tìm kiếm sơ hở hoặc điểm yếu của trận pháp. Đôi mắt phượng của nàng quét qua từng chi tiết nhỏ, không bỏ sót bất kỳ dấu hiệu nào.

Mộc Ly dựa vào bản năng yêu thú, nàng nhắm mắt lại, hít thật sâu, cố gắng cảm nhận những luồng năng lượng chân thực ẩn sau những ảo ảnh. Nàng không có khả năng giải mã trận pháp như Tần Nguyệt, cũng không có Băng Tâm Quyết như Tuyết Dao, nhưng giác quan nhạy bén của yêu tộc lại là vũ khí lợi hại của nàng. Nàng có thể cảm nhận được sự "sống" của năng lượng, sự khác biệt giữa năng lượng thật và năng lượng ảo. Nàng di chuyển nhẹ nhàng, né tránh những ảo ảnh tấn công, đôi khi lại chạm tay vào một cột đá tưởng chừng như là ảo ảnh, nhưng thực chất lại là vật thể thật, để xác định phương hướng.

Thôn Thiên Thử, với thân hình nhỏ nhắn và tốc độ kinh người, nhanh nhẹn tránh né các ảo ảnh tấn công. Đôi khi, nó còn nhe nanh cắn xé vào những điểm yếu mà nó cảm nhận được, những nơi mà năng lượng ảo ảnh mỏng manh nhất. Mỗi cú cắn của nó đều tạo ra một tiếng “chít!” sắc nhọn, và ảo ảnh tại điểm đó lập tức vỡ tan như bong bóng xà phòng, tạo ra một khe hở nhỏ trong không gian.

Lâm Phong, với sự hỗ trợ của Huyễn Mặc Quyển, có thể nhìn thấy những luồng năng lượng đang vận hành trận pháp. Hắn thấy rằng trận pháp này không phải là một mê cung vật lý, mà là một mê cung của ý thức. Nó bóp méo nhận thức, khiến người lạc vào không thể phân biệt thật giả, không thể tìm thấy lối thoát. Hắn đi theo những luồng năng lượng chân thực, cố gắng tìm ra trung tâm của trận pháp. Từng bước chân của hắn đều thận trọng, nhưng không hề chậm chạp. Hắn biết, thời gian là vàng bạc trong những tình huống như thế này.

Tần Nguyệt đột nhiên kêu lên một tiếng khe khẽ. “Lâm Phong! Ta tìm thấy rồi! Phù văn trung tâm của Huyễn Ảnh Trận nằm ở phía Tây Bắc, ẩn sau một ảo ảnh về một thác nước cổ xưa!” Nàng chỉ tay về phía một góc đại sảnh, nơi một ảo ảnh về một thác nước hùng vĩ đang tuôn chảy, trông vô cùng chân thực.

Lâm Phong gật đầu, hắn đã nhìn thấy luồng năng lượng mạnh nhất đang tập trung ở đó. “Mộc Ly, Thôn Thiên Thử, các ngươi ở lại hỗ trợ Tần Nguyệt và Tuyết Dao. Ta sẽ đến đó phá giải!” Hắn nói, rồi lập tức phóng đi như một mũi tên. Cửu Thiên Huyền Kiếm xuất hiện trong tay hắn, kiếm khí bạc trắng tuôn trào, chém thẳng vào ảo ảnh thác nước.

Ảo ảnh thác nước lập tức vỡ tan, lộ ra một bức tường đá cổ kính với một phù văn khổng lồ được khắc sâu vào đó. Phù văn này phức tạp hơn rất nhiều so với những phù văn khác, tỏa ra một luồng năng lượng mạnh mẽ và cổ xưa. Lâm Phong giơ Cửu Thiên Huyền Kiếm lên, dồn toàn bộ linh lực vào đó, rồi chém mạnh xuống phù văn.

“Phá!” Hắn gầm lên. Kiếm khí hùng hậu lập tức va chạm với phù văn, tạo ra một tiếng nổ lớn vang dội khắp đại sảnh. Cả Huyễn Ảnh Trận lập tức rung chuyển dữ dội, những ảo ảnh xung quanh bắt đầu vỡ vụn như những mảnh gương. Năng lượng của trận pháp tan rã, và không gian trở lại bình thường. Đại sảnh hiện ra với vẻ hoang tàn và cổ kính vốn có, những bức tường đá đổ nát, những cột trụ nứt vỡ, và một không khí tĩnh mịch bao trùm.

Cả nhóm thở phào nhẹ nhõm. Tần Nguyệt xoa xoa thái dương, nàng đã tiêu hao không ít linh lực để giải mã trận pháp. Mộc Ly vui vẻ nhảy cẫng lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn quanh. “Chúng ta phá được rồi!” Nàng reo lên. Tuyết Dao vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt nàng cũng ánh lên một tia tán thưởng.

Lâm Phong thu hồi Cửu Thiên Huyền Kiếm, hắn đi đến gần bức tường nơi phù văn vừa bị phá hủy. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng khác biệt đang thoát ra từ phía sau bức tường, một luồng năng lượng đậm đặc và cổ xưa hơn rất nhiều. Hắn chạm tay vào bức tường, Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn lập tức rung động dữ dội hơn, phát ra những tia sáng đen kịt, như thể đang phản ứng mạnh mẽ với thứ gì đó bên trong.

“Có một lối đi ẩn ở đây.” Lâm Phong nói, ánh mắt hắn trở nên sắc bén. Hắn cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ, như thể nơi này đang gọi mời hắn.

Tần Nguyệt bước tới, ánh mắt nàng tập trung vào bức tường. “Đây là ‘Cổ Khóa Hồn Mệnh’, một loại cơ quan phòng hộ cực kỳ tinh vi của nền văn minh cổ đại. Nó không chỉ khóa cửa mà còn khóa cả linh hồn. Rất khó phá giải nếu không có chìa khóa hoặc hiểu rõ nguyên lý.” Nàng giải thích, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo sự kinh ngạc. Loại cơ quan này còn phức tạp hơn cả Huyễn Ảnh Trận, nó không chỉ ngăn chặn về mặt vật lý, mà còn về mặt tinh thần.

“Cổ Khóa Hồn Mệnh?” Mộc Ly tò mò, nàng đưa tay chạm nhẹ vào bức tường đá lạnh lẽo, cảm nhận những phù văn cổ xưa đang tỏa ra một luồng năng lượng kỳ lạ. Nàng bỗng nhiên chỉ vào một vết cào xước trên nền đất gần đó. “Nhìn này, có dấu vết của ma khí. Chúng cũng đã tới đây.” Nàng nói, đôi mắt to tròn của nàng ánh lên vẻ cảnh giác. Vết cào sâu, như thể ai đó đã cố gắng dùng móng vuốt hoặc vật sắc nhọn để cậy mở bức tường, và trên đó còn lưu lại một chút ma khí đậm đặc, cho thấy đó là dấu vết của Ma giáo.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn trở nên trầm tư. Ma giáo Huyết Ảnh không chỉ tìm đến đây, mà còn đã cố gắng mở cánh cửa này. Điều đó chứng tỏ, thứ ẩn chứa bên trong cánh cửa này chắc chắn là vô cùng quan trọng, có thể là chìa khóa để giải mã bí mật của Cổ Di Tích Huyền Không, hoặc một bảo vật nào đó.

“Có lẽ Huyễn Mặc Quyển có thể giúp ta. Ta cảm thấy một sự liên kết với năng lượng ở đây.” Lâm Phong nói, hắn đưa tay ra, Huyễn Mặc Quyển lập tức bay ra khỏi đan điền hắn, lơ lửng trước ngực. Cuộn sách cổ xưa phát ra những tia sáng đen kịt, và những phù văn trên cánh cửa lập tức phát sáng, như thể đang phản ứng lại. Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung tinh thần, cố gắng kết nối với năng lượng của Huyễn Mặc Quyển và cánh cửa. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ và uyên thâm đang chảy qua hắn, kết nối hắn với cánh cửa.

Tần Nguyệt đứng cạnh, ánh mắt nàng đầy vẻ kinh ngạc. Nàng chưa từng thấy một bảo vật nào có thể phản ứng với trận pháp cổ xưa một cách tự nhiên đến thế. Nàng lập tức hỗ trợ Lâm Phong, giải thích những nguyên lý mà nàng đã giải mã được từ phù văn trên cánh cửa, giúp hắn điều khiển linh lực của Huyễn Mặc Quyển một cách chính xác hơn. “Phù văn này đòi hỏi sự cân bằng giữa linh lực và tinh thần lực, đồng thời phải có một luồng khí huyết đặc biệt để kích hoạt. Huyết mạch của người có lẽ chính là chìa khóa.” Nàng thì thầm, đôi mắt phượng ánh lên vẻ suy đoán.

Tuyết Dao và Mộc Ly cảnh giới xung quanh, đề phòng bất ngờ. Tuyết Dao rút kiếm ra, lạnh lùng quét mắt qua mọi ngóc ngách, sẵn sàng chiến đấu. Mộc Ly nhảy lên một cột đá gần đó, đôi mắt to tròn của nàng liên tục đảo quanh, tai nàng vểnh lên, cố gắng lắng nghe bất kỳ âm thanh lạ nào. Thôn Thiên Thử rúc vào túi áo của Lâm Phong, đôi mắt nhỏ xíu của nó cũng dán chặt vào cánh cửa, đầy vẻ tò mò và cảnh giác.

Dưới sự điều khiển của Lâm Phong, Huyễn Mặc Quyển phát ra ánh sáng ngày càng mạnh mẽ, những tia sáng đen kịt như những sợi tơ vô hình, len lỏi vào từng kẽ hở của phù văn trên cánh cửa. Toàn bộ cánh cửa bắt đầu rung chuyển, những phù văn cổ xưa phát sáng rực rỡ, phát ra một âm thanh trầm đục, như tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ vừa tỉnh giấc.

“Két... kẹtttt...”

Cánh cửa đá khổng lồ từ từ nứt ra một khe hở nhỏ, và từ bên trong, một luồng ma khí nồng đậm hơn bất ngờ bốc ra, cuốn theo một làn gió lạnh lẽo, mang theo mùi máu tanh nồng và một chút mùi kim loại gỉ sét. Nhưng điều khiến cả nhóm giật mình hơn cả, là tiếng bước chân nặng nề, trầm đục, dường như từ một sinh vật khổng lồ nào đó, đang chậm rãi tiến về phía khe hở. Tiếng bước chân đó không hề che giấu, mà trái lại, mang theo một sự tự tin đầy ngạo mạn, như thể kẻ ở bên trong đã sẵn sàng nghênh đón họ.

Lâm Phong nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt hắn trở nên kiên quyết hơn bao giờ hết. Hắn biết, cánh cửa này mở ra không chỉ là một lối đi, mà là một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn càng lúc càng rung động dữ dội, như thể đang cảnh báo về một mối nguy hiểm khôn lường, đồng thời cũng như đang thúc giục hắn tiến lên. Hắn cảm nhận được sự liên kết ngày càng rõ ràng giữa Huyễn Mặc Quyển và Cổ Di Tích Huyền Không, khiến chàng băn khoăn về thân thế và vai trò của mình trong những bí mật cổ xưa này. Trách nhiệm bảo vệ đồng đội và khám phá di tích đặt lên vai chàng.

Ma giáo Huyết Ảnh đã ở đây, và chúng không đơn độc. Bên trong cánh cửa đó, một mối đe dọa thực sự đang chờ đợi. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn đã sẵn sàng đối mặt.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ