Cánh cửa đá khổng lồ từ từ nứt ra một khe hở nhỏ, và từ bên trong, một luồng ma khí nồng đậm hơn bất ngờ bốc ra, cuốn theo một làn gió lạnh lẽo, mang theo mùi máu tanh nồng và một chút mùi kim loại gỉ sét. Nhưng điều khiến cả nhóm giật mình hơn cả, là tiếng bước chân nặng nề, trầm đục, dường như từ một sinh vật khổng lồ nào đó, đang chậm rãi tiến về phía khe hở. Tiếng bước chân đó không hề che giấu, mà trái lại, mang theo một sự tự tin đầy ngạo mạn, như thể kẻ ở bên trong đã sẵn sàng nghênh đón họ. Lâm Phong nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt hắn trở nên kiên quyết hơn bao giờ hết. Hắn biết, cánh cửa này mở ra không chỉ là một lối đi, mà là một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn càng lúc càng rung động dữ dội, như thể đang cảnh báo về một mối nguy hiểm khôn lường, đồng thời cũng như đang thúc giục hắn tiến lên. Hắn cảm nhận được sự liên kết ngày càng rõ ràng giữa Huyễn Mặc Quyển và Cổ Di Tích Huyền Không, khiến chàng băn khoăn về thân thế và vai trò của mình trong những bí mật cổ xưa này. Trách nhiệm bảo vệ đồng đội và khám phá di tích đặt lên vai chàng. Ma giáo Huyết Ảnh đã ở đây, và chúng không đơn độc. Bên trong cánh cửa đó, một mối đe dọa thực sự đang chờ đợi. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn đã sẵn sàng đối mặt.
Kẽ hở trên cánh cửa đá ngày càng rộng, và từ bóng tối thăm thẳm bên trong, một thân hình khổng lồ chậm rãi hiện ra, từng bước chân nặng nề khiến cả mặt đất rung chuyển nhẹ. Luồng ma khí nồng đậm, tanh tưởi toát ra từ nó như một màn sương đen bao phủ. Đó là một sinh vật đáng sợ, toàn thân xương xẩu được bọc bởi lớp thịt mục nát màu xám xanh, lở loét và rỉ ra dịch đen. Đôi mắt nó đỏ ngầu như hai viên huyết ngọc, không chút cảm xúc, chỉ có sự điên loạn và khát máu. Cái miệng rộng ngoác, lộ ra hàm răng sắc nhọn lởm chởm, phát ra tiếng gầm gừ trầm đục, làm rung chuyển cả không khí xung quanh. Đây chính là Ma Thi Cự Viên, một sinh vật cổ xưa bị ma khí của Ma giáo Huyết Ảnh biến đổi, hoàn toàn mất đi lý trí, chỉ còn lại bản năng tàn sát.
Lâm Phong nhíu mày, Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn khẽ rung lên, phát ra ánh sáng mờ ảo như muốn chống lại luồng ma khí đang tràn ra. Hắn cảm nhận được một sự bất thường sâu sắc trong con quái vật này. Nó không chỉ là một con yêu thú bị nhiễm ma khí thông thường; nó giữ lại một phần sức mạnh nguyên bản của một sinh vật cổ đại, nhưng lại bị ma khí ăn mòn và điều khiển hoàn toàn. "Cẩn thận! Con quái vật này không đơn giản, nó bị ma khí ăn mòn nhưng vẫn giữ được sức mạnh nguyên bản!" Lâm Phong lớn tiếng cảnh báo, giọng nói trầm ổn nhưng đầy vẻ nghiêm trọng. Hắn biết, một đối thủ như thế này sẽ khó khăn hơn rất nhiều so với những gì họ từng đối mặt.
Ma Thi Cự Viên rống lên một tiếng chói tai, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt vào nhóm người Lâm Phong. Nó vung một cánh tay to lớn, gân guốc, móng vuốt đen nhọn hoắt như lưỡi dao cạo, mang theo sức gió rít gào xé toạc không khí, bổ thẳng xuống vị trí của họ. Tốc độ của nó nhanh đến kinh ngạc, hoàn toàn không tương xứng với thân hình đồ sộ.
"Để ta chặn nó!" Tuyết Dao bước lên một bước, thân ảnh yểu điệu nhưng kiên cường của nàng đứng chắn trước Lâm Phong và những người khác. Linh lực băng hàn thuần khiết từ đan điền nàng tuôn trào, ngưng tụ thành một bức tường băng kiên cố, trong suốt như pha lê, vươn cao che chắn trước đòn tấn công của Ma Thi Cự Viên. Bức tường băng phát ra ánh sáng xanh lam dịu mát, đối chọi gay gắt với luồng ma khí đen kịt.
"Ầm!" Móng vuốt của Ma Thi Cự Viên va chạm mạnh vào bức tường băng, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất. Bức tường băng xuất hiện những vết nứt, nhưng vẫn kiên cường đứng vững, chặn đứng đòn tấn công đầu tiên. Tuyết Dao lùi lại nửa bước, sắc mặt có chút tái đi, linh lực trong cơ thể nàng không khỏi tiêu hao.
Mộc Ly, đứng sau Tuyết Dao, đôi mắt to tròn của nàng mở lớn, gương mặt xinh xắn thoáng hiện vẻ sợ hãi khi chứng kiến sức mạnh hủy diệt của con quái vật. "Nó mạnh quá!" Nàng rít lên, giọng nói có chút run rẩy, nhưng ngay lập tức nàng siết chặt Trường Tiễn trong tay, linh lực mộc hệ xanh biếc bao phủ mũi tên, sẵn sàng hỗ trợ bất cứ lúc nào. Thôn Thiên Thử, vẫn còn rúc trong túi áo của Lâm Phong, đôi mắt nhỏ xíu của nó chớp liên hồi, run rẩy nhẹ nhưng vẫn dán chặt vào Ma Thi Cự Viên, như thể đang cố gắng tìm kiếm điểm yếu của nó.
Tần Nguyệt, không nói một lời, ánh mắt nàng tập trung cao độ vào Ma Thi Cự Viên, đồng thời không ngừng quét qua những phù văn cổ đại trên cánh cửa và vách đá xung quanh. Nàng cảm nhận được một sự biến đổi trong không khí, một loại năng lượng cổ xưa đang trỗi dậy.
Lâm Phong không chút chần chừ, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn phát ra tiếng ngân vang thanh thúy. Hắn biết, không thể để Tuyết Dao một mình chống đỡ. "Mộc Ly, tập trung vào điểm yếu của nó, nếu có! Thôn Thiên Thử, giúp ta tìm sơ hở!" Hắn dứt lời, thân ảnh lao về phía trước như một tia chớp đen, linh lực hùng hậu từ Kim Đan kỳ bùng nổ, Huyễn Mặc Quyển bay lượn quanh người hắn, tạo thành một lớp bảo vệ mờ ảo.
Ma Thi Cự Viên dường như bị kích thích bởi sự phản kháng, nó lại gầm lên một tiếng, vung cả hai tay tấn công tới tấp. Mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh đủ để xé nát đá núi, tạo ra những vết nứt lớn trên mặt đất. Lâm Phong sử dụng thân pháp "Huyễn Ảnh Bộ", lướt đi thoăn thoắt như một bóng ma, tránh né những đòn tấn công chí mạng. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn hóa thành một dải lụa đen, liên tục chém vào cánh tay và chân của Ma Thi Cự Viên. Tuy nhiên, lớp thịt mục nát của nó cứng rắn đến kinh ngạc, kiếm khí chỉ để lại những vết cào xước mờ nhạt, không đủ để gây tổn thương nghiêm trọng. Ma khí từ vết thương nhỏ lại nhanh chóng tuôn ra, bao bọc và chữa lành.
"Không ổn! Nó quá cứng rắn!" Tuyết Dao hét lên, nàng liên tục phóng ra những mũi băng tiễn sắc nhọn, nhưng chúng chỉ như gãi ngứa cho con quái vật.
Trong lúc hỗn loạn đó, Tần Nguyệt đột nhiên kêu lên một tiếng kinh ngạc. "Lâm Phong! Cẩn thận!"
Gần như ngay lập tức, những phù văn cổ đại trên vách đá và sàn nhà xung quanh đồng loạt phát sáng rực rỡ, không phải ánh sáng vàng ấm áp của linh trận thông thường, mà là một thứ ánh sáng xanh xám lạnh lẽo, mang theo vẻ chết chóc. Một mạng lưới năng lượng khổng lồ bỗng nhiên hình thành, bao trùm toàn bộ khu vực, nhốt chặt cả nhóm Lâm Phong và Ma Thi Cự Viên vào trong.
"Ầm ầm!" Cả mặt đất rung chuyển dữ dội, không khí trở nên đặc quánh, nặng nề. Linh khí trong không gian bị hút cạn một cách đáng sợ, nhanh chóng tạo thành một vùng chân không linh lực. Cảm giác áp bức đè nặng lên mọi người, như có một ngọn núi vô hình đang đè lên lồng ngực. Mọi cử động trở nên khó khăn, linh lực trong đan điền cũng bắt đầu chảy ngược, như thể bị một lực vô hình nào đó kéo ra khỏi cơ thể.
"Đây là... một trận pháp!" Tần Nguyệt thốt lên, đôi mắt nàng căng thẳng tột độ. "Một trận pháp cổ xưa... linh khí đang bị rút cạn!"
Lâm Phong cảm thấy linh lực trong cơ thể mình nhanh chóng suy yếu, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay cũng trở nên nặng nề hơn. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn rung động kịch liệt, không phải là cảnh báo mà là một sự phản ứng mãnh liệt với trận pháp này, như thể nó đang cố gắng hấp thụ hoặc chống lại lực hút linh khí. Một luồng ký ức mơ hồ thoáng qua trong tâm trí hắn, về những phù văn tương tự, về một thời đại xa xưa, nhưng nó quá nhanh, quá mờ ảo để hắn có thể nắm bắt. Hắn lắc đầu, cố gắng xua đi sự bối rối, tập trung vào tình hình hiện tại.
Ma Thi Cự Viên, dường như cũng bị ảnh hưởng bởi trận pháp, nhưng thay vì suy yếu, nó trở nên hung hãn hơn, như thể cơn đau đớn và sự giam cầm càng kích thích bản năng tàn sát của nó. Nó gầm lên một tiếng giận dữ, thân hình to lớn lao về phía Lâm Phong, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ điên cuồng. Tình thế của họ bỗng chốc trở nên vô cùng nguy hiểm.
Bị mắc kẹt trong trận pháp, nhóm Lâm Phong cảm thấy linh khí trong cơ thể bị rút cạn nhanh chóng. Luồng khí xanh xám lạnh lẽo từ các phù văn cổ đại như những sợi dây vô hình, găm sâu vào đan điền, hút đi từng chút linh lực quý giá. Không chỉ vậy, một cảm giác mệt mỏi, uể oải bắt đầu xâm chiếm, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần, như thể sinh lực và ý chí của họ cũng đang bị trận pháp này nuốt chửng. Toàn bộ không gian bị bao phủ bởi ánh sáng xanh xám ma mị, và tiếng năng lượng dao động ù ù vang vọng khắp nơi, khiến đầu óc mọi người ong lên.
Ma Thi Cự Viên, dù cũng bị trận pháp ảnh hưởng, nhưng dường như nó đã quá quen thuộc với việc bị ma khí ăn mòn và điều khiển. Thân thể mục nát của nó vẫn còn giữ được sức mạnh kinh người, và sự điên loạn trong đôi mắt đỏ ngầu lại càng tăng lên gấp bội. Nó gầm gừ những tiếng khàn đặc, tiếp tục tấn công nhóm Lâm Phong một cách điên cuồng, không ngừng nghỉ. Mỗi cú đấm, mỗi cú cào đều mang theo sức mạnh hủy diệt, buộc Lâm Phong và Tuyết Dao phải dốc sức chống đỡ.
"Đây là Trận Pháp Cổ Phục Sinh... nó đang hấp thụ sinh lực và linh hồn để nuôi dưỡng thứ gì đó! Chúng ta phải phá giải nó!" Tần Nguyệt lên tiếng, giọng nói nàng trầm ấm nhưng đầy vẻ căng thẳng. Đôi mắt phượng của nàng quét qua từng phù văn, từng đường nét của trận pháp đang vận hành. Nàng nhanh chóng bước tới một vị trí trung tâm hơn, đôi tay nàng đưa lên không trung, linh lực ngũ hành thuần khiết bao phủ, bắt đầu phác họa những phù văn phức tạp khác, như thể đang cố gắng sao chép hoặc phân tích cấu trúc của trận pháp. Vẻ mặt nàng tập trung cao độ, mồ hôi lấm tấm trên trán, cho thấy sự khó khăn của việc giải mã trận pháp cổ xưa này.
Lâm Phong vừa né tránh đòn tấn công của Ma Thi Cự Viên, vừa bảo vệ Tần Nguyệt, ánh mắt hắn kiên định. Hắn cảm thấy linh khí trong cơ thể mình đang suy yếu dần, nhưng ý chí của hắn thì không hề nao núng. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn phát ra ánh sáng đen kịt mờ ảo, tạo ra một lớp màn bảo vệ quanh người hắn, chống lại lực hút linh khí của trận pháp. "Nguyệt Nhi, cứ tập trung! Ta sẽ bảo vệ nàng! Mộc Ly, Tuyết Dao, hỗ trợ ta!" Lâm Phong hét lớn, giọng nói hắn vang vọng trong không gian đầy áp lực. Hắn biết Tần Nguyệt là hy vọng duy nhất của họ để thoát khỏi tình thế này.
Tuyết Dao đáp lời Lâm Phong bằng một tiếng "Hừ!" lạnh lùng. Dù linh khí trong cơ thể nàng đang bị trận pháp hút cạn, nhưng khí chất băng giá và sự kiên cường của nàng vẫn không hề suy giảm. "Cứ giao việc bảo vệ cho ta!" Nàng nói, đôi mắt phượng sắc lạnh quét qua Ma Thi Cự Viên. Nàng vận chuyển băng linh khí, tạo ra một lớp băng mỏng bao phủ cơ thể, cố gắng giảm bớt sự ảnh hưởng của trận pháp. Cùng với Mộc Ly, nàng tạo thành một vòng vây, cố gắng cầm chân Ma Thi Cự Viên, ngăn không cho nó tiếp cận Tần Nguyệt. Tuyết Dao liên tục phóng ra những mũi băng tiễn, và Mộc Ly cũng không ngừng bắn ra những mũi tên tẩm linh lực mộc hệ, dù biết rằng chúng khó có thể gây tổn thương nghiêm trọng cho con quái vật, nhưng ít nhất chúng cũng có thể phân tán sự chú ý của nó.
Thôn Thiên Thử, sau khi rúc vào túi áo của Lâm Phong, lúc này đã nhảy ra, đôi mắt nhỏ xíu của nó liên tục đảo quanh, và nó bắt đầu phát ra những tiếng chiêm chiếp đáng yêu nhưng đầy vẻ cảnh giác. Nó nhanh chóng bò lên vai Lâm Phong, sau đó nhảy xuống, chạy loanh quanh trên mặt đất, đôi khi dừng lại ở một vị trí nào đó, đôi mắt nó lại dán chặt vào một phù văn cổ đại cụ thể, như thể nó đang cố gắng cảm nhận hoặc tìm kiếm một điều gì đó. Lâm Phong hiểu ý, con chuột nhỏ này có khả năng cảm nhận năng lượng đặc biệt.
Tần Nguyệt hoàn toàn đắm chìm vào việc giải mã trận pháp. Đôi tay nàng không ngừng phác họa trên không trung những phù văn cổ đại khác, linh lực ngũ hành từ đầu ngón tay nàng tuôn ra, tạo thành những đường nét tinh xảo. Đôi lúc, nàng chạm nhẹ vào các điểm năng lượng đang phát sáng trên mặt đất hoặc vách đá, nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng năng lượng đang chảy trong trận pháp. "Trận pháp này dựa trên nguyên lý Luân Hồi Sinh Diệt... nó không chỉ hút linh khí mà còn hút cả sinh mệnh lực của những kẻ bị nhốt vào đây để... 'phục sinh' một thứ gì đó..." Nàng thì thầm, giọng nói có chút run rẩy khi nàng nhận ra sự kinh khủng của trận pháp này.
Lâm Phong, với Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay, liên tục né tránh những cú vung tay như búa bổ của Ma Thi Cự Viên. Hắn cảm thấy cơ thể mình càng lúc càng nặng nề, linh lực tiêu hao nhanh chóng, nhưng hắn không thể dừng lại. Hắn biết, một khi hắn gục xuống, Tần Nguyệt và những người khác sẽ không có cơ hội. Hắn cố gắng giữ cho tâm trí mình tỉnh táo, nhớ lại những gì Tần Nguyệt đã nói về nguyên lý của trận pháp. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn lại càng rung động dữ dội, một luồng ký ức cổ xưa hơn, rõ ràng hơn một chút, ập vào tâm trí hắn. Hắn thoáng thấy những hình ảnh về một nền văn minh rực rỡ, về những trận pháp hùng vĩ không kém gì trận pháp này, nhưng sau đó, tất cả lại tan biến như khói. Cảm giác bối rối xen lẫn đau đầu khiến hắn hơi loạng choạng.
"Nguyệt Nhi, có manh mối gì không?!" Lâm Phong vừa chém ra một luồng kiếm khí, cố gắng đẩy lùi Ma Thi Cự Viên, vừa hỏi lớn. Hắn biết Tần Nguyệt đang chịu áp lực rất lớn, nhưng họ không còn nhiều thời gian.
Tần Nguyệt không trả lời ngay, nàng vẫn đang tập trung cao độ. Đôi mắt nàng khẽ nhắm lại, sau đó đột ngột mở ra, ánh mắt lóe lên vẻ hiểu rõ. "Trận pháp này có hai mắt trận! Một mắt trận là nguồn cung cấp năng lượng, mắt trận kia là nơi tập trung sinh mệnh lực bị hấp thụ! Nếu chúng ta phá hủy mắt trận cung cấp năng lượng, toàn bộ trận pháp sẽ suy yếu!" Nàng nói nhanh, giọng nói rõ ràng và dứt khoát.
"Ở đâu?!" Lâm Phong hỏi, bàn tay hắn nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm.
"Phù văn thứ ba bên trái của cánh cổng đá! Đó là điểm yếu nhất của mắt trận!" Tần Nguyệt chỉ tay về phía cánh cổng đá khổng lồ vừa hé mở, nơi có những phù văn xanh xám đang phát sáng rực rỡ nhất. "Sau đó... sau đó là phù văn thứ bảy ở phía trên! Đó là mắt trận thứ hai!"
Lâm Phong hít sâu một hơi. Thời gian không còn nhiều. Hắn phải ra tay thật nhanh và thật chính xác.
Sau một hồi căng thẳng tột độ, Tần Nguyệt đột ngột reo lên một tiếng đầy phấn khích, xé tan bầu không khí ngột ngạt của trận pháp. "Phong! Ta tìm ra rồi! Mắt trận là ở đó! Phù văn thứ ba bên trái, sau đó là phù văn thứ bảy ở phía trên! Nhanh lên!" Nàng chỉ tay về phía cánh cổng đá khổng lồ, nơi những phù văn xanh xám đang phát sáng rực rỡ nhất. Gương mặt nàng lấm tấm mồ hôi, nhưng đôi mắt phượng lại rạng rỡ vẻ thông thái và tự tin. Nàng đã giải mã được bí mật của Trận Pháp Cổ Phục Sinh, tìm ra điểm yếu chí mạng của nó.
Lâm Phong không chút do dự. "Hiểu rồi!" Hắn gầm nhẹ một tiếng, giọng nói vang vọng đầy kiên quyết. Hắn biết đây là cơ hội duy nhất của họ. Linh lực Kim Đan kỳ trong cơ thể hắn bùng nổ mạnh mẽ, dù bị trận pháp hút cạn một phần nhưng vẫn còn đủ để hắn tung ra một đòn mạnh nhất. Huyễn Mặc Quyển, vẫn quay tròn trên tay hắn, phát ra ánh sáng đen kịt dữ dội, như một vòng xoáy năng lượng bảo vệ Lâm Phong khỏi sự hấp thụ của trận pháp, đồng thời tăng cường sức mạnh cho hắn. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn cũng phát ra tiếng kiếm ngân vang vọng, kiếm khí đen nhánh như mực, sắc bén đến cực điểm.
"Cố lên, Lâm Phong!" Tuyết Dao hét lên, giọng nói nàng khàn đặc vì linh lực tiêu hao, nhưng ánh mắt nàng vẫn đầy vẻ tin tưởng. Nàng và Mộc Ly, dù thân thể đã suy yếu đáng kể, vẫn dốc toàn bộ sức lực còn lại để tấn công Ma Thi Cự Viên, cố gắng tạo ra dù chỉ một giây sơ hở, một cơ hội nhỏ nhoi cho Lâm Phong. Băng tiễn và mộc tiễn bay vút, găm vào thân thể mục nát của con quái vật, làm nó gầm lên giận dữ, phân tán sự chú ý của nó khỏi Lâm Phong. Thôn Thiên Thử trên vai Mộc Ly cũng chiêm chiếp kêu, nhảy nhót, như thể đang cổ vũ cho Lâm Phong.
Lâm Phong vận dụng "Huyễn Ảnh Bộ" đến cực hạn, thân ảnh hắn hóa thành hàng chục bóng ma, lướt qua những đòn tấn công cuồng loạn của Ma Thi Cự Viên. Hắn nhắm thẳng vào phù văn thứ ba bên trái của cánh cổng đá, đó là mắt trận đầu tiên mà Tần Nguyệt đã chỉ định. Hắn dồn toàn bộ linh lực vào Cửu Thiên Huyền Kiếm, Huyễn Mặc Quyển cũng đồng thời phát ra một luồng năng lượng đen kịt, hòa vào kiếm khí. Một luồng kiếm khí hủy diệt, sắc bén đến tột cùng, mang theo sức mạnh của Cửu Thiên Huyền Kiếm và sự huyền bí của Huyễn Mặc Quyển, chém thẳng vào phù văn.
"Rắc!" Một tiếng nứt vỡ vang lên khô khốc. Phù văn thứ ba bên trái lập tức vỡ tan, ánh sáng xanh xám từ nó vụt tắt. Ngay lập tức, toàn bộ Trận Pháp Cổ Phục Sinh rung chuyển dữ dội, ánh sáng bao trùm không gian yếu đi rõ rệt, và cảm giác linh khí bị hút cạn cũng giảm đi đáng kể.
Ma Thi Cự Viên gầm lên một tiếng đau đớn, thân thể to lớn của nó loạng choạng, dường như cũng bị ảnh hưởng bởi sự suy yếu của trận pháp. Lâm Phong không bỏ lỡ cơ hội. Hắn lao tới, tốc độ nhanh hơn trước, nhắm vào phù văn thứ bảy ở phía trên cánh cổng đá. "Một kiếm Đoạn Vạn Cổ!" Hắn hét lớn, Cửu Thiên Huyền Kiếm được hắn vung lên, mang theo sức mạnh hủy diệt, chém thẳng xuống.
"Ầm!!!" Tiếng nổ lớn hơn gấp nhiều lần. Phù văn thứ bảy vỡ tan thành vô số mảnh vụn năng lượng, và ngay lập tức, toàn bộ Trận Pháp Cổ Phục Sinh sụp đổ hoàn toàn. Ánh sáng xanh xám ma mị vụt tắt, tiếng năng lượng dao động ù ù im bặt. Linh khí trong không khí bắt đầu quay trở lại, dù vẫn còn loãng nhưng đã đủ để mọi người cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Ma Thi Cự Viên, mắt trận bị phá hủy, gào thét một tiếng thê lương, đôi mắt đỏ ngầu của nó vụt tắt, thân thể khổng lồ của nó đổ sụp xuống đất. Trong khoảnh khắc, lớp thịt mục nát của nó tan rã thành tro bụi đen kịt, xương cốt cũng hóa thành cát bụi, không để lại bất kỳ dấu vết nào ngoài một làn khói đen nhanh chóng biến mất trong không khí.
Khi trận pháp hoàn toàn sụp đổ, một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra. Cánh cổng đá khổng lồ, nơi con Ma Thi Cự Viên vừa đứng chắn, hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Nó được khảm nạm bằng vô số viên ngọc bích và đá quý phát sáng mờ ảo, tạo nên một vẻ đẹp cổ kính và huyền bí. Những phù văn cổ xưa trên cánh cổng, dù không còn phát sáng, nhưng vẫn toát ra một khí tức uy nghiêm và xa xưa. Cánh cổng không mở ra một hầm mộ tối tăm, mà là một hành lang rộng lớn, được chiếu sáng bởi những ngọn đèn đá cổ xưa treo lơ lửng, dẫn sâu vào bên trong Cổ Di Tích Huyền Không.
Trong khoảnh khắc trận pháp sụp đổ và Ma Thi Cự Viên tan rã, một luồng ký ức cổ xưa mãnh liệt hơn bao giờ hết đột ngột ập vào tâm trí Lâm Phong. Hắn cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, một dòng chảy thông tin khổng lồ như thác lũ, hình ảnh và âm thanh của một nền văn minh đã mất 5000 năm trước hiện rõ mồn một. Hắn thấy những kiến trúc hùng vĩ, những trận pháp phức tạp hơn nhiều, những con người với sức mạnh kinh thiên động địa, và cả một khoảnh khắc kinh hoàng khi "Đại Địa Phân Liệt" xảy ra, mọi thứ sụp đổ trong ánh sáng chói lòa. Hắn loạng choạng lùi lại, tay ôm đầu, cảm giác choáng váng và bối rối xâm chiếm.
"Lâm Phong, chàng không sao chứ?" Tuyết Dao vội vàng chạy đến, đỡ lấy hắn, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. Mộc Ly và Tần Nguyệt cũng tiến lại gần, vẻ mặt căng thẳng.
Lâm Phong lắc đầu, cố gắng xua đi những hình ảnh hỗn loạn trong tâm trí. Hắn nhìn chằm chằm vào cánh cổng đá vừa hiện ra, một cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ, như thể hắn đã từng đứng trước nó, đã từng biết về nó từ rất lâu rồi. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn lại càng rung động dữ dội, không phải là cảnh báo, mà là một sự cộng hưởng sâu sắc.
"Không sao... Ta chỉ cảm thấy... một vài điều..." Lâm Phong thì thầm, ánh mắt hắn ánh lên vẻ trầm tư sâu sắc. "Bí mật của Cổ Di Tích Huyền Không... có lẽ còn lớn hơn chúng ta tưởng."
Tần Nguyệt nhìn Lâm Phong, rồi nhìn cánh cổng đá, đôi mắt nàng ánh lên vẻ suy đoán. Khả năng giải mã trận pháp cổ xưa của nàng đã được chứng minh, nhưng những gì Lâm Phong vừa trải qua lại là một bí ẩn khác.
"Cánh cổng này... là lối vào sâu hơn của di tích," Tần Nguyệt nói, giọng nàng trầm ấm. "Chúng ta đã phá hủy Trận Pháp Cổ Phục Sinh, nhưng Ma giáo Huyết Ảnh có vẻ như đã đi vào bên trong. Chúng ta phải cẩn thận."
Lâm Phong gật đầu. Dù cảm giác choáng váng vẫn còn, nhưng ý chí của hắn không hề suy suyển. Hắn biết, cánh cổng này sẽ dẫn họ đến những bí mật sâu xa hơn của Cổ Di Tích Huyền Không, và cũng có thể là đến những manh mối quan trọng về thân thế của chính hắn. Cuộc hành trình chỉ vừa mới bắt đầu. Hắn siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt kiên định nhìn vào bóng tối ẩn chứa phía sau cánh cổng đá khổng lồ. Hắn đã sẵn sàng cho mọi thử thách phía trước, dù đó là Ma giáo Huyết Ảnh hay những bí ẩn của nền văn minh cổ đại.