Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 17

Hang Linh Thạch Bí Ẩn: Kho Báu Dưới Chân Núi Kiếm

4914 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình huống cliffhanger từ Chương 16 (Lâm Phong và Trần Hạo ở Thiên Kiếm Phong).,Thúc đẩy phát triển nhân vật Lâm Phong thông qua việc thể hiện sự thông minh, khả năng phán đoán và tài nguyên của Huyễn Mặc Linh Lực trong việc tìm kiếm cơ duyên.,Khám phá Hang Động Linh Thạch ẩn sâu trong rừng, đúng theo định hướng chương.,Tìm thấy một lượng lớn linh thạch sơ cấp, đặt nền móng vững chắc cho việc tích lũy tài nguyên tu luyện của Lâm Phong.,Củng cố mối quan hệ huynh đệ và sự tin tưởng lẫn nhau giữa Lâm Phong và Trần Hạo qua thử thách mới.,Tăng cường kinh nghiệm chiến đấu thực tế cho Lâm Phong khi đối mặt với Linh Thú Canh Giữ.
Nhân vật: Lâm Phong, Trần Hạo, Địa Long Nhỏ (Guardian Beast)
Mood: Tense, adventurous, triumphant, hopeful
Kết chương: [object Object]

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lâm Phong và Trần Hạo cuối cùng cũng đến được chân Thiên Kiếm Phong. Từ xa nhìn lại, ngọn núi hùng vĩ này thực sự như một thanh kiếm khổng lồ cắm thẳng vào tầng mây, những vách đá sắc nhọn vươn thẳng lên trời, tạo nên một cảnh quan ngoạn mục nhưng cũng đầy vẻ uy nghi, khắc nghiệt. Gió từ đỉnh núi thổi xuống, rít gào như tiếng kiếm khí vút qua, mang theo cái lạnh se sắt và không khí loãng đặc trưng của vùng núi cao.

Không có kiến trúc nhân tạo nào ở đây, chỉ có những khối đá khổng lồ chồng chất lên nhau, phủ đầy rêu phong và những cây thông cổ thụ mọc cheo leo trên vách núi, vươn mình trong gió, thể hiện sức sống mãnh liệt. Mùi đá lạnh, mùi không khí trong lành hòa quyện vào nhau, đôi khi còn ngửi thấy thoáng qua một mùi sắt từ kiếm khí vô hình tỏa ra từ ngọn núi, khiến tinh thần người ta trở nên minh mẫn lạ thường. Tiếng chim ưng kêu vút trên cao, như đang chào đón những kẻ thách thức.

“Đây chính là Thiên Kiếm Phong… Linh khí sắc bén đến lạ lùng.” Trần Hạo thốt lên, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc và một chút kính sợ. Hắn cảm nhận được một loại áp lực vô hình từ ngọn núi, như có hàng vạn lưỡi kiếm đang chĩa vào mình, nhưng không gây đau đớn, chỉ là một cảm giác thách thức mạnh mẽ.

Lâm Phong ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi cao vút, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ. Chàng không hề cảm thấy sợ hãi hay choáng ngợp, ngược lại, trong lòng lại dâng lên một sự hưng phấn tột độ. Đây chính là nơi chàng cần, một môi trường đủ khắc nghiệt để chàng rèn luyện, đủ thử thách để chàng khám phá giới hạn của bản thân và Huyễn Mặc Linh Lực.

“Quả nhiên là Thiên Kiếm Phong!” Lâm Phong khẽ thì thầm, nụ cười nửa miệng quen thuộc xuất hiện trên khuôn mặt thanh tú, ẩn chứa sự tự tin và kiên định. “Cảm giác như mỗi phiến đá, mỗi ngọn cây ở đây đều mang trong mình một loại kiếm ý. Một nơi như thế này, không chỉ rèn luyện linh lực, mà còn rèn luyện cả ý chí và tâm hồn.” Chàng hít sâu một hơi không khí lạnh buốt, cảm thấy toàn thân như được gột rửa, tâm trí trở nên trong sáng hơn bao giờ hết. “Đây mới là nơi ta cần. Một khi đã đến, không thể không lên!”

Chàng quay sang Trần Hạo, ánh mắt kiên định. “Trần huynh, đệ có muốn cùng ta chinh phục ngọn núi này không? Nguy hiểm có thể gấp bội, nhưng cơ duyên cũng sẽ không thiếu.”

Trần Hạo không chút do dự, hắn lập tức gật đầu. “Đương nhiên rồi, Phong ca! Dù là núi đao biển lửa, có huynh ở đâu, đệ theo đến đó!” Dù trong lòng hắn vẫn còn chút e dè trước sự hùng vĩ và khắc nghiệt của Thiên Kiếm Phong, nhưng niềm tin vào Lâm Phong đã lấn át tất cả. Hắn biết, đi theo Lâm Phong, hắn sẽ không bao giờ phải hối hận.

Lâm Phong mỉm cười hài lòng. Chàng biết, Thiên Kiếm Phong sẽ là nơi chàng thu được những cơ duyên lớn về kiếm đạo hoặc rèn luyện ý chí, có thể gặp gỡ một kiếm tu ẩn dật hoặc phát hiện bí mật liên quan đến kiếm thuật cổ xưa. Sự khắc nghiệt của ngọn núi này báo hiệu rằng việc tu luyện sẽ không chỉ là tăng cường linh lực mà còn là rèn giũa tâm trí và ý chí.

Hai người không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ bước những bước đầu tiên trên con đường mòn dẫn lên đỉnh Thiên Kiếm Phong. Dưới ánh hoàng hôn dần tắt, hai bóng dáng nhỏ bé nhưng kiên cường, như hai chấm mực trên bức tranh hùng vĩ của đất trời, bắt đầu cuộc hành trình mới. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai, nhưng với Huyễn Mặc Chi Đạo trong tâm, và một người huynh đệ kề vai sát cánh, Lâm Phong tin rằng họ sẽ vượt qua tất cả.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ núi, rải vàng lên đỉnh Thiên Kiếm Phong, nhưng không hề mang theo hơi ấm. Gió vẫn rít gào từng hồi, mạnh mẽ và lạnh buốt, khiến không khí ở chân núi trở nên loãng đến khó chịu. Lâm Phong đứng thẳng người, hai mắt nhắm nghiền, Huyễn Mặc Quyển trong đan điền âm thầm vận chuyển, từng luồng linh khí vô hình được thu nạp vào cơ thể, rồi lại bị bài xích ra ngoài một cách khó khăn. Chàng có thể cảm nhận rõ ràng sự khắc nghiệt của môi trường này. Linh khí ở đây tinh thuần đến đáng sợ, sắc bén như hàng vạn mũi kiếm vô hình, không ngừng đâm chọc vào kinh mạch. Đối với một tu sĩ Luyện Khí kỳ như chàng, việc hấp thụ chúng chẳng khác nào tự đâm mình bằng dao găm.

"Nơi này... không đơn giản như ta nghĩ." Lâm Phong mở mắt, đôi mày hơi cau lại. Khuôn mặt thanh tú vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong đôi mắt đen láy ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. "Linh khí quá dữ dằn, không phù hợp để đột phá lúc này. Cứ cố chấp ở đây tu luyện chỉ khiến kinh mạch bị tổn thương, nguy hiểm đến căn cơ."

Trần Hạo, thân hình vạm vỡ, đang đứng bên cạnh Lâm Phong, cũng cảm nhận được áp lực vô hình từ ngọn núi. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa hô hấp, nhưng lồng ngực vẫn có chút tức nghẹn. Làn da rám nắng của hắn giờ đây cũng có vẻ tái đi một chút vì lạnh. "Huynh đệ nói phải. Thiên Kiếm Phong có tiếng mà không có miếng thì sao được, linh khí nồng đậm, kiếm ý sắc bén, nhưng với tu vi hiện tại của chúng ta, e rằng... e rằng hơi mạo hiểm." Hắn nhìn lên đỉnh núi cao vời vợi, một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng. "Ta cảm thấy như có hàng ngàn mũi kiếm đang chĩa vào mình vậy. Dù không đau đớn, nhưng lại khiến ta không dám thả lỏng chút nào."

Lâm Phong gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Tu luyện cần cơ duyên, nhưng không phải liều mạng vô ích. Chúng ta cần một môi trường phù hợp hơn để củng cố Luyện Khí kỳ, không thể dục tốc bất đạt." Chàng ngẩng đầu nhìn ra xa, về phía rìa Rừng Cổ Mộc trải dài bên dưới, nơi những tán cây xanh thẫm uốn lượn như dải lụa. "Chúng ta sẽ tìm cơ hội khác, có thể ở vùng rìa Rừng Cổ Mộc gần đây. Ta cảm thấy có gì đó ẩn giấu ở phía đó, một luồng khí tức khác lạ, không quá hung hãn như ở đây, nhưng lại rất tinh thuần."

Trần Hạo nhìn theo hướng tay Lâm Phong chỉ, ánh mắt vẫn còn chút hoài nghi. "Thật sao, Phong ca? Đệ chỉ thấy một màu xanh bạt ngàn của rừng rậm thôi. Huynh đệ có thể cảm nhận được điều đó sao?"

Lâm Phong mỉm cười bí ẩn, nụ cười nửa miệng tinh quái xuất hiện. "Huyễn Mặc Quyển của ta có một vài khả năng đặc biệt mà người thường không có được. Đôi khi, nó giúp ta 'nhìn' thấy những điều mà mắt thường không thể thấy, 'cảm nhận' những điều mà linh thức bình thường không thể chạm tới." Chàng không giải thích quá nhiều, chỉ đưa ánh mắt sắc bén quét qua cánh rừng. "Tuy nhiên, việc này cũng chỉ là một phán đoán ban đầu. Dù sao, vùng rìa rừng cũng an toàn hơn nơi đây. Chúng ta vừa có thể tiếp tục tìm kiếm linh dược, vừa có thể rèn luyện kinh nghiệm thực chiến."

"Nếu đã là ý của Phong ca, đệ đương nhiên không có ý kiến gì!" Trần Hạo vỗ ngực, giọng nói kiên định. Hắn tin tưởng Lâm Phong tuyệt đối. Từ khi gặp gỡ đến nay, Lâm Phong chưa bao giờ đưa ra quyết định sai lầm, đặc biệt là những lúc hiểm nguy. "Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm! Núi đao biển lửa, đệ cũng sẽ không lùi bước!"

Lâm Phong cảm kích nhìn Trần Hạo. Có một người huynh đệ trung thành và đáng tin cậy như vậy, trên con đường tu tiên đầy chông gai này, quả thực là một phúc phần lớn. Chàng gật đầu, đưa mắt lần cuối lên Thiên Kiếm Phong hùng vĩ, trong lòng thầm hứa: "Thiên Kiếm Phong, ta sẽ trở lại. Khi ta đã đủ mạnh, ta sẽ chinh phục ngươi, khám phá mọi bí mật của ngươi."

Hai bóng người, một thanh tú một vạm vỡ, rời khỏi chân Thiên Kiếm Phong đầy uy áp, quay lưng về phía ngọn núi kiếm ý, hướng về phía Rừng Cổ Mộc xanh thẳm, nơi ẩn chứa những cơ hội và thử thách mới.

***

Ánh nắng giữa trưa len lỏi qua tán lá dày đặc của Rừng Cổ Mộc, tạo thành những đốm sáng lung linh nhảy nhót trên mặt đất ẩm ướt. Không khí nơi đây mát mẻ, dễ chịu hơn hẳn so với sự khắc nghiệt ở chân Thiên Kiếm Phong, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá cây mục rữa và hương thơm thanh khiết của nấm rừng. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và đâu đó là tiếng suối chảy róc rách, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng hoang sơ, yên bình.

Lâm Phong và Trần Hạo bước đi giữa những thân cây cổ thụ cao vút, rễ cây đan xen chằng chịt như những con trăn khổng lồ. Trần Hạo đi phía trước, cẩn thận dùng trường kiếm gạt những bụi cây rậm rạp và dây leo chằng chịt, mở đường cho Lâm Phong. Dù vùng rìa rừng không quá nguy hiểm, hắn vẫn duy trì sự cảnh giác cao độ, đôi mắt sắc bén không ngừng quan sát xung quanh, đề phòng bất kỳ linh thú hay hiểm nguy nào có thể bất chợt xuất hiện.

Lâm Phong thì lại có vẻ thư thái hơn một chút, dù ánh mắt vẫn đầy sự tập trung. Chàng không chỉ dùng mắt để quan sát, mà còn vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, thả ra từng luồng linh thức vô hình, cẩn thận dò xét từng ngóc ngách của khu rừng. Linh thức của chàng lan tỏa ra xung quanh, len lỏi qua từng phiến đá, từng gốc cây, từng dòng suối, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của linh khí đặc biệt. Khả năng cảm ứng linh khí vượt trội của Lâm Phong nhờ Huyễn Mặc Quyển, một lợi thế mà chàng đã phát hiện ra từ khi bắt đầu tu luyện, cho phép chàng cảm nhận được những dao động vi tế nhất trong môi trường xung quanh.

Bỗng nhiên, Lâm Phong khẽ khựng lại, đôi mắt đen láy lóe lên một tia sáng kỳ dị. Chàng nhắm mắt lại, dường như đang lắng nghe một âm thanh vô hình, cảm nhận một luồng năng lượng chỉ mình chàng mới nhận ra. Luồng linh khí này rất tinh thuần, dồi dào, nhưng lại bị một lớp màn vô hình nào đó che giấu một cách khéo léo, khiến người thường khó mà phát hiện ra.

"Trần Hạo, ngươi có cảm thấy không?" Lâm Phong thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sự chắc chắn, khiến Trần Hạo lập tức dừng bước. "Một luồng linh khí rất tinh thuần, dồi dào, nhưng lại bị một trận pháp tự nhiên hoặc một loại năng lượng đặc biệt nào đó che giấu."

Trần Hạo nhíu mày, cố gắng tập trung cảm nhận, nhưng hắn chỉ lắc đầu. "Ta chỉ thấy cây cối rậm rạp thôi, cùng với linh khí bình thường của rừng rậm. Không có gì đặc biệt cả, Phong ca." Hắn nhìn Lâm Phong với vẻ ngạc nhiên và một chút ngưỡng mộ. "Huynh đệ mũi thính thật, hay là Huyễn Mặc Quyển của ngươi đặc biệt đến mức có thể cảm nhận được những thứ như vậy?"

Lâm Phong mỉm cười. "Có thể nói là vậy. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là công pháp tu luyện, mà còn là một phần của ta, nó giúp ta kết nối với vạn vật theo một cách riêng." Chàng mở mắt, chỉ về phía một vách đá phủ đầy dây leo cách đó không xa. "Linh khí đó phát ra từ phía đó. Cứ đi theo ta. Linh khí này rất đáng giá, có lẽ là một cơ duyên lớn mà chúng ta không thể bỏ lỡ."

Trần Hạo không chút nghi ngờ, lập tức đi theo Lâm Phong. Hắn biết, khả năng đặc biệt của Lâm Phong đã giúp họ vượt qua không ít hiểm nguy và tìm thấy nhiều cơ duyên. Hai người tiến đến gần vách đá. Đó là một bức tường đá cao ngất, phủ kín bởi những loại dây leo cổ thụ dày đặc, xanh mướt, tạo thành một tấm màn tự nhiên che khuất mọi thứ phía sau. Phía dưới chân vách đá là một bãi đất trống nhỏ, nơi có những dấu vết mờ nhạt của động vật hoang dã.

Lâm Phong đưa tay chạm vào lớp dây leo, Huyễn Mặc Linh Lực khẽ vận chuyển trong lòng bàn tay. Một luồng năng lượng vô hình lan tỏa, như một chiếc chìa khóa đang tìm kiếm ổ khóa của nó. Chàng cảm nhận được luồng linh khí tinh thuần kia dường như đang "thở" từ phía sau lớp dây leo này, mạnh mẽ và liên tục.

"Chắc chắn là ở đây." Lâm Phong khẳng định, đoạn chàng dùng Huyễn Mặc Linh Lực ngưng tụ thành một lưỡi kiếm khí mỏng, nhẹ nhàng cắt đứt những sợi dây leo dày đặc. Trần Hạo cũng nhanh chóng hỗ trợ, dùng trường kiếm của mình dọn dẹp thêm. Dần dần, một khe nứt nhỏ lộ ra giữa vách đá, vừa đủ một người chui lọt. Từ khe nứt đó, một luồng khí lạnh lẽo và ẩm ướt phả ra, mang theo một mùi hương đặc trưng của đất đá và khoáng vật, cùng với một cảm giác linh khí nồng đậm hơn hẳn so với bên ngoài.

"Một hang động!" Trần Hạo thốt lên, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. "Không ngờ lại có một nơi như thế này ẩn giấu ở đây!" Hắn nhìn Lâm Phong với vẻ mặt đầy thán phục. "Phong ca, ngươi thật sự có khả năng đặc biệt. Nếu không phải ngươi, chúng ta đã bỏ lỡ cơ duyên này rồi."

Lâm Phong mỉm cười khiêm tốn. "Đó là may mắn của chúng ta thôi. Nhưng hãy cẩn thận, nơi có linh khí dồi dào như vậy, thường sẽ có linh thú canh giữ, hoặc ẩn chứa những hiểm nguy khác." Chàng nhìn vào khe nứt tối om, đôi mắt lóe lên sự đề phòng. "Hãy chuẩn bị tinh thần."

Hai người không chần chừ, thận trọng chui qua khe nứt, bước vào trong hang động bí ẩn, bỏ lại sau lưng ánh nắng ban trưa và tiếng chim hót líu lo của Rừng Cổ Mộc.

***

Bên trong hang động là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Bóng tối dày đặc như mực, nuốt chửng mọi ánh sáng từ bên ngoài, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa. Không khí lạnh lẽo và ẩm ướt bao trùm, mang theo mùi đất đá đặc trưng của hang động, xen lẫn mùi khoáng vật nồng nặc và đôi khi là một mùi tanh nhẹ, mơ hồ, như thể có sinh vật nào đó đã từng trú ngụ ở đây. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trên trần hang xuống, tạo thành những âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh mịch, đôi lúc lại xen lẫn tiếng gió luồn qua khe đá, tạo nên những tiếng rít khe khẽ, ma mị.

Trần Hạo lập tức rút ra một ngọn đuốc nhỏ từ trong túi trữ vật, châm lửa. Ngọn lửa yếu ớt bùng cháy, xua đi một phần bóng tối, nhưng chỉ đủ soi sáng một khoảng không gian nhỏ hẹp xung quanh họ. Các vách đá thô ráp hiện lên lờ mờ, trần hang nhấp nhô, cao thấp không đều, đôi khi có những măng đá, nhũ đá rủ xuống như những chiếc răng nanh khổng lồ. Càng đi sâu vào trong, linh khí càng trở nên nồng đậm, một cảm giác mát lạnh tràn ngập khắp cơ thể, nhưng cùng với đó là một cảm giác rờn rợn, một sự nguy hiểm rình rập không thể xem thường.

Lâm Phong không chỉ dựa vào ánh sáng của ngọn đuốc. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng tự động vận chuyển, một luồng ánh sáng đen huyền ảo phát ra từ cơ thể chàng, không quá chói chang nhưng đủ để chàng nhìn rõ mọi thứ trong phạm vi gần. Ánh sáng đó còn giúp chàng cảm nhận rõ ràng hơn những dao động linh khí xung quanh, những đường hầm ẩn khuất và cả những dấu hiệu của sự sống.

"Nơi này âm u quá, huynh đệ." Trần Hạo thì thầm, giọng nói của hắn vang vọng trong hang động, nghe có vẻ hơi căng thẳng. Hắn giơ cao ngọn đuốc, ánh mắt cảnh giác quét quanh. "Cẩn thận chớ để bị tập kích. Ta luôn có cảm giác có gì đó đang theo dõi chúng ta."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua từng ngóc ngách tối tăm. "Ngươi nói không sai, Trần Hạo. Linh khí nồng đậm thế này, chắc chắn có linh thạch. Nhưng cũng có nghĩa là có kẻ canh giữ." Chàng khẽ đưa tay, chạm vào một vách đá. Các tinh thể nhỏ lấp lánh như bụi sao trong bóng tối, đó chính là dấu hiệu của linh thạch. "Xem ra, chúng ta đã tìm thấy một mỏ linh thạch. Nhưng để tiếp cận nó, chúng ta phải đối mặt với kẻ bảo vệ nơi này."

"Chuẩn bị sẵn sàng!" Lâm Phong ra lệnh, giọng nói trầm ổn, đầy sự quyết đoán. Chàng rút ra thanh kiếm ngắn của mình, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng huyền ảo từ Huyễn Mặc Linh Lực, tạo thành một màu đen ánh tím quyến rũ nhưng cũng đầy uy lực. Trần Hạo cũng không hề chậm trễ, hắn siết chặt trường kiếm trong tay, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống.

Họ tiếp tục tiến sâu hơn, tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ vang vọng trên nền đá gồ ghề. Càng vào trong, mùi tanh của yêu thú càng trở nên nồng nặc hơn, không khí cũng trở nên lạnh lẽo hơn, như thể họ đang tiến vào lãnh địa của một sinh vật hung tợn nào đó. Bỗng nhiên, một luồng gió mạnh kèm theo tiếng gầm gừ trầm đục vang lên từ một đường hầm tối om bên phải.

"Cẩn thận!" Lâm Phong kêu lên, nhưng đã quá muộn. Từ trong bóng tối, một cái bóng xám xịt lao ra với tốc độ kinh người, nhắm thẳng vào Trần Hạo. Đó là một con Địa Long Nhỏ, có kích thước bằng một con hổ trưởng thành, nhưng cơ thể phủ đầy lớp vảy màu xám đất cứng như thép, đôi mắt đỏ rực tóe ra sát khí, và móng vuốt sắc nhọn như dao găm. Khí tức hung tàn của nó lập tức tràn ngập cả hang động.

Trần Hạo phản ứng cực nhanh, hắn hét lớn: "Chính nó!" và giơ kiếm đỡ. Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai, tóe ra những tia lửa nhỏ trong bóng tối. Trần Hạo cảm thấy một lực đạo mạnh mẽ truyền đến từ trường kiếm, khiến cánh tay hắn tê rần. Con Địa Long Nhỏ không chùn bước, nó tiếp tục gầm gừ, vung móng vuốt tấn công liên hồi, tốc độ nhanh đến kinh ngạc, gần như biến thành một ảo ảnh xám xịt trong hang động tối tăm.

Lâm Phong không hề nao núng. Chàng biết rằng đây chính là kẻ canh giữ mỏ linh thạch. "Trần huynh, ta giữ chân nó! Ngươi tìm điểm yếu của nó!" Lâm Phong vừa nói, vừa vận dụng Huyễn Mặc Linh Lực, một luồng khói đen mỏng nhẹ tỏa ra từ cơ thể chàng, bao phủ lấy con Địa Long.

Con Địa Long Nhỏ dường như bị kích thích bởi thứ linh lực kỳ lạ này, nó gầm lên một tiếng giận dữ, định lao vào Lâm Phong. Nhưng Lâm Phong đã nhanh hơn. "Huyễn Mặc, ảo ảnh!"

Chỉ trong tích tắc, thân ảnh của Lâm Phong trở nên mờ ảo, dường như phân thân thành ba bốn bóng dáng khác nhau, bao vây lấy con Địa Long Nhỏ từ mọi phía. Con yêu thú hung hãn trở nên bối rối, nó vung móng vuốt loạn xạ, nhưng chỉ chém vào không khí.

"Điểm yếu của nó ở dưới bụng và sau gáy!" Lâm Phong hét lên, giọng nói vang vọng từ nhiều hướng, đánh lừa thính giác của Địa Long Nhỏ.

Trần Hạo nắm bắt cơ hội. Hắn là một chiến sĩ dày dạn kinh nghiệm, dù không có linh lực tinh diệu như Lâm Phong, nhưng sức mạnh thể chất và kỹ năng chiến đấu của hắn lại cực kỳ mạnh mẽ. Thấy con Địa Long đang bối rối vì ảo ảnh của Lâm Phong, hắn lao đến, trường kiếm trong tay hóa thành một vệt sáng bạc, nhắm thẳng vào phần bụng mềm hơn của con yêu thú.

"Rầm!" Tiếng kiếm va chạm vào vảy rồng vang lên chói tai. Dù đã nhắm vào điểm yếu, lớp vảy của Địa Long Nhỏ vẫn cực kỳ cứng rắn, chỉ để lại một vết xước mờ nhạt. Con Địa Long Nhỏ đau đớn gầm lên, quay đầu lại định cắn Trần Hạo.

Lâm Phong không cho nó cơ hội. Chàng đã ngưng tụ Huyễn Mặc Linh Lực vào thanh kiếm ngắn của mình, lưỡi kiếm giờ đây đen tuyền như hố sâu vũ trụ, nhưng lại sắc bén đến kinh người. Chàng lao tới, lợi dụng lúc Địa Long Nhỏ đang phân tâm bởi Trần Hạo, một nhát kiếm nhanh như chớp đâm thẳng vào khe hở giữa lớp vảy ở sau gáy con yêu thú, nơi mà Trần Hạo đã chỉ ra là một trong những điểm yếu của nó.

Huyễn Mặc Linh Lực không chỉ mang tính biến ảo mà còn có khả năng xuyên phá cực mạnh khi được ngưng tụ. Lưỡi kiếm đen tuyền như có thể nuốt chửng ánh sáng, xuyên qua lớp vảy cứng rắn, găm sâu vào da thịt con Địa Long Nhỏ.

Con Địa Long Nhỏ kêu lên một tiếng thảm thiết, toàn thân giật mạnh. Nó điên cuồng vẫy đuôi, quật mạnh vào vách đá, khiến đá vụn bắn tung tóe. Mùi máu tanh nồng lập tức lan tỏa trong hang động.

"Phong ca, cẩn thận!" Trần Hạo hét lớn, hắn đã lùi lại, nhìn con yêu thú đang giãy giụa trong cơn hấp hối.

Lâm Phong nhanh chóng rút kiếm ra, sau đó lại vung lên một nhát kiếm khác, nhắm vào vết thương vừa tạo. Lần này, Huyễn Mặc Linh Lực không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn là một luồng năng lượng ăn mòn, nhanh chóng phá hủy nội tạng của con yêu thú. Con Địa Long Nhỏ giãy giụa thêm vài nhịp, cuối cùng đổ rầm xuống đất, toàn thân co quắp rồi bất động.

Hang động chìm vào tĩnh lặng một lần nữa, chỉ còn tiếng thở dốc của hai người và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn. Trần Hạo thở phào một hơi, hắn dùng tay áo lau đi mồ hôi trên trán. "Khó khăn thật, nhưng chúng ta làm được rồi!" Hắn nhìn con Địa Long Nhỏ khổng lồ đang nằm bất động dưới đất, trong lòng vẫn còn chút kinh hãi. "Không ngờ trong đây lại có Địa Long canh giữ... Loại yêu thú này nổi tiếng là khó đối phó, đặc biệt là lớp vảy cứng rắn của nó. Nếu không có Huyễn Mặc Linh Lực biến ảo của ngươi, e rằng chúng ta khó mà thắng được."

Lâm Phong cũng cảm thấy chút mệt mỏi, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự phấn khích khó tả. Mỗi trận chiến đều là một cơ hội để chàng rèn luyện và khám phá tiềm năng của Huyễn Mặc Quyển. "Đúng vậy. Huyễn Mặc Linh Lực đã giúp ta rất nhiều. Giờ thì... khoan đã, Trần huynh nhìn kìa!"

Ánh mắt Lâm Phong không dừng lại ở con Địa Long Nhỏ đã chết, mà hướng về phía cuối đường hầm, nơi con yêu thú vừa canh giữ. Khi con Địa Long Nhỏ ngã xuống, một phần vách đá phía sau nó đã lộ ra. Dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đuốc Trần Hạo và ánh sáng huyền ảo của Lâm Phong, một cảnh tượng kinh ngạc hiện ra trước mắt họ.

Đó không phải là một bức tường đá bình thường, mà là một bức tường đá phủ đầy các tinh thể màu xanh lam nhạt, lấp lánh như những vì sao trong đêm. Chúng được gắn chặt vào vách đá, tỏa ra một luồng linh khí tinh thuần, dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường dưới dạng một lớp sương mờ mỏng.

"Linh thạch... Linh thạch sơ cấp!" Trần Hạo thốt lên, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc và vui mừng đến tột độ. Hắn đã từng nghe nói về linh thạch, nhưng đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một mỏ linh thạch lớn đến như vậy. Cả bức tường, và có lẽ là sâu hơn nữa, đều là những viên linh thạch sơ cấp, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Đây chính là một mỏ khoáng sản khổng lồ!

Lâm Phong cũng không khỏi choáng váng. Chàng đã đoán được có linh thạch, nhưng không thể ngờ lại là một mỏ linh thạch lớn đến thế. Đây chính là kho báu mà chàng đã tìm kiếm! Với lượng linh thạch này, chàng có thể đột phá tu vi nhanh chóng, củng cố căn cơ, và chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn phía trước, đặc biệt là đối phó với Ma Cung Huyết Ảnh và những thế lực tà ác khác.

"Chúng ta phát tài rồi, Trần huynh!" Lâm Phong không giấu nổi nụ cười rạng rỡ. Huyễn Mặc Chi Đạo, duy ngã độc tôn, nhưng tài nguyên vẫn là điều kiện tiên quyết để tu luyện. "Mau, chúng ta bắt đầu thu thập thôi! Đừng bỏ phí dù chỉ một viên!"

Hai người lập tức bắt tay vào việc. Trần Hạo dùng trường kiếm của mình cẩn thận cạy từng viên linh thạch ra khỏi vách đá, còn Lâm Phong thì dùng Huyễn Mặc Linh Lực để thu thập nội đan của Địa Long Nhỏ. Nội đan của yêu thú cấp độ này tuy không quá quý hiếm, nhưng vẫn là một vật liệu tốt để luyện đan hoặc bán lấy tiền.

Họ làm việc không ngừng nghỉ, sự mệt mỏi sau trận chiến dường như tan biến trước niềm vui sướng và sự phấn khích của việc tìm thấy kho báu. Mỗi viên linh thạch sơ cấp được cạy ra, ánh sáng xanh lam nhạt của nó lại chiếu rọi lên khuôn mặt hưng phấn của họ, báo hiệu một tương lai đầy hứa hẹn.

Lâm Phong biết rằng, khả năng cảm ứng linh khí vượt trội của chàng nhờ Huyễn Mặc Quyển đã giúp chàng khám phá bí mật này, và sự linh hoạt, biến hóa của Huyễn Mặc Linh Lực trong chiến đấu đã giúp họ vượt qua thử thách. Kho linh thạch sơ cấp khổng lồ này sẽ là nền tảng vững chắc, giúp chàng đột phá nhanh chóng và tích lũy tài nguyên, chuẩn bị cho các thử thách lớn hơn sắp tới. Mối quan hệ huynh đệ giữa Lâm Phong và Trần Hạo ngày càng bền chặt qua mỗi thử thách, khẳng định Trần Hạo là một người bạn đồng hành đáng tin cậy. Và việc tạm thời rút lui khỏi Thiên Kiếm Phong không phải là thất bại, mà là một bước lùi chiến lược, để một ngày nào đó, khi đã đủ mạnh, chàng sẽ trở lại chinh phục ngọn núi kiếm ý ấy.

Dưới ánh sáng lấp lánh của linh thạch, trong hang động lạnh lẽo và ẩm ướt, hai bóng người vẫn miệt mài thu thập, ánh mắt tràn đầy hy vọng vào con đường tu tiên phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ