Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 156

Huyết Ảnh Truy Tung: Khí Tức Tà Ác Đang Đến

5720 từ
Mục tiêu: Tiếp nối trực tiếp từ cliffhanger của Chương 155, giải quyết sự bồn chồn của Thôn Thiên Thử và luồng ma khí.,Khẳng định sự hiện diện của Ma giáo Huyết Ảnh sâu bên trong Cổ Di Tích Huyền Không và mục tiêu cụ thể của chúng tại đây.,Tăng cường sự căng thẳng và cảm giác nguy hiểm, dẫn dắt mạch truyện đến một cuộc đối đầu trực tiếp với Ma giáo Huyết Ảnh (Chuong 160).,Hé lộ thêm thông tin về 'Huyết Ảnh Ma Uyên' và 'Đại Trận Giới Hải' thông qua dấu vết và vật phẩm của Ma giáo.,Củng cố vai trò của Lâm Phong như 'huyết mạch thức tỉnh' và gánh nặng trách nhiệm của chàng.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Thôn Thiên Thử
Mood: Căng thẳng, bí ẩn, phiêu lưu, kịch tính, khẩn cấp.
Kết chương: [object Object]

Đại điện cổ kính chìm trong sự tĩnh lặng nặng nề, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ qua những khe đá và nhịp đập gấp gáp trong lồng ngực những người trẻ tuổi. Lâm Phong cẩn thận cất Ngọc Giản Huyết Ảnh vào không gian trữ vật, cảm giác nặng trĩu đè lên vai hắn không phải là trọng lượng của cổ vật, mà là gánh nặng của một bí mật ngàn đời, của một lời tiên tri dường như đã gắn liền với số phận của hắn. Hắn đứng đó, dáng người cao ráo, thanh tú vẫn toát lên vẻ phóng khoáng thường thấy, nhưng đôi mắt đen láy giờ đây không còn vẻ tinh quái hài hước mà thay vào đó là sự kiên định đến khó tin, xen lẫn một chút lo lắng khôn nguôi. Hắn đã sẵn sàng cho mọi thử thách phía trước, dù đó là Ma giáo Huyết Ảnh hay những bí ẩn kinh hoàng của một nền văn minh đã mất, và cả gánh nặng của 'huyết mạch thức tỉnh' vừa được giao phó.

Chợt, Thôn Thiên Thử trên vai hắn lại một lần nữa kêu chiêm chiếp, không còn là tiếng kêu bồn chồn đơn thuần, mà là một âm thanh lanh lảnh, dồn dập, ẩn chứa sự kinh hãi tột độ. Đôi mắt to tròn long lanh của linh thú bé nhỏ trợn trừng, chiếc mũi hồng phấn không ngừng ngửi ngửi trong không khí, sau đó nó dùng móng vuốt nhỏ xíu liên tục chỉ về một khe nứt trên vách đá đối diện, nơi một luồng ma khí mờ nhạt, tanh tưởi vẫn đang lượn lờ như một bóng ma vô hình. Mùi hương khó chịu đó, vốn đã bị linh khí tinh thuần của đại điện phần nào trung hòa, giờ đây lại trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết, như một vết nhơ khó chịu trên bức tranh thanh khiết của chốn cổ tích.

Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét qua khe nứt. Khí tức này, dù mờ nhạt nhưng hắn không thể nhầm lẫn. Nó giống hệt cái mùi tanh tưởi, ghê tởm mà hắn đã từng đối mặt khi giao chiến với Ma giáo Huyết Ảnh ở bên ngoài di tích. Một cảm giác ghê tởm dấy lên trong lòng chàng, báo hiệu rằng kẻ thù đã thực sự thâm nhập vào sâu bên trong nơi thiêng liêng này.

"Khí tức này... không thể nhầm lẫn được," Lâm Phong trầm giọng, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn khẽ rung lên như cảm nhận được sự hiện diện của tà ác. Ánh kiếm quang lạnh lẽo phản chiếu trong đôi mắt hắn, càng làm tăng thêm vẻ kiên quyết. "Ma giáo Huyết Ảnh! Xem ra chúng cũng đã tìm ra con đường này, và có lẽ đã ở đây từ trước chúng ta."

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, bước tới gần hơn, đôi mắt phượng ẩn chứa sự suy ngẫm sâu sắc quét qua khe nứt. Mái tóc đen nhánh của nàng được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật khí chất uyên bác. Nàng đưa tay lên che mũi, khẽ nhíu mày. "Ma khí nồng đậm như vậy, e rằng không chỉ là một vài tên đệ tử bình thường. Chúng hẳn đang tìm kiếm thứ gì đó quan trọng, và có vẻ như chúng không quá xa." Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, mang theo sự phân tích sắc bén thường thấy. Nàng không tỏ ra hoảng loạn, nhưng sự căng thẳng trong từng lời nói đã báo hiệu mức độ nghiêm trọng của tình hình.

Mộc Ly, cô bé hoạt bát tinh nghịch, lúc này lại co rúm người lại một chút, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu ánh lên vẻ tò mò pha lẫn sợ hãi. Cô bé đưa tay ôm chặt lấy cánh tay Lâm Phong, khẽ rùng mình. "Thật khó chịu... Mùi này khiến ta cảm thấy toàn thân gai ốc." Giọng nói trong trẻo, líu lo thường ngày giờ đây mang theo chút run rẩy, nhưng vẫn không thiếu đi sự dũng cảm vốn có của một tinh linh rừng. Nàng nhạy cảm với ma khí hơn bất cứ ai trong nhóm, và sự khó chịu của nàng chính là bằng chứng rõ ràng nhất về sự hiện diện của tà ác.

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, không nói nhiều nhưng ánh mắt phượng sắc lạnh của nàng đã quét một vòng quanh đại điện, rồi dừng lại ở khe nứt. Nàng siết chặt thanh băng kiếm trong tay, khí tức lạnh lẽo từ người nàng tỏa ra dường như đối chọi trực tiếp với luồng ma khí tanh tưởi. "Chúng ta nên cẩn thận. Bên trong có thể có mai phục." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, mỗi lời nói đều ngắn gọn, súc tích, thể hiện sự cảnh giác cao độ. Nàng luôn là người đầu tiên sẵn sàng cho một cuộc chiến.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt quét qua từng người đồng đội. Hắn thấy sự lo lắng, sự căng thẳng, nhưng hơn hết là sự tin tưởng và kiên định. Những người này, họ không chỉ là đồng đội, mà đã trở thành gia đình, là hậu phương vững chắc trên con đường tu tiên đầy chông gai của hắn. Hắn hít một hơi thật sâu, dồn nén cảm xúc cá nhân về gánh nặng huyết mạch xuống tận đáy lòng. Hiện tại, an toàn của đồng đội và việc đối phó với Ma giáo Huyết Ảnh mới là ưu tiên hàng đầu.

Hắn khẽ vuốt ve Thôn Thiên Thử, trấn an linh thú bé nhỏ. "Đừng lo, Thử huynh. Chúng ta sẽ làm chúng phải trả giá." Thôn Thiên Thử dường như hiểu được lời hắn, tiếng kêu chiêm chiếp dần dịu đi, nhưng vẫn không ngừng hướng về khe nứt, đôi mắt linh hoạt quét qua lại, liên tục cảnh báo.

Tần Nguyệt bước tới khe nứt, cẩn thận quan sát. Nàng không trực tiếp chạm vào, mà lấy ra một lá bùa linh quang, nhẹ nhàng đặt lên vách đá gần đó. Linh quang lập tức bị luồng ma khí mờ nhạt kia làm cho suy yếu đi vài phần, nhưng vẫn đủ để Tần Nguyệt nhận định. "Ma khí này không chỉ là dấu vết mà còn có chút... bẫy rập. Dường như chúng không muốn ai theo dấu." Nàng quay lại nhìn Lâm Phong, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. "Đây không phải là một lối đi tự nhiên, mà giống như một vết nứt mới được tạo ra bằng một loại pháp khí mạnh mẽ, hoặc thậm chí là một công pháp ma đạo nào đó. Có lẽ chúng đã sử dụng sức mạnh để phá vỡ một phần kết cấu của di tích này, nhằm mở ra một con đường tắt."

Mộc Ly tò mò nhìn Tần Nguyệt. "Phá vỡ di tích cổ xưa? Chúng không sợ sẽ sụp đổ sao?"

Tần Nguyệt lắc đầu. "Di tích này được xây dựng bằng vật liệu đặc biệt, lại có trận pháp bảo vệ kiên cố. Một vết nứt nhỏ sẽ không khiến nó sụp đổ ngay. Tuy nhiên, việc này cho thấy sự táo bạo và mục đích rõ ràng của Ma giáo. Chúng không muốn bị chậm trễ, và sẵn sàng mạo hiểm để đạt được mục tiêu."

Lâm Phong tiến lên phía trước, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn phát ra một tiếng vù nhẹ, tựa như một tiếng thì thầm đầy kích động. "Vậy thì chúng ta càng không thể chậm trễ. Nếu chúng đã thâm nhập sâu đến mức này, e rằng mục tiêu của chúng không hề đơn giản." Hắn khẽ nheo mắt. "Ngọc Giản Huyết Ảnh đã nhắc đến 'Đại Trận Giới Hải' và 'Huyết Ảnh Ma Uyên'. Có lẽ, Ma giáo Huyết Ảnh đang tìm cách liên kết với 'Huyết Ảnh Ma Uyên' hoặc phá hủy 'Đại Trận Giới Hải' từ bên trong."

Tuyết Dao gật đầu đồng tình. "Nếu là như vậy, chúng ta phải ngăn chặn chúng bằng mọi giá. Hậu quả của việc 'Đại Trận Giới Hải' bị phá hủy, hay 'Huyết Ảnh Ma Uyên' được kích hoạt trở lại, có lẽ sẽ là thảm họa cho toàn bộ thế giới tu tiên." Nàng đưa mắt nhìn Lâm Phong, vẻ lo lắng hiện rõ trong đôi mắt phượng.

"Đúng vậy." Lâm Phong siết chặt chuôi kiếm. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc đang chảy trong huyết quản, một cảm giác cộng hưởng sâu sắc với những lời lẽ trong ngọc giản và với chính di tích này. Phải chăng, đây chính là 'huyết mạch thức tỉnh' mà ngọc giản đã nhắc đến? Một gánh nặng vô hình bỗng đè nặng lên vai hắn, khiến hắn có chút bối rối, nhưng cũng thôi thúc hắn tiến lên. Hắn không thể để Ma giáo Huyết Ảnh đạt được mục đích của chúng. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình. Hắn không thể đứng nhìn thế giới này chìm vào hỗn loạn.

Hắn quay lại nhìn Tần Nguyệt. "Tần tỷ, tỷ có thể xác định được bên trong đó có nguy hiểm gì không?"

Tần Nguyệt nhắm mắt lại, một làn linh quang xanh nhạt bao phủ quanh người nàng. Nàng dường như đang lắng nghe, đang cảm nhận những dao động linh khí và ma khí từ sâu bên trong khe nứt. Sau một lát, nàng mở mắt, lắc đầu nhẹ. "Ma khí quá nồng đậm, lại có một loại trận pháp che chắn mờ nhạt, ta không thể nhìn thấu hoàn toàn. Tuy nhiên, ta cảm nhận được một luồng khí tức... rất mạnh. Không phải là Hộ Pháp bình thường của Ma giáo. Có lẽ là một cấp bậc cao hơn, hoặc một vật phẩm ma đạo cực kỳ mạnh mẽ."

"Vậy sao..." Lâm Phong trầm ngâm. Hắn biết, nếu Tần Nguyệt đã nói như vậy, thì bên trong chắc chắn không hề đơn giản. Nhưng hắn không thể lùi bước. "Dù sao đi nữa, chúng ta cũng phải đi vào. Để ngăn chặn chúng, chúng ta cần biết chúng đang làm gì." Hắn quay sang Thôn Thiên Thử. "Thử huynh, ngươi có thể đi trước dò đường không? Cẩn thận hết mức có thể."

Thôn Thiên Thử gật gù, kêu chiêm chiếp một tiếng, sau đó thân hình nhỏ bé của nó lập tức biến thành một làn khói trắng, lách qua khe nứt và biến mất trong bóng tối. Linh thú bé nhỏ này, với khả năng ẩn mình và tốc độ kinh người, chính là trinh sát hoàn hảo cho những địa hình hiểm trở như thế này.

Trong lúc chờ đợi Thôn Thiên Thử trở về, Lâm Phong không ngừng cảnh giới. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của ma khí đang len lỏi qua từng khe hở của đại điện, mang theo mùi tanh nồng của máu và sự mục rữa. Ánh sáng mờ ảo của mây mù bên ngoài không đủ để xua tan bóng tối sâu thẳm trong khe nứt, nơi mà dường như mọi sự sống đều bị hút cạn. Hắn siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của nó, như một phần mở rộng của chính mình. Sự hiện diện của Ma giáo Huyết Ảnh ở đây, sâu bên trong một di tích cổ xưa như thế này, chỉ có thể mang lại tai họa. Hắn tự nhủ phải chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất.

Mộc Ly vẫn không rời tay khỏi Lâm Phong, nhưng đôi mắt nàng đã bớt đi vẻ sợ hãi ban đầu, thay vào đó là sự cảnh giác. Nàng nhạy bén với những dao động của tự nhiên, và nàng cảm nhận được sự bất ổn đang lan tỏa từ khe nứt. Tuyết Dao vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, băng sương, nhưng bàn tay nàng đặt trên chuôi kiếm đã siết chặt hơn, sẵn sàng rút kiếm bất cứ lúc nào. Tần Nguyệt thì vẫn đang quan sát xung quanh, đôi mắt nàng không ngừng tìm kiếm những dấu hiệu dù là nhỏ nhất, những phù văn ẩn giấu trên vách đá, những chi tiết có thể giúp nàng hiểu rõ hơn về lối đi này.

Sau một khắc, Thôn Thiên Thử bất ngờ xuất hiện trở lại từ khe nứt, thân hình nhỏ bé của nó run rẩy, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ hoảng sợ tột độ. Nó kêu chiêm chiếp liên hồi, liên tục nhảy nhót trên vai Lâm Phong, vừa chỉ về phía trước, vừa chỉ về phía sau, tỏ vẻ cực kỳ bối rối và kích động.

"Sao vậy, Thử huynh? Bên trong có gì sao?" Lâm Phong hỏi, giọng hắn trầm xuống, cảm nhận được sự bất an từ linh thú.

Thôn Thiên Thử không nói được, nhưng nó liên tục dùng đầu cọ vào má Lâm Phong, như muốn truyền đạt sự nguy hiểm khôn lường. Nó còn dùng móng vuốt nhỏ xíu vẽ vẽ lên không khí, mô tả một hình ảnh mờ ảo về một cái bóng khổng lồ, và sau đó là một hình ảnh khác, về những con người mặc áo choàng đen đang di chuyển vội vã.

Tần Nguyệt lập tức hiểu ra. "Có lẽ nó thấy có nhiều kẻ địch bên trong, và chúng đang di chuyển. Điều này càng chứng tỏ chúng đang có một mục tiêu cụ thể, và chúng đang gấp rút thực hiện."

Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt trở nên kiên quyết hơn bao giờ hết. Hắn nhìn vào khe nứt tối tăm, nơi ma khí vẫn lượn lờ như những con rắn độc. "Vậy thì, chúng ta phải đi vào." Hắn quay sang đồng đội, ánh mắt đầy sự tin tưởng. "Cẩn thận hết mức có thể. Tuyết Dao, nàng đi phía sau ta, bảo vệ Tần tỷ và Mộc Ly. Tần tỷ, nàng hãy cảnh giác với bất kỳ trận pháp nào. Mộc Ly, nàng hãy dùng sự nhạy bén của mình để phát hiện những điều bất thường."

"Vâng!" Cả ba người đồng thanh đáp lời, giọng nói đầy kiên định. Họ biết rằng, một cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh lực cuồn cuộn chảy trong đan điền. Hắn bước chân đầu tiên vào khe nứt, Cửu Thiên Huyền Kiếm khẽ rung lên, một luồng kiếm khí sắc bén tự động tỏa ra, xua tan một phần ma khí tanh tưởi đang bao trùm lối đi. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn cũng tự động vận chuyển, tạo ra một lớp bảo vệ vô hình, thanh lọc không khí xung quanh, giúp đồng đội không bị ma khí xâm thực quá sâu. Hắn không chỉ phải đối mặt với kẻ thù, mà còn phải chiến đấu với cả môi trường xung quanh, nơi mà ma khí đã ăn mòn cả đá cổ.

Bên trong khe nứt là một đường hầm bí mật, tối tăm và ẩm ướt. Không khí nặng nề bởi ma khí ngày càng đậm đặc, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. Đá tường thô ráp, lạnh lẽo, đôi chỗ có dấu vết chạm khắc cổ xưa nhưng đã bị ma khí ăn mòn đến mức không còn nhận ra hình dáng ban đầu. Tiếng gió rít nhẹ từ những khe hở sâu hun hút, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng rên rỉ của những linh hồn bị mắc kẹt. Mùi ẩm mốc của đá cổ, mùi đất mục nát, xen lẫn mùi tanh nồng của ma khí đặc trưng khiến dạ dày Mộc Ly quặn thắt.

Lâm Phong đi đầu, bước chân vững chãi nhưng thận trọng. Mỗi bước đi, hắn đều cảm nhận được sự lạnh lẽo của ma khí đang cố gắng len lỏi qua lớp phòng hộ của Huyễn Mặc Quyển, cố gắng xâm nhập vào tâm trí. Hắn không ngừng cảnh giác, đôi mắt đen láy quét qua từng ngóc ngách, từng cái bóng đổ, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, phát ra kiếm ý sắc bén, như một lá chắn vô hình, xua tan những luồng ma khí lượn lờ như những bóng ma, cố gắng xâm nhập vào tâm trí mọi người.

Phía sau hắn, Tuyết Dao giữ chặt băng kiếm, khí tức lạnh lẽo của nàng tạo thành một lớp màn bảo vệ mỏng manh cho Tần Nguyệt và Mộc Ly. Đôi mắt phượng của nàng sắc lạnh, không ngừng quan sát hai bên vách đá và phía sau, đảm bảo không có kẻ địch nào lén lút tiếp cận. Tuyết Dao hiểu rõ sự nguy hiểm của ma khí đối với những người tu luyện bình thường, và nàng không muốn bất kỳ ai trong nhóm bị tổn hại.

Tần Nguyệt thì bám sát phía sau, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác không ngừng tìm kiếm những dấu hiệu trên vách đá. Nàng lấy ra một viên dạ minh châu, phát ra ánh sáng dịu nhẹ màu xanh lam, giúp soi rọi rõ hơn những phù văn cổ xưa bị ma khí ăn mòn. "Những ấn ký này... là của Ma giáo, và chúng rất mới," nàng trầm giọng nói, chỉ vào một vài vết khắc vội vàng trên vách đá thô ráp. "Dường như chúng đã vào đây không lâu. Có lẽ chỉ trong vài canh giờ gần đây."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn. "Chúng không chỉ theo dấu chúng ta, mà còn có mục đích riêng ở đây. Mục đích có thể liên quan đến 'Huyết Ảnh Ma Uyên' mà Ngọc Giản đã nhắc đến." Hắn nhớ lại những lời trong ngọc giản, về một thế lực tà ác từ hư không, về sự hủy diệt mà chúng mang lại. Một cảm giác nặng nề lại đè nặng lên ngực hắn. Hắn không thể để điều đó xảy ra.

Mộc Ly, dù vẫn rụt rè, nhưng sự tò mò của nàng lại thắng thế. "Nơi này thật đáng sợ, ta không thích mùi này chút nào. Nhưng ta cảm nhận được có thứ gì đó đang gọi... một loại năng lượng rất cổ xưa, nhưng lại bị ma khí bao phủ." Giọng nói trong trẻo của cô bé vang vọng trong đường hầm ẩm ướt, mang theo một chút run rẩy nhưng cũng đầy sự nhạy bén của tinh linh.

"Năng lượng cổ xưa bị ma khí bao phủ?" Tần Nguyệt lập tức chú ý. "Có lẽ đó là lý do Ma giáo Huyết Ảnh tìm đến đây. Chúng muốn lợi dụng năng lượng cổ xưa đó, hoặc biến nó thành thứ của riêng chúng."

Lâm Phong suy nghĩ. "Có lẽ. Ngọc giản cũng nói về 'Đại Trận Giới Hải', một trận pháp được Vạn Cổ Tiên Tộc thiết lập để chống lại 'Huyết Ảnh Ma Uyên'. Nếu Ma giáo Huyết Ảnh đã tìm thấy nơi này, có thể chúng đang tìm cách phá hủy hoặc chiếm đoạt trận pháp đó."

Mùi ma khí càng lúc càng nồng nặc hơn, mùi ẩm mốc và đất mục nát cũng càng lúc càng rõ rệt, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong bắt đầu kêu chiêm chiếp trở lại, đôi mắt to tròn của nó không ngừng đảo qua lại, tỏ vẻ cực kỳ bồn chồn. Nó liên tục dùng móng vuốt nhỏ xíu cào cào vào cổ áo Lâm Phong, sau đó chỉ về phía trước.

"Thử huynh đang nói gì vậy?" Mộc Ly hỏi nhỏ, cố gắng lắng nghe tiếng kêu của linh thú.

Tần Nguyệt lắng nghe một chút, sau đó sắc mặt nàng đột nhiên thay đổi. "Nó nói... có tiếng người. Rất nhiều tiếng người. Và... có cả mùi máu tanh thoang thoảng."

Lâm Phong lập tức ra hiệu cho cả nhóm dừng lại. Hắn nheo mắt, tập trung toàn bộ thính giác vào phía trước. Quả nhiên, từ sâu trong đường hầm, hắn nghe thấy những âm thanh mờ nhạt. Đầu tiên là tiếng bước chân nhẹ nhàng, không đồng đều, sau đó là những tiếng thì thầm khe khẽ, bị ma khí và tiếng gió rít át đi phần nào, nhưng vẫn đủ để nhận ra đó là giọng người. Và đúng như lời Thôn Thiên Thử, hắn cũng cảm nhận được một mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, tuy rất nhẹ nhưng vẫn đủ để khiến hắn phải cảnh giác cao độ.

"Chúng ta đã đến gần rồi," Lâm Phong trầm giọng, rút Cửu Thiên Huyền Kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm sắc bén ánh lên một tia hàn quang lạnh lẽo trong bóng tối. "Cẩn thận. Chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu."

Cả nhóm lập tức cảnh giác cao độ, linh lực trong đan điền vận chuyển, pháp khí trong tay đã sẵn sàng. Tuyết Dao siết chặt băng kiếm, Mộc Ly nắm chặt một bó dây leo có gai nhọn, Tần Nguyệt thì đã chuẩn bị sẵn những lá bùa chú và đan dược trong tay áo. Thôn Thiên Thử gầm gừ một tiếng nhỏ, thân hình nhỏ bé của nó bỗng chốc trở nên cương ngạnh hơn, như một quả cầu lông xù xì đầy gai nhọn.

Họ tiếp tục tiến lên vài chục trượng, từng bước chân nhẹ nhàng và thận trọng, như những bóng ma lướt đi trong bóng tối. Mùi máu tanh thoang thoảng đã trở nên rõ rệt hơn, cùng với đó là tiếng thì thầm ngày càng rõ ràng. Cuối cùng, đường hầm mở rộng ra một chút, tạo thành một không gian khá kín đáo, một ngã ba hầm. Tại đây, ánh sáng yếu ớt của vài ngọn đuốc ma khí xanh lét được cắm trên vách đá, chiếu sáng lập lòe, tạo ra những bóng đổ quái dị trên nền đá thô ráp.

Và tại đó, một tiểu đội Ma giáo Huyết Ảnh đang tập trung.

Lâm Phong nhanh chóng ra hiệu cho đồng đội ẩn nấp vào một khe hở gần đó. Hắn nhìn thấy ba Ma Môn Đệ Tử mặc áo choàng đen, với những phù văn ma quái thêu trên ngực, đang đứng vây quanh một Hắc Sa Hộ Pháp cấp thấp. Tên Hộ Pháp này có vẻ ngoài gầy gò, đôi mắt trũng sâu và khuôn mặt tái nhợt, nhưng khí tức từ hắn lại mạnh hơn hẳn ba đệ tử kia, đạt tới cảnh giới Kim Đan trung kỳ. Chúng đang kiểm tra một bản đồ da dê cũ nát, trải rộng trên một phiến đá bằng phẳng, và bố trí một trận pháp thu thập năng lượng nhỏ ngay trên mặt đất, một luồng ma khí đen kịt đang từ từ bị trận pháp hút vào, tạo thành một vòng xoáy nhỏ.

Ma khí ở đây nồng hơn hẳn, gần như đặc quánh, khiến Lâm Phong cảm thấy cổ họng khô rát. Hắn phải vận chuyển Huyễn Mặc Quyển liên tục để thanh lọc không khí xung quanh cho mình và đồng đội.

Một tên Ma Môn Đệ Tử A, giọng thì thầm nhưng vẫn đủ để Lâm Phong nghe rõ, nói: "Đội trưởng nói chúng ta phải tìm ra 'Tà Nguyệt Ấn' trước khi chúng đến. Chỉ cần kích hoạt được... Huyết Ảnh Ma Uyên sẽ..." Hắn chưa kịp nói hết câu thì bị tên Hắc Sa Hộ Pháp trừng mắt.

"Im lặng!" Hắc Sa Hộ Pháp quát khẽ, giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ uy hiếp. "Ngươi muốn cả di tích này biết sao? Nhanh tay lên, ma khí ở đây đang dao động mạnh, có lẽ chúng đã phát hiện ra chúng ta." Tên Hộ Pháp cẩn thận nhìn xung quanh, đôi mắt trũng sâu của hắn quét qua bóng tối, nhưng không phát hiện ra sự hiện diện của Lâm Phong và đồng đội.

Lâm Phong nheo mắt. "Tà Nguyệt Ấn?" Hắn thầm nghĩ. "Lại một bí mật nữa. Huyết Ảnh Ma Uyên... xem ra Ma Tôn Huyết Ảnh đang có âm mưu lớn, và nó liên quan đến thứ gọi là 'Tà Nguyệt Ấn' này." Hắn cảm thấy một sự cộng hưởng kỳ lạ giữa Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn và từ "Tà Nguyệt Ấn" vừa được nhắc đến. Giống như khi hắn chạm vào Ngọc Giản Huyết Ảnh, Huyễn Mặc Quyển lại một lần nữa phản ứng, một luồng khí tức quen thuộc nhưng xa lạ dấy lên trong lòng hắn. Điều này chứng tỏ 'Tà Nguyệt Ấn' chắc chắn có mối liên hệ sâu sắc với bí mật thân thế của hắn, với Vạn Cổ Tiên Tộc và với chính Huyễn Mặc Quyển.

Sự lo lắng lại dâng lên trong lòng Lâm Phong, nhưng lần này không phải là sự bối rối, mà là sự quyết tâm. Hắn phải có được thông tin về 'Tà Nguyệt Ấn' và ngăn chặn âm mưu của Ma giáo Huyết Ảnh. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng hắn, Lâm Phong, sẽ không để mặc cho tà ác hoành hành.

"Chúng ta không thể để chúng tiếp tục," Lâm Phong thì thầm, ánh mắt hắn sắc bén như dao cạo, khóa chặt vào tên Hắc Sa Hộ Pháp. "Chúng ta phải hành động." Hắn quay sang ra hiệu cho đồng đội. "Đánh nhanh thắng nhanh. Không cho chúng cơ hội phản ứng."

Tuyết Dao gật đầu, băng kiếm của nàng đã sẵn sàng. Mộc Ly nuốt khan, nhưng đôi mắt to tròn của nàng đã ánh lên vẻ kiên cường. Tần Nguyệt khẽ nhíu mày, có chút lo lắng nhưng vẫn sẵn sàng hỗ trợ.

Lâm Phong không chờ đợi thêm nữa. Hắn lao ra bất ngờ, thân pháp nhanh như điện xẹt, Cửu Thiên Huyền Kiếm vung lên, kiếm khí phá tan bóng tối, xé toạc lớp ma khí đang bao phủ không gian. Một đường kiếm quang rực rỡ, mang theo ý chí kiên định của Lâm Phong, trực chỉ tên Hắc Sa Hộ Pháp.

"Kẻ nào?!" Tên Hộ Pháp giật mình kinh hãi, hắn không ngờ lại có kẻ dám tấn công bất ngờ như vậy. Hắn vội vàng rút ra một thanh đoản đao đen kịt, trên đó quấn quanh vô số ma khí, chắn ngang đường kiếm của Lâm Phong. "Phập!" Một tiếng vang nhỏ, kiếm khí của Lâm Phong va chạm với đoản đao, tạo ra một luồng xung kích mạnh mẽ. Tên Hộ Pháp lùi lại nửa bước, trên cánh tay hắn hiện lên một vết cắt nhỏ, máu đen rỉ ra. Hắn nhìn Lâm Phong, đôi mắt trũng sâu ánh lên vẻ kinh ngạc và tức giận. "Ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của Ma giáo Huyết Ảnh?!"

Ngay lúc đó, Tuyết Dao cũng đã thi triển Băng Đạo. Những luồng băng khí lạnh lẽo, sắc bén như lưỡi dao, từ tay nàng bắn ra, phong tỏa không gian xung quanh ba tên Ma Môn Đệ Tử, khiến chúng không kịp phản ứng. "Rắc! Rắc!" Tiếng băng kết vang lên, ba tên đệ tử bị bao phủ bởi một lớp băng mỏng, thân hình cứng đờ, không thể cử động.

Mộc Ly biến thành hình thái bán yêu, thân hình nhỏ nhắn của nàng trở nên nhanh nhẹn và linh hoạt hơn bao giờ hết. Nàng phóng ra những sợi dây leo có gai nhọn, quấn chặt lấy những tên Ma Môn Đệ Tử đang bị băng phong tỏa, siết chặt lấy chúng, khiến chúng phát ra những tiếng kêu đau đớn. Nàng tuy sợ hãi ma khí, nhưng một khi đã vào trận, nàng lại trở nên hung hãn lạ thường.

Tần Nguyệt thì ném ra vài viên đan dược khống chế và bùa chú làm chậm kẻ địch. Những viên đan dược phát ra khói xanh, khiến tầm nhìn của tên Hắc Sa Hộ Pháp bị hạn chế, còn những lá bùa chú thì tạo ra những vòng xoáy linh lực nhỏ, làm chậm tốc độ di chuyển của hắn. Nàng tuy không trực tiếp giao chiến mạnh mẽ như Lâm Phong hay Tuyết Dao, nhưng sự hỗ trợ của nàng lại vô cùng quan trọng, giúp đồng đội có được lợi thế tuyệt đối.

Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng không chịu kém cạnh. Nó gầm gừ một tiếng nhỏ, thân hình nhỏ bé của nó bỗng phóng ra những luồng điện nhỏ màu tím, bắn về phía tên Hắc Sa Hộ Pháp, khiến hắn phải phân tâm né tránh. Dù nhỏ bé, nhưng linh thú này lại có sức mạnh đáng kinh ngạc.

Lâm Phong không bỏ lỡ cơ hội. Hắn tiến lên một bước, Cửu Thiên Huyền Kiếm chém ra một đường kiếm khí mạnh mẽ hơn, mang theo sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển. "Ngươi không cần biết ta là ai. Ngươi chỉ cần biết, Ma giáo Huyết Ảnh các ngươi sẽ không bao giờ đạt được mục đích ở đây!"

Tên Hắc Sa Hộ Pháp gầm lên một tiếng giận dữ, hắn không ngờ lại bị một nhóm người trẻ tuổi áp chế đến mức này. Hắn vung đoản đao, tạo ra một vòng xoáy ma khí đen kịt, cố gắng chống lại kiếm khí của Lâm Phong. Nhưng kiếm khí của Lâm Phong mang theo sự tinh thuần của linh lực và ý chí kiên định, dễ dàng xuyên qua lớp ma khí, chém thẳng vào vai của tên Hộ Pháp.

"A!" Tên Hộ Pháp kêu lên một tiếng đau đớn, hắn lùi lại vài bước, máu đen tuôn ra từ vết thương trên vai. Khuôn mặt tái nhợt của hắn giờ đây càng trở nên xanh xám. Hắn biết mình không phải là đối thủ của Lâm Phong.

"Lui! Lui về!" Hắn ra lệnh cho ba tên Ma Môn Đệ Tử đang bị khống chế. Nhưng chúng đã bị băng phong tỏa và dây leo của Mộc Ly trói chặt, không thể cử động.

Lâm Phong không cho hắn cơ hội. Hắn lao tới, Cửu Thiên Huyền Kiếm vung lên, một chiêu "Huyễn Mặc Trảm" uy lực, kiếm quang rực rỡ như một dải lụa đen, chém thẳng vào cổ tên Hắc Sa Hộ Pháp. Tên Hộ Pháp không kịp phản ứng, thân hình hắn cứng đờ, sau đó đổ sụp xuống đất, không còn hơi thở.

Ba tên Ma Môn Đệ Tử thấy Hộ Pháp đã chết, lập tức hoảng sợ tột độ. Chúng cố gắng giãy giụa, nhưng dưới sự khống chế của Tuyết Dao và Mộc Ly, chúng không thể thoát ra. Lâm Phong bước tới, ánh mắt lạnh lẽo quét qua chúng. "Nói đi. 'Tà Nguyệt Ấn' là gì? Và các ngươi muốn làm gì với 'Huyết Ảnh Ma Uyên'?"

Một tên Ma Môn Đệ Tử run rẩy, đôi mắt hắn ánh lên vẻ sợ hãi. "Ta... ta không biết... ta chỉ là một đệ tử cấp thấp..."

"Không biết?" Lâm Phong hừ lạnh một tiếng, Cửu Thiên Huyền Kiếm đặt lên cổ hắn. "Vậy thì ngươi sẽ không bao giờ có cơ hội để biết nữa."

"Khoan đã!" Tần Nguyệt bước tới. "Lâm Phong, đừng giết chúng vội. Chúng ta cần thông tin. Có lẽ chúng biết gì đó."

Lâm Phong gật đầu, thu kiếm về một chút. "Vậy thì nói đi. Ta sẽ cho các ngươi một cơ hội."

Tên Ma Môn Đệ Tử kia run rẩy, nhưng vẫn cắn răng không nói. Hắn dường như thà chết chứ không chịu tiết lộ bí mật của Ma giáo. Lâm Phong nhíu mày, hắn biết những tên Ma giáo này thường được huấn luyện cực kỳ khắc nghiệt, không dễ dàng khuất phục.

Lâm Phong cúi xuống, nhặt lấy tấm bản đồ da dê cũ nát mà tên Hắc Sa Hộ Pháp vừa kiểm tra. Hắn mở ra, ánh mắt quét qua những phù văn cổ xưa và những ký hiệu ma quái được vẽ trên đó. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn lại một lần nữa phản ứng mạnh mẽ, luồng khí tức quen thuộc nhưng xa lạ dâng trào. Trên tấm bản đồ, có một ký hiệu đặc biệt, hình bán nguyệt với một chấm đỏ ở giữa, được đánh dấu bằng một vòng tròn màu đen. Bên cạnh nó, có hai chữ cổ xưa: "Tà Nguyệt Ấn".

Và một mũi tên chỉ từ vị trí hiện tại của họ, đi sâu hơn vào di tích, đến một khu vực được đánh dấu bằng một ký hiệu hình đầu lâu với đôi mắt đỏ rực. Bên dưới ký hiệu đó, là ba chữ: "Huyết Ảnh Uyên".

Lâm Phong nhìn chằm chằm vào bản đồ, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Ma giáo Huyết Ảnh đã đi trước một bước trong việc tiếp cận các bí mật cốt lõi của di tích. Điều này báo hiệu một cuộc chạy đua căng thẳng với thời gian để ngăn chặn âm mưu của chúng. Hắn cảm thấy gánh nặng trên vai mình ngày càng lớn, nhưng cũng thôi thúc hắn phải hành động.

"Tà Nguyệt Ấn... Huyết Ảnh Uyên..." Lâm Phong lẩm bẩm, giọng hắn trầm xuống, ẩn chứa sự quyết tâm và một chút lạnh lẽo. "Xem ra, chúng ta còn rất nhiều việc phải làm." Cuộc hành trình này không chỉ là khám phá một di tích cổ xưa, mà còn là một cuộc chạy đua với thời gian, một cuộc chiến chống lại số phận để bảo vệ thế giới. Hắn đã sẵn sàng cho mọi thử thách phía trước.

Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn sâu vào đường hầm tối tăm phía trước, nơi bản đồ chỉ dẫn đến. Một cảm giác nguy hiểm tột độ đang chờ đợi, nhưng cũng có thể là chìa khóa cho bí mật về thân thế của hắn, về 'huyết mạch thức tỉnh', và về số phận của toàn bộ tu chân giới.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ