Chương 157: Mê Cung Tà Ác: Bẫy Rập Huyết Ảnh
Lâm Phong nắm chặt tấm bản đồ da dê cũ nát trong tay, ánh sáng yếu ớt từ viên linh thạch trong tay Tần Nguyệt hắt lên những phù văn cổ xưa và ký hiệu ma quái được vẽ trên đó, tạo nên những bóng đổ kỳ dị trong đường hầm âm u. Mùi ẩm mốc của đất đá cổ, mùi rêu phong xen lẫn mùi ma khí tanh nồng còn sót lại từ cuộc giao tranh vừa rồi vẫn lởn vởn trong không khí, khiến bầu không khí vốn đã u ám càng trở nên nặng nề. Hắn cảm nhận rõ rệt sự cộng hưởng mạnh mẽ từ Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể, một luồng khí tức quen thuộc nhưng xa lạ dâng trào, tạo ra một áp lực vô hình, một cảm giác khẩn cấp xâm chiếm tâm trí chàng. Nó không chỉ là sự thôi thúc, mà còn là một lời cảnh báo, một sự kết nối sâu sắc với những bí mật mà bản đồ này đang hé mở.
“Bản đồ này… và cái ‘Tà Nguyệt Ấn’ này, dường như có mối liên hệ sâu sắc với thứ gì đó bên trong ta. Cảm giác quen thuộc này… không thể giải thích được.” Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt nheo lại, chàng đưa tay lên ngực, nơi Huyễn Mặc Quyển đang ẩn mình, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của nó. Trái tim chàng đập dồn dập, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự kích thích khó tả, như thể một cánh cửa mới trong số phận đang dần hé mở. "Cứ như thể... ta đã từng thấy nó ở đâu đó, nhưng ký ức lại quá mơ hồ."
Tần Nguyệt khẽ cau mày, ngón tay ngọc lướt nhẹ qua các ký hiệu trên bản đồ, sắc mặt nàng trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Đôi mắt phượng sâu thẳm của nàng ánh lên vẻ suy tư, nhưng cũng không giấu được sự lo lắng. "Những ký hiệu này là của một loại tà thuật cổ xưa, Lâm Phong. Chúng không chỉ đánh dấu vị trí mà còn là một dạng lời nguyền. Ma giáo đang lợi dụng năng lượng cổ đại của di tích để khuếch đại uy lực chúng. Chúng ta phải nhanh chóng, nếu không… e rằng hậu quả sẽ khôn lường." Giọng nàng trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự kiềm chế. Nàng đã chứng kiến quá nhiều tà thuật của Ma giáo, nhưng mỗi lần chạm trán, sự ghê tởm trong nàng lại trỗi dậy.
Bên cạnh nàng, Tuyết Dao nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt sắc lạnh như băng quét qua xung quanh, cảnh giác cao độ. Làn hơi lạnh từ cơ thể nàng dường như cũng khiến ma khí xung quanh phải e dè vài phần. "Càng vào sâu, ma khí càng nặng. Chúng ta phải cẩn thận từng bước, đừng để bị chúng giăng bẫy." Lời nói của nàng ngắn gọn, súc tích, nhưng chứa đựng sự cảnh báo sâu sắc. Nàng biết, trong những nơi đầy rẫy tà khí như thế này, một chút lơ là cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống. Nàng luôn giữ vị trí sẵn sàng bảo vệ Lâm Phong, bất kể hiểm nguy nào.
Thôn Thiên Thử, con linh thú nhỏ bé lông trắng muốt, đột nhiên rít lên khe khẽ, mũi nó khịt khịt liên tục vào không khí, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm về phía một khe nứt nhỏ trên bức tường đá phủ đầy rêu phong. Nó nhảy xuống khỏi vai Lâm Phong, chạy tới khe nứt, dùng móng vuốt nhỏ xíu cào cào vào vách đá, như muốn chỉ ra điều gì đó.
Mộc Ly nhón chân, nhìn vào khe nứt với vẻ tò mò pha lẫn cảnh giác. Đôi mắt to tròn của nàng chớp chớp, mái tóc hạt dẻ được buộc gọn gàng khẽ đung đưa. "Thôn Thiên Thử lại phát hiện ra gì rồi sao? Khe nứt này… trông có vẻ sâu hút." Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng không giấu được sự hứng thú. Nàng luôn là người đầu tiên tò mò về những điều kỳ lạ.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua khe nứt mà Thôn Thiên Thử đang chỉ. Hắn biết, trực giác của linh thú này hiếm khi sai. "Có vẻ như bản đồ này chỉ là một phần nhỏ. Chúng ta cần phải tìm hiểu kỹ hơn." Hắn dùng đầu Cửu Thiên Huyền Kiếm khẽ gõ lên khe nứt. Một luồng khí tức lạnh lẽo, đậm đặc hơn ma khí bên ngoài, phả ra từ bên trong.
Tần Nguyệt lại gần, cẩn thận quan sát. "Đây là một lối đi bí mật, có vẻ như được che giấu bằng một loại trận pháp cổ xưa. Ma giáo đã tìm ra nó, và có thể đã mở đường vào." Nàng trầm ngâm, tay khẽ vuốt lên những phù văn mờ nhạt trên vách đá gần khe nứt. "Những phù văn này… không phải do Ma giáo tạo ra, mà là một phần của di tích. Ma giáo chỉ lợi dụng chúng để che giấu lối đi của mình."
Lâm Phong quay lại nhìn ba tên Ma Môn Đệ Tử đang bị Tuyết Dao và Mộc Ly khống chế. Chúng vẫn run rẩy, ánh mắt tuyệt vọng. "Các ngươi có biết gì về lối đi này không?" Hắn hỏi, giọng điệu lạnh lùng.
Một tên Ma Môn Đệ Tử run rẩy lắc đầu, gương mặt tái mét. "Vãn bối… vãn bối thật sự không biết. Hộ Pháp đại nhân không cho phép chúng con đến gần khu vực này."
Lâm Phong khẽ hừ một tiếng, không nói thêm. Hắn biết ép buộc lúc này cũng vô ích. Hắn nhìn tấm bản đồ một lần nữa, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía khe nứt mà Thôn Thiên Thử đã phát hiện. “Xem ra, chúng ta cần phải theo dấu vết này rồi.” Hắn nói, giọng điệu kiên định. “Tần Nguyệt, nàng có thể mở lối đi này không?”
Tần Nguyệt gật đầu. “Để ta thử. Nhưng mọi người phải hết sức cẩn thận. Bên trong có thể có bẫy rập hoặc ma khí cực mạnh.” Nàng lấy ra một vài lá bùa cổ xưa, niệm chú, sau đó đặt lên vách đá. Các phù văn trên bùa nhanh chóng hòa vào phù văn trên vách đá, phát ra một luồng sáng xanh biếc rồi dần dần tản đi. Khe nứt bắt đầu giãn ra, để lộ một hành lang tối tăm, sâu hun hút.
“Nhớ lấy, Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Chúng ta không thể để tà ác lộng hành.” Lâm Phong nói, ánh mắt kiên định, rồi quay sang Tuyết Dao và Mộc Ly. “Mọi người chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ vào đó.” Hắn đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào. Cảm giác cộng hưởng mạnh mẽ từ Huyễn Mặc Quyển càng khiến hắn tin rằng con đường này là nơi chứa đựng câu trả lời cho những bí ẩn của chính mình.
***
Hành lang đá cổ kính uốn lượn sâu vào lòng di tích, như một con rắn khổng lồ đang ngủ say. Mỗi bước chân của nhóm Lâm Phong đều vang vọng, tạo ra những âm thanh rờn rợn trong không gian tĩnh mịch. Bức tường đá phủ đầy rêu phong xanh xám, ẩm ướt, nhưng giờ đây, những vết khắc ma văn mới tinh quái xuất hiện xen lẫn những phù văn cổ xưa, tạo thành một khung cảnh nửa cổ kính, nửa tà ác đến gai người. Ánh sáng yếu ớt từ những viên linh thạch phát quang mà Tần Nguyệt đã bố trí chỉ đủ để soi rọi một khoảng nhỏ phía trước, khiến những bóng đổ kỳ dị nhảy múa trên vách đá, càng làm tăng thêm vẻ rùng rợn.
Tiếng gió rít qua các khe đá cổ, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, và đôi khi là tiếng vọng từ bước chân của chính họ, tất cả hòa quyện lại thành một bản giao hưởng của sự cô độc và nguy hiểm. Không khí lạnh lẽo đến thấu xương, không chỉ vì nhiệt độ thấp mà còn vì sự hiện diện dày đặc của ma khí. Mùi đá cổ, rêu phong, ẩm ướt vẫn còn đó, nhưng giờ đây có thêm mùi tanh nồng, hôi hám của ma khí và một mùi vị khó tả như máu khô bám sâu vào vách đá, khiến bất kỳ ai cũng phải nhíu mày. Sương mù ma khí mỏng manh lượn lờ, bám vào da thịt, tạo cảm giác rùng rợn và ngột ngạt. Bầu không khí tĩnh mịch nhưng áp lực vô hình ngày càng tăng, như có một con quái vật vô hình đang rình rập trong bóng tối.
Thôn Thiên Thử, vẫn luôn đi trước dẫn đường, đột ngột nhảy xuống khỏi vai Lâm Phong, rít lên cảnh báo một tiếng chói tai. Nó lao tới một bức tường, dùng móng cào lên, lộ ra một ký hiệu ma quái ẩn dưới lớp rêu. Ngay sau đó, một làn khí độc màu đen kịt, giống như sương khói dày đặc, bốc lên từ dưới chân, nhanh chóng lan tỏa trong không khí, tỏa ra một mùi chua loét, khó chịu.
“Ối! Cái gì vậy? Khí này… khó chịu quá! Nó như muốn hút sạch sức lực của ta!” Mộc Ly hoảng hốt lùi lại, lấy tay che mũi, gương mặt xinh đẹp hơi tái đi. Nàng cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình đang cố gắng kéo giật linh khí trong cơ thể nàng, khiến nàng trở nên yếu ớt.
Tần Nguyệt sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Nàng nhanh chóng lấy ra một lá bùa hộ thân từ trong túi càn khôn, niệm chú rồi dán lên người Mộc Ly, sau đó là Tuyết Dao và Lâm Phong. “Đây là ‘Phệ Hồn Chú’, một loại lời nguyền cổ xưa hút linh hồn. Ma giáo đã kích hoạt nó. Nó ẩn trong không khí, vô hình vô ảnh, nhưng lại cực kỳ nguy hiểm. Đừng hít phải! Nó không chỉ hút linh khí mà còn làm suy yếu ý chí và tinh thần.” Giọng nàng trầm xuống, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. Nàng biết, Phệ Hồn Chú khó đối phó hơn bẫy rập thông thường rất nhiều.
Lâm Phong ánh mắt sắc bén, Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng phát ra ánh sáng nhàn nhạt, một luồng năng lượng thuần khiết lan tỏa, tựa như một lá chắn vô hình, đẩy lùi làn khí độc xung quanh chàng. Hắn cảm thấy Huyễn Mặc Quyển đang khẽ rung lên, hấp thụ một phần nhỏ của Phệ Hồn Chú, nhưng lại không có bất kỳ phản ứng phụ nào, thậm chí còn có vẻ như đang "tiêu hóa" nó. "Có cách nào phá giải không, Tần Nguyệt?" Hắn hỏi, giọng điệu kiên định, không hề có chút hoảng sợ.
“Phá giải thì khó, nhưng có thể tạm thời ngăn chặn. Ta cần thời gian để bố trí một trận pháp thanh lọc.” Tần Nguyệt đáp, nàng cẩn thận kiểm tra các phù văn trên vách đá. “Phải cẩn thận, những khí độc này có thể đã bám vào các phù văn cổ xưa, khiến chúng trở nên khó lường hơn.”
Thôn Thiên Thử vẫn rít lên cảnh báo, đôi mắt to tròn của nó nhìn chằm chằm vào một điểm trên vách đá. Lâm Phong tiến đến, tay chạm vào vị trí đó. Huyễn Mặc Quyển rung động mạnh hơn, và chàng cảm thấy một luồng năng lượng tà ác bị phong ấn bên trong vách đá. “Có vẻ như đây là nguồn gốc của lời nguyền.” Hắn lẩm bẩm, sau đó triệu hồi Huyễn Mặc Quyển. Cuốn sách cổ xưa mở ra, phát ra một luồng sáng xanh tím thanh tẩy, dần dần bao phủ làn khí độc.
Dưới sự tác động của Huyễn Mặc Quyển, làn khí đen kịt từ từ biến mất, như bị một thế lực vô hình hút vào. Cùng lúc đó, các ma văn mới trên vách đá cũng mờ dần, lộ ra những phù văn cổ xưa nguyên bản. Lâm Phong cảm thấy một luồng năng lượng tinh thuần hơn, nhưng cũng mang theo chút u ám, truyền vào cơ thể, khiến linh lực trong đan điền chàng khẽ dao động. Hắn nhận ra, Huyễn Mặc Quyển không chỉ thanh tẩy ma khí, mà còn hấp thụ và chuyển hóa chúng, biến tà ác thành nguồn năng lượng của chính mình. Điều này khiến Lâm Phong ngạc nhiên, và cũng khiến hắn suy nghĩ về bản chất thực sự của cuốn sách này.
Tuyết Dao và Mộc Ly vẫn cảnh giác tứ phía, pháp khí sẵn sàng, bảo vệ Tần Nguyệt đang cẩn thận kiểm tra các phù văn và Lâm Phong đang hóa giải lời nguyền. Tuyết Dao vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, một luồng kiếm khí lạnh lẽo quét qua, xua tan những làn ma khí còn sót lại. Mộc Ly thì triệu hồi những dây leo xanh biếc, tạo thành một hàng rào phòng thủ xung quanh cả nhóm, đề phòng bất kỳ cuộc tấn công bất ngờ nào.
Sau một lúc, làn khí độc hoàn toàn biến mất, không khí trong hành lang trở nên trong lành hơn rất nhiều. Lâm Phong thu Huyễn Mặc Quyển về, cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn. "Xem ra, Huyễn Mặc Quyển này không chỉ là một bảo vật phòng thân, mà còn là một khắc tinh của ma khí." Hắn nói, trên môi nở một nụ cười nửa miệng tinh quái. "Ma giáo nghĩ rằng những bẫy rập này có thể ngăn cản chúng ta sao? Quá ngây thơ rồi."
Tần Nguyệt gật đầu, ánh mắt đầy thán phục nhìn Lâm Phong. "Lâm Phong, khả năng của Huyễn Mặc Quyển vượt xa tưởng tượng của ta. Nó không chỉ đơn thuần là thanh tẩy, mà còn có khả năng chuyển hóa. Điều này rất hiếm thấy. Có lẽ, nó chính là chìa khóa để đối phó với 'Huyết Ảnh Ma Uyên'."
Mộc Ly thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt to tròn lại ánh lên vẻ tinh nghịch. "May mà có Lâm Phong ca ca. Không thì chúng ta đã bị cái khí đó hút cạn linh khí rồi." Nàng le lưỡi, rồi lại nhìn chằm chằm vào những phù văn cổ xưa trên vách đá. "Nhưng ai đã tạo ra những phù văn này vậy? Trông chúng thật cũ kỹ."
"Đó là những phù văn của nền văn minh cổ đại, Mộc Ly." Tần Nguyệt giải thích. "Di tích này đã tồn tại hàng vạn năm, và những phù văn này là một phần của nó. Ma giáo chỉ đang lợi dụng chúng, biến chúng thành công cụ cho tà thuật của mình."
Lâm Phong nhìn tấm bản đồ một lần nữa. Mũi tên trên bản đồ chỉ rõ ràng rằng họ đang đi đúng hướng, sâu hơn vào di tích. "Chúng ta phải tiếp tục. Ma giáo đang chạy đua với thời gian, và chúng ta không thể để chúng đạt được mục đích. 'Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.' Chúng ta mang trong mình chính nghĩa, không sợ tà ma." Hắn nói, giọng điệu kiên định, ánh mắt rực lửa. Cảm giác nguy hiểm vẫn còn đó, nhưng không thể làm lung lay ý chí của hắn. Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt.
***
Nhóm Lâm Phong tiếp tục tiến sâu hơn vào mê cung đá. Hành lang dần trở nên rộng lớn hơn, nhưng cũng tối tăm hơn, như một cái yết hầu khổng lồ nuốt chửng mọi ánh sáng. Không khí trở nên nặng nề, u ám đến nghẹt thở, đầy rẫy sát khí và ma khí cuồn cuộn. Ánh sáng yếu ớt từ những viên linh thạch và pháp khí của họ giờ đây cũng dường như bị nuốt chửng, chỉ còn lại những vệt sáng xanh lè hoặc đỏ máu mờ ảo, tạo nên những cái bóng ma quái nhảy múa trên vách đá, như vô số linh hồn đang than khóc. Tiếng gió rít qua các khe hở, tiếng nước chảy róc rách yếu ớt bị át bởi tiếng động cơ rì rầm ghê rợn, một âm thanh trầm đục, đều đặn vang lên từ phía trước, như tiếng tim đập của một con quái vật khổng lồ. Và xen lẫn trong đó, là tiếng than khóc yếu ớt và vô vọng, như những lời cầu xin cuối cùng của các vật tế phẩm.
Mùi máu tanh nồng, mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi ma khí đậm đặc đến nghẹt thở, mùi mục nát và một mùi hôi khó tả như tử khí, tất cả hòa quyện lại, tấn công khứu giác, khiến ai cũng phải nôn nao. Đây không còn là một di tích cổ kính nữa, mà là một địa ngục trần gian, một nơi mà sự sống bị tước đoạt và biến thành năng lượng cho tà ác.
Thôn Thiên Thử đột ngột dừng lại, cả cơ thể nó run rẩy dữ dội, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đầy vẻ hoảng sợ. Nó rít lên những tiếng chiêm chiếp yếu ớt, sau đó co rúm lại, như muốn trốn vào trong lòng đất.
“Thôn Thiên Thử đang rất sợ hãi.” Mộc Ly thì thầm, nàng chưa bao giờ thấy linh thú của mình biểu hiện như vậy. Nàng cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải từ bên ngoài, mà từ chính bên trong.
Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt hắn trở nên cực kỳ cảnh giác. Hắn đã cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác khổng lồ từ phía trước, mạnh hơn bất kỳ thứ gì hắn từng đối mặt. Luồng năng lượng này không chỉ mang theo ma khí, mà còn có cả sự tham lam, tàn bạo và một ý chí hủy diệt. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn rung động dữ dội, không ngừng phát ra ánh sáng xanh tím, như đang cảnh báo về một hiểm họa lớn hơn.
Họ cẩn trọng tiến vào một căn phòng rộng lớn, tối tăm như địa ngục. Trung tâm căn phòng là một trận pháp ma quái khổng lồ, được vẽ bằng máu tươi và khắc bằng xương thú khổng lồ, đang hoạt động rì rầm, phát ra những tia sáng đỏ máu ghê rợn, chiếu rọi lên những đường nét phức tạp của trận pháp. Trận pháp này không chỉ đơn thuần là một bản vẽ, mà là một cỗ máy sống, đang hút năng lượng từ các vật tế phẩm nằm la liệt xung quanh. Đó là những thi thể khô héo, méo mó của yêu thú và thậm chí là tu sĩ cấp thấp, ánh mắt chúng vẫn còn đọng lại sự kinh hoàng và tuyệt vọng tột cùng. Máu của chúng đã khô cạn, linh hồn của chúng đã bị rút sạch, chỉ còn lại những cái xác không hồn.
Mộc Ly nhìn thấy cảnh tượng đó, đôi mắt nàng mở to, che miệng lại, gần như nôn khan. Nàng chưa bao giờ chứng kiến sự tàn bạo đến mức này. Tuyết Dao cũng khẽ cau mày, sát khí bùng nổ quanh người nàng, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay nàng khẽ rung lên, như muốn chém nát tất cả.
Tần Nguyệt sắc mặt tái nhợt, giọng nàng run rẩy, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh để phân tích. “Đây là… ‘Huyết Tế Đoạt Hồn Trận’! Chúng đang hút sinh mệnh và linh khí để nuôi dưỡng một thứ gì đó tà ác! Chúng muốn hồi sinh một thứ gì đó từ 5,000 năm trước! Đây là một trận pháp cấm kỵ, đã thất truyền từ rất lâu rồi!” Nàng không thể tin vào mắt mình. Trận pháp này đã từng được sử dụng trong Đại Địa Phân Liệt, gây ra vô số tai ương, tưởng chừng đã bị tiêu diệt hoàn toàn.
“Quá tàn nhẫn! Không thể để chúng tiếp tục! Phải phá hủy trận pháp này ngay!” Tuyết Dao lạnh giọng nói, nàng lao lên phía trước, kiếm khí băng hàn bùng nổ, chuẩn bị chém vào trận pháp.
“Khoan đã, Tuyết Dao!” Lâm Phong gọi lại, giọng hắn trầm xuống, ánh mắt vẫn tập trung vào căn phòng. Hắn cảm nhận được một điều gì đó khác, một sự nguy hiểm không chỉ đến từ trận pháp. Ở một góc phòng, một tấm bia đá cổ xưa, bị ma khí bao phủ, đứng sừng sững, như một vật thể quyền năng đang chờ đợi.
Lâm Phong nhìn chằm chằm vào tấm bia đá, ánh mắt rực lửa. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng rung động dữ dội, dường như đang cảnh báo về một hiểm họa lớn hơn, một bí mật sâu xa hơn cả trận pháp này. “Tà Nguyệt Ấn… nó là chìa khóa. Và đây… đây là nơi chúng sẽ kích hoạt ‘Huyết Ảnh Ma Uyên’!” Hắn lẩm bẩm, một sự thật kinh hoàng dần hiện rõ trong tâm trí chàng. “Chúng ta đến không đúng lúc, nhưng cũng không thể lùi bước! Nhân Đạo Hữu Tình, chúng ta phải ngăn chặn chúng!”
Hắn tiến đến tấm bia đá, dùng Huyễn Mặc Quyển quét qua. Ngay lập tức, ma khí bao phủ tấm bia nhanh chóng bị hấp thụ vào cuốn sách, lộ ra một biểu tượng hình trăng khuyết màu đỏ máu khắc sâu, giống hệt ký hiệu ‘Tà Nguyệt Ấn’ trên bản đồ. Biểu tượng này phát ra một luồng sáng đỏ máu yếu ớt, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, một cảm giác cổ xưa và tà ác. Sự cộng hưởng giữa Huyễn Mặc Quyển và ‘Tà Nguyệt Ấn’ trên tấm bia đá càng lúc càng mạnh mẽ, như hai mảnh ghép của một bức tranh khổng lồ đang dần khớp lại, cho thấy mối liên hệ sâu sắc giữa Lâm Phong, bảo vật của chàng và bí mật của ‘Huyết Ảnh Ma Uyên’, có thể là một phần di sản của nền văn minh cổ đại.
Trong khi đó, Mộc Ly và Tuyết Dao chuẩn bị phá hủy trận pháp, nhưng đúng lúc đó, một luồng ý niệm tà ác cực mạnh, lạnh lẽo và đầy uy áp bỗng quét qua, khiến cả nhóm rùng mình. Luồng ý niệm này không chỉ là một cảm giác, mà là một sự hiện diện rõ ràng, như có một con mắt vô hình đang quan sát họ từ một nơi nào đó không xa. Nó không phải là ma khí đơn thuần, mà là ý chí của một cường giả, một sự tồn tại vượt xa những gì họ từng đối mặt.
Ngay sau đó, một tiếng cười lạnh lẽo, trầm thấp và đầy vẻ khinh miệt vang vọng khắp căn phòng, như tiếng xé toạc màn đêm. Tiếng cười đó không đến từ bất kỳ hướng cụ thể nào, mà như phát ra từ chính không khí xung quanh, khiến xương cốt của mọi người đều lạnh toát.
“Ngươi nghĩ rằng việc phá hủy một trận pháp tầm thường này có thể ngăn cản được ta sao, những con kiến nhỏ bé?” Giọng nói đó vang lên, đầy vẻ chế giễu và tàn bạo, mang theo một luồng sức mạnh hủy diệt không thể tưởng tượng nổi. “Các ngươi đã đến quá muộn rồi. ‘Tà Nguyệt Ấn’ đã được thức tỉnh, và ‘Huyết Ảnh Ma Uyên’ sẽ sớm mở ra. Toàn bộ tu chân giới này, rồi sẽ chìm trong huyết hải!”
Lâm Phong quay phắt lại, ánh mắt sắc bén quét qua bóng tối. Hắn biết, một nhân vật cấp cao của Ma giáo Huyết Ảnh đã xuất hiện, và mối đe dọa thực sự đã bắt đầu. Cuộc chạy đua với thời gian đã kết thúc, và một cuộc chiến cam go hơn nhiều đang chờ đợi. Hắn siết chặt Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn bên trong. Đây không chỉ là vì bản thân hắn, mà là vì tất cả sinh linh trên thế gian này.