Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 158

Bí Mật Cổ Xưa: Mục Tiêu Huyết Ảnh

4202 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình huống căng thẳng từ cuối Chương 157: cuộc chạm trán trực diện với Ma giáo Huyết Ảnh.,Lâm Phong và Tần Nguyệt thu thập thông tin quan trọng từ kẻ địch và môi trường xung quanh, đặc biệt là về mục đích của Ma giáo.,Nhận ra Ma giáo Huyết Ảnh đang tìm kiếm một bảo vật hoặc bí thuật cổ xưa cực kỳ quan trọng, ẩn sâu trong Cổ Di Tích Huyền Không, liên quan trực tiếp đến 'Tà Nguyệt Ấn' và 'Huyết Ảnh Ma Uyên'.,Tăng cường sự căng thẳng và cảm giác nguy hiểm, làm nổi bật sự xảo quyệt và tàn bạo của Ma giáo Huyết Ảnh, đồng thời hé lộ quy mô lớn hơn của âm mưu.,Thúc đẩy phát triển cốt truyện, tạo động lực cho nhóm Lâm Phong tiến sâu hơn và chuẩn bị cho cuộc đối đầu quy mô lớn hơn với Ma giáo Huyết Ảnh (Chương 160).
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Thôn Thiên Thử, Hắc Sa Hộ Pháp, Ma Môn Đệ Tử
Mood: Tense, mysterious, action-packed, urgent
Kết chương: [object Object]

Tiếng cười lạnh lẽo, trầm thấp và đầy vẻ khinh miệt vang vọng khắp căn phòng, như tiếng xé toạc màn đêm, khiến xương cốt của mọi người đều lạnh toát. Nó không chỉ là âm thanh, mà là một luồng ý chí tà ác hùng mạnh, một sự tồn tại vượt xa những gì Lâm Phong từng đối mặt, đang bao trùm lấy không gian. Không khí đặc quánh ma khí, lạnh lẽo đến tận xương, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và chút tanh nồng của huyết dịch đã khô cạn, như thể căn phòng này vừa là nơi tế lễ, vừa là một lò sát sinh cổ xưa.

Từ làn ma khí đen kịt cuộn trào lên giữa căn phòng, ngay trước tấm bia đá ‘Tà Nguyệt Ấn’, một bóng người cao lớn, khoác hắc bào, từ từ hiện ra. Mỗi bước chân của hắn dường như khiến cả không gian rung chuyển, ma khí xung quanh hắn không ngừng xoáy vặn, như một hắc động nhỏ nuốt chửng mọi ánh sáng. Khuôn mặt hắn bị che khuất bởi chiếc mặt nạ xương trắng hếu ghê rợn, nhưng đôi mắt ẩn sau lớp mặt nạ đó lại đỏ ngầu như hai đốm lửa quỷ dị, lóe lên vẻ khinh thường và tàn bạo đến cực điểm. Hắn đứng uy nghi trước tấm bia đá, như một vị thần tà ác đang canh giữ bảo vật của mình. Đó chính là Hắc Sa Hộ Pháp, một trong những cường giả cấp cao của Ma giáo Huyết Ảnh.

“Ngươi nghĩ rằng việc phá hủy một trận pháp tầm thường này có thể ngăn cản được ta sao, những con kiến nhỏ bé?” Giọng nói của Hắc Sa Hộ Pháp trầm đục, vang vọng như tiếng chuông từ địa ngục, mang theo một luồng sức mạnh hủy diệt không thể tưởng tượng nổi, khiến cả không gian như muốn vỡ vụn. Hắn đưa bàn tay phủ đầy hắc khí lên không trung, như thể đang chơi đùa với sinh mệnh của những kẻ dám đối đầu. “Các ngươi đã đến quá muộn rồi. ‘Tà Nguyệt Ấn’ đã được thức tỉnh, và ‘Huyết Ảnh Ma Uyên’ sẽ sớm mở ra. Toàn bộ tu chân giới này, rồi sẽ chìm trong huyết hải!”

Lâm Phong quay phắt lại, ánh mắt sắc bén như chim ưng quét qua bóng tối, tập trung vào bóng dáng cao lớn của Hắc Sa Hộ Pháp. Hắn siết chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn bên trong nó đang cộng hưởng mạnh mẽ với luồng ma khí khổng lồ từ kẻ địch. Một cảm giác áp lực nặng nề đè lên lồng ngực, không chỉ vì sự uy hiếp từ đối phương, mà còn vì gánh nặng trách nhiệm đang đè lên vai hắn. Mùi ma khí nồng nặc đến mức muốn xộc thẳng vào phổi, khiến hơi thở trở nên khó khăn.

“Ma giáo Huyết Ảnh các ngươi cuối cùng cũng lộ diện,” Lâm Phong cất giọng, dù đối mặt với cường địch, giọng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, thậm chí còn pha chút châm biếm thường thấy. “Âm mưu gì ở nơi cổ xưa này mà lại phải dùng đến cả ‘Huyết Tế Đoạt Hồn Trận’ tàn độc như vậy? Chẳng lẽ Ma giáo các ngươi chỉ có thể dựa vào việc hút máu người vô tội để đạt được mục đích đen tối của mình?”

Hắc Sa Hộ Pháp ngửa đầu cười khẩy, tiếng cười khô khốc, ghê rợn, khiến Mộc Ly phải rụt cổ lại, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ sợ hãi. “Một lũ chuột nhắt dám quấy phá đại sự của bản Hộ Pháp. Ngươi không cần biết gì cả, chỉ cần biết cái chết là số phận của kẻ xen vào. Ngươi và những kẻ đi theo ngươi, sẽ trở thành vật tế phẩm tiếp theo cho Huyết Ảnh Ma Uyên!” Hắn vung tay, luồng ma khí đen kịt từ cơ thể hắn bỗng bùng lên dữ dội, cuốn theo những mảnh vụn đá cổ và xương trắng bay lượn trong không trung, tạo thành một cơn lốc xoáy chết chóc.

Tần Nguyệt, với khuôn mặt tái nhợt vì lo lắng, vội vàng lên tiếng cảnh báo, giọng nàng khẽ run rẩy nhưng vẫn cố giữ sự rõ ràng: “Hắn là Hộ Pháp cấp cao của Ma giáo Huyết Ảnh! Ma khí của hắn rất tinh thuần và mạnh mẽ, Lâm Phong cẩn thận! Hắn đã đạt đến cảnh giới Nguyên Anh hậu kỳ, thậm chí là đỉnh phong!” Nàng đưa mắt nhìn tấm bia đá, rồi lại nhìn Hắc Sa Hộ Pháp, trong đầu nàng đang cố gắng xâu chuỗi mọi thông tin lại với nhau.

Nghe vậy, Lâm Phong khẽ nhíu mày. Nguyên Anh hậu kỳ? Đó là một cảnh giới mà hắn chưa từng đối mặt trực tiếp. Nhưng hắn biết, đây không phải lúc để lùi bước. “Nhân Đạo Hữu Tình,” hắn thầm nhủ, “chúng ta phải ngăn chặn chúng!” Hắn cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ Tuyết Dao, sự lo lắng nhưng kiên định của Tần Nguyệt, và cả ánh mắt đầy vẻ dựa dẫm của Mộc Ly. Thôn Thiên Thử trên vai hắn khẽ rít lên một tiếng cảnh báo, đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm vào Hắc Sa Hộ Pháp, sẵn sàng lao vào chiến đấu.

Không nói nhiều lời vô nghĩa, Hắc Sa Hộ Pháp trực tiếp ra tay. Hắn không có vẻ gì là muốn kéo dài cuộc đối thoại. Từ lòng bàn tay hắn, một luồng ma khí khổng lồ, đen đặc như mực tàu, cuồn cuộn lao thẳng về phía nhóm Lâm Phong. Luồng ma khí này không chỉ mang theo áp lực kinh hoàng, mà còn chứa đựng một ý chí ăn mòn, như muốn nuốt chửng tất cả sự sống trên đường đi của nó. Tiếng gió rít gào mang theo ma khí, như tiếng quỷ khóc thần sầu, khiến không khí càng thêm nặng nề và ngột ngạt.

“Cẩn thận!” Lâm Phong hét lớn. Hắn không chút do dự, rút Cửu Thiên Huyền Kiếm ra khỏi vỏ. Một luồng kiếm khí màu xanh lam rực rỡ bùng nổ, xé toạc màn ma khí u ám, như một tia sét đánh xuống giữa đêm đen. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay Lâm Phong phát ra tiếng ngân vang trong trẻo, tựa hồ đang thức tỉnh, cảm nhận được sự tà ác đang đến gần. Kiếm khí của hắn không hề né tránh, mà trực diện đón đỡ luồng ma khí khổng lồ kia.

Hai luồng năng lượng đối lập nhau, một bên là ma khí âm hàn tà ác, một bên là kiếm khí chính đạo cương mãnh, va chạm vào nhau giữa không trung, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, vang vọng khắp căn phòng nghi lễ cổ xưa. Cả căn phòng rung chuyển dữ dội, đá vụn và bụi đất bay mù mịt. Một làn sóng xung kích vô hình lan tỏa, đẩy lùi mọi thứ xung quanh. Lâm Phong cảm thấy một lực phản chấn khổng lồ truyền đến từ Cửu Thiên Huyền Kiếm, khiến cánh tay hắn tê dại. Ma khí của Hắc Sa Hộ Pháp quả thực rất mạnh, vượt xa những kẻ Ma giáo mà hắn từng đối mặt trước đây. Tuy nhiên, kiếm khí của hắn, được Huyễn Mặc Quyển âm thầm gia trì, cũng không hề yếu thế, thành công chặn đứng đòn tấn công đầu tiên.

Tuyết Dao đã vào thế thủ từ trước. Băng Phách Kiếm trong tay nàng tỏa ra khí lạnh thấu xương, tạo thành một lá chắn băng mỏng manh nhưng kiên cố, bảo vệ Mộc Ly và Tần Nguyệt khỏi làn sóng xung kích. Khuôn mặt nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên sự tập trung cao độ, sát khí quanh người nàng bùng nổ, sẵn sàng chiến đấu đến cùng. Mộc Ly, dù có chút sợ hãi, nhưng cũng đã nhanh chóng lấy lại tinh thần, rút ra hai con dao găm nhỏ xíu, ánh mắt sắc lẹm lướt quanh, tìm kiếm sơ hở. Thôn Thiên Thử thì đã nhảy xuống khỏi vai Lâm Phong, lông trắng muốt dựng đứng, nhe răng nanh sắc nhọn về phía Hắc Sa Hộ Pháp, phát ra những tiếng rít gừ gừ đầy đe dọa.

Lâm Phong cảm nhận được sự đoàn kết và tin tưởng từ đồng đội, điều đó tiếp thêm sức mạnh cho hắn. Hắn biết, trận chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng hắn cũng không phải là kẻ dễ bị khuất phục. Hắn là Lâm Phong, kẻ nghịch thiên cải mệnh, kẻ sẽ không bao giờ lùi bước trước bất cứ thế lực tà ác nào. Hắn không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì những người hắn yêu thương, và vì sự bình yên của cả tu chân giới. Hắn hít sâu một hơi, nén lại sự choáng váng từ cú va chạm, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào Hắc Sa Hộ Pháp, sẵn sàng cho một cuộc chiến sinh tử.

***

Trận chiến bùng nổ dữ dội. Căn phòng nghi lễ cổ xưa, vốn đã tăm tối và u ám, giờ đây trở thành một chiến trường hỗn loạn, bị xé toạc bởi những luồng năng lượng đối lập. Tiếng binh khí va chạm, tiếng gầm thét, tiếng rít gào của ma khí, và cả tiếng bùng nổ của các loại pháp thuật, vang vọng không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Không khí trong phòng bị nhiễu loạn bởi những luồng năng lượng hỗn loạn, lúc nóng bừng bởi kiếm khí rực lửa, lúc lạnh thấu xương bởi ma khí âm hàn, cảm giác nóng lạnh đan xen đến khó chịu. Mùi lưu huỳnh và mùi máu tanh bắt đầu hòa quyện, tạo nên một thứ hương vị ghê rợn.

Lâm Phong vận dụng Cửu Thiên Huyền Kiếm, kiếm khí sắc bén như thủy triều dâng, trực diện đối đầu với Hắc Sa Hộ Pháp. Mỗi nhát kiếm của hắn đều mang theo uy lực kinh người, chém tan từng luồng ma khí đen kịt mà Hắc Sa Hộ Pháp phóng ra. Hắn di chuyển nhanh nhẹn, linh hoạt, tránh né những đòn tấn công hiểm độc từ đối phương, đồng thời tìm kiếm sơ hở để phản công. Hắn cảm thấy Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể đang rung động không ngừng, dường như đang âm thầm tăng cường sức mạnh cho kiếm khí của hắn, giúp hắn đối phó với ma khí tinh thuần của Hắc Sa Hộ Pháp. Trong những khoảnh khắc giao tranh kịch liệt, Lâm Phong để ý thấy Hắc Sa Hộ Pháp, dù đang bị hắn dồn ép, vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định với tấm bia đá ‘Tà Nguyệt Ấn’, như thể hắn đang cố gắng bảo vệ nó khỏi bất kỳ tổn hại nào. Điều này càng củng cố suy đoán của Lâm Phong: tấm bia đá này chính là mấu chốt của toàn bộ âm mưu.

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục nhưng đầy sát khí, Băng Phách Kiếm trong tay nàng như một luồng sáng trắng bạc, tạo ra những cơn bão tuyết đóng băng, hỗ trợ từ cánh. Những luồng kiếm khí băng hàn của nàng không chỉ làm chậm tốc độ của Hắc Sa Hộ Pháp mà còn tạo ra những vết nứt trên lớp ma khí bảo vệ của hắn, mở ra cơ hội cho Lâm Phong. Nàng di chuyển duyên dáng nhưng đầy uy lực, mỗi chiêu thức đều nhắm thẳng vào yếu điểm, không hề thừa thãi. “Ma khí của hắn có vẻ không ổn định, có sơ hở!” Tuyết Dao lạnh lùng nói, giọng nàng vẫn trong trẻo nhưng mang theo sự sắc bén của kiếm khí, khi nàng tung ra một đòn ‘Băng Phách Trảm’ mạnh mẽ, khiến Hắc Sa Hộ Pháp phải tạm thời chùn bước.

Cùng lúc đó, Mộc Ly linh hoạt di chuyển giữa những tảng đá đổ nát, như một con sóc rừng lanh lợi. Nàng tung ra các đòn tấn công bất ngờ bằng cặp dao găm của mình, nhắm vào những Ma Môn Đệ Tử phụ trợ đang cố gắng tiếp cận nhóm. Những Ma Môn Đệ Tử này, dù đông đảo, nhưng yếu hơn Hắc Sa Hộ Pháp rất nhiều, nhanh chóng gục ngã dưới sự nhanh nhẹn và tinh quái của Mộc Ly. “Tên này dai như đỉa! Lâm Phong, cần ta hỗ trợ không?” Mộc Ly hét lớn, né tránh một luồng ma khí đen kịt xẹt qua bên tai, rồi nhanh chóng lao tới chém hạ một tên Ma Môn Đệ Tử khác. Vẻ mặt nàng vừa nghiêm túc khi chiến đấu, vừa pha chút hồn nhiên, tò mò về những tàn tích cổ xưa xung quanh. Thôn Thiên Thử, với kích thước nhỏ bé nhưng nhanh như chớp, đã biến thành một luồng ánh sáng trắng, vờn quanh các Ma Môn Đệ Tử, cắn xé và quấy rối chúng, khiến chúng không thể tập trung vào việc tấn công.

Tần Nguyệt, dù không trực tiếp giao chiến, lại là hậu phương vững chắc nhất. Nàng đứng cách xa tâm điểm trận chiến một chút, gương mặt điềm tĩnh, tập trung cao độ. Đôi tay nàng không ngừng điểm chỉ, tạo ra những pháp trận nhỏ hỗ trợ, vừa để bảo vệ đồng đội, vừa để hóa giải một phần ma khí xung quanh. Đồng thời, nàng không ngừng quan sát, cố gắng đọc hiểu các ký hiệu cổ xưa trên tấm bia đá và những vật phẩm Ma giáo để lại trên mặt đất. Kiến thức uyên bác của nàng là chìa khóa để hiểu rõ âm mưu của Ma giáo. “Một cuộn da nhỏ… có vẻ là bản kế hoạch…” Tần Nguyệt lẩm bẩm, ánh mắt nàng dừng lại trên một cuộn da cổ, màu xám tro, rơi ra từ người một tên Ma Môn Đệ Tử vừa bị Thôn Thiên Thử cắn đứt gân chân.

Lâm Phong, trong lòng, suy nghĩ nhanh như điện. “Hắn đang cố gắng bảo vệ thứ gì? ‘Tà Nguyệt Ấn’ này… có vẻ là một loại chìa khóa?” Hắn hiểu rằng, để có thể ngăn chặn Ma giáo, không chỉ cần đánh bại Hắc Sa Hộ Pháp, mà còn phải hiểu rõ mục đích thực sự của chúng. Hắn cần một cơ hội để kiểm tra kỹ tấm bia đá và những gì Ma giáo đã để lại.

Với một quyết tâm mãnh liệt, Lâm Phong dồn toàn bộ sức mạnh vào Cửu Thiên Huyền Kiếm. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn phát ra ánh sáng mờ ảo, truyền một luồng năng lượng khổng lồ vào kiếm. “Huyễn Mặc Kiếm Khí!” Hắn hét lớn, tung ra một đòn mạnh mẽ, kiếm khí rực rỡ như một dải ngân hà thu nhỏ, mang theo uy lực hủy diệt, lao thẳng vào Hắc Sa Hộ Pháp. Đòn tấn công này không chỉ mạnh mẽ về vật chất mà còn chứa đựng ý chí cương mãnh, trực diện phá vỡ lớp phòng ngự ma khí của Hắc Sa Hộ Pháp.

Hắc Sa Hộ Pháp, dù kiêu ngạo, cũng không thể khinh thường đòn tấn công này. Hắn buộc phải dồn toàn bộ ma khí để chống đỡ, tạo ra một lá chắn đen kịt dày đặc. Cuộc va chạm lần này tạo ra một tiếng nổ còn lớn hơn trước, chấn động cả căn phòng. Hắc Sa Hộ Pháp bị đẩy lùi mạnh mẽ, thân hình cao lớn của hắn lùi lại mấy bước chân, tạo ra một khoảng trống chiến thuật.

Đúng lúc này, Thôn Thiên Thử, như một bóng ma trắng, nhanh chóng tận dụng khoảng trống đó. Nó lao thẳng về phía cuộn da nhỏ mà Tần Nguyệt đã phát hiện, dùng răng nanh sắc nhọn cắn lấy, rồi thoắt cái đã mang về cho Tần Nguyệt. Cả quá trình chỉ diễn ra trong tích tắc, nhanh đến mức Hắc Sa Hộ Pháp cũng không kịp phản ứng.

“Khốn kiếp!” Hắc Sa Hộ Pháp gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên sự tức giận. Hắn không ngờ rằng, trong trận chiến căng thẳng như vậy, một con chuột nhỏ bé lại có thể làm được điều đó. Hắn biết, cuộn da đó chứa đựng thông tin quan trọng mà Ma giáo Huyết Ảnh đã dày công thu thập. Nhưng lúc này, hắn đã bị Lâm Phong và Tuyết Dao dồn ép, không thể phân tâm để lấy lại.

Trận chiến vẫn tiếp diễn, nhưng cán cân đã bắt đầu nghiêng về phía nhóm Lâm Phong. Hắc Sa Hộ Pháp, dù mạnh mẽ, nhưng có vẻ như hắn đang cố gắng bảo vệ một thứ gì đó, khiến hắn không thể dốc toàn lực chiến đấu. Lâm Phong thì ngược lại, càng đánh càng hăng, kiếm khí càng lúc càng sắc bén, áp chế hoàn toàn đối phương. Hắn biết, họ đang ở rất gần với một bí mật kinh hoàng, và cuộn da trên tay Tần Nguyệt có thể là chìa khóa để giải mã nó.

***

Sau một hồi giao tranh ác liệt, căn phòng nghi lễ cổ xưa bao trùm trong một bầu không khí hỗn loạn nhưng dần lắng xuống. Hắc Sa Hộ Pháp, dù bị Lâm Phong và Tuyết Dao gây ra tổn thất đáng kể, vẫn kịp dùng một bí thuật để rút lui. Ma khí trong căn phòng bắt đầu tan đi, để lại một không khí hơi loãng và se lạnh, không còn ngột ngạt như trước. Những vết nứt toác trên tường đá, những mảnh vụn xương và đá văng khắp nơi là minh chứng cho trận chiến vừa qua.

“Lần này coi như các ngươi may mắn!” Giọng nói của Hắc Sa Hộ Pháp vang vọng từ xa, đầy vẻ hận ý và căm phẫn, như tiếng quỷ dữ vọng về từ cõi chết. “Nhưng ‘Thần Khí Chi Tâm’ sẽ thuộc về Ma giáo Huyết Ảnh! Các ngươi sẽ phải trả giá!” Tiếng hắn dần tắt hẳn, và cuối cùng chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ của di tích.

Lâm Phong thở dốc, thu Cửu Thiên Huyền Kiếm về vỏ. Một cảm giác mệt mỏi ập đến, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén, quét một lượt quanh căn phòng, đảm bảo không còn mối đe dọa nào. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn vẫn âm ỉ rung động, nhưng không còn mãnh liệt như lúc giao chiến với Hắc Sa Hộ Pháp nữa. Hắn nhìn sang Tần Nguyệt, nàng đang cẩn thận mở cuộn da mà Thôn Thiên Thử đã mang về.

Cuộn da màu xám tro, cũ kỹ, tỏa ra một mùi ẩm mốc của thời gian. Trên đó khắc những ký hiệu cổ xưa, phức tạp và đầy bí ẩn, dường như đã tồn tại từ hàng vạn năm trước. Tần Nguyệt, với đôi tay khẽ run rẩy, khó khăn đọc từng chữ, từng dòng, khuôn mặt nàng dần trở nên tái nhợt. Đôi mắt phượng của nàng mở to, ánh lên vẻ kinh ngạc và sợ hãi tột độ khi nàng hiểu được ý nghĩa của những dòng chữ đó.

“Đây là… đây là…” Tần Nguyệt thì thào, giọng nàng run rẩy đến mức khó nghe. Nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, đôi mắt đầy vẻ hoảng loạn. “Đây là… một bản đồ cổ và đồng thời cũng là một loại chú giải! Nó nói về… ‘Tà Nguyệt Ấn’… chính là chìa khóa… dẫn đến… ‘Thần Khí Chi Tâm’… nơi phong ấn sức mạnh của Kỷ Nguyên Thần Ma… có thể thay đổi Địa Mạch… gây ra… Đại Địa Phân Liệt… 5,000 năm trước…”

Lời nói của Tần Nguyệt như sấm sét đánh thẳng vào tâm trí Lâm Phong. “Thần Khí Chi Tâm? Liên quan đến Đại Địa Phân Liệt ư?” Hắn lẩm bẩm, lồng ngực hắn đập thình thịch. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn bỗng rung động dữ dội chưa từng có, như thể đang phản ứng mãnh liệt với cái tên “Thần Khí Chi Tâm” và “Kỷ Nguyên Thần Ma”. Một luồng cảm giác cổ xưa, hùng vĩ và bi tráng ập đến tâm trí hắn, khiến hắn có cảm giác như mình đang đứng giữa dòng chảy lịch sử vĩ đại.

Tuyết Dao, với khuôn mặt lạnh lùng thường thấy, cũng không giấu được vẻ nghiêm trọng. “Nếu Ma giáo có được thứ đó, hậu quả sẽ khôn lường.” Nàng nói, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên quyết. Nàng hiểu rõ sự đáng sợ của “Đại Địa Phân Liệt” đã gây ra thảm họa như thế nào cho thế giới tu chân 5,000 năm trước.

Mộc Ly, nghe Tần Nguyệt giải thích, đôi mắt to tròn của nàng mở rộng hết cỡ, vẻ hồn nhiên thường ngày đã bị thay thế bởi sự kinh hoàng và lo lắng. “Đại Địa Phân Liệt? Đó không phải là truyền thuyết về sự kiện đã hủy diệt cả một nền văn minh sao? Ma giáo muốn tái tạo lại điều đó ư?” Nàng che miệng, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng rít lên khe khẽ, như thể nó cũng cảm nhận được sự nguy hiểm khủng khiếp từ cái gọi là “Thần Khí Chi Tâm”.

Tần Nguyệt hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân. “Bản chú giải này nói rằng, ‘Thần Khí Chi Tâm’ là trái tim của một cỗ máy hoặc một pháp khí siêu việt, được tạo ra từ Kỷ Nguyên Thần Ma cổ đại. Nó chứa đựng một nguồn năng lượng khổng lồ, có khả năng điều khiển Địa Mạch, thay đổi cân bằng ngũ hành, thậm chí là làm rung chuyển cả Hạ Giới. 5,000 năm trước, khi ‘Đại Địa Phân Liệt’ xảy ra, các tiền bối đã cố gắng phong ấn nó tại nơi sâu nhất của Cổ Di Tích Huyền Không này, sử dụng ‘Tà Nguyệt Ấn’ làm chìa khóa và vô số trận pháp khác để ngăn chặn sức mạnh của nó. Ma giáo Huyết Ảnh… chúng không chỉ muốn có được sức mạnh, mà chúng muốn đảo ngược vận mệnh, hoặc tệ hơn, kiểm soát sự kiện Đại Địa Phân Liệt để tạo ra một thế giới mới theo ý chúng!”

Lâm Phong chăm chú lắng nghe từng lời Tần Nguyệt nói. Hắn nhìn chằm chằm vào bản đồ và cuộn da cổ, Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn rung động dữ dội hơn bao giờ hết, như thể đang cố gắng truyền đạt một điều gì đó. Hắn cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với ‘Tà Nguyệt Ấn’ và ‘Thần Khí Chi Tâm’, một cảm giác thôi thúc từ sâu thẳm huyết mạch. Phải chăng thân thế bí ẩn của hắn, và cả Huyễn Mặc Quyển, có liên quan đến nền văn minh cổ đại đã tạo ra ‘Thần Khí Chi Tâm’ này? Phải chăng hắn chính là ‘huyết mạch thức tỉnh’ mà Ma giáo Huyết Ảnh từng nhắc đến?

Những câu hỏi dồn dập trong tâm trí Lâm Phong, nhưng hắn biết, đây không phải lúc để suy tư. Âm mưu của Ma giáo Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần là chiếm đoạt bảo vật, mà là một kế hoạch kinh thiên động địa, có thể đẩy toàn bộ Hạ Giới vào một thảm họa diệt vong còn lớn hơn cả sự kiện 5,000 năm trước. Cuộc chiến này, không còn là vì bản thân Lâm Phong hay vì cơ duyên cá nhân, mà là vì vận mệnh của vạn vật chúng sinh.

Tần Nguyệt hoàn tất việc giải mã, gương mặt nàng vẫn tái nhợt vì lo lắng, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên định. Cả nhóm nhận ra mức độ nghiêm trọng của âm mưu Ma giáo. Họ không thể lùi bước. Lâm Phong siết chặt tay, nhìn vào ánh mắt của các nàng. “Nếu ‘Thần Khí Chi Tâm’ có thể thay đổi vận mệnh Hạ Giới, vậy chúng ta phải ngăn chặn chúng bằng mọi giá. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên… nhưng Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Chúng ta không thể để chúng hủy hoại sự sống này.” Hắn nói, giọng nói trầm ổn và đầy uy lực, mang theo ý chí kiên định không gì lay chuyển nổi.

Họ đã tiến sâu vào Cổ Di Tích Huyền Không, và giờ đây, mục tiêu của họ đã rõ ràng hơn bao giờ hết: tìm ra ‘Thần Khí Chi Tâm’ trước Ma giáo Huyết Ảnh, và ngăn chặn chúng kích hoạt ‘Huyết Ảnh Ma Uyên’. Cuộc phiêu lưu đã biến thành một cuộc chạy đua sinh tử, một trận chiến vì số phận của cả một thế giới. Và Lâm Phong, với Huyễn Mặc Quyển trong tay, cảm thấy gánh nặng của sứ mệnh lịch sử đang đè nặng lên vai mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ