Lâm Phong choàng tỉnh, một cơn choáng váng vẫn còn vương vấn trong đầu óc, khiến mọi thứ quay cuồng như thể hắn vừa trải qua một giấc mộng kéo dài hàng vạn năm. Ánh mắt hắn vẫn còn đọng lại vẻ bàng hoàng, những mảnh ký ức chớp nhoáng về một trận chiến kinh thiên động địa, những tiếng gào thét thảm thiết của vô số sinh linh, và một giọng nói thì thầm u uẩn vẫn văng vẳng bên tai, như muốn kể một câu chuyện đã bị thời gian chôn vùi. Hắn khẽ rên một tiếng, tay vô thức ôm lấy thái dương, cố gắng xua đi sự hỗn loạn trong tâm trí.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đã vội vàng chạy đến bên hắn, đôi mắt phượng dài sắc lạnh giờ đây ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. Làn da trắng ngần của nàng hơi tái đi vì sốt ruột, đôi bàn tay mềm mại nhưng mạnh mẽ nhẹ nhàng đỡ lấy Lâm Phong. "Lâm Phong, chàng không sao chứ?" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ gấp gáp, tựa như tiếng suối chảy giữa rừng khuya. "Chàng đã thấy gì? Sắc mặt chàng kém quá."
Tần Nguyệt, vẻ mặt điềm tĩnh và uyên bác thường ngày, cũng đã tiến đến, ánh mắt nàng quét qua Lâm Phong một cách cẩn trọng, rồi lại hướng về cánh cổng đá khổng lồ vừa được hé mở. Nàng không vội vàng như Tuyết Dao, nhưng sự quan tâm trong đôi mắt phượng của nàng cũng không hề kém cạnh. "Huyết mạch của chàng lại phản ứng mạnh mẽ với nơi này," nàng trầm ngâm nói, giọng nói ấm áp nhưng mang theo sự suy đoán. "Có lẽ đây chính là thứ chàng cần tìm hiểu, thứ đã chờ đợi chàng từ rất lâu rồi."
Mộc Ly, cô nàng tinh nghịch và hoạt bát, cũng đã đứng cạnh, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, rồi lại liếc sang cánh cổng đá, gương mặt nhỏ nhắn hiện rõ vẻ tò mò pha lẫn chút lo sợ. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, không ngừng vươn mũi ngửi ngửi không khí, đôi mắt to tròn của nó đảo liên tục, phát ra những tiếng kêu chiêm chiếp cảnh giác, như đang cảm nhận được điều gì đó bất thường trong không khí.
Lâm Phong lắc đầu, cố gắng tập trung lại tinh thần. Những hình ảnh hỗn loạn trong tâm trí vẫn chưa hoàn toàn tan biến, nhưng hắn đã có thể kiểm soát được sự choáng váng. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí trong không khí dù vẫn còn loãng hơn bên ngoài, nhưng đã đủ để xoa dịu phần nào sự mệt mỏi. "Không sao... Ta chỉ cảm thấy... một vài điều..." Hắn thì thầm, giọng nói vẫn còn hơi khàn. "Một trận chiến... những tiếng gào thét... và một giọng nói... không rõ là gì." Hắn nhìn chằm chằm vào cánh cổng đá vừa hiện ra, một cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ, như thể hắn đã từng đứng trước nó, đã từng biết về nó từ rất lâu rồi. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn lại càng rung động dữ dội, không phải là cảnh báo, mà là một sự cộng hưởng sâu sắc, một sự hân hoan khó tả, như thể tìm thấy cố nhân sau vạn dặm xa cách.
"Bí mật của Cổ Di Tích Huyền Không... có lẽ còn lớn hơn chúng ta tưởng," Lâm Phong thì thầm, ánh mắt hắn ánh lên vẻ trầm tư sâu sắc, xen lẫn một chút bối rối và cả sự quyết tâm. Hắn biết, những gì vừa trải qua không phải là ảo giác, mà là một phần ký ức, một phần lịch sử đã bị phong ấn.
Tần Nguyệt nhìn Lâm Phong, rồi nhìn cánh cổng đá, đôi mắt nàng ánh lên vẻ suy đoán. Khả năng giải mã trận pháp cổ xưa của nàng đã được chứng minh, nhưng những gì Lâm Phong vừa trải qua lại là một bí ẩn khác, một bí ẩn liên quan trực tiếp đến huyết mạch và bản nguyên của hắn. "Cánh cổng này... là lối vào sâu hơn của di tích," Tần Nguyệt nói, giọng nàng trầm ấm. "Chúng ta đã phá hủy Trận Pháp Cổ Phục Sinh, nhưng Ma giáo Huyết Ảnh có vẻ như đã đi vào bên trong. Chúng ta phải cẩn thận."
Lâm Phong gật đầu. Dù cảm giác choáng váng vẫn còn, nhưng ý chí của hắn không hề suy suyển. Hắn biết, cánh cổng này sẽ dẫn họ đến những bí mật sâu xa hơn của Cổ Di Tích Huyền Không, và cũng có thể là đến những manh mối quan trọng về thân thế của chính hắn.
Nhóm người thận trọng bước qua cánh cổng đá, tiến vào đại điện cổ xưa ẩn sâu bên trong Cổ Di Tích Huyền Không. Vừa đặt chân vào, một luồng không khí khác biệt hoàn toàn ập đến. Không còn là hành lang tối tăm hay những cạm bẫy phức tạp, mà là một không gian rộng lớn, hùng vĩ đến choáng ngợp. Các tòa tháp đá trắng ngà vươn cao chót vót, chạm khắc tinh xảo những phù văn cổ đại đã mờ nhạt theo thời gian. Đình đài cổ kính nằm rải rác, nối với nhau bằng những cầu đá uốn lượn, tạo thành một quần thể kiến trúc kỳ vĩ, tựa như một tiên cảnh bị lãng quên giữa dòng chảy của thời gian.
Ánh sáng mờ ảo từ các ngọc thạch khảm trên vách đá, cùng với những ngọn đèn đá cổ xưa treo lơ lửng, chiếu rọi không gian, tạo nên một vẻ đẹp huyền ảo, lung linh. Không khí ở đây đặc biệt tinh thuần, từng hạt linh khí như có thể cảm nhận được bằng mắt thường, len lỏi vào từng lỗ chân lông, xoa dịu mọi mệt mỏi. Mùi đá cổ, mùi rêu phong và mùi ẩm ướt của mây mù đan xen, thoảng nhẹ hương thảo dược tự nhiên từ những loài cây kỳ lạ mọc dại trên vách đá, mang đến một cảm giác yên bình đến lạ. Tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng chim lạ kêu vang vọng từ đâu đó, cùng tiếng nước chảy róc rách từ những thác nước nhỏ trên các đảo đá, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên đầy mê hoặc. Đôi khi, một tiếng động nhẹ nhàng, tựa tiếng trận pháp vận hành yếu ớt, lại vang lên, nhắc nhở họ rằng nơi đây vẫn tiềm ẩn vô vàn bí ẩn và nguy hiểm.
Lâm Phong, Tuyết Dao, Tần Nguyệt và Mộc Ly cùng Thôn Thiên Thử chậm rãi tiến vào, mỗi người một tâm trạng. Lâm Phong cảm thấy Huyễn Mặc Quyển trong đan điền không ngừng rung động, một cảm giác thân thuộc như trở về nhà sau ngàn năm lưu lạc. Hắn không khỏi tự hỏi, liệu những ký ức chớp nhoáng kia có phải là một phần của nơi này, hay là một lời gợi ý về thân thế bị lãng quên của hắn. Tuyết Dao vẫn giữ vẻ cảnh giác cao độ, đôi mắt nàng không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ mối nguy hiểm nào. Tần Nguyệt thì lại hoàn toàn bị cuốn hút bởi những phù văn và kiến trúc cổ xưa, nàng khẽ vuốt ve những phiến đá, lẩm bẩm những từ ngữ cổ đại mà chỉ mình nàng mới hiểu. Mộc Ly thì lại tò mò hơn cả, cô bé chạy lăng xăng, ánh mắt lấp lánh như muốn khám phá mọi thứ. Thôn Thiên Thử vẫn giữ thái độ cảnh giác, đôi tai nhỏ vểnh lên, không bỏ sót bất kỳ âm thanh nào, đôi khi nó lại kêu chiêm chiếp như đang trò chuyện với chính mình.
"Linh khí ở đây thật sự tinh thuần đến khó tin," Tuyết Dao khẽ nói, hít sâu một hơi. "Dù so với linh mạch thượng đẳng của các đại tông môn cũng không hề kém cạnh."
Tần Nguyệt gật đầu tán thành. "Nơi đây chắc chắn là một trong những trung tâm linh mạch lớn nhất của nền văn minh cổ đại. Hơn nữa, những phù văn này... ta chưa từng thấy sự tinh xảo đến vậy." Nàng chỉ vào một mảng tường đá được chạm khắc vô cùng phức tạp, những đường nét tinh tế ẩn chứa một sức mạnh huyền bí. "Chắc chắn đây là một di tích cấp độ cực cao, có thể đã tồn tại từ trước sự kiện Đại Địa Phân Liệt."
Lâm Phong không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ quan sát, cố gắng cảm nhận sự kết nối giữa mình và nơi này. Mỗi bước chân của hắn, dường như đều chạm vào một sợi dây liên kết vô hình với quá khứ. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền càng lúc càng trở nên nóng bỏng, không gây khó chịu, mà là một sự thôi thúc mãnh liệt, như muốn dẫn dắt hắn đến một nơi nào đó.
Cuối cùng, cảm giác thôi thúc ấy đã dẫn Lâm Phong đến trung tâm của đại điện. Ở đó, trên một bệ đá khổng lồ, được chạm khắc hoa văn tinh xảo đến mức không tưởng, đặt một vật phẩm duy nhất: một cuốn ngọc giản cổ xưa. Cuốn ngọc giản không hề có vẻ cũ nát, mà ngược lại, nó toát ra một ánh sáng ngũ sắc mờ ảo, lung linh như dải ngân hà thu nhỏ, khiến cả không gian xung quanh như bị nhuộm bởi một vẻ đẹp siêu phàm. Linh khí quanh cuốn ngọc giản dày đặc đến mức gần như hóa lỏng, tạo thành một màn sương mỏng bao bọc lấy nó.
Khi Lâm Phong tiến lại gần, Huyễn Mặc Quyển trên tay chàng bỗng rung lên dữ dội hơn bao giờ hết, phát ra một luồng ánh sáng đen huyền bí, mạnh mẽ đến mức xuyên qua lớp áo choàng của hắn, chiếu thẳng vào cuốn ngọc giản. Ánh sáng đen và ánh sáng ngũ sắc từ ngọc giản hòa quyện vào nhau, tạo thành một vòng xoáy năng lượng đầy mê hoặc, như hai cực âm dương tìm thấy nhau, như hai phần của một chỉnh thể cuối cùng cũng được đoàn tụ. Cảm giác cộng hưởng mãnh liệt đến mức Lâm Phong gần như không thể đứng vững.
Tần Nguyệt tiến lên, ánh mắt nàng đầy kinh ngạc khi nhìn thấy những phù văn trên cuốn ngọc giản. Nàng khẽ đưa tay chạm vào không khí, như muốn cảm nhận làn linh khí cổ xưa ấy. "Đây là... cổ ngữ Thiên Nguyên!" Nàng thốt lên, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đây mang theo sự chấn động không thể che giấu. "Thật không ngờ còn có thể thấy được ở đây! Đây là loại cổ ngữ đã thất truyền từ kỷ nguyên 5,000 năm trước, chỉ những nền văn minh cấp cao nhất mới có thể sử dụng!"
Lâm Phong cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cổ ngữ Thiên Nguyên, 5,000 năm trước... Tất cả đều liên kết với những mảnh ký ức vừa xuất hiện trong tâm trí hắn. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền vẫn không ngừng rung động, sự thôi thúc càng lúc càng mãnh liệt. Hắn cảm thấy như cuốn ngọc giản đang gọi tên mình, như thể nó đã chờ đợi hắn từ rất lâu rồi. "Nó... nó đang kêu gọi ta, như thể đã chờ đợi từ rất lâu..." Lâm Phong thì thầm, ánh mắt không rời khỏi cuốn ngọc giản.
Mộc Ly, với bản tính tò mò, đã không kìm được mà lại gần hơn, đôi mắt to tròn lấp lánh phản chiếu ánh sáng ngũ sắc của ngọc giản. "Cái này là gì vậy, Lâm Phong? Nhìn nó đẹp quá!" Cô bé hỏi, giọng nói trong trẻo, líu lo, hoàn toàn không ý thức được sự trọng đại của vật phẩm trước mắt.
Tuyết Dao vẫn giữ vẻ mặt nghiêm trọng, nàng nhìn Lâm Phong, rồi nhìn cuốn ngọc giản, ánh mắt nàng tràn đầy sự lo lắng. Nàng biết, mỗi khi Huyễn Mặc Quyển phản ứng mạnh mẽ như vậy, đều là lúc Lâm Phong sắp đối mặt với một bí mật lớn, hoặc một thử thách cam go. "Lâm Phong, chàng có chắc không?" nàng khẽ hỏi, như muốn nhắc nhở hắn về những nguy hiểm tiềm tàng.
Nhưng Lâm Phong đã không còn nghe thấy gì nữa. Cả tâm trí hắn giờ đây chỉ còn tập trung vào cuốn ngọc giản trước mặt. Hắn cảm thấy một lực hút vô hình kéo hắn lại gần, và hắn không thể cưỡng lại. Hắn chậm rãi đưa tay ra, ngón tay khẽ chạm vào bề mặt mát lạnh của cuốn ngọc giản. Ngay lập tức, Huyễn Mặc Quyển trên tay chàng phát sáng mạnh mẽ chưa từng thấy, luồng ánh sáng đen và ngũ sắc hòa quyện, tạo thành một cột sáng chói lòa, bao trùm lấy Lâm Phong và cuốn ngọc giản. Cảm giác như toàn bộ thế giới xung quanh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại sự giao thoa kỳ diệu của hai nguồn năng lượng cổ xưa.
Lâm Phong nhắm mắt lại, một dòng thông tin và hình ảnh khổng lồ, mãnh liệt hơn bất kỳ cơn ký ức nào trước đây, tràn vào tâm trí chàng như thác lũ. Không còn là những mảnh vỡ rời rạc, mà là một dòng chảy liền mạch, một cuốn biên niên sử sống động của một nền văn minh đã mất. Hắn thấy những kiến trúc hùng vĩ, những con người với pháp lực vô biên, những trận pháp phức tạp bao phủ cả một lục địa. Hắn thấy những ghi chép về lịch sử, về sự thịnh vượng và cả sự suy tàn. Cuốn ngọc giản này không chỉ là một bảo vật, mà là một thư viện ký ức, một cánh cửa mở ra quá khứ huy hoàng và bi tráng của Cổ Di Tích Huyền Không. Lâm Phong bắt đầu giải mã nội dung ngọc giản, từng chữ, từng hình ảnh, từng âm thanh đều hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn.
Không gian trong đại điện cổ xưa trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường, chỉ còn tiếng gió nhẹ rít qua những khe đá và tiếng Huyễn Mặc Quyển rung lên khẽ khàng trong tay Lâm Phong. Tần Nguyệt, Tuyết Dao và Mộc Ly đứng xung quanh, ánh mắt đầy lo lắng và tò mò nhìn chằm chằm vào Lâm Phong đang nhắm mắt, toàn thân bị bao phủ bởi luồng sáng huyền ảo. Mùi đá cổ và rêu phong vẫn vương vấn, nhưng giờ đây, một chút mùi ma khí tanh tưởi thoang thoảng đã bắt đầu len lỏi vào không khí, dù rất nhẹ, nhưng đủ để Thôn Thiên Thử rụt rè kêu chiêm chiếp, đôi mắt long lanh đảo liên tục.
Lâm Phong dần dần giải mã được những dòng chữ trên Ngọc Giản Huyết Ảnh. Đó không chỉ là những ghi chép lịch sử khô khan, mà là một lời cảnh báo, một lời tiên tri, và cả một lời cầu khẩn từ một nền văn minh đã chìm vào quên lãng. Hắn thì thầm, giọng nói trầm khàn, như đang đọc lại những gì được khắc sâu trong tâm trí mình: "Đại Trận Giới Hải... một trận pháp siêu việt... được tạo ra bởi Vạn Cổ Tiên Tộc... để bảo vệ thế giới khỏi một thế lực tà ác... Huyết Ảnh Ma Uyên..."
Tần Nguyệt nghe thấy những từ ngữ đó, gương mặt nàng bỗng trở nên căng thẳng. "Huyết Ảnh Ma Uyên?" Nàng lặp lại, đôi mắt phượng ẩn chứa sự suy ngẫm sâu sắc. "Có thể nào... đó chính là mối liên hệ với Ma giáo Huyết Ảnh hiện tại? Tên gọi của chúng quá trùng hợp để là ngẫu nhiên."
Lâm Phong gật đầu, dù mắt vẫn nhắm nghiền, những hình ảnh trong tâm trí hắn vẫn không ngừng hiện lên. "Ngọc giản nói... Huyết Ảnh Ma Uyên là một thế lực từ hư không, mang theo sự hủy diệt... Chúng đã tấn công thế giới này từ rất lâu, gây ra vô số tai ương... Và Đại Trận Giới Hải là phòng tuyến cuối cùng... Nhưng sau sự kiện Đại Địa Phân Liệt... trận pháp đã suy yếu..."
"Đại Địa Phân Liệt..." Tuyết Dao lẩm bẩm, nàng chợt nhớ lại những gì mình đã nghe về thảm họa kinh hoàng 5,000 năm trước. "Vậy những gì chúng ta đang đối mặt... là hậu quả của sự kiện đó?"
"Không chỉ vậy," Lâm Phong tiếp tục, giọng hắn trầm hơn, nặng trĩu. "Ngọc giản còn nói về một lời tiên tri... về 'huyết mạch thức tỉnh'... một người mang trong mình huyết mạch của Vạn Cổ Tiên Tộc... sẽ tái kích hoạt Đại Trận Giới Hải... và đối mặt với Huyết Ảnh Ma Uyên..." Hắn cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc chảy trong huyết quản, một cảm giác cộng hưởng sâu sắc với những lời lẽ trong ngọc giản. Phải chăng, những ký ức hỗn loạn kia, những cảm giác thân thuộc với di tích này, tất cả đều là dấu hiệu của 'huyết mạch thức tỉnh' đó? Một gánh nặng vô hình bỗng đè nặng lên vai hắn, khiến hắn có chút bối rối.
Mộc Ly, dù không hiểu hết ý nghĩa sâu xa, nhưng vẫn cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình. Cô bé im lặng, không còn líu lo nữa, chỉ đứng yên lắng nghe.
"Nếu vậy," Tần Nguyệt nói, giọng nàng trở nên kiên định, "thì việc Ma giáo Huyết Ảnh xuất hiện ở đây, việc chúng cố gắng kích hoạt Trận Pháp Cổ Phục Sinh, chắc chắn có liên quan đến việc tìm kiếm hoặc ngăn chặn việc tái kích hoạt Đại Trận Giới Hải. Chúng đang cố gắng khai thác sức mạnh cổ xưa này cho mục đích riêng của chúng, hoặc đơn giản là muốn phá hủy nó."
Tuyết Dao siết chặt tay, ánh mắt nàng ánh lên sự quyết tâm. "Chúng ta phải tìm hiểu rõ hơn. Đây có thể là chìa khóa để đối phó với Ma giáo, và có thể là cả Huyết Ảnh Ma Uyên mà ngọc giản nhắc đến."
Bất chợt, Thôn Thiên Thử bỗng kêu chiêm chiếp đầy kinh hãi, tiếng kêu của nó lanh lảnh và dồn dập hơn hẳn mọi khi. Nó chỉ về một góc khuất của đại điện, nơi có một phiến đá bị che khuất bởi rêu phong. Cả nhóm lập tức cảnh giác, hướng mắt về phía đó. Ở đó, một lá bùa chú bằng da thú đã cũ nát, bám đầy bụi bặm, nằm im lìm. Dù đã rất cũ, nhưng từ nó vẫn tỏa ra một luồng ma khí mờ nhạt, tanh tưởi, không ngừng lan tỏa trong không khí. Rõ ràng, nó đã bị bỏ lại vội vã, có thể là do những kẻ thuộc Ma giáo Huyết Ảnh đã đi qua đây.
"Đây là... Bùa Truy Hồn của Ma giáo Huyết Ảnh," Tần Nguyệt nhận ra, giọng nàng lạnh đi. "Chúng đã ở đây, và có lẽ vừa mới rời đi."
Lâm Phong mở mắt, ánh sáng huyền ảo trên người hắn dần tan biến, nhưng đôi mắt hắn giờ đây ánh lên vẻ kiên định đến lạ thường, xen lẫn một chút lo lắng về những gì hắn vừa tiếp nhận. Hắn cẩn thận cất Ngọc Giản Huyết Ảnh vào không gian trữ vật của mình, cảm thấy trách nhiệm nặng nề hơn bao giờ hết. Những bí mật về thân thế của hắn, về huyết mạch của Vạn Cổ Tiên Tộc, và về mối đe dọa của Huyết Ảnh Ma Uyên, giờ đây đã được hé lộ một phần.
Hắn siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt hắn sắc bén nhìn vào góc khuất nơi lá bùa của Ma giáo bị bỏ lại, rồi lại quét qua hành lang rộng lớn dẫn sâu hơn vào di tích. "Ma giáo Huyết Ảnh... Huyết Ảnh Ma Uyên..." Hắn lẩm bẩm. "Xem ra, chúng ta còn rất nhiều việc phải làm." Cuộc hành trình này không chỉ là khám phá một di tích cổ xưa, mà còn là một cuộc chạy đua với thời gian, một cuộc chiến chống lại số phận để bảo vệ thế giới. Hắn đã sẵn sàng cho mọi thử thách phía trước, dù đó là Ma giáo Huyết Ảnh hay những bí ẩn kinh hoàng của một nền văn minh đã mất, và cả gánh nặng của 'huyết mạch thức tỉnh' vừa được giao phó.